Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 24: Sứ giả từ Loa Thành
Cơn gió lạnh buốt tràn qua kẽ đá, mang theo mùi của lá mục rữa và hơi ẩm nồng nặc của sương muối Dạ Lâm. Thẩm Mặc cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ trên người đang biểu tình dữ dội. Cái gọi là Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong nghe thì oai như sấm bên tai, nhưng thực chất bên trong, kinh mạch của hắn đang giống như một cái bo mạch chủ bị quá tải sau khi chạy công suất tối đa.
Đối diện với ba vị trưởng lão Cổ Lạc Ty đang đằng đằn sát khí, Thẩm Mặc thầm nghĩ trong đầu: *“Mấy lão già này chắc chắn là kiểu người cao tuổi không có lương hưu nên mới rảnh rỗi đi quản chuyện bao đồng.”*
Cao Dương bước thêm một bước, cây gậy tre trăm đốt bằng đồng đen nện xuống mặt đất ẩm ướt, tạo ra một tiếng *UỲNH* trầm đục. Luồng linh lực hệ Thổ nồng đậm bốc lên, biến những hạt sương lơ lửng trong không khí thành những mũi kim nhọn hoắt, ch chực lao vào mặt Thẩm Mặc.
“Kẻ nghịch thiên, chớ có ngoan cố!” Giọng Cao Dương lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
“Ngoan cố cái đầu ông ấy!”
Thẩm Mặc không rảnh để đứng đó nói đạo lý với phái bảo thủ. Hắn đột ngột gầm lên một tiếng, chân phải dốc toàn lực nện mạnh xuống đất. Sức mạnh của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bộc phát từ tận xương tủy, một luồng ánh sáng vàng kim nhạt như màu đồng cổ hoàng gia từ gót chân hắn lan tỏa ra, biến mặt đất trong bán kính mười mét xung quanh thành một bãi bùn lún sụt lở. Đất đá, rễ cây và bụi mù bốc lên cuồn cuộn như một quả bom khói khổng lồ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của ba vị trưởng lão.
Cùng lúc đó, Đường Dao phối hợp vô cùng ăn ý. Đôi mắt phượng của cô lóe lên ánh sáng xanh lục rực rỡ của huyết mạch Ngự Linh tộc mới thức chỉnh. Cô vung tay, những sợi dây leo gai góc của cây chò chỉ cổ thụ xung quanh đột ngột như sống dậy, chúng điên cuồng trồi lên từ lòng đất, đan chéo vào nhau tạo thành một bức tường rào mộc hệ kiên cố, chặn đứng luồng sóng xung kích của Cao Dương.
“Chạy!”
Đường Dao khẽ quát một tiếng, một tay nắm lấy cổ tay Thẩm Mặc, kéo hắn lao thẳng vào màn sương mù dày đặc của Dạ Lâm. Linh lực hệ Mộc của cô truyền qua lòng bàn tay, mát rượi và tràn đầy sinh cơ, giống như một dòng nước mát xoa dịu những kinh mạch đang nóng bỏng như lửa đốt của Thẩm Mặc. Hắn thầm cảm thán trong lòng: *“Đúng là pin sạc dự phòng thương hiệu Ngự Linh tộc, vừa cắm vào đã thấy đầy vạch!”*
Hai người như hai bóng ma xé toạc màn sương xám xịt mà chạy. Nhưng chạy chưa được ba trăm mét, Thẩm Mặc đột ngột khựng lại. Lồng ngực hắn co thắt dữ dội, một ngụm máu đen tanh nồng trào ra khỏi khóe miệng. Hắn khuỵu gối xuống một gốc cây mục, thở dốc.
Dưới ánh sáng le lói của sương mù, Đường Dao kinh hoàng nhìn thấy lọn tóc trước trán của hắn lại bạc thêm một mảng lớn, làn da trên mu bàn tay có thêm vài nếp nhăn mờ nhạt. Việc liên tục dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để thay đổi lịch sử ở Hoang Cổ đã bắt đầu đòi tiền nợ thọ nguyên một cách tàn nhẫn.
“Cậu… cậu lại bị phản phệ?” Đường Dao ngồi thụp xuống, hai bàn tay run rẩy áp vào lưng hắn, không tiếc nuối mà điên cuồng truyền linh lực hệ Mộc để giữ vững tâm mạch cho hắn. Gương mặt cô tái nhợt vì lo lắng và kiệt sức, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự bướng bỉnh.
Thẩm Mặc cố gắng nặn ra một nụ cười vô sỉ quen thuộc, quẹt đi vệt máu trên môi: “Yên tâm đi, Đường đại tiểu thư… Tôi là nhà khảo cổ học mạng lớn, Diêm Vương còn đang chê tôi chiếm chỗ dưới đó kìa. Chỉ là… khụ khụ… tóc bạc kiểu này trông hơi giống mấy idol giới trẻ hiện đại, cũng phong cách đấy chứ?”
“Cậu còn đùa được nữa à!” Đường Dao gắt lên, hốc mắt hơi đỏ. “Cứ tiếp tục thế này, chưa kịp tìm đủ chín mảnh vỡ của đỉnh, cậu đã hóa thành tro bụi rồi!”
“Thì bởi vậy mới nói, làm khảo cổ thực địa là ngành nghề có độ rủi ro cao nhất Thần Châu mà.” Thẩm Mặc tự giễu, bám vào vai cô để gượng đứng dậy. “Đi thôi, ba lão già mũi trâu kia chắc chắn không dễ cắt đuôi thế đâu.”
Họ tiếp tục tiến sâu vào Dạ Lâm. Không khí xung quanh mỗi lúc một lạnh lẽo và tĩnh lặng đến mức kỳ quái. Tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu rả rích ban nãy đột ngột ngưng bặt. Chỉ còn lại tiếng bước chân xào xạc của họ trên lớp lá mục và tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Mặc.
Họ bước vào một thung lũng nhỏ, nơi địa hình sụt lún tạo thành một lòng chảo tự nhiên. Thẩm Mặc liếc mắt nhìn xung quanh, bản năng của một nhà nghiên cứu khảo cổ lập tức khiến hắn chú ý đến những tảng đá xám khổng lồ xếp xung quanh thung lũng. Chúng không phải là đá tự nhiên, mà được mài nhẵn, xếp thành chín vòng tròn đồng tâm khép kín, hướng dần vào tâm điểm của lòng chảo.
“Đường đại tiểu thư, cô có thấy chỗ này quen quen không?” Thẩm Mặc nhíu mày, thì thầm.
Đường Dao nhìn theo hướng mắt hắn, đồng tử cô hơi co rụt lại: “Chín vòng tròn… Cấu trúc xoáy ốc này… giống hệt sơ đồ kiến trúc của Loa Thành phế tích!”
Chưa kịp để cô dứt lời, một luồng nguy cơ tử vong cực hạn đột ngột dội thẳng vào đại não của Thẩm Mặc.
“Cẩn thận!”
Thẩm Mặc dùng chút sức lực cuối cùng, xoay người kéo mạnh Đường Dao ra sau một tảng đá lớn.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Chín tiếng rít xé gió chói tai vang lên đồng loạt. Từ trong màn sương mù xám xịt bao quanh thung lũng, chín luồng sáng màu xanh lam rực rỡ như những ngôi sao băng lướt qua khoảng không, cắm phập xuống khoảng đất trống nơi hai người vừa đứng một tích tắc trước.
Mặt đất lập tức bị vụ nổ linh lực cày xới, những mảnh đá vụn bắn ra rào rào. Thẩm Mặc nhìn lại, chín mũi tên ánh sáng kia thực chất là linh lực được ngưng tụ đến mức cực hạn, cắm sâu xuống đất ba thước, tỏa ra luồng dao động sắc bén đến lạnh người.
“Nỏ Thần Quy Pháp!” Đường Dao thốt lên đầy kinh ngạc. Là viện trưởng Viện Khảo Cổ, cô quá quen thuộc với loại khí cơ viễn trình đặc trưng này. Đây không phải là tà thuật của Thái Thượng Vô Cực Giáo, càng không phải là thuật pháp của Cổ Lạc Ty.
Từ trong bóng tối của những tảng đá xoáy ốc, chín bóng người từ từ bước ra. Họ mặc những bộ giáp nhẹ đúc từ đồng thau cổ kính, trên bề mặt giáp đã xuất hiện những vệt rỉ xanh (patina) đặc trưng của đồ đồng chôn vùi dưới lòng đất ngàn năm. Trên mặt họ đeo những chiếc mặt nạ đồng thau thô ráp, khắc họa hình đầu một con rùa thần với những đường vân uốn lượn đầy thần bí.
Trên tay mỗi người đều cầm một cánh cung nỏ bằng đồng nặng nề, dây cung được dệt từ gân dị thú, vẫn còn mơ hồ tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt. Họ di chuyển cực kỳ nhịp nhàng, chia thành các hướng, khóa chặt mọi góc độ trốn thoát của Thẩm Mặc và Đường Dao theo một trận hình xoáy ốc hoàn hảo.
Đường Dao bước lên một bước, chắn trước mặt Thẩm Mặc, lớn tiếng hỏi: “Chín vòng xoáy ốc, mặt nạ thần quy… Các người là Kim Quy Vệ? Dòng dõi thủ mộ của Thần Kim Quy ở Loa Thành phế tích?”
Nhóm người mặc giáp đồng không trả lời ngay lập tức. Trận thế của họ vẫn duy trì sự áp chế tuyệt đối, khiến không khí trong thung lũng như đặc quánh lại.
Từ phía sau nhóm chiến binh, một nam tử trẻ tuổi bước lên. Hắn mặc một bộ chiến giáp đồng thau hoàn chỉnh hơn, thêu hoa văn sóng nước và mây lôi đình cổ xưa. Hắn vươn tay tháo chiếc mặt nạ đầu rùa xuống, lộ ra một gương mặt góc cạnh, làn da ngăm đen vì sương gió, đôi mắt sắc bén như dao cạo nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc.
“Bản tướng là Cao Lãm, phó thống lĩnh Kim Quy Vệ đời thứ bảy mươi hai.” Nam tử trẻ tuổi cất giọng lạnh lùng, âm điệu mang theo sự trầm hùng đặc trưng của những người quanh năm canh giữ lăng mộ dưới lòng đất. “Đường viện trưởng, Ngự Linh tộc của cô vốn có giao ước thủ hộ với chúng ta, hôm nay bản tướng không muốn làm khó cô. Nhưng kẻ đứng sau cô…”
Cao Lãm chỉ thẳng mũi tên linh lực trên tay về phía Thẩm Mặc, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm khắc vô cùng:
“Kẻ nghịch thiên kia! Ngươi có biết hành vi trộm cắp thời gian của ngươi đã gây ra đại họa gì cho Âu Lạc Thần Châu không?”
Thẩm Mặc tựa lưng vào tảng đá, một tay vẫn ôm ngực, nhếch môi cười cợt: “Cao tướng quân, bớt chút nóng giận đi. Tôi chỉ là một nhà khảo cổ học hiền lành, yêu nước, thích đi du lịch trải nghiệm quá khứ thôi mà. Có cần phải dàn trận nỏ thần đón tiếp nồng hậu thế này không? Bộ giáp đồng này của anh trông cũng oai đấy, nhưng rỉ xanh bám đầy thế kia là lười lau chùi đúng không?”
“Câm miệng!” Cao Lãm quát lớn, một luồng uy áp tương đương với Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bộc phát, khiến không khí xung quanh rung động. “Ngươi còn dám đùa cợt? Bản tướng hỏi ngươi, có phải ngươi vừa mới quay về Hoang Cổ, dùng trống đồng đánh lui Hắc Lân Giao Long trên sông Hồng?”
Thẩm Mặc hơi nheo mắt lại, nụ cười trên môi nhạt đi một chút. Hắn không ngờ Cổ Lạc Ty biết chuyện đã đành, ngay cả Kim Quy Vệ của Loa Thành cũng nắm rõ hành tung của hắn ở quá khứ.
“Đúng thì sao, mà không đúng thì sao?” Thẩm Mặc hỏi ngược lại.
Cao Lãm nắm chặt nỏ thần, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn: “Ngươi cứu bộ tộc cổ đại, đánh lui Giao Long, tưởng mình là anh hùng cứu thế sao? Ngươi có biết, việc ngươi chặt đứt linh mạch của con Giao Long đó đã làm lệch dòng chảy Thủy mạch vạn năm của sông Hồng cổ đại hay không?”
Đường Dao đứng bên cạnh nghe vậy, sắc mặt đột ngột đại biến. Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc, rồi lại nhìn Cao Lãm, lắp bắp: “Ý của anh là… Thủy mạch sông Hồng bị lệch, ảnh hưởng đến…”
“Đúng vậy!” Cao Lãm gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự lo âu và phẫn nộ. “Trận pháp Loa Thành ở hiện tại vốn ngự trị trên long mạch sông ngòi của Âu Lạc. Toàn bộ đại trận chín vòng xoáy ốc được duy trì bằng nguồn Thủy khí dồi dào từ sông Hồng để áp chế hỏa độc và tà lực vạn cổ dưới lòng đất Phong Châu. Việc Thẩm Mặc làm lệch Thủy mạch từ triệu năm trước đã dội ngược nhân quả về hiện tại, khiến nguồn Thủy khí cung cấp cho Loa Thành đột ngột bị suy giảm nghiêm trọng!”
Hắn tiến lên một bước, chỉ tay về phía bầu trời phía xa: “Phong ấn đá thạch anh nơi Thần Kim Quy đang ngủ say để trấn giữ hỏa độc đã xuất hiện những vết nứt lớn. Hỏa độc đang bùng lên, long mạch Âu Lạc đang rạn nứt! Nếu phong ấn hoàn toàn vỡ vụn, toàn bộ Thần Châu sẽ biến thành một lò lửa địa ngục, linh khí cạn kiệt, sinh linh đồ thán! Đây chính là cái giá từ hành vi \’trộm thời gian\’ đầy ngu xuẩn của ngươi!”
Lời nói của Cao Lãm như những gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thẩm Mặc.
Hắn đứng lặng người, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu hắn, những mảnh ký ức về trận chiến đúc trống đồng đánh lui Giao Long ở Hoang Cổ hiện lên rõ mồn một. Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đến việc cứu Trường Sinh và bộ tộc, cứu lấy mầm mống tu tiên đầu tiên của nhân loại. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, một cái vỗ cánh của con bướm ở quá khứ triệu năm trước lại có thể tạo ra một trận bão táp kinh hoàng hủy diệt hiện tại.
*“Hóa ra… mình thực sự là nguồn cơn của tai họa?”*
Một nỗi hoài nghi và tự trách hiếm hoi dấy lên trong lòng Thẩm Mặc. Hắn nhìn xuống bàn tay rướm máu và lọn tóc bạc của mình. Hắn muốn cứu thế giới, nhưng dường như mỗi bước đi của hắn lại đang đẩy thế giới đến gần bờ vực diệt vong hơn. Cái gọi là “Kẻ Trộm Thời Gian” nghe thì nghịch thiên, nhưng thực chất chỉ là một kẻ đang vụng về vá víu một tấm lưới rách, càng vá thì lỗ hổng lại càng to ra.
Đường Dao nhìn thấy sự trầm mặc và nét mặt tiều tụy của Thẩm Mặc, cô lập tức hiểu được áp lực tâm lý khủng khiếp mà hắn đang gánh chịu. Cô nắm chặt lấy tay hắn, truyền đi sự ấm áp: “Thẩm Mặc, đừng nghĩ nhiều. Lúc đó cậu không có lựa chọn nào khác. Nếu không cứu bộ tộc Hoang Cổ, lịch sử sẽ bị xóa sổ ngay từ đầu.”
Cô quay sang Cao Lãm, giọng điệu đanh thép: “Cao tướng quân, chuyện đã xảy ra rồi, trách móc cũng vô ích. Bây giờ tình hình ở Loa Thành phế tích cụ thể thế nào? Chắc chắn các người tìm đến chúng tôi không chỉ để hỏi tội.”
Cao Lãm nhìn Đường Dao, khẽ thở dài, hạ nỏ thần xuống một chút: “Đường viện trưởng nói đúng. Nếu chỉ để hỏi tội, Kim Quy Vệ đã không cần phải mạo hiểm xuất quân đến tận Nghĩa Lĩnh này. Tình hình hiện tại vô cùng nguy cấp. Sự suy yếu của phong ấn Loa Thành đã bị kẻ khác phát hiện.”
“Kẻ nào?” Thẩm Mặc ngước đầu lên, ánh mắt sắc bén trở lại.
“Thái Thượng Vô Cực Giáo.” Cao Lãm trầm giọng nói, gương mặt tràn đầy sát khí. “Thuộc hạ của Cơ Vô Mệnh, dẫn đầu là một đám tà tu mạnh mẽ, đã bí mật bao vây và xâm nhập vào khu vực ngầm của Loa Thành phế tích. Chúng đang lợi dụng sự rạn nứt của phong ấn để gia tốc phá hoại, âm mưu giải phóng hỏa độc vạn cổ và tà lực bên dưới để hiến tế cho nghi thức mở cổng của chúng.”
Thẩm Mặc nghe đến ba chữ “Vô Cực Giáo”, khóe mắt khẽ giật giật: “Lại là lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh… Đúng là âm hồn không tan mà.”
“Bản tướng đưa ra một đề nghị hợp tác bắt buộc.” Cao Lãm nhìn thẳng vào Thẩm Mặc. “Chỉ kẻ thắt nút mới có thể tháo nút. Ngươi là kẻ gây ra biến động thời gian làm lệch Thủy mạch, trên người ngươi có hơi thở nhân quả của Hoang Cổ và Tuế Nguyệt Đồng Bản. Chỉ có năng lực thời gian của ngươi mới có thể giúp chúng ta vá lại phong ấn đá thạch anh, ổn định lại dòng chảy năng lượng của Loa Thành. Ngươi có dám đi cùng chúng ta không?”
Thẩm Mặc nhìn Cao Lãm, rồi nhìn sang Đường Dao. Hắn thấy cô khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, đưa tay vuốt lại mái tóc bạc trắng một nửa của mình, khóe môi lại nhếch lên thành một nụ cười bất cần đời:
“Được thôi, Cao tướng quân. Tôi gây ra thì tôi dọn. Nhà khảo cổ học Thẩm Mặc tôi trước giờ chưa bao giờ quỵt nợ ai, kể cả là nợ nhân quả với đất trời.”
Hắn chống tay vào tảng đá, gượng đứng thẳng người dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức nhưng khí thế Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vẫn khiến hắn trông vô cùng nổi bật:
“Nhưng nói trước nhé, bộ đồ khảo cổ này của Đường viện trưởng là hàng giới hạn, đắt đỏ lắm đấy. Nếu lần này đến Loa Thành mà có hỏng hóc hay lấm bẩn gì do hỏa độc của các người, Kim Quy Vệ các người phải đền bằng đồng đen nguyên chất thời An Dương Vương đấy nhé! Tôi không nhận tiền giấy đâu.”
Đường Dao dở khóc dở cười, thúc mạnh cùi chỏ vào sườn hắn: “Cậu còn lo chuyện đó được à!”
Cao Lãm ngẩn người trước sự vô sỉ và tếu táo của Thẩm Mặc trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, nhưng trong lòng hắn cũng thầm nhẹ nhõm. Hắn phất tay, nhóm Kim Quy Vệ lập tức thu hồi nỏ thần, nhanh chóng tản ra xung quanh để cảnh giới.
“Đi thôi! Trễ một khắc, phong ấn sẽ hoàn toàn sụp đổ.” Cao Lãm đeo chiếc mặt nạ đồng lên, dẫn đầu lao vào màn sương mù hướng về phía nam thung lũng.
Ngay khi nhóm người vừa cất bước di chuyển, từ sâu thẳm dưới lòng đất của thung lũng đá xoáy ốc đột ngột truyền lên một tiếng rung chấn nhẹ.
*RẦM… RẦM…*
Tiếng động trầm đục, xa xăm như tiếng gầm rú đầy đau đớn và giận dữ của một thực thể khổng lồ vạn cổ đang bị xiềng xích cào xé. Luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc mơ hồ bốc lên từ các kẽ đá, báo hiệu rằng ngọn lửa giận dữ dưới lòng đất Âu Lạc đã không còn kiên nhẫn được nữa.
Thẩm Mặc liếc nhìn xuống chân, siết chặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo, thầm nghĩ: *“Chuyến này xem ra không chỉ là đi vá phong ấn, mà là đi chơi với lửa thật sự rồi đây.”*