Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 42: Đột phá phòng tuyến Loa Thành

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:56:23 | Lượt xem: 1

Chiếc vuốt rùa nhỏ màu đen xám của Thần Kim Quy vừa chạm vào khe hở của bức tường đá cổ kính, một tiếng “tách” giòn giã đột ngột vang lên, giống hệt như tiếng khớp nối của chiếc cổng USB cắm đúng chiều ngay từ lần thử đầu tiên – một loại kỳ tích mà ở thời hiện đại, một kẻ vụng về như hắn hiếm khi nào làm được.

Ngay sau đó, một luồng điện mang theo hơi thở vạn cổ từ chiếc vuốt rùa chạy dọc theo cánh tay, xộc thẳng vào thức hải của hắn. Thẩm Mặc rùng mình một cái, hai mắt trợn ngược. Trong đầu hắn lúc này không phải là một màu tối đen của hang động ẩm ướt, mà là một bản đồ lập thể ba chiều rực rỡ của chín vòng xoáy Loa Thành hiện lên chi tiết đến từng milimet. Các luồng linh mạch chạy dọc ngang dưới lòng đất sáng rực như những sợi cáp quang siêu tốc của mạng internet băng thông rộng.

Bản đồ này trực quan đến mức Thẩm Mặc có cảm giác như mình đang đeo một chiếc kính thực tế ảo loại xịn nhất thế giới, còn bản thân thì bỗng dưng biến thành một hacker vừa bẻ khóa thành công vào máy chủ tối cao của một tập đoàn đa quốc gia.

“Chậc, đúng là hàng Việt Nam chất lượng cao thời cổ đại. Băng thông rộng thế này, dung lượng linh mạch khủng khiếp thế này mà cái lão già Cơ Vô Mệnh lại dùng để chạy mấy cái phần mềm độc hại, tà môn ngoại đạo của gã, thật là phí của giời!”

Hắn thầm mắng một tiếng, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười vô sỉ quen thuộc. Với chiếc vuốt rùa trong tay hoạt động như một chiếc USB chứa mã độc có “quyền Admin” tối cao do chính nhà sáng lập Thần Kim Quy ký tên đóng dấu, Thẩm Mặc bắt đầu thực hiện một loạt thao tác “lách luật” trong thức hải. Hắn không thể ngay lập tức tiêu diệt toàn bộ tà tu của Vô Cực Giáo bằng một nút bấm, nhưng hắn hoàn toàn có thể cô lập các bẫy rập tự động của Loa Thành xung quanh mình.

“Hủy kích hoạt chế độ diệt virus tự động đối với tài khoản ‘Thẩm Mặc’. Kích hoạt quyền miễn trừ ngoại bang cho linh thể hệ Mộc. Thiết lập đường truyền ưu tiên…”

Hắn lẩm bẩm như một lập trình viên đang gõ code trong đêm chạy deadline. Bức tường đá trước mặt rầm rầm chuyển động, những khối đá nặng hàng chục tấn tự động dịch chuyển sang hai bên, mở ra một đường hầm thẳng đứng dẫn thẳng lên phía trên mặt đất, tỏa ra một luồng linh khí thanh khiết của thời cổ đại để thổi bay thứ tử khí hôi thối đang bám lấy người hắn.

Không một chút do dự, Thẩm Mặc vận chuyển toàn bộ linh lực vừa được gột rửa trong cơ thể.

*Oành!*

Đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí vàng kim rực rỡ đột ngột bùng nổ sau lưng hắn, sải cánh rộng hơn ba trượng, lấp lánh những hoa văn mặt trời Đông Sơn xoay tròn điên cuồng như hai chiếc tuabin của động cơ phản lực phản vật chất. Sức mạnh của Lạc Vũ Cảnh vừa đột phá khiến cơ thể hắn nhẹ bẫng, tốc độ ngự khí phi hành đạt đến mức cực hạn.

Hắn hóa thành một vệt sáng vàng kim chói lòa, lao vút lên từ lòng đất qua đường hầm thẳng đứng, xé toạc màn đêm u tối của Loa Thành phế tích.

Phía trên mặt đất, tại vòng xoáy thứ nhất của Loa Thành, hàng trăm tà tu của Thái Thượng Vô Cực Giáo đang đứng gác nghiêm ngặt. Chúng mặc trường bào màu xám tro, tay cầm trường kiếm rỉ sét mang theo tử khí, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Chúng được lệnh canh giữ nghiêm ngặt mọi ngả đường dẫn vào tế đàn Cửu Trùng Đài để đảm bảo đại lễ hiến tế của giáo chủ không bị quấy rầy.

Một tên tà tu đang ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm một chiếc la bàn xương sọ khỉ để dò tìm dao động linh lực thì đột nhiên thấy chiếc kim la bàn quay mòng mòng như gặp ma.

“Ủa? Cái thứ này bị hỏng…”

Chưa kịp dứt lời, mặt đất dưới chân gã đột ngột nổ tung. Một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ như mặt trời ban trưa từ dưới lòng đất phun trào, kèm theo đó là một bóng người mang theo đôi cánh khổng lồ lao vút lên không trung.

“Kẻ nào?!”

Tiếng hét kinh hoàng của đám tà tu vang lên liên tục. Nhưng Thẩm Mặc không thèm để ý đến chúng. Hắn không bay theo con đường vòng xoắn ốc chín vòng của Loa Thành mà chọn con đường ngắn nhất: bay thẳng theo đường chim bay, đâm xuyên qua tất cả các vòng phòng ngự từ vòng một đến vòng chín.

“Chặn hắn lại! Kích hoạt tiễn trận!” Một tên hộ pháp của Vô Cực Giáo gào lên điên cuồng.

Hàng vạn mũi tên mang theo tà khí tím đen từ các góc thành trì bắn ra như mưa bão, đan thành một tấm lưới tử thần nhằm siết chặt lấy Thẩm Mặc giữa không trung.

Thẩm Mặc cười lạnh một tiếng. Hai tay hắn vung lên, hai mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh (hai mảnh vỡ trống đồng cổ đại) bay ra từ trong thức hải, xoay tròn xung quanh hắn với tốc độ chóng mặt, tạo thành hai tấm khiên ánh sáng vàng kim vững chãi. Những mũi tên tà khí chạm vào tấm khiên liền bị âm luật trầm hùng của trống đồng chấn vỡ thành những đốm sáng đen vô hại.

“Muốn chơi bắn cung với nhà khảo cổ học à? Để ta dạy các ngươi thế nào là công nghệ cổ đại thực sự!”

Hắn phất mạnh chiếc vuốt rùa Thần Kim Quy trong tay phải. Sức mạnh của vuốt thần cộng hưởng với trận pháp cốt lõi của Loa Thành. Những bức tường thành bằng đá cổ kính bỗng dưng rung chuyển dữ dội, các hoa văn xoắn ốc trên đá sáng rực lên ánh sáng xanh lam của thần lực hộ quốc.

Hệ thống bẫy rập tự động của Loa Thành – vốn đang bị tà thuật của Cơ Vô Mệnh cưỡng ép đóng băng – đột nhiên được “quyền Admin” của Thẩm Mặc kích hoạt lại. Chỉ có điều, mục tiêu tiêu diệt của hệ thống không phải là Thẩm Mặc, mà là đám tà tu đang đứng trên thành.

*Hưu! Hưu! Hưu!*

Hàng loạt bẫy cung nỏ ngầm từ trong vách đá cổ xưa đột ngột xoay chuyển 180 độ, bắn ra những mũi tên linh lực rực sáng như mưa sao băng găm thẳng vào ngực đám tà tu Vô Cực Giáo.

“Ơ kìa! Trận pháp phản chủ rồi! Cứu…”

“Tại sao bẫy rập lại bắn chúng ta?!”

Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp các vòng thành. Đám tà tu chưa kịp xông lên áp sát Thẩm Mặc thì đã bị chính những cái bẫy của thành trì cổ đại bắn cho thành những cái rổ tre. Những tên tà tu bay lên không trung định dùng kiếm khí ngăn cản Thẩm Mặc liền bị hai mảnh vỡ trống đồng của hắn xoay tròn chém qua, cơ thể lập tức bị cắt làm đôi, linh thể tiêu tán thành những đốm sáng đen giữa hư không.

Thẩm Mặc lướt đi giữa cơn mưa máu và sấm sét như một vị thần chiến tranh cổ đại. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài hào hùng và bá đạo ấy, hắn đang phải chịu đựng một sự phản phệ khủng khiếp từ quy luật thời gian.

Mỗi một mét hắn bay tới, mỗi một lần hắn vận chuyển linh lực của Lạc Vũ Cảnh, lồng ngực hắn lại nhói lên một cơn đau dữ dội như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua tim. Mái tóc của hắn – vốn đã bạc trắng một nửa từ những lần can thiệp thời gian trước – lúc này tiếp tục rụng xuống từng sợi, từng sợi. Những sợi tóc bạc ấy vừa rơi ra khỏi đầu đã bị linh khí hệ Phong xung quanh thổi bay, hóa thành tro bụi màu trắng xóa giữa không trung.

“Mẹ kiếp, cái KPI cứu thế này đúng là vắt kiệt sức lao động của người ta mà!” Thẩm Mặc cắn chặt răng đến mức bật máu, tự mỉa mai trong lòng để quên đi cơn đau đớn tột cùng đang tàn phá kinh mạch, “Cứ cái đà đốt thọ nguyên thế này, chưa kịp lấy vợ, chưa kịp đi khè thiên hạ thì ông đây đã hóa thành một bộ xương khô rồi! Cơ Vô Mệnh, lão già mũi trâu nhà ngươi nợ ta khoản tiền bảo hiểm tai nạn lao động này lớn lắm đấy!”

Hắn gầm lên một tiếng, đôi cánh Chim Lạc phía sau lưng bùng nổ ra luồng ánh sáng vàng kim chói lòa chưa từng có, đẩy tốc độ của hắn lên đến mức tối đa. Hắn xé toạc vòng phòng ngự thứ tám, rồi đến vòng thứ chín.

*Oành!*

Thẩm Mặc đáp xuống đỉnh đài Cửu Trùng Đài – trung tâm của Loa Thành phế tích. Cú đáp đất mạnh mẽ mang theo thần lực khổng lồ làm nứt nẻ những phiến đá cổ kính dưới chân, khói bụi và đá hộc bay tứ tung. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn từ từ thu lại, hóa thành những đốm sáng vàng kim rồi tan biến vào hư vô để tiết kiệm chút thọ nguyên quý giá còn lại.

Khói bụi dần tản đi, để lộ ra một khung cảnh khiến lồng ngực Thẩm Mặc đột ngột thắt lại.

Không gian trên đỉnh Cửu Trùng Đài tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn, la hét ở chín vòng thành phía dưới. Bầu trời phía trên đỉnh đài bị nhuộm đen hoàn toàn bởi một vòng xoáy tử khí khổng lồ, những tia sét màu tím đen thỉnh thoảng lại đánh xuống, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy áp lực của ngày tận thế.

Tại trung tâm của tế đàn, Đường Dao đang bị trói chặt trên một cột đá cổ kính bằng những sợi xích màu đen tím rực lửa tà ác – *Xích Hồn Tỏa*. Những sợi xích này không ngừng siết chặt, hút đi linh lực hệ Mộc thuần khiết trong cơ thể cô để nuôi dưỡng cho tế đàn phía dưới. Gương mặt mạnh mẽ thường ngày của cô lúc này tái nhợt không một giọt máu, đôi môi run rẩy, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo ấy vẫn rực lửa giận dữ, không hề có một chút yếu đuối hay cầu xin.

Khi thấy bóng dáng Thẩm Mặc xuất hiện với mái tóc bạc trắng đi trông thấy, thân hình tàn tạ đầy vết thương, đôi mắt phượng của Đường Dao khẽ run lên bần bật. Cô lấy hết sức bình sinh, hét lớn:

“Thẩm Mặc! Cậu là đồ ngu à?! Ai mượn cậu tới đây?! Cậu nhìn cái đầu muối tiêu của cậu kìa, sắp thành ông nội người ta đến nơi rồi đấy! Chạy mau đi, dưới chân cậu là…”

“Đường đại tiểu thư,” Thẩm Mặc ho khan một tiếng, vệt máu khô bên khóe miệng khẽ động đậy khi hắn nở một nụ cười vô sỉ quen thuộc, “Cô phải hiểu là đàn ông tóc muối tiêu thời nay đang là mốt cực kỳ quyến rũ đấy nhé. Với lại, tôi đã hứa là sẽ không để cô phải tự đào mộ chôn tôi rồi mà. Hôm nay tôi tới đây là để đòi lại cái quần đùi… à nhầm, đòi lại danh dự cho Viện Khảo cổ của chúng ta.”

“Cậu…” Đường Dao vừa giận vừa xót, nước mắt thoáng hiện lên nơi khóe mắt nhưng lập tức bị cô ép ngược trở vào.

“Tốc độ thật nhanh, Lạc Vũ Cảnh… không, còn có cả hơi thở của Thần Kim Quy và hai mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh nữa.”

Một giọng nói nho nhã, từ tốn nhưng lạnh lẽo đến thấu xương đột ngột vang lên từ phía sau cột đá tế đàn.

Cơ Vô Mệnh từ trong màn sương mù màu xám bước ra, đứng chắn ngay phía trước Đường Dao. Gã mặc một chiếc trường bào màu vàng kim thêu hoa văn Thái Cực xám tro, gương mặt trung niên nho nhã luôn nở một nụ cười từ bi giả tạo như một vị hiền triết đắc đạo. Thế nhưng, bàn tay phải của gã – lúc này đang đặt hờ lên đỉnh đầu của Đường Dao – lại đang tỏa ra những luồng sương mù màu xám chết chóc, sẵn sàng bóp nát thần hồn của cô bất cứ lúc nào.

Gã nhìn Thẩm Mặc bằng ánh mắt đầy vẻ hứng thú, giống như một nhà khoa học đang quan sát một con chuột bạch có hành vi kỳ lạ trong phòng thí nghiệm.

“Nhãi ranh, ngươi quả thực khiến bổn tọa đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Một kẻ phế mạch ở thời mạt pháp, vậy mà lại có thể dùng ký ức lịch sử để đi ngược dòng sông thời gian, trộm đi thần lực của Thần Kim Quy, thậm chí còn đột phá đến Lạc Vũ Cảnh. Ngươi quả thực là một ‘Kẻ Trộm Thời Gian’ xuất sắc nhất mà bổn tọa từng thấy.”

Thẩm Mặc nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu tươi xuống đất, tay phải nắm chặt lấy mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Cơ Vô Mệnh:

“Cơ Vô Mệnh, lão già mũi trâu nhà ngươi bớt nói nhảm đi. Bổn tọa hôm nay tới đây không phải để nghe ngươi khen ngợi hay để chơi đồ cổ với ngươi. Ngươi cướp đồ của người khác quen tay rồi đúng không? Hôm nay ta tới đây là để… check var cái mạng của ngươi đấy.”

Cơ Vô Mệnh nghe vậy không hề tức giận, ngược lại gã khẽ cười dài, tiếng cười vang vọng khắp đỉnh Cửu Trùng Đài đầy vẻ giễu cợt:

“Check var? Một thuật ngữ thú vị của thời hiện đại. Nhưng nhãi ranh à, ngươi nghĩ mình có tư cách đó sao? Ngươi nhìn lại bản thân mình đi. Thọ nguyên của ngươi đã bị thiêu rụi gần hết, kinh mạch thì rách nát do phản phệ thời gian. Ngươi lấy cái gì để đấu với bổn tọa?”

Ngay lúc đó, một luồng thần niệm yếu ớt nhưng cực kỳ gấp gáp của Đường Dao đột ngột truyền thẳng vào đầu Thẩm Mặc:

*”Thẩm Mặc, nghe tôi! Đừng tấn công gã trực diện! Lão già này đã dùng tà thuật ‘Nghịch Mệnh Liên Kết’ để nối linh mạch của Loa Thành và sinh mệnh của gã trực tiếp vào tim của tôi! Nếu cậu dùng thần lực hay kiếm khí tấn công gã, toàn bộ phản lực từ đòn đánh sẽ dội thẳng vào kinh mạch của tôi trước! Cậu phải tìm cách cắt đứt mối liên kết này trước, nếu không tôi sẽ chết ngay lập tức!”*

Thẩm Mặc nghe vậy, đồng tử khẽ co rụt lại. Hắn nhìn kỹ vào ngực Đường Dao, quả nhiên thấy dưới lớp áo của cô có những sợi chỉ màu tím đen mảnh như tơ nhện đang không ngừng rung động theo nhịp tim của cô, kéo dài và cắm sâu vào lòng bàn tay của Cơ Vô Mệnh.

Cơ Vô Mệnh dường như nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Thẩm Mặc. Gã khẽ nhếch mép, năm ngón tay đang đặt trên đầu Đường Dao đột ngột siết nhẹ một cái.

“Áaaa!”

Đường Dao đau đớn hét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân cô co giật mạnh trên cột đá, những sợi xích *Xích Hồn Tỏa* bùng cháy lên ngọn lửa màu tím đen, không ngừng thiêu đốt linh hồn cô. Khí huyết của cô tụt dốc không phanh, hơi thở trở nên thoi thóp.

“Nào, Kẻ Trộm Thời Gian,” Cơ Vô Mệnh nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và tàn nhẫn, sương mù xám vây quanh ngón tay gã không ngừng nhảy múa, “Để bổn tọa xem, ngươi dùng cái gì để trộm lại mạng sống của con bé này từ tay ta? Hay là… ngươi sẽ ngoan ngoãn dâng lên Tuế Nguyệt Đồng Bản và hai mảnh vỡ đỉnh kia để bổn tọa cho hai ngươi được chết toàn thây?”

Gió bão trên đỉnh Cửu Trùng Đài gào thét điên cuồng, cát bụi mịt mù. Thẩm Mặc đứng đó, mái tóc bạc trắng bay bay trước gió, bàn tay hắn siết chặt lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, máu tươi từ lòng bàn tay rỉ ra rớt xuống phiến đá cổ.

Trong đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà của hắn, một tia sáng vàng kim quyết liệt đột ngột lóe lên. Hắn biết, một ván cờ sinh tử thực sự giữa hai kẻ đi ngược quy luật thời gian… bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8