Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 17: Bí mật của mảnh vỡ Trống Đồng
Thuở còn là một sinh viên khảo cổ nghèo rớt mồng tơi ở viện nghiên cứu, Thẩm Mặc từng bị giáo sư hướng dẫn phạt đào một cái hố rác cổ đại suốt ba ngày ba đêm chỉ để tìm vài mảnh gốm vỡ không đáng một xu. Lúc đó, hắn vừa gặm bánh mì khô khốc vừa ngửa mặt lên trời tự thề rằng, nếu sau này có cơ hội đổi đời, hắn nhất định sẽ chỉ nghiên cứu những thứ gì thật to tát, thật lấp lánh, tốt nhất là loại có thể bán đi mua được mấy căn biệt thự ở trung tâm thành phố.
Ai mà ngờ được, cái gọi là “đổi đời” của hắn lại biến thành một chuỗi những ngày tháng bị rượt đuổi đến mức suýt rụng cả hàm răng, thọ nguyên thì rớt giá thê thảm hơn cả chỉ số chứng khoán ngày thứ Hai đen tối, còn bản thân thì liên tục phải nhảy qua nhảy lại giữa các kỷ nguyên như một con ếch bị chập điện. Đúng là miệng nhà quan có gang có thép, còn miệng của kẻ nghèo thì linh ứng theo một cách không thể nào tồi tệ hơn.
Lúc này, sâu trong mật đạo tối tăm và ẩm ướt của lăng mộ Nghĩa Lĩnh, Thẩm Mặc đang phải trả giá cho sự “linh ứng” đó.
Lối đi hẹp dần, chỉ vừa đủ cho một người lách qua. Những khối thạch nhũ rủ xuống từ trần hang nhọn hoắt như những hàm răng quái thú, chực chờ nuốt chửng hai kẻ xâm nhập đường đột. Thẩm Mặc cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người mình đang biểu tình đòi đình công. Hắn bước đi khập khiễng, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo đá tảng, mái tóc bạc trắng một nửa xõa rượi trước trán, che đi gương mặt đã xuất hiện vài nếp nhăn mờ nhạt ở khóe mắt.
“Này, cậu có sao không đấy? Nhìn cái mặt cậu kìa, nhăn nheo như quả táo tàu phơi khô, lại còn thêm mái tóc bạc phơ này nữa. Trông cậu bây giờ chẳng khác nào mấy ông chú sáu mươi tuổi đi tập dưỡng sinh ở công viên vào buổi sáng đâu.”
Đường Dao đi bên cạnh, một tay đỡ lấy cánh tay của hắn, tay kia cầm chiếc đèn pin khảo cổ quét qua quét lại dọn đường. Dù giọng điệu của cô vẫn mang theo vài phần châm chọc quen thuộc, nhưng ánh mắt phượng lại không giấu nổi sự lo lắng tột cùng.
Thẩm Mặc gượng cười, ho khan một tiếng, bám chặt lấy một tảng đá nhô ra bên vách hang để lấy điểm tựa:
“Đường đại tiểu thư, cô có thể dùng từ ngữ nhân văn hơn để an ủi một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối của thọ nguyên được không? Tôi đây là hy sinh nhan sắc, chấp nhận nhuộm tóc highlight phong cách phong trần này là vì ai hả? Nếu không phải vì cứu cái mạng nhỏ của cô, tôi đã sớm dùng đồng xu này bay về thời hiện đại, nằm điều hòa hai chiều gặm chân gà rút xương rồi.”
“Được rồi, biết cậu vĩ đại rồi, ông chú tóc bạc.”
Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng động tác của cô lại vô cùng nhẹ nhàng. Cô dìu hắn vào một ngách đá hẹp, khuất sau một khối thạch nhũ rủ xuống như một bức rèm tự nhiên. Nơi này khá khô ráo, tạm thời cách biệt với luồng chướng khí tanh nồng đang cuồn cuộn bốc lên từ phía sau.
Cô ấn Thẩm Mặc ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng, sau đó không nói hai lời, lập tức vòng ra phía sau lưng hắn. Bàn tay thon thả của cô áp sát vào lưng hắn. Ngay sau đó, một luồng linh lực hệ Mộc thanh khiết, ấm áp như ánh nắng ban mai tràn vào cơ thể Thẩm Mặc. Nó giống như một chiếc điều hòa hai chiều đang bật chế độ sưởi ấm, từ từ len lỏi vào từng kinh mạch khô héo, xoa dịu những vết rách rớm máu do cú phản phệ của thời gian gây ra.
Thẩm Mặc không kìm được mà rên rỉ một tiếng cực kỳ thoải mái.
“Này! Cậu ngậm cái miệng lại cho tôi!” Đường Dao đỏ bừng mặt, gắt gỏng phát mạnh vào vai hắn một cái. “Kêu cái kiểu gì thế hả? Muốn dụ đám tà tu kia tới đây nhanh hơn có phải không?”
“A… đau! Đường viện trưởng, cô nhẹ tay chút đi, tôi đang là thương binh đấy.” Thẩm Mặc nhe răng trợn mắt, nhưng trong lòng lại âm thầm kinh ngạc.
Năng lượng hệ Mộc của Đường Dao sau khi thức tỉnh huyết mạch Ngự Linh tộc quả thực đã tăng vọt lên một tầm cao mới. Luồng sinh khí này không chỉ chữa lành vết thương vật lý, mà còn có khả năng nuôi dưỡng tinh thần lực đang kiệt quệ của hắn. Nếu là trước đây, với tu vi Khải Huyết Cảnh sơ kỳ rách nát của mình, hắn phải mất ít nhất nửa tháng nằm liệt giường mới có thể gượng dậy nổi sau khi cưỡng ép nghịch chuyển thời gian.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng phớt lờ cơn đau âm ỉ trong lồng ngực, rồi thọc tay vào ngực áo lôi mảnh vỡ thu được từ bệ thờ ra.
Vừa mới rời khỏi lớp áo da ấm áp, mảnh vỡ bỗng nhiên rung động kịch liệt. Nó nóng hổi như một hòn than vừa gắp ra từ lò lửa, đồng thời từ những kẽ nứt li ti trên bề mặt rỉ ra những giọt nước màu đen hôi thối, bốc mùi tanh nồng của xác chết phân hủy.
*RÍT… RÍT…*
Một tiếng kêu chói tai, sắc nhọn đột ngột vang lên từ bên trong mảnh đồng. Âm thanh đó không giống tiếng kêu của loài thú, mà nó u uất, oán hận, tựa như tiếng khóc của hàng vạn đứa trẻ bị bỏ rơi trong đêm đông lạnh giá, xoáy sâu vào màng nhĩ khiến cả hai người đều phải nhăn mặt đau đớn.
“Cái thứ quỷ gì thế này?” Đường Dao bịt tai lại, lùi về sau một bước, cảnh giác nhìn mảnh đồng đang run rẩy trên tay Thẩm Mặc.
“Là oán linh của Quỷ Mộc tinh thời Hoang Cổ.” Thẩm Mặc nheo mắt nhìn dòng nước đen đang nhỏ giọt xuống đất, ăn mòn phiến đá thạch anh thành những hố nhỏ sủi bọt trắng. “Mảnh vỡ này chắc chắn từng bị chôn vùi trong một bãi tế đàn hiến tế của tà giáo phương Bắc cổ đại. Bọn chúng đã dùng máu của hàng vạn sinh linh để nuôi dưỡng oán niệm bên trong nó, hòng biến nó thành một món tà khí. Tiếng rít thảm thiết vừa rồi là phản ứng tự vệ của oán linh khi bị linh khí lôi đình của cổ trận đả thương.”
“Nói cách khác, nó đang bị ‘nhiễm độc’ oán khí?” Đường Dao nhíu mày.
“Chính xác. Và nếu không thanh tẩy sạch sẽ lớp oán khí này, tôi không cách nào dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để cảm ứng với ký ức lịch sử của nó được. Nó giống như một ổ cứng bị nhiễm virus cực nặng vậy, cắm vào máy tính là sập nguồn ngay lập tức.” Thẩm Mặc nhún vai, bất lực nhìn cô. “Mà cô thấy đấy, sạc dự phòng thọ nguyên của tôi hiện tại đang ở mức báo động đỏ rồi, không thể tự mình dùng máu để thanh tẩy được nữa.”
Đường Dao nhìn mái tóc bạc của hắn, cắn chặt môi dưới. Cô tiến lại gần, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định:
“Tránh ra, để tôi. Sạc dự phòng Ngự Linh tộc chính thức online.”
Cô đưa hai tay ra, mười ngón tay thon dài đan chéo vào nhau, tạo thành một thủ ấn cổ xưa của Ngự Linh tộc. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu xanh lục rực rỡ, trong vắt như ngọc bích bùng lên từ lòng bàn tay cô. Luồng ánh sáng này không hề mang theo chút sát khí nào, mà ngược lại, nó tràn ngập hơi thở của sự sống, của chồi non, của những cơn mưa xuân tưới mát đại ngàn.
“Vạn mộc thính ngô lệnh, bách thảo hóa sinh cơ. Thanh!”
Đường Dao khẽ quát một tiếng, hai bàn tay áp sát vào mảnh vỡ trống đồng. Những sợi dây leo bằng ánh sáng xanh lục từ hư không trồi ra, quấn chặt lấy mảnh vỡ nóng bỏng.
*XÈO… XÈO…*
Làn sương đen tà ác bốc lên nghi ngút khi tiếp xúc với linh lực hệ Mộc thuần khiết. Tiếng rít chói tai bên trong mảnh đồng vang lên một cách điên cuồng, như muốn giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc của những sợi dây xích ánh sáng. Thế nhưng, dưới sự áp chế triệt để của huyết mạch Ngự Linh tộc vốn là khắc tinh của mọi loại tà độc mộc hệ, làn khói đen nhanh chóng bị bào mòn, nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn vào không trung.
Khi giọt nước đen cuối cùng bị bốc hơi, tiếng rít thảm thiết cũng hoàn toàn tắt lịm.
Lúc này, lớp rỉ sét dày cộp, xù xì bên ngoài mảnh vỡ bắt đầu bong tróc ra từng mảng lớn, rơi rào rào xuống đất như những chiếc vảy nến. Dưới lớp ngụy trang xấu xí đó, một bề mặt đồng đỏ bóng loáng, mịn màng và rực rỡ dần lộ ra dưới ánh sáng đèn pin.
Thẩm Mặc trợn tròn mắt, ngón tay run rẩy miết nhẹ lên bề mặt mát lạnh của cổ vật. Cảm giác trơn tru, tinh xảo của những đường nét chạm khắc khiến da đầu hắn tê dại đi vì phấn khích.
“Đường đại tiểu thư… cô nhìn xem…” Giọng hắn run run, không biết là vì kiệt sức hay vì quá đỗi kinh ngạc.
“Đây là… hoa văn Đông Sơn?” Đường Dao cũng tiến lại gần, ghé sát mặt vào mảnh đồng.
“Không chỉ là hoa văn Đông Sơn bình thường đâu.” Thẩm Mặc nuốt nước bọt, chỉ vào hình tượng một vòng tròn đồng tâm ở chính giữa mảnh vỡ. “Nhìn vào tâm này đi. Đây là hình ảnh mặt trời với mười bốn tia sáng rực rỡ. Các khoảng không gian giữa các tia sáng được trang trí bằng các họa tiết hình chữ ‘V’ lồng vào nhau. Xung quanh đó là các vòng tròn đồng tâm vẽ cảnh người giã gạo, người hóa trang đội mũ lông chim, và đặc biệt nhất là…”
Hắn dừng lại ở phần rìa của mảnh vỡ, nơi có những hình ảnh loài chim thần thoại đang sải cánh bay.
“Chim Lạc…” Đường Dao thốt lên.
“Đúng, là chim Lạc. Nhưng cô nhìn kỹ hướng bay của chúng đi.” Thẩm Mặc lấy từ trong túi áo ra chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét. Hắn không dùng nó để du hành, mà chỉ kích hoạt một luồng ánh sáng vàng nhạt từ đồng xu, chiếu lên mảnh vỡ trống đồng giống như một chiếc kính hiển vi thời gian.
Dưới sự hỗ trợ của năng lượng thời gian, những đường nét chạm khắc trên mảnh đồng đỏ bỗng nhiên như động đậy.
“Thông thường, trên tất cả các trống đồng Đông Sơn được phát hiện ở thời hiện đại, chim Lạc luôn bay theo hướng ngược chiều kim đồng hồ. Đó là biểu tượng cho sự vận hành của tự nhiên, của dòng chảy thời gian trôi về phía trước.” Thẩm Mặc trầm giọng giải thích, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng vàng kim cổ kính. “Nhưng trên mảnh vỡ này, các hoa văn chim Lạc lại được khắc theo hai chiều hoàn toàn đối nghịch nhau. Một nhóm bay ngược chiều, một nhóm khác lại bay xuôi chiều kim đồng hồ. Chúng đan xen vào nhau, đuổi bắt nhau tạo thành một vòng tròn khép kín, một vòng lặp vô tận.”
Đường Dao là một nhà khảo cổ học xuất sắc, cô lập tức hiểu ra ẩn ý đằng sau chi tiết này:
“Bay ngược chiều là quá khứ, bay xuôi chiều là tương lai… Hai luồng thời gian giao thoa và tuần hoàn tại một điểm?”
“Chính xác! Đây không phải là một mảnh vỡ của chiếc đỉnh ba chân phương Bắc nào cả. Lũ tà tu Vô Cực Giáo đã nhầm to khi gọi nó là mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh.” Thẩm Mặc bật cười ha hả, nụ cười đầy vẻ đắc ý của một kẻ vừa tìm ra kho báu vô giá. “Đây là một góc trên mặt của một chiếc Trống Đồng Đông Sơn cổ đại! Nhưng nó không phải là nhạc cụ tế lễ bình thường. Nó là một phần của **Trống Đồng Thần Trận** — một trận pháp dịch chuyển thời không cực đại do chính tay Hoang Tổ Trường Sinh Tử thiết lập từ triệu năm trước!”
Hắn đặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản lên đúng vị trí tâm mặt trời của mảnh vỡ trống đồng.
*UỲNH…*
Một tiếng động trầm đục vang lên trong tâm trí của cả hai người. Đồng xu vàng và mảnh đồng đỏ lập tức sinh ra một sự cộng hưởng mạnh mẽ. Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua mật đạo, làm rung chuyển những khối thạch nhũ xung quanh, khiến bụi đá rơi lả tả như mưa. Trên bề mặt mảnh đồng, những con chim Lạc chạm khắc bỗng nhiên rực sáng lên ánh xanh ngọc bích, đôi cánh của chúng như đang khẽ rung động, chực chờ bay lên khỏi mặt đồng.
“Trường Sinh Tử nhóc con kia quả nhiên không làm tôi thất vọng.” Thẩm Mặc lầm bầm, trong mắt hiện lên một tia hồi tưởng ngắn ngủi.
Hắn nhớ lại khoảng thời gian ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ, khi hắn chỉ là một linh thể yếu ớt, đứng trước mặt đứa trẻ dã thú gầy gò Trường Sinh Tử và vẽ những nét than củi nguệch ngoạc hình mặt trời lên vách hang. Lúc đó, hắn chỉ muốn lừa đứa trẻ này tu luyện để giữ mạng cho mình. Ai mà ngờ được, đứa trẻ mặc da thú năm nào, dựa vào những lời sấm truyền nửa vời của hắn, lại có thể đúc ra chiếc trống đồng đầu tiên, rồi từ đó cải tiến, nâng cấp nó thành một thần khí có khả năng thao túng không gian và thời gian vĩ đại đến nhường này.
Nhân quả… quả thực là một vòng tròn đáng sợ. Hắn kiến tạo nên truyền thuyết ở quá khứ, và giờ đây, truyền thuyết đó lại quay lại cứu mạng hắn ở hiện tại.
*ẦM!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ đầu mật đạo phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của Thẩm Mặc. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, một vài tảng đá lớn từ trần hang đổ sụp xuống, chặn đứng một phần lối đi hẹp.
Sắc mặt Đường Dao biến đổi. Cô lập tức áp tai vào vách đá ẩm ướt, lắng nghe những tiếng động truyền qua lòng đất.
“Bọn chúng đang đến!” Giọng cô trở nên dồn dập. “Tiếng nổ vừa rồi rất gần, chắc chắn là nhóm Hắc Phong đang dùng ‘Phá Thạch Phù’ để nổ tung đống đổ nát của lăng mộ. Với tốc độ này, chưa đầy ba phút nữa chúng sẽ dọn sạch lối đi và tìm đến cái ngách đá này.”
“Mẹ kiếp, cái đám tà tu này là giống đỉa đói hay sao mà bám dai thế không biết?” Thẩm Mặc chửi thề một tiếng, cố gắng gượng dậy nhưng hai chân hắn lại run bần bật, suýt nữa thì ngã nhào.
Cơ thể hắn hiện tại giống như một chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin, lại vừa phải chạy ứng dụng nặng là nghịch chuyển thời gian mười phút trước đó. Việc mất đi mười năm thọ nguyên không chỉ khiến tóc hắn bạc đi, mà còn làm cho các cơ bắp và kinh mạch của hắn rơi vào trạng thái lão hóa tạm thời, vô cùng rã rời.
“Chúng ta không thể chạy bộ được nữa.” Thẩm Mặc nhìn xuống mảnh vỡ trống đồng đang rực sáng trên tay, rồi ngước lên nhìn Đường Dao. “Đường đại tiểu thư, cô có dám đánh cược một ván không?”
“Cậu muốn làm gì?”
“Kích hoạt mảnh vỡ trống đồng này!” Thẩm Mặc chỉ vào hoa văn chim Lạc đang đập cánh trên mặt đồng. “Mảnh vỡ này chứa đựng một phần trận pháp dịch chuyển của Trống Đồng Thần Trận. Nếu chúng ta có thể kích hoạt nó, nó sẽ mở ra một vết rách thời không, dịch chuyển tức thời hai chúng ta ra khỏi Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, thậm chí là đến thẳng Bắc Thần Châu như kế hoạch ban đầu.”
“Nhưng cậu vừa nói cậu không còn đủ linh lực và thọ nguyên để làm mồi dẫn mà?” Đường Dao lo lắng hỏi.
“Đúng, tôi không thể. Nhưng cô thì có thể!” Thẩm Mặc nắm lấy tay cô, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có. “Huyết mạch Ngự Linh tộc của cô đại diện cho sinh mệnh lực của đại ngàn, là nguồn linh lực hệ Mộc thanh khiết nhất, sạch sẽ nhất. Nó chính là thứ ‘nhiên liệu’ hoàn hảo để nuôi dưỡng và đánh thức thần khí này mà không sợ bị phản phệ. Tôi sẽ dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản làm mỏ neo định vị để chúng ta không bị cuốn trôi vào hư không thời gian, còn cô… cô sẽ là pin sạc dự phòng cung cấp năng lượng cho trận pháp.”
Hắn nhìn sâu vào mắt cô, gượng cười:
“Nhưng tôi phải cảnh báo trước, việc này cực kỳ nguy hiểm. Nếu linh lực của cô không đủ, hoặc nếu tôi định vị sai lệch, chúng ta có thể bị xé rách thành trăm mảnh giữa dòng chảy không gian đấy. Cô có sợ không?”
Đường Dao nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong khoảng không gian tối tăm, ẩm ướt và chật hẹp này, gương mặt của Thẩm Mặc dù đã có thêm vài nét phong trần, mệt mỏi, nhưng đôi mắt của hắn vẫn sáng rực như hai ngôi sao khuya, mang lại cho cô một cảm giác an tâm đến kỳ lạ.
Cô khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ như hoa nở giữa rừng già, xua tan đi phần nào bầu không khí âm u của lăng mộ cổ:
“Sợ cái gì chứ? Dù sao thì tôi cũng đã đi bụi cùng cậu rồi. Tôi không muốn lại phải thấy tóc cậu bạc thêm sợi nào nữa đâu. Bắt đầu đi, ông chú tóc bạc!”
Nói rồi, cô không đợi hắn phản ứng, chủ động nắm chặt lấy bàn tay đang cầm đồng xu cổ của Thẩm Mặc.
*ẦM!*
Một tiếng nổ nữa vang lên, ngay sát vách đá bên ngoài ngách hẹp. Tiếng cười khàn khàn, đầy sát khí của Hắc Phong đã văng vẳng truyền vào:
“Thằng chó phế mạch! Tao ngửi thấy mùi máu của mày rồi! Để xem lần này mày chạy đi đâu!”
“Chạy cái đầu cha nhà ngươi ấy! Lũ tà tu dở hơi, ở lại đây mà hít bụi đi!”
Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, lập tức vận dụng chút tàn lực cuối cùng, kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản.
“Đường Dao, truyền lực!”
Đường Dao nhắm mắt lại, toàn bộ huyết mạch Ngự Linh tộc trong người cô sôi trào. Một luồng linh lực hệ Mộc khổng lồ, cuồn cuộn như sóng thần màu xanh lục từ đan điền cô tuôn ra, dọc theo cánh tay truyền thẳng vào bàn tay Thẩm Mặc, rồi rót thẳng vào mảnh vỡ trống đồng.
*OONG…*
Mảnh vỡ trống đồng đỏ bừng sáng rực rỡ, hấp thụ luồng sinh mệnh lực hệ Mộc thanh khiết, những hoa văn chim Lạc trên mặt đồng bỗng nhiên như được thổi vào sinh mệnh thực sự. Chúng bắt đầu tách ra khỏi bề mặt đồng đỏ, hóa thành những bóng chim bằng ánh sáng xanh ngọc bích, bay lượn vòng quanh hai người.
Đồng thời, Thẩm Mặc niệm chú, dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản dẫn dắt luồng lôi đình cuồng bạo còn sót lại trong không khí của lăng mộ — hệ quả từ cú nổ của Lôi Đình Cổ Trận trước đó — bổ trợ vào trận pháp. Sấm sét màu vàng kim hòa quyện cùng ánh sáng xanh lục của hệ Mộc, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ rực rỡ, bao bọc lấy cả hai người.
*RÀO… RÀO…*
Tiếng vỗ cánh của hàng vạn chim thần vang vọng khắp mật đạo, lấn át cả tiếng nổ của tà tu bên ngoài. Kèm theo đó là một tiếng gõ trống đồng trầm hùng, vang dội như tiếng sấm rền từ thuở khai thiên lập địa, chấn động cả linh hồn.
Một vết rách không gian khổng lồ, uốn lượn như một con rồng ánh sáng mở ra ngay giữa ngách đá hẹp.
Đúng lúc đó, vách đá phong ấn phía trước đổ sụp. Gương mặt đầy máu, một bên mắt đã bị sét đánh mù híp lại, đầy vẻ căm hận và dữ tợn của Hắc Phong hiện ra. Gã vung thanh đao rách rưới lên, gầm lên điên cuồng:
“Chết đi…”
Thế nhưng, đòn đánh của gã chỉ chém vào khoảng không.
Thẩm Mặc đứng trong vòng xoáy ánh sáng, dù mặt cắt không còn một giọt máu nhưng vẫn không quên giơ ngón tay giữa lên hướng về phía Hắc Phong, nở một nụ cười cực kỳ khiêu khích:
“Chào thân ái và quyết thắng nhé, đồ mặt khỉ!”
*VÚT!*
Vòng xoáy ánh sáng vàng – xanh co rút lại trong tích tắc rồi biến mất hoàn toàn vào hư không, mang theo Thẩm Mặc và Đường Dao đi mất.
Cả ngách đá hẹp đổ sập xuống dưới dư chấn của lực lượng thời không. Hắc Phong lao đến, chỉ kịp chém một đao vào đống đất đá đổ nát, gầm lên một tiếng bất lực đầy căm hận vang vọng khắp lăng mộ Nghĩa Lĩnh cổ xưa.