Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 65: Nông trang bình yên

Cập nhật lúc: 2026-06-19 19:01:27 | Lượt xem: 7

Cơn gió bấc rít gào qua rặng cọ cổ thụ ngoài hiên nhà tranh. Tiếng xào xạc của lá cây khô va đập vào nhau tạo nên những âm thanh dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của đỉnh núi Tản Viên.

Diệp Phi bật dậy khỏi chiếc chõng tre. Hắn dụi dụi đôi mắt lờ đờ, khuôn mặt phong sương hiện rõ vẻ hốt hoảng. Không thèm xỏ dép rơm, hắn nhảy phắt xuống đất, chạy ba bước thành hai ra phía cửa sổ bằng liếp tre, đẩy mạnh ra ngoài.

“Chết dở! Ruộng dưa hấu của ta!”

Hắn lẩm bẩm, giọng đầy lo lắng. Mấy hôm nay thời tiết thất thường, lúc nắng gắt lúc lại lạnh buốt, chưa kể thỉnh thoảng lại có mấy trận gió quái gở thổi qua. Đám dưa hấu gieo bên sườn đồi đã bắt đầu mọng nước, vỏ xanh mướt, chỉ cần thêm vài ngày nắng ấm là có thể thu hoạch. Đối với một người nông dân tự cung tự cấp như hắn, ruộng dưa đó chính là nguồn giải khát, là thành quả lao động cả mùa vụ. Nếu bị sương muối hay lũ lợn rừng phá hoại thì coi như công cốc.

Hắn vớ lấy chiếc nón lá rách treo trên vách đất, chân trần chạy xộc ra sân.

“Dao nhi! Tiêu nhi! Vân Thư! Đâu hết rồi? Mau ra ruộng dưa với ta!”

Tiếng hét của hắn vang vọng khắp khoảng sân đất nện.

Ngay lập tức, ba bóng người từ các hướng khác nhau vọt ra với tốc độ kinh hoàng.

Lăng Tiêu vác theo chiếc rìu rỉ sét, đôi cánh linh khí Lạc Vũ màu xám tro phía sau lưng khẽ rung động, xé rách không khí tạo ra những tiếng nổ nhỏ. Tô Thanh Dao lướt đi như một làn khói trắng, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lay động dữ dội, cuốn theo những luồng linh lực tinh khiết. Mộc Vân Thư tay cầm cuốn sách rách, bước đi thong thả nhưng mỗi bước chân lại vặn vẹo thời không, trực tiếp xuất hiện bên cạnh Diệp Phi.

Ở góc sân, Càn Khôn Tử đang cầm chiếc chổi tre rách và Hắc Bạo đang gom đống đồng nát cũng lập tức ném đồ đạc xuống, vận dụng toàn bộ tu vi lao tới, quỳ rạp dưới chân Diệp Phi.

“Có đệ tử!”

“Có vãn bối!”

Năm người đồng thanh hô lớn, khí thế ngút trời. Ánh mắt họ nhìn Diệp Phi tràn ngập sự sùng bái và căng thẳng tột độ.

Diệp Phi không rảnh để ý đến biểu cảm nghiêm trọng như sắp ra trận của đám đồ đệ. Hắn chỉ tay về phía sườn đồi phía sau nông trang, dậm chân nói:

“Các ngươi còn đứng đấy làm gì? Mau đi kiểm tra ruộng dưa hấu! Ta thấy gió bấc nổi lên thế này, sương muối mà xuống là hỏng hết dưa! Ruộng dưa đó sắp chín rồi, không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào, rõ chưa?”

Nói xong, Diệp Phi xách chiếc xô gỗ sứt mẻ, lật đật chạy trước về phía ruộng dưa. Hắn phải đi múc nước suối để tưới giữ ấm cho gốc dưa ngay lập tức.

Nhìn bóng lưng vội vã của Diệp Phi, năm người đứng chôn chân tại chỗ, thần sắc đại biến.

“Dưa hấu… sắp chín?”

Càn Khôn Tử lẩm nhẩm, da đầu lão tê dại đi. Lão nhìn sang Mộc Vân Thư, giọng run rẩy truyền âm:

“Mộc tiên sinh, ngài tinh thông trận pháp và thiên địa quy luật. Lời của Tiên Tôn… rốt cuộc có ý nghĩa gì? Ruộng dưa hấu kia… chẳng lẽ là…”

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, cuốn sách rách trong tay hắn tự động lật mở rào rào, tỏa ra những luồng sáng hoàng kim nhạt. Sắc mặt hắn nghiêm trọng chưa từng có:

“Càn Khôn đạo hữu, ngươi quả nhiên nhạy bén. Ruộng dưa hấu của sư phụ, mỗi quả dưa tròn trịa kia thực chất là một ‘Thái Sơ Hỗn Độn Thế Giới’ đang được thai nghén bằng Huyền Hoàng Chi Khí! Sư phụ nói ‘dưa hấu sắp chín’, nghĩa là vạn giới sắp hoàn thành một chu kỳ tiến hóa, trật tự sơ khai sắp sửa thiết lập lại!”

Lăng Tiêu siết chặt cán rìu rỉ sét, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong:

“Gió bấc nổi lên, sương muối hạ xuống… Sư phụ đang ám chỉ ma khí phương Bắc và ý chí tà ác từ Vực Ngoại đang tìm cách xâm nhập, đông cứng dòng chảy sinh mệnh của vạn giới! Chúng muốn phá hoại quá trình viên mãn của Hỗn Độn Thế Giới!”

Tô Thanh Dao khẽ cắn môi, chín cái đuôi sau lưng dựng đứng lên:

“Không sai! Sư phụ tự thân đi múc nước suối giữ ấm, thực chất là đang dùng Thủy Đạo Bản Nguyên để bảo hộ ranh giới sinh mệnh. Chúng ta là đệ tử, tuyệt đối không thể để bất kỳ luồng tà khí nào làm ô uế ruộng dưa của ngài!”

Càn Khôn Tử nghe xong, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lão cảm thấy dòng máu nóng trong người như muốn nổ tung. Một cựu Chưởng môn Độ Kiếp Kỳ viên mãn như lão, nay được đứng ở đây, tham gia vào việc bảo vệ quá trình hình thành của vạn giới! Đây là vinh hạnh lớn lao đến mức nào?

“Được! Việc bảo vệ ruộng dưa này, cứ giao cho lão già này!”

Càn Khôn Tử nắm chặt chiếc chổi tre cũ kỹ. Đôi mắt lão lóe lên tia sáng quyết liệt. Lão muốn lập công. Lão muốn chứng minh cho Tiên Tôn thấy, lão không chỉ biết quét rác, mà còn là một hộ vệ trung thành nhất của nông trang!

Đột nhiên, từ phía bìa rừng sương mù sát hàng rào tre phía Bắc, một luồng ma khí âm u, lạnh lẽo đột ngột rỉ ra.

Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư lập tức cảm nhận được.

“Có kẻ xâm nhập!”

Hắc Bạo gầm nhẹ một tiếng, huyết mạch Giao Long trong người sôi sục, cơ thể sừng sững như ngọn núi nhỏ sẵn sàng vọt đi.

Càn Khôn Tử giơ tay ngăn Hắc Bạo lại. Giọng lão lạnh lùng, dứt khoát:

“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi canh giữ lối sau. Lăng Tiêu, Tô cô nương, Mộc tiên sinh, ba người hãy đi hỗ trợ Tiên Tôn tưới nước. Lũ rác rưởi phương Bắc này, để một mình lão già này dọn dẹp là đủ!”

Nói xong, không đợi mọi người trả lời, Càn Khôn Tử bước một bước dài. Thân ảnh lão hóa thành một luồng thanh quang, biến mất tại chỗ.

Tại bìa rừng sương mù phía Bắc Tản Viên Thần Sơn.

Năm bóng đen mặc giáp sắt đen kịt, toàn thân bao phủ bởi làn khói tím độc hại đang lướt đi nhanh như chớp. Kẻ dẫn đầu là một Ma Tướng của Vực Ngoại Thiên Ma, tu vi đã đạt đến Thần Thông Cảnh trung kỳ. Hắn cầm trong tay một chiếc gương xương quỷ, liên tục dò xét xung quanh.

“Mau lên! Luồng sóng xung kích hoàng kim vừa rồi chắc chắn xuất phát từ ngọn núi này. Thủy Tổ bị tổn thương nghiêm trọng, ra lệnh cho chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của lực lượng đó!”

Tên Ma Tướng rít lên qua kẽ răng.

“Tướng quân, nhìn kìa! Phía trước có một ruộng dưa…”

Một tên ma tu thuộc hạ chỉ tay về phía sườn đồi.

“Ngu xuẩn! Đó không phải là dưa hấu bình thường! Nhìn luồng đạo vận bao quanh chúng đi, đó là…”

Lời của tên Ma Tướng chưa kịp dứt, một giọng nói lạnh lùng như từ chín tầng địa ngục băng giá đột ngột vang lên ngay đỉnh đầu chúng:

“Đó là thứ mà lũ súc sinh các ngươi không có tư cách nhìn!”

Càn Khôn Tử xuất hiện.

Lão đứng trên ngọn của một cây cọ cổ thụ, tà áo xám rách rưới bay phần phật trong gió bấc. Chiếc chổi tre cũ kỹ cầm ngang tay, tỏa ra một luồng uy áp ngập trời, trực tiếp khóa chặt không gian xung quanh năm tên ma tu.

“Kẻ nào?!”

Tên Ma Tướng kinh hoàng hét lên. Hắn cảm thấy không khí xung quanh đột ngột đặc quánh lại như vách sắt, khiến hắn không thể di chuyển dù chỉ một phân.

“Người dọn rác của Tiên Tôn!”

Càn Khôn Tử quát lớn. Lão không muốn dây dưa, nhịp độ chiến đấu phải nhanh! Không được để tiếng động làm phiền đến Tiên Tôn đang tưới nước phía bên kia đồi!

Lão vung chổi tre.

“Vô Ảnh Tảo Thiên Quyết — Quét Sạch Trần Duyên!”

Một nhát quét dứt khoát, gọn gàng.

Không có pháp thuật hoa mỹ, không có lôi điện ngập trời. Chỉ có một luồng kình phong màu xám tro, mang theo quy luật không gian vặn vẹo, hóa thành một vành trăng khuyết khổng lồ chém ngang qua hư không.

“Ầm!”

Ba tên ma tu thuộc hạ đi đầu thậm chí còn chưa kịp rú lên một tiếng, cơ thể chúng đã bị luồng kình phong xé toạc thành trăm mảnh, sau đó bị tịnh hóa hoàn toàn thành những hạt bụi mịn, biến mất trong không trung.

“Cái… cái quái gì thế này?! Chổi tre?!”

Tên Ma Tướng và tên thuộc hạ còn lại hồn bay phách lạc. Chiếc gương xương quỷ trong tay hắn lập tức nứt ra thành trăm mảnh dưới áp lực vô hình.

“Chết đi!”

Càn Khôn Tử lướt xuống như một con chim ưng vồ mồi. Chiếc chổi tre trong tay lão đâm thẳng tới, đầu chổi biến thành một mũi khoan không gian xoay tròn với tốc độ cực hạn.

Tên thuộc hạ ma tu định kết ấn tự bạo để mở đường máu, nhưng mũi chổi của Càn Khôn Tử đã xuyên qua ngực hắn.

“Phốc!”

Ma khí tà ác trong người hắn bị luồng đạo vận trên chổi tre hút sạch sẽ trong nháy mắt. Thân thể hắn khô héo lại rồi vỡ vụn thành tro tàn.

Chỉ còn lại tên Ma Tướng Thần Thông Cảnh. Hắn điên cuồng lùi lại, phun ra một ngụm máu đen, kích hoạt ma công cấm kỵ để chạy trốn.

“Muốn chạy? Trước mặt Tiên Tôn, một hạt bụi cũng không thể thoát!”

Càn Khôn Tử hừ lạnh. Lão xoay người, quét ngược chổi tre từ dưới lên.

Luồng sức mạnh Độ Kiếp Kỳ viên mãn được chiếc chổi tre khuếch đại lên gấp mười lần, tạo ra một bức tường không gian vô hình chặn đứng đường lui của tên Ma Tướng.

“Rắc rắc!”

Xương cốt toàn thân tên Ma Tướng gãy vụn dưới áp lực. Hắn ngã quỵ xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng nhìn lão già mặc áo rách trước mặt.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Một cường giả Độ Kiếp Kỳ… tại sao lại đi quét rác ở đây?!”

Càn Khôn Tử lạnh lùng đáp:

“Quét rác cho Tiên Tôn là đại phúc phận mà cả đời ngươi cũng không mơ tới được.”

Lão giơ chổi tre lên, định giáng đòn quyết định để xóa sổ tên Ma Tướng.

Đúng lúc này, từ phía sau đồi, tiếng bước chân bình bịch của Diệp Phi vang lên, kèm theo tiếng càu nhàu quen thuộc:

“Càn Khôn Tử! Ngươi làm cái gì mà bụi bay mù mịt thế hả? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, quét sân thì phải nhẹ tay thôi! Bụi bám hết vào vỏ dưa hấu của ta rồi đây này! Có biết dưa hấu dính bụi bẩn là dễ bị thối lắm không?!”

Càn Khôn Tử giật thót mình. Chiếc chổi tre đang giơ lên cao bỗng khựng lại giữa không trung.

Mồ hôi hột trên trán lão chảy ròng ròng.

“Tiên Tôn… Tiên Tôn đang trách ta quét chưa đủ sạch? Hay là ngài đang chỉ điểm cho ta về cách khống chế lực lượng?”

Đầu óc Càn Khôn Tử hoạt động với tốc độ ánh sáng. Lão lập tức hiểu ra:

“Phải rồi! Tiên Tôn nói ‘bụi bám vào vỏ dưa hấu sẽ làm dưa bị thối’! ‘Bụi’ chính là ma khí tà ác của tên Ma Tướng này! Nếu ta giết hắn quá thô bạo, ma khí tán loạn sẽ làm ô uế Hỗn Độn Thế Giới! Tiên Tôn muốn ta phải thu liễm khí kình đến mức hoàn mỹ, tiêu diệt kẻ địch mà không để rò rỉ một tia tạp chất nào!”

Nghĩ đến đây, Càn Khôn Tử rùng mình kính phục. Ngộ tính của lão lại một lần nữa được nâng cao.

Lão hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Luồng sức mạnh Độ Kiếp Kỳ cuồn cuộn trong người lão đột ngột co rút lại, hóa thành một điểm sáng nhỏ như hạt cát trên đầu chiếc chổi tre. Không một tia kình phong nào lọt ra ngoài, không một hạt bụi nào dưới đất bị lay động.

“Thu!”

Càn Khôn Tử khẽ quát một tiếng, gõ nhẹ cán chổi xuống đất.

Một gợn sóng không gian vô hình, cực kỳ nhỏ bé lướt qua người tên Ma Tướng.

Tên Ma Tướng trợn tròn mắt. Hắn không cảm thấy đau đớn, thế nhưng toàn bộ ma hồn, ma huyết và cả ký ức của hắn đều bị hút sạch vào vết nứt không gian siêu nhỏ kia, không để lại bất kỳ một dấu vết nào, dù là nhỏ nhất.

Chiến trường hoàn toàn sạch sẽ, như thể chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra.

Càn Khôn Tử thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thu chổi tre lại, khom lưng cúi đầu khi thấy Diệp Phi xách xô nước bước qua rặng cọ.

Diệp Phi đi tới, nhìn quanh một lượt. Thấy mặt đất nhẵn nhụi, không có bụi bặm, hắn gật đầu hài lòng nhưng vẫn lườm Càn Khôn Tử một cái:

“Ừm, thế này mới được chứ. Làm việc gì cũng phải tỉ mỉ, dùng lực vừa phải thôi. Ngươi già rồi, quét dọn cũng phải giữ sức, đừng có hùng hục như trâu húc mả thế.”

Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống đất, dập đầu tạ ơn, giọng run rẩy vì xúc động:

“Vãn bối… vãn bối đã hiểu! Tạ Tiên Tôn chỉ điểm! Vãn bối quyết không làm ngài thất vọng!”

Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, lẩm bẩm một mình:

“Lại thế nữa rồi. Cái ông lão râu bạc này đúng là bị dở hơi thật mà. Quét cái sân thôi cũng quỳ lạy cảm ơn. Thôi kệ, lo ruộng dưa trước đã.”

Hắn vác cuốc, xách xô nước đi thẳng về phía ruộng dưa hấu, bỏ lại Càn Khôn Tử đang quỳ dưới đất với đạo tâm vừa được gột rửa, chuẩn bị đột phá bước ngoặt quyết định của cuộc đời tu tiên. Gió bấc vẫn thổi, nhưng nông trang nhỏ trên đỉnh Tản Viên giờ đây bình yên đến lạ lùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8