Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 16: Thoát hiểm trong gang tấc

Cập nhật lúc: 2026-06-24 16:10:00 | Lượt xem: 3

Sương mù lạnh lẽo phủ kín những triền đá dốc của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, dày đặc đến mức chỉ cần giơ bàn tay ra trước mặt cũng khó lòng nhìn rõ năm ngón. Gió đêm rít qua từng kẽ đá, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng rừng già hoang dã, tựa như tiếng thở dài ai oán của một vong hồn cổ đại vừa thức tỉnh sau giấc ngủ triệu năm. Trên bầu trời, vầng trăng rằm không hề sáng tỏ mà mang một sắc vàng bủng beo, ẩn hiện sau những dải mây xám xịt như tro tàn, đổ xuống trần gian những luồng ánh sáng nhợt nhạt, ma mị.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê giữa ranh giới của sự sống và cái chết, Thẩm Mặc cảm nhận được đồng xu cổ Tuế Nguyệt Đồng Bản nằm trước ngực bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng hơi nóng âm ỉ truyền thẳng vào lồng ngực hắn, kéo theo một mảnh ký ức vụn vỡ dội ngược vào đại não: hình ảnh một bàn tay khổng lồ bằng đá thạch anh trắng đang rạn nứt dưới lòng đất, và từ những kẽ nứt sâu hoắm ấy, một bóng đen quỷ dị mang theo hàng vạn con mắt màu tím đang từ từ bò lên. Điềm báo? Hay là lời cảnh báo từ một kỷ nguyên đã mất? Thẩm Mặc chưa kịp suy nghĩ sâu thêm thì một cú xóc nảy cực mạnh đã kéo phăng ý thức của hắn trở lại với thực tại tàn khốc.

*ẦM!*

Một tảng đá lớn bằng cả chiếc lăng mộ cổ đổ ập xuống ngay phía sau gót chân, nghiền nát những bậc thềm đá thạch anh thành một đống vụn cám. Bụi đất mịt mù xộc thẳng vào mũi vào họng khiến Thẩm Mặc ho sặc sụa, lồng ngực đau nhói như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đang cắm vào phế quản.

“Khục… Đường đại tiểu thư, nếu tôi có mệnh hệ gì ở đây, xin cô hãy nhớ chôn tôi cùng với mấy cuốn luận văn khảo cổ chưa kịp xuất bản nhé. Để dưới suối vàng tôi còn có cái mà mang đi flex với Diêm Vương, chứng minh bản thân là một trí thức trẻ yêu nghề chứ không phải kẻ lười lao động…” Thẩm Mặc nhe răng, cố gắng rặn ra một câu đùa tự giễu, nhưng giọng nói của hắn đã khản đặc, yếu ớt đến đáng thương.

“Cậu bớt nói nhảm đi! Giữ sức mà thở cho tôi!”

Đường Dao cắn chặt môi đến mức rớm máu, hai tay ôm chặt lấy eo Thẩm Mặc, gần như là dùng toàn bộ sức lực của cơ thể để kéo hắn tiến về phía trước. Gương mặt thanh tú của vị viện trưởng trẻ tuổi lúc này đã lấm lem bùn đất và muội than từ vụ nổ lôi đình, nhưng đôi mắt phượng của cô lại sáng rực lên một cách bất thường.

Mật đạo dưới lòng Nghĩa Lĩnh đang bước vào giai đoạn sụp đổ hoàn toàn. Dư chấn từ cột lôi đình khổng lồ của Lạc Đình Cổ Trận không chỉ đánh tan phân thân của Cơ Vô Mệnh mà còn kích hoạt một phản ứng dây chuyền, khiến toàn bộ hệ thống địa tầng của ngọn núi thiêng này lung lay dữ dội. Những vết nứt lớn như những con rết khổng lồ bò loang lổ trên trần hầm, trút xuống những cơn mưa đá hộc và bụi cát dày đặc.

Thẩm Mặc lúc này thực sự đã trở thành một “phế nhân” đúng nghĩa đen. Việc cưỡng ép kích hoạt năng lực “Trộm thời gian” ngược dòng mười phút không chỉ vắt kiệt chút linh lực ít ỏi trong Khải Huyết Cảnh của hắn, mà còn trực tiếp đốt cháy mất mười năm thọ nguyên quý giá. Mái tóc đen nhánh của hắn giờ đây đã bạc trắng mất một nửa, lòa xòa trước trán như những sợi cước lạnh lẽo. Da mặt hắn khô ráp, khóe mắt hằn lên những nếp nhăn mờ nhạt của một người đã bước sang tuổi trung niên chỉ trong vòng một cái chớp mắt. Chân hắn mềm nhũn ra như bún, mỗi bước đi đều phải dựa hoàn toàn vào lực nâng đỡ từ bả vai mảnh dẻ của Đường Dao.

“Không ổn rồi, trần hầm phía trước sắp sập hoàn toàn!” Thẩm Mặc cố gắng ngẩng đầu lên, con mắt khảo cổ học của hắn lập tức nhận ra kết cấu của vòm đá phía trước đã mất đi điểm tựa chịu lực. Một tảng thạch anh nặng hàng chục tấn đang từ từ nghiêng xuống, chuẩn bị bịt kín lối thoát duy nhất của hai người.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Đường Dao đột ngột dừng bước. Cô đẩy Thẩm Mặc tựa vào một góc vách đá tương đối kiên cố, còn bản thân thì tiến lên một bước, hít sâu một hơi.

*VÚT!*

Một luồng linh lực màu xanh lục bảo dạt dào sinh mệnh lực đột ngột bộc phát từ luân xa ngực của cô, hóa thành những dải lụa sáng quấn quanh hai cánh tay. Đây chính là sức mạnh của huyết mạch Ngự Linh tộc hệ Mộc vừa được thức tỉnh hoàn toàn sau khi được Tuế Nguyệt Mộc Tủy gột rửa. Gương mặt Đường Dao hiện lên vẻ trang nghiêm thần thánh, cô áp mạnh hai bàn tay nhỏ nhắn xuống mặt đất gồ ghề, tràn đầy rêu phong cổ xưa.

“Vạn mộc thính ngô lệnh… Khởi!”

*RẮC! RẮC! RẮC!*

Tiếng động cơ học của tự nhiên vang lên rợn người. Từ những khe nứt trên vách đá thạch anh, hàng trăm, hàng ngàn sợi rễ cây cổ thụ khổng lồ — những cây chò chỉ, cây sấu ngàn năm tuổi đang sinh trưởng trên đỉnh Nghĩa Lĩnh — bỗng nhiên như nhận được mệnh lệnh của thần linh, điên cuồng đâm xuyên qua các tầng địa chất cứng ngắc. Chúng lao xuống mật đạo, đan chéo vào nhau với một tốc độ kinh hoàng, tạo thành một cái vòm rễ cây khổng lồ, vững chãi như một chiếc mai rùa bằng gỗ mun nâng đỡ lấy toàn bộ trần hầm đang sụp đổ.

*UỲNH!*

Tảng thạch anh nặng hàng chục tấn đổ ập xuống, nện thẳng lên vòm rễ cây do Đường Dao gọi ra. Tiếng gỗ gãy rắc rắc vang lên chói tai, những sợi rễ cây to bằng bắp đùi người lớn bị ép đến mức rỉ ra dòng nhựa đỏ tươi như máu, nhưng cái vòm gỗ ấy vẫn kiên cường chống đỡ, tạo ra một khoảng không gian hẹp vừa đủ cho hai người chui qua.

Khóe miệng Đường Dao lập tức tràn ra một vệt máu tươi. Việc cưỡng ép điều khiển thực vật cổ thụ ở cảnh giới hiện tại là một gánh nặng cực kỳ khủng khiếp đối với kinh mạch của cô. Thần sắc cô nhanh chóng uể oải xuống, nhưng cô vẫn nghiến răng, quay lại xốc Thẩm Mặc lên:

“Chạy mau! Tôi không giữ được lâu đâu!”

“Đường đại tiểu thư… cô quả thực là… cái gánh tạ nặng nhất nhưng cũng là tấm lá chắn xịn nhất mà tôi từng gặp…” Thẩm Mặc vừa thở dốc vừa không quên khua môi múa mép để giảm bớt sự căng thẳng. Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, cùng cô lao qua khoảng trống dưới vòm rễ cây đang rạn nứt từng khúc.

Phía sau bọn họ, từ dưới đống đổ nát ngập tràn bụi đất và lôi hỏa chưa tan, tiếng gào rú điên cuồng, đầy oán hận của Hắc Phong đột ngột vọng lại, xuyên qua những kẽ đá hẹp:

“Thẩm Mặc! Đường Dao! Lũ nghịch tặc các ngươi không thoát được đâu! Giáo chủ đã biết chuyện này! Bản thể của ngài sẽ sớm tới đây! Lũ rác rưởi các ngươi… bổn tọa nhất định sẽ lột da, rút xương, đem linh hồn các ngươi luyện thành nến thắp trăm năm trong tà điện!”

“Lão già kia dai thật đấy, bị đá đè thế kia mà vẫn còn sức hét to thế. Chắc chắn là do ăn nhiều thịt mỡ nên lớp phòng ngự dày hơn người thường rồi.” Thẩm Mặc lầm bầm, trong lòng thầm kinh hãi trước sức sống dai dẳng của tu sĩ Chúc Đồng Cảnh. Nếu không phải lăng mộ sụp đổ chặn đường, chỉ riêng một mình Hắc Phong cũng đủ để làm thịt hai người họ lúc này.

*RẮC… UỲNH!*

Cái vòm rễ cây cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng của ngọn núi, hoàn toàn gãy vụn. Đất đá đổ xuống, lấp kín hoàn toàn mật đạo phía sau, nuốt chửng cả tiếng chửi rủa của Hắc Phong vào bóng tối vĩnh cửu. Đồng thời, một luồng lực đẩy cực mạnh từ khối không khí bị nén dưới lòng đất đã thổi bay Thẩm Mặc và Đường Dao văng ra ngoài một khe nứt tự nhiên.

***

*BỘP!*

Hai bóng người lăn mấy vòng trên bãi cỏ đẫm sương đêm, cuối cùng dừng lại bên cạnh một rặng tre ngà xào xạc.

Cơn mưa rừng Nghĩa Lĩnh đã tạnh từ lúc nào, chỉ còn lại những giọt nước mưa đọng trên lá tre rơi xuống lộp bộp. Không khí ngoài trời mát lạnh, mang theo mùi thơm thanh khiết của đất ẩm và lá mục, hoàn toàn khác biệt với mùi lưu huỳnh và tử khí ngột ngạt dưới lòng đất. Lối ra của khe nứt phía sau họ ngay lập tức bị một đống đất đá sụp xuống bịt kín hoàn toàn, tạo thành một gò đất phẳng lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đường Dao quỳ rụp xuống bãi cỏ, hai tay chống xuống đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Luồng sáng xanh lục bảo trên người cô tắt lịm, để lại một cảm giác mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng. Cô đã vắt kiệt giọt linh lực cuối cùng để cứu cả hai.

Thế nhưng, cô thậm chí còn không thèm lau vệt máu trên khóe môi mình, lập tức bò nhào đến bên cạnh Thẩm Mặc, người đang nằm ngửa trên cỏ, mắt nhìn trân trân lên bầu trời đêm.

Dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo của Nghĩa Lĩnh, diện mạo của Thẩm Mặc hiện lên rõ mồn một. Mái tóc vốn dĩ đen mượt của chàng thanh niên ngoài hai mươi tuổi giờ đây đã bạc trắng một nửa, những sợi tóc bạc lấp lánh dưới ánh trăng như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của việc đùa giỡn với thời gian. Khóe mắt hắn xuất hiện những nếp nhăn nhàn nhạt, thần thái mệt mỏi, già nua như một người đã trải qua nửa đời sương gió.

“Cậu… cậu có biết mình đã làm cái gì không?” Giọng Đường Dao run rẩy, những giọt nước mắt ấm áp mà cô cố kìm nén suốt cuộc rượt đuổi cuối cùng cũng rơi xuống, nhỏ giọt trên gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Mặc. “Mười năm thọ nguyên… Cậu đổi mười năm thọ nguyên chỉ để cứu tôi sao? Đồ điên này! Cậu có phải là kẻ ngốc không hả?!”

Thẩm Mặc nhìn những giọt nước mắt của cô rơi trên mặt mình, cảm thấy có chút ngứa ngáy. Hắn gượng nhẹ giơ bàn tay run rẩy lên, cố gắng vuốt lại mái tóc bạc của mình, cười khì khì:

“Đường đại tiểu thư, cô khóc cái gì chứ? Cô nhìn kỹ đi, kiểu tóc highlight muối tiêu thời thượng này ngoài tiệm cắt tóc đắt đỏ ở trung tâm thành phố phải tốn mấy triệu bạc mới nhuộm được đấy. Tôi tự nhuộm bằng thọ nguyên của mình, vừa tiết kiệm ngân sách cho Viện khảo cổ, vừa mang lại phong thái của một vị giáo sư uyên bác, đầy trải nghiệm. Sau này đi thực địa, đố đứa nào dám bảo tôi là lính mới nữa.”

“Cậu còn tâm trạng đùa được à?!” Đường Dao vừa giận vừa thương, đấm nhẹ một cái vào vai hắn, nhưng lập tức rụt tay lại vì sợ làm đau cơ thể đang rã rời của hắn. “Cậu suýt nữa thì bay màu rồi có biết không? Nếu không có Tuế Nguyệt Mộc Tủy hộ mệnh, mười năm thọ nguyên đó đã đủ để biến cậu thành một bộ xương khô ngay tại chỗ rồi!”

“Thì bởi vậy tôi mới bảo tính ra mình vẫn lời chán.” Thẩm Mặc khẽ thở dài, ánh mắt nhìn về phía đỉnh Nghĩa Lĩnh mờ sương. “Nếu không dùng chiêu đó, cả hai chúng ta đều đã làm mồi cho phân thân của lão già mũi trâu kia rồi. Hơn nữa… tôi cũng vừa phát hiện ra một chuyện cực kỳ thú vị.”

Hắn dừng lại một chút, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự nghiêm túc hiếm hoi:

“Cái bức tượng không mặt trong lăng mộ kia… và cả bức tượng mà Trường Sinh Tử tạc từ triệu năm trước… chính là tôi. Chuyến du hành thời gian của tôi không phải là ngẫu nhiên, mà là một vòng lặp nhân quả đã được định sẵn từ trước. Tôi chính là vị ‘Thần Minh’ mà họ thờ phụng.”

Đường Dao ngẩn người. Cô im lặng nhìn Thẩm Mặc, trong lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp khó tả. Một kẻ phế mạch bị cả Viện khảo cổ khinh bỉ, giờ đây lại chính là vị thần khởi thủy sáng tạo ra con đường tu tiên của nhân loại. Sự thật này quá mức điên rồ, vượt xa mọi lý thuyết khoa học hay lịch sử mà cô từng được học. Nhưng nhìn mái tóc bạc trắng của hắn dưới ánh trăng, cô biết, hắn không hề nói dối. Cái giá hắn phải trả cho thân phận “Thần Minh” ấy quá đỗi tàn nhẫn.

“Cậu…” Đường Dao khẽ thở dài, nhẹ nhàng đỡ hắn ngồi dậy, dựa lưng vào một gốc tre ngà ấm áp. “Dù cậu có là Thần Minh hay là cái gì đi chăng nữa, thì hiện tại cậu cũng chỉ là một bệnh nhân cần được chăm sóc. Ngồi yên đó, để tôi xem vết thương cho cậu.”

Cô dùng chút linh lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại, nhẹ nhàng xoa nắn các khớp xương trên người hắn. Cảm giác ấm áp dịu nhẹ lan tỏa khiến Thẩm Mặc khẽ rên lên một tiếng dễ chịu.

***

“Được rồi, tạm thời giữ được mạng nhỏ của cậu.” Đường Dao lau mồ hôi trên trán, sắc mặt cô cũng trắng bệch vì kiệt sức. “Nhưng chúng ta phải tìm chỗ trốn ngay lập tức. Bọn Vô Cực Giáo chắc chắn sẽ không bỏ qua…”

“Chờ đã.”

Thẩm Mặc đột ngột ngắt lời cô. Ánh mắt hắn đổ dồn về phía chiếc túi dã ngoại rách nát đang đeo bên sườn. Từ bên trong túi, một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm quỷ dị, nóng bỏng như máu mục đang len lỏi qua các kẽ vải, chiếu rọi lên mặt đất.

Thẩm Mặc cẩn thận thò bàn tay run rẩy vào túi, lôi ra mảnh vỡ thứ nhất của Tuế Nguyệt Đỉnh — mảnh đồng cổ hình bán nguyệt mà hắn vừa đoạt được từ bệ thờ đá thạch anh.

Mảnh đồng này vốn dĩ mang hoa văn chim Lạc đang bay và hình mặt trời Đông Sơn, lúc ở trong lăng mộ nó tỏa ra ánh sáng vàng kim ấm áp của lôi đình chính khí. Thế nhưng lúc này, trên bề mặt mảnh đồng vẫn còn dính vài giọt máu đầu tim của Thẩm Mặc — giọt máu chứa đựng huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên rớm ra trong trận chiến trước.

Dưới ánh trăng rằm nhợt nhạt, những giọt máu ấy đột ngột bị bề mặt kim loại rỉ sét của mảnh đồng hấp thụ sạch sẽ, không để lại một dấu vết.

*HƯƠNG…!!!*

Mảnh vỡ trống đồng đột ngột rít lên một tiếng kêu thảm thiết, chói tai!

Âm thanh đó không phải là tiếng kim loại va đập hay tiếng gió rít thông thường, mà là một thứ âm thanh vặn vẹo, chứa đựng oán niệm ngập trời. Nó tựa như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh đang bị tàn sát, tiếng trống trận dồn dập bị dập tắt bởi những tiếng gầm rú của yêu ma hoang dã, tiếng xích sắt lạnh lẽo kéo lê trên nền đất đóng băng, và cả tiếng gào thét tuyệt vọng của một bộ tộc cổ xưa dưới móng vuốt của một thực thể khổng lồ.

“Á!”

Đường Dao bịt chặt hai tai, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn dữ dội. Sức mạnh tinh thần chứa trong tiếng rít ấy mạnh đến mức khiến huyết mạch Ngự Linh tộc trong người cô chao đảo, ngực nghẹn lại như muốn nôn mửa.

Thẩm Mặc thì ngược lại. Hắn không bịt tai, đôi mắt sâu thẳm của hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào mảnh đồng đang run rẩy kịch liệt trên tay mình. Trong thức hải của hắn, một luồng thông tin hỗn loạn và đầy oán hận đột ngột dội thẳng vào đại não:

*Đó là kỷ nguyên Hoang Cổ… Một bộ lạc Âu Lạc cổ xưa đang bị bao vây bởi một làn sương mù màu tím đen. Những tu sĩ ngoại bang phương Bắc mang theo những thanh trường đao rỉ sét, tàn nhẫn chém xuống đầu những người dân vô tội. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả những cánh đồng lúa nước sơ khai. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng gầm thét của những chiến binh dũng cảm bị xích sắt xuyên qua bả vai… Tất cả đều bị hiến tế cho một con mắt khổng lồ màu tím đen đang hé mở trên bầu trời…*

“Tịch Diệt Kiếp… oán niệm của những người bị hiến tế…” Thẩm Mặc lầm bầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn nhận ra, mảnh vỡ này không chỉ là một món cổ vật vô tri, mà nó đang chứa đựng một phần linh hồn và oán niệm vạn cổ của những sinh linh đã ngã xuống trong cuộc thanh trừng lịch sử của Trầm Uyên.

Tiếng rít thảm thiết kéo dài khoảng mười giây rồi đột ngột tắt lịm.

Thế nhưng, dị tượng vẫn chưa dừng lại ở đó. Từ những hoa văn chim Lạc trên mảnh đồng, một luồng khí tức màu đỏ thẫm như máu, mảnh khảnh như một sợi chỉ, đột ngột bay vút lên không trung. Sợi chỉ đỏ này không bị gió đêm thổi tan, mà nó uốn lượn giữa sương mù, kéo dài vô tận và hướng thẳng về phía Bắc của Thần Châu.

“Cái gì thế này?” Đường Dao buông tay khỏi tai, sắc mặt vẫn chưa lấy lại được huyết sắc, kinh ngạc nhìn sợi chỉ đỏ đang lơ lửng giữa trời.

“Hương hỏa oán chỉ lộ… chỉ đường bằng oán niệm vạn cổ.” Thẩm Mặc trầm giọng, sắc mặt nghiêm trọng đến cực điểm. “Giọt máu của tôi đã kích hoạt oán niệm bị phong ấn bên trong mảnh vỡ này. Nó đang chỉ dẫn cho chúng ta vị trí của mảnh vỡ tiếp theo của Tuế Nguyệt Đỉnh.”

“Nó hướng về phía Bắc…” Đường Dao nhìn theo hướng sợi chỉ đỏ. “Phía Bắc của Phong Châu… đó chẳng phải là vùng biên thùy, nơi giáp ranh với các đại lục khác sao? Nơi đó linh khí hỗn loạn, chướng khí ngập trời, lại là địa bàn hoạt động mạnh nhất của các chi nhánh Thái Thượng Vô Cực Giáo.”

“Đúng vậy. Và có một tin cực kỳ tồi tệ nữa.” Thẩm Mặc gượng cười, nụ cười mang theo ba phần bất lực, bảy phần tự giễu. “Sợi chỉ đỏ này giống như một ngọn hải đăng phát tín hiệu không dây vậy. Nó chỉ đường cho chúng ta, nhưng đồng thời, luồng khí tức oán niệm bộc phát này cũng sẽ giúp bản thể của Cơ Vô Mệnh định vị được vị trí của chiếc đồng xu cổ này.”

Hắn nhìn Đường Dao, ánh mắt lạnh lẽo nhưng kiên định:

“Phân thân của lão già mũi trâu vừa bị tiêu diệt, bản thể của lão ở tổng đàn chắc chắn đang nổi điên và bị phản phệ. Nhưng với tu vi của lão, việc dùng bí thuật để định vị luồng oán niệm này là điều hoàn toàn nằm trong tầm tay. Chúng ta không thể ở lại Phong Châu được nữa. Viện khảo cổ, nhà của cô, tất cả những nơi quen thuộc đều đã không còn an toàn.”

Đường Dao im lặng một lát. Cô nhìn về phía thành phố Phong Châu ở phía xa, nơi ánh đèn điện của thế giới hiện đại vẫn đang lung linh tỏa sáng sau màn sương mù, rồi lại nhìn xuống mái tóc bạc trắng của Thẩm Mặc. Gia tộc cô đã hy sinh, Viện khảo cổ giờ đây chắc chắn đã bị người của Vô Cực Giáo kiểm soát hoặc giám sát chặt chẽ. Cô không còn đường lui.

“Tôi hiểu rồi.” Đường Dao hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng lộ ra vẻ quyết đoán của một vị viện trưởng. “Dù sao thì tôi cũng đã chán ngấy việc phải ngồi trong văn phòng viết báo cáo khảo cổ rồi. Đi bụi một chuyến cũng tốt.”

Cô chìa tay ra trước mặt Thẩm Mặc, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định:

“Cậu gánh tạ cho tôi một lần, tôi gánh lại cậu một lần. Huề nhau nhé, ông chú tóc bạc?”

Thẩm Mặc ngẩn người nhìn bàn tay của cô, rồi cũng bật cười. Hắn nắm lấy tay cô, mượn lực để đứng thẳng dậy, dù cơ thể vẫn còn run rẩy nhưng sống lưng của hắn đã thẳng tắp như một cây tre ngà giữa bão giông.

“Được, vậy thì đi thôi. Mục tiêu tiếp theo: Hướng Bắc Thần Châu. Để xem lão già mũi trâu kia có đủ sức đuổi theo hai chúng ta không!”

Dưới ánh trăng rằm lạnh lẽo và sương mù dày đặc của Nghĩa Lĩnh, hai bóng người — một chàng trai trẻ với mái tóc bạc trắng một nửa và một cô gái mang huyết mạch Ngự Linh tộc — dìu nhau bước đi khập khiễng, khuất dần vào bóng tối của rừng tre, bắt đầu hành trình trốn chạy và lật ngược ván cờ lịch sử triệu năm đầy bất trắc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8