Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 33: Bản đồ linh mạch của Thần Châu
Tiếng mưa rào rào quất thẳng vào kính chắn gió của chiếc xe dã ngoại bọc thép dường như muốn át đi tiếng động cơ gầm rú trầm thấp. Con đường đèo dẫn lên mạn Tây Bắc uốn lượn như một con mãng xà khổng lồ trong đêm tối, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn ngoài ba mét.
Bên trong cabin, ánh đèn LED vàng ấm tỏa ra một thứ ánh sáng dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự âm u, quỷ dị của bầu trời đỏ ối ngoài kia. Thẩm Mặc nằm dài trên ghế phụ được ngả tối đa, một tay gác lên trán, tay kia buông thõng, mu bàn tay phải hiện rõ hình xăm đồng hồ cát ba tầng nay đã mờ nhạt đi trông thấy. Mái tóc của hắn, vốn dĩ đen nhánh lãng tử của một thanh niên đôi mươi, giờ đây đã lốm đốm những sợi bạc trắng như sương muối, rủ xuống vầng trán nhợt nhạt.
Hắn khẽ ho một tiếng, lồng ngực truyền đến một cơn đau âm ỉ, giống như có hàng vạn cây kim nhỏ đang đâm vào phế phủ. Việc cưỡng ép triệu hoán thần lực của Thần Kim Quy ở Loa Thành ngầm tuy giúp hắn đánh tan phân thân của Cơ Vô Mệnh, nhưng cái giá phải trả là năm trăm năm thọ nguyên bay màu trong một nốt nhạc. Đối với một kẻ tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong như hắn, đây quả thực là một đòn đả kích cực hạn.
“Nào, uống đi. Đừng có nằm đó mà giả vờ làm mỹ nam tử u sầu nữa.”
Một chiếc bình giữ nhiệt inox được dúi thẳng vào mặt Thẩm Mặc. Đường Dao một tay giữ vô lăng, một tay đưa bình nước, giọng điệu tuy cộc lốc nhưng ánh mắt lướt qua mái tóc bạc của hắn lại không giấu nổi vẻ xót xa.
Thẩm Mặc hé mắt, đón lấy chiếc bình, khẽ hít một hơi. Hương thơm thanh mát của thảo dược hệ Mộc lập tức tràn ngập khoang mũi, làm dịu đi phần nào cảm giác nóng rát trong cổ họng. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành một luồng khí ấm áp, len lỏi vào các kinh mạch đang khô cằn của hắn.
“Linh dịch bách thảo của Ngự Linh tộc quả nhiên là hàng tuyển.” Thẩm Mặc chép chép miệng, khôi phục lại vẻ mặt cợt nhả thường ngày, “Đường đại tiểu thư đối xử với tôi tốt thế này, làm tôi cứ tưởng mình đang được hưởng chế độ chăm sóc đặc biệt của người già neo đơn đấy.”
Đường Dao hừ lạnh một tiếng, đạp mạnh ga vượt qua một khúc cua gắt: “Anh còn mặt mũi mà đùa à? Năm trăm năm thọ nguyên đấy! Nếu không phải tôi dùng bí thuật hệ Mộc phong tỏa sinh mệnh lực còn sót lại trong người anh, thì bây giờ anh đã hóa thành một bộ xương khô rụng răng rồi. Tôi cảnh cáo anh, lần sau còn dám chơi trò ‘đốt tuổi thọ’ như thế nữa, tôi sẽ tự tay đào một cái hố ở Nghĩa Lĩnh, chôn anh xuống đó rồi dựng bia ghi: ‘Nơi an nghỉ của kẻ báo thủ vĩ đại nhất lịch sử khảo cổ’.”
“Ôi chu choa, nghe đáng sợ thế.” Thẩm Mặc ôm ngực giả vờ run rẩy, “Nhưng mà chết dưới tay Đường đại tiểu thư thì cũng coi như là một loại diễm phúc đi? Ít nhất thì sau này cô đi khai quật mộ của tôi, cũng sẽ nương tay không lột sạch đồ cổ trên người tôi chứ?”
“Anh nghĩ đẹp lắm.” Đường Dao liếc xéo hắn một cái, khóe môi khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ nhưng nhanh chóng thu lại, “Tôi sẽ lột sạch, không chừa một cái quần đùi, đem hiến tặng cho bảo tàng quốc gia để thu hồi vốn liếng linh dược tôi đã đổ vào người anh mấy ngày qua.”
Tiếng cười tự giễu của Thẩm Mặc vang lên khe khẽ trong cabin ấm áp, xua tan đi phần nào bầu không khí đè nén của cơn bão ngoài kia.
***
Trong khi chiếc xe bọc thép của họ đang cô độc lao đi trong đêm, thì tại một địa điểm cách đó hàng trăm dặm — sâu trong một mật điện ngầm của Thái Thượng Vô Cực Giáo.
Không gian nơi đây tràn ngập một thứ ánh sáng đỏ ối quỷ dị phát ra từ những ngọn nến làm bằng mỡ người. Bản thể của Cơ Vô Mệnh đang ngồi xếp bằng trên một tòa sen bằng xương trắng, gương mặt nho nhã thường ngày giờ đây vặn vẹo, dữ tợn đến cực điểm. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, một ngụm máu đen tanh hôi đột ngột phun ra, nhuộm đỏ cả vạt áo trường bào thêu hoa văn Thái Cực.
“Thẩm… Mặc…!”
Cơ Vô Mệnh nghiến răng gầm lên, âm thanh rít qua kẽ răng nghe như tiếng quỷ khóc thần gào. Việc phân thân Bá Vương Cảnh bị tiêu diệt ở Loa Thành ngầm đã gây ra một sự phản phệ cực kỳ nghiêm trọng đối với bản thể của gã. Linh hồn gã như bị xé rách một mảng, tu vi chao đảo dữ dội.
Bên dưới tòa sen, ba tên đệ tử Hắc Phong, Hôi Cốt và Bạch Cốt đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy như cầy sấy. Hắc Phong, kẻ vừa mới từ Nghĩa Lĩnh trở về với một con mắt bị mù băng kín, không dám thở mạnh, trán chạm sát vào nền đá lạnh lẽo.
“Giáo… Giáo chủ bớt giận!” Hắc Phong lắp bắp, “Là do đệ tử vô năng, không lường trước được kẻ phế mạch kia lại có thể mượn được thần lực của Thần Kim Quy…”
“Một lũ ăn hại!” Cơ Vô Mệnh vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn đánh thẳng vào ngực Hắc Phong, khiến gã bay ngược ra xa, đập mạnh vào cột đá rồi hộc máu ngã xuống. Những tên còn lại càng thêm hoảng sợ, dập đầu lia lịa đến mức trán chảy máu.
“Hắn không phải là một kẻ phế mạch thông thường.” Cơ Vô Mệnh lau vệt máu khóe môi, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc, “Hắn nắm giữ quy luật thời gian… Thứ sức mạnh nghịch thiên đó không thuộc về kỷ nguyên mạt pháp này. Hắn đã thay đổi nhân quả ở quá khứ để dội ngược sức mạnh về hiện tại. Nếu để hắn tiếp tục phá hoại các điểm nút linh mạch, đại kế tế thiên của bản giáo sẽ hoàn toàn đổ bể!”
Gã đứng dậy, bước đến trước một trận bàn khổng lồ bằng đá đen đặt ở giữa mật điện. Trên trận bàn, mười lăm đốm sáng đại diện cho mười lăm bộ lạc cổ đại đang nhấp nháy, trong đó đốm sáng ở Loa Thành đã hoàn toàn ảm đạm, xám xịt.
“Loa Thành đã mất, nhưng mười bốn điểm nút còn lại không được phép có sơ suất.” Cơ Vô Mệnh nhìn chằm chằm vào một đốm sáng rực rỡ ở phía Tây, “Tản Viên Thần Sơn… Nơi đó có phong ấn Mộc và Thổ hệ cực mạnh. Hắc Phong, Hôi Cốt, Bạch Cốt! Bản giáo chủ ban cho các ngươi ba viên Vô Cực Huyết Đan. Lập tức đến Tản Viên, phối hợp với nội ứng của chúng ta ở đó, bằng mọi giá phải làm ô uế linh mạch hệ Mộc trước khi kẻ trộm thời gian kia đặt chân tới!”
“Đệ tử tuân lệnh! Quyết không làm giáo chủ thất vọng!” Ba tên tà tu run rẩy nhận lấy ba viên đan dược màu đỏ tươi như máu, vội vã lui ra ngoài.
Cơ Vô Mệnh đứng cô độc trong mật điện đỏ ối, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tăng, lẩm bẩm: “Thẩm Mặc… Để xem thọ nguyên của ngươi có đủ để ngươi chơi trò chơi thời gian này với ta hay không.”
***
Trên chiếc xe bọc thép, Đường Dao đã gạt cần gạt sang chế độ lái tự động. Con đường đèo lúc này thẳng tắp và vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa kính. Cô xoay người lại, lấy từ trong chiếc balô chuyên dụng ra một chiếc hộp trầu bằng đồng đen cổ kính, bề mặt bám đầy những mảng rỉ xanh quỷ mị, cùng với một xấp bản vẽ tay được phục dựng bằng công nghệ quét hồng ngoại của Viện Khảo Cổ.
“Được rồi, ‘bệnh nhân tóc bạc’ của tôi.” Đường Dao đặt chiếc hộp trầu lên chiếc bàn nhỏ ở giữa hai ghế, “Nghỉ ngơi thế là đủ rồi. Bây giờ chúng ta cần phải nghiêm túc làm việc. Anh nói xem, cái hộp trầu này có liên quan gì đến bản đồ linh mạch mà anh nhắc tới?”
Thẩm Mặc khẽ ngồi thẳng dậy, nhìn chiếc hộp trầu đồng đen, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Hắn đưa bàn tay phải lên, định dùng linh lực kích hoạt, nhưng ngay khi một luồng linh khí mỏng manh vừa tụ lại ở đầu ngón tay, hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay hắn bỗng nhiên nhói lên một cái, luồng linh khí lập tức tán loạn. Hắn khẽ nhíu mày, cười khổ:
“Xem ra pin của tôi hiện tại chỉ còn dưới 5%, không đủ để khởi động cái hệ thống cổ đại này rồi. Đường đại tiểu thư, đành phải mượn dùng ‘sạc dự phòng’ thương hiệu Ngự Linh tộc của cô vậy.”
Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng không hề do dự. Cô rút ra một con dao găm nhỏ, khẽ cứa vào đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu đỏ tươi, mang theo linh lực hệ Mộc thuần khiết và nồng đậm, từ từ nhỏ xuống nắp chiếc hộp trầu đồng đen.
“Kích hoạt đi, kẻ trộm thời gian.” Cô nói.
Thẩm Mặc gật đầu, hắn đặt lòng bàn tay có hình xăm đồng hồ cát lên trên nắp hộp, ngay vị trí giọt máu của Đường Dao vừa thấm xuống. Hắn khẽ nhắm mắt, dùng ý thức giao cảm với Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải, mượn một tia dao động thời gian mỏng manh nhất dội vào chiếc hộp cổ.
*OONG…*
Một tiếng ngân vang trầm thấp, cổ xưa đột ngột phát ra từ chiếc hộp trầu đồng đen. Những mảng rỉ xanh trên bề mặt chiếc hộp bỗng nhiên rực sáng lên những đường vân màu xanh lục và vàng kim lộng lẫy. Ngay sau đó, nắp hộp tự động mở ra, một luồng ánh sáng lập thể khổng lồ bùng phát, chiếu thẳng lên trần xe bọc thép, tạo thành một bản đồ ba chiều (3D) vô cùng sống động của Âu Lạc Thần Châu thời cổ đại.
Đường Dao không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Đây là… địa hình thời Hồng Hoang?”
“Chính xác.” Thẩm Mặc nhìn bản đồ linh khí rực rỡ, ánh mắt tràn đầy sự say mê của một nhà khảo cổ học, “Cô nhìn xem, mười lăm vùng sáng rực rỡ này chính là mười lăm bộ lạc thời kỳ Hùng Vương thứ nhất được ghi lại trong sử sách: Giao Chỉ, Chu Diên, Vũ Ninh, Việt Thường, Ninh Hải… Mỗi một bộ lạc không phải phân chia ranh giới theo kiểu hành chính ngẫu nhiên đâu. Họ ngự trị ngay trên mười lăm ‘Linh Huyệt’ — tức là mười lăm long mạch tổ lớn nhất của đại lục này.”
Hắn dùng ngón tay thon dài vẽ một đường trong không khí, kết nối các vùng sáng lại với nhau: “Mười lăm linh mạch này, giống như mười lăm mạch máu khổng lồ, tất cả đều hội tụ về ba đại thánh địa tối cao: Phong Châu ở trung tâm — nơi đặt Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn; Tản Viên Thần Sơn ở phía Tây; và Đông Hải Long Cung ở phía Đông. Đây chính là ‘Tam Tài Trận’ bảo hộ toàn bộ Âu Lạc Thần Châu khỏi sự xâm lăng của ngoại bang và yêu ma.”
Đường Dao chăm chú quan sát bản đồ, cô bỗng nhiên chỉ tay vào một điểm xoáy rực rỡ ở khu vực đồng bằng sông Hồng — nơi biểu thị phế tích Loa Thành: “Thẩm Mặc, anh nhìn chỗ này xem. Tại sao vòng xoáy linh khí ở Loa Thành lại có màu đỏ ối quỷ dị thế này? Và nó… hình như đang quay ngược chiều?”
Thẩm Mặc nhìn theo ngón tay cô, nụ cười cợt nhả trên mặt hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng chưa từng có. Hắn chống tay lên bàn, ghé sát vào bản đồ lập thể:
“Mẹ kiếp… Lão già Cơ Vô Mệnh này điên thật rồi.”
“Có chuyện gì?” Đường Dao lo lắng hỏi.
“Cô có biết tại sao Loa Thành lại được xây dựng theo hình xoáy ốc chín vòng không?” Thẩm Mặc hỏi ngược lại, giọng hắn trầm xuống, “Trong phong thủy và trận pháp cổ đại, hình xoáy ốc hướng tâm (thuận chiều kim độ hồ) là để ‘tụ khí’ và ‘trấn áp’. Chín vòng thành của An Dương Vương thực chất là một Vạn Cổ Trận Pháp khổng lồ do Thần Kim Quy thiết kế, dùng để tụ hội linh khí của toàn bộ mười lăm long mạch, tạo thành một lá chắn phòng ngự tuyệt đối, đồng thời phong ấn một khe nứt thời không cực lớn nằm sâu dưới lòng đất.”
Hắn chỉ vào vòng xoáy ánh sáng đang quay ngược chiều kim đồng hồ trên bản đồ: “Nhưng bây giờ, nhìn đi! Thái Thượng Vô Cực Giáo đang dùng tà thuật hiến tế sinh linh để cưỡng ép linh mạch ở Loa Thành quay ngược chiều. Khi trận pháp xoắn ốc bị xoay ngược, nó không còn là lá chắn bảo vệ nữa, mà sẽ biến thành một ‘mũi khoan thời không’ khổng lồ, khoan thủng rào cản thời gian và không gian của hiện tại!”
Đường Dao biến sắc, hơi thở cô dồn dập: “Khoan thủng rào cản… để dẫn đến đâu?”
“Trầm Uyên Khư.” Thẩm Mặc thốt ra ba chữ này với một giọng điệu lạnh buốt, “Nơi trú ngụ của Tịch Diệt Ma Thần — Trầm Uyên. Đó là một thực thể ý chí cổ xưa chuyên gặm nhấm lịch sử và thọ nguyên của các nền văn minh. Một khi cổng Trầm Uyên mở ra hoàn toàn ở hiện tại, tà khí tịch diệt sẽ tràn ngập khắp Âu Lạc Thần Châu. Thế giới này không chỉ linh khí cạn kiệt, mà toàn bộ sinh linh sẽ bị tước đoạt thọ nguyên, biến thành một bãi tha ma xám xịt. Đó chính là viễn cảnh diệt thế mà tôi đã nhìn thấy trong giấc mơ tiên tri khi chạm vào mảnh vỡ thứ nhất của Tuế Nguyệt Đỉnh.”
Không gian bên trong cabin xe bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gạt nước rít đều đều trên kính chắn gió. Đường Dao siết chặt nắm tay, cô cảm nhận được một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Kẻ địch của họ không chỉ là một giáo phái tà ác ở hiện đại, mà là một thảm họa hủy diệt cấp độ vũ trụ đang chực chờ nuốt chửng quê hương của họ.
Đột nhiên, bản đồ linh khí trên trần xe bỗng nhiên chao đảo dữ dội. Điểm sáng đại diện cho Tản Viên Thần Sơn ở phía Tây bỗng nhiên nhấp nháy liên tục, chuyển từ màu xanh lục thanh khiết sang một màu đỏ tía quỷ dị, tà khí màu đen lượn lờ xung quanh ngọn núi ảo ảnh.
“Cảnh báo!” Đường Dao thốt lên, “Linh mạch hệ Mộc ở Tản Viên đang bị tấn công!”
Thẩm Mặc nheo mắt nhìn ngọn núi ảo ảnh đang bị nhuộm đen: “Cơ Vô Mệnh quả nhiên hành động rất nhanh. Phân thân của gã vừa bị chúng ta tiêu diệt ở Loa Thành, gã đã lập tức chuyển mục tiêu sang Tản Viên Thần Sơn. Gã muốn làm ô uế phong ấn hệ Mộc ở đó để chặt đứt một trong ba đại trụ cột của Tam Tài Trận.”
Hắn quay sang nhìn Đường Dao, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười vô sỉ nhưng tràn đầy sự tự tin điên rồ: “Đường đại tiểu thư, xem ra chúng ta không có thời gian để dưỡng thương hay chờ đợi viện binh từ cái Viện Khảo Cổ rách của cô nữa rồi. Thời gian của tôi hiện tại rất đắt, mỗi giây trôi qua đều là tuổi thọ của tôi đấy.”
Đường Dao nhìn hắn, trong mắt lóe lên sự kiên định: “Anh muốn làm gì?”
“Làm gì á? Tất nhiên là đi ‘check var’ lão già Cơ Vô Mệnh rồi!” Thẩm Mặc cười hắc hắc, nắm chặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay, “Chúng ta sẽ lên Tản Viên Thần Sơn, thâm nhập vào đền thờ cổ trước bọn chúng. Tôi sẽ dùng năng lực của mình để nẫng tay trên toàn bộ linh khí hệ Mộc dồi dào ở đó để sạc đầy pin cho bản thân, hồi phục lại năm trăm năm thọ nguyên. Để lại cho đám tà tu của Vô Cực Giáo một ngọn núi rỗng tuếch. Cô thấy thế nào?”
Đường Dao thở hắt ra một hơi, nhưng tay cô đã dứt khoát gạt cần số, chuyển xe từ chế độ lái tự động sang lái bằng tay. Cô siết chặt vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng vào con đường đèo mờ mịt sương mù phía trước:
“Đồ điên này… Được thôi, hôm nay tôi sẽ điên cùng anh một chuyến. Bám chắc vào!”
*RÚ…UUU…*
Tiếng động cơ của chiếc xe bọc thép gầm lên dữ dội, hai luồng ánh sáng đèn pha cực mạnh xé toạc màn sương mù dày đặc của đêm bão. Chiếc xe lao vút đi trên con đường dốc thẳng đứng, hướng thẳng về phía bóng đen khổng lồ, uy nghiêm nhưng đang bị bao phủ bởi tà khí của Tản Viên Thần Sơn.
Cuộc hành trình nghịch thiên cải mệnh của “Kẻ Trộm Thời Gian” và truyền nhân Ngự Linh tộc chính thức bước vào một chương mới đầy phong ba bão táp.