Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 100: Một trận chiến của sự im lặng: Diệp Phi đang nghĩ trưa ăn gì, Vô Khuyết đang run sợ trước áp lực ảo.
**CHƯƠNG 100: CUỘC CHIẾN CỦA SỰ IM LẶNG VÀ ĐỈNH CAO NÃO BỔ**
Bầu không khí tại Trung Thần Châu lúc này có thể dùng bốn chữ để mô tả: Ngạt thở vãi chưởng.
Sau khi “nhai nát” linh kiếm của Thẩm Vô Khuyết và tiến thẳng vào chung kết với một tư thế không thể nào “vô tri” hơn, Diệp Phi bỗng nhiên trở thành một cái tên khiến cả tu chân giới phải run rẩy. Người ta đồn rằng bộ răng của anh không phải răng, mà là ba mươi hai thanh tuyệt thế thần kiếm được đúc từ thép tinh vân, có khả năng nhai nát nhân quả, cắn đứt luân hồi.
Trong khi thiên hạ đang sốt sình sịch, thì “nạn nhân” của bộ răng đó – Thẩm Vô Khuyết – đang đứng đối diện Diệp Phi trong một con hẻm nhỏ vắng người phía sau võ đài.
Im lặng.
Một sự im lặng kéo dài đến mức con kiến bò qua cũng thấy mình hơi… mất lịch sự.
Diệp Phi lúc này đang đứng dựa lưng vào tường, đôi mắt lờ đờ, đầu hơi nghiêng, trông thì giống như đang suy tư về kiếm đạo tối cao, nhưng thực tế là anh đang… ngủ gật đứng.
*【 Ding! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đang duy trì tư thế “Đứng Ngủ Ngàn Năm”, tốc độ hồi phục linh lực tăng 200%, điểm lười biếng tăng vùn vụt. Đề nghị tiếp tục duy trì để nhận thưởng một suất buffet tự chọn tại Tiên Giới. 】*
” Buffet… buffet…” – Trong tiềm thức, Diệp Phi đang chảy nước miếng ròng ròng vì nghĩ đến đống đùi gà tiên giới.
Thế nhưng, dưới con mắt của một “Kiếm Si” như Thẩm Vô Khuyết, hình ảnh này lại hoàn toàn khác. Hắn thấy Diệp Phi tuy đứng đó nhưng hơi thở hoàn toàn biến mất, cả người hòa làm một với không gian, chính là cảnh giới “Thiên Nhân Hợp Nhất” mà hắn hằng mơ ước!
“Sư phụ…” – Thẩm Vô Khuyết lên tiếng, giọng run rẩy – “Người im lặng lâu như vậy, có phải là đang chỉ dạy cho con rằng: Kiếm đạo chân chính vốn không cần lời nói, vạn chiêu cũng không bằng một niệm?”
Diệp Phi vẫn im lặng. (Thực ra là đang bận mơ thấy mình đang bơi trong hồ rượu đại mạch).
Thẩm Vô Khuyết mồ hôi hột chảy dài. Áp lực từ “Thái Thượng Lười Biếng Tâm Pháp” tỏa ra xung quanh Diệp Phi khiến hắn cảm thấy như có hàng vạn thanh kiếm đang kề sát cổ. Càng nhìn vào khuôn mặt thản nhiên (vô hồn) của Diệp Phi, hắn càng thấy bản thân mình thật nhỏ bé.
“Con hiểu rồi!” – Thẩm Vô Khuyết đột nhiên quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất vang lên một tiếng *Rầm* – “Người đang muốn nói là, kiếm linh bị gãy không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của ‘Vô Kiếm Thắng Hữu Kiếm’! Sự im lặng của người chính là một đòn đâm xuyên vào chấp niệm bấy lâu nay của con! Đỉnh vãi… ý con là, đa tạ sư phụ chỉ điểm!”
Lục Tiểu Bảo từ góc tường nhảy ra, tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép lia lịa, mặt đỏ bừng vì phấn khích:
“Hay! Quá hay! Sư phụ dùng ‘Vô Thanh Thắng Hữu Thanh’ để cảm hóa đối thủ. Chiến thuật này thực sự là đỉnh cấp pressing, không tốn một giọt mồ hôi mà khiến Kiếm Hoàng phải tâm phục khẩu phục. Để ta ghi lại: Ngày thứ 100, Sư phụ đứng im ngủ… à không, đứng im hóa thân vào đại đạo, dùng sự im lặng để trấn áp chư thiên.”
Đúng lúc này, một âm thanh vang lên phá vỡ bầu không khí trang nghiêm:
*Rột… rột… rột…*
Đó là tiếng bụng của Diệp Phi đang biểu tình. Tiếng kêu ấy trầm hùng, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Thẩm Vô Khuyết trợn tròn mắt, kinh hãi thốt lên: “Đây… đây là ‘Đạo Âm’ trong truyền thuyết! Tiếng bụng của sư phụ lại ẩn chứa tần số chấn động của không gian! Con cảm thấy kiếm ý trong người mình đang cộng hưởng! Quá kinh khủng!”
Lục Tiểu Bảo gật đầu lia lịa, mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Đúng vậy! Đây không phải là bụng đói, đây là tiếng gầm của một con Thôn Thiên Thú đang ngủ say trong cơ thể sư phụ. Mỗi một nhịp ‘rột’ chính là một lần quy luật thế giới được thiết lập lại!”
Diệp Phi giật mình tỉnh giấc bởi chính tiếng bụng của mình. Anh dụi mắt, nhìn thấy Thẩm Vô Khuyết đang quỳ và Tiểu Bảo đang nhìn mình như nhìn thần thánh, liền ngơ ngác hỏi:
“Ơ… có gì ăn không? Ta thấy đói quá, nãy giờ mơ thấy đùi gà bay khắp nơi.”
Thẩm Vô Khuyết cảm động đến rơi nước mắt: “Sư phụ! Ngài quả nhiên là cao nhân! Vừa đạt được cảnh giới tối cao đã quay lại quan tâm đến những điều bình dị nhất là ‘Ăn’. Người đang dạy con đạo lý: Tu luyện cuối cùng cũng là để sống, sống chính là để ăn, mà ăn chính là để cảm thụ vạn vật! Con… con đi mua đùi gà cho người ngay!”
Nói xong, Thẩm Vô Khuyết dùng khinh công nhanh nhất cuộc đời mình, bay biến đi mua đồ ăn như một làn khói.
Diệp Phi nhìn theo, gãi gãi đầu: “Thằng này nó bị làm sao ấy nhỉ? Ta chỉ muốn ăn thật mà…”
*【 Ding! Chúc mừng ký chủ vô tình truyền dạy ‘Thực Kiếm Đạo’ cho thiên tài kiếm đạo. Độ hảo cảm của Thẩm Vô Khuyết tăng vọt. Điểm Lười Biếng +500. Kỹ năng ‘Ngáp Một Cái Kiếm Khí Ngang Trời’ đã được kích hoạt ngầm. 】*
Diệp Phi thở dài: “Cái hệ thống này, ta nói bao nhiêu lần rồi, ta chỉ muốn ăn chực thôi. Sao cứ bắt ta phải ngầu thế này? Làm người nổi tiếng mệt chết đi được, đứng ngủ một tí cũng bị suy diễn thành ‘Hóa thân đại đạo’. Ôi, cái cuộc đời tài năng thiên bẩm này thật là gánh nặng…”
Trong lúc Diệp Phi đang tự luyến một cách u sầu, thì ở một tòa kiến trúc mang hình thù một cái vạc đen ngòm – trụ sở của Hắc Ám Ẩm Thực Hội, không khí lại cực kỳ căng thẳng.
Hắc Tâm Trưởng Lão đang đứng trước một nồi canh màu tím sậm, bên trong sủi bọt sùng sục, thỉnh thoảng lại nổi lên một cái đầu rồng hoặc cánh chim quỷ. Mùi hương của nó không thơm, mà lại khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
“Báo cáo trưởng lão! Diệp Phi vừa mới dùng ‘Tiếng Gầm Đạo Pháp’ chấn nhiếp Thẩm Vô Khuyết ở con hẻm phía sau!” – Một tên lâu la chạy vào báo cáo, mặt cắt không còn giọt máu.
Hắc Tâm Trưởng Lão tay run rẩy, đánh rơi cả cái muỗng bạc: “Cái gì? Thằng đó mạnh đến mức bụng kêu cũng thành thần thông rồi sao? Không thể để nó sống sót đến chung kết! ‘Thiên Địa Hỗn Độn Canh’ của chúng ta đã hoàn thành chưa?”
“Dạ rồi! Chỉ cần hắn húp một ngụm, linh lực của hắn sẽ bị đông cứng, kiếm ý bị thối rữa, cả người sẽ biến thành một đống bùn nhão!”
Lão trưởng lão cười sằng sặc, nhưng nụ cười lại méo xệch: “Tốt! Để xem ‘Kiếm Thần Ăn Chực’ ngươi có nhai nổi cái nồi canh được nấu từ oán niệm vạn năm này không. Ta sẽ mời hắn ăn một bữa cuối cùng thật… khó quên!”
Tại một diễn biến khác, Lăng Nguyệt đang đứng trong bếp của lữ quán, mồ hôi đầm đìa, tay cầm hai cái chảo lớn quay tít thò lò.
“Anh Phi nói anh ấy thích ăn đùi gà… nhưng mình phải làm ra loại đùi gà mà khi ăn vào có thể đột phá cảnh giới, nếu không làm sao bảo vệ được anh ấy trước ‘Thiên Địa Hỗn Độn Canh’ của đám người xấu kia?”
Tiểu Trư, con heo nhỏ màu hồng, đang ngồi bên cạnh phụ trách việc… thổi lửa. Nói là thổi lửa, nhưng thực chất là nó đang dùng hơi thở của Thần thú Thôn Thiên để nướng thịt cho thơm. Nó vừa làm vừa lườm Diệp Phi đang nằm khểnh trên võng bên ngoài.
*Hừ hừ (Tên chủ nhân thối tha, chỉ giỏi hưởng lạc, bao giờ mới cho mình ăn miếng rồng đây?)*
Diệp Phi nằm trên võng, cảm nhận gió xuân thổi qua, tâm đắc nghĩ thầm: “Ngày mai là trận chung kết rồi. Nghe nói cái đám Hắc Ám đó nấu ăn rất tệ nhưng lại rất nhiều ‘linh khí lạ’. Hy vọng hệ thống ‘Bụng Không Đáy’ của mình sẽ cân được hết. Chỉ cần ăn xong trận này là có thể nghỉ dưỡng ở Nhà Bếp Tiên Giới, nằm chờ cơm dâng tận miệng. Ha ha, cuộc đời của một kẻ lười sắp tới đỉnh cao rồi!”
Đúng lúc đó, Thẩm Vô Khuyết hớt hải chạy về, hai tay bưng hai mươi cân đùi gà quay, hét lớn:
“Sư phụ! Đùi gà tới đây! Con vừa chạy qua ba cái thành phố để chọn loại gà chạy bộ có kiếm ý cao nhất cho người đây!”
Diệp Phi bật dậy như tôm tươi, mắt sáng quắc như đèn pha ô tô: “Đưa đây! Chuyện gì có thể đợi, chứ cái đùi gà này là chân lý!”
Tiểu Bảo lại lật sổ ra ghi: “Sư phụ dạy rằng: Chân lý không nằm ở kiếm, chân lý nằm ở đùi gà. Tốc độ nhận đùi gà của người nhanh đến mức vượt qua cả vận tốc ánh sáng, đây chính là ‘Thực Kiếm Ảnh’ trong truyền thuyết!”
Diệp Phi vừa gặm đùi gà vừa rớt nước mắt: “Ngon… ngon quá… ước gì ngày nào cũng được đấu chung kết thế này…”
Bình minh của ngày quyết đấu đang dần ló dạng. Một bên là Kiếm Thần lười biếng chỉ muốn ăn chực, một bên là tổ chức phản diện dùng cả mạng sống để nấu một nồi canh độc.
Ai mà ngờ được, vận mệnh của toàn bộ Vạn Vị Linh Giới lúc này lại nằm gọn trong cái dạ dày của một thanh niên đang vừa ăn vừa chảy nước miếng.
Và trận chiến này, được người đời sau gọi là: “Vụ nổ lớn của lịch sử ẩm thực”.
Diệp Phi tự nhủ: “Canh hả? Để xem có đủ cho ta húp một hơi không!”