Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 19: Sự thèm luồng của các phong khác

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:52 | Lượt xem: 1

Hương vị cay nồng của nồi lẩu mang danh nghĩa “Vạn vật lò luyện” vẫn còn vương vấn trong bầu không khí ấm áp của đỉnh Vô Ưu Phong, nhưng ở phía dưới chân núi, trong những tòa điện các nguy nga của Cửu Huyền Tông, một cơn bão táp ngầm mang tên “khủng hoảng hiện sinh” đang càn quét qua tâm trí của những kẻ đứng đầu tông môn.

Tại Nghị Sự Đại Điện, bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một cây kim rơi xuống đất.

Vân Trung Tử ngồi trên chiếc ghế tông chủ bằng bạch ngọc, gương mặt vốn dĩ uy nghiêm lúc này lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, hai mắt thâm quầng như thể vừa thức trắng mấy đêm liền để nghiên cứu bí tịch cấm kỵ. Hai bên dưới điện, mười hai vị Phong chủ của mười hai ngọn núi thuộc Cửu Huyền Tông đang ngồi ngay ngắn, nhưng ánh mắt của ai nấy đều không ngừng liếc nhìn về phía chiếc hộp ngọc đặt ở giữa bàn tròn.

Đó là chiếc hộp đựng Trà Ngộ Đạo mà Vân Trung Tử đã mang đi, nhưng giờ đây nó đã quay trở lại. Không phải vì Diệp Phi từ chối, mà là vì đại đồ đệ Lâm Thư Dao đã nhận lấy nó với một thái độ hờ hững đến mức đáng sợ, giống như thể nàng vừa nhận một bó rau dại ngoài chợ chứ không phải là thánh vật mà cả trăm tông môn thèm khát.

“Tông chủ… ngài thực sự không đùa chứ?”

Đan Phong chủ – một lão già có mái tóc đỏ rực do quanh năm tiếp xúc với linh hỏa, lúc này đang run rẩy chỉ tay vào chiếc hộp ngọc. Giọng lão khàn đặc, chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc cùng cực:

“Ý ngài là, vị tiền bối kia… thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn một cái vào hộp Trà Ngộ Đạo ngàn năm này? Người chỉ bảo đồ đệ nhận lấy, rồi sau đó tiếp tục… ngủ trưa?”

Vân Trung Tử thở dài, khẽ gật đầu. Nỗi hoài nghi trong lòng lão thực ra còn lớn hơn cả Đan Phong chủ. Lão là người trực tiếp đứng ở đó, trực tiếp cảm nhận luồng kiếm ý hủy thiên diệt địa của Lâm Thư Dao, và cũng là người tận mắt nhìn thấy nhị đồ đệ Sở Tiêu xé rách không gian chỉ bằng một tay không khi đang xách nước.

“Đúng vậy,” Vân Trung Tử chậm rãi nói, giọng điệu mang theo một sự tự giễu bất lực. “Không chỉ có thế. Lúc lão phu đến nơi, đệ tử thứ ba của người – một tiểu linh miêu vừa mới hóa hình, đã dùng Hỏa Linh Chi ba trăm năm và Tinh Thần Quả để… nấu lẩu. Và thứ nước lẩu đó, sau khi bùng phát dị tượng, đã ngưng tụ thành Cửu Chuyển Thần Đan dạng lỏng. Ba vị đồ đệ của người ăn xong, tại chỗ đột phá.”

*Bịch!*

Đan Phong chủ lảo đảo lùi lại một bước, mông đặt mạnh xuống chiếc ghế gỗ lim, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tuyên.

Sự kiêu ngạo của một vị Đan sư cấp cao nhất tông môn, kẻ luôn tự hào rằng mình có thể khống chế từng chút một nhiệt độ của lò luyện, có thể phân tích từng sợi dược lực của thảo dược, lúc này hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.

“Dùng Hỏa Linh Chi ba trăm năm… nấu lẩu? Lại còn ra Cửu Chuyển Thần Đan?” Đan Phong chủ lẩm bẩm, ánh mắt dại ra. Lão nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp đầy vết bỏng của mình, những vết sẹo tích lũy qua hàng trăm năm luyện đan gian khổ bỗng chốc trở thành một trò hề không hơn không kém.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của một kẻ tu sĩ không phải là gặp phải cường địch, mà là phát hiện ra con đường mình kiên trì cả đời, những quy tắc mình coi là chân lý, thực chất chỉ là một trò đùa trẻ con trong mắt người khác.

“Lão phu khổ luyện đan đạo hai trăm năm…” Đan Phong chủ cười thảm một tiếng, giọng nói chứa đựng sự chua chát vô hạn. “Mỗi lần mở lò đều phải cầu trời khấn phật, tắm gội ăn chay ba ngày, vậy mà tỷ lệ thành đan cũng chỉ chưa đầy ba phần mười. Vậy mà… một con mèo nhỏ bốc đại vài cọng cỏ dại ném vào nồi lẩu, lại có thể luyện ra thần đan? Thiên lý ở đâu? Đạo pháp ở đâu?”

Cổ Hà đứng bên cạnh, vuốt râu thở dài một tiếng đầy cảm thông. Lão bước tới, vỗ vỗ vai Đan Phong chủ, giọng điệu mang theo vẻ trải đời của một kẻ đã sớm “ngộ” ra chân lý:

“Mộc sư đệ, ngươi chấp niệm quá sâu rồi. Diệp tiền bối đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, trong mắt người, vạn vật đều là đạo. Ngươi dùng lò luyện đan, đó là ngươi bị giới hạn bởi hình thức. Người dùng nồi lẩu làm lò luyện, dùng gia vị làm ngũ hành, đó mới là đại trí tuệ lấy thân hóa đạo! Ngươi làm sao so bì được?”

Đan Phong chủ ngơ ngác nhìn Cổ Hà, trong đầu lão như có một luồng sét đánh ngang qua. Đúng vậy, tại sao lão lại không nghĩ ra? Nồi lẩu tròn trịa đại diện cho thái cực, nước dùng phân chia cay và thanh đại diện cho âm dương, các loại nguyên liệu nổi chìm bên trong chính là vạn vật chúng sinh!

“Hóa ra… nấu lẩu chính là luyện đan cấp cao nhất sao?” Đan Phong chủ thì thào, trong mắt bỗng nhiên bùng lên một tia sáng cuồng nhiệt đến đáng sợ. Lão lập tức đứng bật dậy, không thèm chào hỏi Vân Trung Tử mà lao thẳng ra ngoài điện, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Ta phải về mua nồi lẩu! Ta phải mua một vạn cái nồi lẩu về cho đệ tử Đan Phong luyện tập!”

Nhìn bóng lưng có phần điên khùng của Đan Phong chủ, các Phong chủ còn lại đều không hẹn mà gặp cùng rùng mình một cái.

Tuy nhiên, sau sự kinh hãi ban đầu, một thứ cảm xúc khác, nguyên thủy và mãnh liệt hơn, bắt đầu nhen nhóm trong lòng mỗi người.

Đó là lòng tham. Và sự đố kỵ.

Nếu như Vô Ưu Phong thực sự là một nơi “chỉ cần hít thở cũng đột phá”, “quét rác cũng ngộ đạo”, thì việc gửi con em của mình vào đó chẳng phải là một bước lên trời sao? Cho dù không thể bái Diệp Phi làm sư phụ, thì việc được đứng ở góc sân nhìn người ngủ, hoặc được ăn một miếng nước lẩu thừa của ba vị đồ đệ kia, cũng đủ để hưởng thụ lợi ích cả đời!

Lôi Phong chủ – một nam tử trung niên lực lưỡng, toàn thân có lôi quang nhàn nhạt lưu chuyển, lúc này bước lên phía trước, chắp tay nói với Vân Trung Tử:

“Tông chủ, Vô Ưu Phong hiện tại chỉ có ba vị đệ tử, nhân lực chắc chắn là vô cùng thiếu thốn. Đỉnh núi rộng lớn như vậy, việc dọn dẹp, xách nước, nấu ăn chắc chắn sẽ làm mất thời gian tu luyện của các vị sư điệt. Hay là… để Lôi Phong chúng ta phái một vài đệ tử đắc ý sang đó làm tạp dịch?”

Lời vừa nói ra, đại điện lập tức nổ tung.

“Lôi sư huynh, ngươi nói thế mà nghe được sao?” Thần Kiếm Phong chủ lập tức đứng bật dậy, râu tóc dựng ngược. “Đệ tử Lôi Phong toàn là lũ thô kệch, động một tí là phóng sét đánh người, sang đó có mà làm phiền sự thanh tịnh của Diệp tiền bối! Kiếm tu của Thần Kiếm Phong chúng ta tâm tính kiên định, động tác nhanh nhẹn, quét rác chắc chắn sẽ sạch hơn đệ tử của ngươi mười lần!”

“Chê cười! Quét rác thì liên quan gì đến kiếm tu?” Trận Phong chủ cũng không chịu yếu thế, lớn tiếng tranh giành: “Quét rác cần phải có quy hoạch, phải biết bố trí sơ đồ làm sao cho lá rụng tụ lại một chỗ mà không bị gió thổi bay. Đệ tử Trận Phong chúng ta am hiểu trận pháp, dùng chổi tre bố trí ‘Quét Dọn Đại Trận’, bảo đảm Vô Ưu Phong không có lấy một hạt bụi!”

“Các ngươi im hết đi! Đệ tử Thú Phong chúng ta có thể hóa hình thành chó mèo, có thể giúp Diệp tiền bối giải sầu, còn có thể làm thú cưỡi cho người lúc lười đi bộ! Tiêu chuẩn này ai bì kịp?”

Mười mấy vị Phong chủ, những cường giả Nguyên Anh Cảnh bình thường luôn ra vẻ tiên phong đạo cốt, lúc này lại giống như những bà thím ngoài chợ, tranh đỏ cả mặt tía cả tai chỉ để giành… một suất làm tạp dịch, quét rác, dọn hố xí cho một ngọn núi hoang.

Vân Trung Tử nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, trong lòng thầm khinh bỉ, nhưng đồng thời lão cũng đang điên cuồng tính toán.

Lão là Tông chủ, lão có quyền lực lớn nhất. Nhưng lão cũng biết, Diệp Phi là người thích thanh tịnh, nếu tùy tiện nhét người lên núi, vạn nhất chọc giận vị chí tôn kia, Cửu Huyền Tông gánh không nổi hậu quả.

“Tất cả im lặng!” Vân Trung Tử trầm giọng quát một tiếng, uy áp của Tông chủ lan tỏa khiến đại điện tạm thời yên tĩnh trở lại. Lão vuốt cằm, ánh mắt thâm trầm nhìn lướt qua các Phong chủ:

“Việc đưa người lên Vô Ưu Phong không phải là chuyện đùa. Các ngươi có biết tiêu chuẩn tuyển chọn của Diệp tiền bối là gì không?”

Các Phong chủ ngơ ngác nhìn nhau.

Cổ Hà lúc này mới chậm rãi bước ra, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Theo lão phu quan sát nhiều ngày qua, Diệp tiền bối tuyển đồ đệ hay tạp dịch, có một quy luật vô cùng kỳ lạ. Người tuyệt đối không nhìn vào thiên phú hay linh căn truyền thống.”

“Ô? Vậy người nhìn vào cái gì?” Lôi Phong chủ vội vàng hỏi.

Cổ Hà hít sâu một hơi, giọng nói trở nên thần bí và đầy chiêm nghiệm: “Người nhìn vào… độ phế vật.”

“Cái gì?!” Đại điện một lần nữa xôn xao.

“Các ngươi nghĩ mà xem,” Cổ Hà bắt đầu phân tích bằng kỹ năng “não bổ” đỉnh cao của mình. “Đại đồ đệ Lâm Thư Dao, vốn là phế mạch bị Lâm gia ruồng bỏ, ai cũng nghĩ nàng là rác rưởi. Nhị đồ đệ Sở Tiêu, một gã khờ khạo chỉ biết dùng sức trâu, đan điền không có một tia linh lực. Tam đồ đệ Bạch Linh Nhi, một con tiểu linh miêu tạp chủng suýt bị thợ săn đánh chết. Còn gã quét rác Trần Huyền dưới chân núi, ban đầu cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt.”

Cổ Hà dừng lại một chút, để lộ ra một nụ cười thấu hồng trần: “Đây chính là thâm ý của Diệp tiền bối! Người muốn chứng minh cho thiên hạ thấy, quy tắc tu tiên truyền thống của Thiên Đạo cũ là sai lầm! Người muốn dùng những phế vật bị thế gian vứt bỏ để vỡ vụn tam quan của những kẻ tự xưng là thiên tài! Vì vậy, kẻ nào càng phế vật, càng thảm hại, thì càng dễ lọt vào mắt xanh của người!”

Lời phân tích của Cổ Hà giống như một chìa khóa vạn năng, mở toang cánh cửa tư duy mới cho các Phong chủ.

Họ đứng lặng người, trong đầu liên tục suy ngẫm về tính logic của giả thuyết này. Và đáng sợ thay, họ thấy nó… vô cùng hợp lý!

“Hóa ra là thế…” Lôi Phong chủ lẩm bẩm, ánh mắt bỗng nhiên tối sầm lại.

Nội tâm lão đang trải qua một trận chiến dữ dội. Lão có một đứa cháu trai tên là Lôi Chấn, vốn là thiên tài sở hữu Lôi Linh Thể hiếm có, được lão dốc lòng bồi dưỡng từ nhỏ, hiện tại mới mười lăm tuổi đã đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng thứ chín, là niềm tự hào của cả gia tộc.

Nhưng giờ đây, Lôi Phong chủ lại cảm thấy cái gọi là “thiên tài Lôi Linh Thể” kia bỗng nhiên trở thành một chướng ngại vật khổng lồ ngăn cản đứa cháu mình chạm tay vào đại cơ duyên.

*Nếu nó quá thiên tài, Diệp tiền bối chắc chắn sẽ ghét bỏ. Có nên… tự tay đập nát đan điền của nó để biến nó thành phế vật không?* Một ý nghĩ điên rồ bỗng nhiên hiện lên trong đầu Lôi Phong chủ, khiến chính lão cũng phải giật mình đổ mồ hôi hột.

Nhưng nhìn lại tấm gương của Lâm Thư Dao và Sở Tiêu, Lôi Phong chủ cắn răng, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt. *Đập! Phải đập! Đan điền nát rồi có thể dùng nước lẩu để đúc lại, nhưng cơ hội bái nhập Vô Ưu Phong thì cả đời chỉ có một lần!*

Không chỉ có Lôi Phong chủ, các Phong chủ khác lúc này cũng đang có những suy nghĩ “hiếu thảo” tương tự dành cho con cháu và đệ tử ruột của mình. Một bầu không khí đầy âm mưu và quyết tâm “tự phế” đang âm thầm lan tỏa khắp đại điện Cửu Huyền Tông.

***

Trong khi đó, tại một gian mật thất của Lôi Phong.

Lôi Chấn đang ngồi xếp bằng tu luyện, xung quanh người có những tia sét màu xanh tím khẽ lập lòe. Cậu là một thiếu niên kiêu ngạo, luôn mang trong mình tham vọng lớn lao là chấn hưng Lôi Phong, trở thành đệ nhất nhân của thế hệ trẻ Cửu Huyền Tông.

*Rầm!*

Cánh cửa mật thất đột ngột bị tông mở. Lôi Phong chủ bước vào với gương mặt hầm hố, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.

Lôi Chấn vội vàng thu hồi công pháp, đứng dậy chắp tay: “Ông nội, người đến tìm tôn nhi có việc gì… Á!”

Chưa kịp nói hết câu, Lôi Chấn đã bị một bàn tay to lớn của Lôi Phong chủ túm lấy cổ áo, xách bổng lên như xách một con gà con.

“Chấn nhi, ông nội hỏi ngươi một câu,” Lôi Phong chủ nhìn thẳng vào mắt cháu trai, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định. “Ngươi có muốn trở thành một kẻ mạnh thực sự, một kẻ có thể dùng tay không bóp nát không gian, một kiếm chém đứt nhân quả không?”

Lôi Chấn bị dọa cho ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu lia lịa: “Tôn nhi muốn! Tôn nhi nằm mơ cũng muốn!”

“Tốt!” Lôi Phong chủ gầm nhẹ một tiếng. “Vậy thì hôm nay, ông nội sẽ ban cho ngươi một đại cơ duyên!”

Nói đoạn, Lôi Phong chủ giơ tay lên, ngưng tụ một luồng lôi lực cuồn cuộn, hướng thẳng về phía đan điền của Lôi Chấn mà vỗ xuống.

“Ông nội! Người làm cái gì thế?!” Lôi Chấn hét lên kinh hoàng, hai mắt trợn ngược, cảm giác như tận thế đang đến gần. Cậu không thể hiểu nổi tại sao người ông luôn yêu thương, chiều chuộng mình nhất lại bỗng nhiên muốn lấy mạng mình.

*Bùm!*

Luồng lôi lực đánh trúng đan điền của Lôi Chấn, nhưng Lôi Phong chủ đã khống chế lực lượng cực kỳ tinh tế, chỉ làm cho linh lực trong đan điền của cậu tạm thời bị phong tỏa hoàn toàn, kinh mạch đảo lộn, tạo ra một trạng thái “phế mạch giả” vô cùng hoàn hảo, nhìn bề ngoài không khác gì một kẻ tàn phế.

Lôi Chấn ngã rầm xuống đất, toàn thân đau đớn, linh lực biến mất không còn một mống. Cậu nhìn ông nội mình với ánh mắt đầy hoài nghi và tuyệt vọng: “Tại sao… tại sao người lại phế tu vi của con? Con đã làm sai điều gì?”

Lôi Phong chủ bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt cháu trai, vẻ mặt đầy nghiêm túc và xót xa: “Chấn nhi, ngươi không làm sai gì cả. Chỉ là ngươi quá xuất sắc, mà xuất sắc chính là cái tội lớn nhất khi muốn vào Vô Ưu Phong! Từ hôm nay, tên của ngươi không còn là Lôi Chấn nữa.”

“Dạ?” Lôi Chấn ngơ ngác, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

“Từ giờ, ngươi tên là Lôi Ngốc.” Lôi Phong chủ vỗ vai cháu trai, vẻ mặt đầy kỳ vọng. “Ngươi phải học cách đi đứng hai hàng, mắt nhìn lờ đờ, thỉnh thoảng phải chảy nước miếng. Ngươi là một kẻ thiểu năng trí tuệ, bị gia tộc ruồng bỏ, nghe rõ chưa?”

Lôi Chấn nằm bẹp dưới đất, tam quan hoàn toàn sụp đổ. Cậu vốn là thiên tài lôi thể kiêu hãnh, giờ đây lại bị chính ông nội mình bắt giả làm kẻ thiểu năng chảy nước miếng để đi xin việc. Đây rốt cuộc là thế giới tu tiên kiểu gì thế này?!

***

Sáng hôm sau, dưới chân núi Vô Ưu Phong.

Lý Nhị đang ngồi trên một tảng đá dẹt, miệng ngậm cọng cỏ khô, chán nản nhìn Diệp Hạo đang miệt mài quét lá rụng.

Sau một đêm suy nghĩ, Lý Nhị vẫn chưa hạ quyết tâm có nên xin Trần Huyền cho mình học quét rác hay không. Gã là kẻ nhát gan, nhưng gã cũng biết cơ hội không gõ cửa hai lần.

Đang lúc gã còn đang do dự, thì từ phía con đường mòn dẫn từ Cửu Huyền Tông sang bỗng nhiên vang lên những tiếng động kỳ lạ.

“Xoẹt… Bùm… Ộp…”

Lý Nhị giật mình, vội vàng đứng bật dậy, nheo mắt nhìn về phía xa.

Một cảnh tượng kỳ dị chưa từng có xuất hiện trước mắt gã và Diệp Hạo.

Một đoàn người khoảng chục thiếu niên nam nữ đang lết từng bước khó nhọc đi về phía chân núi. Nhưng điều đáng nói là ngoại hình và hành vi của họ vô cùng dị hợm.

Có kẻ thì đi bằng một chân, chân kia co ngược lên sau lưng, miệng liên tục lẩm bẩm: “Ta là phế nhân… chân ta bị gãy rồi… ta đáng thương quá…” (Thực chất đó là đệ tử đắc ý của Thần Kiếm Phong, người có thân pháp nhanh như chớp nhưng lúc này đang phải gồng mình diễn cảnh tàn tật).

Có kẻ thì mặc một bộ quần áo rách nát tả tơi, mặt mũi bôi đầy than đen, đầu tóc bù xù như tổ quạ, vừa đi vừa tự nói chuyện một mình với một hòn đá: “Ôi hòn đá nhỏ xinh đẹp, ngươi có muốn ăn lẩu với ta không?” (Đây là con gái út của Đan Phong chủ, cô bé vốn là dược đồng xinh xắn đáng yêu nhưng hiện tại đang phải gánh vác KPI “giả điên” do cha mình giao phó).

Đáng sợ nhất là một thanh niên cao to lực lưỡng, nhưng mặt mũi lại ngơ ngơ ngác ngác, hai mắt trợn ngược hướng lên trời, miệng há hốc để cho nước miếng chảy tự do xuống cằm, thỉnh thoảng lại vấp ngã một cái rầm xuống đất rồi tự cười hì hì: “Ta là Lôi Ngốc… ta không biết gì cả… ta muốn quét rác…”

Lý Nhị nhìn đến mức đờ đẫn cả người, cọng cỏ khô trong miệng rơi xuống đất từ lúc nào không biết. Gã dụi dụi mắt, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp… hôm nay là ngày hội hóa trang của Cửu Huyền Tông à? Sao toàn lũ điên chạy sang đây thế này?”

Diệp Hạo cũng dừng cây chổi tre lại, nhíu mày nhìn đoàn người đang tiến tới. Khác với Lý Nhị, Diệp Hạo là người đã trải qua đau khổ thực sự, cậu nhạy cảm nhận ra luồng khí tức ẩn giấu dưới lớp ngụy trang kia.

Mặc dù những kẻ này cố gắng tỏ ra phế vật, yếu ớt, nhưng khung xương vững chắc, làn da bóng bẩy và cả thần thái kiêu ngạo vô tình lộ ra trong ánh mắt đều tố cáo họ là những thiếu gia, tiểu thư ngậm thìa vàng từ nhỏ.

*Họ… đang giả vờ làm phế vật để cướp đi cơ hội của những kẻ thực sự không có lối thoát sao?* Diệp Hạo nắm chặt cán chổi tre, trong lòng dâng lên một nỗi bất bình và căm phẫn sâu sắc.

Những kẻ sinh ra đã ở vạch đích, có tài nguyên vô tận, có gia tộc bảo hộ, vậy mà giờ đây lại muốn dùng sự giả dối để chen chân vào nơi tịnh thổ duy nhất dành cho những kẻ nghèo khổ như cậu.

Trần Huyền lúc này cũng bước ra từ bóng râm của cây cổ thụ. Lão nhìn lướt qua đoàn người, ánh mắt vốn dĩ thánh thiện, ôn hòa bỗng nhiên lóe lên một tia sáng lạnh lùng.

“Trần tiền bối!” Lôi Chấn (lúc này là Lôi Ngốc) lết đến trước mặt Trần Huyền, vội vàng quỳ sụp xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười khờ khạo nhất có thể, nước miếng chảy ròng ròng: “Con… con ngốc lắm… con bị gia tộc đuổi đi rồi… con muốn quét rác với người…”

Con gái Đan Phong chủ cũng chen lên, ôm lấy chân Trần Huyền, khóc lóc thảm thiết: “Tiền bối cứu mạng! Con nấu ăn tệ hại lắm, nướng khoai cũng cháy, xin người cho con lên núi rửa bát quét nhà thôi cũng được!”

Lý Nhị đứng bên cạnh nhìn mà da gà nổi lên bần bật. Gã bỗng nhiên cảm thấy, so với lũ thiên tài giả điên giả khùng này, bản thân gã tuy nhát gan và gian xảo nhưng vẫn còn “bình thường” chán.

Trần Huyền không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm cây chổi tre, khẽ quét một đường trên mặt đất.

*Xoẹt!*

Một luồng gió nhẹ vàng nhạt lướt qua, không mang theo bất kỳ sát ý nào, nhưng lại nhẹ nhàng nâng bổng toàn bộ nhóm thiếu niên kia lên không trung, rồi đặt họ đứng thẳng dậy một cách ngay ngắn.

“Đạo pháp tự nhiên, không dung nạp sự giả dối.” Trần Huyền chậm rãi nói, giọng nói như tiếng chuông chùa ngân vang, gột rửa đi mọi sự ồn ào. “Các ngươi thân thể tráng kiện, khí huyết tràn đầy, lại muốn giả làm kẻ tàn phế. Các ngươi tâm trí vẹn toàn, linh đài sáng sủa, lại muốn giả làm kẻ điên khùng. Đây là đang sỉ nhục bản thân, hay là đang sỉ nhục Vô Ưu Phong?”

Lời nói của Trần Huyền không lớn, nhưng rơi vào tai nhóm thiếu niên kia lại giống như sấm sét nổ vang, khiến linh lực giả vờ bị phong tỏa trong người họ suýt chút nữa tự động bùng phát.

Lôi Chấn run rẩy, ánh mắt kiêu ngạo vốn có bỗng nhiên lộ ra dưới lớp ngụy trang ngốc nghếch. Cậu ta nhìn Trần Huyền, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng đồng thời cũng là sự hoài nghi sâu sắc về bản thân.

*Mình… đang làm cái gì thế này? Vì một cái gọi là cơ duyên, mình chấp nhận vứt bỏ cả tôn nghiêm của một kiếm tu, giả làm kẻ thiểu năng để cầu xin một kẻ quét rác sao?*

Nỗi hoài nghi nhân sinh bắt đầu gặm nhấm tâm trí của những thiên tài trẻ tuổi. Họ nhìn nhau, gương mặt nhem nhuốc than đen bỗng chốc nóng bừng vì xấu hổ.

***

Trong lúc dưới chân núi đang diễn ra màn kịch “phỏng vấn ngược” đầy tính trào phúng, thì trên đỉnh Vô Ưu Phong, dưới mái hiên nhà tranh dột nát, Diệp Phi bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.

Không phải vì tiếng ngáy của chính mình, mà là vì một loạt âm thanh thông báo dồn dập vang lên trong đầu y:

[Ting! Phát hiện Phong chủ Lôi Phong của Cửu Huyền Tông sụp đổ tam quan trước quy tắc của Vô Ưu Phong, tự tay phong bế đan điền của cháu trai. Nhận được 1000 Điểm Định Nghĩa!]

[Ting! Phát hiện Phong chủ Đan Phong hoài nghi nhân sinh, từ bỏ lò luyện đan truyền thống để chuyển sang nghiên cứu đan đạo nồi lẩu. Nhận được 1500 Điểm Định Nghĩa!]

[Ting! Phát hiện mười hai vị thiên tài Cửu Huyền Tông trải qua thử thách tâm lý cực hạn, hoài nghi về tôn nghiêm và con đường tu tiên của bản thân dưới chân núi. Nhận được 2000 Điểm Định Nghĩa!]

[Ting! Tổng số Điểm Định Nghĩa hiện tại: 5000 điểm!]

Diệp Phi ngồi bật dậy trên khúc gỗ mục, dải lụa buộc tóc tuột ra khiến mái tóc đen xõa xuống vai. Y dùng tay gãi gãi đầu, gương mặt tuấn lãng đầy vẻ ngơ ngác và hoang mang tột độ.

“Cái quái gì đang xảy ra thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng điệu đầy bất an. “Ta chỉ ngủ một giấc… sao điểm số lại tăng vọt như sập sàn thế kia? Đan Phong chủ nghiên cứu đan đạo nồi lẩu? Lôi Phong chủ tự phế đan điền của cháu trai? Lũ người này bị điên hết rồi à?!”

Y vội vàng tập trung ý chí, sử dụng quyền quản trị tối cao (Root) để quét qua tình hình dưới chân núi.

Và rồi, Diệp Phi nhìn thấy một hàng dài những kẻ ăn mặc rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc, có kẻ đi một chân, có kẻ chảy nước miếng đang đứng quỳ lạy trước mặt Trần Huyền để xin được… quét rác.

Khóe miệng Diệp Phi giật giật liên hồi. Y cảm thấy huyệt thái dương của mình đang nảy lên bần bật vì đau đầu.

“Trời đất ơi… ta chỉ muốn nằm ngửa yên ổn thôi mà!” Diệp Phi ôm đầu than thở, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc. “Sao cái đám Cửu Huyền Tông này cứ thích tự suy diễn rồi làm ra mấy cái trò điên khùng này thế? Giờ thì hay rồi, bãi rác dưới chân núi của ta sắp biến thành trại tâm thần của cả tông môn mất!”

Y nhìn vào bảng thông báo, nhìn con số 5000 Điểm Định Nghĩa đang nhấp nháy, rồi lại nhìn xuống chân núi.

Diệp Phi biết, nếu y không ra tay ngăn chặn cái trào lưu “giả phế vật để ngộ đạo” này lại, thì sớm muộn gì Vô Ưu Phong cũng sẽ bị hàng vạn kẻ điên khùng từ khắp nơi đổ về bao vây, phá hỏng hoàn toàn cuộc sống hưu trí yên bình của y.

*Phải định nghĩa lại một chút! Không thể để bọn họ tiếp tục làm loạn nữa!* Diệp Phi cắn răng, quyết định tiêu tốn điểm số để thiết lập lại trật tự.

Y hít sâu một hơi, gõ nhẹ ngón tay vào khoảng không trước mặt, ra lệnh cho hệ điều hành Thiên Đạo đang liên kết với mình:

“Định nghĩa lại quy tắc tuyển dụng của Vô Ưu Phong: Bất kỳ kẻ nào cố tình ngụy trang, che giấu tu vi, giả điên giả khùng hoặc tự phế bản thân để mưu cầu cơ duyên tại ngọn núi này… sẽ lập tức bị dịch chuyển thẳng đến bãi rác của Cửu Huyền Tông để làm việc không lương trong vòng ba năm!”

[Ting! Tiêu tốn 500 Điểm Định Nghĩa. Quy tắc mới đã được cập nhật thành công vào hệ thống bảo vệ của Vô Ưu Phong!]

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, nằm vật ra chiếc ghế trúc mới được Sở Tiêu sửa tạm lại bằng vài sợi dây mây. Y kéo chiếc quạt giấy che lên mặt, lẩm bẩm tự nhủ:

“Nằm ngửa là một nghệ thuật, và người nằm ngửa là một nghệ sĩ. Các ngươi muốn bắt chước phong cách của ta sao? Còn non và xanh lắm…”

Tiếng ngáy đều đặn của y lại một lần nữa vang lên dưới mái hiên nhà tranh, hòa cùng tiếng gió xào xạc của đỉnh núi mờ sương, bỏ lại sau lưng cả một thế giới đang điên cuồng vì những quy tắc do chính y tạo ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8