Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 17: Bản báo cáo của Cổ Hà về Vô Ưu Phong
Trong trí nhớ của Cổ Hà, có một sự kiện mà cho đến tận bây giờ, khi đã là một tu sĩ nửa bước Hóa Thần, lão vẫn thường xuyên đem ra nghiền ngẫm mỗi đêm thanh vắng.
Đó là một buổi chiều tà của ba năm trước, khi lão lần đầu tiên có vinh hạnh được bước chân lên đỉnh Vô Ưu Phong. Lúc ấy, Diệp Phi đang nằm dài trên chiếc ghế nằm bằng trúc quen thuộc, gương mặt tuấn lãng lộ rõ vẻ mệt mỏi như thể vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử cấp độ diệt thế. Khi một con ruồi vo ve bay đến định đậu lên trán, Diệp Phi thậm chí còn lười nhấc một ngón tay lên để xua đuổi. Y chỉ khẽ nhướng mi mắt, dùng một hơi thở cực kỳ nhẹ nhàng, uể oải thổi ra một cái.
Con ruồi kia lập tức như chịu phải một áp lực vô hình khủng khiếp, nổ tung thành một làn khói xám giữa hư không.
Cảnh tượng đó đã khắc sâu vào thần hồn của Cổ Hà. Trong cuốn sổ tay mật tịch mà lão tự tay ghi chép, trang đầu tiên viết dòng chữ lớn: *”Diệp tiền bối lấy hơi thở hóa lôi đình, khẽ thổi một cái liền diệt sát nhân quả nghiệp chướng của vạn vật. Sinh tử chỉ trong một hơi thở, đây chính là cảnh giới phản phác quy chân tối cao!”*
Thực chất, nếu lúc đó Diệp Phi biết được suy nghĩ của Cổ Hà, y chắc chắn sẽ trợn ngược mắt mà chửi đổng. Y chỉ là lười đến mức không muốn động đậy, còn con ruồi kia chết là do hệ thống định nghĩa tự động quét sạch mọi “vật thể gây mất vệ sinh” trong bán kính một mét xung quanh ký chủ để tránh làm phiền giấc ngủ của y mà thôi.
Nhưng hiểu lầm vĩ đại thì vẫn cứ là hiểu lầm vĩ đại. Nó giống như một hạt mầm được gieo xuống đất, qua thời gian đã bón phân bằng sự não bổ cực hạn, nay đã tươi tốt thành một cây đại thụ chọc trời.
***
Tại đại điện nghị sự của Cửu Huyền Tông.
Bầu không khí trong điện trang nghiêm và ngột ngạt đến mức ngay cả một tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ mồn một. Trên chiếc ghế tông chủ bằng bạch ngọc, Vân Trung Tử đang ngồi với vẻ mặt nghiêm trọng, hai tay đan vào nhau, ánh mắt khóa chặt vào bóng người vừa bước vào cửa điện.
Cổ Hà bước đi từng bước vững chãi. Mỗi một bước chân của lão hạ xuống, gạch đá dưới sàn đại điện lại khẽ run lên, tỏa ra những gợn sóng linh lực màu vàng kim nhạt. Luồng khí tức Nguyên Anh Cảnh viên mãn, thậm chí đã mơ hồ chạm đến ranh giới Hóa Thần Cảnh của lão khiến cho mười mấy vị trưởng lão ngồi hai bên lối đi phải đồng loạt biến sắc, hô hấp trở nên dồn dập.
“Cổ sư huynh… huynh thực sự đã…” Một vị trưởng lão tóc đỏ không kìm chế được kinh ngạc, đứng bật dậy chỉ tay vào Cổ Hà.
Cổ Hà không trả lời, chỉ khẽ vuốt chòm râu dài, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy vẻ thâm sâu khó lường. Lão đi đến trước mặt Vân Trung Tử, không hành lễ theo quy củ thông thường mà chỉ khẽ gật đầu, giọng nói mang theo một loại uy nghiêm của kẻ sắp đứng trên đỉnh cao thế giới:
“Tông chủ, lão phu đã trở về.”
Vân Trung Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng. Lão có thể cảm nhận được, chỉ cần Cổ Hà muốn, lão già này có thể lập tức dẫn động thiên kiếp để đột phá Hóa Thần Cảnh ngay tại chỗ. Mà tất cả những điều này, chỉ diễn ra sau khi Cổ Hà đi lên Vô Ưu Phong một chuyến!
“Cổ sư huynh, rốt cuộc trên Vô Ưu Phong đã xảy ra chuyện gì? Bản tông chủ cảm nhận được dị tượng thiên địa ở phía đó liên tục xuất hiện, hết kiếm ý xé trời lại đến đan hương chín màu hóa rồng. Có phải… có phải vị tiền bối kia đã ra tay?” Vân Trung Tử giọng nói run rẩy, trong mắt tràn đầy sự khát khao và tò mò.
Cổ Hà thở dài một tiếng, vẻ mặt bỗng chốc trở nên vô cùng kính cẩn, thậm chí có phần cuồng nhiệt. Lão chắp hai tay hướng về phía Vô Ưu Phong xa xôi, cung kính nói:
“Tông chủ, các vị sư đệ… Trí tuệ của Diệp tiền bối, đã vượt qua giới hạn hiểu biết của thế giới này rồi. Chúng ta ở trước mặt người, chỉ giống như những đứa trẻ mới tập đi nhìn lên bầu trời sao vô tận mà thôi.”
Nói đoạn, Cổ Hà phất tay một cái, một màn sương mù linh lực hiện ra giữa đại điện, tái hiện lại một vài hình ảnh mờ nhạt mà lão ghi nhớ được. Tất nhiên, lão không dám trực tiếp dùng thần thức mô phỏng lại chân dung của Diệp Phi, sợ rằng luồng nhân quả khủng khiếp kia sẽ trực tiếp làm nổ tung đại điện Cửu Huyền Tông.
“Lần này lên núi, lão phu may mắn được tiền bối ban cho một đại cơ duyên. Các ngươi có biết tiền bối dùng thứ gì để chỉ điểm cho ta không?” Cổ Hà quét mắt nhìn một vòng, hỏi bằng giọng thần bí.
“Là tuyệt thế công pháp? Hay là tiên đan diệu dược?” Trưởng lão tóc đỏ vội vàng hỏi.
“Không!” Cổ Hà cười lớn, nụ cười mang theo sự tự giễu và sùng bái tột độ, “Là một nồi lẩu cay!”
“Cái gì?!”
Cả đại điện lập tức xôn xao. Mấy vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy có phải Cổ Hà tu luyện đến mức đầu óc có vấn đề rồi không. Nồi lẩu cay? Một món ăn phàm trần tục khí như vậy thì liên quan gì đến việc đột phá Hóa Thần Cảnh?
“Ngu xuẩn! Thật là ngu xuẩn!” Cổ Hà lớn tiếng quát, cắt đứt tiếng bàn tán của mọi người, “Các ngươi cho rằng đó chỉ là một nồi lẩu bình thường sao? Đó chính là ‘Vạn Vật Lò Luyện’! Gia vị trong nồi chính là Ngũ Hành tương sinh tương khắc, nước lẩu rực đỏ chính là ngọn lửa hỗn độn sơ khai! Tiền bối ngồi trên một khúc gỗ mục — các ngươi nghe rõ chưa, là khúc gỗ mục chứ không phải ghế rồng ghế phượng! Người dùng phong thái của một vị Chí Tôn đứng ngoài vòng nhân quả, thản nhiên nhìn thế sự xoay vần trong cái nồi sắt rách kia!”
Cổ Hà càng nói càng kích động, nước bọt văng tung tóe:
“Tam đồ đệ của tiền bối, một tiểu linh miêu chưa đầy mười sáu tuổi, dưới sự chỉ điểm của người đã dùng nồi lẩu đó nấu ra Cửu Chuyển Thần Đan dưới dạng nước lèo! Lão phu chỉ húp một ngụm nhỏ, đan điền liền như có hồng hoang chi hỏa thiêu đốt, gông cùm Nguyên Anh mười năm qua lập tức vỡ vụn! Các ngươi nói xem, đây có phải là thủ đoạn của thần tiên không?!”
Cả đại điện lặng ngắt như tờ.
Vân Trung Tử nghe đến mức hai tai ù đi, đầu óc quay cuồng. Lấy nước lẩu làm thần đan? Lấy việc ăn uống để truyền đạo?
“Hơn nữa…” Cổ Hà hạ thấp giọng, thần sắc trở nên cực kỳ nghiêm trọng, “Lão phu còn tận mắt nhìn thấy Nghịch Thiên Lệnh của kỷ nguyên trước xuất hiện tại Vô Ưu Phong. Nhưng các ngươi biết tiền bối đối xử với thứ bảo vật nghịch thiên cải mệnh đó thế nào không? Người trực tiếp ném nó dưới gầm ghế nằm, coi như một miếng gỗ chặn chân ghế!”
*Răng rắc!*
Vân Trung Tử vô ý bóp nát cả tay vịn bằng bạch ngọc của chiếc ghế tông chủ. Mặt lão tái mét, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Nghịch Thiên Lệnh! Thứ bảo vật mà ngay cả những thánh địa siêu nhiên ở Trung Giới cũng phải thèm khát, vậy mà ở chỗ Diệp tiền bối chỉ là một miếng gỗ kê chân ghế? Đây là loại thực lực gì? Đây là loại khí phách gì?
“Diệp tiền bối… người thực sự đang đi một nước cờ lớn.” Vân Trung Tử lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, “Người cố tình biểu hiện ra vẻ lười biếng, thích nằm ngửa, thực chất là đang dùng cách này để che mắt Thiên Đạo! Đúng vậy, một kẻ lười biếng thì làm sao có thể uy hiếp đến sự vận hành của quy tắc thế giới được? Nhưng thực chất, người đang âm thầm bồi dưỡng nên những đệ tử nghịch thiên, chuẩn bị lật đổ trật tự cũ!”
“Tông chủ anh minh!” Cổ Hà vỗ đùi một cái đét, vẻ mặt đầy phấn khích, “Lão phu cũng nghĩ như vậy! Đại đồ đệ Lâm Thư Dao cầm thanh sắt rỉ quét mạng nhện mà chém ra kiếm ý tuyệt sát; nhị đồ đệ Sở Tiêu gánh nước bằng thùng nứt đáy lại luyện thành Hỗn Độn Thần Thể, tay không bóp nát hư không! Giờ lại thêm một tam đồ đệ đan đạo chí tôn… Vô Ưu Phong này, chính là một tổ quái vật đang thức tỉnh!”
Mấy vị trưởng lão nghe xong, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ bỗng cảm thấy may mắn vì Cửu Huyền Tông bấy lâu nay luôn giữ thái độ cung kính, khép nép trước Vô Ưu Phong. Nếu lỡ làm phật ý vị “Ẩn Thế Chí Tôn” lười biếng kia, chỉ sợ y chỉ cần ngáp một cái là Cửu Huyền Tông sẽ lập tức bốc hơi khỏi bản đồ tu tiên giới.
“Báo… Báo cáo Tông chủ! Có biến cố lớn!”
Đúng lúc này, một đệ tử ngoại môn hớt hải chạy vào đại điện, trực tiếp vấp ngã nhào trên đất, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn tột độ.
Vân Trung Tử nhướng mày, quát lớn: “Có chuyện gì mà phải hoảng hốt như thế? Không thấy bản tông chủ cùng các trưởng lão đang bàn đại sự sao?!”
“Khởi bẩm… Khởi bẩm Tông chủ! Phía sau núi… bãi rác của tông môn ta bỗng nhiên nổ tung rồi!” Đệ tử kia run rẩy nói, giọng như muốn khóc.
“Cái gì?!” Vân Trung Tử sửng sốt, “Bãi rác nổ tung? Ngươi đang nói đùa cái gì thế?”
“Đệ tử không nói đùa! Vừa rồi trên bầu trời bỗng xuất hiện một luồng sáng vàng kim vô cùng rực rỡ, mang theo uy áp khủng khiếp từ xa quét tới. Thế nhưng luồng sáng kia khi chuẩn bị quét qua Vô Ưu Phong thì bỗng nhiên… bỗng nhiên như bị một bàn tay vô hình bẻ cong một góc chín mươi độ, lao thẳng về phía bãi rác của tông môn ta! Hiện tại, bãi rác tích lũy ngàn năm đã bị đánh nổ, khí độc bốc lên ngùn ngụt, mùi thối… mùi thối đã lan ra khắp mười dặm xung quanh rồi ạ!”
Cả đại điện nghe xong đều ngây người.
Vân Trung Tử bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, lập tức nhìn về phía Cổ Hà. Cổ Hà cũng đang trợn tròn mắt, hai người đồng thanh thốt lên:
“Thần thức dò tìm!”
“Là kẻ nào dám dùng thần thức thám thính Vô Ưu Phong?!” Cổ Hà sắc mặt đại biến, “Hơn nữa, luồng sáng kia lại bị bẻ cong sang bãi rác của chúng ta?”
Vân Trung Tử hít một hơi lạnh, nhưng ngay sau đó, ánh mắt lão bỗng lóe lên một tia sáng trí tuệ đến mức cực hạn. Lão đứng dậy, chắp tay sau lưng, đi qua đi lại giữa đại điện, miệng lẩm nhẩm:
“Bị bẻ cong… bẻ cong sang bãi rác… Khoan đã! Đây chắc chắn không phải là ngẫu nhiên!”
Các trưởng lão khác ngơ ngác nhìn Tông chủ của mình, không hiểu lão lại đang “ngộ” ra cái gì nữa.
“Tông chủ, ý của ngài là…” Cổ Hà thử hỏi.
Vân Trung Tử dừng bước, quay phắt người lại, gương mặt lộ ra vẻ xúc động vô biên, thậm chí khóe mắt còn khẽ đỏ lên:
“Cổ sư huynh! Ngươi nghĩ xem, kẻ dám dùng bí bảo thám thính Vô Ưu Phong chắc chắn là thế lực cực mạnh, rất có thể là Thái Dương Thánh Địa! Diệp tiền bối lười nhắm vào bọn chúng, liền tùy tay bẻ cong luồng sóng dò tìm kia. Nhưng tại sao người lại chuyển hướng nó vào bãi rác của Cửu Huyền Tông ta?”
“Tại sao?” Cổ Hà ngơ ngác.
“Đó là vì tiền bối đang bảo vệ chúng ta, đồng thời ban cho chúng ta một thử thách mới!” Vân Trung Tử giọng nói nghẹn ngào, “Tiền bối biết nếu luồng sóng kia quét qua Cửu Huyền Tông, với thực lực của chúng ta chắc chắn sẽ bị phát hiện và gánh chịu tai ương. Vì vậy người đã bẻ cong nó vào bãi rác — nơi có chướng khí ngàn năm dày đặc nhất để hấp thu và triệt tiêu toàn bộ luồng sức mạnh kia!”
“Còn nữa! Khí độc ngàn năm bị đánh nổ, khuếch tán ra xung quanh, đây chính là ‘Khổ tận cam lai’ đại trận mà tiền bối muốn dùng để rèn luyện tâm cảnh của chúng ta! Người muốn chúng ta phải ngửi thấy mùi dơ bẩn của phàm trần, từ đó gột rửa lục căn, thăng hoa thần hồn!”
Cổ Hà nghe xong, cả người chấn động mạnh như bị sét đánh. Lão trợn mắt nhìn Vân Trung Tử, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái không thể tả bằng lời đối với sự nhạy bén của vị Tông chủ này.
*Trời đất ơi! Hóa ra là như vậy!*
*Diệp tiền bối quả nhiên là dụng ý thâm sâu! Nhất tiễn hạ song điêu, vừa giải quyết kẻ thù, vừa giúp Cửu Huyền Tông rèn luyện tâm cảnh!*
“Khủng bố! Quá mức khủng bố!” Cổ Hà vuốt râu trầm trồ, mặt đầy vẻ thỏa mãn, “Nếu không có Tông chủ chỉ ra, lão phu suýt chút nữa đã hiểu lầm dụng ý của tiền bối rồi! Chúng ta làm sao có thể bỏ lỡ cơ duyên này được?!”
Lúc này, một luồng mùi thối nồng nặc, kinh hoàng đến mức không thể tả bằng lời bắt đầu luồn lách qua khe cửa đại điện, xộc thẳng vào mũi của tất cả mọi người. Mùi thối này là sự kết hợp của rác thải sinh hoạt ngàn năm, phân linh thú, và xác thực vật thối rữa bị nung nóng bởi luồng sáng vàng kim của Thái Dương Thần Kính.
“Ọe…” Một vị trưởng lão trẻ tuổi tu vi kém nhất không nhịn được, sắc mặt xanh mét, suýt chút nữa thì nôn ra ngay tại chỗ.
“Nín lại!” Vân Trung Tử nghiêm giọng quát lớn, “Đây là uế khí hồng trần do Diệp tiền bối đặc biệt ban tặng để thử thách đạo tâm của chúng ta! Ai dám dùng linh lực ngăn chặn, hoặc tỏ vẻ chán ghét, tức là đang khinh thường ý cảnh của tiền bối! Tất cả nghe lệnh, lập tức xếp bằng ngồi xuống, mở rộng lỗ chân lông, hít thở thật sâu cho bản tông chủ!”
Các trưởng lão nghe lệnh, dù trong lòng đang khóc ròng nhưng không ai dám trái ý. Họ vội vàng ngồi xếp bằng xuống sàn, nhắm mắt, cố gắng nín thở nhưng dưới ánh mắt giám sát nghiêm khắc của Vân Trung Tử, tất cả đành phải run rẩy mở miệng, hít một hơi thật sâu.
“Hộc…”
“Khụ khụ khụ… ọc…”
Mùi thối kinh hoàng xộc thẳng vào phế phủ. Thế nhưng, kỳ diệu thay, dưới tác động tâm lý cực mạnh từ sự “não bổ” và lòng tôn sùng cuồng nhiệt, một vị trưởng lão bỗng nhiên cảm thấy đầu óc mình trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ.
“Trời ơi! Ta cảm nhận được rồi!” Vị trưởng lão tóc đỏ bỗng nhiên hét lên, mặt đầy nước mắt nước mũi nhưng ánh mắt lại sáng rực, “Trong mùi thối này… thực sự có chứa một tia sinh cơ của sự sống! Vạn vật thối rữa để nuôi dưỡng đất đai, đây chính là quy luật tuần hoàn của sinh tử! Diệp tiền bối… người quả thực là thần tiên hạ phàm!”
“Ta cũng ngộ rồi! Khí độc này đang tẩy rửa lục phủ ngũ tạng của ta! Ta cảm thấy đan điền của mình đang reo hò!” Một vị trưởng lão khác cũng la lớn.
Cảnh tượng trong đại điện bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ dị. Một đám tu sĩ cao tầng của Cửu Huyền Tông, mặt mũi tái xanh, nước mắt dàn dụa vì thối, nhưng miệng lại liên tục cười lớn, lẩm bẩm những lời ngộ đạo đầy triết lý nhân sinh.
Cổ Hà đứng ở trung tâm, khẽ gật đầu đầy vẻ hài lòng. Lão nhìn về phía Vô Ưu Phong, thầm nghĩ:
*Diệp tiền bối, người thấy chưa? Cửu Huyền Tông chúng ta tuyệt đối không làm người thất vọng. Thử thách khó khăn thế này, chúng ta vẫn có thể cắn răng mà vượt qua!*
***
Trong khi đó, tại một góc khác dưới chân núi Vô Ưu Phong.
Trần Huyền đang nhàn nhã cầm cây chổi tre quét lá rụng trên con đường đá dẫn lên núi. Động tác của gã vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển, mỗi một nhát chổi đưa đi đều mang theo một tần số rung động vi diệu, khiến cho những chiếc lá khô tự động bay lên rồi xếp thành một hình bát quái hoàn chỉnh trên mặt đất.
Lý Nhị thì đang ngồi bệt dưới gốc cây cổ thụ gần đó, tay cầm một bình nước, miệng ngậm cọng cỏ, vẻ mặt đầy kính sợ nhìn Trần Huyền. Từ sau khi được Trần Huyền dùng chổi quét bay chấp sự ngoại môn Vương Sâm của Thái Dương Thánh Địa, Lý Nhị đã hoàn toàn từ bỏ ý định làm gian tế. Gã hiện tại chỉ muốn ôm chặt lấy đùi của vị “thần quét rác” này để giữ mạng.
“Trần sư huynh, huynh nói xem… tại sao hôm nay bãi rác bên Cửu Huyền Tông lại bốc mùi kinh hoàng thế kia? Ở bên này mà đệ cũng ngửi thấy thoang thoảng rồi.” Lý Nhị bịt mũi, làu bàu hỏi.
Trần Huyền không dừng tay quét, chỉ khẽ mỉm cười, giọng nói mang theo sự thánh thiện và có phần… không bình thường:
“Rác thải cũng là một phần của thế giới. Quét sạch bụi trần, quét sạch uế khí, đó chính là tu luyện. Cửu Huyền Tông có lẽ đang trải qua một đợt đại tẩy tịnh tâm cảnh do Chưởng môn nhân ban xuống. Ngươi không cần để ý.”
“Dạ, dạ… Trần sư huynh nói gì cũng đúng.” Lý Nhị vội vàng gật đầu như bổ củi.
Đúng lúc này, từ phía bậc thang đá bên trên, một bóng người thiếu niên đang hăm hở chạy xuống. Diệp Hạo trên vai đeo một chiếc chổi tre mới tinh, gương mặt tràn đầy quyết tâm và sự kiên định.
“Trần sư huynh!” Diệp Hạo chạy đến trước mặt Trần Huyền, cung kính chắp tay chào.
Trần Huyền dừng chổi, nhìn thiếu niên trước mặt, khẽ gật đầu: “Ngươi là đệ tử mới của Chưởng môn?”
“Vâng! Sư tôn bảo đệ xuống đây tìm huynh học cách quét rác. Người nói khi nào đệ quét sạch được hết lá rụng trên con đường đá này mà không làm nát một chiếc lá nào, thì mới được lên núi gặp người!” Diệp Hạo dõng dạc nói, ánh mắt lấp lánh ý chí chiến đấu.
Lý Nhị ngồi bên cạnh nghe xong, suýt chút nữa thì sặc nước.
*Cái gì?! Quét lá rụng mà không làm nát lá?!*
*Vị ẩn thế chí tôn kia đúng là biết cách hành hạ người khác mà! Lá khô giòn như vậy, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn, làm sao có thể quét mà không làm nát được chứ?!*
Thế nhưng, Trần Huyền nghe xong lại khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Diệp Hạo đầy vẻ hâm mộ và kính trọng:
“Chưởng môn nhân quả nhiên là coi trọng ngươi. Thử thách này… chính là ‘Trị tơ vò’ kiếm ý trong truyền thuyết. Lấy nhu khắc cương, lấy tĩnh chế động. Nếu ngươi có thể hoàn thành, kiếm đạo của ngươi sẽ bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.”
Diệp Hạo nghe xong, trong lòng càng thêm rúng động. Cậu nắm chặt cán chổi tre, thầm nghĩ:
*Quả nhiên đúng như mình dự đoán! Sư tôn không truyền thụ công pháp ngay, là muốn mình tự ngộ ra chân lý từ những việc bình thường nhất! Mình nhất định phải làm được!*
“Trần sư huynh, xin hãy chỉ dạy cho đệ!” Diệp Hạo khẩn cầu.
Trần Huyền gật đầu, đưa cây chổi tre của mình ra, khẽ quét một đường nhẹ nhàng qua một chiếc lá khô đang rơi giữa không trung. Chiếc lá kia dưới tác động của chổi tre, không hề bị rách hay gãy, mà lại nương theo luồng gió nhẹ do chổi tạo ra, nhẹ nhàng xoay tròn ba vòng rồi đáp xuống đất một cách hoàn mỹ.
“Hãy cảm nhận luồng khí tức xung quanh chiếc lá, đừng dùng sức mạnh vật lý để ép buộc nó, mà hãy dùng ý niệm để dẫn dắt nó.” Trần Huyền ôn tồn nói.
Diệp Hạo trợn tròn mắt nhìn, trong đầu như có một tia chớp xẹt qua. Cậu lập tức bắt chước theo, cầm chổi tre hướng về phía một chiếc lá khô dưới đất quét tới.
*Rắc!*
Chiếc lá khô lập tức vỡ vụn thành mười mấy mảnh nhỏ.
“Không đúng, ngươi dùng quá nhiều chân khí rồi. Hãy thả lỏng ra…” Trần Huyền kiên nhẫn chỉ điểm.
Lý Nhị ngồi bên cạnh nhìn hai kẻ “điên” đang nghiêm túc nghiên cứu cách quét lá rụng, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Gã thở dài, ngửa mặt lên trời lầm bầm:
“Cái tông môn này… từ trên xuống dưới, từ sư phụ đến đệ tử, đến cả gã quét rác cũng không có ai bình thường cả! Mình rốt cuộc là đang lạc vào cái hang quái vật nào thế này?!”
***
Trở lại đỉnh Vô Ưu Phong.
Diệp Phi lúc này đã ngủ say như chết trên khúc gỗ mục, hoàn toàn không biết rằng bản báo cáo của Cổ Hà và sự kiện bẻ cong luồng sáng của “Thái Dương Thần Kính” đã biến Cửu Huyền Tông thành một bãi chiến trường của sự “não bổ” và ngửi mùi thối đại hội.
Trong giấc mơ của y, y thấy mình đã hoàn thành KPI, đuổi hết được đám đồ đệ phiền phức đi, và đang nằm trên một bãi biển đầy nắng gió, tay cầm ly nước dừa mát lạnh, không có hệ thống, không có thiên kiếp, và đặc biệt là không có ai gọi y là “Sư phụ”.
Tiếng ngáy của y vẫn vang lên đều đặn dưới mái hiên nhà tranh dột nát, hòa cùng tiếng xào xạc của những cánh hoa đào rơi giữa đêm đông ấm áp. Trên bầu trời, cái “máy hút khói thiên kiếp” vẫn đang âm thầm hoạt động, lọc sạch mọi luồng tạp chất bay tới, giữ cho Vô Ưu Phong một khoảng trời yên bình và trong lành tuyệt đối, tương phản hoàn toàn với bầu không khí “đầy mùi vị ý cảnh” đang bao trùm lấy Cửu Huyền Tông ở phía dưới chân núi.