Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 43: Nghi thức tế đàn bắt đầu

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:00:14 | Lượt xem: 1

Ý thức của Đường Dao giống như một chiếc lá khô bị cuốn vào một trận bão tuyết màu xám.

Cơn đau từ những sợi xích Tích Hồn Tỏa không còn là cảm giác thể xác thông thường nữa. Nó là một loại lực lượng vô hình, tàn nhẫn len lỏi vào từng sợi tơ thần hồn, giống như hàng vạn con kiến lửa đang dùng cặp kìm nung đỏ mà gặm nhấm, rứt xé lấy linh đài của cô. Mỗi một nhịp thở, mỗi một giây trôi qua, cô đều cảm thấy phần ký ức và sinh mệnh lực của mình bị rút bớt đi một chút, hóa thành những sợi tơ màu tím đen mỏng manh bay về phía lòng bàn tay lạnh lẽo của Cơ Vô Mệnh.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mờ nhạt dần, tâm trí của Đường Dao lại đột ngột chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ.

Nó chậm rãi, sâu lắng và yên bình đến mức khó tin.

Cô không còn nhìn thấy bầu trời đỏ ối đầy tà khí của đỉnh Cửu Trùng Đài, không còn nghe thấy tiếng gió gào rú hay tiếng cười ngạo nghễ của gã giáo chủ Thái Thượng Vô Cực Giáo. Thay vào đó, một mùi hương quen thuộc – mùi của những trang sách cổ bị ẩm mốc trộn lẫn với mùi dầu máy rỉ sét và… hương vị nồng nặc của gói gia vị mì tôm chua cay – đột ngột tràn ngập trong tâm trí cô.

Đó là một buổi chiều mưa tầm tã ở Phong Châu của ba tháng trước.

Khi đó, Viện Khảo Cổ Tu Tiên Thần Châu vẫn còn là một căn nhà cấp bốn dột nát nằm khuất sau rặng tre già ở ngoại ô Thần Đô. Trần nhà bị dột, nước mưa cứ tí tách rơi vào cái xô nhựa màu đỏ đặt ngay cạnh chiếc bàn làm việc chất đầy những mảnh gốm vỡ và những thanh kiếm đồng rỉ sét. Đường Dao khi đó vừa mới nhận chức Viện trưởng, mỗi ngày đều phải vò đầu bứt tóc vì bảng báo cáo tài chính đỏ lòm và những hóa đơn tiền điện chậm thanh toán.

Còn Thẩm Mặc? Hắn khi đó vẫn là một tên phế mạch ăn hại, cả ngày chỉ biết mặc chiếc thanh y rách gấu, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay gãy một bên bánh xe, tay cầm một chiếc bàn chải đánh răng cũ để tỉ mẩn chùi rửa những đồng xu rỉ sét dính đầy đất cát.

*”Đường đại tiểu thư, cô bớt nhíu mày lại đi. Người ta bảo con gái nhíu mày nhiều mau già lắm. Nhìn cô bây giờ giống hệt bà cô tổ bên nhà ngoại tôi thế.”*

Giọng nói tếu táo, mang theo chút lười biếng và vô sỉ của hắn vang lên bên tai cô. Lúc đó, hắn đang bưng một bát mì tôm Hảo Hảo bốc khói nghi ngút, trên mặt nước lèo màu đỏ cam nổi lềnh bềnh vài cọng hành héo. Hắn thản nhiên kéo chiếc ghế gãy lại gần bàn của cô, chìa ra một chiếc nĩa nhựa.

*”Ăn không? Tôi vừa mới dùng linh lực hệ Mộc… à không, dùng ấm siêu tốc cắm nhờ phòng bảo vệ để đun nước đấy. Mì tôm ăn lúc trời mưa là chuẩn KPI cứu rỗi linh hồn rồi.”*

Đường Dao nhớ lúc đó mình đã lườm hắn một cái cháy mặt, giật lấy bát mì rồi mắng:

*”Cậu có thôi đi không? Viện khảo cổ sắp bị giải thể đến nơi rồi, tháng này không có kinh phí thì cả tôi và cậu đều phải ra gầm cầu mà gặm đồ đồng rỉ sét đấy! Cậu là đồ báo thủ vẽ chuyện!”*

Thẩm Mặc không hề tự ái. Hắn chỉ cười hì hì, dùng chiếc thìa nhựa gõ gõ vào cái bát sứ mẻ góc, tạo ra những tiếng *Keng… Keng…* thanh thúy nhưng vô cùng lộn xộn. Hắn vừa gõ vừa nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ:

*”Cô thì biết cái gì. Đây không phải là tiếng gõ bát ăn xin đâu nhé. Đây là tần số của ‘Hào khí Đông Sơn’ đấy! Tôi đang cảm ứng với vạn cổ nhân quả, biết đâu ngày mai tôi lại đào được một cái lăng mộ hoàng gia, thầu hết đất đai Nghĩa Lĩnh để sau này làm bất động sản phân lô bán nền. Lúc đó tôi sẽ phong cô làm Trưởng ban quản lý dự án, tha hồ mà đếm tiền lẻ.”*

*”Đồ điên.”* Cô đã cười. Đó là một nụ cười hiếm hoi giữa những ngày tháng áp lực đè nặng. Cô nhớ mình đã đưa cho hắn một cái khăn lau mặt dính đầy bụi đất cổ vật, mắng hắn là kẻ hoang đường. Thế nhưng, trong thâm tâm của hai kẻ cô độc giữa thời kỳ mạt pháp ấy, bát mì tôm ấm áp và những câu đùa vô tri của Thẩm Mặc lại là thứ duy nhất giữ cho họ không bị gục ngã trước hiện thực tàn khốc.

Khoảnh khắc sinh hoạt bình dị, nhẹ nhàng ấy giống như một chiếc mỏ neo tinh thần, giữ cho thần trí của Đường Dao không bị bóng tối của Tích Hồn Tỏa nuốt chửng.

Thế nhưng, một tiếng sấm rền vang đột ngột dội thẳng vào linh đài, xé toác bức tranh ký ức ấm áp của cô.

*Uỳnh!!!*

Đường Dao mở bừng mắt. Thực tại tàn khốc với bầu trời đỏ ối và sương xám tử khí lại ập đến. Trước mắt cô, Thẩm Mặc đang đứng đó, mái tóc bạc trắng phân nửa bay loạn trong gió bão, khuôn mặt rớm máu nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh hà.

“Nào, Kẻ Trộm Thời Gian,” tiếng cười của Cơ Vô Mệnh vang lên bên tai cô, kéo cô trở lại với cơn đau đớn tột cùng, “Để bổn tọa xem, ngươi dùng cái gì để trộm lại mạng sống của con bé này từ tay ta?”

Đường Dao cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng chút linh quang hệ Mộc cuối cùng đang run rẩy trong đan điền để bảo vệ lấy tim mạch, cố gắng truyền âm vào thức hải của Thẩm Mặc:

*”Thẩm Mặc… đừng quản tôi… Tần số của chiếc trống… gã đang dùng tà thuật để đồng hóa… Tránh xa ra…”*

Thế nhưng, Thẩm Mặc không hề lùi bước. Hắn nhìn thấy những sợi chỉ màu tím đen mảnh như tơ nhện đang không ngừng rút đi sinh mệnh của cô, ánh mắt vốn dĩ luôn cợt nhả của hắn trong tích tắc liền chìm vào một sự lạnh lẽo tột độ. Đó là ánh mắt của một con dã thú đã bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn xé bất kỳ kẻ nào dám chạm vào giới hạn của nó.

“Đồng hóa?” Thẩm Mặc khẽ lầm bầm, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, “Lão già mũi trâu, ngươi nghĩ ngươi là Admin của cái thế giới này chắc?”

Cơ Vô Mệnh đứng trên đỉnh tế đàn, nụ cười từ bi giả tạo trên mặt gã càng lúc càng đậm. Gã không thèm để ý đến lời lẩm bẩm của Thẩm Mặc. Với gã, một kẻ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong dù có chút thần lực của Kim Quy hay đôi cánh Lạc Vũ thì cũng chỉ là một con kiến hôi hơi to một chút mà thôi. Trước mặt một cường giả tiệm cận Bá Vương Cảnh như gã, mọi sự giãy giụa đều là vô nghĩa.

“Nghi thức… bắt đầu.”

Cơ Vô Mệnh nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ. Gã vung tay phải lên, một luồng tử khí xám xịt khổng lồ từ trong tay áo gã bùng phát, hóa thành một chiếc dùi trống bằng năng lượng màu đen kịt. Gã không hề do dự, đánh mạnh một phát vào mặt chiếc Trống Đồng cổ đại khổng lồ đang ngự trị ở trung tâm tế đàn Cửu Trùng Đài.

*UỲNH!!!*

Tiếng trống vang lên.

Thế nhưng, đó không phải là âm thanh trầm hùng, vang dội làm chấn phấn lòng người của trống đồng Đông Sơn truyền thống. Âm thanh ấy méo mó, rên rỉ, mang theo tiếng khóc than của vạn quỷ từ sâu dưới lòng đất. Sóng âm màu tím đen từ mặt trống khuếch tán ra ngoài, hóa thành một vòng tròn năng lượng mắt thường có thể thấy được, quét qua toàn bộ đỉnh núi.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Mặt đất dưới chân Thẩm Mặc lập tức rạn nứt. Áp lực khổng lồ từ tiếng trống đè nặng lên vai hắn, giống như có cả một dãy núi Nghĩa Lĩnh vừa mới đổ ập xuống lưng. Thân thể Chúc Đồng Cảnh của hắn vốn dĩ cứng như đồng cổ, lúc này lại vang lên những tiếng xương cốt chịu tải quá mức. Đôi cánh Chim Lạc rực rỡ sau lưng hắn bị sóng âm tím đen va đập vào, lập tức lung lay dữ dội, những chiếc lông vũ bằng linh khí rụng lả tả rồi tiêu tán vào hư không.

Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất.

Dưới chân núi Cửu Trùng Đài, tại mạn Phong Châu Thần Đô, một dị tượng kinh hoàng đang diễn ra. Theo nhịp trống của Cơ Vô Mệnh, từ trong cơ thể của hàng vạn người dân đang chìm trong giấc ngủ, những đốm sáng màu xanh lam – đại diện cho sinh mệnh lực và linh hồn của họ – đột ngột bị kéo tuột ra ngoài qua lồng ngực.

Hàng vạn, hàng triệu đốm sáng xanh lam tụ hội lại với nhau, hóa thành một dòng sông ánh sáng khổng lồ, cuồn cuộn chảy ngược lên đỉnh núi, bị hút thẳng vào bên trong lòng chiếc Trống Đồng cổ đại.

Sương mù xám tử khí trên đỉnh núi càng lúc càng đậm đặc, che khuất cả bầu trời, biến đỉnh Cửu Trùng Đài thành một vùng đất chết chóc cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

“Hahaha! Nhìn xem! Đây chính là sức mạnh của vạn dân hiến tế!” Cơ Vô Mệnh ngửa mặt lên trời cười dài, trường bào màu vàng kim của gã bay phần phật, đôi mắt gã lúc này đã hoàn toàn hóa thành một màu xám tro không có chút lòng trắng, “Chỉ cần hút cạn sinh mệnh lực của vùng Phong Châu này, bổn tọa sẽ mở ra Cổng Tiên Giới! Đến lúc đó, bổn tọa sẽ là vị thần duy nhất dẫn dắt nhân loại bước vào kỷ nguyên mới!”

Thẩm Mặc bị áp lực của tiếng trống đè nặng đến mức phải quỳ một chân xuống đất, hai tay chống lên phiến đá cổ để giữ cho cơ thể không bị thổi bay. Máu tươi từ khóe miệng hắn không ngừng rỉ ra, nhuộm đỏ cả một khoảng đá dưới chân.

*”Cậu… cậu mau chạy đi…”* Giọng nói của Đường Dao trong thức hải của hắn càng lúc càng yếu ớt, giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió bão, *”Tích Hồn Tỏa đang… đang đồng hóa linh hồn tôi vào tế đàn rồi… Cậu không cứu được tôi đâu… Chạy đi…”*

“Chạy? Trong từ điển của nhà khảo cổ học chuyên nghiệp Thẩm Mặc này, chưa bao giờ có từ ‘chạy’ khi chưa đào sạch cái lăng mộ.”

Thẩm Mặc nghiến răng, cố gắng ngẩng đầu lên. Hắn không nhìn Cơ Vô Mệnh, mà ánh mắt hắn lại dán chặt vào chiếc Trống Đồng cổ đại khổng lồ đang không ngừng xoay tròn trên tế đàn.

Trong đầu hắn, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng *Keng… Keng…* gấp gáp. Một luồng sương mù vàng nhạt từ trong đồng xu tuôn ra, bao phủ lấy thức hải của hắn, giúp hắn tạm thời ngăn cách được áp lực tinh thần từ tiếng trống tà ác.

Nhờ vào năng lực của Đồng Bản, thời gian xung quanh Thẩm Mặc dường như chậm lại mười lần.

Dưới góc nhìn thời gian chậm chạp ấy, Thẩm Mặc bắt đầu phân tích chiếc Trống Đồng của Cơ Vô Mệnh dưới lăng kính của một nhà khảo cổ học thực địa. Hắn nhìn thấy những hoa văn hình người giã gạo, hình chim Lạc đang bay, và đặc biệt là hoa văn mặt trời nhiều cánh ở chính tâm mặt trống.

Thế nhưng, những hoa văn ấy không hề chuyển động một cách tuần hoàn, tự nhiên như chiếc trống đồng đầu tiên hắn từng thấy ở thời Hoang Cổ. Ngược lại, chúng đang co rúm, vặn vẹo một cách đầy đau đớn. Những con chim Lạc trên mặt trống dường như đang cố gắng vỗ cánh để thoát khỏi sự trói buộc của những luồng tà khí màu xám tro.

Và quan trọng nhất… ở góc phía Nam của chiếc trống, có một vết nứt hình tam giác khổng lồ, sâu hoắm, trống rỗng.

“Hóa ra là thế…” Thẩm Mặc đột ngột nở một nụ cười méo mó đầy máu, “Lão già mũi trâu, ngươi quả thực là một kẻ ăn cắp không có liêm sỉ. Chiếc trống này vốn dĩ là một món ‘hàng lỗi’ bị tổn hại từ thời Hoang Cổ đúng không? Nó thiếu đi một mảnh vỡ cốt lõi để cân bằng âm luật, cho nên ngươi mới phải dùng tà thuật và sinh mệnh của Đường Dao để làm chất dẫn, cưỡng ép vận hành trận pháp.”

Tiếng cười của Cơ Vô Mệnh đột ngột khựng lại. Gã cúi xuống nhìn Thẩm Mặc, đôi mắt xám tro khẽ híp lại, mang theo một tia kinh ngạc sát khí:

“Ngươi… làm sao ngươi biết?”

“Ta đã bảo rồi, ta là nhà khảo cổ chuyên nghiệp.” Thẩm Mặc chậm rãi đứng thẳng người dậy dưới áp lực vạn quân. Xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng nổ giòn giã của Chúc Đồng Cảnh, ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia từ dưới da thịt hắn bùng phát, chống chọi lại màn sương xám đang bao vây.

Hắn thọc tay vào túi áo, từ từ rút ra một vật.

Đó là một mảnh đồng rỉ sét, loang lổ những vết xanh của thời gian, hình dạng méo mó nhưng các đường nét hoa văn chim Lạc trên đó lại vô cùng sắc nét và sống động.

Chính là mảnh vỡ Trống Đồng Đông Sơn thứ nhất mà hắn và Đường Dao đã lấy được từ lăng mộ Nghĩa Lĩnh!

Ngay khi mảnh vỡ này xuất hiện, chiếc Trống Đồng khổng lồ trên tế đàn đột ngột rung chuyển dữ dội, phát ra một tiếng *Um…* trầm thấp như tiếng gọi của đồng loại sau triệu năm xa cách. Những luồng tà khí màu xám tro đang bao phủ xung quanh chiếc trống lập tức bị ánh sáng vàng kim từ mảnh vỡ đẩy lui.

“Cơ Vô Mệnh, ngươi dùng đồ ăn cắp mà đòi tế trời?” Thẩm Mặc cười lạnh, giọng nói của hắn vang dội khắp đỉnh núi, át cả tiếng gió bão, “Hôm nay, để nhà khảo cổ chuyên nghiệp này dạy ngươi thế nào là dùng đồ cổ đúng cách!”

Cơ Vô Mệnh nhìn thấy mảnh vỡ trên tay Thẩm Mặc, đồng tử gã lập tức co rụt lại thành một đường chỉ thẳng. Gã cảm nhận được một luồng quy luật thời gian vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ đang dao động trên mảnh vỡ ấy. Đó chính là mảnh ghép cuối cùng mà gã đã tìm kiếm bấy lâu nay để hoàn thiện tế đàn!

“Dâng nó cho bổn tọa!!!”

Cơ Vô Mệnh gầm lên một tiếng đầy tham lam, gã vung dùi trống bằng tử khí lên, định giáng đòn quyết định để cướp đoạt mảnh vỡ.

Thế nhưng, Thẩm Mặc đã nhanh hơn gã một bước.

Hắn không hề dùng mảnh vỡ để tấn công Cơ Vô Mệnh, cũng không dùng nó để phòng ngự. Hắn vung mạnh tay phải, ném thẳng mảnh vỡ Trống Đồng bay vào không trung, hướng thẳng về phía vết nứt hình tam giác đang trống rỗng trên chiếc Trống Đồng khổng lồ của tế đàn!

“Nhập vị cho ta!”

*Hưu!*

Mảnh vỡ đồng rỉ sét hóa thành một luồng sáng vàng kim xé toạc màn sương xám, chuẩn xác đến từng milimet cắm chặt vào vết nứt trên mặt trống lớn.

*RẮC!!!*

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Ngay khi mảnh vỡ nhập vị, chiếc Trống Đồng khổng lồ bỗng dưng bùng phát ra một luồng hào quang vàng kim rực rỡ như mặt trời ban trưa. Hoa văn mặt trời ở tâm trống xoay tròn điên cuồng, những con chim Lạc bị tà khí trói buộc bỗng dưng sống dậy, cất tiếng hót vang trời và vỗ cánh bay lượn xung quanh thân trống.

Thế nhưng, tế đàn lúc này đang vận hành bằng tà thuật của Cơ Vô Mệnh. Sự xuất hiện đột ngột của mảnh vỡ chính tông giống như một đoạn mã virus cực mạnh được cắm thẳng vào hệ thống đang bị lỗi.

“Linh mạch nghịch chuyển, âm luật đảo chiều!”

Thẩm Mặc gầm lên, tay trái hắn bấm quyết, ngón tay phải gõ mạnh một phát vào chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang lơ lửng trước ngực.

*KENG!!!*

Tiếng gõ thanh thúy, trong trẻo như tiếng chuông chùa buổi sớm vang vọng khắp không gian. Tiếng *Keng* này không hề bị áp chế bởi tiếng trống tà ác, ngược lại, nó giống như một người chỉ huy dàn nhạc, cưỡng ép toàn bộ sóng âm của chiếc Trống Đồng khổng lồ phải chuyển động theo nhịp điệu của nó.

Một luồng sóng âm vàng kim hình vòng tròn, mang theo hơi thở của vạn năm lịch sử và ý chí bất khuất của Con Rồng Cháu Tiên, từ trung tâm chiếc trống bùng nổ, lan tỏa ra khắp đỉnh Cửu Trùng Đài.

Sóng âm đi đến đâu, sương mù xám tử khí lập tức tan biến đến đó.

Hàng vạn đốm sáng xanh lam – sinh mệnh lực của người dân Phong Châu đang bay lơ lửng trên không trung – đột ngột dừng lại. Dưới sự dẫn dắt của sóng âm vàng kim, dòng sông ánh sáng khổng lồ ấy bỗng dưng đảo chiều, cuồn cuộn chảy ngược trở lại mạn chân núi, nhập vào cơ thể của từng người dân dưới Thần Đô.

“Cái gì?! Không thể nào! Trận pháp của bổn tọa!”

Cơ Vô Mệnh trợn mắt kinh hãi. Gã cảm thấy chiếc dùi trống bằng tử khí trong tay mình đột ngột vỡ vụn thành những đốm sáng đen. Quyền kiểm soát tế đàn mà gã đã tốn bao công sức xây dựng bấy lâu nay bỗng dưng bị một lực lượng quy luật tối cao tước đoạt hoàn toàn.

Chưa dừng lại ở đó, sự phản phệ của việc đảo ngược trận pháp cấp Bá Vương bắt đầu bộc phát.

Sợi chỉ tơ nhện màu tím đen kết nối giữa lòng bàn tay Cơ Vô Mệnh và ngực của Đường Dao đột ngột rung chuyển dữ dội. Luồng tử khí và oán niệm khổng lồ từ tế đàn không thể tiếp tục hiến tế, lập tức bị lực lượng nghịch đảo đẩy ngược trở lại, dọc theo sợi chỉ tơ nhện mà chảy thẳng vào cơ thể của Cơ Vô Mệnh!

“Hự!”

Cơ Vô Mệnh hộc ra một ngụm máu đen kịt, toàn thân gã run lên bần bật, những đường gân xanh đen nổi đầy trên mặt và cổ như những con giun đất đang bò. Gã lùi lại liên tiếp ba bước, ánh mắt nhìn Thẩm Mặc tràn ngập sự tàn nhẫn và hoảng loạn:

“Nhãi ranh! Ngươi dám phá hoại đại kế của bổn tọa! Ta phải băm vằn ngươi ra vạn đoạn!”

Thế nhưng, Thẩm Mặc lúc này cũng chẳng dễ chịu gì.

Để cưỡng ép đảo ngược một tế đàn hiến tế khổng lồ như vậy, cái giá phải trả là vô cùng khủng khiếp. Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực hắn không ngừng hút đi thọ nguyên của hắn để duy trì luồng sóng âm vàng kim.

*Xoạt… Xoạt…*

Mái tóc vốn dĩ đã bạc phân nửa của Thẩm Mặc, lúc này với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tiếp tục hóa thành một màu trắng xóa như sương muối của mùa đông. Từng sợi tóc bạc bay bay trong gió bão, phản chiếu ánh sáng vàng kim của tế đàn, trông vừa lãng tử nhưng cũng đầy bi tráng.

Kinh mạch Chúc Đồng Cảnh của hắn rạn nứt ra những khe hở nhỏ rớm máu, máu tươi nhuộm đỏ cả chiếc thanh y rách nát.

Thế nhưng, hắn không hề dừng lại.

“Đường Dao! Tôi tới cứu cô đây!”

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn một lần nữa bùng nổ ra luồng ánh sáng vàng kim chói lòa nhất từ trước đến nay. Thân hình hắn hóa thành một luồng sáng vàng, vượt qua khoảng cách trăm trượng trong tích tắc, lao thẳng về phía cột đá nơi Đường Dao đang bị trói.

Hắn vung tay phải lên, chiếc vuốt rùa chứa đầy thần lực của Thần Kim Quy xuất hiện trong lòng bàn tay, rực sáng ánh kim loại lạnh lẽo.

“Chém cho ta!”

*XOẠT!!!*

Chiếc vuốt rùa chém mạnh vào những sợi xích *Xích Hồn Tỏa* đang quấn quanh người Đường Dao. Những sợi xích vốn dĩ đao thương bất nhập, lúc này dưới thần lực của Kim Quy và quy luật thời gian nghịch đảo, lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tiêu tán vào không trung.

Thân hình yếu ớt của Đường Dao mất đi sự nâng đỡ, lập tức đổ gục xuống.

Thẩm Mặc nhanh tay lẹ mắt lao đến, ôm chặt lấy cô vào lòng. Cơ thể cô lạnh ngắt như một tảng băng, hơi thở vô cùng yếu ớt, nhưng đôi mắt phượng của cô khi nhìn thấy khuôn mặt đầy máu và mái tóc trắng xóa của hắn, lại thoáng hiện lên một tia run rẩy dữ dội.

“Cậu… tên báo thủ này… tóc cậu…” Cô thào thào, bàn tay run rẩy muốn chạm vào mái tóc bạc của hắn nhưng không còn chút sức lực nào.

“Yên tâm, tóc trắng trông ngầu hơn nhiều, sau này đi lừa đảo… à không, đi khảo cổ dễ ra dáng tiền bối đắc đạo hơn.” Thẩm Mặc cười hì hì, nhưng khóe mắt hắn lại khẽ giật giật vì đau đớn.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hai người vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, một luồng uy áp tàn bạo, lạnh lẽo đến thấu xương đột ngột bùng phát từ phía sau lưng họ.

“Hai con kiến hôi… các ngươi nghĩ mình đã thắng rồi sao?!”

Giọng nói của Cơ Vô Mệnh lúc này đã hoàn toàn biến đổi, không còn vẻ nho nhã thường ngày mà trở nên khàn đặc, đầy vẻ điên cuồng và tà ác.

Thẩm Mặc ôm Đường Dao quay đầu lại nhìn.

Ở trung tâm tế đàn, chiếc Trống Đồng khổng lồ sau khi bị nhét mảnh vỡ vào và bị nghịch đảo âm luật, lúc này không thể chịu nổi sự xung đột giữa hai luồng năng lượng vàng kim (chính tông) và tím đen (tà ác). Trên thân trống bắt đầu xuất hiện những vết nứt khổng lồ, rực lửa tà ác màu đỏ máu.

Toàn bộ đỉnh Cửu Trùng Đài bắt đầu rung chuyển dữ dội, đá hộc từ trên vách núi không ngừng rơi xuống. Một luồng năng lượng thời không hỗn loạn, mang theo hơi thở hủy diệt của Tịch Diệt Kiếp, đang không ngừng tích tụ bên trong chiếc trống bị nứt, chuẩn bị quét sạch toàn bộ đỉnh núi trong một vụ nổ kinh thiên động địa.

Cơ Vô Mệnh đứng ngay cạnh chiếc trống đang nứt nẻ, gương mặt gã vặn vẹo đầy điên cuồng, bàn tay gã lúc này đã hoàn toàn hóa thành một chiếc móng vuốt màu đen kịt, cắm chặt vào thân trống để cưỡng ép giữ lấy luồng năng lượng đang bạo phát:

“Nếu bổn tọa không có được nó… thì tất cả các ngươi… hãy cùng cái đỉnh núi này hóa thành tro bụi của thời gian đi!!! Hahaha!”

Gió bão gào thét, sấm sét đỏ ngầu xé toạc bầu trời đêm Phong Châu.

Thẩm Mặc nhìn chiếc trống sắp nổ tung, lại nhìn Đường Dao đang thoi thóp trong lòng mình, bàn tay hắn siết chặt lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn biết, một vụ nổ năng lượng thời không cấp độ này một khi quét qua, cả hai người bọn họ sẽ bị xé thành những hạt bụi nhỏ nhất, vĩnh viễn biến mất khỏi dòng sông lịch sử.

Ván cờ này… hắn đã lật ngược được một nửa, nhưng nửa còn lại… lại là một vực thẳm chết chóc đang chờ đón họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8