Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 35: Cổ Vương và lời nguyền ngàn năm
A Sa dẫn đường. Ba người luồn lách qua những rễ cây khổng lồ của Dã Vy Dạ Lâm. Lối đi dốc xuống lòng đất.
“Nơi này hôi quá, giống như bãi rác không đổ ải mười năm.” Thẩm Mặc lầm bầm, tay bịt mũi, tay kia cầm một thanh đuốc tự chế rực lửa.
Đường Dao lườm hắn một cái: “Cậu bớt càm ràm đi. Tập trung cảm ứng linh lực.”
A Sa đi trước, thân thủ nhanh nhẹn như mèo rừng, quay đầu cảnh cáo: “Im miệng! Phía trước là cấm địa của bộ tộc ta. Ai mạo phạm sẽ bị Cổ thần nuốt chửng!”
Thẩm Mặc nhún vai: “Cổ thần cái gì, chắc lại là một con rết đột biến gen thích ăn đồ ngọt chứ gì.”
Không gian xung quanh ngày càng thắt hẹp. Những rễ cây chò chỉ khổng lồ đan xen chằng chịt trên đầu như những bộ xương của một loài quái thú hồng hoang. Càng đi sâu, mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi mục nát quỷ dị càng bốc lên nồng nặc. Đó không phải là mùi của xác động vật phân hủy thông thường, mà là hơi thở của sự lụi tàn, của thời gian bị đông cứng và thối rữa – tử khí.
Đường Dao khẽ nhíu mày. Cô vung tay nhẹ một cái, linh lực Mộc hệ màu xanh lục nhạt tràn ra khỏi lòng bàn tay, hóa thành một màng bảo hộ mỏng manh nhưng dẻo dai bao bọc lấy cả ba người. Luồng sương độc màu xám tro lở lửng trong không khí vừa chạm vào màng bảo hộ liền phát ra tiếng *xèo xèo* ghê rợn, nhưng không thể xâm nhập.
“Cảm ơn Đường đại tiểu thư đã sạc pin kịp thời.” Thẩm Mặc cười hì hì, mắt hắn không nhìn đường mà dán chặt vào những vách đá hai bên.
Trên vách đá ẩm ướt, ẩn dưới lớp rêu phong dày đặc là những phù điêu đúc bằng đồng đen đã rỉ sét. Thẩm Mặc rút ra một con dao găm khảo cổ, nhanh nhẹn cạo sạch lớp rêu mốc.
“Check var” cổ vật là bản năng đã ăn vào máu của hắn.
“Nhìn xem, Đường Dao.” Thẩm Mặc chỉ vào những đường vân khắc chìm. “Hoa văn chìm chéo, hình chim Lạc bay ngược chiều kim đồng hồ, nét đục thô sơ nhưng lực đạo vô cùng mạnh mẽ. Đây chính là phong cách đúc đồng thời Hoang Cổ sơ kỳ! Không lệch đi đâu được!”
Đường Dao tiến lại gần, soi đèn pin chuyên dụng vào bức phù điêu. Bức vẽ mô tả một nhóm chiến binh mặc da thú đang cầm khiên đồng, phía trên bầu trời của họ là một quầng sáng đen khổng lồ với những xúc tu lởm chởm đang hạ xuống.
“Đây là…” Đường Dao nheo mắt.
“Tịch Diệt Kiếp.” Giọng Thẩm Mặc đột ngột trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả thường ngày. “Bọn họ đang chống lại thứ tà ác ngoài vũ trụ. Nơi này không phải là tổ cổ trùng đơn thuần của bộ tộc Dạ Vy, mà là một tiền đồn chống Tịch Diệt từ triệu năm trước!”
A Sa sững sờ dừng bước, quay đầu nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt đầy kinh hãi: “Ngươi… sao ngươi biết những chuyện này? Đây là bí mật chỉ có các đời Cổ Vương truyền miệng!”
Thẩm Mặc cười khẩy, gõ gõ ngón tay vào bức phù điêu: “Ta là nhà khảo cổ học đẹp trai nhất Thần Châu, dăm ba cái hình vẽ trẻ con này sao làm khó được ta. Đi tiếp thôi, tôi ngửi thấy mùi của kẻ chủ mưu rồi.”
*ẦM!*
Lời chưa dứt, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Những rễ cây cổ thụ phía sau điện thờ nứt toác ra, đất đá sụt lở rầm rầm. Một luồng tử khí xám tro nồng nặc phun ra từ khe nứt như núi lửa phun trào, thổi bay màng bảo hộ của Đường Dao trong tích tắc.
Từ trong bóng tối vỡ vụn của rễ cây, một bóng người khổng lồ chậm rãi bước ra.
Cổ Vương giáng lâm!
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến A Sa hét lên một tiếng thất thanh rồi quỳ sụp xuống đất.
Thân ảnh đó cao hơn ba mét, nhưng nửa thân dưới đã hoàn toàn biến dạng, hóa thành hàng chục xúc tu rết khổng lồ đen kịt, quẫy đạp điên cuồng trên mặt đất, cày nát đá tảng. Da thịt toàn thân lão phủ một lớp vảy đồng đen mục nát, rỉ sét bốc mùi hôi thối nồng nặc. Gương mặt lão nhân co rút quái dị, đôi mắt không có tròng đen mà chỉ có hai hốc tối om, liên tục tỏa ra sương mù màu xám tro của Tịch Diệt Kiếp.
“Tổ phụ! Là con, A Sa đây!” Thiếu nữ gào khóc, định lao lên nhưng bị Đường Dao nhanh tay tóm chặt vai kéo lại.
“Đừng qua đó! Ông ta không còn thần trí nữa rồi!” Đường Dao quát lớn.
*GÀOOO!*
Cổ Vương mất trí gầm lên một tiếng rách tai, chấn động màng nhĩ của ba người đến mức đau nhói. Sóng âm mang theo tử khí hóa thành hàng vạn con rết khổng lồ ngưng tụ từ sương xám, điên cuồng lao thẳng về phía họ.
“Đường Dao, phòng thủ!” Thẩm Mặc thét lớn, lùi nhanh về phía sau.
Đường Dao bước lên trước, hai tay kết ấn cực nhanh. Huyết mạch Ngự Linh tộc bùng nổ, linh lực hệ Mộc hóa thành hàng vạn dây leo gai xanh mướt, đan chéo thành một bức tường phòng ngự khổng lồ chắn trước mặt.
Nhưng ngay khi những con rết tử khí va chạm với bức tường dây leo, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
*Xèo xèo xèo…*
Những dây leo xanh tươi rực rỡ lập tức héo úa, chuyển sang màu đen xám rồi hóa thành tro bụi trong nháy mắt. Sức mạnh của tử khí không phải là tàn phá vật lý, mà là nuốt chửng thời gian sống, thúc đẩy quá trình lão hóa của vạn vật!
“Chết tiệt! Sức mạnh này đang nuốt chửng tuổi thọ của thực vật!” Đường Dao mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại một bước, khóe miệng rỉ máu do linh lực bị phản phệ.
Mật điện lung lay dữ dội, đá tảng trên trần rơi rụng rầm rầm. Cổ Vương lại gầm rú, chuẩn bị tung ra đòn quét sạch tiếp theo. Các xúc tu rết khổng lồ của lão quất mạnh xuống mặt đất, tạo thành những vết nứt sâu hoắm.
Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào Cổ Vương. Bằng nhãn lực của một nhà khảo cổ học và sức mạnh của Tuế Nguyệt Đồng Bản, hắn thấy rõ sâu trong hốc mắt tối om kia, một tia linh hồn quật cường của lão nhân đang bị tử khí gặm nhấm từng chút một. Ông ta đang cố gắng chống cự, nhưng vô vọng.
“Nếu đánh chết ông ta, linh mạch của Dạ Lâm sẽ nổ tung, cả vùng này sẽ thành đất chết.” Thẩm Mặc nghiến răng. “Nhưng nếu muốn cứu, thọ nguyên của ta…”
Hắn nhìn mái tóc muối tiêu của mình. Mất thêm 500 năm nữa là hắn thành bộ xương khô luôn tại chỗ.
“Không được, ta là Tuế Nguyệt Đạo Tặc, chứ có phải bồ tát sống đâu mà hiến mạng vô tội vạ!” Thẩm Mặc mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh. Hắn gọi to:
“Đường Dao! Kích hoạt toàn bộ linh lực hệ Mộc của cô! Kết nối với mạch sống của toàn bộ thảo mộc trong Dạ Lâm này cho tôi! Mau lên!”
Đường Dao không hỏi nhiều, sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Thẩm Mặc khiến cô hành động ngay lập tức. Cô cắn đầu ngón tay, máu tươi bắn ra, vẽ một trận pháp Ngự Linh khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
“Vạn mộc quy tông, thính ngô hiệu lệnh!”
*Ầm ầm ầm!*
Toàn bộ Dạ Lâm ngoài kia rung chuyển. Sinh mệnh lực khổng lồ của hàng vạn cây cổ thụ, dây leo, cỏ độc cuồn cuộn đổ về mật điện, tụ hội vào trận pháp của Đường Dao rồi chuyển thẳng sang người Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc lấy ra *Tuế Nguyệt Đồng Bản*. Đồng xu vàng cổ rỉ sét bay lên, xoay tròn điên cuồng trước ngực hắn, phát ra luồng kim quang chói mắt.
“Giao dịch thời gian! Khởi động!”
Thẩm Mặc hét lớn. Hắn không dùng thọ nguyên của mình, mà dùng Đồng Bản làm cầu nối, ép buộc “trộm” đi 1000 năm tuổi thọ của toàn bộ thảm thực vật Dạ Lâm làm vật thế chấp để nghịch chuyển thời gian trên cơ thể Cổ Vương!
Ngoài kia, hàng vạn cây đại thụ xanh tươi trong chớp mắt chuyển sang màu vàng úa, lá rụng như mưa, cả khu rừng như già đi ngàn tuổi.
Còn trong mật điện, luồng kim quang vĩ đại bao phủ lấy Cổ Vương.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt bẻ gãy vang lên dồn dập. Những xúc tu rết khổng lồ dưới thân Cổ Vương bắt đầu co rút, hóa nhỏ rồi biến mất. Lớp vảy đồng đen rỉ sét rụng lả tả như vôi vữa bong tróc. Tử khí xám tro bị luồng sáng vàng rực rỡ ép ra khỏi cơ thể, bốc hơi vào không trung.
Gương mặt biến dạng của Cổ Vương dần dần co lại, hiện ra diện mạo của một lão nhân gầy gò, đôi mắt lấy lại tròng đen, ngơ ngác nhìn hai bàn tay con người của mình.
“Lão phu… vẫn còn sống sao?” Cổ Vương thào thào, giọng nói run rẩy đầy khó tin.
A Sa khóc nức nở, lao vào lòng lão nhân: “Tổ phụ! Người tỉnh rồi!”
Cổ Vương vuốt tóc cháu gái, rồi ánh mắt lão đột ngột dừng lại trên đồng xu vàng đang lơ lửng trước ngực Thẩm Mặc.
Hơi thở của dòng sông thời gian, hơi thở của Hoang Tổ Trường Sinh Tử…
Cơ thể Cổ Vương run rẩy dữ dội. Lão gạt A Sa ra, quỳ sụp xuống đất trước mặt Thẩm Mặc, giọng nói run lên vì kích động tột độ:
“Hơi thở này… Tuế Nguyệt Đồng Bản… Ngài… Ngài chính là vị Thần nhân đi ngược dòng tuế nguyệt mà Trường Sinh Tổ Sư đã ghi lại trong mật điển? Khải Huyền Chi Sư!”
Thẩm Mặc ho khan một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt tiên phong đạo cốt, chắp tay sau lưng:
“Tiền bối xin đứng lên. Tôi chỉ là một kẻ nhặt tro tàn lịch sử mà thôi. Thời gian của ông không có nhiều, tôi chỉ trộm được một nén nhang tỉnh táo cho ông trước khi quy luật thời gian phát hiện ra sự bất thường.”
Cổ Vương cười lớn, nụ cười bi tráng nhưng vô cùng nhẹ nhõm: “Một nén nhang là quá đủ rồi! Tổ tiên Dạ Vy chúng ta canh giữ tiền đồn này triệu năm, cuối cùng cũng chờ được Thần nhân giáng lâm!”
Lão nhân lập tức nói nhanh, dứt khoát:
“Thần nhân nghe rõ! Thái Thượng Vô Cực Giáo do Cơ Vô Mệnh dẫn đầu đang âm mưu mở ra các phong ấn Tịch Diệt ở phương Nam để hiến tế linh mạch. Bọn chúng đã tìm ra mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh. Nhưng mảnh vỡ tiếp theo… không nằm ở đất liền.”
“Nó ở đâu?” Thẩm Mặc hỏi dồn.
“Ở sâu trong Đông Hải Long Cung! Nơi Thủy tộc đang canh giữ dưới đáy biển sâu. Đây là chiếc vảy rồng xanh lam của Đông Hải Long Quân thời cổ đại để lại, nó sẽ dẫn đường cho ngài vượt qua hải lưu bão táp.” Cổ Vương móc từ trong ngực ra một chiếc vảy rồng màu xanh lam rực rỡ, đưa cho Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc nhận lấy, chiếc vảy rồng mát lạnh, mang theo tiếng sóng vỗ rì rầm.
“Còn nữa… A Sa là đứa trẻ duy nhất thức tỉnh huyết mạch thuần khiết nhất của tộc ta. Xin Thần nhân hãy mang nó đi, đừng để nó chôn thây ở vùng đất chết này.”
Cơ thể Cổ Vương bắt đầu cứng đờ, một lớp đá đồng đen bắt đầu lan dần từ chân lên ngực. Lão đang tự phong ấn bản thân vĩnh viễn để ngăn không cho tử khí Tịch Diệt bộc phát lại.
“Tổ phụ!” A Sa gào khóc.
Cổ Vương mỉm cười, nhìn Thẩm Mặc lần cuối: “Cảm ơn Thần nhân đã cho lão phu được chết như một con người…”
*Rắc!*
Cổ Vương hoàn toàn hóa thành một bức tượng đồng đen uy nghiêm, tay cầm quyền trượng đứng sừng sững giữa mật điện, bảo vệ Dạ Lâm vĩnh viễn.
Thẩm Mặc thu hồi Đồng Bản. Hắn khẽ thở phào, nhưng khi đưa tay vuốt tóc, hắn phát hiện trên mái tóc muối tiêu của mình lại xuất hiện thêm một sợi tóc bạc trắng lạnh lùng.
Hắn tự giễu: “Gánh team kiểu này chắc chưa kịp cứu thế giới thì tôi đã phải đi mua hòm sớm rồi.”