Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 65: Lăng Nguyệt bị bắt cóc để dụ Diệp Phi vào bẫy.
**CHƯƠNG 65: NHÀ BAO VIỆC, AI CHO PHÉP CÁC NGƯƠI BẮT CÓC “SHIPPER CƠM HỘP”?**
Sau khi chén sạch nồi cua hoàng đế linh giới, Diệp Phi cảm thấy linh hồn mình như đang bay bổng ở chín tầng mây xanh, còn cái bụng thì căng tròn như một quả khí cầu sẵn sàng phát nổ. Anh nằm ườn trên chiếc ghế mây cũ kỹ, chân vắt vẻo, miệng ngậm một sợi cỏ khô cho ra dáng “vô vi hào kiệt”, nhưng thực chất là đang cố gắng không để cơn nấc cụt làm hỏng hình tượng Kiếm Thần (giả mạo) của mình.
“Lăng Nguyệt này… cái cua này hình như hơi… ít muối một chút. Lần sau nhớ nêm thêm nửa thìa ‘Muối Thánh’ ta vừa kiếm được nhé. Ăn chực cũng phải ăn cho có gu.” – Diệp Phi lờ đờ ra lệnh, đôi mắt sắp dính chặt vào nhau vì buồn ngủ.
Thế nhưng, đáp lại anh không phải là giọng nói dịu dàng, lễ phép của cô nàng “Thánh nữ kiêm đầu bếp” Lăng Nguyệt, mà là một khoảng không gian im lặng đến rợn người.
“Lăng Nguyệt? Nồi cơm của ta? Nhà tài trợ vàng của dạ dày ta đâu rồi?”
Diệp Phi hơi hé mắt, nhưng cái thói lười cố hữu lại khiến anh tự trấn an: “Chắc là nàng ta đi hái thảo dược để làm món tráng miệng rồi. Thôi, ngủ tiếp. Trời có sập thì cũng phải chờ ta đánh xong giấc này đã.”
Trong khi đó, ở một lùm cây cách Tuyết Liên Tông không xa.
Bốn gã đàn ông mặc hắc y, ngực thêu hình một cái muỗng bị gãy – biểu tượng của Hắc Ám Ẩm Thực Hội – đang khiêng một cái bao tải lớn, chạy trối chết như bị chó đuổi.
“Nhanh lên! Mau mang con nhỏ này về Vực Thẳm Tuyệt Vị! Lão tổ nói chỉ cần bắt được đầu bếp riêng của Diệp Phi, hắn ta sẽ tự khắc mò đến nộp mạng vì… đói!” – Gã cầm đầu, có biệt danh là Cay Độc, vừa chạy vừa thở dốc.
Trong bao tải, Lăng Nguyệt không hề la hét hay chống cự. Thay vào đó, nàng đang bận rộn… ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ.
“Ám sát lúc 2 giờ chiều, dùng bột mê hương vị Sầu Riêng Ngàn Năm… Kỹ thuật di chuyển: 3 điểm, hơi lỗi vì vấp phải rễ cây… Để xem, nếu các ngươi đưa ta đến Vực Thẳm Tuyệt Vị, ở đó chắc chắn có Nấm Mặt Trăng cực phẩm. Diệp đại nhân chắc chắn sẽ thích lắm!”
Gã Cay Độc nghe thấy tiếng lầm bầm, tò mò hỏi: “Này con ranh, ngươi không sợ sao? Chúng ta là Hắc Ám Ẩm Thực Hội! Chúng ta sẽ bắt ngươi nấu những món ăn dở tệ nhất thế gian để tra tấn tinh thần tên Kiếm Thần đó!”
Lăng Nguyệt thở dài, ánh mắt đầy sự thương hại nhìn gã: “Các ngươi thật đáng thương. Các ngươi không hiểu được tầm vóc của Diệp đại nhân đâu. Ngài ấy không bao giờ ‘mò đến nộp mạng’. Ngài ấy chỉ ‘di hành đến để ăn sạch kho lương’ của các ngươi thôi. Ta khuyên các ngươi nên chuẩn bị sẵn ít nhất mười tấn nguyên liệu cao cấp, nếu không… ta sợ các ngươi không đủ mạng để trả tiền công ‘di hành’ của ngài ấy đâu.”
“Lắm mồm! Chạy mau!”
***
Nửa canh giờ sau, tại sân trước của Diệp Phi.
Lục Tiểu Bảo cầm cuốn sổ tay “Lời vàng ý ngọc” chạy xộc vào, mặt mày cắt không còn giọt máu: “Sư phụ! Sư phụ ơi! Đại sự không hay rồi! Tỷ tỷ… Lăng Nguyệt tỷ tỷ bị người ta bế đi mất rồi!”
Diệp Phi lúc này vẫn đang trong trạng thái “Thiên đạo chí lười”, đầu dựa vào tường, nước dãi chảy thành một dòng suối nhỏ trên vai áo bào trắng giá trị ngàn vàng. Nghe thấy tiếng hét của đệ tử, anh chỉ khẽ động đậy ngón chân cái: “Bế đi? Đi đâu? Đi giao cơm à? Bảo nàng ấy nhớ lấy tiền ship, dạo này kinh tế khó khăn…”
“Không phải ạ! Là bị bắt cóc! Con thấy một nhóm người mặc áo đen của Hắc Ám Ẩm Thực Hội dùng một cái bao tải… loại bao tải thường dùng đựng khoai tây cấp thấp, thật là một sự sỉ nhục với Thánh nữ!” – Tiểu Bảo gào lên.
Diệp Phi bật dậy như lò xo. Không phải vì lo cho Lăng Nguyệt, mà là vì một suy nghĩ đáng sợ vừa xoẹt qua não: *Lăng Nguyệt bị bắt = Không có người nấu cơm = Ta phải tự đi xin ăn = Công việc nặng nhọc = Tuyệt thực!*
“Cái gì?! Chúng nó dám bắt đi ‘nguồn sống’ của bổn tọa?” – Diệp Phi đập bàn (thực chất là trượt tay nên chỉ vỗ nhẹ vào mặt bàn), mắt long sòng sọc – “Có biết là ta đang chờ món chè hạt sen tuyết của nàng ấy không?”
Lục Tiểu Bảo lập tức quỳ sụp xuống, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ: “Con biết ngay mà! Sư phụ thể hiện sự giận dữ thiên đình này không phải vì một bát chè, mà là vì uy nghiêm của Kiếm Thần! Người đang muốn dùng vụ bắt cóc này để làm cái cớ san phẳng Hắc Ám Ẩm Thực Hội, thanh lọc giới tu chân, trả lại sự công bằng cho ẩm thực thế giới đúng không ạ?”
Diệp Phi ngớ người: “Hả? Ta chỉ muốn ăn chè…”
“Con hiểu rồi!” – Tiểu Bảo không để sư phụ nói hết câu, lập tức ghi chép: *’Sư phụ dùng món chè để ẩn dụ cho sự ngọt ngào của hòa bình. Người muốn nói rằng: Một khi món chè bị cướp đi, nghĩa là bóng tối đã bao trùm, và thanh kiếm của người phải xuất vỏ để thắp lại ánh sáng.’* – “Sư phụ, người cứ yên tâm nghỉ ngơi, con sẽ đi loan tin cho toàn bộ giới tu chân biết về ‘Lời thề bát chè’ của người!”
“Này, đứng lại! Ta chưa nói xong…” – Diệp Phi giơ tay ra, nhưng Tiểu Bảo đã dùng bộ pháp nhanh nhất đời mình biến mất sau làn khói bụi.
Diệp Phi ngồi lại trên ghế, cảm thấy mệt mỏi nhân đôi. Hệ thống bỗng nhiên hiện lên một dòng thông báo đỏ lòm:
【Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: “Giải cứu Nồi Cơm Di Động”.】
【Mô tả: Đầu bếp duy nhất chịu đựng được tính lười của bạn đã bị bắt. Nếu nàng có chuyện gì, bạn sẽ phải đối mặt với viễn cảnh “Tự mình nhóm bếp” hoặc “Ăn lương khô hết đời”.】
【Phần thưởng: 1000 điểm lười biếng + Danh hiệu “Thần Giữ Của”.】
【Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ phải tự nấu ăn trong 1 năm (Và với trình độ của bạn, hệ thống dự báo bạn sẽ chết vì ngộ độc thực phẩm sau 3 ngày).】
Diệp Phi rùng mình. Tự nấu ăn? Đó không phải là tu luyện, đó là án tử hình!
“Được rồi, đám rác rưởi Hắc Ám kia, các ngươi đã chạm vào vảy ngược của ta rồi… Thực ra là chạm vào dạ dày của ta.”
Diệp Phi uể oải đứng dậy, xỏ đôi dép lê gỗ kêu “lộp cộp”, tay cầm một thanh kiếm rỉ sét (mà anh vốn dùng để cời than nhóm lò). Anh nhìn quanh, thấy con heo hồng Tiểu Trư cũng đang đói đến mức gặm cả chân bàn.
“Tiểu Trư, đi thôi. Đi tìm chỗ nào có mùi đồ ăn ngon nhất, ở đó chắc chắn có Lăng Nguyệt.”
Tiểu Trư nghe thấy chữ “đồ ăn”, lập tức dựng đứng hai cái tai lên, mũi khịt khịt rồi phóng đi như một mũi tên ánh sáng. Diệp Phi lảo đảo chạy theo, miệng lẩm bẩm: “Chậm thôi, ta chưa ăn sáng, chạy nhanh quá sẽ bị tụt huyết áp…”
***
Tại hang ổ của Hắc Ám Ẩm Thực Hội – Vực Thẳm Tuyệt Vị.
Đây là một hẻm núi quanh năm sương mù bao phủ, nhưng thứ sương mù này lại bốc mùi chua lòm và khét lẹt. Lão tổ của hội – một kẻ có khuôn mặt giống hệt một trái mướp đắng héo, tên là Khổ Ma – đang ngồi trên ngai vàng làm từ xương của những con gà linh giới.
“Hahaha! Diệp Phi, dù ngươi có là Kiếm Thần thì sao? Rơi vào tay ta, ngươi sẽ phải nếm mùi vị của ‘Vạn Vị Phế Tu Trận’. Chỉ cần ngươi bước vào đây, vị giác của ngươi sẽ bị hủy hoại, ngươi sẽ thấy thịt rồng vị như cỏ khô, rượu ngon vị như nước cống! Một kẻ tham ăn như ngươi, mất đi vị giác thì kiếm chiêu cũng sẽ sụp đổ!” – Khổ Ma cười đắc ý.
Bên dưới, Lăng Nguyệt đang ngồi trong lồng sắt, thản nhiên lấy ra một củ gừng và bắt đầu gọt vỏ.
“Lão già, ta khuyên ông nên cẩn thận với cái lưỡi của mình.” – Lăng Nguyệt nói mà không ngẩng đầu lên.
“Hừ! Con ranh, ngươi tưởng Diệp Phi sẽ cứu được ngươi sao? Nơi này đã được bố trí 9.999 sát trận, mỗi bước chân đều là một cạm bẫy vị giác!”
Đúng lúc đó, một tiếng “Rầm!” vang dội khiến cả hang động rung chuyển.
Một bóng người lảo đảo bước vào từ cửa chính. Không có kiếm khí ngút trời, không có hào quang chói lọi, chỉ có một thanh niên trông như vừa ngủ dậy sau một trận say rượu, áo quần xộc xệch, chân đi dép lê, và quan trọng nhất là mặt mày cực kỳ khó ở.
“Đứa nào…” – Diệp Phi ngáp một cái dài đến tận mang tai – “…đứa nào bắt shipper của ta? Có biết bây giờ là mấy giờ không? Là giờ cơm chiều đấy!”
Khổ Ma đứng bật dậy, quát lớn: “Diệp Phi! Ngươi rốt cuộc cũng đến nộp mạng! Các đệ tử, khởi động ‘Cay Độc Truy Hồn Trận’!”
Ngay lập tức, từ bốn phía, hàng vạn mũi tên tẩm tinh chất ớt siêu cay của địa ngục bay về phía Diệp Phi. Sức nóng của chúng khiến không gian xung quanh vặn vẹo, ngay cả một tu sĩ Hóa Đỉnh Cảnh nếu hít phải khói này cũng sẽ hắt hơi đến mức nổ phổi mà chết.
Diệp Phi nhíu mày. Anh thực sự không muốn đánh nhau, nhưng cái mùi cay nồng này làm anh khó chịu kinh khủng.
“Hắt… xìiiiii!”
Diệp Phi hắt hơi một cái thật mạnh.
Một luồng kiếm khí vô hình, mang theo cả dư chấn của món cua hoàng đế lúc trưa, từ mũi anh phóng ra. Không phải một luồng, mà là một cơn bão kiếm khí hình lốc xoáy!
“Vù vù vù!”
Hàng vạn mũi tên ớt cay xè chưa kịp chạm vào vạt áo của Diệp Phi đã bị thổi bay ngược trở lại. Không chỉ có thế, cơn lốc kiếm khí còn cuốn luôn cả đám đệ tử đang đứng quanh đó, ném chúng vào tường như những miếng dán trang trí.
Cả hang động im phăng phắc.
Khổ Ma há hốc mồm, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Ngươi… ngươi dùng cái gì để phá trận? Đó là ‘Kiếm Ý Hắt Hơi’ trong truyền thuyết sao?”
Diệp Phi dụi mũi, lầm bầm: “Cay quá… Ai cho các ngươi cho nhiều ớt thế? Nấu ăn không có tâm gì cả.”
Lục Tiểu Bảo từ đằng xa vừa chạy tới, thấy cảnh này thì lập tức rút sổ ra viết: *’Sư phụ thể hiện sự khinh miệt tối thượng với đối thủ. Người không thèm dùng tay, chỉ dùng một cái hắt hơi để biểu đạt rằng: Công kích của các ngươi đối với ta chỉ như hạt bụi bám trong lỗ mũi, tiện tay phủi đi là xong.’*
Lăng Nguyệt ở trong lồng thì đập tay tán thưởng: “Diệp đại nhân, ngài đến thật đúng lúc! Em vừa tìm thấy một khóm Nấm Mặt Trăng ở dưới chân cái ngai vàng kia kìa!”
Diệp Phi nghe thấy chữ “Nấm”, mắt sáng rực lên. Anh phớt lờ Khổ Ma, phớt lờ hàng nghìn tên sát thủ đang vây quanh, lững thững đi về phía ngai vàng.
“Tránh ra, đừng cản đường ta đi thu hoạch nguyên liệu.”
Khổ Ma cảm thấy bị sỉ nhục nghiêm trọng. Lão là ai? Lão là giáo chủ Hắc Ám Ẩm Thực Hội! Lão có thể biến một bát nước lã thành thuốc độc khiến vạn người kinh sợ!
“Diệp Phi! Ngươi quá kiêu ngạo! Xem chiêu cuối của ta đây: ‘Thập Vị Diệt Tuyệt – Bát Canh Lãng Quên’!”
Khổ Ma vung tay, một chiếc vạc khổng lồ chứa chất lỏng màu tím sẫm, sủi bọt sùng sục, bốc lên mùi thối rữa kinh tởm lao về phía Diệp Phi. Đây là thứ nước được luyện từ mồ hôi của yêu quái và nước mắt của những đầu bếp bị thất bại, chỉ cần dính một giọt, linh lực sẽ bị ăn mòn, vị giác sẽ biến mất mãi mãi.
Diệp Phi nhìn cái vạc đang bay tới, khuôn mặt vốn lười biếng bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc. Anh giơ thanh kiếm rỉ sét lên.
“Lãng phí… Thật là lãng phí tài nguyên.”
Diệp Phi xoay người một vòng – một động tác trông giống như đang nhảy điệu múa bụng vụng về. Nhưng trong mắt của những cao thủ ẩn mình (nếu có ai ở đó), họ sẽ thấy không gian bị cắt thành hàng tỷ mảnh nhỏ.
“Vạn Vật Vi Thực – Nhất Kiếm Bình Ổn!”
Thanh kiếm rỉ sét chém ngang không trung. Một tia sáng trắng tinh khôi thoát ra, nó không mang tính hủy diệt, mà mang theo một cảm giác thanh khiết đến lạ lùng.
Tia kiếm khí chạm vào cái vạc tím ngắt. Một tiếng “Xèo” vang lên.
Kỳ tích xuất hiện. Chất lỏng màu tím thối rữa kia, dưới tác động của kiếm ý Diệp Phi, bỗng nhiên lọc sạch mọi tạp chất, hóa thành những hạt mưa tinh thể trong vắt như sương mai. Mùi thối biến mất, thay vào đó là một mùi hương thanh đạm của trà xanh rừng sâu.
“Cái… cái gì?!” – Khổ Ma ngã ngửa khỏi ngai vàng – “Ngươi… ngươi vừa hóa giải độc chất của ta thành… nước khoáng tinh khiết?”
Diệp Phi thu kiếm (thực ra là dắt vào thắt lưng cho khỏi rơi), thở phào: “Nước này pha trà chắc ngon. Tí nữa Lăng Nguyệt nhớ hứng lấy một ít.”
Lục Tiểu Bảo ghi chép điên cuồng: *’Sư phụ đã đạt đến cảnh giới ‘Pháp thủ thiên nhiên’. Người không sát sinh bằng kiếm, mà dùng kiếm để cải tạo thế giới. Ngay cả độc dược tàn độc nhất qua tay người cũng trở thành linh dịch dưỡng sinh. Đây chính là tấm lòng từ bi của một vị Kiếm Thần thực thụ!’*
Diệp Phi bước đến trước ngai vàng, tiện tay bẻ gãy cái khóa lồng sắt của Lăng Nguyệt như bẻ một que tăm.
“Đi thôi, về nấu cơm. Ta đói đến mức thấy cái đầu của lão già kia cũng giống hệt một trái mướp đắng hầm rồi.”
Lăng Nguyệt bước ra, mỉm cười rạng rỡ, ôm lấy tay Diệp Phi: “Tuân lệnh Diệp đại nhân! Em đã thu thập đủ Nấm Mặt Trăng rồi, tối nay chúng ta sẽ làm món ‘Nấm Tuyết Thần Kiếm’ để ăn mừng nhé!”
Nhìn thấy hai người chuẩn bị rời đi như đang đi dạo công viên, Khổ Ma phát điên. Lão gào lên: “Đứng lại! Ta chưa thua! Ta còn ‘Trận Pháp Tự Hủy’…”
Diệp Phi dừng chân, không thèm ngoảnh đầu lại, chỉ buông một câu xanh rờn: “Ông có biết vì sao ông lại thua không?”
Khổ Ma sững người: “Vì… vì kiếm pháp của ngươi quá mạnh?”
Diệp Phi lắc đầu, giọng điệu đầy vẻ tự giễu: “Không. Là vì ông chọn sai thời điểm bắt cóc rồi. Bắt shipper lúc người ta đang chờ đồ ăn, đó là hành vi chống lại loài người. Lần sau nếu muốn bắt cóc, hãy chờ ta ăn no xong đã, lúc đó có khi ta còn lười không muốn đi cứu đâu.”
Nói xong, Diệp Phi dắt Lăng Nguyệt đi thẳng, bỏ mặc Khổ Ma đứng trơ trọi giữa đám đệ tử đang nằm la liệt.
Bỗng nhiên, hang động rung chuyển mạnh. Một tiếng nổ lớn phát ra từ… phía sau lưng Diệp Phi.
Thì ra, khi nãy lúc Diệp Phi “tiện tay” bẻ cái khóa lồng, anh đã vô tình dùng lực quá mạnh, khiến kiếm khí dư thừa xuyên thủng mạch địa linh của Vực Thẳm Tuyệt Vị.
“Bùm!”
Toàn bộ hang ổ của Hắc Ám Ẩm Thực Hội sụp đổ tan tành trong tích tắc. Một tòa kiến trúc đồ sộ bị phá hủy chỉ vì một cái bẻ khóa của kẻ lười biếng.
Lục Tiểu Bảo nhìn đống đổ nát, run rẩy viết nốt dòng cuối: *’Sư phụ đã dùng một động tác bẻ khóa để tuyên cáo sự sụp đổ của một thời đại ẩm thực bẩn. Người không nhìn lại vụ nổ, vì với người, việc về nhà ăn cơm tối quan trọng hơn việc chứng kiến sự diệt vong của kẻ thù. Thần thái này… đúng là vô đối!’*
***
Về đến Tuyết Liên Tông, khi trời đã bắt đầu tối.
Diệp Phi nằm phè ra sân, đợi Lăng Nguyệt dọn món nấm xào lên. Tiểu Trư thì trung thành ngồi bên cạnh, chảy nước miếng chờ đợi.
【Ting! Nhiệm vụ hoàn thành.】
【Phần thưởng: 1000 điểm lười biếng đã được cộng.】
【Danh hiệu mới nhận được: “Sát Thủ Của Các Đơn Hàng”.】
【Lời bình của hệ thống: Ký chủ thật là đáng sợ. Vì một bữa ăn mà phá hủy cả một tông môn phản diện. Tôi khuyên mọi người trong giới tu chân: Muốn sống thọ, xin đừng đụng vào đầu bếp của anh ta.】
Diệp Phi híp mắt nhìn lên bầu trời sao, thầm nghĩ: *Thành Kiếm Thần cái quái gì chứ? Ta chỉ muốn làm một kẻ ăn chực bình lặng thôi mà. Tại sao cái thế giới này cứ thích làm khó dạ dày của ta vậy?*
“Cơm đến rồi đây, Diệp đại nhân!” – Tiếng Lăng Nguyệt trong veo vang lên.
Diệp Phi bật dậy, nhanh như một con báo săn mồi: “Đâu đâu? Nấm của ta đâu? Shipper số 1 của ta vất vả rồi, để ta nếm thử xem nào!”
Và thế là, trong khi giới tu chân lại một lần nữa dậy sóng vì tin tức “Kiếm Thần Diệp Phi một cái hắt hơi diệt sạch hắc bang”, thì vị Kiếm Thần đó đang bận tranh giành miếng nấm cuối cùng với một con heo hồng giữa sân đình.
Hài hước nhất là, ở một góc tối, Thượng Quan Diễm – Thánh tử Kiếm Tông – đang nấp sau gốc cây, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Diệp Phi giành ăn với heo, lầm bầm: “Hắn ta đang luyện tập bộ pháp ‘Tranh Thực Ảnh’ sao? Thật là thâm sâu khó lường! Mình phải ghi lại động tác này để về nghiên cứu!”
Cuộc đời của Diệp Phi, cứ thế mà “vô tình” vô địch thiên hạ chỉ vì cái bụng không đáy của mình.