Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 13: Đột nhập lăng mộ Nghĩa Lĩnh

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:49:44 | Lượt xem: 5

Đối với Đường Dao, cuộc đời vốn là một chuỗi các báo cáo khoa học được lập trình sẵn, nơi mọi hiện tượng siêu nhiên đều có thể giải thích bằng mật độ linh khí và tần số dao động của huyết mạch. Cô chưa từng nghĩ có một ngày, thế giới quan vững chắc như bàn thạch của mình lại bị một gã cấp dưới phế mạch đập cho vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rồi tiện tay ném vào sọt rác lịch sử.

Nằm trong khe đá hẹp của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, Đường Dao từ từ mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là cơn đau xé thịt từ độc môn “Tế Thiên Trảm Thủ Ấn”, mà là một luồng sinh khí ấm áp, ngọt ngào như mật ong rừng đang chậm rãi lưu chuyển khắp lục phủ ngũ tạng. Luồng khí này dịu dàng gột rửa đi toàn bộ độc tố đen kịt, thậm chí còn khiến cho bình cổ linh lực vốn dĩ khô cạn của cô bắt đầu có dấu hiệu tràn trề trở lại.

Cô không chết.

Hơn thế nữa, màng lọc linh khí trong cơ thể cô đang hoạt động với công suất chưa từng có. Đường Dao khẽ cử động ngón tay, cảm nhận rõ ràng từng sợi linh lực hệ Mộc xung quanh đang reo hò, nhảy múa như thể gặp được tổ tiên của chúng.

“Tỉnh rồi à? Đường đại tiểu thư, cô mà ngủ thêm mười phút nữa là tôi tính viết sớ báo tử gửi về cho Viện Khảo cổ để nhận tiền phúng viếng rồi đấy.”

Một giọng nói uể oải, mang theo ba phần cợt nhả quen thuộc vang lên bên tai.

Đường Dao quay đầu sang bên cạnh. Trong không gian chật hẹp của khe đá ẩm ướt, Thẩm Mặc đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào vách đá rêu phong. Trông hắn lúc này thảm hại không chịu được. Chiếc áo khoác gió hiện đại rách bươm như xơ mướp, khuôn mặt thư sinh thanh tú dính đầy bùn đất và muội than, nhưng đáng chú ý nhất là trên mái tóc đen dài của hắn đã xuất hiện vài sợi bạc trắng xóa, nổi bật một cách xót xa dưới ánh sáng mờ ảo của khe núi.

“Thẩm Mặc… Cậu…” Đường Dao chống tay ngồi dậy, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn của người vừa từ cõi chết trở về, “Độc tố của tôi… cả tu vi của tôi nữa… Chuyện này là thế nào?”

Thẩm Mặc khẽ thở dài, đưa tay lên gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng xót của cải:

“Coi như cô mạng lớn. Tôi phải lôi ra bảo vật gia truyền mười đời, ép ra một giọt ‘Tuế Nguyệt Mộc Tủy’ quý hơn cả máu tim để nhét vào mồm cô đấy. Ôi, thanh xuân của tôi, thọ nguyên của tôi… Cô nhìn xem, tóc tôi bạc trắng thế này thì sau này làm sao đi lừa mấy em sinh viên khóa dưới được nữa? Lần này về nước, cô không duyệt chi phí thực địa gấp đôi cho tôi thì tôi sẽ ăn vạ ở cửa phòng làm việc của cô cả tháng.”

Đường Dao nhìn những sợi tóc bạc trên thái dương của hắn, hốc mắt bỗng nhiên hơi nóng lên. Cô thừa biết “Tuế Nguyệt Mộc Tủy” hay bất kỳ thứ gì có khả năng nghịch thiên cải mệnh, thanh tẩy độc môn của Vô Cực Giáo đều phải trả một cái giá kinh hoàng đến mức nào. Gã này miệng thì lúc nào cũng tiền bạc, công xá, nhưng thực chất lại vừa dùng chính thọ nguyên của bản thân để kéo cô từ tay Tử thần trở về.

“Cảm ơn cậu,” Đường Dao nhẹ giọng nói, thanh âm mềm mại hẳn đi, không còn vẻ nghiêm nghị của một vị Viện trưởng thường ngày.

“Kìa, đừng có dùng cái giọng sến sẩm đó với tôi, tôi nổi hết cả da gà rồi đây này,” Thẩm Mặc rùng mình một cái, xua xua tay, sau đó khẽ nhích người lại gần miệng khe đá, ra hiệu cho cô im lặng.

Bên ngoài khe đá, cơn mưa rừng Nghĩa Lĩnh vẫn trút xuống sầm sập. Làn sương mù đỏ nhạt của Vô Cực Giáo đang cuồn cuộn dao động dữ dội. Thỉnh thoảng, những cánh Huyết Hồn Điệp đỏ rực như lửa lại bay lướt qua khe hở hẹp, mang theo hơi thở tanh tưởi đầy chết chóc. Tiếng chân rầm rập của đám tà tu vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng gầm rú điên cuồng của Hôi Cốt và Bạch Cốt khi phát hiện con mồi đột ngột biến mất ngay dưới mũi mình.

“Lũ chó săn này nhạy mùi thật,” Thẩm Mặc tặc lưỡi, thì thầm. “Cú ‘lách luật’ vừa rồi của tôi chỉ dịch chuyển chúng ta đi được khoảng hai trăm mét thôi. Đồng xu của tôi đang rơi vào trạng thái nguội lạnh rồi, không chơi thêm cú nào nữa đâu.”

Đường Dao khẽ gật đầu. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Huyết mạch Ngự Linh tộc trong người cô sau khi được Tuế Nguyệt Mộc Tủy gột rửa bỗng nhiên thức tỉnh mạnh mẽ. Cô đưa hai ngón tay lên trước ngực, khẽ niệm chú. Một luồng linh quang màu xanh lam nhạt từ đầu ngón tay cô lan tỏa ra, hóa thành những sợi dây leo vô hình bằng linh khí, quấn quýt xung quanh miệng khe đá, hòa lẫn hoàn hảo vào thảm thực vật rậm rạp bên ngoài.

Sự dao động sinh mệnh của hai người lập tức bị che giấu hoàn toàn, tựa như họ đã biến thành hai gốc cây già cỗi, trơ trọi giữa rừng sâu.

“Ồ, đỉnh đấy Đường viện trưởng. Quả không hổ danh là người gánh tạ của viện,” Thẩm Mặc nhỏ giọng khen ngợi, không quên giơ ngón tay cái lên làm biểu tượng “like”.

“Bớt nói nhảm đi. Giờ chúng ta đi đâu? Lối ra ngoài núi chắc chắn đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi,” Đường Dao hỏi, ánh mắt sắc sảo quan sát xung quanh.

Thẩm Mặc không trả lời ngay. Hắn thò tay vào túi áo, lôi ra chiếc la bàn khảo cổ bằng đồng thau đã cũ kỹ, kết hợp với Tuế Nguyệt Đồng Bản đặt bên cạnh. Đồng xu cổ lúc này tuy không còn phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, nhưng kim la bàn lại đang quay tròn một cách điên cuồng, cuối cùng chỉ thẳng về phía vách đá dựng đứng ở tận cùng khe nứt.

“Đi vào trong,” Thẩm Mặc chỉ tay về phía bóng tối sâu thẳm của khe đá. “Lăng mộ Nghĩa Lĩnh không nằm trên đỉnh núi, mà nó nằm ngay dưới chân chúng ta. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Đám tà tu kia có nằm mơ cũng không ngờ chúng ta lại chủ động chui đầu vào mộ.”

“Cậu chắc chắn chứ?” Đường Dao nhíu mày. “Lăng mộ của các đời Hùng Vương là cấm địa của Thần Châu, trận pháp bên trong có thể dễ dàng nghiền nát cả cao thủ Bá Vương Cảnh nếu đi sai một bước.”

“Yên tâm đi, tôi là nhà khảo cổ học thực địa chuyên nghiệp có giấy phép hành nghề đàng hoàng, không phải mấy tên trộm mộ nghiệp dư đâu,” Thẩm Mặc nháy mắt, rồi lúi húi bò về phía trước. “Đi theo tôi, giữ khoảng cách một mét, đừng có dẫm vào gót chân tôi đấy.”

Hai người lặng lẽ di chuyển sâu vào trong khe nứt. Càng đi vào trong, không gian càng trở nên chật hẹp, ẩm ướt. Tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhỏ gần đó vọng lại, hòa cùng tiếng gió rít qua các kẽ đá tạo nên một thứ âm thanh u uẩn, rợn người.

Sau khoảng mười phút luồn lách qua những lối đi hẹp đến mức phải đi nghiêng người, họ dừng lại trước một phiến đá khổng lồ rêu phong, chắn ngang toàn bộ lối đi. Thác nước nhỏ từ trên cao đổ xuống, tạo thành một bức màn nước mỏng che phủ trước phiến đá.

“Đến rồi,” Thẩm Mặc dừng bước, đưa tay gạt đi những tia nước bắn vào mặt.

Đường Dao tiến lại gần, dùng dạ minh châu soi sáng phiến đá. Cô nhíu mày quan sát:

“Đây là đá sa thạch nguyên khối, không hề có khe hở hay dấu vết của cơ quan hiện đại. Thẩm Mặc, cậu có nhầm không đấy?”

“Nhầm thế nào được mà nhầm. Khoa học khảo cổ không bao giờ lừa dối chúng ta, chỉ có con người mới lừa dối nhau thôi,” Thẩm Mặc cười hắc hắc. Hắn rút ra một chiếc khăn lau bụi chuyên dụng từ trong túi, bắt đầu tỉ mỉ lau sạch lớp rêu xanh bám trên bề mặt phiến đá.

Dưới lớp rêu phong ngàn năm, những hình khắc chìm dần dần lộ ra dưới ánh sáng của viên dạ minh châu. Đó là một vòng tròn lớn với ngôi sao mười hai cánh ở tâm — biểu tượng Mặt Trời Đông Sơn quen thuộc, xung quanh là những đường vân sóng nước và đàn chim Lạc đang dang cánh bay.

Đường Dao là chuyên gia đầu ngành, cô lập tức nhận ra điểm bất thường:

“Kỳ lạ thật… Đàn chim Lạc này…”

“Cô cũng nhận ra rồi đúng không?” Thẩm Mặc khoanh tay trước ngực, ra vẻ một vị giáo sư đang đứng trên bục giảng. “Trong tất cả các trống đồng và bích họa Đông Sơn được khai quật từ trước đến nay, chim Lạc luôn bay ngược chiều kim đồng hồ. Đó là biểu tượng của sự vận hành tự nhiên, của dòng chảy thời gian trôi về phía trước dưới góc nhìn của người xưa. Nhưng ở đây, nhìn kỹ đi…”

Hắn chỉ ngón tay vào ba con chim Lạc ở góc phía dưới bên phải:

“Ba con chim này lại đang bay xuôi dòng. Chúng bay ngược lại với cả đàn. Đây không phải là lỗi sai sót của người thợ đục đá cổ đại đâu. Người xưa cực kỳ nghiêm cẩn trong việc thờ cúng và tâm linh. Việc vẽ ngược thế này chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Thời gian đảo chiều. Đây là lối vào phụ dành riêng cho những kẻ… biết lách luật thời gian.”

Đường Dao nhìn Thẩm Mặc, trong lòng không khỏi chấn động trước sự nhạy bén và kiến thức uyên bác của hắn. Gã này ngày thường trông thì lười nhác, nhưng khi bước vào chuyên môn lại tỏa ra một thứ mị lực đáng sợ.

“Vậy làm sao để mở?” cô hỏi.

“Rất đơn giản, nhưng cũng rất tốn máu,” Thẩm Mặc nhăn mặt. Hắn đưa ngón tay trỏ vẫn còn rớm máu từ vết thương cũ do đá cào lúc nãy, ấn mạnh vào mắt của ba con chim Lạc bay ngược dòng.

Hắn không ấn bừa, mà ấn theo một thứ tự toán học cổ đại: từ con nhỏ nhất đến con lớn nhất, tương ứng với các mốc số ba, sáu, chín trên mặt đồng hồ cát.

*Cạch! Rắc rắc rắc…*

Một chuỗi âm thanh chuyển động của các bánh răng bằng đá trầm đục vang lên từ sâu trong lòng núi Nghĩa Lĩnh. Phiến đá sa thạch khổng lồ rung chuyển nhẹ, bụi đá rơi lả tả, rồi từ từ trượt sang một bên, lộ ra một lối đi tối om, dốc xuống sâu hoắm dưới lòng đất. Một luồng khí lạnh lẽo, nồng nặc mùi kim loại rỉ sét và đất ẩm từ bên trong ùa ra, khiến cả hai không hẹn mà cùng rùng mình một cái.

“Vé vào cửa miễn phí, nhưng vé ra thì chưa biết thế nào đâu nhé,” Thẩm Mặc tự giễu một câu, rồi nhanh chóng bước vào trong. Đường Dao cũng lập tức bám sát theo sau, phiến đá khổng lồ phía sau họ lại từ từ trượt trở lại vị trí cũ, đóng chặt lối thoát duy nhất.

Bóng tối lập tức nuốt chửng lấy hai người.

Đường Dao giơ cao viên dạ minh châu, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra xung quanh, chỉ đủ để soi rõ khoảng không gian trong vòng bán kính ba mét. Lối đi dốc xuống khá dốc, hai bên vách đá không phải là hang động tự nhiên nữa, mà đã được đẽo gọt vuông vức, chống đỡ bởi những cột đồng khổng lồ rỉ sét loang lổ. Trên thân cột đồng khắc đầy những hoa văn hình học sắc sảo, uốn lượn như những con rồng đang uốn khúc bảo vệ lăng mộ.

“Đi chậm thôi, Thẩm Mặc,” Đường Dao khẽ kéo góc áo của hắn lại. Cô nhắm mắt, vận dụng Ngự Linh nhãn. Trong tầm nhìn linh lực của cô, không gian xung quanh bỗng nhiên xuất hiện vô số những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện, giăng chằng chịt ngang dọc lối đi.

“Dừng lại! Đừng bước tiếp!” cô thốt lên, giọng đầy căng thẳng.

Thẩm Mặc lập tức đứng im như phao câu gặp bão, một chân vẫn còn lơ lửng trên không trung:

“Gì thế? Có biến à?”

“Phía trước cậu mười centimet có bẫy ‘Huyết Ty’ cổ xưa. Chỉ cần chạm vào một sợi, linh lực hệ Kim ẩn trong vách đá sẽ kích hoạt vạn tiễn xuyên tâm, biến cậu thành cái rổ lọc cua ngay lập tức,” Đường Dao giải thích, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Cô nhẹ nhàng lách qua người hắn, đi lên phía trước dọn đường.

“Ôi chu cha mạ ơi, suýt nữa thì tôi hết vai ở chương mười ba rồi,” Thẩm Mặc vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, không quên lầm bầm tự giễu. “Đúng là đi với Viện trưởng có khác, an toàn hơn hẳn đi một mình. Chị Đường ơi, sau vụ này tôi hứa sẽ không nói xấu cô với mấy ông bên phòng tài chính nữa.”

“Cậu còn nói xấu tôi với họ nữa cơ à?” Đường Dao lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng bước chân vẫn cực kỳ cẩn thận, từng bước một tránh né những sợi chỉ đỏ chết chóc.

“Làm gì có, tôi toàn khen cô đẹp gái, giỏi giang, mỗi tội hơi khó tính thôi,” Thẩm Mặc cười hì hì, cố tình tạo ra bầu không khí thoải mái để giảm bớt sự căng thẳng tột độ trong hầm mộ tối tăm.

Hai người cứ thế đi sâu xuống dưới. Không gian yên tĩnh đến mức họ có thể nghe rõ tiếng giọt nước rơi thánh thót từ trên trần hang xuống những chiếc khánh đồng cổ rỉ sét đặt dọc lối đi, tạo nên những âm thanh “boong… boong…” vang vọng, trầm uất như tiếng chuông gọi hồn.

“Thẩm Mặc, cậu có biết tại sao lăng mộ Nghĩa Lĩnh lại được xây dựng kiên cố thế này không?” Đường Dao vừa đi vừa hỏi để phân tán sự tập trung khỏi nỗi sợ hãi bóng tối.

“Theo tài liệu mật của viện và mấy cuốn sách cổ tôi ‘mượn tạm’ từ thư viện quốc gia, thì đây không phải là nơi chôn cất xác thịt của các đời Hùng Vương,” Thẩm Mặc đi phía sau, mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng uyển chuyển của Đường Dao. “Các ngài sau khi băng hà đều hóa thành long mạch để bảo hộ giang sơn đất nước. Nơi này thực chất là một ‘Hương Hỏa Khí Huyệt’ — một dạng tế đàn khổng lồ dùng để tích tụ niềm tin, hương hỏa của nhân dân qua hàng ngàn năm nhằm trấn áp một thứ gì đó cực kỳ tà ác dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh.”

“Thứ tà ác?” Đường Dao khẽ rùng mình. “Ý cậu là…”

“Có thể là yêu ma thời hồng hoang, hoặc là tàn dư của Tịch Diệt Kiếp mà Hoang Tổ từng đối đầu,” Thẩm Mặc trầm giọng xuống, vẻ mặt không còn chút cợt nhả nào. “Vô Cực Giáo muốn chiếm nơi này không chỉ vì bản đồ khảo cổ, mà vì chúng muốn dùng tử khí để làm ô uế Hương Hỏa Khí Huyệt, từ đó đánh thức thứ đang bị phong ấn bên dưới để hủy diệt toàn bộ Thần Châu.”

Đường Dao im lặng. Cô cảm nhận được sức nặng của sứ mệnh mà họ đang gánh vác. Đây không còn là một cuộc tranh đoạt cổ vật thông thường giữa các thế lực tu tiên nữa, mà là trận chiến quyết định vận mệnh của cả đất nước.

*Ầm!!!*

Đột ngột, một tiếng nổ lớn vang vọng từ phía trên cao dội xuống, khiến toàn bộ hầm mộ rung chuyển dữ dội. Bụi đất và những mảnh đá nhỏ rơi lả tả từ trần hang.

“Chết tiệt! Lũ tà tu kia đang dùng bạo lực để phá trận ở lối vào chính rồi!” Đường Dao biến sắc.

“Nhanh lên! Chúng ta sắp đến chính điện rồi!” Thẩm Mặc thúc giục.

Hai người không còn dám đi chậm nữa. Đường Dao vận dụng tối đa Ngự Linh nhãn, dắt tay Thẩm Mặc chạy nhanh qua những đoạn hành lang tối tăm, lách qua những bẫy rập nguy hiểm với tốc độ chóng mặt. Bàn tay Thẩm Mặc thô ráp nhưng ấm áp, truyền cho cô một sự tự tin kỳ lạ giữa ranh giới sinh tử.

Sau khi vượt qua một khúc cua ngặt nghèo, không gian trước mắt họ đột ngột mở rộng ra một cách kinh ngạc.

Họ đang đứng trên một ban công đá tự nhiên, nhìn xuống một không gian chính điện khổng lồ dưới lòng đất rộng bằng cả ba sân bóng đá cộng lại. Trần hang cao vút, tối tăm không thấy đỉnh, nhưng từ trên đó treo lơ lửng hàng trăm chiếc trống đồng Đông Sơn cổ đại với đủ mọi kích cỡ. Những chiếc trống đồng này không hề rỉ sét hoàn toàn, mà thỉnh thoảng lại lóe lên những đường vân linh lực màu vàng kim nhạt, tựa như những chiếc chuông gió khổng lồ của các vị thần đang lặng lẽ canh giữ không gian linh thiêng này.

“Nơi này… năng lượng Ngự Linh đậm đặc đến mức hóa lỏng rồi,” Đường Dao thốt lên, đôi mắt phượng tràn ngập sự kinh ngạc. Cô có thể nhìn thấy những luồng khí màu xanh lam và vàng kim đang uốn lượn, bay lượn trong không trung như những dải lụa mềm mại.

“Trái tim của Nghĩa Lĩnh,” Thẩm Mặc thì thầm, đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng rực rỡ của chính điện.

Ở trung tâm của chính điện dưới lòng đất là một bệ thờ đá ba tầng hình tròn khổng lồ, mô phỏng hoàn hảo cấu trúc của tế đàn tế trời đất cổ xưa. Xung quanh bệ thờ là mười lăm cột đồng lớn, đại diện cho mười lăm bộ bộ lạc thời kỳ lập quốc của Âu Lạc.

Thẩm Mặc và Đường Dao nhanh chóng đi xuống các bậc thềm đá, tiến lại gần bệ thờ trung tâm.

Trên đỉnh bệ thờ không hề có quan tài, cũng không có vàng bạc châu báu như những lăng mộ đế vương thông thường. Nơi đó chỉ có độc nhất một bức tượng bằng đá thạch anh trắng cao hơn hai mét, đứng sừng sững giữa đất trời lòng đất.

Bức tượng được tạc khắc vô cùng tinh xảo, phản chiếu ánh sáng lung linh của linh khí xung quanh. Nhưng khi nhìn rõ hình dáng của bức tượng, cả Thẩm Mặc và Đường Dao đều đồng loạt sững sờ, hô hấp như ngừng trệ.

Bức tượng khắc họa một nam tử có dáng người thanh mảnh, thư sinh. Điều kỳ lạ và nghịch lý đến mức điên rồ là, y phục trên người bức tượng không phải là tấm da thú thô sơ của thời kỳ Hoang Cổ, cũng không phải là giáp trụ bằng đồng của các Lạc Tướng thời Đông Sơn.

Đó là một chiếc áo khoác gió dáng dài, có mũ trùm đầu phía sau, thắt lưng có những chiếc túi nhỏ tiện dụng, chân đi giày da cổ cao — một bộ trang phục mang đậm phong cách hiện đại, giống đến chín mươi chín phần trăm chiếc áo khoác mà Thẩm Mặc đang mặc trên người!

Nhưng điều khiến người ta rợn tóc gáy nhất chính là gương mặt của bức tượng.

Mặt bức tượng hoàn toàn nhẵn nhụi, phẳng lì. Không có mắt, không có mũi, không có miệng. Đó là một vị thần không mặt.

Và trên bàn tay phải bằng đá thạch anh của bức tượng, đang đặt một đồng xu đồng rỉ sét loang lổ. Kiểu dáng, kích thước và cả những đường vân rỉ sét trên đồng xu đó… giống hệt như đúc với “Tuế Nguyệt Đồng Bản” đang nằm trong túi áo của Thẩm Mặc.

“Thẩm Mặc… Chuyện này… chuyện này là thế nào?”

Giọng Đường Dao run rẩy dữ dội. Cô nhìn bức tượng, rồi quay sang nhìn Thẩm Mặc, gương mặt thanh tú trắng bệch vì kinh hoàng. Cô không phải là kẻ ngốc, sự tương đồng về dáng người, trang phục và cả đồng xu kia đã vượt qua mọi giới hạn của sự trùng hợp ngẫu nhiên.

“Cậu… cậu nhìn chiếc áo khoác của bức tượng này đi. Cả dáng người này nữa… Nó giống hệt cậu! Chuyện này làm sao có thể xảy ra được? Lăng mộ này đã tồn tại ít nhất hàng ngàn năm rồi cơ mà!”

Thẩm Mặc không trả lời cô. Lúc này, đầu óc hắn cũng đang quay cuồng như một cơn bão cấp mười hai. Hắn bước từng bước một lên các bậc thềm đá của bệ thờ, lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

*Uỳnh uỳnh uỳnh…*

Trong túi áo của hắn, Tuế Nguyệt Đồng Bản bỗng nhiên run rẩy dữ dội chưa từng có. Nó phát ra những tiếng “ong ong” trầm thấp, nóng rực lên như một hòn than hồng.

Khi Thẩm Mặc tiến lại gần bức tượng trong khoảng cách một mét, đồng xu rỉ sét trên tay bức tượng đá thạch anh cũng bắt đầu có phản ứng. Lớp rỉ sét bám trên bề mặt đồng xu đá bỗng nhiên tự động bong tróc ra từng mảng nhỏ, rơi xuống đất. Dưới lớp rỉ sét đó, những đường vân thời gian màu vàng kim rực rỡ bắt đầu lộ ra, phát ra ánh sáng lung linh, cộng hưởng hoàn mỹ với đồng xu trong túi áo của Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc như bị một sức mạnh vô hình thôi thúc, hắn chậm rãi đưa bàn tay phải của mình lên, chạm nhẹ vào đồng xu trên tay bức tượng đá.

*OÀNG!!!*

Một tiếng nổ lớn vang lên ngay trong đại não của Thẩm Mặc.

Không gian xung quanh hắn bỗng chốc vỡ vụn ra như những mảnh gương. Ý thức của hắn bị kéo mạnh vào một luồng xoáy thời gian sâu thẳm. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, chập chờn của quá khứ triệu năm trước.

Giữa một vùng đất hoang dã của kỷ nguyên Hoang Cổ, dưới bầu trời xám xịt đầy những vết rách không gian màu tím đen của Tịch Diệt Kiếp.

Một lão nhân râu tóc bạc phơ như tuyết, khí chất tiên phong đạo cốt nhưng thân hình đã vô cùng gầy gò, đang quỳ sụp trước một bức tượng đá thạch anh chưa hoàn thiện. Lão nhân đó chính là Trường Sinh Tử lúc về già — vị Hoang Tổ khai thiên lập địa của nhân loại.

Trường Sinh Tử vừa khóc, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm, tay vừa cầm cây đục bằng đá, tỉ mỉ khắc từng đường nét trên bức tượng. Ông vừa đục vừa lẩm bẩm với giọng nói run rẩy, đầy sự tôn kính và tiếc thương tột cùng:

“Sư tôn… người đi ngược dòng thời gian để cứu giúp chúng con, nhưng thiên cơ quá nặng, đệ tử không thể lưu lại dung mạo thực sự của người trước thế gian… Chỉ cần đệ tử khắc họa ngũ quan của người, bức tượng sẽ lập tức bị lôi kiếp đánh tan thành tro bụi…”

“Đệ tử bất lực, chỉ có thể tạc nên vị thần không mặt này để vạn thế sau này thờ phụng, để con cháu đời sau biết rằng đã từng có một vị Thần Minh mặc thanh y kỳ lạ, cầm đồng xu thời gian đã cứu rỗi nhân loại khỏi ngày tàn của thế giới…”

“Đệ tử để lại đồng xu này trên tay người, dùng toàn bộ linh lực và huyết mạch của mình để làm ‘mỏ neo thời gian’. Đợi ngày người trở về… Sư tôn… đệ tử đợi người ở cuối dòng sông tuế nguyệt…”

*Uỳnh!!!*

Hình ảnh biến mất. Thẩm Mặc mở bừng mắt ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng khắp người, ướt sũng cả lưng áo. Hắn lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã quỵ xuống thềm đá nếu không có Đường Dao kịp thời chạy lên đỡ lấy.

“Thẩm Mặc! Cậu sao thế? Cậu nhìn thấy gì rồi?” Đường Dao lo lắng hỏi, tay giữ chặt lấy vai hắn.

Thẩm Mặc nhìn bức tượng đá không mặt trước mắt, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động và phức tạp không thể dùng lời nào tả xiết.

Hóa ra là vậy.

Nghịch lý thời gian đã hoàn thành một vòng lặp hoàn mỹ.

Hắn không phải là một kẻ phế mạch vô tình nhặt được đồng xu cổ rồi may mắn du hành thời gian. Mà chuyến hành trình này, sự tồn tại của hắn, và cả vị Hoang Tổ khai thiên lập địa kia… tất cả đã được định sẵn từ triệu năm trước. Chính những hành động của hắn ở quá khứ đã kiến tạo nên lịch sử của hiện tại, và lịch sử của hiện tại lại dẫn dắt hắn trở về quá khứ.

Hắn chính là vị “Thần Minh” không mặt mà cả Âu Lạc Thần Châu đang thờ phụng.

“Đường viện trưởng…” Thẩm Mặc khẽ cười khổ, giọng nói đầy tự giễu. “Tôi nghĩ… chúng ta chơi lớn thật rồi. Cái đống nợ lịch sử này, tôi trả cả đời cũng không hết mất.”

“Cậu đang nói cái gì thế…”

*OÀNG!!!*

Lời của Đường Dao chưa kịp dứt thì một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía cửa vào chính điện. Phiến đá phong ấn khổng lồ bị một luồng sức mạnh khủng khiếp đánh nát vụn thành trăm mảnh, bắn tung tóe khắp nơi.

Làn sương mù màu xám xịt, tanh tưởi của Vô Cực Giáo cuồn cuộn tràn vào như thác lũ, nhanh chóng nhuộm đen một góc chính điện linh thiêng.

Giữa màn sương xám xịt đó, ba bóng người chậm rãi bước ra.

Dẫn đầu là Hắc Phong với nụ cười tàn nhẫn và điên cuồng trên môi. Chiếc la bàn xương sọ khỉ trên tay gã đang tỏa ra luồng sáng xám đen quỷ dị. Theo sau gã là Hôi Cốt và Bạch Cốt, cả hai đều đang lăm lăm vũ khí, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc và Đường Dao.

“Hahaha! Tìm thấy các ngươi rồi, lũ chuột nhắt!” Hắc Phong cười khàn khàn, giọng nói vang vọng khắp chính điện khổng lồ. “Trốn dưới lăng mộ cổ thì sao chứ? Trước sức mạnh của Vô Cực Giáo chúng ta, nơi này cũng chỉ là cái mồ chôn thây của các ngươi mà thôi!”

Gã nhìn bức tượng đá thạch anh không mặt đứng trên bệ thờ, rồi nhìn đồng xu rực sáng trên tay Thẩm Mặc, đôi mắt híp lại đầy tham lam:

“Giao đồng xu cổ và bản đồ ra đây, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8