Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 195: Tu vi đạt đến cảnh giới không thể định nghĩa.
**Chương 195: Tu vi đạt đến cảnh giới không thể định nghĩa.**
Trên chiếc xe phượng hoàng rực rỡ lướt qua các tầng mây, Diệp Phi đang nằm ườn ra như một dải khoai lang phơi nắng. Anh nhìn chăm chằm vào bảng giao diện hệ thống đang nhấp nháy liên hồi trước mắt, lòng đầy phiền muộn.
【 Ting! Hệ thống đồng bộ hóa dữ liệu hoàn tất. 】
【 Chúc mừng Ký chủ đã nuốt nhầm “Thái Thượng Cửu Chuyển Thiên Địa Đồng Thọ Bất Tử Đan” (Vị dâu tây dại). 】
【 Trạng thái: Bất tử bất diệt, thọ ngang trời đất, trẻ mãi không già, không cần hít thở cũng tự động hấp thu linh khí 24/7. 】
【 Cảnh giới hiện tại: [Lỗi hệ thống]… [Lỗi]… Không thể định nghĩa. 】
Diệp Phi thở hắt ra một hơi, kiếm khí từ lỗ mũi phun ra vô tình xẻ đôi một đám mây đen tội nghiệp đang lở lửng gần đó.
“Lỗi cái gì mà lỗi? Ngươi là hệ thống mà không biết ta đang ở tầng thứ mấy sao? Làm ăn tắc trách thế này thì ai mà chịu nổi?” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.
【 Ting! Xin lỗi Ký chủ, vì ngài lười đến mức các chỉ số đều vượt ngưỡng đo lường thông thường. Nếu cố định nghĩa tu vi của ngài, server sẽ nổ tung trong vòng ba nốt nhạc. Hệ thống tạm thời liệt ngài vào cảnh giới: “Nằm Thở Cũng Mạnh”. 】
Diệp Phi trợn mắt: “Cảnh giới gì nghe vô liêm sỉ thế? Ta chỉ muốn biết là giờ ta có thể ngủ bao lâu mà không bị gọi dậy thôi!”
【 Trả lời: Kể từ khi ngài trường sinh, ngài có thể ngủ đến khi vũ trụ này sụp đổ và tái sinh một vòng tuần hoàn mới. Nhưng xin nhắc lại, nhiệm vụ ‘Hội nghị Thần Thực’ chưa hoàn thành, nếu ngài ngủ ngay bây giờ, cái gối ôm bằng mây siêu cấp êm ái sẽ bị thu hồi. 】
“Đồ gian thương!” Diệp Phi nghiến răng, lại nhấc một cái đùi gà lên gặm lấy gặm để như trút giận.
Ở phía bên kia xe phượng hoàng, Lục Tiểu Bảo đang điên cuồng lia bút trên cuốn sổ tay thần thánh của mình. Mồ hôi cậu nhóc chảy ròng ròng, ánh mắt lấp lánh như vừa tìm thấy kho báu:
“Trời ơi! Sư phụ lại đang hóa thân vào đạo pháp! Mọi người thấy không? Ngài ấy gặm đùi gà nhưng thực chất là đang ‘gặm nhấm’ quy luật nhân quả của chúng sinh. Cái cách ngài ấy thở ra khí lạnh khiến đám mây bị xẻ đôi chính là tuyệt kỹ ‘Nhất Tức Trảm Thiên Không’ trong truyền thuyết! Phải ghi lại, phải ghi lại ngay để sau này làm giáo trình cho hậu thế!”
Lăng Nguyệt ngồi cạnh đó, đang bận rộn lấy từ trong không gian nhẫn ra một bộ gia vị gồm muối tiêu, chanh ớt và mắm tôm thượng hạng. Cô khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy sùng bái:
“Đúng vậy, Tiểu Bảo. Diệp huynh dường như đã đạt đến cảnh giới ‘Vô Ngã’. Ngài ấy không cần dùng kiếm, vì chính thân thể ngài ấy đã là một thanh kiếm rỉ sét… ý ta là một thanh kiếm giấu mình trong vỏ quýt. Việc ngài ấy đòi mang theo ớt sa tế lên Thần giới chứng tỏ ngài ấy đã dự đoán được rằng vị của thiên đạo trên đó đang thiếu đi sự nồng cháy của nhân gian. Tâm thế này, thật khiến người ta cảm động đến phát khóc.”
Thẩm Vô Khuyết lúc này đang đứng khoanh tay ở mũi xe, lưng thẳng như một ngọn giáo, đôi mắt sắc lạnh như kiếm mang. Anh nghe thấy lời của hai người kia, chỉ khẽ hừ một tiếng nhưng trong lòng lại dậy sóng:
“Tu vi của Diệp huynh… giờ ngay cả cảm quan kiếm đạo của mình cũng không còn bắt mướt được một chút dư vị nào. Trước đây ngài ấy giống như một ngọn núi cao, còn giờ đây, ngài ấy như một hố đen… hút hết mọi khái niệm về sức mạnh. Cảnh giới này, chẳng lẽ chính là ‘Phàm nhân tối thượng’ sao?”
Đang lúc cả đoàn người đang mỗi người một tâm sự, chiếc xe phượng hoàng bỗng dưng rung chuyển nhẹ. Một luồng hào quang rực rỡ từ trên cao chiếu xuống, mở ra một cánh cổng không gian lấp lánh như được dát vàng.
“Đến rồi! Chào mừng Kiếm Thần đại nhân đến với **Thiên Đình Ẩm Thực Cung**!” Tiếng của lão đặc sứ vang lên đầy cung kính.
Vừa bước xuống xe, Diệp Phi đã thấy một khung cảnh làm anh muốn quay đầu đi về ngay lập tức. Trước mắt anh là một cung điện lơ lửng giữa biển mây, rồng lượn phượng múa, và quan trọng nhất là… hàng ngàn vị thần tiên, tiên nữ đang đứng xếp hàng hai bên, tay cầm hoa, tay cầm biểu ngữ:
*”NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG GIÁM KHẢO CHÍ TÔN DIỆP PHI – KIẾM THẦN VÔ ĐỊCH, THỰC THẦN TÁI THẾ!”*
“Ơ kìa…” Diệp Phi lảo đảo, đôi dép lê gỗ gõ xuống sàn ngọc thạch vang lên những tiếng *cộp cộp* lạc quẻ. “Mọi người bình tĩnh, ta chỉ đến đây ăn chực… ý ta là chấm điểm thôi mà. Làm gì mà linh đình như đám cưới thế này?”
Một vị lão giả tóc trắng xóa, râu dài chạm đất, khoác áo bào thêu hình một cái nồi khổng lồ bước tới. Đây chính là Trưởng ban tổ chức Hội nghị – Thái Thượng Thực Thần. Lão nhìn Diệp Phi, sau đó đột ngột quỳ sụp xuống, kéo theo cả ngàn vị thần tiên cũng quỳ theo.
“Tiểu thần bái kiến Chí Tôn! Cảm tạ ngài đã nể mặt hạ cố đến chốn phàm trần này!”
Diệp Phi hốt hoảng: “Này này, lão già kia, đây là Thần giới cơ mà? Sao lại gọi là chốn phàm trần? Với lại đừng quỳ, ta tổn thọ mất… à mà quên, ta trường sinh rồi, quỳ thoải mái đi.”
Thái Thượng Thực Thần run rẩy nói: “Trước mặt tu vi không thể định nghĩa của ngài, Thần giới cũng chỉ là một vũng bùn nhỏ. Hào quang lười biếng tỏa ra từ ngài đã khiến đạo tâm của chúng thần rung động. Ngài đứng đó mà như không đứng đó, ngài mặc đồ xộc xệch nhưng thực chất là đang ‘thuận theo tự nhiên’, thoát ly mọi ràng buộc của lễ giáo vũ trụ!”
Diệp Phi cạn lời. Anh quay sang Lục Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, ngươi có anh em sinh đôi trên này à? Sao giọng điệu của lão này giống ngươi thế?”
Lục Tiểu Bảo đắc ý: “Sư phụ, chân lý luôn thuộc về số đông. Cái sự lười của ngài đã trở thành quy chuẩn mới cho toàn bộ đa vũ trụ rồi!”
—
Bên trong Thiên Đình Ẩm Thực Cung, bữa tiệc bắt đầu. Diệp Phi được cung kính mời ngồi vào chiếc ghế cao nhất, được chế tác từ ngọc tủy vạn năm, nhưng anh lại thấy nó cứng bỏ xừ, nên yêu cầu lót thêm ba cái chăn bông loại dày nhất mới chịu ngồi xuống.
Bàn giám khảo gồm có Diệp Phi và ba vị “Thần giới cộm cán” khác: Một bà lão chuyên về các món hầm – Mạnh Bà (người đã chuyển nghề vì thấy nấu canh quên lãng quá áp lực), một vị thần chuyên về đồ nướng – Hỏa Đức Tinh Quân, và một cô nàng tiên nữ xinh đẹp chuyên về đồ tráng miệng – Thỏ Ngọc.
Thí sinh đầu tiên bước lên. Đó là một nam tử phong lưu, trên tay cầm một chiếc quạt lông vũ, là một vị tiên cấp cao từ phương Tây Thiên tới. Anh ta cung kính dâng lên một bát súp màu tím lấp lánh.
“Thưa các vị giám khảo, đây là món ‘Vũ Trụ Hỗn Độn Súp’. Tôi đã dùng tinh hoa của mười ngôi sao mới nổ, trộn với nước mắt của một con giao long thất tình, hầm trong vòng ba nghìn năm.”
Ba vị giám khảo kia vừa nếm thử đã khen lấy khen để: “Trời ơi, linh khí dồi dào quá! Ta cảm giác như vừa thăng tiên thêm lần nữa!”, “Cay nồng như lửa cháy, thật tuyệt vời!”.
Đến lượt Diệp Phi. Anh nhìn bát súp lấp lánh như hóa chất kia, khẽ nhíu mày. Hệ thống ngay lập tức hiện lên cảnh báo:
【 Ting! Phát hiện món ăn chứa quá nhiều tạp chất hóa học từ tàn dư sao chổi. Ký chủ nếu ăn vào sẽ bị… đầy bụng trong vòng 2 giây. 】
Diệp Phi cầm thìa lên, múc một miếng nhỏ, sau đó mặt nhăn như khỉ ăn gừng: “Dở tệ. Ngọt quá mức cần thiết, lại còn có mùi khét của mấy ngôi sao chết kia nữa. Ngươi nấu món này định đầu độc ai sao?”
Thí sinh nọ biến sắc, run rẩy: “Nhưng… nhưng đây là linh khí tinh khiết mà?”
Diệp Phi lắc đầu, bâng quơ cầm chiếc tăm xỉa răng lên và nói: “Đồ ăn là để thưởng thức cái tâm, chứ không phải để biểu diễn sức mạnh. Ngươi cho nhiều nguyên liệu cao cấp thế này làm gì? Một bát cháo hành đơn giản của bà lão bán hàng rong dưới gốc cây đa còn ngon hơn vạn lần cái thứ hỗn hợp ngôi sao này.”
Nói xong, Diệp Phi vô tình dùng chiếc tăm vạch một đường trên không trung để nhấn mạnh ý kiến của mình.
*Xoẹt!*
Không gian của Thiên Đình bỗng dưng bị rách ra một đường dài. Một luồng kiếm ý thuần khiết đến mức kinh hoàng phun trào, biến bát súp tím lịm kia ngay lập tức trở thành một bát nước trong vắt, mùi khét tan biến, thay vào đó là một mùi thơm dịu nhẹ của… lúa mới.
Cả hội trường im phăng phắc.
Thái Thượng Thực Thần sụp đổ hoàn toàn, lão lắp bắp: “Vạn… Vạn Vật Quy Nguyên! Ngài ấy chỉ dùng một chiếc tăm để tước bỏ mọi hào nhoáng giả tạo, trả món ăn về với bản chất ban sơ nhất! Kiếm ý này… không còn là để giết chóc nữa, mà là để thanh lọc thế gian!”
Thí sinh nọ quỳ xuống lạy lục: “Đại thần chỉ điểm! Tôi đã sai rồi! Tôi cứ mải mê chạy theo sức mạnh mà quên mất cái ‘ngon’ đơn thuần nhất!”
Diệp Phi trợn tròn mắt nhìn cái tăm: “Ơ, ta chỉ định vẩy tí thức ăn dính trên tăm thôi mà? Cái tăm này… hàng đểu à sao sắc thế?”
Lục Tiểu Bảo lập tức lôi sổ ra: “Chương 195: Sư phụ dùng một cái tăm xỉa răng để dạy dỗ Thần giới về đạo đức kinh doanh ẩm thực. Một cái phẩy tay xé toạc không gian, cải tử hoàn sinh hương vị món ăn. Cảnh giới: Không thể nhìn thấu!”
—
Thí sinh tiếp theo là một yêu quái đã tu luyện thành người, mang đến một đĩa “Thịt Rồng Nướng Tái”.
Diệp Phi vừa nhìn thấy đã nhảy dựng lên: “Con rồng này… trông quen thế nhỉ?”
Con mèo đen (U Minh Ma Thần) đang nằm dưới chân Diệp Phi khẽ kêu lên: “Méo! (Đó là hàng xóm cũ của tôi, con rồng canh cửa địa phủ!)”
Diệp Phi mặt tối sầm lại: “Ăn rồng là không được rồi. Rồng là bạn, không phải đồ ăn! Với lại con rồng này trông dai lắm, răng ta dạo này không tốt.”
Vị thí sinh yêu quái kia tự phụ cười: “Thưa giám khảo, đây là rồng vạn năm, thịt vô cùng chắc khỏe, ăn vào sẽ giúp cường hóa gân cốt, đạt được long lực!”
Diệp Phi thở dài, tay tiện tay với lấy bầu rượu của mình nhấp một ngụm rồi phun nhẹ ra. Rượu hòa vào không khí, gặp nhiệt độ của món thịt nướng bỗng bùng cháy lên thành một ngọn lửa màu xanh lam nhạt.
*Oanh!*
Kiếm khí từ trong rượu bộc phát. Đĩa thịt rồng nướng không hề bị cháy đen, mà kỳ lạ thay, các thớ thịt bỗng mềm đi, xương rồng tự động rã ra thành từng mảng nhỏ vừa miệng, lớp da giòn rụm phát ra những tiếng *tí tách* như tiếng sấm nổ trầm ấm.
“Ăn uống là phải thư giãn.” Diệp Phi lười biếng nói. “Ngươi nướng thịt mà như đánh trận, làm miếng thịt nó cũng bị stress. Nhìn xem, giờ nó mới sẵn sàng để bị ăn nè.”
Ba vị giám khảo bên cạnh nếm thử miếng thịt sau khi được Diệp Phi “chế biến” bằng rượu. Thỏ Ngọc tiên nữ vừa ăn một miếng liền bật khóc nức nở: “Tôi thấy… tôi thấy mình đang chạy trên cánh đồng lúa chín, dưới ánh mặt trời dịu dàng… Ôi, thịt rồng mà mềm như kẹo bông thế này sao?”
Thí sinh yêu quái kia hoàn toàn tâm phục khẩu phục: “Hóa ra… kiếm khí cũng có thể dùng để làm mềm thịt… Kiếm Thần đại nhân, ngài thực sự là thánh nhân của ngành bếp!”
Hệ thống trong đầu Diệp Phi lại vang lên:
【 Ting! Chúc mừng Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: “Dạy Thần Tiên Nấu Ăn”. 】
【 Điểm đánh giá: SSS+ (Quá bựa). 】
【 Tu vi của ngài vừa tăng thêm một chút do nhận được sự sùng bái từ hàng vạn thần linh. 】
【 Hiện tại, ngay cả khi ngài nghĩ về một con ruồi, con ruồi đó cũng sẽ đột phá thành Ruồi Thần. 】
Diệp Phi hoảng sợ: “Thôi thôi, đừng tăng nữa! Ta lạy ngươi đó hệ thống! Tu vi cao thế này thì ai dám mời ta đi ăn chực nữa? Người ta thấy ta là chạy mất dép, thế thì ta chết đói à?”
【 Ting! Ký chủ yên tâm, danh tiếng của ngài đã lan đến tận các thế giới song song. Sẽ có hàng dài người xếp hàng van xin ngài đến ăn chực nhà họ để được ngài ‘chỉ điểm’. 】
Diệp Phi ngửa mặt lên trời than ngắn thở dài: “Trời ơi! Ta chỉ muốn làm một kẻ vô dụng, ăn rồi ngủ, sao cái thế giới này cứ bắt ta phải đứng ở trên đỉnh cao lạnh lẽo thế này? Nghèo cũng có cái sướng của nghèo, tại sao giàu năng lượng thế này lại khổ thế?”
Lục Tiểu Bảo nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của sư phụ, lại một lần nữa rơi nước mắt cảm động, cậu quay sang nói với toàn thể thần tiên đang có mặt:
“Mọi người nhìn thấy chưa? Sư phụ tôi đang cảm thán về sự ‘Vô Địch là cô đơn’. Ngài ấy hận thế gian này không có ai đủ trình độ để cùng ngài ấy thảo luận về một bát mì tôm. Nỗi đau của cao nhân, thật là vĩ đại!”
Vạn vị thần tiên đồng thanh hô vang: “Chúng thần ngu muội! Xin Kiếm Thần bớt đau thương!”
Lăng Nguyệt mỉm cười, bưng một đĩa trái cây tươi tới: “Diệp huynh, đừng buồn nữa. Sau cuộc thi này, muội sẽ làm món canh tăm xỉa răng… à không, món canh vẩy kiếm cho huynh ăn.”
Diệp Phi nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn đống thần tiên đang quỳ rạp dưới chân mình, bỗng nhiên thấy… cái gối ôm bằng mây kia cũng không còn hấp dẫn nữa.
“Thôi được rồi.” Diệp Phi đứng dậy, đôi dép lê gõ mạnh xuống sàn ngọc, một luồng sóng xung kích không màu, không vị nhưng lại mang sức mạnh thay đổi cả quy luật vật lý lan tỏa khắp Thiên Đình.
Mọi thứ bỗng chốc trở nên bình dị lạ thường. Cung điện vàng son trở thành một quán ăn nhỏ ấm cúng, rồng phượng trở thành gà vịt lon ton trong sân.
“Hôm nay, không có giám khảo, không có thí sinh.” Diệp Phi dõng dạc nói, lần đầu tiên giọng anh to và rõ đến thế. “Hôm nay, tất cả đều là khách ăn chực! Thượng Đế đâu, Thực Thần đâu, mang hết đồ ăn ra đây! Ta sẽ chỉ cho các ngươi biết thế nào là ‘Nghệ Thuật Ăn Không Trả Tiền’!”
Cả Thiên Đình bùng nổ trong tiếng reo hò. Diệp Phi cười thầm trong bụng: “Hừ, cuối cùng cũng biến được cái hội nghị trang nghiêm này thành một buổi nhậu nhẹt linh đình. Đây mới là đạo của ta!”
Nhưng anh đâu có biết, trong sổ tay của Lục Tiểu Bảo lại ghi thêm một dòng: *“Sư phụ dùng đại thần thông cải biến thực tại, dạy chúng thần rằng: Ở đỉnh cao của quyền lực, sự bình dị chính là uy quyền lớn nhất. Cảnh giới: Không thể định nghĩa, nhưng có mùi vị của nhân gian.”*
Diệp Phi: “…” (Ta lạy các ngươi, cho ta ăn một miếng tử tế đi!)
Hệ thống: 【 Ting! Tu vi tăng thêm 1% do sự hiểu lầm của môn đồ. Chúc mừng Ký chủ đã tiến gần hơn đến việc biến thành… Khối Đá Thần Linh vì lười động đậy. 】
Diệp Phi gào thét trong lòng: “Hệ thống, ta muốn khiếu nại! Ta muốn reset game!!!”
Nhưng không ai nghe thấy lời anh, vì tiếng cụng ly của các vị thần lúc này đã át sạch tất cả. Một thời đại mới của tu chân giới – Thời đại “Ăn chực trường sinh” – chính thức bắt đầu dưới chân một vị Kiếm Thần mặc dép lê và luôn thèm đùi gà.