Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 41: Hiện tại lâm nguy: Vô Cực Giáo phát động tổng tấn công

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:52:07 | Lượt xem: 1

“Cậu nhìn vào cái la bàn này đi, nó không phải đang chỉ hướng Bắc nữa, nó đang vẽ một cái đồ hình Thái Cực rách nát bằng máu!”

“Đường Dao, bình tĩnh, có khi cái la bàn mua trên Shopee của cô bị nhiễm từ thôi…”

“Nhiễm từ cái đầu cậu! Nhìn ra ngoài kia kìa!”

Tiếng thét của Đường Dao xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong cabin chiếc xe dã ngoại bọc thép. Thẩm Mặc vừa tỉnh dậy sau một ván “game” sinh tử ở thời Hoang Cổ, đầu óc vẫn còn ong ong như bị ai đó dùng búa tạ gõ vào màng tang. Hắn gượng dậy, mái tóc bạc trắng rủ trước trán xơ xác, ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu đen bám đầy lên táp-lô xe.

Chiếc xe dã ngoại bọc thép chao đảo dữ dội trên cung đường đèo mờ sương dẫn về phía Tản Viên Thần Sơn. Đường Dao một tay ghì chặt vô lăng, một tay đập mạnh vào bảng điều khiển điện tử đang xẹt điện liên hồi.

Qua kính chắn gió rạn nứt, Thẩm Mặc nheo mắt nhìn về hướng Đông – nơi phế tích Loa Thành tọa lạc. Bầu trời đêm vốn dĩ phải đen kịt lúc này lại bị nhuộm một màu đỏ ối quỷ dị, tà khí cuồn cuộn dâng cao như những đám mây bão khổng lồ. Nó không phải là ánh bình minh, mà là màu của máu tươi đang bốc cháy.

“Linh mạch toàn bộ Thần Châu đang bị đảo ngược!” Đường Dao tái mặt, giọng cô run lên nhưng đôi tay vẫn gồng lên giữ chặt hướng lái, “Cơ Vô Mệnh… gã điên rồi! Gã đang cưỡng ép rút cạn long mạch của Loa Thành để dựng tế đàn hiến tế vạn linh!”

Thẩm Mặc nhíu mày, cố gắng vận chuyển một chút linh lực để làm dịu cơn đau như kim châm trong tủy sống. “Lão già mũi trâu đó bị vuốt Thần Kim Quy bóp nát phân thân ở quá khứ, bản thể đáng lẽ phải nằm liệt giường thở oxy chứ? Sao đột nhiên lại sung sức như cắn thuốc lắc thế này?”

“Hắn đã dùng đến Huyết Tế Vạn Linh!” Đường Dao nghiến răng, chiếc xe bọc thép vừa vượt qua một khúc cua tử thần, suýt chút nữa thì lao xuống vực sâu, “Theo tin tức khẩn cấp từ Viện Khảo Cổ trước khi hệ thống liên lạc sập hoàn toàn, Cơ Vô Mệnh đã hiến tế toàn bộ tu sĩ cấp thấp của các tông môn nhỏ bị gã thâu tóm. Gã chấp nhận chịu phản phệ tà công tột độ, dùng mạng người để ép buộc vết thương đóng miệng lâm thời. Gã muốn chơi một ván bài lật ngửa với chúng ta!”

“Đúng là đồ không có đạo đức nghề nghiệp.” Thẩm Mặc mắng một câu, lòng bàn tay phải khẽ siết lại. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay hắn lúc này nguội lạnh, không có lấy một chút phản ứng. Thọ nguyên hao hụt năm trăm năm khiến cơ thể hắn rệu rã như một chiếc PC cũ kỹ chạy hệ điều hành Windows XP bị nhiễm virus nặng. Cái giá của việc làm “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” chưa bao giờ là rẻ cả.

Chưa kịp để Thẩm Mặc than thở hết câu, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên ngay phía trước đầu xe. Một luồng sương mù màu tím đen, đặc quánh và mang theo mùi thối rữa của tử khí, từ trên vách núi sạt lở tràn xuống, bao vây toàn bộ chiếc xe bọc thép.

“Két ——!”

Đường Dao đạp phanh sát ván. Chiếc xe trượt bánh một đường dài trên mặt đường bùn lầy, lốp xe ma sát bốc khói khét lẹt, dừng khựng lại ngay sát mép vực sâu hoắm của đèo Tây Bắc.

Từ trong làn sương mù tím đen, hàng loạt bóng người mặc hộ giáp thêu hình Thái Cực rách nát từ từ bước ra. Bọn họ không còn giống tu sĩ bình thường, mắt ai nấy đều đỏ ngầu, da dẻ xám ngoét, xung quanh người lượn lờ những con Huyết Hồn Điệp đang vỗ cánh tanh tưởi. Dẫn đầu đám tà tu này là một lão già gầy gò như bộ xương khô, mặc trường bào xám xịt, khí thế tỏa ra áp đảo hoàn toàn không gian xung quanh.

“Bá Vương Cảnh nửa bước…” Thẩm Mặc híp mắt. Lão già này rõ ràng đã bị tà khí ăn mòn đến mức không ra người không ra quỷ, nhưng tu vi bị cưỡng ép tăng vọt kia lại là hàng thật giá thật.

“Thẩm Mặc, giao ra Tuế Nguyệt Đồng Bản, bản tông sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!” Giọng nói của lão trưởng lão Vô Cực Giáo khàn đặc, vang lên như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau.

“Chậc, đến đòi nợ nhanh thế, tôi còn chưa kịp trang điểm lại mái tóc muối tiêu lãng tử này nữa.” Thẩm Mặc tự giễu, tay phải lén lút thò vào ngực áo, cố gắng giao tiếp với Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải. Nhưng ngay khi hắn vừa động niệm, một cơn đau dữ dội từ lồng ngực truyền đến, khiến hắn phun ra một ngụm máu đỏ tươi, cả người ngã quỵ xuống ghế phụ, thở dốc không ra hơi.

Cơ thể hắn hiện tại giống như một cục pin sạc dự phòng bị phồng, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể nổ tung.

Đường Dao nhìn thấy cảnh này, trong mắt cô thoáng qua một sự kiên định chưa từng có. Cô không hề hoảng loạn, cũng không có vẻ gì là một nữ chính yếu đuối cần được bảo vệ. Cô tháo chiếc thắt lưng đeo đầy công cụ giải mã trận pháp ra, ném thẳng vào lòng Thẩm Mặc, lạnh lùng nói:

“Cậu đã cứu tôi ở lăng mộ Nghĩa Lĩnh, tiêu hao cả thọ nguyên. Lần này, đến lượt tôi làm lá chắn cho cậu. Đừng có mà cử động, giữ cái mạng què quặt đó của cậu để lát nữa còn ‘check var’ trận pháp!”

“Đường Dao, cô định làm gì? Đừng có cưa sừng làm nghé mà chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân ngược đấy nhé…” Thẩm Mặc yếu ớt đùa, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an.

“Câm miệng và nhìn cho kỹ đây!”

Đường Dao đạp cửa xe lao ra ngoài. Ngay khi chân cô vừa chạm đất, đôi tay thon thả bùng nổ linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ đến lóa mắt. Thần sắc cô trang nghiêm, huyết mạch Ngự Linh Tộc trong người sôi trào. Cô không chọn cách đối đầu trực diện bằng võ lực, mà dùng bí thuật ngự linh kết nối với sinh mệnh lực của khu rừng già Tây Bắc.

“Vạn Mộc Tù Lung!”

Cô hét lớn, hai tay đập mạnh xuống mặt đất sườn đèo.

Ầm ầm ầm ——!

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Hàng vạn rễ cây cổ thụ, dây leo gai góc khổng lồ từ dưới lòng đất điên cuồng trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một bức tường gai kiên cố bao bọc lấy chiếc xe dã ngoại, đồng thời hóa thành những con mãng xà khổng lồ quấn chặt lấy đám tà tu Vô Cực Giáo.

“Chút tài mọn!” Lão trưởng lão Vô Cực Giáo cười lạnh, tay vung lên, một ngọn tà hỏa màu tím đen bùng cháy, thiêu rụi những dây leo đang lao đến. Sức mạnh của Bá Vương Cảnh nửa bước áp chế hoàn toàn linh lực hệ Mộc của Đường Dao.

Đường Dao khóe miệng tràn ra một vệt máu, nhưng cô không hề lùi bước. Cô biết mình không thể thắng nổi lão già này, nhưng nhiệm vụ của cô không phải là chiến thắng, mà là kéo dài thời gian và đưa Thẩm Mặc đến nơi an toàn. Cô quay đầu lại nhìn Thẩm Mặc qua lớp kính xe bọc thép, nở một nụ cười sắc sảo, đầy vẻ ngạo kiều:

“Thẩm Mặc, cậu nợ tôi một mạng đấy! Nhớ mà trả bằng đồng đen nguyên chất thời An Dương Vương!”

Dứt lời, Đường Dao dồn toàn bộ linh lực còn lại vào chân phải, dậm mạnh xuống mặt đường đèo đã bị rạn nứt từ trước. Một cú đập chấn động mặt đất bộc phát, sườn đèo dốc đứng lập tức bị sạt lở nghiêm trọng. Một mảng đá hộc khổng lồ đổ sụp xuống, kéo theo chiếc xe dã ngoại bọc thép chứa Thẩm Mặc rơi thẳng xuống vực sâu dốc đứng bên dưới – nơi có dòng sông ngầm Nghĩa Lĩnh đang chảy xiết cuồn cuộn.

“Đường Dao!” Thẩm Mặc gầm lên, nhưng trọng lực kéo chiếc xe rơi tự do xuống bóng tối vô tận.

Qua khe hở của bức tường cây đang sụp đổ, hắn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Đường Dao bị hàng loạt sợi xích sắt màu đen rít gió quấn chặt lấy cơ thể, tà khí tím đen nuốt chửng lấy cô. Cô chủ động nộp mình để đánh lạc hướng kẻ địch, tin tưởng tuyệt đối rằng “Kẻ Trộm Thời Gian” sẽ tìm được cách lật ngược ván cờ.

Bùm ——!

Chiếc xe bọc thép lao xuống dòng sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất, bọt nước bắn lên tung tóe.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Phong Châu Thần Đô – phế tích Loa Thành hiện đại.

Một bầu không khí tận thế bao trùm toàn bộ khu vực. Tế đàn khổng lồ Cửu Trùng Đài đang được dựng lên ngay giữa lòng phế tích, được cấu thành từ hàng vạn khối đá cổ và xương cốt của các tu sĩ bị hiến tế. Một màn sương máu khổng lồ, tanh tưởi và dày đặc, bao phủ vòm trời Loa Thành, tạo thành một cái lồng giam cầm hàng ngàn tu sĩ Thần Châu bên trong. Tiếng khóc than, tiếng gào thét của những kẻ bị rút cạn sinh mệnh lực vang vọng khắp nơi.

Trên đỉnh tế đàn cao vút, một bóng người đang đứng sừng sững giữa luồng tà quang màu tím đen.

Đó chính là Cơ Vô Mệnh.

Nhưng lúc này, gã không còn giữ được vẻ ngoài nho nhã, tiên phong đạo cốt của một vị giáo chủ Thái Thượng Vô Cực Giáo nữa. Nửa bên mặt trái của gã đã hoàn toàn bị thối rữa, lộ ra xương sọ màu đen xám quỷ dị, những luồng tử khí không ngừng rỉ ra từ vết thương ghê rợn đó. Đây chính là vết sẹo không thể chữa lành do vuốt Thần Kim Quy từ triệu năm trước để lại thông qua nhân quả dội ngược. Nó không chỉ hủy hoại dung nhan của gã, mà còn không ngừng gặm nhấm linh hồn gã mỗi ngày.

“Thẩm Mặc… Kẻ Trộm Thời Gian… Bản tọa phải băm vằm ngươi ra làm vạn mảnh!” Cơ Vô Mệnh gầm gừ, giọng nói khàn đặc đầy oán độc.

Xoảng ——!

Đường Dao bị hai tên tà tu ném mạnh xuống nền đá lạnh lẽo của tế đàn. Sợi xích sắt tà thuật khóa chặt lấy kinh mạch của cô, khiến cô không thể vận chuyển một chút linh lực nào. Nhưng dù khóe môi còn dính máu, đôi mắt phượng của cô vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã điên nửa người nửa quỷ trước mặt.

“Nhìn cái gì?” Cơ Vô Mệnh bước đến, dùng bàn tay đầy tử khí bóp chặt lấy cằm Đường Dao, nhấc bổng cô lên. Ánh mắt gã rực lên sự điên cuồng tột độ:

“Ngự Linh Tộc… Thật là một bất ngờ thú vị. Huyết mạch của ngươi chứa đựng sinh mệnh lực thuần khiết nhất của đất mẹ, chính là chất dẫn tốt nhất để bản tọa mở ra Cổng Tiên! Ngươi có một gã đồng bọn rất thú vị đấy.”

Cơ Vô Mệnh cười sằng sặc, tiếng cười vang vọng khắp phế tích Loa Thành. Gã quay sang phía tà trận khổng lồ đang xoay tròn trên bầu trời, vận dụng tà lực truyền giọng nói của mình đi khắp không gian Thần Châu, lọt vào tai mọi tu sĩ còn đang trốn chui trốn lủi:

“Thẩm Mặc! Bản tọa biết ngươi chưa chết! Nghe cho kỹ đây, con chuột nhắt trộm thời gian kia! Người phụ nữ của ngươi đang nằm trong tay bản tọa. Hãy mang Tuế Nguyệt Đồng Bản đến Loa Thành dâng cho bản tọa, bằng không, ba canh giờ nữa, bản tọa sẽ dùng máu của ả và toàn bộ tu sĩ Thần Châu ở đây để làm lễ tế trời! Bản tọa muốn xem, cái gọi là ‘Đạo Tặc’ như ngươi, có dám trốn tránh cả đời hay không!”

Rào rào ——

Tiếng nước sông ngầm chảy xiết đập vào vách đá vang lên âm u.

Dưới một hang động ngầm ẩm ướt và tối tăm nằm sâu hàng trăm mét dưới lòng đất Loa Thành, Thẩm Mặc nằm sấp trên một bệ đá ướt sũng. Chiếc xe dã ngoại bọc thép của Đường Dao đã bị dòng nước xiết nghiền nát thành một đống sắt vụn cách đó không xa.

Quần áo thanh y rách nát tả tơi, mái tóc bạc trắng dính bết vào vầng trán lạnh ngắt. Thẩm Mặc ho dữ dội, phun ra một ngụm nước sông lẫn máu tươi. Hắn lồm cồm bò dậy, từng khớp xương trên người phát ra tiếng kêu răng rắc như muốn gãy vụn.

Giọng nói đầy tà ác và điên cuồng của Cơ Vô Mệnh thông qua tà trận cộng hưởng vách đá, vang vọng mồn một trong hang ngầm này.

“Ba canh giờ…”

Thẩm Mặc lầm bầm, nắm tay hắn siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra hòa vào nước sông ngầm lạnh buốt. Đôi mắt hắn không có sự hoảng loạn, cũng không có sự gào thét vô ích của những kẻ bất lực. Ngược lại, nó sâu thẳm và lạnh lùng đến đáng sợ. Đó là trạng thái lý trí tuyệt đối của một nhà khảo cổ học khi đứng trước một ngôi mộ cổ đầy cạm bẫy, và cũng là sự tàn nhẫn của một “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” khi chuẩn bị thực hiện một phi vụ nẫng tay trên vĩ đại nhất lịch sử.

“Cơ Vô Mệnh… Ngươi thật sự nghĩ mình là người làm chủ cuộc chơi sao?”

Thẩm Mặc gượng dậy, ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm ướt. Hắn run rẩy thò tay vào ngực áo rách nát, lấy ra hai vật.

Một là mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét, lúc này đang im lìm không một tiếng động.

Vật còn lại chính là chiếc vuốt rùa nhỏ màu đen xám mà Thần Kim Quy đã ban cho hắn trong chuyến du hành ngược thời gian về thời An Dương Vương.

Ngay khi chiếc vuốt rùa vừa được đưa ra ngoài, một dị tượng lập tức xuất hiện. Chiếc vuốt rùa vốn dĩ xù xì bỗng dưng phát ra một luồng ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, ấm áp. Luồng ánh sáng này không hề bị tử khí xung quanh dập tắt, ngược lại nó giống như một chiếc kim chỉ nam, không ngừng rung động và chỉ hướng về phía bức tường đá cổ kính phía sau hang ngầm.

Thẩm Mặc nheo mắt. Hắn lết thân thể tàn tạ đến gần bức tường đá.

Khi bàn tay hắn chạm vào những khối đá xám xịt kia, xúc giác của một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp lập tức cho hắn câu trả lời. Đây không phải là đá tự nhiên do kiến tạo địa chất tạo thành. Những khối đá này được đẽo gọt vô cùng vuông vức, xếp chồng lên nhau theo một quy luật hình học cực kỳ nghiêm ngặt, kẽ đá được miết bằng một loại vôi trộn mật mía cổ xưa.

“Đây là… nền móng của vòng xoáy thứ chín của Loa Thành cổ đại!”

Thẩm Mặc thốt lên, trong lòng chấn động. Hắn nhận ra, dòng sông ngầm Nghĩa Lĩnh này đã vô tình đưa hắn trôi dạt đến ngay bên dưới trận nhãn cốt lõi nhất của Loa Thành – nơi mà Thần Kim Quy triệu năm trước đã dùng chính thần lực của mình để trấn giữ linh mạch Thần Châu.

Cơ Vô Mệnh đang ở phía trên dựng tế đàn Cửu Trùng Đài, đảo ngược trận pháp của Loa Thành để hút linh mạch. Gã nghĩ rằng mình đã kiểm soát được toàn bộ phế tích. Nhưng gã là một tà tu hiện đại, gã chỉ biết dùng bạo lực và tà thuật để cưỡng ép trận pháp vận hành ngược, gã hoàn toàn không hiểu được cấu trúc tinh vi và bản thiết kế gốc của Vạn Cổ Trận Pháp này.

“Hắc hắc… Cơ giáo chủ à Cơ giáo chủ,” Thẩm Mặc đột ngột nhếch mép cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ khát máu, vô sỉ và tự tin tột độ, “Ngươi đi ngược thiên đạo, tự phụ nắm giữ được Loa Thành. Nhưng ngươi làm sao biết được… bản thiết kế gốc của cái trận pháp chín vòng xoáy này, ta đã được chính tay tác giả ký tên đóng dấu, cấp quyền Admin từ triệu năm trước rồi!”

Hắn không chần chừ, lập tức áp chiếc vuốt rùa chứa đầy thần lực của Thần Kim Quy vào một khe hở đặc biệt trên bức tường đá cổ.

Rầm rập ——

Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Bức tường đá cổ kính từ từ nứt ra một khe hẹp, lộ ra một lối đi ngầm bí mật, tỏa ra linh khí thanh khiết của thời cổ đại. Đây chính là con đường độc đạo dẫn thẳng vào tâm trận nhãn của tế đàn – một “backdoor” (cửa hậu) mà ngay cả Cơ Vô Mệnh có thần cơ diệu toán đến đâu cũng không bao giờ ngờ tới.

Thẩm Mặc đứng thẳng người, mái tóc bạc trắng bay bay trong gió hang ngầm. Hắn nắm chặt Tuế Nguyệt Đồng Bản, bước chân không còn chút do dự, tiến thẳng vào bóng tối của lối đi bí mật.

“Đường Dao, đợi tôi. Tôi tới check var cái tế đàn của lão già mũi trâu đây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8