Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 34: Hành trình đến Dã Vy Dạ Lâm
Chiếc xe dã ngoại bọc thép dũng mãnh xé toạc màn sương đêm, bánh xe lốp đặc bám chặt lấy mặt lộ gồ ghề, bỏ lại sau lưng bóng đen khổng lồ của Tản Viên Thần Sơn đang dần chìm vào tĩnh lặng.
Bên trong cabin, ánh đèn LED màu vàng nhạt hắt lên gương chiếu hậu, phản chiếu một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa có phần xa lạ. Thẩm Mặc nheo mắt nhìn bản thân trong gương, khẽ tặc lưỡi một tiếng, đưa tay vuốt ve lọn tóc trước trán. Mái tóc vốn bạc trắng như sương muối của hắn sau trận chiến ở Loa Thành nay đã chuyển sang màu muối tiêu lãng tử, đen trắng đan xen một cách hoàn hảo.
“Đấy, Đường đại tiểu thư nhìn xem.” Thẩm Mặc xoay nghiêng mặt, bày ra một góc nghiêng mà hắn tự cho là chuẩn chỉnh nhất, giọng điệu không giấu nổi sự đắc ý: “Người ta bảo thương hải tang điền, gừng càng già càng cay. Tôi bây giờ trông có khác gì mấy vị tài tử phong trần trên bìa tạp chí thời trang không? Cái này gọi là vẻ đẹp của sự trải đời, vẻ đẹp được tôi luyện qua tuế nguyệt!”
Đường Dao một tay giữ vô lăng, một tay gõ gõ vào bảng điều khiển, liếc xéo hắn một cái đầy khinh bỉ:
“Vẻ đẹp của sự trải đời? Tôi thấy giống vẻ đẹp của một kẻ sắp xuống lỗ thì có. Cậu bớt tự luyến đi cho tôi nhờ. Vừa rồi ở Tản Viên, nếu không phải tôi kịp thời dùng linh lực hệ Mộc hộ pháp, cậu có chắc là mình chỉ bị bạc nửa mái đầu không? Có khi giờ tôi đang phải lái xe chở một bộ xương khô đi dạo rồi đấy.”
Thẩm Mặc cười hắc hắc, thu hồi vẻ cợt nhả, ánh mắt thoáng hiện lên một tia tính toán sâu xa:
“Thì cũng phải có chừng có mực chứ. Tôi là ‘Tuế Nguyệt Đạo Tặc’ có đạo đức nghề nghiệp, chứ có phải lâm tặc đâu mà đòi hút cạn linh mạch của Tản Viên Thần Sơn. Nếu tôi tham lam hút sạch năm trăm năm thọ nguyên để hồi phục hoàn toàn, phong ấn hệ Mộc của ngọn núi thiêng đó chắc chắn sẽ sụp đổ ngay lập tức. Lúc đó, chưa cần đợi Cơ Vô Mệnh ra tay, thiên tai bão lũ đã nhấn chìm nửa cái Thần Châu này rồi. Mượn tạm hai trăm năm thọ nguyên, giữ cho phong ấn không bị tổn hại, đó gọi là đôi bên cùng có lợi, hiểu không?”
Nói thì nhẹ nhàng như vậy, nhưng trong thâm tâm Thẩm Mặc, một nỗi hoài nghi âm thầm đang gặm nhấm như loài mối mọt dưới gầm bàn cổ. Hắn khẽ nắm chặt bàn tay phải, nơi chiếc đồng hồ cát ba tầng ẩn hiện dưới da đang tỏa ra một luồng hơi ấm mờ nhạt.
Mỗi lần hắn sử dụng Tuế Nguyệt Đồng Bản để “trộm” đi một chút thời gian, một chút thọ nguyên từ quá khứ, hắn lại cảm thấy linh hồn mình như bị kéo giãn ra, mỏng manh và dễ vỡ hơn. Hắn đang cứu người, hay thực chất đang tự biến mình thành một con ký sinh trùng của dòng thời gian? Liệu đến một ngày nào đó, khi thọ nguyên của hắn cạn kiệt hoàn toàn, hắn có trở thành một cái bóng vô hồn, một thực thể đáng tởm chuyên đi săn lùng năm tháng của người khác như Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên hay không? Nỗi sợ hãi về sự tha hóa ấy, hắn không dám nói với Đường Dao. Hắn chỉ có thể dùng vẻ mặt vô sỉ, cợt nhả này để che giấu đi phần nội tâm đang dần rạn nứt.
*Oong…*
Đột nhiên, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đặt trên taplo xe bỗng dưng rung động kịch liệt. Từ tâm đồng xu rỉ sét, một luồng linh quang màu xanh lam pha lẫn sắc tím độc dị đột ngột bắn thẳng lên trần xe, dệt nên một tấm bản đồ ánh sáng ba chiều sống động.
Trên bản đồ, một vùng đầm lầy chằng chịt sông ngòi ở cực Nam Thần Châu hiện lên, được bao phủ bởi một màn sương mù màu đen xám quỷ dị. Ở chính giữa vùng đầm lầy ấy, một điểm sáng màu đỏ rực như đốm lửa tàn đang nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng kêu u uất, trầm đục vang vọng thẳng vào thức hải của Thẩm Mặc.
“Mảnh vỡ thứ hai của Tuế Nguyệt Đỉnh…” Thẩm Mặc nheo mắt, lầm bầm. “Nó đang ở Dã Vy Dạ Lâm. Nhưng luồng khí tức này… sao lại tà dị và hỗn loạn đến thế?”
Đường Dao nhìn luồng sáng màu tím độc trên bản đồ, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Cô dứt khoát đạp mạnh chân ga, chiếc xe bọc thép gầm lên một tiếng dũng mãnh, lao thẳng về hướng Nam, nơi vùng đất u minh đang chờ đón họ.
***
Ba ngày sau.
Càng đi về phía Nam, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang dã và tăm tối. Những ngọn đồi thoai thoải của vùng trung du dần biến mất, nhường chỗ cho những cánh rừng già rậm rạp, nơi những thân cây cổ thụ to bằng ba người ôm, rễ cây ngoằn ngoèo trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ đang uốn lượn.
Khi chiếc xe bọc thép dừng lại trước một thung lũng mù sương, hệ thống định vị trên màn hình bỗng nhiên nhấp nháy đỏ lòm, phát ra những tiếng bíp bíp liên tục đầy chói tai.
“Cảnh báo! Hàm lượng độc tố trong không khí vượt mức cho phép 400%. Linh lực nhiễu loạn cực độ. Hệ thống lọc khí và động cơ linh thạch có dấu hiệu bị ăn mòn.”
Đường Dao nhíu mày, dứt khoát tắt máy xe. Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc, thở dài:
“Đúng là đồ công nghệ hiện đại, cứ gặp phải mấy vùng đất nguyên thủy, vạn vật hữu linh là lại dở chứng trầm cảm. Xem ra chúng ta phải đi bộ rồi.”
Cô bước xuống xe, vẫy tay một cái, chiếc xe bọc thép khổng lồ lập tức thu nhỏ lại bằng lòng bàn tay, biến mất vào trong túi trữ vật thêu hoa văn chim Lạc bên hông cô.
Thẩm Mặc vừa bước chân xuống đất, một mùi ẩm mốc xen lẫn vị ngọt lịm kỳ quái của chướng khí lập tức xộc thẳng vào mũi. Hắn khẽ ho khan một tiếng, cảm giác như có vô số chiếc gai nhỏ đang cào xé cuống họng.
“Chướng khí ở đây đúng là không đùa được đâu.” Thẩm Mặc lầm bầm, “Cứ như thể ai đó vừa đổ cả tấn nước hoa rẻ tiền vào một bãi rác ngàn năm vậy.”
Đường Dao không nói không rằng, hai tay cô nhanh chóng kết ấn trước ngực. Một luồng linh lực hệ Mộc thanh khiết, mang theo hơi thở của cỏ non sau mưa bùng phát từ cơ thể cô.
“Ngự Linh thuật: Mộc Diệp Hộ Thể!”
Cô quát khẽ một tiếng, hàng vạn chiếc lá màu xanh lơ lửng xuất hiện từ hư không, xoay tròn xung quanh hai người tạo thành một màng chắn bán cầu hoàn mỹ. Những luồng chướng khí màu tím nhạt chạm vào màng chắn liền bị những chiếc lá xanh hấp thụ, chuyển hóa thành một làn khói trắng vô hại rồi tan biến.
“Tiện thật đấy.” Thẩm Mặc chắp tay sau lưng, thong thả bước đi bên cạnh cô, không quên buông lời trêu chọc: “Đường viện trưởng quả nhiên là pin sạc dự phòng đa năng nhất mà tôi từng thấy. Vừa sạc được thọ nguyên, vừa làm được máy lọc không khí mini di động. Sau vụ này, tôi nhất định phải viết thư khen ngợi gửi lên ban giám đốc Viện Khảo Cổ.”
“Cậu còn dám nói nhảm, tôi sẽ tắt máy lọc, cho cậu tự mình nếm thử vị ngọt của chướng khí Dạ Lâm!” Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng bước chân vẫn giữ nhịp độ vô cùng cẩn trọng.
Họ bắt đầu tiến sâu vào Dã Vy Dạ Lâm. Không gian xung quanh im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng bùn nhão lún xuống dưới đế giày da của họ. Ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị che khuất bởi tán lá rậm rạp phía trên, khiến nơi đây quanh năm suốt tháng chỉ có một màu âm u, xám xịt.
Thẩm Mặc có thể cảm nhận rõ ràng ý chí của khu rừng này. Nó không ôn hòa, bao dung như Tản Viên Thần Sơn, mà mang một thứ dã tính nguyên thủy, bài ngoại và đầy thù hận. Những thân cây xù xì như những khuôn mặt quỷ đang nhăn nhó, cành lá xào xạc như những tiếng thì thầm nguyền rủa kẻ ngoại lai dám xâm phạm thánh địa của chúng.
***
*Xoạt!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía sau một bụi cây dương xỉ khổng lồ.
Đường Dao lập tức dừng bước, tay cô đã đặt lên chuôi đoản đao cổ đeo bên hông. Thẩm Mặc cũng khẽ nheo mắt, nụ cười cợt nhả trên môi biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một kẻ săn mồi.
*BÙM!*
Mặt bùn lầy phía trước đột ngột nổ tung, bùn đen bắn lên cao hàng trượng. Từ dưới lòng đất ẩm ướt, ba bóng đen khổng lồ lao vút lên với tốc độ kinh hoàng.
Đó là ba con Thiết Giáp Giao Sấu — loài dị thú đầm lầy dài hơn mười mét, toàn thân bao bọc bởi lớp vảy màu đen nhánh, cứng như sắt thép và lởm chởm những chiếc gai nhọn. Cái đầu của chúng giống như đầu cá sấu nhưng lại mọc thêm một chiếc sừng ngắn rực lửa đỏ ở giữa trán. Chúng ngoác cái mồm đỏ lòm đầy răng nanh sắc nhọn, trực diện táp về phía hai người.
Cùng lúc đó, trên những tán cây cổ thụ xung quanh, hàng loạt tiếng rít gió xé tai vang lên. Hàng trăm mũi tên tre thêu hoa văn độc dị, tẩm một thứ chất lỏng màu xanh lục phát sáng, bắn xuống như mưa, khóa chặt mọi đường lui của họ.
“Phục kích?” Đường Dao biến sắc, nhưng phản ứng của cô cực nhanh. Hai tay cô vung lên, những sợi dây leo khổng lồ từ dưới lòng đất đầm lầy đột ngột trồi lên, quấn chặt lấy hàm và thân thể của hai con Giao Sấu, kéo lệch hướng tấn công của chúng sang một bên.
“Tránh ra!” Đường Dao hét lên với Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc nhìn con Thiết Giáp Giao Sấu thứ ba đang lao thẳng về phía mình, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hắn không hề né tránh, cũng không sử dụng Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn biết, mỗi lần kích hoạt năng lực thời gian là một lần hắn phải đánh đổi bằng thọ nguyên quý giá. Đối phó với mấy con súc sinh này, sức mạnh thể chất của Chúc Đồng Cảnh là quá đủ!
“Chúc Đồng Thần Thể, khai!”
Thẩm Mặc gầm nhẹ một tiếng, dòng máu trong tim hắn đột ngột sôi trào. Một luồng ánh sáng đỏ rực như đồng nung hoàng gia bùng phát từ sâu trong xương tủy, lan tỏa ra khắp da thịt. Làn da của hắn dưới lớp thanh y rách nát bỗng chốc ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo, cơ bắp cuồn cuộn như được rèn đúc từ ngàn vạn nhát búa.
*RẦM!*
Con Thiết Giáp Giao Sấu đâm sầm vào Thẩm Mặc. Cái mồm khổng lồ của nó ngoác ra, cắn chặt lấy cánh tay phải của hắn. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên như tiếng búa nện vào đe sắt. Răng nanh sắc nhọn của quái thú cắn vào cánh tay ánh đồng của hắn, bắn ra những tia lửa tung tóe, nhưng tuyệt nhiên không thể xuyên qua nổi một phân da thịt!
“Ngoạm khỏe đấy nhóc con, nhưng chưa đủ đô đâu!”
Thẩm Mặc cười lạnh, bàn tay trái của hắn thò ra, bóp chặt lấy chiếc sừng ngắn trên đầu con quái vật. Hắn dồn lực vào hai chân, cắm chặt xuống sình lầy. Với sức mạnh vạn cân của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hắn gầm lên một tiếng, trực tiếp nhấc bổng con quái vật nặng mấy tấn lên không trung, xoay tròn một vòng rồi quật mạnh nó xuống bãi bùn bên cạnh.
*UỲNH!*
Mặt đất rung chuyển dữ dội, con Giao Sấu bị chấn động đến mức vỡ nát lục phủ ngũ tạng, hộc ra một búng máu đen rồi nằm im bất động.
Ở phía bên kia, Đường Dao cũng đã giải quyết xong hai con quái vật còn lại. Cô xoay người, đoản đao cổ trong tay vung lên một vòng tròn hoàn mỹ, tạo ra một cơn lốc lá cây rực sáng linh quang, thổi bay toàn bộ mưa tên độc đang bắn xuống.
“Kẻ nào? Lén lén lút lút trên cây, cút xuống đây cho ta!” Đường Dao quát lớn, linh lực hệ Mộc bộc phát, biến những chiếc lá trên không trung thành những lưỡi dao sắc bén, bắn thẳng về phía tán cây cổ thụ phía trước.
*Hự!*
Một tiếng rên rỉ vang lên, từ trên tán cây cao, một bóng người gầy gò bị đánh bật ra, rơi tự do xuống mặt bùn lầy.
***
Đó là một thiếu nữ chiến binh cổ tộc.
Nàng ta mặc một bộ y phục làm từ da thú thô sơ, trên làn da bánh mật khỏe khoắn xăm đầy những hình vẽ rết độc và bọ cạp màu đen quỷ dị. Ánh mắt nàng nhìn Thẩm Mặc và Đường Dao tràn đầy sự căm hận tột cùng, dù đang bị những sợi dây leo ngự linh của Đường Dao trói chặt, nàng vẫn không ngừng giãy giụa, thét lên bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, khàn đục:
“Lũ ma đầu phương Bắc tà ác! Các người đã hại chết Trưởng lão của bọn ta, nay lại muốn cướp đi Thần vật của Dạ Lâm! Bộ tộc Dạ Vy thà chết chứ quyết không làm nô lệ cho các người!”
Thẩm Mặc khẽ nhíu mày, tiến lại gần thiếu nữ cổ tộc. Hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng, vẻ mặt cợt nhả thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc, lạnh lùng của một nhà khảo cổ học đang đối mặt với một câu đố lịch sử kỳ bí.
“Ma đầu phương Bắc? Trưởng lão bị hại?” Thẩm Mặc lầm bầm, “Này cô bé, bọn tôi chỉ là khách du lịch tự túc đi phượt miền Nam thôi, có biết Trưởng lão nhà cô là ai đâu mà đòi hại?”
“Ngươi câm miệng!” Thiếu nữ phun một ngụm nước bọt lẫn máu về phía hắn, nhưng bị một màng chắn linh lực vô hình chặn lại. “Kẻ tóc muối tiêu mang theo đồng tiền tà ác… chính là ngươi! Lời tiên tri của Thần sứ không sai, ngươi chính là kẻ hủy diệt sẽ mang đến tai ương cho Dạ Lâm!”
Nghe đến bốn chữ “kẻ tóc muối tiêu” và “đồng tiền tà ác”, cả Thẩm Mặc và Đường Dao đều biến sắc.
Kẻ biết rõ đặc điểm ngoại hình của Thẩm Mặc sau khi bị phản phệ thời gian, lại biết hắn sở hữu Tuế Nguyệt Đồng Bản, ở thời đại này chỉ có một người duy nhất.
“Cơ Vô Mệnh…” Đường Dao siết chặt nắm tay, răng cắn chặt. “Lão già mũi trâu đó… gã đã đi trước chúng ta một bước sao?”
Thẩm Mặc không trả lời. Hắn im lặng đưa tay vào túi áo, lấy ra chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét. Khi nhìn thấy đồng xu, thiếu nữ cổ tộc Dạ Vy trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập, trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi xen lẫn căm hận tột cùng.
“Đứng im, để tôi ‘check var’ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Thẩm Mặc khẽ búng tay, đồng xu cổ xoay tròn trên không trung, phát ra một luồng kim quang dịu nhẹ, mờ ảo bao phủ lấy trán của thiếu nữ. Hắn không cướp đoạt thọ nguyên của nàng, mà chỉ kích hoạt năng lực “Truy Vết Tuế Nguyệt” — một kỹ năng khảo cổ thời gian giúp hắn đọc lại những mảnh ký ức gần nhất của vật thể hoặc sinh linh có mối liên kết với nhân quả của hắn.
*Oong…*
Thức hải của Thẩm Mặc bỗng chốc rung động, một bức tranh ký ức sống động hiện lên trước mắt hắn.
Trong một hang động ẩm ướt được chiếu sáng bởi những đốm lửa ma trơi màu xanh lục, một gã đàn ông mặc trường bào màu xám tro, trên mặt mang một chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng xù xì đang đứng trên một tế đàn đá cổ xưa. Dưới chân gã, một lão nhân râu tóc bạc phơ — Trưởng lão của tộc Dạ Vy — đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân co giật dữ dội, những mạch máu màu đen nổi lên cuồn cuộn trên mặt như những con giun đất.
Gã đeo mặt nạ quỷ cười lạnh, tay gã cầm một chiếc lọ gốm nhỏ, đổ một thứ chất lỏng màu đen kịt vào miệng vị Trưởng lão.
“Dùng cổ độc này khống chế toàn bộ tộc nhân Dạ Vy cho ta.” Giọng nói của gã khàn khàn, mang theo một luồng tử khí nồng nặc. “Hãy nhớ kỹ, sắp có một kẻ tóc muối tiêu, mang theo đồng tiền tà ác đến hủy diệt Dạ Lâm, cướp đi Thần vật của tổ tiên các ngươi. Hãy dùng mọi giá để giết chết hắn, dâng hiến máu của hắn cho Thần vật!”
Bức tranh ký ức đột ngột vỡ vụn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc luồng kim quang của Tuế Nguyệt Đồng Bản chuẩn bị thu hồi, một tiếng *Coong* thanh thúy, trầm hùng bỗng dưng vang lên từ sâu trong huyết quản của thiếu nữ cổ tộc, cộng hưởng mãnh liệt với đồng xu trên tay Thẩm Mặc.
Một luồng nhân quả mờ nhạt nhưng vô cùng thuần khiết, mang theo hơi thở của Kỷ Nguyên Hoang Cổ triệu năm trước đột ngột dội ngược lại vào tâm trí Thẩm Mặc.
Trong luồng nhân quả đó, hắn nhìn thấy bóng dáng gầy gò của một đứa trẻ dã thú mặc da thú, cổ đeo chiếc vòng răng thú, đang quỳ sụp dưới chân hắn mà khóc lóc, thề thốt:
*”Sư tôn… đệ tử sẽ tu luyện thật mạnh… bảo vệ bộ lạc… bảo vệ vương quốc… chờ đợi Người ở cuối dòng sông thời gian…”*
Trường Sinh Tử! Hoang Tổ!
Thẩm Mặc chấn động tâm thần, lồng ngực hắn thắt lại, một cảm giác hoang mang và hoài nghi cực lớn ập đến như sóng thần, suýt chút nữa đánh sập thức hải của hắn.
Tại sao? Tại sao huyết mạch của một thiếu nữ cổ tộc Dạ Vy ở phương Nam xa xôi này, lại có chứa một tia tàn dư huyết mạch vô cùng mờ nhạt của Trường Sinh Tử — đứa trẻ dã thú mà hắn đã cứu mạng ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ triệu năm trước?
Phải chăng sau khi hắn rời đi, Trường Sinh Tử đã lập ra Trường Sinh Môn, và một nhánh hậu duệ của ông đã di cư xuống phương Nam, sinh sôi nảy nở và biến dị qua ngàn năm cổ độc để trở thành bộ tộc Dạ Vy này?
Nếu đúng là như vậy, thì cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, cuộc phục kích này, và cả hành trình đi tìm mảnh vỡ thứ hai của hắn… có thực sự là một sự tình cờ? Hay tất cả đã được định sẵn trong một vòng lặp nhân quả khổng lồ, một bàn cờ thời gian vĩ đại mà chính hắn ở tương lai hoặc quá khứ đã tự tay bày ra?
Hắn đang đi tìm lịch sử, hay hắn đang bị chính lịch sử xỏ mũi dắt đi? Nỗi sợ hãi về việc bản thân chỉ là một quân cờ vô tri trong một trò chơi định mệnh khiến Thẩm Mặc cảm thấy lạnh toát sống lưng. Hắn đứng lặng người giữa đầm lầy, mái tóc muối tiêu rũ xuống che khuất ánh mắt đang không ngừng dao động.
“Thẩm Mặc! Cậu sao thế?”
Tiếng gọi lo lắng của Đường Dao kéo hắn trở lại thực tại. Cô bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên vai hắn, cảm nhận được cơ thể hắn đang khẽ run lên.
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự hỗn loạn trong lòng. Hắn thu hồi Tuế Nguyệt Đồng Bản, khẽ phất tay, luồng linh lực trói buộc trên người thiếu nữ cổ tộc lập tức tan biến.
“Ngươi… ngươi thả ta?” Thiếu nữ ngơ ngác nhìn hắn, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.
“Tôi không phải ma đầu, càng không muốn cướp Thần vật của các người.” Thẩm Mặc nhìn nàng, giọng nói có phần khàn đặc nhưng vô cùng kiên định: “Trưởng lão của các người chưa chết, nhưng ông ta đang bị kẻ đeo mặt nạ quỷ kia dùng cổ độc khống chế tâm trí. Kẻ đó mới thực sự là kẻ muốn hủy diệt Dạ Lâm.”
Hắn quay sang nhìn Đường Dao, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, nhưng trong mắt đã bùng lên một ngọn lửa chiến ý hừng hực:
“Đường đại tiểu thư, xem ra lần này chúng ta không chỉ đi tìm mảnh vỡ của đỉnh nữa rồi. Có kẻ đang dùng tà thuật của Vô Cực Giáo để làm bậy trên đất của đệ tử tôi. Đi thôi, đến lúc chúng ta đi ‘check var’ xem tên Hộ pháp mũi trâu nào đang làm loạn ở đây rồi!”