Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 18: Chưởng môn đích thân viếng thăm

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:52 | Lượt xem: 1

Dưới chân núi Vô Ưu Phong, tiếng gió xào xạc thổi qua những tán thông già cổ kính, mang theo hơi ẩm thanh khiết của sương mai. Nắng sớm bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, rọi xuống con đường bậc thang bằng đá xám bám đầy rêu xanh. Khung cảnh tĩnh mịch của núi rừng chỉ bị phá vỡ bởi một âm thanh vô cùng nhịp điệu và kiên nhẫn.

“Xoẹt… Xoẹt…”

Diệp Hạo đứng giữa lưng chừng bậc thang đá, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy cán của cây chổi tre mới tinh. Mồ hôi đã thấm đẫm vạt áo vải thô màu xám của thiếu niên, chảy dài từ thái dương xuống cằm, rồi nhỏ tong tong xuống nền đá lạnh. Đôi mắt cậu đỏ hoe vì mệt mỏi, nhưng trong đó không hề có một chút thoái chí, ngược lại càng lúc càng ngập tràn sự quật cường.

Trước mặt cậu, hàng vạn chiếc lá khô màu vàng úa rải rác khắp nơi. Cứ mỗi lần Diệp Hạo vung chổi, dù cậu đã cố gắng nhẹ tay đến mức tối đa, tiếng “rắc” giòn tan vẫn vang lên đầy nghiệt ngã. Chiếc lá khô giòn chạm vào những sợi tre cứng cáp liền lập tức vỡ vụn thành dăm ba mảnh nhỏ, bám chặt vào các khe đá rêu phong, càng khó dọn dẹp hơn.

“Lại nát một chiếc.”

Trần Huyền đứng chắp tay sau lưng ở một bậc đá cao hơn, thần thái thong dong như một vị hiền giả lánh đời. Gã khẽ nhấc chân, dùng mũi giày rơm nhẹ nhàng hất một chiếc lá khô đang lơ lửng giữa hư không. Chiếc lá ấy như thể được một luồng gió vô hình nâng đỡ, lượn một vòng mềm mại rồi đáp xuống đống lá gom gọn bên cạnh, không hề sứt mẻ lấy một góc nhỏ.

“Đừng nhìn chiếc lá bằng mắt thường, cũng đừng dùng lực cánh tay để ép buộc nó.” Giọng Trần Huyền đều đều, mang theo một loại ma lực kỳ dị khiến tâm trí người nghe bình lặng lại. “Khi ngươi muốn dịch chuyển nó, ngươi phải trở thành một phần của làn gió xung quanh nó. Hãy để ý niệm của ngươi đi trước, chổi tre chỉ là thứ bám theo sau.”

Lý Nhị ngồi bệt trên một tảng đá phẳng gần đó, miệng ngậm một cọng cỏ mật, hai tay chống cằm nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt không biết nên khóc hay nên cười. Gã khẽ thở dài, tự nhẩm trong lòng rằng bản thân chắc chắn đã bước nhầm vào một tổ sào của những kẻ lập dị.

Một gã quét rác có thể tùy tiện đánh bay tu sĩ Trúc Cơ Cảnh bằng chổi tre, giờ đây lại đang nghiêm túc truyền thụ “tuyệt kỹ quét lá” cho một thiếu niên phế mạch. Mà đứa trẻ kia cũng thật là ngốc, lại coi việc quét rác này như một loại thần thông tối cao, ra sức luyện tập đến mức hai tay rớm máu.

“Này, Trần huynh.” Lý Nhị rốt cuộc nhịn không được, nhổ cọng cỏ trong miệng ra, uể oải nói. “Huynh bảo tiểu tử kia quét như thế, đến mùa quýt năm sau cũng chẳng xong nổi một đoạn đường. Chi bằng bảo hắn dùng chân khí thổi một phát, chẳng phải sạch bong kin kít sao?”

Trần Huyền liếc mắt nhìn Lý Nhị, ánh mắt mang theo sự thương hại sâu sắc của một kẻ đã giác ngộ nhìn một kẻ phàm phu tục tử:

“Dùng chân khí thổi bay, đó là hành vi thô bạo của kẻ vô đạo. Ngươi thổi bay bụi bẩn trước mắt, nhưng lại gieo rắc sự hỗn loạn vào không gian xung quanh. Đó không phải là quét dọn, đó là trốn tránh trách nhiệm với thiên địa.”

Lý Nhị nghe xong liền đơ người, chỉ biết rụt cổ lại, lầm bầm: “Được rồi, là ta nông cạn. Các vị đều là cao nhân, ta chỉ là một kẻ phàm trần ăn bám, không dám lạm bàn.”

Diệp Hạo không để ý đến cuộc đối thoại của hai người. Cậu nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận luồng khí lưu mỏng manh đang dao động quanh thân mình. Trong bóng tối của tâm thức, cậu dường như thấy được những sợi tơ gió li ti đang quấn quýt xung quanh những chiếc lá khô.

Cậu khẽ nâng chổi lên, lần này không dùng lực của cơ bắp nữa, mà thả lỏng toàn bộ khớp vai, để mặc cho cán chổi di chuyển theo bản năng.

“Xoẹt…”

Một chiếc lá phong khô màu đỏ sẫm bị đầu chổi tre lướt qua. Nó không hề vỡ vụn. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lý Nhị, chiếc lá phong nhẹ nhàng bay bổng lên, xoay tròn hai vòng trên không trung rồi đáp xuống một cách hoàn mỹ bên cạnh chân Diệp Hạo.

“Ta… ta làm được rồi!” Diệp Hạo mở bừng mắt, nhìn chiếc lá nguyên vẹn dưới đất, reo lên khe khẽ, khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng khôn xiết.

Trần Huyền khẽ gật đầu, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt: “Khá lắm. Nhưng đây mới chỉ là một chiếc. Trên con đường này có mười vạn chiếc lá, mỗi chiếc có một trọng lượng, một góc rơi và một nhịp thở khác nhau. Khi nào ngươi có thể quét một chổi đi qua, vạn lá đồng quy mà không tổn hại một mảy may, lúc đó ngươi mới có tư cách bước lên đỉnh núi.”

Diệp Hạo nắm chặt cán chổi, trong lòng dâng lên một luồng khí thế hào hùng chưa từng có. Cậu khom lưng xuống, tiếp tục bắt đầu hành trình đầy gian khổ nhưng cũng đầy huyền diệu của mình.

***

Cùng lúc đó, cách con đường đá không xa, một bóng người đang lặng lẽ di chuyển ngược chiều lên núi.

Vân Trung Tử, Tông chủ của Cửu Huyền Tông, hôm nay không mặc chiếc đạo bào lộng lẫy thường ngày mà chỉ vận một bộ y phục bằng gấm màu xanh sẫm giản dị. Lão không dùng ngự kiếm phi hành, cũng không sử dụng bất kỳ loại độn thuật nào, mà lựa chọn đi bộ từng bước một lên Vô Ưu Phong.

Sau khi nghe Cổ Hà báo cáo về những dị tượng kinh hoàng cùng với việc “Thái Dương Thần Kính” bị bẻ cong quy tắc thổi bay bãi rác của tông môn, Vân Trung Tử đã hoàn toàn mất ngủ suốt ba ngày đêm. Lão nhận ra rằng, vị ẩn thế chí tôn đang cư ngụ trên ngọn núi hoang tàn này sở hữu một sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng của lão. Việc tự tiện dùng thần thức thám thính ngọn núi này chẳng khác nào tự sát. Do đó, để bày tỏ sự kính trọng và tạ tội tối cao, lão quyết định đích thân đi bộ lên núi bái phỏng.

Khi đi ngang qua đoạn đường đá nơi ba người Trần Huyền đang đứng, Vân Trung Tử khẽ khựng bước chân lại.

Lão nhìn chằm chằm vào thiếu niên Diệp Hạo đang miệt mài quét lá. Dưới nhãn giới của một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh, lão lập tức nhìn ra điều bất thường. Mỗi một đường chổi của thiếu niên kia vung ra, tuy còn vô cùng non nớt và vụng về, nhưng dường như đang vô tình vẽ nên những đường vân của thiên địa quy tắc.

Hơn nữa, gã quét rác đứng bên cạnh – kẻ mà lão từng nghĩ chỉ là một đệ tử ngoại môn tầm thường của Cửu Huyền Tông – lúc này đang tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết, không nhuốm một hạt bụi trần. Luồng khí tức ấy khiến một kẻ đứng đầu cả một tông môn như lão cũng cảm thấy tâm cảnh của mình run rẩy.

“Lấy việc quét dọn để rèn luyện kiếm ý, lấy bụi trần để mài giũa đạo tâm…” Vân Trung Tử thầm kinh hãi trong lòng, da đầu tê dại. “Một đứa trẻ phế mạch mới gia nhập môn hạ chưa đầy vài ngày, dưới sự chỉ điểm của một gã sai vặt trên ngọn núi này, lại có thể chạm đến ngưỡng cửa của quy tắc lực lượng! Vô Ưu Phong này… rốt cuộc là vùng đất thần thánh phương nào?!”

Lão không dám dừng lại lâu, sợ rằng sự hiện diện của mình sẽ làm gián đoạn quá trình ngộ đạo của thiếu niên kia, gieo thêm nhân quả xấu với vị chí tôn trên đỉnh núi. Vân Trung Tử khẽ cúi đầu, rón róc bước nhanh qua khúc quanh, tiếp tục hướng về phía đỉnh núi mà đi.

Càng đi lên cao, áp lực vô hình trong không khí càng trở nên dày đặc. Nhưng đó không phải là thứ áp lực đè nặng lên da thịt khiến người ta nghẹt thở, mà là một loại quy tắc tự nhiên khiến mọi tạp niệm trong đầu Vân Trung Tử tự động bị gột rửa sạch sẽ. Lão cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng tâm thần lại kính cẩn đến mức cực hạn.

Khi bước chân cuối cùng của lão đặt lên bãi đất trống trên đỉnh Vô Ưu Phong, cảnh tượng đập vào mắt khiến vị Tông chủ này hoàn toàn chết lặng tại chỗ.

Trước mặt lão là một căn nhà tranh dột nát, rách nát đến mức có thể đổ sụp bất cứ lúc nào dưới một cơn gió mạnh. Thế nhưng, xung quanh căn nhà ấy, không gian dường như được phân tách thành một thế giới hoàn toàn khác. Một màng lọc quy tắc vô hình, mềm mại như nước nhưng lại kiên cố hơn bất kỳ đại trận hộ tông nào mà Vân Trung Tử từng thấy, đang âm thầm vận hành, đẩy lui mọi luồng uế khí và bụi bẩn từ bên ngoài ra xa mười trượng.

Và ở giữa sân, ba bóng người đang bận rộn với những công việc đời thường nhất, nhưng mỗi một động tác của họ lại khiến tam quan của Vân Trung Tử một lần nữa sụp đổ hoàn toàn.

Bên trái sân, một thiếu nữ lạnh lùng như băng tuyết đang ngồi trên một phiến đá phẳng. Nàng chính là Lâm Thư Dao, đại đồ đệ của ngọn núi này. Trước mặt nàng là một chiếc rổ tre lớn chứa đầy rau dại mới hái từ rừng sâu. Nàng cầm trong tay một thanh hắc kiếm rỉ sét loang lổ, nhìn qua không khác gì một thanh sắt phế liệu dùng để nhóm bếp.

“Vút… Vút…”

Lâm Thư Dao khẽ vung thanh kiếm rỉ sét lên. Động tác của nàng vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi, giống như một thiếu nữ khuê các đang thêu hoa. Thế nhưng, dưới nhãn lực của Vân Trung Tử, mỗi một đường kiếm của nàng lướt qua đều mang theo một luồng kiếm ý lạnh lẽo tột cùng, tước đoạt toàn bộ sinh cơ của những phần lá úa, rễ già trên củ cải và rau dại.

Những phần hư hỏng tự động rụng xuống, hóa thành tro bụi ngay khi chạm đất, trong khi phần rau tươi ngon, non tơ nhất lại được bảo toàn nguyên vẹn sinh cơ, xếp ngay ngắn vào rổ tre một cách hoàn mỹ.

“Đây… đây là Sinh Tử Kiếm Đạo?!” Vân Trung Tử suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng, hai mắt trợn ngược. “Dùng kiếm ý phân định ranh giới giữa sự sống và cái chết… để nhặt rau dại?! Nàng ta điên rồi sao?! Kiếm ý bực này nếu tung ra ngoài, e rằng có thể dễ dàng chém đứt sinh mệnh của một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh! Vậy mà nàng ta lại dùng nó để… chuẩn bị bữa tối?!”

Chưa kịp tiêu hóa xong cú sốc này, Vân Trung Tử lại nghe thấy tiếng bước chân nặng nề nhưng vô cùng vững chãi từ phía sau nhà tranh truyền tới.

Một thanh niên cao to, cơ bắp cuồn cuộn đang gánh hai chiếc thùng gỗ đi tới. Đó chính là nhị đồ đệ Sở Tiêu.

Vân Trung Tử nhìn xuống hai chiếc thùng gỗ trên vai Sở Tiêu, mí mắt giật nảy liên hồi. Đó rõ ràng là hai chiếc thùng nứt đáy, những vết nứt to bằng ngón tay chạy dọc khắp thân thùng. Thế nhưng, nước suối bên trong thùng không hề rò rỉ ra một giọt nào. Ngược lại, dòng nước ấy tỏa ra một luồng linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu lam nhạt, cuồn cuộn bốc lên.

Mỗi một bước đi của Sở Tiêu rất nhẹ, nhưng dưới lòng bàn chân hắn, không gian xung quanh khẽ vặn vẹo, xuất hiện những vết rạn nứt màu đen nhạt của hư không bị áp chế. Cơ thể hắn tỏa ra một luồng ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt, mỗi thớ cơ bắp đều mang theo sức nặng của một phương thế giới.

“Hỗn Độn Thần Thể!” Vân Trung Tử hít một hơi khí lạnh, hai chân run lẩy bẩy. “Hắn đang gánh không phải là nước suối, mà là quy tắc lực lượng tinh thuần nhất của trời đất! Hai chiếc thùng nứt đáy kia chính là vật chứa đựng quy tắc! Nhục thân của tên tiểu tử này đã đạt đến mức có thể tay không xé rách không gian rồi sao?!”

“Sư tỷ, nước suối hôm nay ngọt lắm, muội xem có cần thêm chút củi thông linh để ninh xương không?” Sở Tiêu cười thật thà, đặt hai chiếc thùng gỗ xuống đất một cách nhẹ nhàng.

Khi thùng gỗ chạm đất, một tiếng “ầm” trầm đục vang lên trong tâm thức của Vân Trung Tử, khiến khí hải trong đan điền của lão chao đảo dữ dội. Lão cảm giác như có hai ngọn núi khổng lồ vừa được đặt xuống trước mặt mình.

“Cứ để đó đi, hôm nay ta sẽ làm món canh củ cải hầm xương cho tôn thượng.” Lâm Thư Dao khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn về phía căn nhà tranh lại ngập tràn sự cung kính và sùng bái.

Ở góc bên kia của sân, dưới một cái lò đất nhỏ đang bốc khói nghi ngút, một thiếu nữ đáng yêu với đôi tai mèo màu xám tro đang lom khom nhóm bếp. Bạch Linh Nhi – tam đồ đệ của Vô Ưu Phong – đang cầm một chiếc muôi gỗ lớn, thỉnh thoảng lại khuấy khuấy nồi nước lẩu đỏ rực, cay nồng bên trong.

Mỗi lần nàng khuấy muôi, một luồng đan hương nồng nàn, mang theo quy tắc ngũ hành tương sinh tương khắc lại tỏa ra xung quanh. Vân Trung Tử đứng cách đó mười trượng, chỉ vô tình hít phải một ngụm đan hương này, liền cảm thấy bình cảnh Nguyên Anh Cảnh viên mãn của mình vốn đã kẹt lại hơn năm mươi năm qua bỗng chốc rạn nứt, chân khí trong người điên cuồng vận chuyển, suýt chút nữa thì dẫn động thiên kiếp tại chỗ.

Lão hoảng sợ đến mức vội vàng vận công áp chế khí hải, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả lưng áo.

“Nồi lẩu này… chứa đựng năng lượng của Cửu Chuyển Thần Đan?!” Vân Trung Tử lảo đảo thối lui hai bước, tâm thần đại chấn. “Một món ăn dã ngoại bình thường của bọn họ, lại là thánh vật nghịch thiên mà các tu sĩ Hóa Thần Cảnh thèm khát đến đỏ mắt sao?! Trời đất ơi, ngọn núi này rốt cuộc là loại tồn tại quái dị gì thế này?!”

Đúng lúc này, ba đồ đệ dường như cùng lúc cảm nhận được sự hiện diện của một người lạ.

“Xoạt!”

Lâm Thư Dao khẽ đặt thanh hắc kiếm rỉ sét lên đùi. Ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết của nàng lập tức khóa chặt lấy Vân Trung Tử. Một luồng kiếm áp vô hình, sắc lẹm như có thể cắt đứt cả nhân quả, nhắm thẳng vào vị Tông chủ Cửu Huyền Tông mà ép tới.

Sở Tiêu cũng đứng thẳng người dậy, nụ cười thật thà trên mặt biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm nghị đầy uy áp. Cơ bắp trên cánh tay hắn cuồn cuộn nổi lên, ánh hoàng kim nhạt tỏa ra rực rỡ, sẵn sàng tung ra một quyền có thể đập nát không gian nếu đối phương có bất kỳ hành động bất lợi nào.

Bạch Linh Nhi thì ôm chặt chiếc muôi gỗ lớn trước ngực, hai chiếc tai mèo trên đầu dựng đứng lên, đôi mắt xanh biếc trợn tròn, nhe hai chiếc răng nanh nhỏ xíu đầy cảnh giác: “Kẻ nào dám tự tiện xông vào Vô Ưu Phong làm phiền giấc ngủ của tôn thượng?!”

Bị ba luồng áp lực khủng khiếp từ ba vị “quái vật” trẻ tuổi khóa chặt, Vân Trung Tử cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung. Lão vốn là một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh viên mãn, đứng đầu một phương thế lực, thế nhưng lúc này, dưới sự vây hãm của ba tên đệ tử, lão lại có cảm giác mình giống như một con thuyền nhỏ nhoi giữa cơn bão biển gầm rú, có thể bị xé rách thành trăm mảnh bất cứ lúc nào.

Lão vội vàng chắp tay, khom lưng thật sâu, dùng giọng điệu cung kính và khiêm tốn nhất có thể để lên tiếng:

“Cửu Huyền Tông tông chủ Vân Trung Tử, mạo muội đến bái phỏng Vô Ưu Phong tôn thượng. Chư vị hiền điệt xin chớ hiểu lầm, lão phu tuyệt đối không có ác ý!”

Nghe thấy danh xưng của Vân Trung Tử, Lâm Thư Dao khẽ nhíu mày, nhưng kiếm ý xung quanh nàng vẫn không hề tiêu tán: “Hóa ra là Vân tông chủ. Không biết tông chủ đến đây vào giờ này có việc gì? Tôn thượng hiện tại đang bận ngộ đạo trong mộng cảnh, tuyệt đối không thể bị làm phiền.”

“Ngộ đạo trong mộng cảnh?”

Vân Trung Tử khẽ liếc mắt nhìn về phía mái hiên nhà tranh.

Dưới mái hiên, trên một khúc gỗ mục nát, một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào xanh nhạt rộng rãi đang nằm nghiêng, một tay gác lên trán, một chiếc quạt giấy rách che nửa khuôn mặt. Tiếng ngáy “khò… khò…” đều đặn, uể oải phát ra từ dưới chiếc quạt giấy, thỉnh thoảng y lại gãi gãi tai, trở mình một cái đầy lười biếng.

Nhìn qua, y không khác gì một gã phàm nhân lười chảy thây đang ngủ trưa. Thế nhưng, Vân Trung Tử làm sao dám tin vào mắt mình nữa?

Lão nhìn thấy xung quanh cơ thể của Diệp Phi, quy tắc thiên địa dường như tự động vận hành để phục vụ cho giấc ngủ của y. Những cánh hoa đào rơi từ hư không xuống bỗng chốc biến mất khi cách y một thước, một màng bảo vệ vô hình tự động quét sạch mọi hạt bụi và tiếng ồn xung quanh y. Đây rõ ràng là cảnh giới “Thiên nhân hợp nhất, ngôn xuất pháp tùy” trong truyền thuyết, nơi cả thiên đạo cũng phải tự động nhường đường cho sự tồn tại của y!

“Đúng vậy, đúng vậy… Tôn thượng quả nhiên là đang lấy mộng hóa đạo, dùng giấc ngủ để diễn hóa luân hồi.” Vân Trung Tử vội vàng vuốt mồ hôi trán, khom lưng thấp hơn nữa, giọng nói run rẩy vì kính sợ. “Lão phu há dám làm phiền giấc ngủ vĩ đại của tôn thượng. Lão phu đến đây chỉ là muốn dâng lên một chút lễ mọn để tạ lỗi vì sự cố thám thính của Thái Dương Thánh Địa hôm trước đã làm kinh động đến ngọn núi này.”

Lão vừa nói, vừa run rẩy lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp bằng ngọc bích tinh xảo, cung kính nâng bằng hai tay:

“Đây là trà ngộ đạo ngàn năm của Cửu Huyền Tông ta, cùng với mười vạn linh thạch cực phẩm. Xin chư vị hiền điệt nhận cho, chuyển giao lại cho tôn thượng khi người tỉnh giấc. Cửu Huyền Tông ta nguyện từ nay về sau dốc toàn lực bảo vệ chân núi Vô Ưu Phong, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào từ Thái Dương Thánh Địa bước lên nửa bước làm phiền đến sự thanh tịnh của tôn thượng!”

Lâm Thư Dao nhìn chiếc hộp ngọc, cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết của trà ngộ đạo, lúc này mới khẽ thu hồi kiếm ý. Nàng bước tới, nhận lấy chiếc hộp ngọc một cách lịch sự nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng:

“Ý tốt của Vân tông chủ, ta sẽ chuyển đạt lại cho tôn thượng. Tuy nhiên, việc bảo vệ ngọn núi này, Vô Ưu Phong chúng ta tự có cách giải quyết, không phiền đến Cửu Huyền Tông phải nhọc lòng.”

“Dạ, dạ… Hiền điệt nói phải. Sức mạnh của Vô Ưu Phong quả thực không cần lão phu phải lo lắng thừa thãi.” Vân Trung Tử vội vàng gật đầu xun xoe, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm khi thấy luồng kiếm áp khủng khiếp kia đã biến mất.

Lão nhìn ba vị đệ tử một lượt, trong lòng dâng lên một nỗi ghen tị và bất lực sâu sắc. Một ngọn núi hoang tàn, chỉ có ba đệ tử và một gã quét rác dưới chân núi, thế nhưng bất kỳ ai trong số họ cũng đều sở hữu tiềm năng và thực lực có thể trấn áp cả một thời đại. Mà vị “Tôn thượng” đang ngủ ngáy khò khò kia, chỉ bằng việc nằm ngủ, lại có thể dạy dỗ ra những con quái vật bực này.

“Nếu không còn việc gì khác, lão phu xin phép cáo lui trước, không dám quấy rầy sự thanh tịnh của chư vị nữa.” Vân Trung Tử rón rén lùi lại phía sau, không dám quay lưng đi mà cứ thế đi giật lùi đầy kính cẩn.

“Vân tông chủ đi thong thả.” Lâm Thư Dao khẽ gật đầu xã giao.

Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi cũng không thèm để ý đến lão nữa, quay lại với công việc thường nhật của mình. Sở Tiêu tiếp tục vác hai chiếc thùng nước đi về phía bể nước sau nhà, còn Bạch Linh Nhi thì hí hửng múc một bát nước lẩu cay nồng đưa cho Lâm Thư Dao nếm thử.

Vân Trung Tử rón rén bước xuống núi, cho đến khi ra khỏi phạm vi bảo vệ của đỉnh Vô Ưu Phong, lão mới dám thở hắt ra một hơi thật dài, cả người mệt mỏi như vừa trải qua một trận chiến sinh tử vạn dặm.

Lão nhìn lại đỉnh núi mờ sương phía sau, trong mắt ngập tràn sự kiên định:

“Nhất định phải kết giao với Vô Ưu Phong bằng mọi giá! Thái Dương Thánh Địa kia nếu muốn tự sát thì cứ việc tới, Cửu Huyền Tông ta thà đắc tội với cả thế giới này chứ tuyệt đối không thể chọc giận vị chí tôn lười biếng kia!”

***

Dưới chân núi, con đường đá vẫn vang lên tiếng chổi tre đều đặn.

“Xoẹt… Xoẹt…”

Diệp Hạo lúc này đã tìm được một chút cảm giác nhịp điệu. Cậu không còn thở dốc nữa, mà mỗi một đường chổi vung ra đều mang theo một luồng gió nhẹ nhàng, nâng đỡ những chiếc lá khô bay lượn một cách mềm mại trước khi đáp xuống đống lá gom gọn. Tuy thỉnh thoảng vẫn có vài chiếc lá bị vỡ vụn do cậu mất tập trung, nhưng tiến bộ này đã là một kỳ tích đối với một phế mạch thiếu niên.

Trần Huyền đứng bên cạnh, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng: “Tốt lắm, cứ giữ vững nhịp thở này. Đạo ở ngay dưới chân ngươi, không cần tìm kiếm đâu xa.”

Lý Nhị nhìn thiếu niên đang miệt mài luyện tập dưới nắng sớm, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng mình có một thứ gì đó vốn đã nguội lạnh từ lâu đang khẽ cựa quậy. Gã nhìn cọng cỏ khô trên tay, rồi lại nhìn cây chổi tre của Trần Huyền, lẩm bẩm một mình:

“Hay là… mình cũng thử xin quét rác xem sao nhỉ? Biết đâu lại ngộ ra cái gì đó ghê gớm…”

Nhưng ngay sau đó, gã lập tức tự cốc vào đầu mình một cái, cười tự giễu: “Mơ mộng cái gì thế không biết! Mình chỉ là một kẻ nhát gan, an phận thủ thường kiếm cơm qua ngày là tốt rồi. Làm cao nhân mệt mỏi lắm, nhìn vị trên đỉnh núi kia mà xem, suốt ngày chỉ biết ngủ…”

Trên đỉnh núi, dưới mái hiên nhà tranh dột nát.

Diệp Phi khẽ trở mình trên khúc gỗ mục, kéo chiếc áo đạo bào che kín mặt để tránh ánh nắng sớm đang rọi vào mắt. Y lầm bầm một câu mơ ngủ đầy cáu kỉnh:

“Phiền chết đi được… Sao hôm nay xung quanh toàn mùi rau dại với nước lẩu thế này… Đứa nào dám ăn vụng mà không gọi ta… Khò… khò…”

Tiếng ngáy đều đặn của y lại tiếp tục vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Vô Ưu Phong. Gió núi vẫn thổi, hoa đào vẫn rơi, và thế giới bên ngoài vẫn đang điên cuồng biến đổi, thế nhưng tất cả những điều đó đều không thể ngăn cản được quyền “nằm ngửa” tối cao của vị ẩn thế chí tôn lười biếng nhất lịch sử tu tiên giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8