Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 15: Trộm thời gian ngay trước mắt địch

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:59:39 | Lượt xem: 5

*BÙM!*

Một tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn đêm u tối của mật đạo. Thẩm Mặc chưa kịp phủi sạch lớp bụi đất bám đầy trên mặt sau cú tiếp đất bằng mông cực kỳ ê ẩm, thì một bóng đen rách rưới như xơ mướp đã từ trên lỗ hổng bệ thờ lao thẳng xuống.

“Thằng chó phế mạch! Tao phải lột da ngươi!”

Hắc Phong gầm lên như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Gã chưa chết. Dù nửa thân người bên trái của gã đã bị sét đánh đến mức cháy sém, bốc lên mùi thịt nướng khét lẹt, gã vẫn kịp dùng đến “Huyết Hồn Tránh Lôi Pháp” – một loại bí thuật tà môn tự phế một phần tu vi để thế mạng – hòng bám gót theo Thẩm Mặc xuống tận đây. Theo sau gã là hai tên sư đệ Hôi Cốt và Bạch Cốt, mặt cắt không còn giọt máu, đứa gãy tay đứa què chân nhưng ánh mắt vẫn hừng hực sát khí tột cùng.

“Mẹ kiếp, dai như đỉa đói vậy!” Thẩm Mặc chửi thề một tiếng, vội vàng đẩy Đường Dao ra phía sau mình.

Đường Dao dù vừa được giải độc và thức tỉnh một phần huyết mạch Ngự Linh tộc, nhưng cơ thể cô lúc này chẳng khác nào một chiếc điện thoại mới sập nguồn vừa cắm sạc được hai phần trăm. Cô lảo đảo vịn vào vách đá ẩm ướt, đôi mắt phượng ngập tràn tơ máu nhìn chằm chằm vào bình ngọc đỏ sẫm mà Hắc Phong vừa lôi ra từ trong ngực áo rách tả tơi.

“Cản gã lại! Gã muốn hiến tế!” Đường Dao hét lên, giọng khàn đặc.

Nhưng đã quá muộn. Hắc Phong điên cuồng đập vỡ bình ngọc chứa đầy thứ huyết tinh đỏ lòm, tanh tưởi. Luồng máu không hề rơi xuống đất mà lập tức bay lơ lửng, cuộn xoắn lại giữa không trung như một con rắn hổ mang khổng lồ. Từ trong vũng máu lơ lửng ấy, một luồng sương mù màu xám tro chết chóc bộc phát ra ngoài, ngưng tụ thành một bóng người khoác hoàng bào thêu đồ án Thái Cực xám xịt.

Ý thức phân thân của giáo chủ Thái Thượng Vô Cực Giáo – Cơ Vô Mệnh!

*ẦM!*

Uy áp của cảnh giới Bá Vương Cảnh, dù chỉ là một phần vạn ý thức bám càng, vẫn đủ để biến không khí trong mật đạo thành một khối xi măng đặc quánh. Thẩm Mặc cảm giác như có một bàn chân vô hình nặng cả vạn tấn đang giẫm thẳng lên ngực mình. Xương sườn hắn kêu lên những tiếng *răng rắc* biểu tình, còn Đường Dao thì khuỵu hẳn một bên gối xuống nền đá lạnh, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.

“Lũ rệp nhục nhã.”

Phân thân của Cơ Vô Mệnh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt gã xám ngoét, hoàn toàn không có lòng trắng, nhìn xoáy vào Thẩm Mặc như nhìn một món đồ chơi đã hỏng. Gã không thèm liếc mắt nhìn thuộc hạ lấy một cái, chỉ đưa bàn tay sương xám ngắc ngứ ra phía trước.

“Giao Tuế Nguyệt Đồng Bản ra đây. Bản tọa sẽ cho linh hồn ngươi đầu thai làm súc vật.”

“Lão già mũi trâu kia, muốn lấy đồ của ông nội ngươi thì phải xếp hàng nhé!”

Thẩm Mặc phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu, ngoài miệng thì gáy cực khét nhưng trong lòng thì đang chửi rủa mười tám đời tổ tông nhà gã tà tu. Khoảng cách giữa Khải Huyết Cảnh sơ kỳ của hắn và Bá Vương Cảnh của đối phương giống như một con kiến đang cố gắng dùng ngón chân cái để chặn một chiếc xe tải hạng nặng đang đứt phanh lao dốc.

Bàn tay sương xám của Cơ Vô Mệnh vươn tới, tốc độ chậm rãi nhưng lại khóa chặt mọi luồng sinh khí xung quanh, khiến Thẩm Mặc không cách nào nhúc nhích nổi một đầu ngón tay.

“Để tôi chặn gã!” Đường Dao nghiến răng, hai tay bấm quyết, định dùng chút tàn lực hệ Mộc vừa thức tỉnh để gọi rễ cây thạch anh lên làm lá chắn.

“Chặn cái đầu cô ấy! Cô mà đỡ đòn này là chúng ta cùng dắt tay nhau lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân luôn đấy!”

Thẩm Mặc hét lên. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần trăm giây, khi bàn tay sương xám chỉ còn cách đỉnh đầu hắn chưa đầy nửa mét, hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, ép ra một ngụm máu đầu tim tinh khiết nhất, phun thẳng vào đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản đang găm chặt trong mảnh vỡ trống đồng trên tay phải.

*OONG!*

Hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay hắn bỗng chốc rực sáng lên ánh vàng kim chói mắt, nóng bỏng như muốn nung chảy cả da thịt.

“Trộm thời gian! Ngược dòng mười phút cho ông!!!” Thẩm Mặc gầm lên trong đầu.

*VÙ… Ú… Ú!*

Thế giới xung quanh đột ngột mất đi toàn bộ âm thanh. Bàn tay sương xám của Cơ Vô Mệnh dừng khựng lại giữa không trung, những hạt bụi lơ lửng đứng im bất động. Ý thức của Thẩm Mặc cảm thấy một lực kéo khủng khiếp từ phía sau, trực tiếp giật phăng linh hồn hắn ra khỏi thể xác phàm trần.

Hắn hóa thành một bóng ma u linh màu vàng kim nhạt, trôi nổi ngược dòng thời gian.

Mười phút trước.

Mật đạo dưới bệ thờ lúc này hoàn toàn tĩnh lặng, không có tiếng sụp đổ, không có sương xám, cũng không có bóng dáng rách rưới của Hắc Phong. Thẩm Mặc và Đường Dao thật của mười phút trước vẫn đang loay hoay chiến đấu ở chính điện phía trên.

“A… rát quá!”

Thẩm Mặc hét lên một tiếng đau đớn vô thanh. Hắn cảm nhận được thọ nguyên của mình đang bị thiêu rụi với tốc độ chóng mặt để duy trì trạng thái “U linh thời gian” này. Trên mu bàn tay hắn, cát trong chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược với tốc độ điên cuồng. Hắn chỉ có đúng mười giây trước khi bị dòng sông thời gian đá văng trở lại hiện tại!

“Lõi trận pháp… Lõi trận pháp ở đâu?!”

Bóng ma Thẩm Mặc lao đi như một tia chớp vàng nhạt dọc theo vách mật đạo. Hắn là một nhà khảo cổ học thực địa, kiến trúc của lăng mộ Nghĩa Lĩnh này hắn đã thuộc nằm lòng từ các bản vẽ cổ. Ngay góc rẽ phía sau bệ thờ, hắn nhìn thấy một hốc đá ẩn chứa những bánh răng bằng đồng cổ rỉ sét – lõi kích hoạt Lôi Đình Cổ Trận của Hoang Tổ Trường Sinh Tử.

Một mảnh đá thạch anh vỡ từ triệu năm trước đang kẹt cứng giữa hai bánh răng chính, khiến trận pháp lôi đình phía dưới không thể xoay trục hoàn chỉnh để khóa mục tiêu. Đó là lý do tại sao lúc nãy sấm sét chỉ đánh lung tung ở trên sảnh chính mà không thể diệt sạch bọn tà tu dưới này.

“Mở ra cho tao!”

U linh Thẩm Mặc lao đến, dùng hai tay linh thể nắm chặt lấy mảnh đá thạch anh. Nhưng hắn là linh thể thời gian, không thể tác động vật lý thông thường! Mỗi lần chạm vào mảnh đá, linh hồn hắn lại bị một luồng lực lượng bài xích dội ngược, đau đớn như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua đại não.

“Tám giây!”

“Bảy giây!”

“Mẹ kiếp, huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, nể mặt tổ tiên thì cháy lên một lần coi!”

Thẩm Mặc gầm lên, dồn toàn bộ linh lực Khải Huyết Cảnh ít ỏi của thần hồn vào hai bàn tay u linh. Ánh sáng vàng kim bộc phát, hóa thành một bàn tay cơ quan vô hình khổng lồ, thọc mạnh vào giữa khe hở của bánh răng đồng cổ.

*CẠCH!*

Mảnh đá thạch anh vỡ bị nghiền nát thành bột mịn. Thẩm Mặc không dừng lại, dùng hết sức bình sinh gạt mạnh trục đồng cổ xoay ngược một góc 180 độ, điều chỉnh tọa độ kích hoạt thiên lôi hướng thẳng vào khoảng trống giữa mật đạo – nơi mà phân thân của Cơ Vô Mệnh sẽ đứng đúng mười phút sau.

“Hộc!”

Một ngụm máu linh thể phun ra, thần hồn của Thẩm Mặc run rẩy dữ dội. Hắn nhìn thấy mái tóc u linh của mình đã bắt đầu bạc trắng từ chân tóc với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

“Một giây!”

*VÙ!*

Không gian xám xịt vỡ vụn như gương. Ý thức của Thẩm Mặc bị một bàn tay vô hình kéo tuột trở lại thể xác ở mốc mười phút sau.

Cảm giác đau đớn từ thể xác ập đến ngay lập tức khiến Thẩm Mặc suýt chút nữa thì ngất đi. Nhưng hắn vẫn cố trợn mắt lên nhìn. Bàn tay sương xám của Cơ Vô Mệnh lúc này chỉ còn cách mũi hắn đúng ba tấc. Sát khí lạnh lẽo đã làm da mặt hắn tê dại.

“Chết đi, kẻ trộm…” Cơ Vô Mệnh lạnh lùng nói.

Nhưng gã chưa kịp dứt câu, một tiếng *RẮC* cực lớn từ sâu dưới lòng đất đột ngột vang lên.

Quy luật nhân quả bị ghi đè ngay lập tức!

Mặt đất ẩm ướt dưới chân phân thân Cơ Vô Mệnh bỗng nhiên rạn nứt, để lộ ra những đường rãnh rực sáng ánh lôi mang màu vàng kim chói mắt. Những bánh răng đồng cổ sâu dưới lòng đất, nhờ mười phút trước đã được Thẩm Mặc thông suốt, nay rền rĩ quay đúng khớp nối hoàn mỹ của chúng sau triệu năm ngủ yên.

“Cái gì?!”

Gương mặt xám tro của Cơ Vô Mệnh lần đầu tiên biến dạng vì kinh ngạc. Gã cúi đầu nhìn luồng ánh sáng lôi đình đang cuộn trào dưới chân mình như một con rồng đang thức giấc, giọng nói run rẩy đầy hoang mang:

“Trận pháp này đáng lẽ đã bị hỏng từ thời Hoang Cổ… Sao có thể tự xoay trục định vị?! Không thể nào!”

“Không gì là không thể với nhà khảo cổ học biết lách luật này đâu, lão già!” Thẩm Mặc nhe răng cười, nụ cười méo xẹo vì đau đớn.

*UỲNH… ĐOÀNG!!!*

Một cột lôi đình khổng lồ màu vàng kim, to bằng cả vòng người ôm, phóng thẳng từ dưới lòng đất lên, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng khoác hoàng bào của Cơ Vô Mệnh.

Sức mạnh của Lôi Đình Cổ Trận do Hoang Tổ Trường Sinh Tử tự tay thiết lập mạnh mẽ đến mức nào? Đó là lực lượng tinh khiết nhất của trời đất, chuyên dùng để diệt trừ yêu ma ngoại đạo. Ý thức phân thân của Cơ Vô Mệnh dù có là Bá Vương Cảnh thì khi đối mặt với đòn đánh trực diện đã được định vị sẵn này cũng chỉ như một giọt nước rơi vào lò than hồng.

“Kẻ trộm thời gian… Ngươi dám lừa ta… Bổn tọa nhất định sẽ…”

Tiếng thét phẫn nộ của Cơ Vô Mệnh bị tiếng sấm sét gầm rú nuốt chửng hoàn toàn. Phân thân sương xám của gã bị đánh tan tành thành những đốm sáng nhỏ rồi biến mất vào hư vô.

Sức chấn động khủng khủng khiếp từ vụ nổ lôi đình quét qua mật đạo như một trận động đất mười độ Richter. Hắc Phong, kẻ đang đứng gần đó, bị luồng dư chấn hất văng mạnh vào vách đá, gãy thêm vài chiếc xương sườn, hộc máu mồm liên tục. Hai tên sư đệ Hôi Cốt và Bạch Cốt của gã thì thảm hơn, bị đá lở đè nghiến lấy chân, gào khóc thảm thiết trong đống đổ nát.

*ẦM! ẦM! ẦM!*

Trần mật đạo bắt đầu sụp xuống từng mảng lớn, đá tảng rơi như mưa, chặn đứng hoàn toàn lối đi giữa nhóm của Thẩm Mặc và bọn tà tu của Vô Cực Giáo.

“Phù… khục!”

Thẩm Mặc ngã quỵ xuống đất, hai tay chống đỡ thân thể đang run rẩy như cầy sấy. Hắn há miệng hộc ra một ngụm máu đen ngòm, lồng ngực phập phồng thở dốc.

“Thẩm Mặc!”

Đường Dao kinh hoàng lao đến, dùng đôi tay còn run rẩy của mình đỡ lấy bả vai hắn. Nhưng khi nhìn thấy diện mạo của hắn lúc này, cô đột ngột nín thở, đôi mắt phượng trợn tròn đầy xót xa và hoảng hốt.

Mái tóc đen dài vốn dĩ rất thư sinh của Thẩm Mặc, giờ đây đã bị bạc trắng mất một nửa, lốm đốm như sương muối phủ đầy đầu. Gương mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ nhạt của sự lão hóa đột ngột.

“Cậu… cậu đã làm cái quái gì thế này? Tóc của cậu…” Giọng Đường Dao nghẹn lại, bàn tay cô chạm vào mái tóc bạc của hắn mà lòng đau nhói như bị kim châm.

“Đã bảo rồi… tôi là kẻ biết lách luật mà…” Thẩm Mặc nở nụ cười yếu ớt, cố gắng tỏ ra đùa cợt để giấu đi sự rã rời của cơ thể. “Đổi mười năm thọ nguyên lấy một mạng của lão quái vật kia… tính ra tôi vẫn lời chán. Chỉ tiếc là… từ nay về sau đi tán gái… chắc phải tự xưng là ông chú trung niên mất thôi…”

“Cậu còn tâm trạng đùa được à?!” Đường Dao mắng, nhưng giọt nước mắt nóng hổi đã kiềm chế không nổi mà rơi bộp xuống mu bàn tay đầy vết xước của hắn.

“Đi mau… Đường đại tiểu thư…” Thẩm Mặc cắn răng, cố gắng gượng đứng dậy nhưng đầu gối lại khuỵu xuống. “Phân thân tan vỡ… bản thể của Cơ Vô Mệnh ở hiện tại chắc chắn sẽ bị phản phệ trọng thương… Nhưng thằng chả Hắc Phong kia dai lắm, lát nữa gã bò ra được khỏi đống đá là chúng ta lại mệt đấy.”

Đường Dao không nói hai lời, cắn chặt môi, dùng hết sức lực của huyết mạch Ngự Linh tộc vừa thức tỉnh để dìu Thẩm Mặc lên. Luồng linh lực hệ Mộc ấm áp từ lòng bàn tay cô truyền sang, giúp xoa dịu phần nào cơn đau như thiêu như đốt trong kinh mạch của hắn.

Cả hai dìu dắt nhau, nhanh chóng bước đi khập khiễng vào sâu trong lối rẽ tối tăm, sâu thẳm của mật đạo Nghĩa Lĩnh lăng mộ, bỏ lại phía sau tiếng gào rú bất lực, điên cuồng của Hắc Phong đang bị chôn vùi dưới đống đất đá đổ nát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8