Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 32: Sự thật nửa vời
Trong những năm tháng còn mài đũng quần trên ghế nhà trường của Viện Khảo Cổ Phong Châu, Thẩm Mặc từng bị vị giáo sư hướng dẫn nổi tiếng nghiêm khắc phạt bắt lau chùi đống mảnh vỡ gốm sứ Đông Sơn suốt ba ngày ba đêm không được ngủ. Lý do rất đơn giản: hắn đã lỡ ngủ gật trong giờ thực hành và mơ thấy mình đang dùng một chiếc thìa inox để đào lăng mộ của một vị vua Hùng. Lúc đó, vị giáo sư râu tóc dựng ngược, gõ thước bôm bốp xuống bàn mà mắng:
“Thẩm Mặc! Đầu óc cậu chỉ có nước sông Hồng thôi à? Cổ vật là lịch sử, là linh hồn của tiền nhân, chứ không phải là cái bánh chưng để cậu cứ thọc tay vào là đòi bóc vỏ! Cậu có giỏi thì quay ngược thời gian mà bảo người xưa đừng đúc trống đồng nữa, để bây giờ chúng ta khỏi phải ngồi đây ghép mảnh vỡ!”
Lúc bấy giờ, Thẩm Mặc chỉ biết ôm đầu cười trừ, thầm nghĩ nếu mình thực sự có khả năng nghịch thiên ấy, việc đầu tiên hắn làm sẽ là quay về quá khứ để đập nát cái bình gốm mà giáo sư nâng niu như trứng mỏng, đỡ cho hậu thế phải tốn công lau chùi.
Ai mà ngờ được, lời nguyền năm mười tám tuổi ấy giờ đây lại ứng nghiệm theo một cách không thể tàn khốc hơn. Hắn thực sự đã quay ngược thời gian, không chỉ để “bóc vỏ” lịch sử mà còn gánh còng cả lưng cái vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu. Chỉ có điều, cái giá phải trả cho việc làm “đạo tặc thời không” này lại đắt đến mức khiến hắn muốn khóc không ra nước mắt.
***
Chiếc xe dã ngoại bọc thép hạng nặng của Viện Khảo Cổ gầm rú trong đêm tối mịt mù, bánh xe lốp gai cỡ lớn nghiền nát những cành củi khô và bùn nhão ngoài rìa Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Cơn bão sấm sét dị thường màu tím nhạt tàn phá bầu trời lúc hoàng hôn đã tắt lịm, nhưng bóng đêm buông xuống không mang lại sự yên bình. Bầu trời phía sau bọn họ vẫn nhuộm một màu đỏ ối quỷ dị, như thể có ai đó vừa đổ cả một xô nước dưa hấu lên men khổng lồ lên tấm màn nhung của vũ trụ. Đó là tàn dư sát khí và tà độc từ tế đàn của Thái Thượng Vô Cực Giáo chưa kịp tiêu tán hoàn toàn.
Bên trong cabin xe, ánh đèn LED màu vàng nhạt tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp nhưng không khí lại ngột ngạt đến đáng sợ. Đường Dao tập trung cao độ vào vô lăng, đôi mắt phượng sắc sảo thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào kính chiếu hậu để quan sát người thanh niên đang nằm co rúm trên ghế phụ.
Lúc này, Thẩm Mặc trông thảm hại đến mức nếu đem hắn ra đường làm ăn xin, chắc chắn sẽ có người hảo tâm tặng cho hắn vài tờ tiền polymer mệnh giá lớn kèm theo một ánh mắt thương cảm sâu sắc. Mái tóc đen dài từng được hắn buộc hờ hững đầy vẻ lãng tử nay đã bạc trắng hơn nửa, xơ xác và lốm đốm như những vệt sương muối bám trên cỏ dại mùa đông.
Tệ hơn nữa, dưới lớp thanh y rách nát như xơ mướp, xương cốt của hắn liên tục phát ra những tiếng “răng rắc, răng rắc” trầm đục và run rẩy. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là một cuộc chiến tranh cục bộ cực kỳ tàn khốc đang diễn ra ngay trong da thịt hắn. Thần lực hệ Thổ dày nặng, uy nghiêm từ giọt thần thủy của Thần Kim Quy đang điên cuồng càn quét, cố gắng trục xuất những luồng hỏa độc màu đen xám rực nóng từ tà pháp Tế Thiên Trảm Thủ Ấn của Cơ Vô Mệnh ra ngoài. Mỗi một nhịp tim đập, cơ thể Chúc Đồng Cảnh mới được đúc thành của hắn lại run lên bần bật, đau đớn như thể có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tủy sống.
“Khụ… khụ…”
Thẩm Mặc ho khan hai tiếng, một ngụm máu bầm đen kịt dính đầy tà khí bị hắn phun thẳng vào chiếc túi nilon tiện lợi treo bên cạnh ghế. Hắn vặn vẹo cổ, cố gắng dùng chút sức tàn để ngồi thẳng dậy, nhe răng cười một cách vô sỉ:
“Đường đại tiểu thư… tôi nói này… cô lái xe đầm tay một chút được không? Cái giảm xóc của chiếc xe dã ngoại này chắc chắn là hàng bãi rác rồi. Chúc Đồng Cảnh đao thương bất nhập của tôi chưa bị lão già mũi trâu kia chém chết, thì đã sắp bị cô xóc cho rã ra thành đống đồng nát phế liệu để bán ve chai rồi đấy.”
Đường Dao không thèm quay đầu lại, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt vô lăng của cô khẽ run lên. Cô dứt khoát dùng một tay thọc vào hộc chứa đồ bên cạnh, lôi ra một bình ngọc nhỏ màu xanh biếc, ném thẳng vào ngực Thẩm Mặc không một chút thương tiếc:
“Uống đi. Linh dịch hồi xuân đặc chế của Ngự Linh tộc tôi đấy. Đừng có ở đó mà mở mồm ra là than nghèo kể khổ. Nếu không phải tôi gánh cậu từ cái hố sụt lăng mộ kia ra ngoài, giờ này cậu đã hóa thành một bộ xương khô bám rêu cho đám chuột chũi gặm nhấm rồi.”
Thẩm Mặc đón lấy bình ngọc, không chút khách khí mở nắp ra tu ực một cái. Vị của thứ linh dịch này đắng ngắt, chát chúa như thể nước ép từ mướp đắng ngâm với vỏ măng cụt luộc quá lửa, khiến ngũ quan của hắn nhăn nhúm lại thành một cục. Nhưng hiệu quả thì lại nhanh đến kinh ngạc. Một luồng dược lực hệ Mộc thuần khiết, dịu mát như dòng nước suối mùa xuân lập tức lan tỏa từ dạ dày, quấn lấy những luồng hỏa độc đang thiêu đốt kinh mạch của hắn, xoa dịu cơn đau buốt tận xương tủy.
“A… sướng quá…” Thẩm Mặc thở ra một hơi dài, vẻ mặt thỏa mãn như kẻ nghiện vừa được thỏa cơn thèm, “Đúng là hàng hiệu có khác, đắng dã man nhưng xắt ra miếng. Cảm ơn Đường đại tiểu thư đã tài trợ cho quả pin sạc dự phòng chất lượng cao này.”
Đường Dao khẽ hừ một tiếng, nhưng tốc độ của chiếc xe bọc thép rõ ràng đã giảm xuống một tông, giúp cabin bớt xóc nảy hơn rất nhiều. Cô nhấn nút điều khiển trên bảng taplo, rẽ chiếc xe vào một lối mòn nhỏ, khuất sau một tán cây chò chỉ cổ thụ khổng lồ bên bìa rừng dã ngoại vắng vẻ.
Ánh đèn pha công suất lớn của xe bị tắt đi, chỉ còn lại ánh đèn đờ-mi mờ ảo rọi vào màn sương đêm đang bắt đầu dâng lên dày đặc. Không gian xung quanh đột ngột trở nên im ắng đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng mưa nhỏ tí tách rơi trên nóc xe bọc thép và tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Mặc.
***
Đường Dao tắt máy xe, rút chìa khóa, rồi chậm rãi quay người lại trên ghế lái. Cô khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt phượng híp lại, găm chặt ánh nhìn sắc bén như hai lưỡi dao mổ vào thẳng khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của Thẩm Mặc.
Sự im lặng kéo dài suốt một phút đồng hồ, tạo ra một áp lực vô hình khiến Thẩm Mặc cảm thấy da đầu mình hơi tê rần. Hắn lén lút dịch chuyển mông về phía sau một chút, cố gắng nở một nụ cười vô tội nhất có thể:
“Đường đại tiểu thư, cô nhìn tôi với ánh mắt đắm đuối thế này làm gì? Tuy tôi biết mình rất đẹp trai, lại vừa mới thăng cấp lên Chúc Đồng Cảnh rực rỡ khí chất, nhưng tôi là người có nguyên tắc…”
“Bớt nói nhảm đi, Thẩm Mặc.” Đường Dao ngắt lời hắn, giọng nói lạnh lùng và nghiêm túc đến mức không thể đùa cợt, “Cậu không thể dùng cái danh ‘học sĩ khảo cổ bị phế mạch’ để lòe tôi được nữa đâu. Hôm nay, ngay tại đây, cậu phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng.”
Cô chỉ ngón tay thon dài về phía mái tóc bạc trắng như sương muối của hắn, rồi tiếp tục nói bằng giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết:
“Mái tóc này… đòn đánh từ hư không mang theo thần lực khổng lồ của Thần Kim Quy bóp nát phân thân Bá Vương Cảnh của Cơ Vô Mệnh… và cả cái cách cậu đi lại, hóa giải cơ quan bẫy rập trong lăng mộ Nghĩa Lĩnh như thể đi dạo trong sân nhà mình… Cậu rốt cuộc là cái quái gì? Đừng nói với tôi là cậu đột nhiên được tổ tiên nhập xác đấy nhé!”
Thẩm Mặc im lặng. Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình. Ở đó, chiếc *Tuế Nguyệt Đồng Bản* rỉ sét đang nằm im lìm, nhưng hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay hắn vẫn khẽ tỏa ra một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp, như thể đang cộng hưởng với nhịp đập của đất mẹ dưới chân xe.
Hắn biết Đường Dao là một người cực kỳ thông minh. Là Viện trưởng Viện Khảo Cổ Tu Tiên Thần Châu, cô sở hữu lượng kiến thức khổng lồ về lịch sử, trận pháp và huyết mạch cổ đại. Lời nói dối vụng chèo khéo chống chắc chắn sẽ bị cô bóc trần trong vòng một nốt nhạc. Nhưng nếu nói ra sự thật rằng hắn có thể thực sự du hành thời gian, thay đổi nhân quả của cả một kỷ nguyên triệu năm trước, thì cái bí mật nghịch thiên này quá lớn, lớn đến mức có thể đè bẹp cả cô và toàn bộ Ngự Linh tộc của cô nếu bị rò rỉ ra ngoài.
Hắn quyết định đưa ra một “sự thật nửa vời” — một lời giải thích vừa đủ logic để thuyết phục một nhà khảo cổ học đầu ngành, vừa giữ kín được cái lõi thần bí nhất của chiếc đồng xu cổ.
Thẩm Mặc thở dài một tiếng, xoay nhẹ chiếc đồng xu rỉ sét giữa hai ngón tay, chậm rãi nói:
“Đường đại tiểu thư, cô đã bao giờ nghe đến thuyết ‘Cộng hưởng tuế nguyệt’ chưa?”
Đường Dao khẽ nhíu mày, thái độ phòng thủ vẫn không hề giảm bớt: “Thuyết cộng hưởng tuế nguyệt? Đó chỉ là một giả thuyết thần thoại cổ xưa trong các ghi chép của Ngự Linh tộc tôi. Người ta cho rằng vạn vật hữu linh, những cổ vật tồn tại qua hàng ngàn năm sẽ tích tụ linh tính và lưu giữ lại một phần ký ức của thời đại mà chúng đi qua. Nhưng đó chỉ là lý thuyết, chưa từng có ai có thể thực sự giao tiếp hay đọc được những ký ức đó cả.”
“Vậy thì chúc mừng cô, hôm nay cô đang được diện kiến người đầu tiên biến cái lý thuyết suông đó thành hiện thực đấy.” Thẩm Mặc nhếch môi cười tự giễu, chỉ ngón tay vào chiếc đồng xu trên tay mình.
“Đồng xu rỉ sét này không phải là một món đồ đồng nát bình thường. Nó là một loại dị bảo cực kỳ đặc dị được đúc từ thời Hoang Cổ, mang theo một loại quy luật thời gian tàn khuyết. Thiên phú của tôi từ khi sinh ra không phải là phế mạch, mà là một loại cảm ứng đặc biệt gọi là ‘Cộng hưởng tuế nguyệt’. Khi tôi nhỏ máu huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên của mình vào đồng xu này, nó sẽ hoạt động như một mỏ neo định vị, giúp ý thức của tôi tạm thời thoát ly khỏi hiện tại để ‘nhìn’ và ‘đọc’ được toàn bộ ký ức lịch sử còn lưu lại trên các cổ vật xung quanh.”
Hắn dừng lại một chút, ho khan vài tiếng để lấy giọng rồi tiếp tục “chém gió” một cách vô cùng thuyết phục:
“Đó là lý do tại sao tôi biết rõ cấu trúc lăng mộ Nghĩa Lĩnh như lòng bàn tay. Bởi vì khi tôi chạm vào những mảnh vỡ gốm sứ hay gạch đá ở cửa lăng, đồng xu đã truyền toàn bộ ký ức của những người thợ xây dựng lăng mộ từ hàng ngàn năm trước vào đầu tôi. Tôi chỉ việc đi theo cái bản đồ ký ức đó mà thôi.”
Đường Dao nghe đến đây, đôi mắt phượng khẽ chớp động. Lời giải thích này cực kỳ logic và hoàn toàn phù hợp với những gì cô đã chứng kiến. Nhưng cô vẫn chưa chịu buông tha:
“Thế còn đòn đánh của Thần Kim Quy thì sao? Đó là thần lực thực thể! Làm sao một kẻ chỉ biết ‘đọc ký ức’ như cậu lại có thể mượn được sức mạnh kinh thiên động địa đó để bóp nát phân thân của một đại năng Bá Vương Cảnh?”
Thẩm Mặc cười khổ, chỉ tay vào mái tóc bạc trắng của mình:
“Đường đại tiểu thư, cô nghĩ cái mái tóc sương muối này là tôi tự nhuộm để đi chơi Tết đấy à? Quy luật của thiên đạo rất công bằng. Để mượn được cái đòn đánh nghịch thiên đó, tôi đã phải dùng chính thọ nguyên của mình để làm vật hiến tế, kích hoạt nguồn ‘Hương Hỏa Niềm Tin’ và thần lực còn sót lại trên chiếc vuốt rùa cổ đại dưới lòng đất Loa Thành. Đồng xu này đóng vai trò là cầu nối, giúp tôi ‘mượn’ một phần ý chí chiến đấu của Thần Kim Quy trong quá khứ dội ngược về hiện tại. Cái giá phải trả là năm trăm năm tuổi thọ bị bốc hơi ngay lập tức đấy! Tôi không trộm thời gian của ai cả, tôi chỉ đang dùng chính mạng sống của mình để làm một cái ‘hợp đồng’ tàn nhẫn với dòng sông lịch sử thôi.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Đường Dao, ánh mắt vốn luôn cợt nhả bỗng chốc trở nên thâm trầm và mệt mỏi đến lạ thường:
“Tôi nói thật đấy. Nếu để Vô Cực Giáo hay bất kỳ thế lực nào khác biết tôi có khả năng mượn lực lượng tổ tiên thông qua cổ vật thế này, bọn chúng sẽ không chỉ săn lùng tôi vì chiếc đồng xu đâu, mà sẽ bắt tôi về, xích lại rồi rút cạn thọ nguyên để làm một cái công cụ hiến tế sống cho bọn chúng. Thế nên… Đường đại tiểu thư, giữ bí mật này cho tôi, được chứ?”
Đường Dao lặng người đi. Cô nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà của Thẩm Mặc. Dưới ánh sáng mờ ảo của cabin xe, mái tóc bạc trắng của hắn trông thật chói mắt, và luồng sinh mệnh lực vốn dĩ phải tràn trề của một tu sĩ vừa đột phá Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong cơ thể hắn quả thực đang bị héo úa một phần rõ rệt từ bên trong.
Nỗi nghi ngờ sắc bén trong lòng vị Viện trưởng trẻ tuổi dần dần tan chảy, thay vào đó là một sự xót xa và cảm động dâng trào đến nghẹt thở. Kẻ này bình thường mở miệng ra là tiền, là vô sỉ, là cợt nhả, nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử dưới lăng mộ cổ, hắn lại sẵn sàng đánh đổi năm trăm năm thọ nguyên, chấp nhận để cơ thể mình héo úa chỉ để kéo cô ra khỏi bàn tay tử thần của Cơ Vô Mệnh.
Cô mím chặt môi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra ngoài, dứt khoát quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt của hắn, giọng nói nghẹn ngào nhưng vẫn cố tỏ ra hung dữ:
“Cậu… đồ điên này! Ai mượn cậu phải hy sinh nhiều đến thế chứ? Tôi cảnh cáo cậu, Thẩm Mặc, cậu mà chết vì hết thọ nguyên trước khi trả sạch đống nợ khảo cổ cho tôi, tôi nhất định sẽ dùng gậy tre trăm đốt nện cho cậu một trận tơi bời dưới địa phủ đấy! Còn về bí mật này… tôi sẽ giữ kín. Nhưng từ nay về sau, cấm cậu không được tự tiện dùng cái trò ‘đốt tuổi thọ’ này nữa, rõ chưa?”
Thẩm Mặc xoa xoa lồng ngực, cười hì hì trở lại, cái vẻ nghiêm túc lúc nãy bay biến sạch sành sanh:
“Được, được, Đường đại tiểu thư đã có lời, tôi làm sao dám chết dễ dàng thế được. Chưa cưới được vợ giàu như cô để bao nuôi, tôi làm sao cam lòng nhắm mắt đi gặp Diêm Vương báo cáo KPI.”
“Cậu còn dám nói nhảm!” Đường Dao đỏ mặt, lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng tảng đá đè nặng trong lòng cô suốt từ lúc thoát khỏi lăng mộ đến nay cuối cùng cũng được đặt xuống.
***
Sau khi giải quyết xong vấn đề tin tưởng, bầu không khí trong xe dã ngoại trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. Đường Dao nhấn vào màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn trên bảng điều khiển trung tâm. Một tấm bản đồ ảo ba chiều của Âu Lạc Thần Châu lập tức hiện lên, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam dịu mắt, soi rõ khuôn mặt của hai người.
“Cơ Vô Mệnh tuy bị cậu mượn lực lượng Thần Kim Quy chém nát một phân thân ở Loa Thành, khiến bản thể của gã bị phản phệ trọng thương, nhưng gã vẫn là một đại năng Bá Vương Cảnh thực thụ.” Đường Dao nghiêm túc phân tích, ngón tay cô chỉ vào Phong Châu Thần Đô trên bản đồ.
“Sự điên cuồng của gã đối với các di tích cổ nhằm hiến tế chúng sinh, mở ‘Cổng Tiên giới’ giả tưởng để trốn chạy Tịch Diệt Kiếp sẽ chỉ tăng lên chứ không giảm. Hơn nữa, sau thất bại lần này, gã chắc chắn sẽ ra lệnh cho toàn bộ Thái Thượng Vô Cực Giáo truy quét gắt gao hơn.”
Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào bản đồ. Trên đó, ngoài Phong Châu Thần Đô và Loa Thành, còn có các điểm sáng khác đang nhấp nháy đầy nguy hiểm: Tản Viên Thần Sơn ở phía Tây, Đông Hải Long Cung ở phía Đông, và Dã Vy Dạ Lâm ở phương Nam.
Hắn biết rõ, mỗi một địa danh này không chỉ đơn thuần là một di tích khảo cổ, mà chúng chính là những long mạch tổ, là những mỏ neo thời gian khổng lồ kết nối các kỷ nguyên vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu. Nếu các di tích này bị Vô Cực Giáo phá hủy hoặc hiến tế, long mạch sẽ đứt gãy, dòng thời gian hiện tại sẽ hoàn toàn sụp đổ, và thế giới mạt pháp này sẽ thực sự đi vào diệt vong. Hơn thế nữa, hắn cần phải tìm kiếm các thần khí cổ đại khác để hấp thụ linh khí hồng hoang nhằm bù đắp lại năm trăm năm thọ nguyên đã mất. Hắn không thể để mình chết già trước khi kịp cứu thế giới được.
“Chúng ta không thể ngồi chờ chết được.” Thẩm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt đồng xu rỉ sét, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, “Chúng ta phải chủ động ra tay trước bọn chúng một bước.”
“Ý cậu là sao?” Đường Dao quay sang nhìn hắn.
“Cơ Vô Mệnh muốn hiến tế di tích để mở cổng, vậy thì chúng ta sẽ đi nẫng tay trên của gã.” Thẩm Mặc nhếch môi cười đầy quái dị, “Đường đại tiểu thư, cô là Viện trưởng Viện Khảo Cổ, cô có quyền lực chính thống và tài nguyên để tiếp cận, phong tỏa các di tích dưới danh nghĩa nghiên cứu và bảo tồn quốc gia. Cô sẽ làm lá chắn pháp lý và cung cấp thông tin bản đồ cho tôi.”
“Còn cậu?”
“Tôi sẽ dùng cái khả năng ‘cảm ứng tuế nguyệt’ này để thâm nhập vào sâu bên trong di tích trước khi đám tà tu của Vô Cực Giáo kịp sờ tới. Tôi sẽ lấy đi toàn bộ tinh hoa, linh khí hồng hoang và thần khí cổ đại bên trong để cường hóa bản thân và hồi phục thọ nguyên, chỉ để lại một cái ‘vỏ rỗng’ không còn giá trị hiến tế, hoặc tốt hơn nữa là tôi sẽ cài cắm một vài cái bẫy trận pháp nổ tung để chào đón đám tà tu đến sau. Một người làm lá chắn pháp lý, một người làm đạo tặc thực địa. Cô thấy sự kết hợp này thế nào?”
Đường Dao nhìn Thẩm Mặc, trong lòng không khỏi cảm thán cái đầu óc vừa nhạy bén vừa vô sỉ của hắn. Kế hoạch này quả thực là một đòn chí mạng đánh thẳng vào gáy của Thái Thượng Vô Cực Giáo.
“Được, quyết định thế đi.” Đường Dao gật đầu, dứt khoát gõ nhẹ lên màn hình bản đồ ảo, zoom cận cảnh vào một ngọn núi thiêng quanh năm mây mù bao phủ ở phía Tây.
“Địa điểm tiếp theo của chúng ta sẽ là Tản Viên Thần Sơn.”
***
“Tản Viên Thần Sơn?” Thẩm Mặc nhướng mày, “Nơi ngự trị của Sơn Tinh huyền thoại?”
“Đúng vậy.” Đường Dao nghiêm túc giải thích, “Nơi đó có phong ấn Thổ hệ và Mộc hệ cổ đại cực kỳ mạnh mẽ. Quan trọng hơn, Ngự Linh tộc của gia đình tôi có một chút liên kết bí mật với đền thờ cổ trên đỉnh núi. Sinh mệnh lực hệ Mộc dồi dào ở đó chắc chắn sẽ giúp cậu hồi phục lại phần thọ nguyên bị hao hụt nhanh hơn bất kỳ loại linh dược nào ở hiện đại.”
Thẩm Mặc mỉm cười, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Hắn khẽ đưa tay vào trong vạt áo, chạm vào chiếc vuốt rùa cổ đại mà Thần Kim Quy đã trao cho hắn dưới lòng đất Loa Thành.
Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào, chiếc vuốt rùa đột ngột phát ra một luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng, ấm áp chạy dọc theo cánh tay, như một lời nhắc nhở về khế ước thần thánh giữa hắn và vị linh vật truyền thuyết, đồng thời cũng là một lời cảnh báo thầm lặng về những sóng gió vĩ đại, những trận chiến kinh thiên động địa đang chờ đón hắn ở phía trước trên con đường nghịch thiên cải mệnh này.
“Được rồi, Đường đại tiểu thư.” Thẩm Mặc tựa lưng vào ghế dã ngoại, nhắm mắt lại để tận hưởng sự yên bình hiếm hoi, “Lên đường thôi. Mục tiêu: Tản Viên Thần Sơn. Để xem lần này chúng ta sẽ nẫng tay trên của lão già Cơ Vô Mệnh những món đồ cổ gì đây.”
Đường Dao mỉm cười, dứt khoát vặn chìa khóa khởi động xe. Tiếng động cơ gầm rú vang dội trong đêm tối, chiếc xe dã ngoại bọc thép cô độc xé toạc màn sương mù đỏ ối, lao thẳng vào bóng đêm vô tận của con đường thiên lý phía trước.
Bên trong cabin ấm áp, hai con người — một nhà nghiên cứu nghiêm túc mang trong mình dòng máu Ngự Linh tộc kiêu hãnh, và một “Kẻ Trộm Thời Gian” vô sỉ với mái tóc bạc trắng phong trần — đã tìm thấy sự đồng điệu tuyệt đối và một hướng đi rõ ràng trong kỷ nguyên đầy biến động của Âu Lạc Thần Châu.