Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 36: Thanh tẩy tử khí

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:26:53 | Lượt xem: 1

“Anh điên rồi Thẩm Mặc! Dừng lại ngay cho tôi!”

Tiếng gầm rú của gió bão ngoài mật điện u tối rít lên liên hồi. Chướng khí độc hại từ đầm lầy phương Nam như một con cự thú đang cuồng nộ cào xé vách đá, phản chiếu sự hỗn loạn tột cùng trong lòng những người có mặt.

Bên trong mật điện, bầu không khí đặc quánh như keo. Bức tượng đồng đen của Dã Vy Cổ Vương vừa mới ngưng tụ từ thuật phong ấn bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Những tiếng *rắc rắc* khô khốc vang lên từ sâu trong lòng đá. Tệ hơn nữa, từ những kẽ nứt li ti đang lan rộng như mạng nhện trên thân tượng, từng luồng tử khí màu xám đen tanh hôi bỗng phun trào ra ngoài, hóa thành những sợi xúc tu mờ ảo uốn éo điên cuồng.

Đôi mắt của bức tượng đồng đột ngột bùng lên hai đốm lửa đỏ ngầu tà dị. Tiếng gào rú điên loạn, u uất từ sâu trong linh hồn Cổ Vương dội thẳng vào màng nhĩ mọi người, khiến đá vụn trên trần lăng mộ rơi lả tả.

“Tổ phụ! Đừng bỏ con! Tổ phụ ơi!”

A Sa khóc khản cả giọng, hai bàn tay nhỏ bé đầy vết xước cố bám lấy chân bức tượng đá đồng nhưng bị một luồng chấn lực vô hình hất văng ra xa.

Đường Dao mặt tái mét không còn một giọt máu. Đôi tay thon thả của cô bùng lên linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ, cố gắng gọi ra hàng vạn sợi dây leo xanh tươi để quấn chặt lấy bức tượng, hòng áp chế luồng tử khí đang rò rỉ. Nhưng hễ dây leo vừa chạm vào lớp đá đồng rỉ sét liền lập tức khô héo, hóa thành tro bụi đen kịt trong vòng một nốt nhạc. Cô cắn chặt môi đến bật máu, quay sang hét vào mặt Thẩm Mặc khi thấy hắn đang lảo đảo bước tới, tay đã lăm le cầm chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản.

Thẩm Mặc khẽ tặc lưỡi một tiếng. Hắn đưa tay vuốt lọn tóc rủ trước trán, nhìn sợi tóc bạc trắng lạnh lùng vừa xuất hiện trên thái dương mình sau vụ “trộm” tuổi thọ của rừng già ở chương trước, rồi tự giễu:

“Đường đại tiểu thư, cô xem, tôi vừa mới nâng cấp lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, xương cốt cứng như đồng đúc, chưa kịp đi khè thiên hạ hay làm vài quả livestream khoe cơ bắp thì đã phải làm tình nguyện viên cứu trợ thiên tai thế này. Nhưng đã lỡ làm ‘Thần nhân’ trong mắt trẻ con rồi, nửa đường bỏ cuộc thì mất hết cả uy tín của dòng họ. KPI cứu thế của tôi năm nay vẫn chưa đạt chỉ tiêu đâu, không thể để khách hàng VIP này ‘đăng xuất’ sớm thế được.”

“Cậu còn dám đùa?! Thọ nguyên của cậu đã cạn kiệt đến mức nào rồi cậu không tự biết à?!” Đường Dao giận đến run người, muốn lao lên cản hắn lại. “Cái giá phải trả để can thiệp vào linh hồn của một Bá Vương Cảnh nửa bước như ông ta sẽ khiến cậu nổ tung xác đấy!”

“Yên tâm đi Đường viện trưởng, tôi là nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, có chứng chỉ hành nghề đàng hoàng, không phải mấy tay lừa đảo bán bảo hiểm đâu mà cô lo.”

Thẩm Mặc cười cười, nhưng ánh mắt hắn đã hoàn toàn lạnh đi. Hắn biết rất rõ, việc dùng tuổi thọ của thảm thực vật Dạ Lâm lúc nãy chỉ là giải pháp tình thế để giữ lại cái xác của Cổ Vương. Tử khí Tịch Diệt – thứ tà lực đáng sợ từng hủy diệt cả kỷ nguyên Hoang Cổ – đã cắm rễ sâu vào linh hồn lão suốt ba trăm năm qua. Nếu không nhổ tận gốc mầm mống này trong không gian ý thức của lão, Cổ Vương sớm muộn gì cũng biến thành một con “Zombie đồng cổ” siêu cấp. Lúc đó, không chỉ A Sa, mà cả cái Dạ Lâm này sẽ biến thành một bãi tha ma di động.

Không thèm nghe lời can ngăn của Đường Dao, Thẩm Mặc tiến thẳng đến trước bức tượng đồng đang gào rú. Hắn hít một hơi thật sâu, áp lòng bàn tay phải lên trán Cổ Vương.

Trên mu bàn tay hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng cổ xưa đột ngột bộc phát ánh sáng vàng kim thần bí, chói mắt đến mức luồng tử khí xám đen xung quanh cũng phải thét gào lui bước.

*Keng!*

Tuế Nguyệt Đồng Bản nằm trong túi áo Thẩm Mặc rít lên một tiếng trong trẻo, xoay tròn điên cuồng như một động cơ phản lực cỡ nhỏ. Thần lực Kim Quy màu vàng nhạt – giọt thần lực ấm áp, cổ xưa mà hắn nhận được từ Thần Kim Quy dưới lòng đất Loa Thành – bắt đầu tuôn chảy dọc theo kinh mạch, hóa thành một lớp màng bảo hộ màu vàng rực rỡ bao bọc lấy linh thể của hắn.

“Hộc…”

Thẩm Mặc rên rỉ một tiếng đau đớn. Cơn đau thấu xương dội lên từ sâu trong tủy sống, như thể có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé kinh mạch của hắn. Việc cưỡng ép nghịch chuyển thời gian ý thức của một cường giả là hành vi “hack game” cực kỳ lộ liễu, hệ thống Thiên Đạo lập tức gửi “bản án” phản phệ xuống. Một mảng tóc lớn bên thái dương hắn trong nháy mắt biến thành màu bạc trắng lạnh lẽo như sương muối.

“Vào cho tôi!”

Thẩm Mặc gầm khẽ. Tầm nhìn của hắn hoàn toàn sụp đổ vào bóng tối thời gian vô tận.

***

Khi Thẩm Mặc mở mắt ra lần nữa, hắn thấy mình đang lơ lửng giữa một khoảng không gian kỳ lạ.

Nơi này không có tử khí xám xịt, không có đầm lầy tanh hôi, mà là một vùng rừng rậm Dạ Lâm xanh tươi của ba trăm năm trước. Ánh nắng vàng óng như mật ong xuyên qua những tán lá chò chỉ khổng lồ, chiếu xuống thảm cỏ non rực rỡ sắc màu. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản nhạc thiên nhiên thanh bình đến lạ lùng.

“Ồ, hóa ra ba trăm năm trước Dạ Lâm cũng có quả view triệu đô thế này à? Đúng là tàn phá môi trường có hại cho sức khỏe thật.”

Thẩm Mặc cúi nhìn bản thân. Linh thể của hắn lúc này đang phát ra ánh sáng vàng nhạt từ thần lực Kim Quy, lơ lửng giữa không trung như một vị thần thực sự.

Dưới gốc cây cổ thụ ngàn năm phía trước, một nam tử trung niên oai phong lẫm liệt, khoác chiến bào da thú, lưng đeo trường cung, bắp tay cuồn cuộn như báo săn đang quỳ trước một bàn thờ tổ tiên bằng đá. Đó chính là Dã Vy Cổ Vương thời trẻ, khi lão chưa bị tử khí gặm nhấm, khí chất hào hùng, tràn đầy sinh mệnh lực.

“Tổ tiên tại thượng, Dạ Vy tộc ta nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ phong ấn phương Nam, tuyệt không để tà lực Tịch Diệt bước ra ngoài một bước…” Cổ Vương trẻ tuổi lầm rầm khấn vái, gương mặt đầy vẻ kiên định.

Nhưng đột nhiên, bầu trời xanh ngắt của không gian ý thức bỗng nhiên vặn vẹo, co rút lại như một tờ giấy bị vò nát.

Một đám mây đen kịt, mang theo mùi mục nát của xác chết từ đâu cuồn cuộn kéo đến, che lấp cả mặt trời. Đám mây đó ngưng tụ thành hàng vạn sợi xúc tu đen đúa, nhớp nhúa như những con rết khổng lồ, điên cuồng lao xuống từ chín tầng mây, muốn quấn chặt lấy linh hồn Cổ Vương trẻ tuổi.

Đó chính là tử khí Tịch Diệt! Nó đã bắt đầu xâm nhập và gặm nhấm linh hồn lão từ thời điểm này, biến một vị anh hùng thủ hộ phương Nam thành một kẻ điên loạn suốt ba trăm năm.

Cổ Vương trẻ tuổi gầm lên đau đớn, đôi mắt vốn trong sáng bỗng chốc đỏ ngầu tà dị. Lão vung thanh đao đồng trong tay, chém loạn xạ vào hư không trong vô vọng, miệng gào thét những tiếng vô nghĩa.

“Này này, lão già, ba trăm năm trước ông cũng thuộc dạng hot boy đấy chứ, sao lại để mấy thứ xúc tu bạch tuộc đen kịt này làm bẩn thế?”

Thẩm Mặc lơ lửng bước tới. Hắn biết mình không có nhiều thời gian. Linh thể của hắn đang rung lên bần bật dưới áp lực của dòng chảy thời gian quá khứ. Hắn hít một hơi thật sâu – dù linh thể không có phổi – rồi vận dụng toàn bộ ký ức về âm luật Trống Đồng Đông Sơn mà hắn đã học được từ mốc thời gian Hoang Cổ của đệ tử Trường Sinh Tử.

Hắn giơ tay lên, gõ mạnh vào hư không một cái.

*Uỳnh!*

Một tiếng trống đồng trầm hùng, vang dội như tiếng sấm mùa xuân bỗng nhiên nổ tung trong không gian ý thức của Cổ Vương. Sóng âm màu vàng kim cuồn cuộn lan tỏa như gợn sóng mặt hồ, đi đến đâu, những xúc tu đen kịt kia bị chấn động đến mức co rụt lại, phát ra những tiếng rít chói tai đầy đau đớn.

*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*

Thẩm Mặc liên tục gõ ba nhịp trống. Thần lực Kim Quy trên người hắn bùng phát dữ dội, hóa thành một chiếc mai rùa khổng lồ rực rỡ ánh vàng, chụp xuống bao bọc lấy Cổ Vương trẻ tuổi vào bên trong, triệt để ngăn cách lão khỏi sự quấy nhiễu của tử khí.

“Hừ, muốn bắt nạt khách hàng của Tuế Nguyệt Đạo Tặc này à? Đã hỏi qua bảo kê chưa?”

Thẩm Mặc lao thẳng vào giữa đám xúc tu đen kịt. Tay hắn bọc một lớp kim quang rực rỡ, tóm chặt lấy những sợi tử khí đang bám trên linh hồn Cổ Vương, dùng sức giật mạnh.

*Rắc! Rắc!*

Mỗi lần bẻ gãy một sợi tử khí, linh thể của Thẩm Mặc lại xuất hiện một vết nứt rớm máu vàng. Cơn đau thấu xương từ thực tại dội ngược vào linh hồn khiến hắn suýt chút nữa thì ngất đi. Nhân quả của một vị đại năng không dễ gánh chịu như vậy. Hắn nghiến răng nghiến lợi, chửi thầm trong lòng:

“Mẹ kiếp, đau thế này thì lần sau về hiện tại, tôi phải bắt Đường Dao đền cho mấy tấn đồng đen nguyên chất mới bù đắp nổi tổn thất tinh thần này!”

***

Ngay khi Thẩm Mặc vừa dùng thần lực Kim Quy chặt đứt sợi xúc tu đen cuối cùng bám trên linh hồn Cổ Vương, bầu trời ý thức đột ngột im bặt.

Tiếng gió ngừng thổi, lá cây ngừng rơi, vạn vật như bị đóng băng trong một tấm ảnh tĩnh. Một cảm giác lạnh lẽo, rợn tóc gáy từ đâu ập đến, đóng băng cả linh thể đang rực sáng của Thẩm Mặc.

*Xoẹt!*

Một tiếng xé rách kinh hoàng vang lên, tựa như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang xé toạc bầu trời ý thức ra làm đôi. Một khe nứt khổng lồ màu tím đen, kéo dài vạn dặm, từ từ mở ra giữa chín tầng mây.

Từ trong khe nứt u tối, sâu thẳm đó, một **Con Mắt Khổng Lồ** từ từ hiện ra, nhìn xuống.

Con mắt đó to lớn vô ngần, che lấp cả bầu trời ý thức của Cổ Vương. Nó không có đồng tử, không có lòng trắng, chỉ có những vòng xoáy thời gian màu tím đen quay cuồng điên cuồng, sâu thẳm và lạnh lẽo như một hố đen vũ trụ sẵn sàng nuốt chửng mọi nền văn minh. Hơi thở của sự mục nát, hư vô và tịch diệt từ con mắt đó tràn xuống như thác lũ, khiến cả không gian ý thức xanh tươi bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh như những mảnh gương rơi rụng.

Đó chính là Tuế Nguyệt Chi Nhãn của Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên! Thực thể vĩ đại chuyên ăn lịch sử đang rình rập ngoài dòng sông thời gian!

Ánh nhìn lạnh lẽo, vô tình của Con Mắt khổng lồ đột ngột khóa chặt vào linh thể nhỏ bé đang phát ra ánh sáng vàng của Thẩm Mặc.

*Ầm!*

Một áp lực vĩ đại, nặng nề như cả một thiên hà đè nặng lên vai Thẩm Mặc. Linh thể của hắn bắt đầu tiêu tán từ phần chân, ý thức lung lay sắp đổ. Hắn cảm giác mình chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi đứng trước một vị thần tối cao của vũ trụ.

Trong đầu Thẩm Mặc vang lên những tiếng thì thầm cổ xưa, mờ ảo nhưng chấn động linh hồn:

*”Kẻ… trộm… thời… gian… Ngươi… lại… dám… thay… đổi… nhân… quả… Ngươi… chỉ… là… một… con… ký… sinh… trùng… trong… dòng… sông… của… ta…”*

“Ký sinh trùng cái đầu nhà ngươi! Ông đây là nhà khảo cổ học hợp pháp, có đóng thuế đàng hoàng nhé!”

Thẩm Mặc nghiến răng gầm lên. Hắn không chịu khuất phục. Dù đầu gối hắn đang run rẩy dưới áp lực vĩ đại kia, dù linh hồn hắn đang muốn tan rã thành hư vô, nhưng ý chí của một kẻ đi tìm chân tướng lịch sử không cho phép hắn quỳ xuống.

Đúng lúc này, hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn bỗng nhiên nóng rực lên như bị nung đỏ bằng dung nham. Tuế Nguyệt Đồng Bản ở thực tại phát ra một tiếng *Keng* cực lớn, rung động cả thời không.

Giọt thần lực Kim Quy cuối cùng bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ chưa từng có, tạo thành một lá chắn hình mai rùa khổng lồ chắn trước mặt Thẩm Mặc, chống đỡ lại ánh nhìn hủy diệt của Con Mắt Khổng Lồ trong một tích tắc cực kỳ ngắn ngủi.

“Đường viện trưởng! Kéo tôi về!!!”

Thẩm Mặc dùng hết sức bình sinh hét lớn, cưỡng ép kích hoạt Đồng Bản, rút ý thức của mình và Cổ Vương ra khỏi dòng thời gian quá khứ trước khi lá chắn vàng sụp đổ hoàn toàn.

***

*Hộc!*

Tại mật điện thực tại, Thẩm Mặc bỗng nhiên run lên bần bật, hộc ra một ngụm máu đen kịt. Hắn ngã quỵ xuống đất, đầu óc quay cuồng, ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn.

“Thẩm Mặc!”

Đường Dao nhanh như cắt lao tới đỡ lấy hắn. Gương mặt cô tràn đầy vẻ lo lắng và hoảng hốt. Khi nhìn thấy mái tóc của Thẩm Mặc, cô bỗng sững sờ, đôi mắt phượng đỏ hoe, giọng run rẩy: “Cậu… tóc của cậu…”

Mái tóc muối tiêu lãng tử của hắn giờ đây đã bị nhuộm trắng thêm một mảng lớn ở phía sau gáy, trông như một lão nhân đã đi qua nửa đời người thăng trầm đầy gió sương.

Thẩm Mặc ho sặc sụa, lau vết máu trên khóe môi, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt đầy vô sỉ để che giấu sự kiệt quệ:

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt cảm động đó, Đường đại tiểu thư. Tóc bạc trông phong trần thế này đang là trend của giới trẻ hiện đại đấy. Cô có muốn nhuộm một bộ không, tôi giảm giá hữu nghị cho?”

“Cậu… đồ điên này! Còn đùa được nữa à?!” Đường Dao mắng, nhưng giọng cô đã nghẹn ngào. Cô vội vàng truyền linh lực hệ Mộc ấm áp vào cơ thể hắn để xoa dịu những kinh mạch đang rạn nứt.

Đúng lúc này, bức tượng đồng đen của Cổ Vương bỗng nhiên phát ra một luồng hào quang màu xanh nhạt thanh tịnh. Huyết quang đỏ ngầu trong mắt tượng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bình yên, thông tuệ của một bậc đại năng đã ngộ đạo.

Bức tượng đồng bỗng mở miệng, phát ra giọng nói trầm hùng, tỉnh táo nhưng tràn đầy sự kính ngưỡng:

“Lão phu… bái kiến Thần nhân! Ơn tái tạo linh hồn của ngài, Dạ Vy tộc vạn kiếp không quên!”

Dù nửa thân dưới đã hóa thành đá đồng vĩnh viễn, không thể cử động, nhưng Cổ Vương lúc này đã hoàn toàn lấy lại lý trí. Linh hồn lão đã được thanh tẩy sạch sẽ khỏi tử khí Tịch Diệt nhờ chuyến ngược dòng ý thức điên rồ của Thẩm Mặc.

“Tổ phụ!” A Sa vui mừng khôn xiết, quỳ bên chân tượng đồng, nước mắt rơi lã chã.

Cổ Vương khẽ gật đầu với cháu gái, rồi nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt vô cùng nghiêm trọng:

“Thần nhân, ngài đã nhìn thấy thứ đó rồi phải không? Con Mắt Khổng Lồ trên bầu trời quá khứ…”

Thẩm Mặc thần sắc nghiêm lại, gật đầu: “Đó là cái gì?”

“Đó là Tuế Nguyệt Chi Nhãn của Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên.” Cổ Vương thở dài, giọng nói mang theo sự sợ hãi từ tận linh hồn. “Hắn là thực thể tồn tại ngoài dòng sông thời gian, chuyên ăn lịch sử và thọ nguyên của các nền văn minh. Sự can thiệp của ngài vào thời gian đã thu hút sự chú ý của hắn. Hắn đang dò tìm tọa độ của ngài ở hiện tại. Thần nhân… ngài phải cực kỳ cẩn trọng. Một khi hắn tìm ra ngài, cả Âu Lạc Thần Châu này sẽ bị xóa sổ khỏi thực tại!”

Thẩm Mặc im lặng một lát, khẽ siết chặt nắm tay. Hắn biết mình đã bước vào một trò chơi sinh tử với một thực thể vũ trụ vĩ đại. Nhưng hắn không hối hận.

“Lão phu không còn nhiều thời gian nữa.” Cổ Vương nói tiếp. “Trước khi hóa đá hoàn toàn, lão phu xin dâng tặng ngài thánh vật của tộc ta.”

Lão nhân lầm rầm niệm chú ngữ cổ xưa của tộc Dã Vy.

*Ầm!*

Bức tượng tổ tiên bằng đá khổng lồ phía sau bỗng nhiên nứt ra một đường lớn. Từ trong kẽ nứt, một luồng hào quang màu đồng cổ ấm áp, rực rỡ bay ra, lơ lửng trước mặt Thẩm Mặc.

Đó là một mảnh đồng cổ hình bán nguyệt, trên mặt khắc họa những hoa văn chim Lạc đang bay lượn và những chiến binh đang giã gạo nhảy múa. Sức mạnh thời gian cổ xưa, thuần khiết tỏa ra từ mảnh đồng khiến Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo Thẩm Mặc rung lên bần bật vì phấn khích.

“Đây là… mảnh vỡ thứ hai của Tuế Nguyệt Đỉnh!” Thẩm Mặc thốt lên, mắt sáng rực. Đây chính là phần quai của chiếc Trống Đồng Tuế Nguyệt Đỉnh khổng lồ thời Hoang Cổ!

“Đúng vậy.” Cổ Vương mỉm cười. “Tổ tiên ta nhặt được nó vạn năm trước, truyền thừa qua bao đời. Nay xin dâng trả cho Thần nhân. Mong ngài dùng nó để bảo vệ Âu Lạc Thần Châu… bảo vệ A Sa… đứa cháu tội nghiệp của lão…”

***

Thẩm Mặc đưa tay đón lấy mảnh vỡ thứ hai. Ngay khi mảnh vỡ chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết như dòng sữa mẹ đột ngột tràn vào cơ thể hắn, nhanh chóng chữa lành những kinh mạch đang rạn nứt.

Kỳ diệu hơn, thọ nguyên đang chảy ngược của hắn bỗng nhiên dừng lại. Sự cộng hưởng giữa hai mảnh vỡ của đỉnh (mảnh thứ nhất nhận ở Loa Thành và mảnh thứ hai này) đã tạo ra một vòng tuần hoàn năng lượng nhỏ, giúp củng cố tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của hắn, khiến xương cốt hắn phát ra những tiếng kêu giòn giã như sấm rền, da thịt cứng cáp như đồng đúc.

*Keng!*

Một tiếng vang thanh thoát vang lên. Cổ Vương mỉm cười thanh thản, đôi mắt từ từ khép lại. Toàn bộ cơ thể lão, từ ngực lên đến đầu, hoàn toàn biến thành đá đồng đen vĩnh cửu.

Lão đã hóa thành một bức tượng đồng đen uy nghiêm, tay cầm quyền trượng, đứng sừng sững giữa mật điện u tối, trở thành người thủ hộ vĩnh hằng của Dạ Lâm này.

Mật điện trở nên yên tĩnh lạ thường. Tử khí xám xịt đã bị hút sạch vào bức tượng đồng, chướng khí xung quanh cũng dần dần tan biến, nhường chỗ cho bầu không khí trong lành của rừng già.

A Sa quỳ lạy tổ phụ ba lạy, lau khô nước mắt. Cô bé đứng dậy, ánh mắt không còn sự yếu đuối của một đứa trẻ, mà là sự kiên định, trưởng thành của người kế thừa huyết mạch duy nhất của tộc Dạ Vy.

Cô bé bước tới trước mặt Thẩm Mặc, quỳ sụp xuống: “Thần nhân tôn kính, tổ phụ đã đi rồi. A Sa nguyện đi theo hầu hạ ngài, làm trâu làm ngựa để báo đáp ơn cứu mạng của ngài và tổ phụ.”

Thẩm Mặc nhìn cô bé gầy gò, khẽ thở dài, đỡ cô bé đứng dậy: “Nhóc con, tôi không cần trâu ngựa, tôi chỉ cần một người biết nấu ăn và dọn dẹp thôi. Đi theo tôi thì phải chuẩn bị tinh thần chịu khổ đấy, vì kẻ thù của tôi toàn là mấy lão già mũi trâu thích chơi bẩn thôi.”

Hắn cất mảnh vỡ thứ hai vào ngực áo, quay sang nhìn Đường Dao, nháy mắt một cái đầy vô sỉ:

“Thế nào, Đường viện trưởng? Chuyến khảo cổ thực địa này tuy suýt mất mạng, nhưng tiền thù lao lại là một món đồ cổ vô giá và một cô trợ lý nhỏ dễ thương. Xem ra chúng ta lời to rồi đúng không?”

Đường Dao lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm: “Cậu đúng là đồ da mặt dày hơn tường thành Loa Thành. Đi thôi, trước khi đám tà tu của Vô Cực Giáo phát hiện ra chúng ta đã cuỗm mất bảo vật của chúng.”

Ba người bước ra khỏi mật điện u tối, hướng về phía ánh sáng ban mai đang dần rạng rỡ phía chân trời Dạ Lâm. Một hành trình mới đầy bão táp đang chờ đợi Kẻ Trộm Thời Gian ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8