Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 25: Trận doanh ngầm dưới lòng đất

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:27:47 | Lượt xem: 1

“Bắn! Đừng để một con rận hắc ám nào lọt qua!”

Cao Lãm gầm lên, cánh tay săn chắc như đúc bằng đồng đỏ gồng lên, bóp cò chiếc nỏ thần Kim Quy trong tay. Tiếng dây nỏ rít lên xé gió, một luồng linh lực ngưng tụ thành mũi tên sáng rực như sao băng lao vút đi, xuyên thẳng qua lồng ngực của hai tên tà tu mặc hắc y đang ẩn nấp sau tảng đá nung phía trước.

Hai tiếng “bùm bùm” vang lên, cơ thể hai tên tà tu nổ tung thành những làn sương xám xịt. Nhưng chưa kịp để nhóm người thở phào, từ trên trần hang đá ẩm ướt, ba bóng đen khác lại lao xuống như những con dơi quỷ, trường kiếm trong tay tụ lại luồng tử khí đen kịt, chém thẳng vào đầu Cao Lãm.

“Cẩn thận trên đầu, Cao thống lĩnh! Coi chừng hói đấy!”

Thẩm Mặc đứng phía sau, dù đang thở hồng hộc như bò kéo xe, miệng vẫn không quên “báo” một câu. Hắn muốn xông lên giúp đỡ, nhưng vừa mới vận chuyển chút linh lực nhỏ nhoi trong kinh mạch, một cơn đau buốt tận xương tủy từ lồng ngực truyền đến khiến hắn loạng choạng suýt ngã sấp mặt. Cái giá của việc mất đi mười năm thọ nguyên không phải là trò đùa, lúc này hắn yếu đến mức một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay.

Đường Dao nhanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy eo Thẩm Mặc, tay kia vung lên. Năm sáu sợi dây leo mộc hệ màu xanh biếc từ kẽ đá dưới đất trồi lên như những con rắn lục, quấn chặt lấy chân ba tên tà tu trên không trung, kéo giật chúng xuống đất.

*ẦM!*

Cao Lãm không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Gã gầm lên một tiếng đầy uy lực, tháo chiếc khiên đồng khắc hoa văn mặt trời Đông Sơn đeo sau lưng ra, quét ngang một vòng. Chiếc khiên đồng xoay tròn như một cái đĩa bay khổng lồ, mang theo kình phong vạn quân rít gào, đập thẳng vào ngực ba tên tà tu vừa ngã xuống. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên giòn giã, ba gã tà tu chưa kịp kêu thảm đã bị lực đạo khủng khiếp của chiếc khiên đập cho dính chặt vào vách đá nung đỏ sậm, hóa thành đống bùn nhão.

“Phù… Giải quyết xong. Kim Quy Vệ quả nhiên danh bất hư truyền, đánh đấm rất có ‘gu’ bạo lực.” Thẩm Mặc dựa hẳn người vào vai Đường Dao, giơ ngón tay cái lên tán thưởng, gương mặt dù có chút nếp nhăn và mái tóc bạc trắng rủ trước trán nhưng nụ cười thì vẫn vô sỉ như cũ.

Cao Lãm thu hồi khiên đồng, hơi thở có chút dồn dập. Gã liếc nhìn Thẩm Mặc đang “ké” sương sương trên người Đường Dao, khóe mắt giật giật đầy bất mãn. Gã là thống lĩnh Kim Quy Vệ nghiêm túc, gánh vác sứ mệnh bảo hộ Loa Thành vạn năm, từ trước tới nay chưa từng gặp qua kẻ nào mặt dày và cợt nhả như cái tên “Kẻ Trộm Thời Gian” này. Nhưng nghĩ đến việc phong ấn Loa Thành đang ngàn cân treo sợi tóc, gã đành nén cơn giận, trầm giọng nói:

“Đi nhanh! Đây mới chỉ là nhóm tuần tra vòng ngoài của chúng. Tiếng động vừa rồi chắc chắn sẽ thu hút thêm những kẻ khác.”

Cả nhóm nhanh chóng tiến sâu vào lối vào mật đạo. Càng đi xuống, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo đến thấu xương. Tường đá xung quanh không phải là đá tự nhiên, mà là những phiến gạch đất nung màu đỏ sậm khổng lồ, được xếp chồng lên nhau theo một đường cong hoàn mỹ, tạo thành một lối đi xoáy ốc không thấy điểm dừng.

“Đây chính là Cửu Trùng Đài Ngầm sao?” Đường Dao vừa đi vừa quan sát những bức tường gạch cổ kính. Là Viện trưởng Viện Khảo cổ, cô không khỏi bị chấn động bởi quy mô của công trình này. “Trong sử sách chỉ ghi chép An Dương Vương xây thành Loa Thành chín vòng trên mặt đất, không ngờ dưới lòng đất lại có một hệ thống đối xứng hoàn toàn như thế này.”

“Đúng vậy,” Cao Lãm đi tiên phong, giọng nói trầm hùng vang vọng trong đường hầm tối tăm. “Chín vòng trên mặt đất là để phòng ngự ngoại bang phương Bắc, còn chín vòng dưới lòng đất này là để trấn giữ và điều hòa linh mạch rồng của Âu Lạc Thần Châu. Đây là ‘Cửu Trùng Đài Ngầm’, được xây dựng bằng gạch đất nung nung qua lôi hỏa và ngâm trong máu Giao Long để tăng cường độ kiên cố. Mỗi một viên gạch ở đây đều là một mắt xích của Vạn Cổ Trận Pháp.”

Nói đến đây, Cao Lãm đột ngột dừng bước trước một vách đá lớn. Gương mặt gã dưới chiếc mặt nạ đồng trở nên vô cùng khó coi.

Trên vách đá, những hoa văn đồng cổ hình chim Lạc đang bay lượn vốn phải rực rỡ linh tính, giờ đây lại bị phủ lên một lớp rỉ sét màu xám xịt tà dị. Lớp rỉ sét này như một loài ký sinh trùng sống, đang không ngừng gặm nhấm các đường vân trận pháp, phát ra những tiếng “xèo xèo” ghê rợn và tỏa ra mùi hôi thối của xác phân hủy.

“Chết tiệt! Tà lực của Thái Thượng Vô Cực Giáo đã ăn mòn đến vòng thứ tư rồi.” Cao Lãm siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. “Bản tướng canh giữ nơi này mười năm qua, vậy mà không hề phát hiện ra sự thâm nhập của chúng. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Kim Quy Vệ!”

Thẩm Mặc lúc này đang đi loạng choạng phía sau, bước chân nặng nề như đeo chì. Sức khỏe của hắn đang ở trạng thái báo động đỏ. Việc bị Tuế Nguyệt Đồng Bản cắn trả, tước đi mười năm thọ nguyên khiến hắn cảm giác như mình vừa từ một thanh niên trai tráng biến thành một lão già sáu mươi tuổi bị viêm khớp mãn tính. Mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác bỏng rát trong lồng ngực.

Đường Dao nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Thẩm Mặc, trong mắt cô hiện lên sự lo lắng tột độ. Không nói một lời, cô chủ động nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn.

Một luồng linh lực hệ Mộc ấm áp, thuần khiết và dạt dào sinh mệnh lực từ lòng bàn tay cô truyền qua. Luồng linh lực này như một cơn mưa xuân dịu mát, nhanh chóng len lỏi vào các kinh mạch đang khô héo, rạn nứt của Thẩm Mặc, xoa dịu những cơn đau nhức nhối.

“Ôi… cảm giác này…” Thẩm Mặc híp mắt lại, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, không tự chủ được mà siết chặt lấy bàn tay mềm mại của Đường Dao. “Đường đại tiểu thư, luồng linh lực này của cô đúng là ‘pin sạc dự phòng’ thương hiệu Ngự Linh tộc chất lượng cao. Nắm tay thế này ở thời hiện đại là dễ bị hiểu lầm lắm đấy nhé, cô có muốn tôi chịu trách nhiệm không?”

“Cậu câm miệng lại cho tôi!” Đường Dao đỏ mặt, khẽ gầm gừ, nhưng bàn tay vẫn không hề buông ra, tiếp tục duy trì dòng linh lực truyền sang. “Lo giữ cái mạng già của cậu đi! Nếu cậu chết ở đây, ai sẽ đưa tôi trở về hiện tại? Hơn nữa, bộ đồ khảo cổ giới hạn này của tôi mà dính máu của cậu thì cậu có bán cả Viện khảo cổ cũng không đền nổi đâu!”

“Yên tâm, mạng tôi dai lắm.” Thẩm Mặc cười hắc hắc, dù gương mặt có chút tiều tụy nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn sáng rực rỡ. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của hai người, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Ở thời mạt pháp hiện đại, hắn chỉ là một kẻ phế mạch bị người đời khinh rẻ, chỉ có cô gái mạnh mẽ này là luôn sát cánh bên hắn, không quản ngại sinh tử.

Hắn hít một hơi thật sâu, gượng thẳng người dậy, tiến lại gần vách đá bị ăn mòn mà Cao Lãm đang đứng. Hắn đưa tay lên, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua những vết rỉ sét màu xám.

*Rung…*

Chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo hắn đột ngột rung nhẹ lên một cái, truyền vào não hắn một luồng thông tin mơ hồ. Đôi mắt Thẩm Mặc lập tức híp lại, vẻ tếu táo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và nhạy bén của một nhà khảo cổ học hàng đầu.

“Cao thống lĩnh, anh không cần phải tự trách mình.” Thẩm Mặc trầm giọng nói. “Vết đục khoét và sự ăn mòn này… không phải mới diễn ra gần đây.”

“Ngươi nói gì?” Cao Lãm quay phắt đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc dưới mặt nạ đồng.

“Nhìn vào độ sâu của vết ăn mòn và cách các tinh thể tà lực liên kết với gạch đất nung đi.” Thẩm Mặc chỉ vào một kẽ nứt nhỏ. “Đây là kỹ thuật ‘Nghịch Mệnh Thuật’ của lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh. Lão ta đã dùng một loại bí thuật phong thủy cực kỳ thâm sâu, lợi dụng sự rạn nứt của dòng thời gian từ mười năm trước để gieo xuống đây một hạt giống tà ác. Hạt giống này ẩn nấp sâu trong mạch đất, hoàn toàn đồng hóa với hơi thở của Loa Thành, khiến trận pháp phòng ngự không thể nhận diện được. Nó giống như một loại virus máy tính chạy ngầm dưới quyền admin vậy, anh có quét mỏi mắt cũng không ra đâu.”

Đường Dao cũng tiến lại gần, nhíu mày: “Nói vậy là Cơ Vô Mệnh đã bố cục ở đây từ mười năm trước? Lúc đó hắn thậm chí còn chưa tìm thấy Tuế Nguyệt Đồng Bản đen mà?”

“Lão già đó là một ngụy quân tử đại tài.” Thẩm Mặc tặc lưỡi. “Lão không cần Đồng Bản cũng có thể tính toán ra được những kẽ hở của lịch sử. Chỉ là sự kiện tôi kích hoạt Đồng Bản ở lăng mộ Nghĩa Lĩnh vừa rồi đã vô tình làm rung chuyển toàn bộ hệ thống thời không của Thần Châu, kích hoạt ‘hạt giống’ này phát triển vượt kiểm soát mà thôi. Nói cách khác, chúng ta vừa mới vô tình nhấn nút ‘Run’ cho cái chương trình độc hại của lão.”

“Hừ! Bất kể là âm mưu gì, dám động đến linh mạch của Âu Lạc, Kim Quy Vệ thề sẽ băm vằn chúng nó!” Cao Lãm tức giận gầm lên, sát khí bùng nổ khiến nhiệt độ trong đường hầm đột ngột giảm xuống.

“Bình tĩnh, Cao thống lĩnh. Giận quá mất khôn, mà khôn ba năm dại một giờ đấy.” Thẩm Mặc vỗ vỗ vai Cao Lãm, nhưng vì chiều cao có chút chênh lệch nên trông hành động này cực kỳ buồn cười. “Đi thôi, để tôi xem lão già mũi trâu này đang muốn ‘nấu lẩu’ gì dưới lòng đất của chúng ta.”

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, băng qua vòng thứ năm, thứ sáu, rồi thứ bảy của mê cung. Càng đi sâu, chướng khí màu xám xịt càng trở nên đặc quánh, tầm nhìn bị hạn chế xuống còn chưa đầy năm mét. Không chỉ vậy, những sợi rễ cây cổ thụ khổng lồ chạy dọc trên trần hầm – vốn là phần rễ kéo dài của thần mộc Tản Viên bảo hộ đất đai – bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều.

Nhưng cảnh tượng lúc này lại vô cùng thê thảm. Những sợi rễ cây vốn phải tràn đầy sinh khí màu xanh lục, giờ đây lại bị khô héo, đen đúa và run rẩy kịch liệt như đang phải chịu đựng một sự tra tấn cực hình. Từ những kẽ nứt trên thân rễ, từng giọt nhựa cây màu đỏ rực như máu liên tục rỉ ra, nhỏ xuống đất tạo thành những tiếng “tách… tách…” đầy bi thương.

“Tiếng khóc của Long Mạch…” Đường Dao thì thầm, gương mặt cô tái đi vì giận dữ. Huyết mạch Ngự Linh tộc hệ Mộc trong người cô đang không ngừng rung động, truyền về những cảm xúc đau đớn, tuyệt vọng của thiên nhiên vạn vật xung quanh. “Chúng đang hút máu của đất nước này. Chúng đang giết chết linh mạch!”

“Suỵt! Im lặng!” Cao Lãm đột ngột ra hiệu, cả nhóm lập tức nép mình vào sau một tảng đá nung khổng lồ nhô ra từ vách hầm.

Phía trước họ, đường hầm đột ngột mở rộng ra thành một không gian rỗng khổng lồ dưới lòng đất. Đây chính là trung tâm của Cửu Trùng Đài Ngầm, nơi hội tụ của chín vòng xoáy ốc xoắn vào nhau.

Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cả ba người đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Giữa khoảng không gian rộng lớn như một sân vận động cỡ trung, một trận doanh khổng lồ và tà dị được dựng lên. Xung quanh trận doanh không phải là những lá cờ hay rào chắn thông thường, mà là hàng ngàn bộ xương trắng hếu của các loài dị thú hồng hoang khổng lồ. Có những bộ xương sọ của loài voi chín ngà cao bằng cả tòa nhà hai tầng, có những bộ xương cánh của loài chim khổng lồ dang rộng che kín một góc trời. Tất cả được xếp thành một trận đồ bát quái tà ác, tỏa ra luồng tử khí màu xám xịt rợn người.

Ở chính tâm của trận doanh xương thú là một chiếc Đỉnh Đồng Đen khổng lồ, cao tới mười mét. Chiếc đỉnh này không có những hoa văn chim Lạc hay mặt trời Đông Sơn thánh khiết, mà được khắc đầy những hình ảnh quỷ ma gào rú, những bộ mặt người đang khóc lóc thảm thiết.

Từ trên trần hang, hàng chục sợi xích sắt đen lớn bằng bắp đùi người lớn được thả xuống. Đầu của mỗi sợi xích đều là một cây đinh hắc thiết nhọn hoắt, dài cả mét, găm sâu hoắm vào những sợi rễ thần mộc khổng lồ và các mạch đá nung đỏ sậm của long mạch.

*Ụt… ụt…*

Một luồng linh dịch màu đỏ rực, đặc quánh và lấp lánh như dung nham núi lửa – chính là tinh hoa linh mạch tích lũy vạn năm của Âu Lạc Thần Châu – đang bị những sợi xích sắt đen kia điên cuồng hút ra, chảy dọc theo các rãnh xích và đổ thẳng vào trong Đỉnh Đồng Đen.

Mỗi lần linh dịch chảy vào, chiếc Đỉnh Đồng Đen lại rung lên bần bật, phát ra những tiếng gầm rú đau đớn, trầm đục vang vọng khắp lòng đất, giống hệt như tiếng khóc than của đất mẹ đang bị kẻ thù xẻ thịt lột da.

Xung quanh chiếc đỉnh, hơn ba mươi tên tà tu mặc hắc y của Thái Thượng Vô Cực Giáo đang ngồi xếp bằng, liên tục kết ấn để duy trì trận pháp hút linh mạch. Dẫn đầu bọn chúng là ba tên trưởng lão mặc trường bào thêu hoa văn Thái Cực xám, khí thế tỏa ra mạnh mẽ đến đáng sợ.

“Ba tên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong…” Cao Lãm thì thầm, giọng nói run lên vì phẫn nộ, tay gã đã nắm chặt chuôi thanh đao đồng đeo bên hông. “Chúng dám… chúng dám dùng ‘Huyết Tế Long Mạch’ của Âu Lạc! Lũ súc sinh này!”

Thẩm Mặc không nói gì, hắn nheo mắt nhìn chăm chằm vào chiếc Đỉnh Đồng Đen. Với nhãn quang của một nhà khảo cổ học và năng lực cảm ứng thời gian của Tuế Nguyệt Đồng Bản, hắn nhanh chóng nhìn ra được bản chất của sự việc.

Phía trên miệng chiếc Đỉnh Đồng Đen, một vết rách không gian nhỏ màu tím đen đang lơ lửng. Luồng linh dịch long mạch màu đỏ rực sau khi bị hút vào đỉnh liền hóa thành một luồng khí tức thuần khiết nhất, xuyên qua vết rách không gian đó và biến mất vào hư không.

“Tôi hiểu rồi…” Thẩm Mặc thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. “Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh bị lôi đình của Hoang Tổ đánh nát phân thân ở chương trước, bản thể chắc chắn đã bị phản phệ đến mức gần như tàn phế. Lão ta đang dùng cái trận doanh ngầm này để hút máu của đất nước, truyền qua khe nứt không gian về hiện tại để vá lại cái mạng chó của lão.”

“Không chỉ có vậy,” Đường Dao trầm giọng bổ sung, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí. “Linh dịch long mạch chứa đựng sinh mệnh lực vĩ đại nhất của Âu Lạc. Hút sạch nơi này, không chỉ giúp Cơ Vô Mệnh hồi phục, mà còn khiến cho phong ấn Loa Thành hoàn toàn sụp đổ, tạo điều kiện cho hỏa độc vạn cổ bùng phát, hủy diệt toàn bộ khu vực này ở hiện tại. Đây là một mũi tên trúng hai đích của lão ta.”

“Khốn kiếp! Bản tướng phải giết sạch lũ phản tặc này!”

Cao Lãm không thể nhẫn nhịn được nữa. Sứ mệnh của Kim Quy Vệ là bảo vệ long mạch, nhìn thấy long mạch bị tàn phá thế này, đối với gã còn đau đớn hơn tự tay cắt thịt mình. Gã định dẫn theo mười tên Kim Quy Vệ xông ra liều mạng.

“Đứng lại! Cao thống lĩnh, anh muốn đi nộp mạng à?”

Thẩm Mặc nhanh tay nắm lấy vai Cao Lãm giữ lại. Dù cơ thể đang suy kiệt, nhưng lực tay của một kẻ từng đạt Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vẫn đủ để giữ chặt vị thống lĩnh đang mất lý trí này.

“Thả bản tướng ra! Ngươi là kẻ hèn nhát, nhưng Kim Quy Vệ thì không!” Cao Lãm quay lại lườm Thẩm Mặc, đôi mắt đỏ ngầu sát khí.

“Hèn nhát cái đầu anh ấy!” Thẩm Mặc không khách khí gõ một cái vào chiếc mũ đồng của Cao Lãm, phát ra tiếng ‘boong’ giòn giã. “Anh nhìn kỹ đi! Chỗ đó có ba tên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hơn ba mươi tên tà tu Khải Huyết Cảnh trợ trận. Chưa kể cái trận doanh xương thú kia ẩn chứa sát trận cực kỳ nguy hiểm. Anh dẫn mười người xông ra, chưa kịp chạm vào cái đỉnh đã bị chúng nó nướng chín thành heo quay rồi! Kim Quy Vệ các anh chỉ biết dùng cơ bắp thôi à, não để làm cảnh hay sao?”

Cao Lãm bị Thẩm Mặc mắng cho ngơ ngác, nhưng cái gõ đầu đau điếng kia cũng giúp gã lấy lại được vài phần tỉnh táo. Gã nhìn lại phía trận doanh tà tu, thầm đánh giá tương quan lực lượng, quả thực nếu xông ra lúc này chỉ có con đường chết.

“Vậy… vậy phải làm sao? Chẳng lẽ đứng nhìn chúng hút cạn linh mạch?” Cao Lãm giọng điệu có chút bất lực và đau đớn.

“Đường đại tiểu thư, giúp tôi một tay.” Thẩm Mặc quay sang Đường Dao.

Đường Dao lập tức hiểu ý. Cô hít một hơi thật sâu, hai tay kết ấn. Một làn sương mù màu xanh lục nhạt mang theo mùi hương của lá thông rừng già từ người cô tỏa ra, bao phủ lấy cả nhóm. Làn sương mù này nhanh chóng đồng hóa hơi thở của họ với những sợi rễ thần mộc xung quanh, che giấu hoàn toàn mọi dao động linh lực và sinh mệnh lực trước các giác quan của đám tà tu phía trước. Đây là bí pháp “Mộc Diệp Ẩn Tự” của Ngự Linh tộc, chuyên dùng để ẩn mình trong rừng già.

“Tốt lắm, giờ chúng ta đã có ‘chế độ tàng hình’.” Thẩm Mặc cười ranh ma, mắt hắn nhìn chằm chằm vào chiếc Đỉnh Đồng Đen khổng lồ đang rực sáng linh dịch màu đỏ.

Hắn thò tay vào túi áo, nắm chặt lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản. Đồng xu cổ lúc này đang nóng lên hầm hập, truyền đi một sự khát khao vô cùng mãnh liệt. Nó muốn nuốt chửng luồng linh dịch long mạch kia!

Một kế hoạch vô cùng điên rồ, mang đậm phong cách “vô sỉ” và “liều ăn nhiều” của nhà khảo cổ học Thẩm Mặc nhanh chóng hình thành trong đầu hắn.

“Cao thống lĩnh, Đường đại tiểu thư,” Thẩm Mặc ghé sát tai hai người, thì thầm với nụ cười đầy tà khí. “Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh muốn dùng linh dịch này để vá mạng đúng không? Vậy thì hôm nay, ‘Kẻ Trộm Thời Gian’ tôi… sẽ nẫng tay trên của lão.”

“Cậu điên rồi sao?!” Đường Dao tròn mắt nhìn hắn, suýt chút nữa thì hét lên. “Đó là linh dịch long mạch bạo liệt vạn năm! Thân thể cậu lúc này đang suy kiệt, chạm vào một giọt thôi cũng đủ để cậu nổ tung thành tro bụi đấy!”

“Đúng vậy, phàm nhân không thể trực tiếp hấp thụ linh dịch long mạch!” Cao Lãm cũng lắc đầu nguầy nguậy đầy kinh hãi. “Ngay cả tu sĩ Bá Vương Cảnh cũng phải dùng đỉnh đồng để luyện hóa hàng chục năm mới dám dùng một giọt. Ngươi muốn tự sát à?”

“Phàm nhân thì không thể, nhưng ‘Thần Minh’ thì có thể.” Thẩm Mặc nháy mắt, giơ chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản ra trước mặt hai người. “Đồng xu này của tôi có khả năng lọc sạch và đồng hóa mọi nguồn năng lượng cổ xưa. Hơn nữa, các người quên là tôi có hơi thở nhân quả của Hoang Tổ sao? Long mạch này vốn là do Hoang Tổ khai phá, đối với tôi… nó giống như người nhà vậy.”

Hắn liếm liếm môi, ánh mắt rực lên vẻ tham lam vô bờ bến của một kẻ chuyên đi “đào mộ” đồ cổ:

“Tôi đang bị mất mười năm thọ nguyên, kinh mạch thì rách nát. Luồng linh dịch này chính là ‘thần dược’ tốt nhất để tôi khôi phục thọ nguyên, thậm chí là đột phá cảnh giới. Chúng ta sẽ chơi một vố lớn. Tôi sẽ dùng Đồng Bản để ‘hack’ cái trận pháp của chúng, đảo ngược dòng chảy của linh dịch từ chiếc đỉnh đồng đen kia… hút thẳng vào người tôi!”

Đường Dao nhìn Thẩm Mặc, thấy được sự quyết đoán và điên rồ trong mắt hắn. Cô biết, một khi tên “kẻ điên” này đã quyết định thì không ai có thể cản được. Cô khẽ thở dài, siết chặt tay hắn hơn:

“Được rồi, tôi sẽ hộ pháp cho cậu. Nếu cậu có mệnh hệ gì… tôi sẽ tự tay chôn cậu ở cái lăng mộ Nghĩa Lĩnh này luôn cho tiện.”

“Ha ha, có Đường đại tiểu thư làm bạn đời đồng hành thế này, chết cũng đáng.” Thẩm Mặc cười hì hì, rồi quay sang Cao Lãm đang đờ người ra:

“Cao thống lĩnh, chuẩn bị sẵn sàng nỏ thần đi. Một lát nữa khi tôi ra tay, trận pháp sẽ bị nhiễu loạn, đám tà tu chắc chắn sẽ phát điên. Lúc đó… chính là thời điểm để Kim Quy Vệ các anh biểu diễn đấy!”

Dưới ánh sáng lờ mờ của tử khí màu xám và luồng linh dịch đỏ rực như máu, nụ cười của Thẩm Mặc trở nên vô cùng ranh ma và lạnh lẽo. Trận chiến ngầm dưới lòng đất Loa Thành phế tích… chính thức bắt đầu từ một màn “nẫng tay trên” vô tiền khoáng hậu của Kẻ Trộm Thời Gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8