Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 50: Càn Khôn Tử quay lại

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:13:20 | Lượt xem: 4

Sương mù trên đỉnh Tản Viên chưa kịp tan. Gió núi thổi lồng lộng qua những rặng tre ngà, cuốn theo hơi ẩm buốt lạnh của đất trời hồng hoang.

Diệp Phi vác chiếc cuốc sứt mẻ trên vai, tay kia xách theo hộp gỗ đựng hạt giống lúa nếp hạt cau mà “ông bạn già” Hùng Vương vừa tặng hôm qua. Hắn ngáp dài một tiếng, đôi mắt lờ đờ nhìn bầu trời xám xịt. Thời tiết dạo này thất thường quá, hết mưa linh khí lại đến nắng gắt, làm hắn lo sốt vó cho luống hành hoa mới xới.

Chưa kịp bước ra tới ruộng, một tiếng xé gió chói tai từ dưới chân núi vút lên.

Một bóng người lao điên cuồng trên con đường mòn dẫn lên nông trang. Tốc độ nhanh đến mức tạo thành một vệt tàn ảnh xám trắng, dẫm nát bụi rậm, đá sỏi bay rào rào.

“Chưởng môn! Xin người nghĩ lại!”

“Chưởng môn! Huyền Thiên Thánh Địa không thể thiếu người!”

Phía sau bóng người đó là ba đạo quang mang rực rỡ đang đuổi theo sát nút. Đó là ba vị trưởng lão cốt cán của Huyền Thiên Thánh Địa, mặt cắt không còn một giọt máu, vừa bay vừa gào thét thảm thiết. Nhưng kẻ chạy phía trước hoàn toàn phớt lờ. Lão ta thở hồng hộc, râu tóc bạc phơ bay ngược về sau, y phục thêu rồng vàng rách tả tơi vì va quẹt vào gai tre, nhưng ánh mắt lại rực lên một sự cuồng nhiệt đến độ dị hợm.

Kẻ điên cuồng dẫn đầu đó không ai khác chính là Càn Khôn Tử.

“Cút hết cho ta!” Càn Khôn Tử gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh vào một tảng đá lớn, mượn lực phóng thẳng tới cổng rào nông trang. “Bản tọa đã nhìn thấu hồng trần! Cái chức chưởng môn rách nát đó ai muốn làm thì làm! Đừng cản trở đại đạo của ta!”

“Bịch!”

Càn Khôn Tử đáp xuống đất, hai đầu gối quỳ sụp ngay trước cổng rào tre, trượt dài một đường trên nền đất ẩm ướt, dừng lại ngay trước chân Diệp Phi. Lão không hề do dự, dập đầu cái “bốp” xuống đất, tiếng động vang dội cả một góc rừng.

“Vãn bối Càn Khôn Tử, bái kiến tiền bối!”

Diệp Phi giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh rơi hộp hạt giống quý giá. Hắn trợn tròn mắt nhìn lão già râu tóc bù xù đang quỳ rạp dưới chân mình. Cái quái gì thế này? Sáng sớm ra đã có người đến ăn vạ sao? Hơn nữa, lão già này trông quen quen, hình như là lão già râu bạc dạo trước đến xin nước rửa chân thì phải?

Ba vị trưởng lão đuổi theo phía sau cũng đồng thời đáp xuống. Họ nhìn thấy Càn Khôn Tử quỳ sụp dưới chân một nam tử trung niên mặc áo vải thô, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, thì ai nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh.

“Chưởng môn! Người là tu sĩ Độ Kiếp Kỳ đứng đầu một phương, sao có thể quỳ gối trước một phàm nhân thế này?” Vị trưởng lão đi đầu, mặt đỏ tía tai, lớn tiếng chất vấn.

“Câm miệng!” Càn Khôn Tử quay ngoắt đầu lại, ánh mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện. “Phàm nhân? Các ngươi có mắt như mù! Đây là đấng chí tôn tối cao, ngự trị trên vạn đạo! Các ngươi dám bất kính với Ngài, có tin ta tự tay thanh lý môn hộ ngay tại đây không?”

Ba vị trưởng lão run rẩy. Họ cảm nhận được một luồng sát khí thực sự từ Càn Khôn Tử. Lão chưởng môn của họ dường như đã hoàn toàn phát điên.

Diệp Phi đứng bên cạnh, khóe miệng giật giật. Hắn gãi gãi đầu, nhìn Càn Khôn Tử bằng ánh mắt đầy ái ngại.

“Này… ông lão râu bạc dạo trước đúng không?” Diệp Phi e dè lên tiếng. “Có chuyện gì thì đứng lên nói. Sáng sớm ra đã dập đầu rầm rầm thế kia, đất nhà ta mới xới, ông làm chặt hết cả đất của ta rồi.”

Càn Khôn Tử nghe vậy, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng bò lui lại hai bước, dùng tay không cào cào lớp đất vừa bị mình dẫm lên cho tơi xốp trở lại. Hành động của lão nhanh nhẹn, thuần thục đến mức khiến ba vị trưởng lão phía sau đứng hình toàn tập. Đây thực sự là vị chưởng môn uy nghiêm, một tay che trời của Huyền Thiên Thánh Địa sao?

“Tiền bối bớt giận! Vãn bối đáng chết, vãn bối vô ý làm hỏng linh thổ của Ngài!” Càn Khôn Tử vừa cào đất vừa run rẩy nói, giọng điệu hèn mọn đến cực điểm. “Vãn bối lần này quay lại, không cầu xin thần thủy, cũng không dám mơ tưởng đến ngộ đạo bản nguyên. Vãn bối chỉ có một thỉnh cầu duy nhất!”

“Thỉnh cầu gì?” Diệp Phi nhíu mày. Hắn chỉ muốn đi gieo lúa, không muốn dây dưa với đám người có vấn đề thần kinh này.

Càn Khôn Tử thẳng lưng, hai tay dâng lên chiếc chổi tre cũ kỹ mà lão đã mượn tạm của nông trang hôm trước. Lão hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố:

“Vãn bối xin được từ bỏ chức vị Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa, tình nguyện lưu lại nông trang, làm một kẻ giữ cổng, quét dọn sân vườn cho tiền bối! Xin tiền bối thành toàn!”

“Cái gì?!”

Ba vị trưởng lão Huyền Thiên Thánh Địa đồng thanh hét lên. Họ không thể tin vào tai mình. Từ bỏ chức chưởng môn của một thánh địa đứng đầu khu vực, chỉ để làm một kẻ quét rác, giữ cổng cho một nông trang hẻo lánh trên đỉnh núi? Đầu óc của chưởng môn rốt cuộc là bị lừa đá hay bị sét đánh rồi?

“Chưởng môn! Người điên rồi sao?” Vị trưởng lão thứ hai bước lên, giọng nói run rẩy. “Huyền Thiên Thánh Địa chúng ta có vạn năm cơ nghiệp, đệ tử mười vạn, tài nguyên vô số! Người lại muốn ở đây quét rác?”

“Hừ, vạn năm cơ nghiệp thì thấm vào đâu so với một sợi lông của Thái Sơ Thần Phượng?” Càn Khôn Tử cười lạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ nhìn đám thuộc hạ cũ. “Các ngươi thì biết cái gì? Ở lại Thánh địa chỉ là chờ chết trong vòng xoáy nhân quả! Chỉ có ở bên cạnh tiền bối, mới là con đường sống duy nhất!”

Lão quay lại, nhìn Diệp Phi với ánh mắt van nài, đuôi mắt thậm chí còn rơm rớm nước mắt:

“Tiền bối, vãn bối quét dọn rất sạch sẽ! Ngài xem, chiếc chổi tre này dưới tay vãn bối đã có thể câu thông thiên địa, quét sạch mọi bụi bặm trần thế! Vãn bối hứa sẽ canh gác cổng rào thật tốt, không để bất kỳ kẻ nào đến quấy rầy giấc ngủ trưa của Ngài! Xin Ngài hãy thu nhận vãn bối!”

Diệp Phi đứng đực mặt ra. Hắn nhìn Càn Khôn Tử, rồi lại nhìn ba vị trưởng lão đang mặt mày méo xệch phía sau.

Trong lòng Diệp Phi lúc này đang gào thét dữ dội.

*Cái tình huống cẩu huyết gì thế này? Lão già này bị đa nhân cách hay bị nợ nần ngập đầu nên muốn trốn nợ? Từ bỏ chức chưởng môn cái gì đó nghe rất oai phong, để lên đây làm không công cho ta? Lại còn hứa quét dọn sạch sẽ, gác cổng không lương?*

Diệp Phi liếc nhìn đống lá khô rụng đầy sân sau trận gió lớn đêm qua. Thú thật, dạo này việc đồng áng nhiều quá, Lăng Tiêu thì suốt ngày cắm mặt vào đống củi, Tô Thanh Dao thì bận cho gà ăn, Mộc Vân Thư thì tưới nước mệt phờ râu. Càn Khôn Tử và Hắc Bạo dạo trước tuy có giúp quét dọn, nhưng chỉ là tạp dịch tạm thời. Nếu có một kẻ giữ cổng chuyên nghiệp, lại không đòi lương, ngày ngày quét sân sạch sẽ…

*Nghĩ đi nghĩ lại, hình như mình cũng không lỗ chút nào?* Diệp Phi thầm tính toán. *Nhưng mà, nhìn ba lão già phía sau xem, mặt mũi hầm hầm như muốn ăn tươi nuốt sống mình kia kìa. Chắc chắn là lão già râu bạc này trốn việc, để lại một đống nợ nần cho tông môn nên người ta mới đuổi theo đòi người.*

“Này,” Diệp Phi hắng giọng, nhìn Càn Khôn Tử. “Ông muốn ở lại đây quét sân gác cổng thật à? Không đòi tiền công chứ?”

“Vãn bối không dám đòi hỏi bất kỳ thứ gì! Được ở lại phục dịch tiền bối đã là phúc phận mười kiếp của vãn bối rồi!” Càn Khôn Tử mừng rỡ như điên, dập đầu lia lịa.

“Thế còn bọn họ?” Diệp Phi chỉ tay về phía ba vị trưởng lão. “Họ đến tìm ông đòi nợ đúng không? Ta nói trước, nông trang của ta nghèo lắm, không có tiền trả nợ đậy cho ông đâu đấy.”

Ba vị trưởng lão nghe Diệp Phi nói vậy thì suýt nữa thổ huyết. Đòi nợ? Họ là trưởng lão của một thánh địa tối cao, đến đây để đòi nợ một kẻ phàm nhân?

Nhưng Càn Khôn Tử thì khác. Lão lập tức hiểu lầm ý của Diệp Phi.

*Tiền bối đang thử thách quyết tâm của mình! Ngài ấy muốn mình phải cắt đứt hoàn toàn nhân quả với Huyền Thiên Thánh Địa, không được để chuyện phàm trần làm ô uế nơi thanh tịnh này!*

Càn Khôn Tử dứt khoát đứng bật dậy. Khí thế Độ Kiếp Kỳ trên người lão bùng nổ, dù tu vi đã bị tổn thương nghiêm trọng từ trước, nhưng lúc này dưới sự kích thích của “đại cơ duyên”, một luồng uy áp mạnh mẽ vẫn quét sạch lá khô xung quanh. Lão chỉ tay thẳng vào mặt ba vị trưởng lão, dõng dạc tuyên bố:

“Từ hôm nay, bản tọa… không, ta là Càn Khôn Tử, chính thức tháo gỡ chức vị Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa! Mọi ân oán, nhân quả của Thánh địa không còn liên quan gì đến ta! Chiếc ghế chưởng môn giao lại cho Đại trưởng lão! Các ngươi lập tức cút xuống núi cho ta, nếu không đừng trách ta vô tình!”

“Chưởng môn! Người…” Ba vị trưởng lão tức đến run người, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định đến điên cuồng của Càn Khôn Tử, họ biết không thể xoay chuyển được nữa.

Đúng lúc này, từ trong gian bếp đơn sơ, một cái đầu đen thui, to lớn thò ra.

Đại Hắc lững thững bước ra sân. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn sắc nhọn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ba vị trưởng lão. Một luồng khí tức hỗn độn nhàn nhạt tỏa ra từ người nó, khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.

Ba vị trưởng lão lập tức cảm thấy da đầu tê dại, ngực nghẹn lại như có một tảng đá ngàn cân đè nặng. Họ nhận ra con chó đen này chính là “thần thú” đã sủa một tiếng làm nổ tung phi thuyền của thánh địa dạo trước!

“Đi! Chúng ta đi!”

Không dám chần chừ thêm một giây nào, ba vị trưởng lão vội vàng thi triển độn thuật, hóa thành ba luồng sáng tháo chạy trối chết xuống núi, tốc độ còn nhanh hơn lúc đuổi theo Càn Khôn Tử.

Diệp Phi đứng nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu ngao ngán. *Đúng là một lũ điên. Đuổi nợ mà thấy con chó cỏ nhà mình cũng sợ đến mức chạy mất dép. Đúng là nhát như thỏ đế.*

Hắn quay sang nhìn Càn Khôn Tử vẫn đang quỳ rạp dưới đất, vẻ mặt đầy mong chờ.

“Được rồi, ông lão râu bạc.” Diệp Phi thở dài, vỗ vai Càn Khôn Tử. “Nếu ông đã quyết tâm trốn nợ… à không, quyết tâm ở lại đây làm việc không lương, thì ta cũng không ích kỷ làm gì. Từ hôm nay, ông chính thức làm kẻ giữ cổng cho nông trang này đi. Việc của ông là ngày ngày quét sạch lá rác ngoài sân, canh chừng cổng rào, không cho người lạ vào làm phiền ta trồng rau.”

“Vãn bối tuân mệnh! Đa tạ tiền bối thành toàn!”

Càn Khôn Tử xúc động đến mức toàn thân run rẩy. Khi bàn tay của Diệp Phi vỗ nhẹ lên vai lão, lão cảm thấy như có một luồng sức mạnh vĩ đại, mang theo trật tự sơ khai của vũ trụ, cuồn cuộn đổ vào cơ thể mình.

“Ầm!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong đan điền của Càn Khôn Tử. Kinh mạch vốn bị tổn thương nghiêm trọng của lão, lúc này dưới luồng sức mạnh ấm áp kia, đang lấy một tốc độ kinh hoàng để tự chữa lành và vá lại hoàn hảo. Không chỉ vậy, tu vi Độ Kiếp Kỳ vốn đang lung lay của lão đột nhiên vững chắc như bàn thạch, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên một tầm cao mới!

*Đây là… Thái Sơ Bản Nguyên lực!* Càn Khôn Tử thầm gào thét trong lòng, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt già nua. *Chỉ một cái vỗ vai nhẹ nhàng của Tiên Tôn, đã chữa lành toàn bộ thương tích kinh mạch của mình, còn ban cho mình đại cơ duyên thế này! Quyết định từ bỏ chức chưởng môn để lên đây quét rác đúng là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời tu tiên của mình!*

Diệp Phi thấy lão già này tự nhiên khóc sụt sùi, lại tưởng lão cảm động vì được nhận vào làm việc. Hắn lắc đầu, đưa cho Càn Khôn Tử chiếc chổi tre.

“Cầm lấy đi. Quét dọn cho sạch sẽ vào. Ta đi gieo lúa đây.”

Nói xong, Diệp Phi vác cuốc, xách hộp hạt giống đi thẳng ra phía ruộng sau nhà, hoàn toàn không để ý đến việc Càn Khôn Tử đang ôm chiếc chổi tre cũ kỹ như ôm một món chí bảo vô thượng của vũ trụ.

Càn Khôn Tử nâng niu chiếc chổi tre trong tay. Lão cảm nhận được những hoa văn cổ xưa, thô sơ trên cán chổi đang tỏa ra một luồng đạo vận huyền bí. Mỗi một sợi tre trên chổi dường như đều chứa đựng quy luật của không gian và thời gian.

“Càn Khôn Tử ta… từ hôm nay chính là đệ nhất hộ vệ của nông trang!” Lão lẩm bẩm, ánh mắt rực sáng một sự kiên định chưa từng có.

Đúng lúc này, Đại Hắc đi ngang qua người lão, khẽ “hừ” một tiếng đầy vẻ khinh bỉ, rồi nằm rạp xuống bậu cửa bếp, nhắm mắt ngủ trưa.

Càn Khôn Tử rùng mình, vội vàng cúi đầu chào Đại Hắc: “Đại Hắc tiền bối yên tâm, vãn bối sẽ canh gác cẩn thận, tuyệt đối không làm phiền đến giấc ngủ của người và Tiên Tôn!”

Nói xong, lão vác chổi tre, hiên ngang bước ra phía cổng rào, bắt đầu sự nghiệp quét rác vĩ đại của mình.

Gió núi Tản Viên vẫn thổi lộng lộng, nhưng lúc này, ngoài cổng nông trang đã có thêm một vị “Độ Kiếp Kỳ chiến thần quét rác”, sẵn sàng chém bay bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến gần vùng đất linh thiêng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8