Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 23: Hiện tại rung chuyển: Lịch sử bị viết lại
Tại mật thất sâu nhất của Cổ Lạc Ty dưới lòng đất Phong Châu Thần Đô cổ kính, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi thẻ tre mục nát và mực tàu ngàn năm. Nơi đây là cấm địa ẩn thế, tách biệt hoàn toàn với thế giới đô thị ồn ào đầy ánh đèn neon ngoài kia. Hàng ngàn vạn cuộn da thú, thẻ tre cổ đại được xếp gọn gàng trên những kệ gỗ lim đen bóng, ghi chép lại từng hơi thở, từng biến động nhỏ nhất của lịch sử Âu Lạc Thần Châu từ thời khai thiên lập địa.
Trưởng lão Cao Dương, một lão già râu tóc bạc phơ như cước, đang ngồi xếp bằng trước một chiếc trống đồng cổ đại khổng lồ. Chiếc trống này không dùng để gõ, mà là “Thiên Cổ Linh Kính” – thần khí dùng để đo đạc và giám sát sự ổn định của linh mạch và sử sách quốc gia.
Bỗng nhiên, chiếc trống đồng phát ra tiếng kêu “Oong oong” trầm đục và thảm thiết như tiếng một con dã thú bị thương.
Cao Dương đột ngột mở bừng hai mắt, đồng tử co rụt lại.
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Trên các kệ gỗ xung quanh, hàng loạt thẻ tre khắc chữ cổ tự động bay lơ lửng giữa không trung. Những nét chữ khắc sâu trên thớ gỗ bỗng nhiên nhạt đi, nhòa nhuyễn như có một cục tẩy vô hình của thời gian đang điên cuồng quét qua. Ngay sau đó, những nét chữ mới rực rỡ ánh sáng vàng kim tự động hiện lên, đè đè nén nén, viết đè lên những khoảng trống lịch sử vừa bị xóa bỏ.
“Cái gì?! Lịch sử… lịch sử đang bị viết lại ngay trước mắt ta?!”
Cao Dương trợn mắt đến mức suýt rơi cả cặp kính lão dày cộm (món đồ hiếm hoi lão mua từ thế giới hiện đại để đọc sách cho đỡ mỏi mắt). Lão run rẩy với tay chộp lấy một cuộn thẻ tre vừa mới đáp xuống.
Sử thư vốn ghi rõ ràng: *“Thời đại Hùng Vương thứ nhất, nhân dân chống chọi với thiên tai lũ lụt bằng cách di cư lên vùng núi cao Nghĩa Lĩnh để lánh nạn…”*
Thế nhưng lúc này, dòng chữ đó đã biến mất không một dấu vết. Thay vào đó là một đoạn văn chương hào hùng, bay bướm và đầy tính sử thi:
*“Vào thuở hồng hoang, nạn hồng thủy hoành hành, Hắc Lân Giao Long từ Đông Hải dâng nước ngập trời. Nhân loại lâm vào cảnh lầm than, bộ tộc Xích Thổ đứng trước nguy cơ diệt vong. May có Vô Danh Nhân Thần hiển linh từ hư không, truyền thụ bí pháp đúc Trống Đồng Đông Sơn cứu thế, dẫn dắt nhân loại tự cường, đánh lui Giao Long, dẹp yên lũ dữ…”*
“Vô Danh Nhân Thần? Thần Trống Đồng cứu thế?” Cao Dương lầm bầm, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Lão vội vàng gõ mạnh gậy tre trăm đốt xuống nền đá, giọng nói khàn khàn vang vọng khắp mật thất: “Nghịch tử phương nào dám trộm thời gian, sửa đổi nhân quả?! Đi! Mau tập hợp hộ vệ! Khí cơ biến động cực đại đang xuất hiện ngay tại lăng mộ Nghĩa Lĩnh! Chúng ta phải tóm bằng được kẻ nghịch mệnh này trước khi Thiên Đạo sụp đổ!”
***
Cùng lúc đó, sâu trong mật đạo tối tăm và lạnh lẽo dưới lăng mộ Nghĩa Lĩnh ở thời hiện đại.
*BÙM!*
Vết rách không gian màu tím đen đột ngột mở ra rồi khép lại trong tích tắc, ném hai cái bóng tơi tả xuống đống đất đá lổm nhổm.
Thẩm Mặc nằm bẹp dí trên mặt đất như một con gián vừa bị chiếc dép vạn năng của bà hàng xóm đập trúng. Hắn “Phốc” một tiếng, hộc ra một ngụm máu đen, ho sặc sụa đến mức phổi muốn nhảy ra ngoài. Cơn đau đớn từ việc bị rút cạn thọ nguyên ở chương trước vẫn chưa hề thuyên giảm. Mái tóc đen dài lãng tử của hắn giờ đây đã bạc trắng mất một nửa, rụng lả tả trên nền đá vôi lạnh lẽo. Làn da trên mu bàn tay – nơi có hình xăm đồng hồ cát – nhăn nheo, khô khốc như vỏ cây cổ thụ ngàn năm.
“Khụ khụ… Đúng là… cái giá của việc làm anh hùng cứu mỹ nhân… à không, cứu cả bộ tộc… quả nhiên không hề rẻ chút nào,” Thẩm Mặc thầm mắng một câu, mắt nổ đom đóm.
“Thẩm Mặc! Cậu làm sao thế này? Đừng chết nhé! Tôi còn chưa trừ lương tháng này của cậu đâu đấy!”
Một giọng nói thanh tao nhưng ngập tràn sự hoảng hốt vang lên bên tai. Đường Dao, người vừa được huyết mạch Ngự Linh tộc hệ Mộc gột rửa và bảo hộ nên chỉ bị trầy xước nhẹ, vội vàng bò nhào tới bên cạnh hắn. Nhìn thấy Thẩm Mặc trong trạng thái nửa sống nửa chết, tóc bạc da nhăn, cô xót xa đến mức mắt đỏ hoe.
Không thèm nghĩ ngợi nhiều, Đường Dao lập tức áp hai lòng bàn tay rực rỡ ánh sáng xanh lục thuần khiết lên lồng ngực Thẩm Mặc. Linh lực hệ Mộc ấm áp, tràn đầy sinh mệnh lực như những mầm non mùa xuân bắt đầu điên cuồng rót vào cơ thể khô héo của hắn, cố gắng vá víu lại những kinh mạch đang rạn nứt.
Thẩm Mặc hé mắt, nhìn thấy gương mặt lo lắng đến phát khóc của Đường đại tiểu thư, hắn cố nén cơn đau thắt ngực, nặn ra một nụ cười tự luyến quen thuộc:
“Đường… Đường đại tiểu thư… khụ khụ… bình tĩnh nào. Nhan sắc này của tôi… dù có lão hóa thêm mười tuổi… thì vẫn là cực phẩm của giới khảo cổ học Thần Châu đấy. Cô mà khóc… nước mắt làm ướt bộ đồ khảo cổ hàng limited của tôi… là tôi bắt đền cả gia sản Ngự Linh tộc của cô đấy nhé…”
“Cậu im miệng đi!” Đường Dao vừa giận vừa thương, thẳng tay gõ nhẹ vào trán hắn một cái rõ đau. “Cái mạng nhỏ sắp ngoẻo tới nơi rồi mà còn lo nhan sắc với đồ hiệu! Cậu rốt cuộc đã làm cái quái gì ở quá khứ mà bị hút cạn thọ nguyên đến mức này? Có phải cậu lại dùng cái đồng xu rách kia để đi lừa đảo lịch sử đúng không?”
“Lừa đảo cái gì chứ… Tôi đi khảo cổ thực địa… có tâm thế này… Diêm Vương còn phải viết giấy khen…” Thẩm Mặc nhe răng cười khổ, nhưng trong lòng thầm thở phào vì có “pin sạc dự phòng” Đường Dao ở đây, nếu không hắn đã sớm thăng thiên về chầu tổ tiên thật rồi.
Đường Dao thở dốc, vừa duy trì linh lực trị thương cho hắn, vừa sực nhớ ra điều gì đó. Cô một tay giữ ngực Thẩm Mặc, tay còn lại run rẩy rút chiếc máy tính bảng khảo cổ chuyên dụng từ trong ba lô ra. Đây là thiết bị đặc chế của Viện Khảo Cổ Thần Châu, kết nối trực tiếp với vệ tinh và cơ sở dữ liệu sử học quốc gia bằng đường truyền bảo mật cao nhất.
“Để tôi check var xem dòng thời gian hiện tại có bị cậu phá nát bét ra không…” Đường Dao lẩm bẩm, ngón tay nhanh chóng lướt trên màn hình.
Thế nhưng, ngay khi màn hình vừa sáng lên, nó bỗng nhiên nhiễu sóng kịch liệt. Các dòng dữ liệu, mã code chạy loạn xạ như một đàn kiến bị vỡ tổ.
“Ủa? Mạng 5G ở Nghĩa Lĩnh yếu thế à?” Đường Dao nhíu mày.
Nhưng không phải do mạng yếu. Trước sự chứng kiến của cả hai, những dòng chữ số hiển thị trên màn hình bắt đầu tự động thay đổi với tốc độ chóng mặt. Đoạn tư liệu lịch sử chính thống về thời đại Hùng Vương thứ nhất vốn dĩ cực kỳ ngắn gọn và mơ hồ, nay bỗng nhiên kéo dài ra, hiển thị những thông tin chi tiết đến kinh ngạc.
Đường Dao kinh hãi đọc to những dòng chữ vừa mới xuất hiện:
“Sách sử ghi nhận… thời kỳ Hồng Hoang, có Vô Danh Nhân Thần hiển linh từ hư không, truyền thụ bí pháp đúc Trống Đồng Đông Sơn, dẫn dắt nhân loại tự cường, đánh đuổi Hắc Lân Giao Long, dẹp yên hồng thủy… Bức tượng đá không mặt trong lăng mộ Nghĩa Lĩnh trước đó vốn được phân loại là ‘Cổ vật chưa xác định niên đại’, nay trên cơ sở dữ liệu chính thức hiển thị tên gọi: **Tượng Thần Trống Đồng cứu thế**…”
Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn Thẩm Mặc bằng ánh mắt như nhìn sinh vật ngoài hành tinh:
“Thẩm Mặc… Cậu… Cậu thực sự đã làm được? Lịch sử… lịch sử của cả một đất nước đã bị cậu viết lại rồi! Nhưng tại sao… tại sao tôi vẫn nhớ rõ mọi chuyện trước đó? Tại sao thế giới ngoài kia dường như không ai nhận ra sự vô lý này?”
Thẩm Mặc khẽ sờ vào Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực áo. Đồng xu cổ lúc này đang nóng rực lên như một hòn than tổ ong mới nhóm, phát ra những tia sáng đỏ âm u như đang ghi nhận cột mốc nhân quả mới. Hắn cười khổ giải thích:
“Đường đại tiểu thư, cô quên cô là truyền nhân của Ngự Linh tộc à? Hơn nữa, chúng ta vừa mới từ vết rách thời gian trở về, lại có Tuế Nguyệt Đồng Bản bảo hộ. Chúng ta nằm ngoài sự điều chỉnh của dòng thời gian, nên mới giữ được ‘Ký ức nguyên bản’. Đối với người ngoài, truyền thuyết về ‘Vô Danh Nhân Thần’ và ‘Thần Trống Đồng’ là điều hiển nhiên đã tồn tại triệu năm nay, chẳng có gì kỳ lạ cả.”
Hắn nhún vai, tự giễu: “Chậc, xem ra tôi vừa mới cosplay làm một vị thần cứu thế cực kỳ thành công đấy chứ. KPI tháng này của tôi chắc chắn là vượt định mức rồi.”
***
Trong khi Thẩm Mặc và Đường Dao đang bận “check var” lịch sử dưới mật đạo, thì tại một địa điểm khác – tổng đàn của Thái Thượng Vô Cực Giáo nằm sâu trong một thung lũng sương mù xám xịt phương Bắc.
*PHỐC!*
Giáo chủ Cơ Vô Mệnh đang ngồi xếp bằng trên một tòa sen bằng đá đen bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Gã há miệng phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm, nhuộm đỏ cả chiếc trường bào thêu hoa văn Thái Cực sang trọng.
“A!!!”
Cơ Vô Mệnh gầm lên một tiếng đầy đau đớn. Cánh tay phải của gã đột nhiên nứt toác ra hàng chục vết rách, máu tươi phun trào như suối. Phân thân ý thức mang theo uy áp Bá Vương Cảnh mà gã vừa gửi xuống mật đạo Nghĩa Lĩnh đã bị Lôi Đình Cổ Trận do Hoang Tổ Trường Sinh Tử thiết lập triệu năm trước tiêu diệt hoàn toàn. Sự phản phệ cực kỳ tàn khốc này trực tiếp chém thẳng vào linh hồn và bản thể của gã ở hiện tại, khiến tu vi của gã bị tổn hại nghiêm trọng.
“Kẻ… Kẻ trộm thời gian! Ngươi dám hủy phân thân của ta, dám mượn lôi đình cổ đại để mưu hại ta?!”
Gương mặt nho nhã thường ngày của Cơ Vô Mệnh giờ đây vặn vẹo, tà ác như một con ác quỷ bước ra từ u minh. Gã nhìn xuống bàn tay trái đang run rẩy cầm chiếc Nghịch Mệnh Đồng Bản màu đen kịt. Lúc này, trên bề mặt đồng xu đen bỗng xuất hiện một vết nứt sâu hoắm, linh quang giảm mạnh, phát ra những tiếng rít u uất ghê rợn.
Đồng thời, gã cảm nhận được một luồng nhân quả khổng lồ đang dịch chuyển dữ dội. Lịch sử của Thần Châu đang biến đổi theo hướng bất lợi cho kế hoạch hiến tế vĩ đại của gã. Long mạch của đất nước bỗng nhiên kiên cố hơn, hào khí tự cường của nhân loại từ triệu năm trước dội ngược về hiện tại, như một bức tường thành vô hình chặn đứng tà thuật của gã.
“Hắc Phong! Lũ ăn hại các ngươi đang làm cái gì ở Nghĩa Lĩnh?! Mau tìm cho ra tên phế mạch kia! Hắn chính là kẻ trộm thời gian! Ta phải lột da, rút xương, cướp bằng được đồng xu của hắn!!!”
Cơ Vô Mệnh dùng bí thuật truyền âm tối cao, giọng nói đầy giận dữ và sát khí ngập trời vang vọng trực tiếp vào thần hồn của Hắc Phong đang bị kẹt dưới đống đổ nát ở Nghĩa Lĩnh lăng mộ.
***
Quay trở lại mật đạo sâu dưới lăng mộ Nghĩa Lĩnh.
Đột nhiên, toàn bộ không gian mật đạo rung chuyển dữ dội. Những hạt bụi, những mảnh đá vụn trên mặt đất bắt đầu lơ lửng giữa không trung, đi ngược lại trọng lực thông thường. Nhưng đây không phải là một trận động đất thông thường, mà là sự cộng hưởng, sự thức tỉnh của linh mạch vĩ đại dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Từ trên trần thạch nhũ tối tăm, những luồng sáng vàng kim rực rỡ, ấm áp và thuần khiết như ánh mặt trời buổi bình minh đột ngột thẩm thấu qua vách đá dày đặc, chiếu sáng rực rỡ cả mật đạo tối tăm.
Đó không phải là linh khí tự nhiên, mà là **Hương Hỏa Niềm Tin**! Là sự thờ phụng, kính ngưỡng và biết ơn tột cùng tích lũy suốt triệu năm qua của hàng vạn thế hệ người dân Âu Lạc đối với vị “Vô Danh Nhân Thần” đã cứu giúp họ khỏi nạn diệt vong!
Luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ này như có linh tính, sau khi xuyên không gian trở về hiện tại, nó lập tức tìm thấy chủ nhân thực sự của mình. Không một chút do dự, luồng thần lực hương hỏa khổng lồ ấy đổ ập thẳng vào đỉnh đầu Thẩm Mặc.
“Á!!!”
Thẩm Mặc trợn trừng hai mắt, toàn thân căng cứng. Hắn cảm giác như có một dòng sông đồng đỏ nóng chảy đang điên cuồng đổ thẳng vào kinh mạch của mình, gột rửa, rèn giũa từng thớ thịt, từng khúc xương.
*Rắc rắc rắc! Rắc rắc rắc!*
Tiếng xương cốt va chạm giòn giã, dồn dập vang lên liên tục trong cơ thể hắn, nghe như tiếng búa tạ đang nện chan chát vào đe đồng trong xưởng đúc của bộ tộc Xích Thổ triệu năm trước. Sức mạnh của sự rèn luyện lôi hỏa và ý chí tự cường của nhân loại hòa làm một, tôi luyện thân thể hắn từ trong ra ngoài.
Làn da nhăn nheo, khô khốc của hắn nhanh chóng căng mịn trở lại, tràn đầy sức sống thanh xuân của một chàng trai đôi mươi. Mái tóc bạc trắng như tuyết cũng nhanh chóng chuyển dần sang màu đen bóng tử, chỉ để lại một lọn tóc bạc trắng ngay trước trán rủ xuống trước mắt làm minh chứng cho vết sẹo thời gian, trông cực kỳ phong trần, tà mị và có chút gì đó “bad boy” vô sỉ.
“Phá cho ta!!!” Thẩm Mặc gầm nhẹ một tiếng.
*UỲNH!!!*
Một luồng sóng xung kích màu đồng cổ rực rỡ bộc phát từ cơ thể hắn, quét sạch toàn bộ bụi bặm và chướng khí trong mật đạo. Sức mạnh của **Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong** bộc phát hoàn toàn ngay tại thời hiện đại!
Xương cốt của hắn hiện tại cứng cáp như thần binh đao thương bất nhập, lục phủ ngũ tạng kiên cố như thành đồng vách sắt. Thẩm Mặc vô thức vung tay, đấm nhẹ một cái vào vách đá thạch anh dày cộm bên cạnh để giải tỏa luồng năng lượng dư thừa đang cuồn cuộn trong người.
*ẦM!!!*
Vách đá thạch anh dày hơn ba mét trực tiếp nứt toác ra hàng trăm vết nứt như mạng nhện, rồi vỡ vụn thành những mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất.
Đường Dao đứng bên cạnh bị luồng khí thế đồng cổ này thổi bay cả mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung, cô ngơ ngác nhìn vách đá nứt toác rồi lại nhìn Thẩm Mặc như nhìn một con quái vật thời tiền sử:
“Cậu… cậu đột phá rồi? Lại còn là Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong?! Cái quái gì thế này? Người ta tu luyện trầy da tróc vảy, ngậm đắng nuốt cay mười năm trời không bằng cậu đi ‘ăn trộm’ lịch sử một chuyến à? Có phải hack game không đấy?!”
Thẩm Mặc đứng dậy, phủi phủi lớp bụi đá trên vai, khẽ vuốt lọn tóc bạc trước trán, cười hắc hắc đầy đắc ý:
“Đã bảo là nhân quả dội ngược mà Đường đại tiểu thư. Tôi cứu cả bộ tộc của họ, truyền thụ kỹ nghệ đúc trống đồng Đông Sơn, họ thờ phụng tôi suốt triệu năm qua. Giờ tôi chỉ thu chút ‘tiền lãi’ thọ nguyên và tu vi thì có gì là sai chứ? Đây gọi là đầu tư mạo hiểm có lời đấy!”
Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn như sóng dữ trong cơ thể, đắc ý nói: “Giờ thì ngon rồi, với cái thân thể xương đồng da sắt này, lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh mà dám vác phân thân đến nữa, tôi đấm cho lão nghi ngờ nhân sinh luôn!”
“Cậu bớt tự luyến đi,” Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm vì thấy hắn đã hoàn toàn bình phục, thậm chí còn mạnh lên một cách điên rồ. “Lối ra của mật đạo ở phía trước, chúng ta mau rời khỏi đây trước khi tà tu của Vô Cực Giáo đuổi tới.”
Cả hai nhanh chóng di chuyển dọc theo mật đạo tối tăm, hướng về phía ánh sáng le lói ở cuối con đường.
Thế nhưng, cuộc đời của một “Kẻ Trộm Thời Gian” chưa bao giờ là một thảm hoa hồng êm ái.
Ngay khi Thẩm Mặc và Đường Dao vừa bước ra khỏi cửa mật đạo ẩn khuất dưới những tán cây chò chỉ cổ thụ của rừng sương mù Nghĩa Lĩnh, bước chân của cả hai đột ngột khựng lại.
Một luồng áp lực nặng nề, cổ xưa và lạnh lẽo như núi Thái Sơn đè xuống từ trên không trung, khiến không khí xung quanh đông cứng lại như băng tuyết. Sương mù hiện đại bao phủ rừng cây bỗng nhiên cuộn xoáy kịch liệt, tạo thành một trận pháp vô hình khóa chặt mọi lối thoát.
Từ trong màn sương mù dày đặc, ba bóng người mặc trường bào màu xám tro, thêu hoa văn chim Lạc bay ngược chiều từ từ bước ra.
Kẻ đi đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí chất tiên phong đạo cốt nhưng đôi mắt lại lạnh lùng và sắc bén như chim ưng đêm. Trên tay lão cầm một cây gậy tre trăm đốt chế tác từ đồng đen cổ kính, phát ra luồng linh lực hệ Mộc và Thổ cực kỳ thâm hậu, thỉnh thoảng lại có những tia sáng vàng đất chạy dọc theo thân gậy.
“Cổ Lạc Ty?!” Đường Dao biến sắc, khẽ thốt lên, cơ thể cô vô thức căng thẳng, linh lực hệ Mộc mới thức tỉnh lập tức dao động bảo hộ quanh người.
Cô lập tức nhận ra hoa văn chim Lạc ngược chiều trên trường bào của họ. Đây là thế lực ẩn thế bí ẩn và cổ xưa nhất Thần Châu, chuyên canh giữ sử sách chân thực và sự bất biến của long mạch Âu Lạc. Họ hành tung vô định, không can thiệp vào chuyện thế tục, nhưng một khi họ xuất hiện, điều đó có nghĩa là trật tự của lịch sử đang bị đe dọa nghiêm trọng. Ngay cả Viện Khảo Cổ của Đường Dao cũng chỉ nghe danh họ qua những tài liệu mật cấp tối cao chứ chưa từng tiếp xúc trực tiếp.
Trưởng lão Cao Dương của Cổ Lạc Ty tiến lên một bước. Cây gậy tre trăm đốt trong tay lão nện nhẹ xuống đất.
*BOONG!!!*
Một tiếng vang trầm hùng như tiếng chuông chùa ngàn năm vang lên. Một vòng sóng xung kích màu vàng đất lan tỏa ra xung quanh, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn không gian trong vòng bán kính trăm mét, cắt đứt mọi liên kết linh lực với thế giới bên ngoài.
Cao Dương nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc, ánh mắt lão dừng lại rất lâu trên lọn tóc bạc trước trán của hắn, rồi nhìn xuống chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang mơ hồ tỏa ra ánh sáng đỏ âm u trong túi áo hắn. Giọng nói của lão trầm hùng, vang vọng như tiếng vọng từ lòng đất cổ xưa:
“Kẻ nghịch mệnh… Ngươi đã tự ý quay ngược thời gian, sửa đổi sử sách, làm nhiễu loạn thiên cơ và long mạch của Âu Lạc Thần Châu. Hành vi nghịch thiên của ngươi đã khiến dòng sông thời gian xuất hiện vết rách, thu hút sự chú ý của những thực thể tà ác ngoài hư không!”
Lão chỉ gậy tre về phía Thẩm Mặc, lạnh lùng tuyên bố:
“Hãy giao ra Tuế Nguyệt Đồng Bản và đi theo chúng ta về Cổ Lạc Ty chịu tội, chấp nhận hình phạt phong ấn ký ức và tu vi suốt đời. Nếu không, Thiên Đạo không dung, Cổ Lạc Ty ta cũng tuyệt đối không dung thứ cho một kẻ trộm thời gian đầy hiểm họa như ngươi!”
Đường Dao biến sắc, định tiến lên giải thích: “Tiền bối, chúng tôi không cố ý…”
Nhưng Thẩm Mặc đã nhanh hơn một bước. Hắn vươn tay chắn trước mặt Đường Dao, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ngạo nghễ và thách thức. Hắn khẽ bẻ khớp ngón tay nghe rắc rắc, nắm chặt nắm đấm ánh lên sắc đồng cổ hoàng gia rực rỡ của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.
“Giao ra đồng xu? Đi về chịu tội? Phong ấn ký ức?” Thẩm Mặc cười lớn một tiếng, giọng điệu đầy vẻ vô sỉ và tự tin của một kẻ vừa mới trúng số độc đắc tu vi. “Lão già râu bạc kia, các ông sống ẩn dật dưới lòng đất lâu quá nên bị trầm cảm rồi à? Tôi vừa mới cứu cả một bộ tộc khỏi nạn diệt vong, đúc trống đồng đánh lui Giao Long, lập nên công lao vĩ đại cho nhân loại Âu Lạc. Thiên Đạo còn đang bận gửi ‘tiền thưởng’ tu vi cho tôi kìa, các ông lấy tư cách gì đòi bắt tôi?”
Hắn tiến lên một bước, khí thế Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bùng nổ, ép lui sương mù xung quanh:
“Muốn bắt tôi đi? Được thôi! Nhưng trước tiên, các ông đã hỏi qua cái nắm đấm xương đồng da sắt này của tôi chưa?!”