Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 26: Cuộc chạm trán với Cơ Vô Mệnh thực thể
“Cậu có chắc là chúng ta chưa chết không, Thẩm Mặc?”
“Đường đại tiểu thư, nếu chết rồi thì Diêm Vương dưới kia chắc chắn phải tăng lương cho đầu bếp, vì tôi vẫn ngửi thấy mùi thịt nướng… À không, là mùi tóc cháy của cậu.”
Thẩm Mặc ho sặc sụa, phủi phui lớp bụi đất dày cộp trên mặt, chật vật ngồi dậy từ đống đổ nát.
Xung quanh tối đen như hũ nút, chỉ có luồng linh dịch long mạch màu đỏ rực rỡ rỉ ra từ kẽ đá phía trên trần sụp đổ, chiếu lên những vách đá ẩm ướt một thứ ánh sáng ma mị, quỷ dị.
Chuyện xảy ra ba phút trước quả thực là một trò đùa dai của số phận. Khi Thẩm Mặc vừa mới chuẩn bị dùng chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản để “nẫng tay trên” luồng linh dịch long mạch dưới lòng đất Loa Thành, cái trận pháp cổ quái của đám tà tu bỗng nhiên bị quá tải rồi tự bạo. Cú nổ không gian kinh hoàng ấy không thổi bay bọn họ thành tro bụi, mà lại kích hoạt một khe nứt dịch chuyển ẩn giấu dưới đáy Cửu Trùng Đài, ném thẳng hắn và Đường Dao xuống một mật đạo sâu thẳm, tối tăm.
Mà theo kiến thức khảo cổ học thực địa của Thẩm Mặc, cấu trúc địa chất và những hoa văn rêu phong xung quanh đây chỉ có thể thuộc về một nơi duy nhất: mật đạo sâu nhất dưới lăng mộ Nghĩa Lĩnh.
“Đừng có đùa dai nữa!” Đường Dao cắn răng, khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn. Cô cố gắng đứng thẳng dậy, nhưng cơ thể dường như đã kiệt sức sau cú va chạm mạnh. “Nhìn kìa, trên vách đá kia… có cái gì đó không đúng.”
Thẩm Mặc nheo mắt nhìn theo hướng chỉ tay của Đường Dao. Trên vách đá nhám xịt bám đầy rêu xanh, có một dòng chữ đỏ lòm như được viết bằng máu tươi chưa ráo. Điều đáng sợ không phải là mùi máu tanh nồng, mà là dòng chữ đó được viết bằng chữ quốc ngữ hiện đại, nét chữ nguệch ngoạc nhưng vô cùng sắc bén:
*“Kẻ Trộm Thời Gian sẽ chết tại đây vào phút thứ mười lăm.”*
“Cái quái gì thế này?” Thẩm Mặc lẩm bẩm, gãi đầu gãi tai. “Lăng mộ thời Hùng Vương mà lại có chữ quốc ngữ hiện đại? Lại còn ghi rõ KPI giờ chết của tôi nữa chứ? Ai chơi lầy vậy, viết thư nặc danh cũng phải chọn đúng phong cách lịch sử một chút chứ!”
“Cậu còn tâm trí để đùa à?” Sắc mặt Đường Dao tái mét dưới ánh sáng đỏ lờ mờ. “Dòng chữ này… linh lực dao động trên đó vô cùng đáng sợ. Nó giống như một lời nguyền thời không, hoặc một lời cảnh báo từ tương lai gửi về.”
“Để tôi xem…” Thẩm Mặc tiến lại gần, định giơ tay chạm vào vách đá thì đột nhiên, một tiếng cười lạnh lẽo, bén nhọn như tiếng móng tay cào vào bảng đen vang lên từ phía trên lỗ hổng trần mật đạo vừa sụp xuống.
“Ha ha ha! Chạy đi đâu cho thoát! Thẩm Mặc, hôm nay dù ngươi có mọc cánh Chim Lạc cũng phải chôn thây tại đây!”
Từ trên lỗ hổng rách nát, ba bóng người rách rưới nhưng đằng đằn sát khí nhảy xuống. Dẫn đầu chính là Hắc Phong sư huynh của Thái Thượng Vô Cực Giáo. Một bên mắt của gã đã bị mù, máu đen chảy ròng ròng trên mặt do trúng sét từ trận pháp trước đó, lồng ngực gãy mấy xương sườn méo mó dị dạng, nhưng đôi mắt còn lại thì đỏ rực lên sự điên cuồng tột độ. Theo sau gã là hai tên sư đệ Hôi Cốt gầy như khỉ khô và Bạch Cốt mập mạp mặt rỗ.
“Ôi chuỗi ngày xu cà na của tôi,” Thẩm Mặc ôm đầu thở dài. “Hắc Phong đạo hữu, anh dai như đỉa đói thế này thì bạn gái anh chắc chắn mệt mỏi lắm. Mà nhìn cái mặt anh kìa, một mắt một sườn, trông chẳng khác nào sản phẩm lỗi của dây chuyền lắp ráp.”
“Câm miệng!” Hắc Phong gầm lên, vết thương trên ngực rách ra khiến gã hộc một ngụm máu đen. Gã biết rõ, nếu lần này để Thẩm Mặc trốn thoát vào sâu trong Nghĩa Lĩnh lăng mộ, gã và hai sư đệ chắc chắn sẽ bị giáo quy tàn khốc của Vô Cực Giáo lột da nấu dầu. “Hai đứa bay, canh giữ lối ra! Hôm nay, ta phải dùng đến át chủ bài!”
Nói đoạn, Hắc Phong không chút do dự thọc tay vào ngực áo, lôi ra một chiếc bình ngọc cổ thêu hoa văn Thái Cực màu xám xịt. Gã điên cuồng đập vỡ chiếc bình ngay trên lòng bàn tay mình.
Một luồng máu tươi đen kịt, đặc quánh và bốc lên mùi hôi thối tột cùng của xác chết ngàn năm phun trào ra ngoài. Hắc Phong lẩm nhẩm tà chú bằng thứ ngôn ngữ ríu rít như quỷ khóc, ngón tay run rẩy nhúng vào máu, vẽ lên không trung một trận đồ Thái Cực màu xám xịt khổng lồ.
“Hiến tế huyết nhục! Cung nghênh Giáo chủ pháp thân giáng lâm!” Hắc Phong hét lên đầy đau đớn khi luồng máu đen từ trận đồ bắt đầu hút ngược lại sinh mệnh lực của gã, khiến da thịt gã khô héo đi với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Không khí trong mật đạo đột ngột đông cứng lại. Nhiệt độ giảm mạnh xuống dưới độ không tuyệt đối, hơi thở của Thẩm Mặc và Đường Dao vừa thoát ra đã hóa thành những bông tuyết nhỏ li ti màu xám xịt. Một luồng tử khí nồng nặc đến mức nghẹt thở tràn ngập khắp không gian, đè ép lên vai hai người như có cả một ngọn núi đá ngàn cân vừa đổ xuống.
Từ tâm của trận đồ máu đen, một bóng người trung niên nho nhã từ từ bước ra.
Gã mặc một chiếc trường bào màu vàng kim thêu hoa văn Thái Cực xám, gương mặt hiền từ, nho nhã như một vị thầy đồ dạy học, nhưng đôi mắt gã thì trống rỗng, lạnh lẽo và chứa đựng một sự tàn bạo vô biên của kẻ xem chúng sinh như cỏ rác.
Cơ Vô Mệnh!
Dù đây chỉ là một phân thân ý thức được ngưng tụ từ máu hiến tế, nhưng uy áp phát ra từ thực thể này đã vượt xa Chúc Đồng Cảnh, lờ mờ chạm đến ngưỡng của Bá Vương Cảnh. Mỗi bước gã đi qua, vách đá của mật đạo Nghĩa Lĩnh lại nứt toác ra những đường rãnh sâu hoắm, đá vụn rơi rào rào.
“Kẻ trộm thời gian,” Cơ Vô Mệnh nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc, giọng nói của gã nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại vang dội thẳng vào thần hồn của hắn, khiến màng nhĩ Thẩm Mặc rớm máu. “Bản座 đã tìm ngươi suốt ba mươi năm qua. Giao ra Tuế Nguyệt Đồng Bản, bản座 sẽ từ bi cho ngươi đầu thai làm súc sinh, tránh khỏi cảnh hồn phi phách tán.”
Thẩm Mặc lùi lại nửa bước, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới uy áp khủng khiếp của lão già. Nhưng bản tính “vô sỉ” và cái mồm nhanh hơn não của hắn thì không cách nào áp chế được. Hắn nhổ một bớp nước bọt lẫn máu xuống đất, cười khẩy:
“Lão già mũi trâu, cái mặt nho nhã của ông trông giả trân thế kia mà cũng đòi đi lừa con nít à? Muốn đồng xu của ông đây? Được thôi, nộp phí bảo trì ba mươi năm qua đây rồi tôi đưa cho. Mà nhìn phân thân này của ông xem, ngưng tụ từ máu của cái gã một mắt một sườn kia, chắc chắn là có vị bạc hà của thuốc lá điện tử rồi. Ông không sợ bị viêm phổi à?”
“Ngu xuẩn.”
Cơ Vô Mệnh khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh đi. Gã chỉ đơn giản là phất tay một cái.
*HƯU!*
Một luồng tử khí màu xám xịt, đặc quánh như hắc ín hóa thành một bàn tay khổng lồ dài mười trượng, mang theo tiếng gào rú của vạn ác quỷ, rầm rầm vồ xuống đầu Thẩm Mặc. Không gian xung quanh bàn tay xám xịt bị bóp méo, tạo ra những tiếng nổ bốp bốp liên hồi.
“Cậu tránh ra!”
Đường Dao thét lên một tiếng đầy kiên quyết. Cô không chút do dự bước lên phía trước, chắn ngay trước mặt Thẩm Mặc.
Lúc này, giọt máu Tiên tộc (mẹ Âu Cơ) trong tim cô sôi trào dữ dội. Đôi mắt phượng sắc sảo của Đường Dao bùng lên ánh sáng xanh lục rực rỡ. Cô cắn đầu ngón tay, vẽ một đường bùa chú phức tạp lên đoản đao cổ, rồi cắm mạnh thanh đao xuống lòng đất mật đạo.
“Vạn Mộc Triều Tông – Thạch Anh Hộ Thể!”
*ẦM… ẦM… ẦM!*
Mặt đất mật đạo nứt toác. Hàng vạn sợi rễ cây bằng thạch anh cổ xưa, cứng như kim cương và rực sáng ánh xanh lục từ sâu trong lòng đất Nghĩa Lĩnh điên cuồng trồi lên. Chúng đan chéo, bện chặt vào nhau với tốc độ ánh sáng, tạo thành một cái kén khổng lồ cao ba trượng, bao bọc chặt chẽ lấy cô và Thẩm Mặc bên trong.
*BÙM!*
Bàn tay tử khí của Cơ Vô Mệnh đập mạnh lên cái kén rễ cây thạch anh. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích quét qua khiến hai tên tà tu Hôi Cốt và Bạch Cốt đứng xa cũng bị hất văng vào vách đá, hộc máu mồm.
Cái kén thạch anh rên rỉ dữ dội, những vết nứt chằng chịt xuất hiện trên bề mặt xanh lục rực rỡ. Đường Dao đứng bên trong mặt cắt không còn một giọt máu, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi đỏ thắm. Việc cưỡng ép kích hoạt huyết mạch hệ Mộc để chống lại uy áp Bá Vương Cảnh của Cơ Vô Mệnh đang vắt kiệt sinh mệnh lực của cô.
“Đường đại tiểu thư!” Thẩm Mặc vội vàng đỡ lấy bờ vai run rẩy của cô. “Cậu điên rồi! Cái này là hàng limited của Ngự Linh tộc, hỏng là không có phụ tùng thay thế đâu!”
“Cậu… cậu mau chạy đi…” Đường Dao khàn giọng nói, hai tay vẫn cố giữ chặt ấn quyết, nhưng rễ cây thạch anh xung quanh đang rụng rơi lả tả dưới sức ép liên tục của tử khí bên ngoài. “Tôi chặn lão… Cậu có Tuế Nguyệt Đồng Bản, lão không dễ dàng giết được cậu đâu. Chạy sâu vào lăng mộ… tìm lối thoát…”
“Chạy?”
Thẩm Mặc nhìn Đường Dao, nhìn dòng máu tươi đang chảy xuống cằm cô, rồi nhìn mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung giờ bết dính mồ hôi và bụi đất. Trong lòng gã nhà khảo cổ học vốn luôn “bo bo giữ mình”, luôn coi cuộc sống là một trò chơi nghiên cứu lịch sử này, bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa điên cuồng và lạnh lẽo tột độ.
Hắn cười khan một tiếng, nụ cười méo mó nhưng đầy ngạo nghễ:
“Đường đại tiểu thư, cậu coi thường tôi quá rồi. Thẩm Mặc tôi tuy vô sỉ, tuy thích đào mộ, nhưng chưa bao giờ có thói quen bỏ lại ‘pin sạc dự phòng’ của mình để chạy trốn một mình cả. Hôm nay, tôi sẽ cho cái lão già mũi trâu này biết… thế nào là chơi bẩn công nghệ cao!”
Bên ngoài cái kén, tiếng cười lạnh của Cơ Vô Mệnh lại vang lên:
“Chống cự vô ích. Kẻ trộm thời gian, vận mệnh của ngươi đã được định đoạt. Chết đi!”
*RĂNG RẮC!*
Cái kén rễ cây thạch anh hoàn toàn vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh vụn ánh sáng xanh lục. Bàn tay tử khí khổng lồ thứ hai của Cơ Vô Mệnh, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, trực diện lao xuống đỉnh đầu hai người.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm Mặc không hề lùi bước. Hắn gầm lên một tiếng, dùng móng tay cái bấm mạnh vào ngực mình, ngay vị trí tim.
*PHỤT!*
Một ngụm máu đầu tim đỏ rực, tinh khiết và nóng bỏng – chứa đựng tinh hoa huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên mà hắn vừa thức tỉnh được một phần – phun thẳng vào chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang nằm trong lòng bàn tay phải của hắn.
Đồng xu cổ hấp thụ giọt máu thần, hoa văn đồng hồ cát ba tầng trên bề mặt nó đột ngột xoay chuyển điên cuồng. Một luồng ánh sáng vàng kim chói lọi, rực rỡ và uy nghiêm như ánh mặt trời buổi bình minh bùng phát ra ngoài, xua tan hoàn toàn bóng tối và tử khí màu xám xịt trong mật đạo.
“Tuế nguyệt nghịch chuyển – Trộm mười phút thời không!”
Thẩm Mặc hét lớn, hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn cháy lên như lửa đốt, da thịt hắn bắt đầu nứt nẻ, máu tươi rỉ ra. Hắn đang cưỡng ép nghịch chuyển dòng chảy thời gian của khu vực này quay ngược lại mười phút trước!
*OÀNG… OÀNG… OÀNG!*
Không gian xung quanh hai người đột ngột vặn vẹo, biến dạng thành những đường xoắn ốc kỳ dị. Đá tảng rơi xuống lúc trước bỗng bay ngược lên trần nhà, bụi bặm mịt mù tụ hội lại thành những tảng đá nguyên vẹn. Thời gian đang bị kéo lùi một cách thô bạo.
Nhưng, Nghĩa Lĩnh không phải là một nơi bình thường. Đây là Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, thánh địa linh thiêng nhất của Âu Lạc Thần Châu, nơi đặt lăng mộ của các đời Hùng Vương. Việc Thẩm Mặc cưỡng ép nghịch chuyển thời gian ngay tại đây đã phạm vào đại kỵ của Thiên Đạo, trực tiếp chạm vào hệ thống tự vệ tối cao của lăng mộ!
Một tiếng nổ trầm hùng, sâu thẳm như tiếng gầm của đất mẹ vạn cổ vang lên từ sâu thẳm dưới lòng đất.
Đó là **Lôi Đình Cổ Trận**!
Trận pháp phòng ngự vĩ đại do chính Hoang Tổ Trường Sinh Tử – đệ tử của Thẩm Mặc ở quá khứ triệu năm trước – thiết lập để bảo vệ lăng mộ của Sư tôn khỏi những kẻ muốn thay đổi nhân quả lịch sử.
Dưới chân Cơ Vô Mệnh, những đường hoa văn hình chim Lạc và mặt trời Đông Sơn cổ xưa trên nền đá mật đạo bỗng nhiên rực sáng ánh lôi điện màu xanh tím.
“Cái gì?!”
Cơ Vô Mệnh lần đầu tiên biến sắc. Gã cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt, mang theo hơi thở của lôi hỏa Đông Sơn vạn cổ đang khóa chặt lấy phân thân của mình. Gã muốn thối lui, nhưng dòng thời gian xung quanh gã đang bị Tuế Nguyệt Đồng Bản của Thẩm Mặc bóp méo, khóa chặt gã tại chỗ như một con ruồi bị kẹt trong hổ phách.
“Kẻ trộm thời gian! Ngươi dám gài bẫy ta?!” Cơ Vô Mệnh gầm lên đầy giận dữ.
“Lão già mũi trâu, tôi đã bảo là tôi chơi bẩn rồi mà!” Thẩm Mặc cười sặc sụa, máu tươi từ khóe mắt và mũi hắn chảy ròng ròng. “Học trò của tôi để lại cái trận này là để đánh kẻ trộm, mà hôm nay… ông chính là kẻ trộm đó!”
*UỲNH!!!*
Một cột lôi đình màu xanh tím khổng lồ, to bằng ba người ôm, mang theo sức mạnh phá hủy vạn vật của thiên lôi vạn cổ, từ dưới đất phóng thẳng lên trời, xuyên qua phân thân của Cơ Vô Mệnh.
“Aaa…”
Tiếng thét thảm thiết của Cơ Vô Mệnh vang vọng khắp mật đạo. Phân thân thực thể tiệm cận Bá Vương Cảnh của gã, dưới sức mạnh của Lôi Đình Cổ Trận, bị xé toác ra thành trăm ngàn mảnh vụn ánh sáng xám xịt rồi tan biến vào hư không.
Cùng lúc đó, tại tổng đàn của Thái Thượng Vô Cực Giáo cách xa ngàn dặm, bản thể của Cơ Vô Mệnh đang ngồi xếp bằng trên đài sen bỗng trợn trừng mắt, hộc ra một ngụm máu đen lớn, tu vi tụt dốc không phanh do bị phản phệ trọng thương từ thần hồn.
Nhưng dư chấn của cú nổ lôi đình vạn cổ quá mức khủng khiếp. Trần mật đạo Nghĩa Lĩnh lăng mộ hoàn toàn sụp đổ.
*ẦM… ẦM… ẦM…*
Những tảng đá ngàn cân rơi xuống như mưa bão. Phía sau, đám người Hắc Phong, Hôi Cốt, Bạch Cốt chỉ kịp rú lên một tiếng thảm thiết trước khi bị đống đổ nát khổng lồ đè sụp xuống, chặn đứng hoàn toàn lối đi và chôn vùi bọn chúng dưới hàng vạn tấn đất đá.
*BÙM!*
Khi tia sét cuối cùng tiêu tán, không gian trở lại tĩnh lặng một cách đáng sợ. Chỉ còn tiếng đá lở rầm rì ở đằng xa và tiếng thở dốc nặng nề của hai con người.
Thẩm Mặc ngã quỵ xuống đất, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rơi keng keng trên đá lạnh.
Cơn đau đớn tột cùng từ sâu trong tủy sống bộc phát ra ngoài. Việc cưỡng ép nghịch chuyển thời gian mười phút và kích hoạt cổ trận đã tước đoạt của hắn một cái giá tàn khốc: mười năm thọ nguyên bị tước đoạt trong nháy mắt.
“Hự…”
Thẩm Mặc co rúm người lại trên mặt đất đá lạnh lẽo. Da thịt trên tay hắn khô héo đi, xuất hiện những nếp nhăn lão hóa tạm thời của một ông lão sáu mươi. Đáng sợ nhất là mái tóc đen dài của hắn, với tốc độ mắt thường cũng thấy được, đã bạc trắng đi một nửa, trắng phao như tuyết mùa đông, xơ xác và tiêu điều.
Kinh mạch trong người hắn như bị nung đốt bởi ngọn lửa ngàn độ, linh lực hoàn toàn cạn kiệt, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió bão.
“Thẩm Mặc! Cậu… cậu làm sao thế này?!”
Đường Dao dù bị thương nhẹ do uy áp lúc nãy, nhưng vừa thấy Thẩm Mặc ngã xuống liền điên cuồng bò đến bên cạnh hắn. Khi cô nhìn thấy mái tóc bạc trắng một nửa và gương mặt nhăn nheo của hắn, hốc mắt cô đột ngột đỏ hoe, nước mắt không tự chủ được trào ra.
“Cậu… cậu là đồ điên! Ai mượn cậu cứu tôi! Ai mượn cậu dùng đến cái mạng này!” Cô nghẹn ngào thét lên, giọng nói run rẩy đầy xót xa.
“Khụ… khụ…” Thẩm Mặc chật vật ho ra một ngụm máu loãng, nhưng khóe miệng vẫn cố nhếch lên một nụ cười vô sỉ quen thuộc. “Đường đại tiểu thư… khóc trông xấu lắm… Với lại, tóc bạc thế này… trông ngầu mà… Giống mấy anh nhân vật chính trong phim anime… đúng không?”
“Câm miệng ngay cho tôi!”
Đường Dao cắn chặt môi đến mức bật máu. Cô không chút chần chừ, lập tức ngồi xếp bằng, áp hai lòng bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sần của mình vào lưng Thẩm Mặc.
Giọt máu Tiên tộc hệ Mộc trong người cô một lần nữa hoạt động. Một luồng linh lực màu xanh lục thanh khiết, dịu nhẹ và tràn đầy sinh mệnh lực như dòng suối mát mùa xuân từ lòng bàn tay cô không ngừng truyền vào cơ thể khô héo của Thẩm Mặc.
“Ấm quá…” Thẩm Mặc lẩm bẩm, cảm nhận được dòng linh lực hệ Mộc đang nhẹ nhàng bao bọc lấy tâm mạch rách nát của mình, xoa dịu những cơn đau đớn như kim châm trong xương tủy.
Dưới sự chữa trị tận tình của Đường Dao, làn da của Thẩm Mặc dần dần lấy lại được chút huyết sắc, những nếp nhăn lão hóa tạm thời trên mặt từ từ biến mất, đưa hắn trở lại vẻ ngoài thư sinh thanh tú. Thế nhưng, mái tóc dài bạc trắng một nửa kia thì vẫn giữ nguyên màu tuyết trắng, không cách nào khôi phục lại được. Đó là dấu ấn vĩnh viễn của việc đi ngược Thiên Đạo.
Sau mười phút truyền công liên tục, Đường Dao cũng kiệt sức, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô lảo đảo đứng dậy, nhặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản dưới đất nhét vào túi áo Thẩm Mặc, rồi cắn răng dìu hắn đứng dậy.
“Cậu còn đi được không, đồ báo thủ?” Đường Dao vừa đỡ lấy cánh tay hắn, vừa khịt khịt mũi nói.
“Được… nhưng mà Đường đại tiểu thư này,” Thẩm Mặc tựa hẳn nửa người vào vai cô, hít hà mùi hương lá thông rừng già thanh mát trên người cô, cười hì hì. “Lần sau nếu có bế tôi, nhớ dùng kiểu công chúa nhé. Tôi thấy kiểu đó hợp với khí chất ‘mỹ nam tóc bạc’ của tôi hơn.”
“Tôi sẽ ném cậu xuống hố cho đá đè chết bây giờ!” Đường Dao lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng cánh tay đang đỡ hắn lại siết chặt hơn một chút.
Hai người khập khiễng nương tựa vào nhau, từng bước một tiến sâu vào bóng tối vô tận của mật đạo lăng mộ Nghĩa Lĩnh. Phía sau họ, đống đổ nát ngàn cân đã chặn đứng mọi lối về, và ở phía trước, những bí ẩn vĩ đại của thời đại Đông Sơn đang lặng lẽ chờ đợi kẻ gõ cửa dòng sông thời gian.