Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 48: Thượng Quan Diễm muốn so kiếm, Diệp Phi muốn so… sức ăn.
**CHƯƠNG 48: THƯỢNG QUAN DIỄM MUỐN SO KIẾM, DIỆP PHI MUỐN SO… SỨC ĂN**
Dưới bóng cây cổ thụ bên bìa rừng trấn Vị Ương, một cảnh tượng hết sức “nhân văn” đang diễn ra.
Hai mươi chiếc đùi gà thượng hạng, loại được tẩm ướp mật ong linh dược và nướng trên lửa than linh thạch, đang tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức khiến mây trên trời cũng muốn sà xuống xin một miếng.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, đôi mắt vốn lờ đờ thiếu ngủ nay bỗng rực sáng như đèn pha ô tô. Tay trái anh cầm một chiếc đùi gà, tay phải cũng cầm một chiếc, miệng thì đang nhai nhồm nhoàm như thể cả năm nay chưa được ăn cơm.
“Ngon… khà… đúng là đùi gà của kẻ thù có khác, ăn vào thấy nó ngọt lịm tim gan!” Diệp Phi lầm bầm, bọt mép suýt nữa thì dính vào cái áo bào trắng đang phanh ngực.
Cạnh đó, Thượng Quan Diễm – Thánh tử Kiếm Tông oai phong lẫm liệt một thời, nay đang quỳ thẳng tắp như một cái cột điện, lưng đeo thanh trường kiếm lấp lánh nhưng mặt mũi lại cực kỳ nghiêm trọng. Hắn nhìn Diệp Phi ăn, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt ực một cái. Không phải hắn thèm đùi gà, mà là hắn đang “giác ngộ”.
“Sư phụ, chiêu vừa rồi của ngài… động tác cầm đùi gà đó, thật sự là quá huyền diệu!” Thượng Quan Diễm lên tiếng, giọng run run vì xúc động.
Diệp Phi sững lại nửa giây, trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to tướng: *Ủa, tao chỉ là sợ rớt mất cái đùi thôi mà? Huyền diệu cái con khỉ gì?*
Nhưng vốn tính lười giải thích, anh chỉ ậm ừ: “À… ừm… thì nó cũng thường thôi. Bí kíp là ở chỗ… gồng cơ ngón cái.”
“Gồng cơ ngón cái?!” Thượng Quan Diễm trợn tròn mắt, tay bất giác làm theo. Hắn cảm thấy một luồng kiếm khí (thực ra là gân tay bị căng quá mức) chạy dọc cánh tay. “Hóa ra là vậy! Kiếm không nằm ở cổ tay, mà nằm ở sức mạnh của sự thâu tóm! Ngài đang dạy ta cách nắm giữ thiên hạ như nắm giữ cái đùi gà này sao?”
Lục Tiểu Bảo ngồi bên cạnh, tay cầm sổ tay ghi chép lia lịa: *”Ngày… tháng… năm… Sư phụ dạy rằng: Muốn nắm giữ Càn Khôn, trước hết phải nắm vững đùi gà. Cân bằng lực ở ngón cái chính là chìa khóa để trảm đứt nhân quả.”*
Lăng Nguyệt đứng cạnh chiếc nồi cơm điện thần kỳ đang bốc khói nghi ngút, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái xen lẫn lo lắng: “Anh Diệp Phi, ăn từ từ thôi kẻo nghẹn. Em vừa nấu thêm một nồi canh linh sâm để anh đẩy trôi đùi gà này.”
Diệp Phi nhìn nồi canh, mắt sáng rỡ: “Nguyệt nhi, chỉ có em là hiểu lòng anh nhất. Đám đồ đệ này toàn một lũ não bổ, nói chuyện mệt hết cả người!”
Thượng Quan Diễm đột nhiên đứng bật dậy, rút thanh kiếm bản mệnh ra, chuôi kiếm rung lên bần bật. Hắn nhìn Diệp Phi với ánh mắt rực cháy: “Sư phụ! Vừa rồi ngài chỉ dùng một cái tăm đã đánh bại Mã Mã Hổ. Đệ tử vẫn cảm thấy mình chưa học hết được tinh túy. Hôm nay, nhân lúc không khí trong lành, thức ăn đầy đủ, đệ tử mạo muội xin ngài chỉ giáo một kiếm!”
Diệp Phi nghe xong suýt chút nữa là phun luôn miếng thịt gà vào mặt Thượng Quan Diễm.
“So kiếm? Ngươi bị điên à?” Diệp Phi gãi gãi cái bụng phẳng lì (dù mới ăn 10 cái đùi). “Mệt lắm, đánh đấm gì tầm này. Đang giờ tiêu hóa, vận động mạnh là bị đau dạ dày đấy, ngươi có biết không?”
Thượng Quan Diễm kiên trì: “Xin sư phụ đừng lấy lý do sức khỏe để từ chối! Đệ tử biết, đối với ngài, một kiếm chính là một thế giới. Xin hãy để đệ tử thấy được giới hạn của chính mình!”
Diệp Phi thở dài, cái lũ “Kiếm si” này đúng là loại khó chịu nhất thế giới. Đã lười thì chớ, lại cứ gặp mấy đứa thích ăn “hành”. Nếu mình từ chối, chắc chắn nó sẽ quỳ ở đây đến khi mình chết vì già mất.
Anh đưa mắt nhìn đĩa đùi gà còn lại mười cái, rồi nhìn sang Thượng Quan Diễm, nảy ra một ý định “đen tối”.
“Được rồi, muốn so chứ gì?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười trông cực kỳ lãng tử nhưng thực chất là cực kỳ lười. “Chúng ta không so kiếm bằng sắt thép, thứ đó tầm thường quá. Chúng ta so bằng ‘Kiếm Tâm’ và ‘Sức chứa của Tửu Phủ’.”
Thượng Quan Diễm chấn động: “So Kiếm Tâm và Tửu Phủ? Ý sư phụ là… đấu nội công sao?”
“Không!” Diệp Phi chỉ vào đống đùi gà còn lại và nồi canh của Lăng Nguyệt. “Chúng ta so… sức ăn. Ai ăn nhanh hơn, nhiều hơn, người đó thắng. Kiếm đạo của ta là ‘Vạn Vật Vi Thực’, nếu ngươi không thể chứa đựng được hết tinh túy từ thức ăn, thì lấy tư cách gì đòi chứa đựng kiếm ý trời đất?”
Thượng Quan Diễm đứng hình. Hắn nhìn đống đùi gà to tướng, rồi nhìn sang Diệp Phi đang có vẻ mặt “đạo mạo cao sâu”.
Lục Tiểu Bảo lập tức “phiên dịch” cho cả nhóm: “Ôi trời ơi! Mọi người nghe thấy chưa? Sư phụ đang dùng một phương pháp khảo nghiệm cực kỳ tàn khốc! Mỗi miếng thịt gà kia đều chứa đựng năng lượng linh khí khổng lồ. Nếu không có ‘Kiếm Tâm’ vững chãi để chuyển hóa, ăn quá nhiều sẽ bị bạo thể mà chết! Đây không phải là thi ăn, đây là thi khả năng luyện hóa quy luật Đạo của vạn vật!”
Thượng Quan Diễm nghe xong, trán lấm tấm mồ hôi hột. Hắn nuốt nước bọt: “Hóa ra… ăn cũng là một loại tu luyện. Đệ tử ngu muội, thiếu chút nữa đã coi thường Thực đạo của sư phụ!”
Diệp Phi thầm nghĩ: *Tốt lắm Tiểu Bảo, nói hay lắm con trai, lát nữa thưởng cho mày cái xương gà.*
“Nào, bắt đầu đi!” Diệp Phi hô lớn, tay cầm lấy một cái đùi gà làm mẫu. “Ta chấp ngươi ăn trước ba miếng!”
Thượng Quan Diễm không dám chậm trễ, hắn vứt luôn thanh kiếm quý giá sang một bên, ngồi xuống đối diện Diệp Phi. Hắn cầm cái đùi gà lên bằng tư thế “guy nghiêm” nhất có thể, như thể đang cầm một món pháp bảo thượng cổ.
“Đệ tử xin lĩnh giáo!”
Thượng Quan Diễm bắt đầu nhai. Hắn vốn là người tao nhã, ăn uống rất nhỏ nhẹ, nhưng dưới áp lực của “Kiếm Thần”, hắn nhắm mắt nhắm mũi mà ngoạm.
Năm phút trôi qua.
Thượng Quan Diễm bắt đầu thấy nghẹn. Mặt hắn đỏ bừng như mông khỉ. Đùi gà linh dược này nồng nồng vị thuốc, lại cực kỳ béo.
Trong khi đó, Diệp Phi – người sở hữu “Thái Thượng Lười Biếng Tâm Pháp” – thực chất là một cái máy hút bụi mini. Công pháp của anh tự động vận hành khi anh thực hiện các hành động “bản năng” như ngủ hay ăn. Ăn đến đâu, linh khí tự động tan vào lỗ chân lông đến đó, chẳng tốn chút calo nào.
Diệp Phi cầm cái tăm, xỉa răng một cách nhàn nhã: “Sao rồi Tiểu Diễm? Mới có hai cái mà đã đứng bóng rồi à? Kiếm ý của ngươi chỉ chịu được tầm đó thôi sao?”
Thượng Quan Diễm cố gắng nuốt xuống miếng thịt trong họng, lắp bắp: “Sư… sư phụ… Đệ tử cảm thấy… cảm thấy kiếm ý trong người đang hỗn loạn… Hình như linh khí của đùi gà đang va chạm với kiếm nguyên của đệ tử…”
Thực ra là hắn bị đầy hơi cmnr.
“Yếu quá! Quá yếu!” Diệp Phi đứng dậy, tiện tay cầm lấy bát canh linh sâm húp một hơi cạn sạch.
Ngay khi bát canh trôi xuống cổ họng, hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên một tiếng “Ting!” cực kỳ quen thuộc:
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành thử thách “Thi Ăn Chực Với Đệ Tử”. 】
【 Bạn đã khiến Thánh tử Kiếm Tông nghi ngờ nhân sinh thông qua cái dạ dày. 】
【 Thưởng: Kỹ năng chủ động “Oành Tạch Kiếm Khí” – Mỗi khi ký chủ ợ hơi, sẽ phát ra một luồng kiếm khí chấn động bát hoang. 】
Diệp Phi: “…”
*Hệ thống à, tao muốn thành Kiếm Thần chứ không phải thành ‘Lão già hay ợ’! Cái chiêu này mà xài trước mặt gái thì còn mặt mũi gì nữa hả?*
Đúng lúc này, bụng Diệp Phi sôi lên một tiếng. Một luồng khí từ đan điền cuộn lên cổ họng.
“Ơ…”
Diệp Phi cố gắng nhịn, nhưng không thể. Cái “Oành Tạch Kiếm Khí” vừa nhận được nó hăng quá, nó không chịu nằm yên.
“Ợ!!!”
Một tiếng ợ dài và sâu, chấn động cả khu rừng.
Nhưng thay vì mùi đùi gà, từ miệng Diệp Phi bay ra một dải sáng màu trắng bạc, rít lên xé gió! Luồng sáng đó lao vút về phía một tảng đá khổng lồ cao bằng hai tầng nhà cách đó trăm mét.
*RẦM!*
Tảng đá vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, mặt đất dưới chân nó nứt ra một đường rãnh sâu hoắm, kéo dài mãi vào tận trong rừng sâu.
Chim chóc bay loạn xạ, lá rụng như mưa.
Hiện trường im lặng như tờ.
Thượng Quan Diễm nhìn tảng đá vụn, rồi nhìn Diệp Phi, tay cầm đùi gà của hắn rơi bịch xuống đất.
Lục Tiểu Bảo quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy: “Kiếm khí… phát ra từ tiếng ợ… Đây… đây chính là cảnh giới ‘Khí tại nhân trung, kiếm tại thiên địa’! Sư phụ đã đạt đến mức thở cũng ra kiếm, ợ cũng ra thần thông! Trời ơi, đệ tử phục sát đất rồi!”
Thượng Quan Diễm mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Ta… ta cứ tưởng mình đã hiểu được một phần của ngài… Hóa ra, ngay cả chất thải dư thừa từ thức ăn cũng được ngài tinh luyện thành tuyệt thế kiếm ý. Ta thua rồi! Thua triệt để rồi!”
Nói xong, Thượng Quan Diễm gập người dập đầu: “Đa tạ sư phụ chỉ điểm! Đệ tử hiểu rồi! Từ nay về sau, đệ tử sẽ không chỉ luyện kiếm, mà sẽ luyện cả cái bụng này nữa!”
Diệp Phi lúc này đang dùng tay che miệng, mặt méo xệch: *Má ơi, cái hệ thống này nó hại mình rồi! Giờ mình muốn giải thích là mình bị đầy hơi, liệu tụi nó có tin không?*
Lăng Nguyệt nhẹ nhàng đi tới, vỗ nhẹ sau lưng Diệp Phi, mắt lấp lánh như sao: “Anh Diệp Phi, cái ‘ợ kiếm’ này thực sự rất ấn tượng. Nhưng sau này nếu anh muốn dùng chiêu này, hãy báo em một tiếng để em còn kịp che mắt… ý em là che nồi canh, sợ bụi bay vào.”
Diệp Phi khóc không ra nước mắt: “Anh… anh chỉ là lỡ miệng thôi…”
“Lỡ miệng mà chẻ đôi tảng đá ngàn năm sao?” Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía sau gốc cây cổ thụ.
Cả nhóm giật mình quay lại.
Từ trong bóng tối, một nam tử mặc hắc y, thêu hình một cái chảo đen và hai thanh đao bắt chéo bước ra. Hắn tỏa ra một luồng hắc khí u ám, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ mắt đến cằm, trông cực kỳ dữ tợn.
Thượng Quan Diễm lập tức lấy lại dáng vẻ Thánh tử, đứng dậy chắn trước Diệp Phi, tay cầm kiếm: “Kẻ nào? Gan lớn bằng trời, dám làm phiền sư phụ ta dùng bữa?”
Nam tử hắc y không nhìn Thượng Quan Diễm, mà khóa chặt ánh mắt vào Diệp Phi, người vẫn đang cầm cái tăm.
“Bách Vị Lâu, trưởng lão ngoại môn của Hắc Ám Ẩm Thực Hội – Độc Chảo – xin được diện kiến ‘Kiếm Thần’ thích ăn chực.”
Diệp Phi thở dài thườn thượt, ném cái tăm đi: “Lại là Hắc Ám Ẩm Thực Hội? Các người rốt cuộc là bán đồ ăn hay là bán bảo hiểm vậy? Sao bám dai như đỉa thế? Đùi gà tao cũng ăn hết rồi, muốn gì?”
Độc Chảo cười lạnh, một nụ cười khiến không khí xung quanh lạnh đi vài độ: “Bọn ta không quan tâm đến đùi gà. Nhưng ngươi đã phá hỏng đại kế của hội tại thành Bách Vị, lại còn khiến Thánh nữ của chúng ta phải bỏ trốn… À không, khiến đồ đệ của chúng ta là Thượng Quan Tú phải khổ sở. Hội chủ muốn lấy đầu ngươi làm bát đựng súp rùa.”
“Hả? Thánh nữ nào? Thượng Quan Tú liên quan gì?” Diệp Phi gãi đầu, đoạn này anh không nhớ rõ, vì lúc đó anh bận nhìn món bò bít tết linh hươu hơn.
Lăng Nguyệt bước lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo: “Hắc Ám Ẩm Thực Hội chuyên dùng nguyên liệu độc hại để tăng tu vi, làm hại thế gian. Các người tìm anh Diệp Phi là tìm nhầm người rồi. Anh ấy chỉ là một kẻ lười… một vị cao nhân yêu hòa bình thôi.”
“Hòa bình?” Độc Chảo nhìn vào rãnh đất sâu hoắm mà Diệp Phi vừa “ợ” ra. “Một tiếng ợ chém bay đá tảng mà gọi là yêu hòa bình? Đừng đùa nữa! Diệp Phi, hôm nay ta tới đây để thách đấu với ngươi trong ‘Vòng Quay Thực Chiến’.”
Diệp Phi mặt mày méo mó: “Vòng quay thực chiến? Cái gì mà tên nghe sến súa thế?”
Độc Chảo lấy ra một chiếc chảo đen lớn, trên đó có khắc những phù văn kỳ quái. Hắn xoay mạnh chiếc chảo trên ngón tay: “Trong giới ẩm thực tu chân, thắng làm vua, thua làm mồi. Ta và ngươi sẽ đấu một trận. Ta dùng món ăn độc môn của ta, ngươi dùng kiếm của ngươi. Nếu ngươi không thể dùng kiếm trảm đứt hương vị của ta, ngươi phải theo ta về Hắc Ám Hội!”
Diệp Phi nhìn cái chảo, rồi nhìn Lăng Nguyệt đang lo lắng, lại nhìn Thượng Quan Diễm đang đầy khí thế muốn ra tay giúp sư phụ.
Diệp Phi lại nằm xuống bãi cỏ, gối đầu lên đùi con lợn Tiểu Trư: “Đánh đấm mệt lắm. Thế này đi, ngươi có cái chảo đó đúng không? Nấu món gì ngon nhất ra đây. Nếu món đó khiến ta cảm thấy xứng đáng để đứng dậy, ta sẽ đấu với ngươi. Còn nếu dở… thì ngươi tự lấy chảo đó úp lên đầu rồi đi về đi.”
Độc Chảo bị sỉ nhục, mặt đỏ gay: “Được! Ngươi dám khinh thường tài nấu nướng của Độc Chảo ta? Hãy xem đây: ‘Thập Niên Cay Độc Cháo’!”
Hắn bắt đầu nhóm lửa bằng một loại hỏa diễm màu tím sậm, múc ra những thứ nguyên liệu trông giống như nhện, bò cạp và những loại ớt đỏ tươi rợn người. Tiếng xèo xèo vang lên, kèm theo một mùi cay nồng nặc đến mức chim trên cây bắt đầu rơi rụng lộp bộp vì… hắt xì quá nhiều.
“Khụ khụ! Cay quá!” Lục Tiểu Bảo bịt mũi.
“Sư phụ, cẩn thận! Hắn đang dùng ‘Cay Độc Công’, mùi hương này có thể làm tê liệt linh lực!” Thượng Quan Diễm hô lên.
Diệp Phi vẫn nằm im, mắt nhắm hờ: “Cay thôi mà, có gì mà căng. Tiểu Nguyệt, em có mang theo bình nước mắm chua ngọt anh làm hôm qua không?”
Lăng Nguyệt hiểu ý, lấy ra một hũ sứ nhỏ: “Có ạ!”
Độc Chảo cười ha hả: “Vô dụng thôi! Trong món ‘Thập Niên Cay Độc’ của ta có chứa vạn năm nọc rết, ai ngửi thấy cũng phải quỳ xuống cầu xin thuốc giải! Chết đi!”
Hắn hất mạnh chiếc chảo, luồng khói cay màu tím xộc thẳng về phía Diệp Phi như một con rồng lửa.
Diệp Phi lúc này thực sự thấy hơi khó chịu, không phải vì độc, mà vì cái mùi này làm anh không ngủ được.
“Phiền quá đi mất!”
Anh tiện tay cầm lấy cái muôi đồng mà Lăng Nguyệt hay dùng để xào rau, lười biếng vung một cái về phía luồng khói.
“Giải tán đi cho sạch trời!”
Một động tác vẫy tay hết sức tùy tiện, như thể đang xua ruồi.
Nhưng, thông qua kỹ năng “Vạn Vật Vi Kiếm Ý” và cái buff “Lười Biếng Tâm Pháp”, cái muôi đồng bỗng nhiên tỏa ra một tầng hào quang vàng kim. Một cơn gió lốc cực mạnh đột ngột xuất hiện, không phải thổi bay làn khói, mà là… “cuộn” làn khói đó lại thành một viên bi nhỏ xíu.
*Vút!*
Viên bi khói cay tím ngắt bay ngược lại, nhắm thẳng vào miệng đang cười hả hê của Độc Chảo.
“Ặc!”
Độc Chảo nuốt trọn “tinh hoa” của chính mình.
Trong giây lát, mắt hắn lồi ra, da mặt chuyển từ đỏ sang tím, rồi sang xanh. Hắn bắt đầu nhảy dựng lên như một con tôm bị chiên, hai tay ôm cổ họng, không phát ra tiếng nào ngoài những tiếng “Hơ… hơ…” khàn đặc.
“Cay… cay quá… cứu… mẹ ơi… cay chết ta rồi!”
Hắn ngã xuống đất, lăn lộn như một kẻ điên, miệng sủi bọt mép màu tím, mắt thì tuôn lệ như mưa. Cái chảo đen rơi xuống đất, bị cơn gió vừa rồi thổi cho méo xẹo như cái đĩa bay bị xe tải cán qua.
Thượng Quan Diễm và Lục Tiểu Bảo đứng nhìn, mồm há to đến mức có thể nhét vừa cái đùi gà.
“Một cái muôi…” Thượng Quan Diễm thều thào. “Sư phụ dùng một cái muôi nấu cơm để giải quyết ‘Trưởng lão Độc Chảo’ nổi danh giang hồ? Lại còn bắt hắn phải nếm trải nhân quả ngay lập tức?”
Lục Tiểu Bảo ghi chép bằng tốc độ ánh sáng: *”Sư phụ dạy: Khi kẻ địch dùng cay độc, hãy trả lại cho chúng sự cay độc gấp bội bằng tâm thái bình thản. Kiếm đạo đỉnh cao không nằm ở việc giết người, mà nằm ở việc bắt người ta phải tự ăn món mình nấu.”*
Diệp Phi ngáp một cái thật dài, dụi mắt: “Hết ồn chưa? Tiểu Nguyệt, hình như anh thấy đói rồi. Cái mùi cay vừa rồi làm anh bị kích thích vị giác quá.”
Lăng Nguyệt mỉm cười, vẻ đẹp khiến hoa nhường nguyệt thẹn: “Vâng, em vừa nấu xong cơm gạo linh ngọc trong nồi thần kỳ rồi. Mời Kiếm Thần đại nhân dùng bữa!”
Diệp Phi ngồi dậy, liếc nhìn Độc Chảo đang bất tỉnh nhân sự: “Này Tiểu Diễm, đem lão kia đi chỗ khác vứt đi. Nhìn ngứa mắt quá, ảnh hưởng đến thẩm mỹ bữa ăn của ta.”
Thượng Quan Diễm hăng hái hẳn lên: “Rõ! Sư phụ cứ yên tâm ăn cơm! Việc dọn rác cứ để đệ tử!”
Nói rồi, hắn túm lấy chân Độc Chảo, kéo lê đi như kéo một bao tải khoai tây. Hắn cảm thấy mình vừa được chứng kiến một trận chiến “cảnh giới cao” nhất từ trước đến nay.
Lúc này, Diệp Phi bưng bát cơm trắng tinh khôi, hạt gạo to tròn bóng bẩy, khói bay nghi ngút. Anh gắp một miếng cá kho (vốn là cá linh thần ở suối mà Tiểu Trư vừa bắt được), cho vào miệng.
“Ưm… ngon tuyệt!”
【 Ting! Ký chủ ăn cơm gạo Linh Ngọc trong trạng thái vô ưu vô lo. 】
【 Tu vi tự động tăng tiến: Tăng 100 năm công lực (do ăn quá ngon). 】
【 Nhận thêm kỹ năng bị động: “Thực Sát Ý” – Trong lúc ăn cơm, nếu có ai làm phiền, sát khí sẽ tự động bộc phát tạo thành kết giới bán kính 10 mét, khiến đối phương cảm thấy như bị vạn kiếm xuyên tâm chỉ bằng một ánh mắt của bạn. 】
Diệp Phi sặc cơm.
*Cái hệ thống này… nó đang cố tình biến mình thành một con quái vật tham ăn đúng không? Giờ ngay cả việc ăn cơm cũng biến thành tu luyện, thì đời này làm sao mà mình giảm cân được đây?*
Anh nhìn bát cơm, rồi nhìn Lăng Nguyệt đang ngồi cạnh lau mồ hôi cho mình, lại nhìn con lợn Tiểu Trư đang tranh thủ gặm nốt cái xương đùi gà của Độc Chảo để lại.
“Thôi kệ.” Diệp Phi nhún vai. “Kiếm Thần hay không không quan trọng. Quan trọng là bữa sau ăn món gì.”
Bóng chiều tà ngả xuống trấn Vị Ương. Giới tu chân sắp tới chắc chắn sẽ lại nổ ra một trận phong ba bão táp mới. Câu chuyện về một vị cao nhân dùng “tiếng ợ” chẻ đôi núi, dùng “muôi đồng” trị độc quái đang được lan truyền đi khắp nơi thông qua những bản báo cáo “ảo ma” của Lục Tiểu Bảo.
Và “Vô Danh Kiếm Thần” Diệp Phi của chúng ta, lúc này đang gục mặt vào bát cơm, chính thức đi vào giấc ngủ ngàn thu… à không, giấc ngủ chiều cực kỳ viên mãn.
—
**Lời nhắn của hệ thống ẩn:** *Hãy chuẩn bị tinh thần, thực đơn chương sau là: “Lẩu Hải Sản Đông Hải và Bí Kiếp Nhất Kiếm Định Giang Hồ”.*