Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 93: Diệp Phi bực mình
Đêm đông lạnh giá bao phủ đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo những luồng gió rít gào qua các khe đá xám. Sương mù dày đặc như những dải lụa trắng xóa quấn chặt lấy nông trang nhỏ bé, khiến vạn vật chìm vào một khoảng lặng tịch mịch. Thế nhưng, trái ngược với cái lạnh cắt da cắt thịt của đất trời phương Bắc đang tràn xuống, bên trong hàng rào tre của nông trang lại là một bầu không khí ấm áp, dễ chịu đến kỳ lạ.
Diệp Phi sau khi lắc đầu ngao ngán tiễn bước chân hớn hở của Thẩm Vạn Kim vác mấy bao tải bảo vật đi lát đường, liền khẽ thở dài một tiếng. Hắn xoa xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau cho bớt lạnh, rồi chậm rãi bước về phía chuồng gà ở góc sân.
Dưới góc nhìn phàm trần của Diệp Phi, cái chuồng gà này chỉ là một gian chòi tre lợp lá cọ xơ xác, dột nát do chính tay hắn dựng lên từ ba năm trước để che mưa che nắng cho mấy con gia cầm. Thế nhưng, dưới lăng kính của giới tu chân vạn giới, hay chính là trong mắt con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng đang ngự trị bên trong, mỗi một thanh tre làm chuồng đều là Ngô Đồng Thần Mộc vạn năm được tẩm bổ bằng Thái Sơ Bản Nguyên, còn mái lá cọ xám xịt kia thực chất là Thần Vân hộ thể, có thể dễ dàng ngăn chặn mọi đợt thiên kiếp hủy diệt thế gian.
Diệp Phi cúi người bước vào chuồng gà, hương thơm thoang thoảng của cỏ khô quyện lẫn mùi ấm áp của đất nện tỏa ra xung quanh. Hắn nhìn thấy Tiểu Hồng đang nằm im lìm trên ổ rơm dệt từ những cọng cỏ tiên thảo lấp lánh đạo vận. Xung quanh ổ của nó, đống Thần Dược vạn năm nhem nhuốc đất cát mà Thẩm Vạn Kim vừa mang về được rải rác như những củ cải dại khô héo. Tiểu Hồng thỉnh thoảng lại dùng cái mỏ đỏ rực như lửa gặm một miếng nhỏ, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ nhưng vẫn giữ một nề nếp nghiêm ngặt, không dám phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào.
“Tiểu Hồng à, dạo này thời tiết oi bức thất thường, đêm xuống lại lạnh buốt thế này, ngươi ráng mà giữ ấm nhé.” Diệp Phi dịu dàng lẩm bẩm, tay vớ lấy một bó rơm khô xốp, cẩn thận lót thêm vào xung quanh ổ cho con gà mái. “Ăn cho nhiều vào, đống củ cải dại này tuy hơi hôi nhưng chắc là bổ dưỡng lắm. Ngày mai mà không đẻ được quả trứng nào là ta cho ngươi vào nồi nấu canh gừng thật đấy.”
Tiểu Hồng nghe thấy hai chữ “canh gừng”, toàn thân con Thái Sơ Thần Phượng lừng lẫy vạn giới lập tức run lên bần bật. Nó vội vàng thu liễm toàn bộ hỏa diễm Phượng Hoàng vĩ đại vào sâu trong huyết mạch, cụp đôi cánh rực rỡ lại, ngoan ngoãn kêu lên một tiếng “cục… cục…” đầy vẻ nịnh nọt dưới bàn tay thô ráp của Diệp Phi. Trong lòng nó thầm gào thét đầy sùng bái: *“Trời ơi! Thái Sơ Chi Chủ lại đích thân lót ổ chúc phúc cho bổn cung! Luồng hơi ấm này… chính là vạn cổ chúc phúc lực lượng! Bổn cung nhất định phải dốc sức đẻ ra những quả trứng chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo hoàn mỹ nhất để dâng lên ngài!”*
Bên ngoài hiên nhà tranh, Thẩm Vạn Kim vẫn đang cặm cụi dùng chiếc chổi tre cũ kỹ để quét dọn nốt những chiếc lá tre khô rụng cuối cùng ở góc sân. Mỗi nhát chổi của lão mập mạp quét qua đều kéo theo những tàn ảnh không gian vỡ vụn, tịnh hóa hoàn toàn mọi tạp chất tà ác còn sót lại trong không khí. Cách đó không xa, Đại Hắc đang nằm phủ phục bên thềm đất nện, hai tai thỉnh thoảng lại vểnh lên nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Chú chó con Tiểu Hắc – vốn là Hư Không Ma Tế hung hãn vừa được Diệp Phi nhận nuôi – lúc này đang ngoan ngoãn co rúm người lại bên cạnh cái đuôi to lớn của Đại Hắc, thỉnh thoảng lại dùng cái lưỡi nhỏ liếm liếm móng vuốt của đàn anh đầy vẻ nịnh bợ. Cảnh tượng sinh hoạt đời thường này diễn ra vô cùng chậm rãi, ấm áp và tràn ngập sự an yên.
Thế nhưng, sự bình yên thanh khiết ấy không kéo dài được lâu.
Ở một tuyến truyện khác, diễn ra đồng thời tại không trung phía ngoài hàng rào tre, sát sườn núi sụp phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn, bầu trời đêm bỗng nhiên biến đổi một cách tàn bạo.
Một luồng sương mù tím đen cuồn cuộn, đặc quánh như mực loãng từ phương Bắc tràn về với tốc độ kinh hoàng, che lấp hoàn toàn ánh trăng sáng vằng vặc trên đỉnh núi. Trong làn mây ma khí tà ác ấy, một bóng đen khổng lồ, dị dạng dần dần hiện hình. Đó là Cửu Đầu Ma Anh – một con hung thú cổ xưa mang chín cái đầu rồng quái dị, dữ tợn của ma tộc phương Bắc. Chín cặp mắt đỏ ngầu như những hố máu của nó đảo liên tục, tỏa ra sát ý ngập trời nhắm thẳng vào nông trang của Diệp Phi.
Trên móng vuốt đen đúa của Cửu Đầu Ma Anh, nó đang ôm chặt một chiếc trống ma khổng lồ bọc bằng da của một con Hắc Long Chí Tôn thời Thái Cổ, tỏa ra luồng ma lực u ám đến cực điểm. Đây chính là Hắc Long Ma Cổ – tà bảo vạn năm do Thủy Tổ Thần Vô Cực đích thân ban tặng trước khi trốn chạy, nhằm thực hiện mưu kế gián tiếp chấn sụp Tản Viên Thần Sơn, phá nát long mạch Âu Lạc Thần Châu vừa mới được vá lại.
Cửu Đầu Ma Anh gầm thét tàn bạo bằng cả chín cái đầu, móng vuốt sắc nhọn vung lên, nện mạnh xuống mặt trống ma:
“Tùng… Tùng… Tùng…”
Mỗi tiếng trống vang lên không chỉ là âm thanh thông thường, mà nó hóa thành chín luồng hắc long ma khí cuồn cuộn, rít gào lao xuống như muốn nghiền nát toàn bộ sườn núi Tây Nam. Sóng âm ma quái mang theo quy luật hủy diệt thẩm thấu qua hư không, khiến không khí đông cứng lại, mặt đất bắt đầu rạn nứt từng vệt nhỏ.
Ngay khi tiếng trống đầu tiên vừa dội đến ranh giới hàng rào tre, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang ở trong nhà tranh lập tức mở bừng mắt. Cùng lúc đó, Càn Khôn Tử đang quét sân và Hắc Bạo đang dọn dẹp chuồng gà cũng biến sắc. Họ nhìn nhau, trong mắt không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có một ngọn lửa giận dữ tột cùng bùng cháy.
“Lũ súc sinh phương Bắc hèn hạ! Dám mang cái thứ đồ chơi rách rưới này đến gõ trống làm phiền giấc ngủ của Tiên Tôn!” Càn Khôn Tử rít lên qua kẽ răng, râu tóc bạc phơ dựng ngược lên vì tức giận. Lão vung chiếc chổi tre cũ kỹ, quét ra một đường vân không gian khổng lồ để ngăn chặn luồng ma âm đang tràn tới.
Hắc Bạo gầm lên một tiếng trầm đục, huyết mạch Giao Long trong người hoàn toàn bùng nổ, hóa thành một luồng yêu lực hoàng kim rực rỡ bao phủ toàn thân. Lão vung nắm đấm thép đấm thẳng vào không trung, đập tan một luồng hắc long ma khí đang lao xuống hàng rào tre.
“Muốn chết!” Lăng Tiêu lạnh lùng quát lên một tiếng. Hắn vọt ra ngoài hàng rào như một vệt sao băng, tay cầm chiếc rìu rỉ sét bùng phát ra Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý sắc bén vô song, chém ra một nhát rìu xé rách màn đêm hoang vu, phân tách một luồng hắc long ma khí thành hai nửa.
Tô Thanh Dao cũng không hề chậm trễ, chín cái đuôi hư ảnh rực sáng ánh hoàng kim hiển lộ phía sau lưng nàng, dệt thành một thiên la địa võng linh lực khổng lồ để phong tỏa toàn bộ âm ba tà ác của Hắc Long Ma Cổ. Mộc Vân Thư đứng ở tâm trận, tay cầm chiếc gáo dừa nứt, vận chuyển Trận Pháp Đạo của đại trận Loa Thành để vặn vẹo không gian xung quanh, cố gắng hấp thụ toàn bộ chấn động ma âm vào hư vô.
Thế nhưng, Hắc Long Ma Cổ là tà bảo chứa đựng ma nguyên bản mệnh của Thần Vô Cực, âm luật tà ác của nó vô cùng quái dị và có khả năng xuyên thấu cực mạnh. Chín con hắc long ma khí liên tục va đập vào bức tường phòng ngự của nhóm đồ đệ, tạo ra những tiếng nổ “Oàng… Oàng…” liên tiếp trên không trung. Kinh mạch của Càn Khôn Tử và Hắc Bạo bắt đầu rung chuyển nhẹ, sắc mặt họ dần trở nên ngưng trọng. Họ lo sợ không phải vì bản thân không địch lại con hung thú kia, mà lo sợ nếu để một tia ma âm lọt vào nông trang, làm kinh động đến giấc ngủ của Sư phụ thì đó sẽ là tội lỗi vạn kiếp bất phục.
Quay trở lại chuồng gà ấm áp của Diệp Phi.
Mặc dù nhóm đồ đệ đã dốc hết sức lực để phong tỏa không gian bên ngoài, nhưng một tia dư chấn nhỏ của tiếng trống ma *”Tùng… Tùng… Tùng…”* vẫn vô tình thẩm thấu qua hàng rào tre, lọt vào bên trong chuồng gà.
Đàn gà con đang ngủ ngon lành bỗng nhiên giật mình nháo nhác, kêu chiêm chiếp đầy vẻ hoảng loạn rồi chạy nháo nhào vào góc chuồng. Con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng bực bội đập cánh phành phạch, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu lên như hai vầng thái dương nhỏ, tỏa ra hỏa diễm Phượng Hoàng đầy bất an.
Diệp Phi vừa mới lót xong ổ rơm ấm áp, đang định quay trở về nhà tranh nằm lên chiếc chõng tre để tận hưởng một giấc ngủ ngon sau một ngày làm lụng mệt mỏi, thì thấy đàn gà của mình bị làm cho hoảng sợ đến mức này.
Sắc mặt của lão nông phu trung niên 40 tuổi lập tức tối sầm lại như đít nồi đất nện. Trên trán hắn hiện lên ba vạch hắc tuyến đầy bực dọc. Hắn nắm chặt hai nắm tay, lồng ngực phập phồng vì tức giận, thầm nghĩ: *Dạo này cái thời tiết Tản Viên Thần Sơn này đã đủ oi bức, khó chịu lắm rồi, ruộng dưa hấu thì bị lợn rừng dẫm nát phải xới lại, giờ đêm hôm khuya khoắt lại có đứa rỗi hơi mang trống ra gõ tùng tùng! Đúng là lũ vô ý thức vô văn hóa! Đàn gà của ta dạo này đã lười đẻ trứng, giờ lại bị stress thế này thì ngày mai lấy gì mà ăn sáng? Lấy gì nuôi cái lũ ăn hại ngoài sân kia?*
Càng nghĩ càng điên tiết, Diệp Phi đằng đằng sát khí bước vào gian bếp đất nện tối om. Hắn không thèm thắp đèn thắp nến, tiện tay vớ lấy chiếc chày gỗ giã gạo cũ kỹ bám đầy bụi cám đang gác ở góc cối đá (vật dụng phàm trần mà hắn vẫn dùng để giã gạo nếp hạt cau nấu kho quẹt hằng ngày). Hắn vác chiếc chày gỗ lên vai, mặt mày cau có, hậm hực bước thẳng ra sân.
Bên ngoài hàng rào tre, trận chiến đang bước vào giai đoạn căng thẳng cực độ. Cửu Đầu Ma Anh trên không trung cười gằn tà dị, chín cái đầu rồng đồng loạt phun ra ma hỏa tím đen, móng vuốt liên tục nện mạnh xuống Hắc Long Ma Cổ để dồn ép nhóm đồ đệ vào thế hạ phong. Không gian xung quanh sườn núi bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như mạng nhện.

Đột nhiên, cửa căn nhà tranh “kẹt” một tiếng mở ra dưới ánh trăng mờ ảo.
Một bóng người có vóc dáng phong sương của một nông phu trung niên, mặc bộ vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao, tay vác một chiếc chày gỗ giã gạo cũ kỹ bước ra ngoài thềm đất.
Sự xuất hiện của bóng người này khiến toàn bộ không gian xung quanh nông trang đột ngột ngưng trệ lại. Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đồng loạt giật nảy mình, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ vội vàng thu hồi toàn bộ thần thông linh lực, đứng thẳng hàng tăm tắp ngoài cổng rào như những đứa trẻ phạm lỗi bị bắt quả tang, toàn thân run rẩy vì sợ hãi trước cơn thịnh nộ âm thầm của Tiên Tôn.
Diệp Phi đứng trên thềm đất, nhìn thấy đám đồ đệ và tạp dịch của mình đang đứng xếp hàng ngoài cổng rào, mặt mũi đứa nào đứa nấy đỏ gay đỏ gắt, thở hồng hộc như vừa mới đi ăn trộm dưa hấu về. Hắn tưởng bọn họ lại đang tụ tập nghịch ngợm, hò hét chơi đùa giữa đêm đông lạnh giá mà không chịu đi ngủ.
Hắn bực dọc quát lớn, giọng nói vang dội khắp nông trang:
“Đêm hôm khuya khoắt không lo đi ngủ, đứa nào rảnh rỗi mang trống ra gõ tùng tùng thế hả? Ai ồn ào làm gà ngủ không được, ngày mai không đẻ được trứng thì đừng hòng có cơm ăn!”
Nói rồi, để dằn mặt cái đám đồ đệ “báo thủ” trước mặt và dập tắt cái tiếng trống “tùng tùng” đáng ghét phát ra từ phía xa kia, Diệp Phi bực mình vung chiếc chày gỗ giã gạo cũ kỹ trên tay, gõ mạnh một phát thật lớn lên chiếc cối đá kê ngay bên hiên nhà tranh để ra uy bắt tất cả phải im lặng:
“Cộc!”
Một âm thanh khô khốc, tầm thường vang lên dưới góc nhìn của Diệp Phi. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là gõ một phát cho bọn họ biết sợ mà đi ngủ.
Thế nhưng, dưới lăng kính của vạn giới tu sĩ, cú gõ “Cộc” tầm thường ấy vừa phát ra, chiếc chày gỗ giã gạo bỗng nhiên bùng phát ra một luồng Thái Sơ Âm Luật Bản Nguyên khổng lồ, rực sáng vạn trượng!
Một luồng sóng âm màu vàng kim rực rỡ hình vòng tròn từ chiếc cối đá quét ra, mang theo hào khí Đông Sơn vĩ đại và ý chí của đất mẹ Âu Lạc Thần Châu. Sóng âm đi đến đâu, toàn bộ quy luật không gian và thời gian của vạn giới lập tức bị đảo ngược và tịnh hóa hoàn toàn. Chín con hắc long ma khí hung hãn đang rít gào trên không trung, vừa chạm vào luồng sóng âm hoàng kim liền lập tức vỡ vụn như bong bóng xà phòng, tiêu tan không để lại một dấu vết.
Luồng sóng âm hoàng kim tiếp tục quét thẳng lên tầng mây tím đen phía ngoài hàng rào tre, nhắm thẳng vào Cửu Đầu Ma Anh.
Con hung thú kỷ nguyên chín đầu khổng lồ kia lúc này trợn tròn cả chín cặp mắt quỷ đầy kinh hoàng. Nó cảm nhận được một luồng uy áp tối cổ, vĩ đại vượt qua cả Thủy Tổ của nó đang khóa chặt lấy toàn thân, khiến ma lực vạn năm trong người lập tức bị đông cứng hoàn toàn. Nó chưa kịp rú lên một tiếng kêu thảm thiết nào, chưa kịp thốt ra ba chữ *”Thái Sơ ác ma…”* đầy sợ hãi, thì chiếc Hắc Long Ma Cổ vạn năm trên móng vuốt của nó đã lập tức vỡ vụn thành tro bụi trắng xóa dưới sức mạnh tịnh hóa của sóng âm.
Bản thân ma thể khổng lồ cao hàng ngàn trượng của Cửu Đầu Ma Anh cũng bị luồng sóng âm hoàng kim quét qua, trực tiếp bốc hơi thành một làn khói trắng thanh khiết, hoàn toàn bị xóa sổ khỏi dòng lịch sử vạn giới như thể nó chưa từng tồn tại trên cuộc đời này.
Bầu trời đêm phương Bắc đang tối sầm, cuồn cuộn ma khí tà ác, bỗng chốc trở nên quang đãng, sạch sẽ đến lạ thường. Ánh trăng sáng vằng vặc như gương bạc lại treo lơ lửng đầu núi Tản Viên, những bông tuyết lất phất rơi xuống bỗng chốc hóa thành những hạt mưa xuân ấm áp, tưới tắm cho vạn vật xung quanh. Luồng sóng âm hoàng kim từ cú gõ chày của Diệp Phi tiếp tục lan tỏa khắp Âu Lạc Thần Châu, âm thầm vá lại những vết rạn nứt linh mạch cuối cùng, khiến vạn vật reo ca trong sự im lặng vĩnh hằng.
Diệp Phi thấy tiếng trống ồn ào từ xa đã tắt hẳn, không còn nghe thấy tiếng “tùng tùng” tai quái nào nữa, gương mặt bực dọc của hắn mới hơi giãn ra một chút. Hắn nhìn đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng ngây người như phao gỗ ngoài cổng rào, liền hậm hực lẩm bẩm chửi rủa:
“Đấy, gõ cho cố vào rồi cũng biết điều mà cút đi. Đúng là cái lũ vô ý thức, đêm hôm khuya khoắt còn làm phiền người khác ngủ ngon. Ngày mai mà ta thấy đứa nào dậy muộn, không cuốc xong hai luống ruộng lúa nếp hạt cau thì biết tay ta!”
Nói xong, Diệp Phi bực dọc vác chiếc chày gỗ giã gạo đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ “rầm” một tiếng thật mạnh để tiếp tục đi ngủ, không thèm nhìn lại đám người ngoài sân thêm một lần nào nữa.
Bên ngoài hàng rào tre, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá tre rơi xào xạc trên mặt đất nện.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ như những pho tượng đồng đúc, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc không thể thốt lên lời. Toàn thân họ run rẩy dữ dội vì một nỗi kinh hoàng và sùng bái tột cùng vừa mới quét qua linh hồn.
“Bịch!”
Càn Khôn Tử là người đầu tiên quỳ sụp xuống sân đất nện, hai dòng nước mắt sùng bái lăn dài trên gương mặt già nua lấm lem bùn đất. Lão dập đầu lia lịa hướng về phía căn nhà tranh đóng kín cửa, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào bằng thần niệm:
“Chỉ một cú gõ chày phàm trần… liền phá nát vạn cổ ma cổ, tịnh hóa hung thú kỷ nguyên khỏi dòng thời gian… Tiên Tôn vĩ đại, ngài quả thực là hóa thân của Thiên Đạo tối cao! Ngài vì bảo vệ sự bình yên của chúng ta, vì bảo vệ long mạch Âu Lạc, mà không tiếc phóng ra Thái Sơ Âm Luật Bản Nguyên để tịnh hóa vạn giới! Lòng đại từ bi này… vạn kiếp chúng ta cũng không thể đền đáp nổi!”
Hắc Bạo cũng run rẩy quỳ sụp xuống bên cạnh, hai bàn tay cứng như đồng đúc bấu chặt vào đất nện, lẩm bẩm: “Lão già râu bạc nói đúng… Tiên Tôn ra tay quá mức bá đạo, hoàn toàn out trình so với nhận thức của chúng ta rồi. Chiếc chày gỗ giã gạo kia… thực chất chính là Thái Sơ Thần Khí ẩn giấu đạo vận tối cao!”
Thẩm Vạn Kim quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát vào thềm đất nện, trong lòng dâng trào một sự cuồng nhiệt và trung thành tuyệt đối. Lão thầm nghĩ: *“Tiên Tôn dùng chiếc chày giã gạo nếp hạt cau… chính là đang răn dạy chúng ta rằng, muốn đạt đến đỉnh cao của đạo pháp, phải biết giã nát mọi tạp niệm, quay trở về với sự giản dị phàm trần nhất! Ta nhất định phải quét dọn chuồng gà thật tốt, cống hiến hết mình cho nông trang để xứng đáng với sự khai sáng của ngài!”*
Lăng Tiêu lạnh lùng nắm chặt chiếc rìu rỉ sét, ánh mắt rực sáng kiếm ý hoàng kim, nhưng khi nhìn về phía căn nhà tranh của Diệp Phi thì tràn đầy sự kính ngưỡng tối thượng. Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt vì cảm động trước sự bảo vệ âm thầm của Sư phụ dành cho đàn gà và các đồ đệ, còn Mộc Vân Thư thì ôm cuốn sách rách, lặng lẽ ghi chép lại khoảnh khắc vĩ đại này vào trang sách đang tự động rực sáng hoa văn Thái Sơ Bản Nguyên.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng treo đầu núi Tản Viên Thần Sơn, nông trang nhỏ bé trở lại sự yên bình tuyệt đối, ấm áp và vĩnh hằng như chính dòng chảy của Thái Sơ Bản Nguyên.