Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 14: Tiếng vọng triệu năm

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:54:00 | Lượt xem: 4

Làn sương mù màu xám xịt từ chiếc la bàn xương sọ khỉ của Hắc Phong cứ thế cuồn cuộn tuôn ra, mang theo một mùi tanh nồng quỷ dị, tựa như mùi cá ươn trộn lẫn với mùi tro tàn của những tờ sớ đốt dở. Mùi hương này xộc thẳng vào mũi Thẩm Mặc, khiến hắn không nhịn được mà hắt hơi một cái thật to, làm phá hỏng hoàn toàn bầu không khí căng thẳng, tràn đầy sát khí mà ba tên tà tu của Vô Cực Giáo cất công dựng lên.

Hắc Phong đang cười nửa chừng thì nụ cười cứng đờ trên mặt. Gã híp đôi mắt ti hí lại, cơ mặt giật giật đầy khó chịu:

“Tiểu tử phế mạch, đến nước này rồi mà ngươi còn dám giở trò cợt nhả? Mau giao đồng xu cổ ra đây, bằng không ta sẽ khiến ngươi nếm trải cảm giác linh hồn bị rút ra, nung nấu trong ngọn lửa tà độc của Vô Cực Giáo suốt trăm năm!”

Thẩm Mặc xoa xoa cái mũi đỏ ửng, khẽ lẩm bẩm một mình: “Mấy tên phản diện thời nay đúng là thiếu sáng tạo, mở miệng ra là đòi rút hồn luyện phách, không biết có đóng bảo hiểm lao động đầy đủ không mà đòi làm việc ngoài giờ năng nổ thế.”

Nói thì nói thế, nhưng mồ hôi lạnh trên trán Thẩm Mặc đã rịn ra thành từng hạt nhỏ. Hắn cảm nhận được rất rõ áp lực từ tu vi Chúc Đồng Cảnh của Hắc Phong đang như một ngọn núi nhỏ đè nặng lên lồng ngực mình. Kinh mạch của hắn mới chỉ khôi phục được mười phần trăm, đối đầu trực diện với ba tên tà tu võ trang đầy đủ này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, mà lại là trứng gà công nghiệp vỏ mỏng.

Ngay khi Thẩm Mặc đang vắt óc suy nghĩ xem có nên quỳ xuống nhận làm cha nuôi của Hắc Phong để kéo dài thời gian hay không, thì một bóng dáng thanh mảnh, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc tự nhiên đột ngột bước lên, chắn ngang trước mặt hắn.

Đường Dao đứng thẳng người, mái tóc đỏ hung của cô khẽ bay nhẹ dù trong lăng mộ không hề có gió. Sắc mặt cô vẫn còn vương chút nhợt nhạt của người vừa thoát khỏi quỷ môn quan, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo kia giờ đây đã hoàn toàn chuyển sang một màu xanh lục bảo lấp lánh, sâu thẳm như chứa đựng cả một khu rừng nguyên sinh cổ đại.

Huyết mạch Ngự Linh tộc trong cơ thể cô sau khi được Tuế Nguyệt Mộc Tủy gột rửa đã hoàn toàn thức tỉnh, cuồn cuộn chảy trong huyết quản như những dòng sông lớn. Cô khẽ nghiêng đầu ra sau, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy kiên định truyền vào tai Thẩm Mặc:

“Cậu lùi lại phía sau bức tượng đi. Lần này, để tôi gánh.”

Thẩm Mặc nghe vậy thì hai mắt sáng lên, lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Được được, Đường đại tiểu thư cố lên! Tôi ở phía sau làm hậu phương tinh thần, cổ vũ hết mình cho cô! Nhớ đánh cho khéo, đừng để chúng nó làm rách bộ đồ khảo cổ giới hạn của tôi nhé!”

Hắc Phong nhìn thấy Đường Dao đứng ra thì hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Đường Dao, ngươi tưởng chút tàn lực của Ngự Linh tộc có thể chống lại ba huynh đệ ta sao? Hôi Cốt, Bạch Cốt, lên! Bắt sống con nhỏ đó, còn tên phế mạch kia thì phế bỏ tay chân cho ta!”

“Rõ, sư huynh!”

Hôi Cốt – kẻ có thân hình gầy gò như một con khỉ khô – cười lên những tiếng chói tai. Gã vung mạnh thanh trường kiếm đen kịt trên tay, chém ra một luồng kiếm khí màu xám đen mang theo tử khí nồng nặc, xé toạc không khí lao thẳng về phía Đường Dao. Cùng lúc đó, tên mập Bạch Cốt cũng lao lên từ phía bên kia, bàn tay đầy mỡ của gã bấm quyết, điều khiển một đàn Huyết Hồn Điệp đỏ rực như những đốm lửa ma trơi, bay rợp trời nhằm quấn lấy mục tiêu.

Đối mặt với hai luồng công kích kẹp chập từ hai phía, Đường Dao không hề nao núng. Cô dậm mạnh chân xuống nền đá thạch anh của lăng mộ.

*ẦM!!!*

Một tiếng động trầm đục vang lên dưới lòng đất. Những vết nứt lớn nhanh chóng lan tỏa trên sàn đá cổ xưa. Từ những kẽ nứt đó, vô số rễ cây cổ thụ khổng lồ, cứng cáp như những thanh đồng và lấp lánh ánh sáng thạch anh xanh biếc đột ngột trồi lên. Chúng gầm rú, uốn lượn như những con rồng gỗ khổng lồ, đan chéo vào nhau tạo thành một bức tường gai nhọn hoắt, vững chãi cao hơn ba trượng chắn ngay trước mặt.

Kiếm khí tử khí của Hôi Cốt chém mạnh lên bức tường rễ cây thạch anh, phát ra những tiếng “keng keng” chói tai như kim loại va chạm, bắn ra vô số tia lửa xanh lục nhưng không thể xuyên phá nổi một phân. Đàn Huyết Hồn Điệp của Bạch Cốt vừa chạm vào những sợi rễ cây lấp lánh kia liền bị một luồng linh lực mộc hệ tinh khiết thiêu rụi thành những làn khói trắng, phát ra những tiếng xèo xèo liên tục.

“Cái gì?! Huyết mạch của con nhỏ này sao đột nhiên lại mạnh thế này?!” Hôi Cốt kinh hoàng thốt lên, bước chân lùi lại mấy bước đầy cảnh giác.

Thẩm Mặc đứng núp sau bức tường rễ cây, thò đầu ra nhìn cảnh tượng này mà không khỏi tặc lưỡi trầm trồ: “Đúng là phú bà có khác, một khi đã thức tỉnh huyết mạch thì đánh đấm cũng ở cái tầm đẳng cấp khác hẳn. Cảm giác được ôm đùi đại lão đúng là sướng rơn cả người.”

Tuy nhiên, hắn cũng thừa hiểu rằng Đường Dao chỉ đang cố gắng dùng bí thuật để chống đỡ tạm thời. Khóe môi cô đã bắt đầu rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, cơ thể khẽ run rẩy dưới áp lực tiêu hao linh lực quá lớn. Hắc Phong ở phía sau vẫn chưa ra tay, gã Chúc Đồng Cảnh kia mới là mối đe dọa thực sự.

Thẩm Mặc biết mình không thể cứ đứng xem kịch mãi được. Hắn hơi nghiêng người nhìn ra phía sau, lùi sát vào bức tượng thạch anh không mặt đứng trên bệ thờ.

Bức tượng không mặt lạnh lẽo, sần sùi dưới ánh sáng mờ ảo của lăng mộ. Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, bàn tay phải của hắn – vẫn còn rớm máu do những vết xước của gai rừng Nghĩa Lĩnh lúc chạy trốn – vô tình tì mạnh lên phần ngực của bức tượng đá để lấy điểm tựa.

*VÙ!!!*

Ngay khoảnh khắc máu của Thẩm Mặc chạm vào đá thạch anh, đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản cất trong túi áo ngực của hắn bỗng nhiên nóng rực lên như một cục than hồng mới mồi. Sức nóng đột ngột đó khiến Thẩm Mặc suýt chút nữa thì nhảy dựng lên chửi thề, nhưng ngay sau đó, một hiện tượng kỳ dị đã xảy ra.

Bức tượng đá thạch anh không mặt bỗng nhiên phát ra những tiếng “rắc rắc” giòn tan. Từ những vết nứt nhỏ trên thân tượng, một luồng hào quang vàng kim rực rỡ, ấm áp như ánh mặt trời buổi sớm mai đột ngột bùng phát, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ không gian chính điện tối tăm. Luồng ánh sáng này đi đến đâu, làn sương độc màu xám xịt của Vô Cực Giáo liền bị quét sạch đến đó như tuyết gặp ánh mặt trời.

Một luồng sóng âm vô hình, mang theo hơi thở của tuế nguyệt luân hồi từ chiếc đồng xu lan tỏa ra xung quanh.

Trong tích tắc đó, Thẩm Mặc kinh ngạc phát hiện ra không gian xung quanh mình bỗng nhiên trở nên cực kỳ chậm chạp. Hắn nhìn thấy một mảnh đá vụn rơi từ trên trần nhà xuống đang lơ lửng giữa không trung, chuyển động với tốc độ của một con ốc sên bò ngày mưa. Ở phía xa, Hôi Cốt đang vung kiếm lao lên bỗng nhiên bị khựng lại, gương mặt gã méo mó, chuyển động chậm chạp đến mức nực cười như thể đang bị dính keo 502 siêu dính.

Thời gian… đã bị kéo giãn ra!

Giữa khoảng không gian tĩnh mịch và trì trệ đó, một giọng nói trầm hùng, mang theo sự cô độc, tôn kính và tiếc thương vô hạn của Trường Sinh Tử từ triệu năm trước bỗng nhiên dội thẳng vào tâm thức của Thẩm Mặc. Giọng nói ấy không hề xa lạ, nó chính là tiếng vọng của vị Hoang Tổ lúc về già mà hắn vừa nhìn thấy trong ảo ảnh ký ức:

“Sư tôn… Đệ tử biết người nhất định sẽ quay lại nơi này. Kỷ nguyên của người đang sụp đổ, bóng tối của Tịch Diệt Kiếp đã bắt đầu dòm ngó tương lai, nhưng ngọn lửa Lạc Hồng của chúng ta quyết không thể tắt! Đệ tử dùng chút tàn lực cuối cùng, đem mảnh vỡ thứ nhất của Tuế Nguyệt Đỉnh phong ấn ngay trong tim của bức tượng này… Hãy dùng máu của người, gõ vang trống đồng, đánh thức ý chí vạn cổ để tìm đường sống!”

Tiếng vọng triệu năm vang lên bên tai, khiến Thẩm Mặc không khỏi cười khổ trong lòng. Cái ông đệ tử Trường Sinh Tử này, lúc về già rồi mà vẫn còn bày đặt chơi chữ “phong ấn trong tim đệ tử… à không, trong tim bức tượng”. Đúng là thầy nào trò nấy, đến cả việc để lại di sản cũng phải pha chút phong cách cợt nhả của hắn mới chịu được.

Nhưng Thẩm Mặc cũng không dám chậm trễ một giây nào. Hắn biết trạng thái kéo giãn thời gian này chỉ duy trì được trong vài tích tắc ngắn ngủi nhờ sự cộng hưởng đột ngột của đồng xu và bức tượng.

Hắn lập tức tụ chút linh lực Khải Huyết Cảnh ít ỏi vừa mới khôi phục được vào đầu ngón tay trỏ, đâm mạnh vào vị trí lồng ngực – nơi trái tim của bức tượng thạch anh không mặt.

*XOẢNG!!!*

Phần ngực của bức tượng vỡ vụn ra thành những mảnh thạch anh nhỏ lấp lánh. Từ sâu bên trong bệ đá, một mảnh đồng cổ cong cong, rỉ sét loang lổ nhưng lại tỏa ra một luồng chiến ý rực lửa đột ngột bay ra, rơi gọn vào lòng bàn tay Thẩm Mặc.

Khi ngón tay hắn chạm vào mảnh đồng cổ này, một luồng xúc giác nóng bỏng, mạnh mẽ truyền thẳng vào đại não. Trên bề mặt mảnh đồng, những đường nét chạm khắc tinh xảo dần hiện rõ: đó là hoa văn mặt trời Đông Sơn với 12 tia sáng rực rỡ ở trung tâm, xung quanh là hình ảnh những con chim Lạc đang dang rộng đôi cánh, bay lượn ngược chiều kim đồng hồ như thể đang bay xuyên qua các kỷ nguyên lịch sử.

Đây chính là mảnh vỡ thứ nhất của Tuế Nguyệt Đỉnh – chiếc Trống Đồng Đông Sơn nguyên thủy nhất của kỷ nguyên Hoang Cổ!

Ngay khi mảnh vỡ đồng cổ xuất thế, luồng ánh sáng vàng kim thu hồi lại, không gian xung quanh lập tức trở lại bình thường với tốc độ chóng mặt. Mảnh đá lơ lửng rơi bộp xuống đất, Hôi Cốt và Bạch Cốt cũng lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể, nhưng cả hai đều đang thở dốc, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Sư huynh! Có gì đó không ổn! Thằng nhóc kia vừa lấy được cái gì từ trong tượng đá kìa!” Bạch Cốt mập mạp hét toáng lên, chỉ tay về phía Thẩm Mặc.

Hắc Phong nhìn thấy mảnh đồng cổ trên tay Thẩm Mặc, đôi mắt gã đỏ rực lên vì tham lam và điên cuồng: “Đó là… di sản của Hoang Tổ! Mau cướp lấy nó!”

Gã vừa định lao lên thì đột nhiên, chiếc la bàn xương sọ khỉ trên tay gã bỗng nhiên rung bần bật một cách dữ dội. Những luồng khói xám bốc lên nghi ngút từ các hốc mắt của sọ khỉ, kèm theo những tiếng la hét oán hận, ghê rợn vang lên rầm rĩ.

*ĐOÀNG!!!*

Một tiếng nổ lớn vang lên ngay trên tay Hắc Phong. Chiếc la bàn sọ khỉ – pháp bảo trấn phái của gã – đột ngột nổ tung thành trăm mảnh xương vụn. Hắc Phong rú lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn khi cánh tay phải của gã bị một luồng lực lượng tà ác vô hình từ bên trong vụ nổ hút khô hoàn toàn.

Chỉ trong một nhịp thở, cánh tay đầy cơ bắp của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đã bị rút cạn máu thịt, khô héo, đen kịt lại như một cành củi khô mục nát. Máu tươi từ vết thương của gã không hề chảy tràn lan, mà bị một lực lượng vô hình điều khiển, phun ra tung tóe trên mặt đất, tự động vẽ nên một trận pháp hiến tế hình Thái Cực màu đỏ tươi, tỏa ra mùi máu tanh tưởi nồng nặc.

“Áaaa! Giáo chủ… Người… Người tha mạng!” Hắc Phong quỳ sụp xuống đất, ôm lấy cánh tay khô héo của mình, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi tột độ.

Từ trong trận pháp máu tươi rực sáng kia, một luồng ý chí vĩ đại, tà ác và lạnh lẽo đến thấu xương đột ngột giáng lâm. Luồng ý chí này mạnh mẽ đến mức khiến cho toàn bộ không khí trong lăng mộ Nghĩa Lĩnh như đông cứng lại, áp suất tăng vọt khiến lồng ngực của mọi người nghẹt thở.

Luồng sáng đỏ từ trận pháp máu bay vút lên, nhập thẳng vào đỉnh đầu của Hắc Phong.

Toàn thân Hắc Phong run rẩy dữ dội, xương cốt kêu lên những tiếng “rắc rắc” ghê rợn như thể đang bị bẻ gãy rồi sắp xếp lại. Đôi mắt gã trợn trừng lên, tròng đen hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu xám tro lạnh lẽo, vô hồn của tử khí.

Khí chất của gã lập tức thay đổi hoàn toàn. Sự kiêu ngạo, tiểu nhân của một tên tà tu biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, uy nghiêm, ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh của một kẻ đứng đầu vạn quân.

Cơ Vô Mệnh – Giáo chủ của Thái Thượng Vô Cực Giáo – đã sử dụng bí thuật “Huyết Thần Ký Sinh”, chấp nhận hiến tế cánh tay của đệ tử mình để giáng lâm một đạo Thần Niệm Phân Thân xuống lăng mộ Nghĩa Lĩnh!

“Hắc Phong” (lúc này đã bị Cơ Vô Mệnh kiểm soát) chậm rãi đứng thẳng dậy. Gã không hề thèm liếc nhìn cánh tay phải đã tàn phế của mình lấy một cái, chỉ đưa đôi mắt xám tro lạnh lùng quét qua toàn bộ chính điện, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Mặc.

Gã cất giọng khàn khàn, trầm đục nhưng mang theo một sức ép cảnh giới vô hình, khiến cho không gian xung quanh như rung chuyển:

“Thì ra ngươi chính là kẻ trộm thời gian… Kẻ đã liên tục làm nhiễu loạn dòng chảy nhân quả của Thần Châu. Bản tọa đã tìm kiếm tung tích của ngươi suốt ba trăm năm qua, không ngờ hôm nay lại gặp được ở đây.”

Áp lực từ một phần mười thần niệm của một đại năng Bá Vương Cảnh giáng lâm khủng khiếp đến mức nào?

Đường Dao đứng phía trước Thẩm Mặc bỗng rên rỉ một tiếng, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ. Bức tường rễ cây thạch anh kiên cố của cô dưới sức ép vô hình kia lập tức xuất hiện vô số vết nứt lớn, rồi vỡ vụn thành những hạt cát bụi lấp lánh, tan biến vào không trung. Cô ngã quỵ xuống đất, tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

“Đường đại tiểu thư!” Thẩm Mặc kinh hãi, vội vàng lao lên đỡ lấy cô.

Cơ Vô Mệnh bước lên một bước, mỗi bước chân của gã dẫm xuống đều khiến cho sàn đá lăng mộ nứt toác ra, tử khí xám xịt cuồn cuộn bám theo dưới chân gã như những con rắn độc:

“Giao ra đồng xu cổ và mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh. Bản tọa sẽ ban cho ngươi vinh dự được làm đệ tử hộ pháp của Vô Cực Giáo, cùng ta chứng kiến ngày tàn và sự tái sinh của thế giới này. Bằng không… Nghĩa Lĩnh hôm nay chính là mồ chôn của hai ngươi.”

Thẩm Mặc đỡ Đường Dao tựa vào bệ thờ đá, toàn thân hắn cũng đang run lên bần bật dưới sức ép cảnh giới của Cơ Vô Mệnh. Xương cốt toàn thân hắn kêu lên những tiếng răng rắc như muốn gãy vụn, huyết mạch Khải Huyết Cảnh trong người bị áp chế đến mức gần như ngưng đọng, không thể vận hành nổi.

Thế nhưng, đôi mắt của một nhà khảo cổ học thực địa – kẻ đã quen đối mặt với những tình huống thập tử nhất sinh dưới lòng đất – lại không hề có sự hoảng loạn. Ngược lại, trí óc hắn đang hoạt động hết công suất, nhanh nhạy và lý trí đến đáng sợ.

Hắn cúi đầu nhìn mảnh đồng cổ trên tay trái, rồi nhìn đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản trên tay phải.

Bằng con mắt nghề nghiệp tinh tường, Thẩm Mặc phát hiện ra ở phần trung tâm của hoa văn mặt trời Đông Sơn trên mảnh đồng cổ có một rãnh khuyết hình tròn, kích thước và độ sâu của nó… tương thích hoàn hảo một cách kỳ lạ với đồng xu cổ của hắn.

“Muốn chơi trò ghép hình với ông đây sao? Được thôi, để xem ai mới là người khóc trước!” Thẩm Mặc khẽ lẩm bẩm, nụ cười tự giễu quen thuộc lại xuất hiện trên môi.

Hắn không hề do dự, lập tức đặt đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản vào ngay phần rãnh khuyết ở tâm mảnh đồng cổ.

*CẠCH!*

Một tiếng khớp nối hoàn mỹ vang lên. Đồng xu cổ và mảnh vỡ trống đồng khớp chặt vào nhau như hai mảnh ghép đã chờ đợi nhau suốt triệu năm lịch sử. Ngay khi hai vật thể hợp làm một, một luồng sức mạnh vô tận, rực rỡ và nóng bỏng như dung nham núi lửa đột ngột bộc phát, chảy tràn vào cơ thể Thẩm Mặc qua lòng bàn tay đang rớm máu của hắn.

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, dùng toàn bộ sức lực còn lại của cánh tay đầy máu, đập mạnh mảnh hợp thể đồng xu và trống đồng lên bệ thờ đá thạch anh trước mặt như thể đang đập một con muỗi đáng ghét.

*BOONG… GGG!!!*

Một tiếng nổ âm thanh cực lớn, trầm hùng, vang dội và mang theo hào khí Đông Sơn vạn cổ đột ngột vang lên, chấn động khắp chín tầng đất đá của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn.

Đây không phải là một tiếng nổ thông thường, mà là tiếng gõ vang của chiếc Trống Đồng Đông Sơn nguyên thủy nhất kỷ nguyên Hoang Cổ! Âm thanh ấy vang lên, mang theo tiếng gầm rú của sóng dữ Đông Hải, tiếng rít gào của gió bão Tản Viên, và cả tiếng thét xung trận của vạn cổ anh linh nhân loại.

Sóng âm màu vàng kim rực rỡ từ điểm va chạm bộc phát ra ngoài như một trận cuồng phong vũ bão, quét qua toàn bộ chính điện lăng mộ.

Làn sương mù xám xịt của Cơ Vô Mệnh vừa chạm vào sóng âm vàng kim liền bị đánh tan tác thành hư vô như gặp phải thiên địch. Hôi Cốt và Bạch Cốt ở phía xa bị sóng âm chấn động thẳng vào màng nhĩ, cả hai hét lên thảm thiết, tai mắt mũi miệng đều rỉ máu, bị hất văng mạnh ra sau, đập rầm vào những bức tường đá rồi ngã gục, bất tỉnh nhân sự.

Ngay cả phân thân ký sinh của Cơ Vô Mệnh cũng bị sóng âm chấn cho lùi lại ba bước lớn, gương mặt xám tro của gã xuất hiện những vết rạn nứt như sứ vỡ. Gã trợn tròn mắt nhìn Thẩm Mặc, giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự kinh hoàng thực sự:

“Tiếng trống đồng… Bản nguyên lực lượng của Âu Lạc?! Ngươi… sao ngươi có thể kích hoạt được nó?!”

Chưa dừng lại ở đó, tiếng trống đồng vang lên đã trực tiếp đánh thức tàn trận Lôi Đình cổ đại được phong ấn sâu trong các bức tường đá của lăng mộ Nghĩa Lĩnh – trận pháp do chính Trường Sinh Tử xây dựng triệu năm trước để bảo vệ thánh địa.

*RẮC… ĐOÀNG!!!*

Vô số những tia sét khổng lồ màu vàng kim, to như cột nhà, đột ngột từ trên trần đá giáng xuống liên tiếp như mưa rào. Những tia sét mang theo sức mạnh lôi đình tinh khiết nhất của trời đất, điên cuồng đánh thẳng xuống vị trí của Cơ Vô Mệnh.

“Kẻ trộm thời gian! Ngươi không thoát khỏi tay bổn tọa đâu! Ta sẽ tìm thấy ngươi ở hiện tại… Ta sẽ…”

Cơ Vô Mệnh gào thét phẫn nộ trong vô vọng. Những tia sét vàng kim đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam khổng lồ, khóa chặt gã lại ở trung tâm, thiêu rụi hoàn toàn phần thần niệm ký sinh cùng với cơ thể của Hắc Phong thành tro bụi dưới sức nóng khủng khiếp của thiên lôi.

Cùng lúc đó, do chấn động quá lớn từ trận pháp Lôi Đình, toàn bộ lăng mộ Nghĩa Lĩnh bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt khổng lồ lan rộng trên trần nhà, những tảng đá nặng hàng tấn bắt đầu rơi rầm rập xuống đất, bụi bay mù mịt.

Bệ thờ đá thạch anh phía trước Thẩm Mặc bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một lối đi tối đen như mực, dẫn sâu xuống lòng đất bên dưới, tỏa ra một luồng gió lạnh buốt.

Thẩm Mặc nhìn trần nhà đang sụp xuống, rồi nhìn lối đi tối đen dưới chân, hắn không kịp suy nghĩ nhiều nữa. Hắn lao đến, dùng hết sức bình sinh bế thốc Đường Dao đang kiệt sức lên theo kiểu công chúa.

Mặc dù cái thân thể yếu ớt này khiến hắn suýt chút nữa thì sụm bà chè ngay tại chỗ vì nặng, hắn vẫn cắn răng, ôm chặt lấy cô rồi nhảy thẳng xuống mật đạo tối đen dưới bệ thờ ngay trước khi một tảng đá khổng lồ rơi xuống, lấp kín hoàn toàn chính điện lăng mộ phía sau.

“Ối giời ơi! Đường đại tiểu thư, lần này nếu chúng ta không chết, cô nhất định phải tăng lương gấp mười lần cho tôi đấy nhé!”

Tiếng gào thét đầy tự giễu của Thẩm Mặc vang vọng trong bóng tối của mật đạo, rồi chìm hẳn vào tiếng đổ nát kinh thiên động địa của lăng mộ Nghĩa Lĩnh cổ xưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8