Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 27: Nhảy vọt thời gian giữa trận chiến

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:35:49 | Lượt xem: 1

Bóng tối trong mật đạo Nghĩa Lĩnh không phải kiểu đen kịt thông thường, mà nó đặc quánh, nhớp nháp như thể được trộn bằng mực tàu ngàn năm với mồ hôi của những người thợ đá thời cổ đại. Tiếng bước chân khập khiễng của hai người vang lên đều đặn, nghe cô độc và thảm hại vô cùng.

Thẩm Mặc cảm giác như toàn bộ xương sườn của mình vừa trải qua một cuộc đại hội võ lâm, mà xương nào cũng đóng vai kẻ bại trận bị ăn hành toàn tập. Hắn ghé sát vào vai Đường Dao, vừa hít hà mùi hương lá thông thanh mát trên người cô để đánh lạc hướng cơn đau, vừa cố gắng dùng tông giọng mà hắn tự cho là “phong trần lãng tử” để phá tan bầu không khí u ám:

“Đường đại tiểu thư này, cô nói xem, nếu sau vụ này chúng ta viết một cuốn hồi ký lấy tên là *’Nhật ký gánh còng lưng của nhà khảo cổ học và cô nàng sạc dự phòng’* thì có khi lại bán chạy hơn mấy cuốn sách chuyên ngành khô khan của Viện trưởng đấy nhỉ? Tên viết tắt sẽ là *’Kẻ Trộm Thời Gian và chiếc ổ cắm di động’*, nghe rất có mùi khoa học viễn tưởng!”

Đường Dao nghiến răng trầm một tiếng, bàn tay đang đỡ eo hắn siết chặt lại một vòng khiến Thẩm Mặc suýt chút nữa thì “phun” ra cả phổi:

“Cậu bớt nói nhảm đi hộ tôi cái! Linh lực hệ Mộc của tôi cũng có giới hạn chứ không phải là nhà máy thủy điện Hòa Bình đâu mà sạc cho cậu mãi được. Nhìn lại cái bản mặt của cậu đi, giờ trông chẳng khác nào một ông cụ sáu mươi đang cố cưa sừng làm nghé đâu. Cái mái tóc bạc nửa đầu kia nữa, nhìn cứ như thể cậu vừa đi nhuộm highlight lỗi ở tiệm cắt tóc vỉa hè năm mươi nghìn một đầu ấy!”

“Ơ kìa, người ta gọi đây là phong cách ‘mỹ nam tóc bạc’ đang làm mưa làm gió trên các diễn đàn mạng đấy nhé! Cô thì biết cái gì về nghệ thuật thời trang mạt pháp.” Thẩm Mặc chép miệng tự giễu, nhưng khóe mắt lại khẽ liếc về phía sau.

Trực giác nhạy bén của một kẻ chuyên đi “lách luật” thời gian đang không ngừng gào rú trong đầu hắn. Có cái gì đó không đúng. Quá yên tĩnh. Đống đổ nát ngàn cân phía sau tuy đã chôn vùi ba tên đệ tử của Vô Cực Giáo, nhưng luồng oán niệm tanh hôi kia vẫn không hề tiêu tán. Nó giống như một loại ký sinh trùng ngửi thấy mùi máu tươi, đang âm thầm len lỏi qua từng kẽ đá nứt.

*Vù…*

Một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi ngược từ sâu trong mật đạo ra ngoài, mang theo mùi hôi thối của xác phân hủy và một thứ áp lực nặng nề đến mức khiến lồng ngực cả hai thắt chặt lại.

“Tránh ra!”

Thẩm Mặc đột ngột biến sắc, không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng đẩy mạnh Đường Dao sang một bên.

Ngay khoảnh khắc cô ngã nhào ra đất, không gian phía sau họ bỗng nhiên vặn vẹo một cách bạo liệt. Những mảnh đá vụn lơ lửng giữa không trung rồi vỡ vụn thành bột mịn. Từ trong khe nứt không gian chưa kịp khép hẳn, một luồng tà khí xám xịt như vũng bùn loãng phun trào ra ngoài, nhanh chóng ngưng tụ thành một khuôn mặt quỷ khổng lồ cao tới ba mét.

Khuôn mặt quỷ đó không có ngũ quan rõ ràng, nhưng hai hốc mắt sâu hoắm rực lên ngọn lửa hỏa độc màu xám xịt. Đó chính là ý thức tàn dư của giáo chủ Thái Thượng Vô Cực Giáo – Cơ Vô Mệnh!

Hóa ra, sau khi phân thân thứ nhất bị Lôi Đình Cổ Trận đánh cho “pay màu”, bản thể của gã ở hiện tại tuy bị phản phệ đến hộc máu, nhưng dã tâm và sự điên cuồng đã khiến gã triệt để mất đi lý trí. Gã chấp nhận hiến tế thêm một phần trăm năm thọ nguyên, dùng tà thuật “Vô Cực Chiếu Ảnh” để cưỡng ép ngưng tụ luồng ý thức thứ hai này, xuyên qua rào cản thời không bám theo luồng oán niệm bốc lên từ chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản. Đây chính là màn “chó cùng rứt giậu” điển hình của một lão quái vật ngàn năm!

“Nghịch tặc! Kẻ trộm thời gian! Ngươi dám hủy phân thân của ta, làm tổn hại đạo cơ của ta! Hôm nay, dù có phải trả giá bằng cả trăm năm tu vi, ta cũng phải lột da nấu xương ngươi, bắt ả đàn bà Ngự Linh tộc này phải chôn cùng!”

Giọng nói của Cơ Vô Mệnh giống như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, chấn động đến mức trần mật đạo lại bắt đầu rơi rụng cát bụi. Một luồng uy áp nửa bước Bá Vương Cảnh cuồn cuộn như sóng thần ập xuống, đè nặng lên vai hai người.

Đường Dao sắc mặt trắng bệch. Cô cảm nhận được huyết mạch trong người mình đang bị luồng tà khí kia áp chế đến mức đông cứng. Nhưng bản tính kiên cường của truyền nhân Ngự Linh tộc không cho phép cô lùi bước. Cô cắn chặt môi đến mức bật máu để duy trì sự tỉnh táo, hai tay nhanh chóng kết ấn, hét lớn:

“Mơ mộng hão huyền! Lão già mũi trâu nhà ông hôm nay đừng hòng chạm vào một sợi tóc của cậu ấy!”

“Vạn Mộc Triều Sinh – Thạch Anh Phong Tỏa!”

Mặt đất dưới chân Đường Dao đột ngột nứt ra. Hàng chục rễ cây thạch anh màu xanh lục sẫm, cứng như thép nguội, từ dưới lòng đất điên cuồng trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một bức tường phòng ngự khổng lồ chắn trước mặt họ. Thế nhưng, trước mặt một luồng ý thức điên cuồng của nửa bước Bá Vương Cảnh, nỗ lực của một Khải Huyết Cảnh đỉnh phong như cô chẳng khác nào dùng cành cây khô để chắn xe lu.

*ĐOÀNG!*

Luồng hỏa độc xám xịt từ khuôn mặt quỷ của Cơ Vô Mệnh trực diện va chạm với bức tường rễ cây. Chỉ trong một tích tắc, những sợi rễ thạch anh rực sáng linh lực hệ Mộc bỗng chốc bị ăn mòn, biến thành những dải than đen xì rồi vỡ vụn thành tro bụi.

Sức mạnh phản phệ cực lớn hất văng Đường Dao ra xa. Cô đập mạnh lưng vào vách đá lạnh lẽo, hộc ra một ngụm máu tươi, linh lực trong người hoàn toàn rối loạn.

“Đường đại tiểu thư!” Thẩm Mặc gào lên, đôi mắt híp lại đầy sát khí.

Khuôn mặt quỷ của Cơ Vô Mệnh cười lên sằng sặc, luồng tà khí xám xịt hóa thành một bàn tay khổng lồ, mang theo hỏa độc nóng bỏng trực tiếp chộp xuống đầu Đường Dao.

“Chết đi, con nhóc ranh!”

Đường Dao nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến. Linh lực của cô đã cạn sạch, cơ thể không thể di chuyển nổi một ngón tay. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, cô chỉ kịp gọi khẽ một tiếng:

“Thẩm Mặc… chạy đi… đừng lo cho tôi…”

“Chạy cái đầu cô ấy! Đã bảo là tôi thích kiểu bế công chúa hơn rồi mà!”

Một tiếng cười điên cuồng, bất cần đời vang lên ngay sát bên tai cô. Trước khi bàn tay hỏa độc của Cơ Vô Mệnh kịp chạm vào một sợi tóc của Đường Dao, một bóng người thanh y rách nát, mái tóc bạc trắng bay múa đã lao đến như một con thiêu thân.

Thẩm Mặc không màng đến việc kinh mạch của mình đang rách nát như mớ giẻ lau, hắn dùng hết chút sức tàn còn sót lại, bế xốc Đường Dao lên. Động tác bế công chúa này thực sự rất lỗi, vì cả hai đều mất đà và ngã nhào ra đất, nhưng hắn vẫn dùng cả cơ thể mình để che chắn hoàn toàn cho cô phía dưới.

Tay phải của Thẩm Mặc áp chặt vào lồng ngực, nơi chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang tỏa ra hơi ấm nóng bỏng. Hắn biết, nếu bây giờ không chơi một ván bài lớn, cả hai đứa sẽ cùng dắt tay nhau xuống gặp Diêm Vương uống trà loãng.

“Lão già mũi trâu! Ông thích chơi đúng không? Hôm nay ông nội cậu sẽ đưa ông đi tàu lượn siêu tốc miễn phí!”

Thẩm Mặc cắn đầu lưỡi, phun thẳng một ngụm máu đầu tim chứa đựng tinh hoa huyết mạch Lạc Hồng vào chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản.

*HƯU…UUU!*

Đồng xu cổ rỉ sét bỗng nhiên rít lên một tiếng chói tai, vang vọng khắp không gian mật đạo như tiếng gầm của một con thần thú bị đánh thức sau hàng triệu năm ngủ say. Vòng tròn mặt trời Đông Sơn trên mặt đồng xu xoay tròn với tốc độ ánh sáng, tỏa ra vạn đạo hào quang màu vàng kim rực rỡ, trực tiếp xua tan màn sương mù xám xịt của Cơ Vô Mệnh.

“Cái gì?! Sức mạnh thời không này… Ngươi điên rồi! Cưỡng ép nhảy vọt thời gian trong trạng thái này, ngươi sẽ bị nghiền thành bột mịn!” Cơ Vô Mệnh kinh hãi gào lên, khuôn mặt quỷ khổng lồ của gã bắt đầu bị lực hút từ đồng xu làm cho méo mó, vặn vẹo.

“Chết thì chết chung, sợ cái củ cải nhà ông!”

Thẩm Mặc cười khằng khặc, hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay phải của hắn bừng sáng rực rỡ.

*XOẢNG!*

Một tiếng động như tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên. Không gian xung quanh họ hoàn toàn sụp đổ, lộ ra một vết rách thời không khổng lồ đen ngòm, sâu thẳm như miệng của một con quái thú vũ trụ. Lực hút khủng khiếp từ vết rách ngay lập tức nuốt chửng cả Thẩm Mặc, Đường Dao và luồng ý thức đang gào thét thảm thiết của Cơ Vô Mệnh vào bên trong.

Cảm giác tiếp theo đối với Thẩm Mặc chỉ có thể dùng hai từ để mô tả: “Kinh hoàng”.

Nó không giống như những lần du hành bằng ý thức trước đây, khi hắn chỉ là một linh thể nhẹ nhàng lướt qua lịch sử. Lần này, hắn đang cưỡng ép mang theo cả thực thể của mình và Đường Dao nhảy vọt qua rào cản thời gian.

Cơ thể hắn như bị đặt vào trong một chiếc máy giặt công nghiệp đang quay ở chế độ vắt cực đại. Lực ly tâm của tuế nguyệt luân hồi điên cuồng xé rách da thịt hắn, từng lỗ chân lông rớm máu tươi. Những mảnh vỡ lịch sử lướt qua mắt họ như những thước phim quay nhanh với tốc độ chóng mặt: những triều đại hưng thịnh rồi suy vong, những cuộc chiến tranh đẫm máu, những cánh rừng nguyên sinh mọc lên rồi lụi tàn…

Đường Dao ôm chặt lấy cổ Thẩm Mặc, tiếng gió gào rú bên tai mạnh đến mức khiến cô không thể mở mắt. Cô chỉ cảm nhận được vòng tay của tên “báo thủ” này tuy đang run rẩy kịch liệt, nhưng vẫn vững chãi như một bàn thạch bảo vệ cô trước những cơn bão thời gian đang chực chờ xé xác họ.

“Giữ chặt lấy tôi! Chúng ta sắp tiếp đất rồi!” Thẩm Mặc hét lên qua tiếng gió rít.

*UỲNH!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên dội vào màng nhĩ. Cơn chấn động mạnh đến mức khiến Thẩm Mặc cảm giác như toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình vừa được sắp xếp lại một lượt.

Ba bóng người từ trên trời rơi thẳng xuống một bãi đất trống, tạo thành một cái hố sâu hoắm, bụi đất mù mịt bay tứ tán.

“Khụ… khụ… mẹ kiếp, cái dịch vụ du lịch thời không này lần sau phải đánh giá một sao trên ứng dụng mới được…”

Thẩm Mặc chật vật bò ra khỏi đống đất cát, miệng không ngừng phun ra bụi bẩn. Hắn đưa tay lên vuốt tóc, rồi đột ngột đứng hình. Mái tóc dài của hắn, vốn dĩ chỉ bạc trắng một nửa sau lần nghịch chuyển thời gian trước, thì giờ đây dưới tác động của cú nhảy vọt khổng lồ này, đã hoàn toàn biến thành một màu trắng phao như tuyết mùa đông. Không còn một sợi tóc đen nào sót lại.

Gương mặt hắn tuy đã được linh lực hệ Mộc của Đường Dao khôi phục, nhưng thần sắc lại mệt mỏi đến cực điểm, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ sọc. Hắn liếc nhìn mu bàn tay phải, hình xăm đồng hồ cát lúc này đã hoàn toàn mờ nhạt, nguội lạnh như tro tàn.

“Cậu… tóc của cậu…” Đường Dao lảo đảo bò đến bên cạnh, nhìn mái tóc trắng như tuyết của hắn mà giọng nói nghẹn lại.

“Đã bảo là ngầu rồi mà. Giờ thì tôi chính thức cosplay thành cụ tổ của chính mình rồi nhé.” Thẩm Mặc nhếch môi cười tự giễu, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển hướng sang bên cạnh.

Cách đó không xa, luồng ý thức của Cơ Vô Mệnh cũng bị kéo theo cú nhảy vọt này. Thế nhưng, ngay khi vừa tiếp đất, khuôn mặt quỷ xám xịt của gã bỗng nhiên co rút lại một cách kịch liệt. Luồng tà khí vốn dĩ cuồn cuộn như thác đổ giờ đây giống như gặp phải thiên địch, bị ép cho co cụm lại thành một làn sương mỏng manh, không ngừng phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ gặp chảo nóng.

“Linh khí… Linh khí hồng hoang đậm đặc thế này?! Đây… đây không phải là thời mạt pháp! Ngươi đã đưa ta đến nơi quái quỷ nào?!” Cơ Vô Mệnh kinh hoàng gào lên.

Thẩm Mặc không thèm trả lời gã. Hắn từ từ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, và ngay lập tức, cả hắn và Đường Dao đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoàn toàn choáng ngợp.

Bầu trời không phải màu xanh lam nhạt của đô thị hiện đại đầy khói bụi, mà là một màu xanh ngọc bích sâu thẳm, rực rỡ đến mức tinh khiết. Từng đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, mang theo luồng linh khí hồng hoang đậm đặc đến mức hóa thành những giọt sương nhỏ li ti rơi xuống mặt đất. Hít một hơi vào phổi, Thẩm Mặc cảm giác như từng tế bào khô héo trong người mình đang điên cuồng reo hò, sống dậy.

Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở phía dưới mặt đất.

Trước mặt họ là một đại công trường khổng lồ, vĩ đại đến mức không tưởng. Những bức tường thành bằng đất đá khổng lồ, cao hàng chục trượng, đang được xây dựng theo một quỹ đạo xoắn ốc chín vòng đồng tâm. Nhìn từ trên cao, nó giống như một con ốc sên khổng lồ thời tiền sử đang lặng lẽ nằm phủ phục trên đại địa, ôm trọn lấy cả một vùng non sông trù phú.

“Đây là… Loa Thành!” Đường Dao thốt lên, đôi mắt phượng mở to hết cỡ, toàn thân run rẩy vì phấn khích của một nhà khảo cổ học thực địa. “Những bức tường đất này… kỹ thuật đắp thành bằng đất nện kết hợp với đá tảng… Đây chính là Loa Thành thời kỳ đang xây dựng! Chúng ta… chúng ta thực sự đã quay về thời đại của An Dương Vương!”

“Chuẩn không cần chỉnh, Đường đại tiểu thư.” Thẩm Mặc nhe răng cười, nhưng nụ cười nhanh chóng đông cứng lại khi hắn nghe thấy những tiếng động lạ từ phía dưới.

*UỲNH… UỲNH… UỲNH…*

Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển một cách nhịp nhàng. Đó không phải là động đất, mà là tiếng bước chân của hàng vạn con người đang di chuyển đồng bộ.

*U…UUU…UUU!*

Tiếng tù và làm bằng sừng của những con dị thú hồng hoang vang lên liên thanh, trầm hùng, cổ quái và tràn đầy sát khí nguyên thủy, xé toạc bầu không khí yên bình của buổi hoàng hôn.

“Kẻ trộm thời gian! Dù đây có là thời đại nào, ta cũng phải giết ngươi!”

Cơ Vô Mệnh dù bị linh khí hồng hoang áp chế, nhưng thù hận đã che mờ lý trí. Khuôn mặt quỷ xám xịt của gã gầm lên một tiếng điên cuồng, hóa thành một mũi tên độc màu xám lao thẳng về phía lồng ngực của Thẩm Mặc.

“Cẩn thận!” Đường Dao hét lên, định lao ra chắn cho hắn.

Nhưng cô chưa kịp động đậy thì từ các ngả đường xoắn ốc của công trường thành trì phía dưới, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đã diễn ra.

*RÀO… RÀO… RÀO!*

Hàng ngàn, hàng vạn chiến binh cổ đại từ trong sương mù của công trường đồng loạt xuất hiện, vây kín lấy bãi đất trống nơi ba người đang đứng.

Đó là những nam tử mình trần đóng khố, làn da ngăm đen khỏe khoắn như đúc bằng đồng đỏ, trên ngực và bắp tay xăm kín những hình vẽ Giao Long uốn lượn đầy dũng mãnh. Họ không mặc những bộ giáp sắt nặng nề kiểu phong kiến phương Bắc, mà khoác trên mình những tấm giáp đồng Đông Sơn được chạm khắc tinh xảo hình ảnh những con chim Lạc đang vỗ cánh bay về phía mặt trời. Tay họ cầm khiên làm bằng da thú hồng hoang cứng cáp, tay kia lăm lăm những chiếc rìu chiến bằng đồng rực sáng linh quang.

Đáng sợ nhất là khí huyết của hàng vạn con người này khi tụ hội lại một chỗ, bốc lên ngùn ngụt như những cột khói lửa khổng lồ. Trên đỉnh đầu của quân đội cổ đại, luồng khí huyết cuồn cuộn ấy ngưng tụ lại, hóa thành hình bóng của những con chim Lạc khổng lồ dài hàng trăm trượng đang vỗ cánh, che lấp cả một góc trời.

Đây chính là quân đội thức tỉnh Huyết Mạch Chi Lực thời kỳ đỉnh cao của Âu Lạc Thần Châu! Sức mạnh của sự đoàn kết và niềm tin nguyên thủy mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh phải rạn nứt.

“Yêu nghiệt phương nào, dám to gan quấy rối thánh địa xây thành của Bản vương?!”

Một giọng nói như sấm truyền vang lên từ phía sau quân đội.

Hàng vạn chiến binh đồng loạt rẽ lối, quỳ rạp xuống đất một cách cung kính. Từ trong ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, một vị tướng lĩnh cưỡi trên lưng một con thiết mã khổng lồ bước ra. Con thiết mã này không phải là ngựa thường, mà là một con dị thú toàn thân bọc trong những tấm vảy đồng sáng loáng, bốn chân đạp lửa, mỗi lần thở ra đều mang theo luồng lôi đình màu vàng nhạt.

Vị tướng lĩnh ngồi trên lưng thú có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt chữ điền uy nghiêm, ánh mắt sắc sảo như chim ưng. Trên tay ông ta đang cầm một chiếc nỏ khổng lồ làm bằng gỗ mun đen nhánh, trên thân nỏ khảm một chiếc mai rùa màu vàng óng ánh – đó chính là Nỏ Thần Kim Quy truyền thuyết!

Cơ Vô Mệnh lúc này đã lao đến cách Thẩm Mặc chỉ còn ba thước. Thế nhưng, ngay khi vị tướng lĩnh kia xuất hiện, một luồng áp lực vô hình từ chiếc nỏ thần bỗng chốc khóa chặt lấy khuôn mặt quỷ xám xịt của gã.

*VẠN CỔ LOA THÀNH TRẬN – THỨC TỈNH!*

Mặt đất dưới chân Cơ Vô Mệnh bỗng nhiên bừng sáng. Những đường hoa văn xoắn ốc khổng lồ của thành trì đang xây dựng bỗng chốc kết nối lại với nhau, tỏa ra một luồng ánh sáng màu vàng kim nhạt, trực tiếp hóa thành một bàn tay khổng lồ từ lòng đất thò lên, bóp chặt lấy luồng ý thức của gã tà tu mạt pháp.

“Cái gì?! Trận pháp này… Sức mạnh của đất mẹ Âu Lạc?! Không thể nào!” Cơ Vô Mệnh hét thảm một tiếng, luồng tà khí trên người gã bị trận pháp ép cho nổ tung liên tục, tu vi nửa bước Bá Vương Cảnh bỗng chốc bị đè bẹp xuống chỉ còn chưa đầy một phần mười.

Vị tướng lĩnh trên lưng thiết mã lạnh lùng nhìn khuôn mặt quỷ đang giãy giụa, ông ta không thèm nói lời thứ hai, cánh tay săn chắc như đúc bằng đồng đỏ gồng lên, kéo căng dây nỏ thần.

Không cần dùng đến những mũi tên bằng đồng thông thường, linh khí đất trời trong vòng mười dặm xung quanh bỗng chốc điên cuồng tụ hội về phía mũi nỏ, ngưng tụ thành một mũi tên sáng rực như một mặt trời nhỏ.

“Bắn!”

*VÚT!!!*

Tiếng dây nỏ rít lên xé toạc bầu không khí hồng hoang. Mũi tên linh lực bắn ra, ngay lập tức hóa thành một luồng sáng hình một con rùa vàng khổng lồ, há miệng khạc ra vạn đạo lôi đình màu vàng kim rực rỡ, trực diện lao về phía Cơ Vô Mệnh.

“Không!!! Bản giáo chủ bất tử dã…”

*BÙM!!!*

Lời của Cơ Vô Mệnh chưa kịp dứt thì luồng lôi đình của nỏ thần đã xuyên qua lồng ngực gã. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, luồng ý thức tàn bạo của gã tà tu mạt pháp bỗng chốc bị đánh cho tan rã, hóa thành những làn sương xám xịt rồi triệt để tiêu biến vào hư không, không còn để lại một chút dấu vết nào.

Cơn gió mạnh từ vụ nổ thổi qua, làm mái tóc bạc trắng của Thẩm Mặc bay múa lộn xộn.

Đường Dao đờ người ra nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng há hốc không thốt nên lời. Một luồng ý thức của nửa bước Bá Vương Cảnh, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho toàn bộ giới tu tiên hiện đại, vậy mà chỉ trong một phát bắn của quân đội cổ đại đã bị tiêu diệt sạch sẽ như phủi bụi. Sức mạnh của thời kỳ Đông Sơn đỉnh cao… thực sự quá mức khủng khiếp!

Thế nhưng, chưa kịp để họ thở phào nhẹ nhõm, hàng vạn chiến binh xăm mình Giao Long xung quanh bỗng đồng loạt tiến lên một bước.

*RẦM!*

Tiếng rìu đồng nện xuống khiên da thú vang lên rầm rầm, sát khí ngùn ngụt khóa chặt lấy hai kẻ ngoại lai vừa xuất hiện từ vết rách thời không. Hàng vạn mũi tên linh lực từ những chiếc nỏ đồng của binh sĩ đồng loạt chỉa thẳng vào đầu Thẩm Mặc và Đường Dao.

“Đường đại tiểu thư…” Thẩm Mặc khẽ ho một tiếng, thì thầm vào tai cô. “Tôi có một tin tốt và một tin xấu, cô muốn nghe tin nào trước?”

“Tin xấu đi, đồ báo thủ!” Đường Dao run rẩy nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán dưới áp lực huyết mạch quá lớn từ quân đội cổ đại.

“Tin xấu là chúng ta đang bị bao vây bởi một vương quốc có lực lượng quân sự mạnh nhất thời tiền sử, và chỉ cần họ hắt hơi một cái thôi là chúng ta sẽ biến thành phân bón cho công trường Loa Thành ngay lập tức.”

“Thế còn tin tốt?”

“Tin tốt là… chiếc nỏ thần kia là hàng thật giá thật bằng đồng đen nguyên chất đấy! Nếu mang được một chiếc về hiện đại bán đấu giá, chúng ta có thể mua lại cả cái Viện Khảo Cổ của cô rồi cho lão sếp hói đầu của tôi đi quét dọn nhà vệ sinh suốt đời!”

“Cậu đi chết đi!!!” Đường Dao nghiến răng thét lên, thực sự muốn bóp chết tên vô sỉ này ngay tại chỗ.

Từ trên đài cao xây bằng những tảng đá khổng lồ ở trung tâm thành trì, một bóng người từ từ bước xuống.

Đó là một nam tử trung niên có khí chất uy nghiêm đến mức khiến vạn vật xung quanh phải nín thở. Ông ta đầu đội mũ lông chim Lạc cao vút, mình khoác tấm trường bào màu đỏ thêu hoa văn mặt trời Đông Sơn rực rỡ, hông đeo một thanh kiếm đồng lấp lánh ánh kim cổ kính. Mỗi bước đi của ông ta đều khiến linh mạch dưới lòng đất Loa Thành cộng hưởng, tỏa ra một luồng Đế Vương Chi Khí cuồn cuộn của một vị vua – một bậc Bá Vương Cảnh thực thụ!

Đó chính là Thục Phán An Dương Vương!

An Dương Vương bước đến trước mặt hai người, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua mái tóc bạc trắng của Thẩm Mặc, rồi đột ngột dừng lại trên chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang cầm trên tay hắn.

Đôi mắt vị vua cổ đại bỗng híp lại, luồng Đế Vương Chi Khí trên người ông ta bỗng chốc dao động một cách kịch liệt khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc của Thần Kim Quy đang tỏa ra từ đồng xu cổ.

Ông ta chỉ tay thẳng vào mặt Thẩm Mặc, giọng nói trầm hùng như sấm truyền vang vọng khắp công trường Loa Thành:

“Các ngươi là ai? Tại sao trên người lại mang theo hơi thở của thần vật hộ quốc? Nói! Nếu không, Bản vương sẽ khiến linh hồn các ngươi vĩnh viễn bị giam giữ dưới chân thành Loa!”

Thẩm Mặc nhìn thẳng vào mắt vị vua truyền thuyết, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ranh ma quen thuộc. Hắn biết, trò chơi cân não lớn nhất cuộc đời hắn… chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8