Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 51: Đấu giá của Thẩm Vạn Kim

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:16:31 | Lượt xem: 5

“Ngươi có điên không? Một vạn linh thạch thượng phẩm chỉ để mua một mảnh gáo dừa nứt?!”

“Câm miệng! Ngươi thì biết cái gì? Đó là cơ duyên ngàn năm có một!”

Bên ngoài gác đấu giá của Vạn Bảo Lâu, một cơn bão tuyết bất thường giữa mùa hè đang gầm rú điên cuồng trên bầu trời Phong Châu Thần Đô. Những bông tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống xối xả, che khuất ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang lụi tàn ở phía chân trời xa xôi. Thời tiết dị thường này dường như đang phản ánh chính tâm trạng cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt và đầy cuồng nhiệt của hàng vạn tu sĩ đang chen chúc bên trong đại sảnh đấu giá. Ai nấy đều đỏ mắt, hơi thở dồn dập, nhìn chằm chằm vào lễ đài trung tâm với ánh mắt tham lam tột độ.

Giữa đài cao, Thẩm Vạn Kim – chủ nhân của Vạn Bảo Lâu – đang đứng đó với nụ cười híp mắt thương hiệu. Bộ y phục tơ lụa lấp lánh vàng ngọc của gã dường như hơi chật so với cái bụng phệ, khiến gã trông giống như một tôn thần tài di động. Đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích của gã đang cẩn thận nâng niu một chiếc hộp làm bằng gỗ mun ngàn năm.

Nhưng thứ nằm bên trong chiếc hộp kia không phải là thần binh lợi khí, cũng chẳng phải tiên đan diệu dược, mà là một chiếc gáo dừa.

Đúng vậy, chính xác là một chiếc gáo dừa khô màu nâu xám, trên thân gáo còn có một vết nứt dài ngoằn ngoèo từ miệng gáo kéo xuống tận đáy. Trông nó thô sơ, cũ kỹ, và thành thật mà nói là rách nát đến mức nếu vứt ngoài đường bồi hoang, ngay cả một kẻ ăn xin cũng lười nhặt.

Thế nhưng, trong mắt hàng vạn tu sĩ đang có mặt tại đây, chiếc gáo dừa nứt này lại đang tỏa ra một thứ hào quang huyền bí không thể giải thích bằng lời.

“Hỡi các vị đồng đạo, các vị tiên trưởng!” Thẩm Vạn Kim hắng giọng, âm thanh được khuếch đại qua một chiếc trống đồng nhỏ treo bên hông, vang dội khắp đại sảnh. “Hôm nay, Vạn Bảo Lâu chúng ta vinh hạnh mang đến một món chí bảo vô tiền khoáng hậu. Đây không phải là vũ khí chế tạo từ sắt thiên thạch, cũng không phải là công pháp cổ xưa của ngoại bang. Đây chính là… ‘Thời Không Nghịch Lưu Khí’!”

Dưới đài, một vị lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào của một tông môn lớn, run rẩy đứng bật dậy, giọng nói lạc đi vì phấn khích: “Thẩm lâu chủ! Ngươi nói thật chứ? Chiếc gáo này… thực sự xuất phát từ nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn?”

Thẩm Vạn Kim khẽ vuốt râu, nụ cười càng thêm phần thần bí: “Bổn lâu chủ dùng danh dự của Vạn Bảo Lâu và tính mạng của cả gia tộc ra đảm bảo! Chiếc gáo dừa này chính là vật dụng mà vị Tiên Tôn ẩn thế trên đỉnh Tản Viên từng dùng để múc nước tưới rau hằng ngày. Các vị hãy nhìn kỹ vết nứt kia xem!”

Cả đại sảnh nín thở. Hàng ngàn thần thức mạnh mẽ của các đại năng tu tiên đồng loạt quét qua chiếc gáo dừa.

Và rồi, một làn sóng chấn động tâm can bùng nổ.

“Trời đất ơi! Vết nứt kia… đó không phải là vết nứt do va đập vật lý!” Một vị Lạc Tướng của một bộ tộc lớn kinh hoàng kêu lên, hai mắt trợn ngược. “Đó là Thời Không Chi Khích! Nhìn vào vết nứt đó, ta như thấy được dòng chảy của vạn cổ sông ngòi Âu Lạc, thậm chí là cả dòng sông thời gian đang cuồn cuộn chảy trôi!”

“Đúng thế! Khí tức Thủy Đạo Bản Nguyên đậm đặc đến mức hóa thành thực thể!” Một vị trưởng lão của thánh địa khác phụ họa, mặt mũi đỏ gay vì kích động. “Tiên Tôn ẩn thế hằng ngày dùng chiếc gáo này để múc nước tưới rau. Nước suối bình thường qua chiếc gáo này liền hóa thành Hỗn Độn Linh Dịch! Mỗi một giọt nước chảy qua vết nứt kia đều là một lần phân tách nhân quả, đảo ngược quá khứ tương lai! Đây chính là Thủy Hệ và Thời Không Hệ chí bảo đỉnh phong!”

Đám đông bắt đầu điên cuồng “não bổ”. Họ tự vẽ ra cảnh tượng Diệp Phi đứng giữa ruộng rau, tay cầm chiếc gáo dừa này khẽ múc một gáo nước, dòng nước chảy ra liền hóa thành một dải ngân hà, gột rửa vạn vật, tái tạo càn khôn. Nhịp điệu múc nước của Tiên Tôn chính là nhịp điệu của đại đạo, là trật tự sơ khai của vũ trụ!

“Chiếc gáo dừa này tuy đã bị nứt, nhưng chính vết nứt đó mới là tinh hoa!” Một vị tu sĩ trẻ tuổi tự đắc phân tích với đồng đạo bên cạnh. “Ngươi nghĩ xem, Tiên Tôn là tồn tại vĩ đại nhường nào? Ngài làm sao có thể dùng một chiếc gáo hoàn hảo bình thường? Vết nứt kia chắc chắn là do Ngài cố ý dùng đại thần thông chém ra, để rò rỉ một chút thiên cơ cho người hữu duyên ngộ đạo! Đây chính là lòng từ bi của Tiên Tôn dành cho chúng ta!”

“Hóa ra là vậy! Tiên Tôn thật là dụng ý thâm sâu!” Đám đông đồng loạt gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn chiếc gáo dừa nứt đầy vẻ sùng bái và kính ngưỡng tối cao.

Thẩm Vạn Kim nhìn phản ứng của đám đông, trong lòng cười đến nở hoa nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc, tiên phong đạo cốt. Gã nhớ lại vài ngày trước, khi gã lên núi “đổi lương thực” với Diệp Phi. Lúc đó, Diệp Phi đang dọn dẹp nhà bếp, tay cầm chiếc gáo dừa nứt định vứt vào đống củi khô để nhóm lửa.

Khi đó, Diệp Phi đã càm ràm: *”Mẹ kiếp, cái gáo dừa này dùng chưa được mấy tháng đã nứt một đường dài thế này, múc nước toàn bị chảy ra ngoài. Đúng là đồ dỏm. Để hôm nào rảnh xuống chợ mua cái gáo nhựa cho chắc ăn.”*

Thẩm Vạn Kim đứng bên cạnh nghe thấy, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong mắt gã, lời nói của Tiên Tôn chính là thần dụ! *”Múc nước toàn bị chảy ra ngoài”* thực chất là cảnh báo rằng sức mạnh thời không bên trong chiếc gáo quá lớn, không gian bình thường không thể chứa đựng nổi nên mới bị rò rỉ ra ngoài! Còn cái gọi là *”gáo nhựa”* chắc chắn là một loại thần khí tối cổ của một nền văn minh siêu việt nào đó mà phàm nhân không thể hiểu nổi!

Thế là, gã đã dùng một gốc vạn năm linh sâm quý hiếm để “đổi” lấy chiếc gáo dừa nứt sắp bị đem đi làm củi nhóm bếp này. Diệp Phi lúc đó nhìn gã với ánh mắt như nhìn một kẻ tâm thần phân liệt giai đoạn cuối, nhưng vẫn vui vẻ đồng ý đổi. Đối với Diệp Phi, dùng một cái gáo dừa nứt hỏng để đổi lấy một củ nhân sâm to đùng về hầm gà là một vụ làm ăn lời to.

Quay trở lại buổi đấu giá, Thẩm Vạn Kim gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn, tuyên bố: “Giá khởi điểm cho ‘Thời Không Nghịch Lưu Gáo’… một vạn linh thạch thượng phẩm! Mỗi lần tăng giá không dưới một ngàn linh thạch!”

“Một vạn hai ngàn linh thạch!” Một vị trưởng lão tông môn lập tức hét lớn, không thèm do dự.

“Một vạn rưỡi!”

“Hai vạn! Ai dám tranh với ta, ta sẽ diệt môn kẻ đó!” Một vị Lạc Tướng hung hãn gầm lên, bộc lộ tu vi Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong, sau lưng hiện lên đôi cánh linh khí rực rỡ.

“Hừ, Lạc Tướng phương Bắc thì có gì ghê gớm? Ở đây là Phong Châu Thần Đô! Ta trả ba vạn linh thạch, kèm theo một tòa linh mạch hạng trung!” Một vị đại lão ẩn thế của một gia tộc cổ xưa lạnh lùng lên tiếng, khí thế Bá Vương Cảnh nhàn nhạt tỏa ra khiến không gian xung quanh đóng băng.

Cuộc tranh giành diễn ra vô cùng khốc liệt, tiếng la hét, chửi bới và dọa dẫm vang lên không ngớt. Các tu sĩ vốn bình thường luôn tỏ ra thanh cao, tiên phong đạo cốt, giờ đây lại giống như những con bạc đỏ đen, sẵn sàng đem cả gia sản, thậm chí là cả tương lai của tông môn ra để đặt cược vào một chiếc gáo dừa nứt.

***

Trong khi đó, tại nông trang nhỏ đơn sơ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu.

Ánh hoàng hôn dịu mát chiếu xuống ruộng rau xanh mướt, xua tan đi cái se lạnh của gió núi. Diệp Phi đang đứng bên lu nước lớn trước sân, tay gãi đầu gãi tai, vẻ mặt đầy vẻ bực bội và hoang mang.

“Ủa? Kỳ lạ thật nha…” Diệp Phi lẩm bẩm, mắt dáo dác nhìn quanh lu nước. “Cái gáo dừa của mình đâu mất tiêu rồi? Rõ ràng hôm qua mình vẫn để ở đây để múc nước tưới rau mà ta?”

Hắn cúi xuống bới bới mấy bụi cỏ xung quanh, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cái gáo dừa đâu. Hắn quay sang nhìn con chó đen Đại Hắc đang nằm sưởi nắng cạnh hiên nhà, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

“Đại Hắc! Lại đây mau!” Diệp Phi chống nạnh, lớn tiếng gọi.

Đại Hắc đang thiu thiu ngủ, nghe tiếng chủ nhân gọi liền lập tức dựng đứng hai tai, lật đật chạy lại gần, cái đuôi to lớn vẫy vẫy liên tục, vẻ mặt vô cùng nịnh nọt và ngây thơ.

“Mày có gặm cái gáo dừa của tao đi chơi không hả?” Diệp Phi chỉ tay vào mặt con chó, gặng hỏi. “Cái gáo đó tuy bị nứt một tí, nhưng vẫn còn dùng tốt chán. Tao đã dặn mày bao nhiêu lần rồi, không được nghịch đồ đạc trong nhà! Có phải mày ngứa răng nên gặm nó đem đi chôn ở xó nào rồi đúng không?”

Đại Hắc nghe vậy, đôi mắt đen láy khẽ chớp chớp, trong lòng thầm kêu oan.

*Chủ nhân ơi là chủ nhân! Oan cho bổn tôn quá!* Đại Hắc thầm gào thét trong lòng. *Cái gáo dừa đó chứa đựng Thủy Đạo Bản Nguyên khủng khiếp như vậy, bổn tôn có điên mới dám gặm! Hơn nữa, hôm trước bổn tôn rõ ràng thấy Thẩm Vạn Kim – cái gã béo múp míp kia – đã dùng một củ nhân sâm ngàn năm để đổi lấy nó từ tay ngài rồi mà! Sao ngài lại quên nhanh thế? Chắc chắn là ngài đang thử thách lòng trung thành và trí nhớ của bổn tôn đây mà!*

Nghĩ vậy, Đại Hắc lập tức thu liễm thần sắc, khẽ “u u” vài tiếng, dùng đầu cọ cọ vào chân Diệp Phi như muốn chứng minh sự trong sạch của mình.

Diệp Phi thở dài, xoa đầu con chó: “Thôi được rồi, nhìn cái mặt ngu ngốc của mày chắc là không phải rồi. Chắc là dạo này gió núi thổi mạnh quá, thổi bay cái gáo xuống khe núi rồi cũng nên. Đúng là xui xẻo mà, cái gáo dừa đó tuy nứt nhưng múc nước vẫn được nửa gáo, giờ mất rồi lấy gì tưới rau đây?”

Đúng lúc này, Càn Khôn Tử mặc bộ quần áo rách rưới, tay cầm chiếc chổi tre cũ kỹ, đang chăm chỉ quét dọn ngoài cổng rào. Nghe thấy lời than thở của Diệp Phi, lão lập tức dừng chổi, hai tai dựng lên gạn lọc từng chữ.

*Cái gì? Tiên Tôn đang tìm chiếc gáo dừa nứt đó sao?* Càn Khôn Tử chấn động tâm can, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. *Chiếc gáo dừa đó… chẳng phải đã được Thẩm lâu chủ mang đi rồi sao? Lẽ nào… Tiên Tôn đang không hài lòng vì Thẩm Vạn Kim mang bảo vật của nông trang đi rêu rao bên ngoài? Hoặc là… Tiên Tôn đang ám chỉ rằng càn khôn vạn giới đang bị mất đi sự cân bằng, cần phải có một chiếc gáo mới để điều hòa thủy thổ?*

Càng nghĩ, Càn Khôn Tử càng cảm thấy da đầu tê dại. Lão vội vàng chạy lại gần, quỳ sụp dưới chân Diệp Phi, cung kính dập đầu: “Tiên Tôn bớt giận! Vãn bối đáng chết! Đều tại vãn bối canh gác không cẩn thận, để gió núi làm thất lạc bảo vật của ngài! Xin Tiên Tôn phạt vãn bối!”

Diệp Phi nhìn lão già râu tóc bạc phơ này tự nhiên lại chạy lại quỳ lạy tạ tội, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn bất lực vỗ trán, thầm nghĩ: *Lại nữa rồi. Cái ông lão râu bạc này đúng là bị hoang tưởng giai đoạn cuối giống hệt mấy đứa đồ đệ của mình. Người ta chỉ mất cái gáo dừa rách trị giá hai xu, mà ông làm như mất mạng không bằng.*

“Đứng lên đi, ông lão.” Diệp Phi xua tay, giọng điệu đầy vẻ ngán ngẩm. “Chỉ là cái gáo dừa nứt thôi mà, có gì mà phải đáng chết với không đáng chết? Mất thì thôi, ngày mai ta tự tay làm cái gáo mới bằng ống tre là được chứ gì. Ông cứ làm quá vấn đề lên.”

Càn Khôn Tử nghe vậy, toàn thân run lên bần bật vì xúc động.

*Ôi trời đất ơi! Tiên Tôn thật là rộng lượng vĩ đại!* Lão thầm nghĩ, nước mắt lại chực trào ra. *Ngài không những không trách phạt mình, mà còn nói sẽ tự tay chế tạo một chiếc gáo mới bằng ống tre! Ống tre… đó chẳng phải là biểu tượng của Mộc Hệ chí cao sao? Một chiếc gáo bằng ống tre do chính tay Tiên Tôn chế tạo… trời ạ, đó chắc chắn sẽ là một món Thần Khí có thể lay chuyển cả thiên địa! Mình phải nhanh chóng báo cho đám đồ đệ biết để chuẩn bị đón nhận thần dụ mới!*

“Đa tạ Tiên Tôn từ bi! Vãn bối nhất định sẽ dốc sức bảo vệ nông trang, tuyệt đối không để bất kỳ thứ gì bị thất lạc nữa!” Càn Khôn Tử lớn tiếng thề thốt, ánh mắt rực lửa quyết tâm.

Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, quay lưng đi vào bếp: “Đúng là điên hết chỗ nói. Để ta đi xem nồi cơm thế nào, dạo này thời tiết thất thường, nấu cơm cũng khó chín hơn bình thường.”

Nhìn bóng lưng Diệp Phi khuất sau cánh cửa bếp, Càn Khôn Tử lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng lạ thường. Lão quay sang nhìn Đại Hắc, khẽ cúi đầu: “Đại Hắc tiền bối, ngài có nghĩ giống vãn bối không? Việc Tiên Tôn chế tạo gáo tre mới chắc chắn là điềm báo cho một cuộc đại biến đổi của Âu Lạc Thần Châu!”

Đại Hắc lười biếng liếc nhìn lão một cái, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Cái lão già này quét rác thì cứ quét đi, bổ não nhiều quá làm gì cho mệt người. Chủ nhân muốn làm gì thì làm, bổn tôn chỉ cần có xương gặm là được.*

***

Cùng lúc đó, tại buổi đấu giá của Vạn Bảo Lâu ở Phong Châu Thần Đô, cuộc chiến tranh giành chiếc gáo dừa nứt đã đi vào giai đoạn gay cấn nhất.

“Mười vạn linh thạch thượng phẩm! Cộng thêm ba gốc thánh dược vạn năm và một tấm bản đồ cổ dẫn đến di tích thời Hồng Hoang!”

Một giọng nói trầm hùng, mang theo uy áp kinh người vang lên từ một căn phòng vip trên lầu hai. Người lên tiếng chính là trưởng lão Thái Thượng của Thiên Thần Điện – một trong những thế lực cổ xưa và hùng mạnh nhất phương Bắc. Lão già này râu tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như chim ưng, nhìn chằm chằm vào chiếc gáo dừa nứt với vẻ quyết tâm không thể lay chuyển.

Cả đại sảnh đấu giá lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.

Mười vạn linh thạch thượng phẩm! Đó là một con số khổng lồ có thể mua đứt cả mười tông môn hạng trung, chưa kể đến ba gốc thánh dược vạn năm và bản đồ di tích Hồng Hoang. Cái giá này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của hầu hết các thế lực có mặt tại đây.

Thẩm Vạn Kim đứng trên đài, tim đập thình thịch vì phấn phấn khích. Gã biết món bảo vật này sẽ bán được giá cao, nhưng không ngờ lại có thể đạt đến mức điên cuồng như thế này.

“Mười vạn linh thạch thượng phẩm lần thứ nhất!” Thẩm Vạn Kim hét lớn, chiếc búa gỗ trong tay run rẩy. “Có vị nào trả giá cao hơn không? Đây là cơ duyên từ Tiên Tôn ẩn thế Tản Viên! Bỏ lỡ lần này, các vị sẽ phải đợi thêm mười vạn năm nữa!”

“Mười một vạn linh thạch thượng phẩm!”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng, mang theo khí thế đế vương ngút trời vang lên từ một góc tối của đại sảnh. Một nam tử trung niên mặc trường bào màu vàng kim, trên ngực thêu hình rồng bay lượn bước ra. Khí tức Bá Vương Cảnh đỉnh phong của y tỏa ra xung quanh, khiến không ít tu sĩ có tu vi thấp cảm thấy khó thở, lồng ngực đau nhói.

“Đó là… Lạc Tướng của Chu Diên bộ tộc!” Có người nhận ra thân phận của nam tử này, khẽ thốt lên trong kinh hãi.

Trưởng lão Thái Thượng của Thiên Thần Điện nheo mắt nhìn nam tử kia, giọng nói lạnh như băng: “Chu Diên bộ tộc các ngươi dạo này không lo phòng thủ biên giới phương Bắc, lại chạy đến đây tranh đoạt bảo vật với Thiên Thần Điện ta sao? Ngươi có biết hậu quả là gì không?”

Lạc Tướng Chu Diên cười lạnh một tiếng, không hề tỏ ra sợ hãi: “Hậu quả? Thiên Thần Điện tuy mạnh, nhưng ở Âu Lạc Thần Châu này, chúng ta chỉ tuân theo ý chí của Hùng Vương và Tiên Tôn ẩn thế! Chiếc gáo dừa này là do chính tay Tiên Tôn sử dụng, chứa đựng thiên cơ cải mệnh. Chu Diên bộ tộc chúng ta dù có phải dốc hết gia sản cũng phải mang nó về!”

“Hừ! Vậy thì phải xem ngươi có đủ bản lĩnh hay không!” Trưởng lão Thiên Thần Điện tức giận vỗ bàn đứng dậy. “Mười hai vạn linh thạch!”

“Mười ba vạn!” Lạc Tướng Chu Diên lập tức đáp trả, không hề do dự.

Cuộc đấu giá biến thành màn so kè tài sản kinh thiên động địa giữa hai thế lực siêu cấp. Những con số được đưa ra khiến các tu sĩ bình thường nghe mà run rẩy, cảm giác như mình chỉ là những con kiến hôi nghèo khổ trước mặt các đại gia tộc này.

Cuối cùng, với mức giá không tưởng là mười lăm vạn linh thạch thượng phẩm, cộng thêm năm gốc thánh dược vạn năm và một tòa linh mạch hoàn chỉnh, trưởng lão Thái Thượng của Thiên Thần Điện đã giành chiến thắng.

“Ha ha ha! Chiếc gáo dừa này thuộc về Thiên Thần Điện ta!” Lão già cười cuồng dại, bay thẳng xuống đài đấu giá, giật lấy chiếc gáo dừa nứt từ tay Thẩm Vạn Kim như sợ có kẻ cướp mất.

Lão nâng niu chiếc gáo dừa nứt trong tay, đôi mắt mờ đục rưng rưng nước mắt. Lão cảm nhận được luồng khí tức Thủy Đạo Bản Nguyên mát rượi đang len lỏi vào từng tế bào của mình, giúp thần hồn vốn đang già nua, khô héo của lão có dấu hiệu hồi sinh mạnh mẽ.

*Đúng là thần khí! Đúng là thần khí vĩ đại!* Lão già thầm gào thét trong lòng, ôm chặt chiếc gáo dừa nứt vào lòng như ôm đứa con đỏ của mình. *Có chiếc gáo này, ta chắc chắn sẽ đột phá lên cảnh giới Hùng Đế Cảnh, thọ ngang trời đất! Thiên Thần Điện chúng ta sẽ xưng bá vạn giới!*

Trong khi đó, Thẩm Vạn Kim đứng bên cạnh, nụ cười híp mắt của gã càng thêm phần xảo quyệt. Gã khẽ vuốt cái bụng phệ, thầm nghĩ: *Mấy cái lão già này đúng là điên rồi. Một cái gáo dừa nứt mà cũng tranh giành đến mức này. Nhưng mà… mình thích! Lần này kiếm được một mẻ lớn, phải nhanh chóng lên núi dâng lễ vật cho Tiên Tôn để lấy lòng Ngài mới được. Biết đâu lần sau Tiên Tôn lại vứt đi cái chậu rửa chân hay cái xẻng xúc đất hỏng thì sao? Trời ạ, lúc đó mình sẽ giàu to!*

***

Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, đêm đã về khuya.

Cơn bão tuyết kỳ lạ ngoài kia dường như không thể xâm nhập vào phạm vi của nông trang. Nơi đây vẫn duy trì một bầu không khí ấm áp, thanh bình lạ thường.

Trong gian bếp đất nện, Diệp Phi đang ngồi bên bàn ăn, nhìn ba đứa đồ đệ là Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang ngồi ăn cơm tối với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thậm chí là có phần căng thẳng.

“Này, ba đứa.” Diệp Phi đặt bát cơm xuống, gõ nhẹ chiếc đũa vào thành bát, thở dài nói. “Hôm nay ta tìm cái gáo dừa múc nước tưới rau hoài không thấy. Chắc là bị gió thổi bay mất rồi. Ngày mai ta định ra sau nhà chặt một đoạn tre để làm cái gáo mới. Mấy đứa thấy thế nào?”

Lời vừa dứt, cả ba đệ tử đồng loạt dừng đũa, toàn thân cứng đờ.

Lăng Tiêu siết chặt đôi đũa trong tay, trong mắt rực sáng một tia kiếm ý sắc bén.

*Sư phụ muốn chế tạo gáo tre mới!* Lăng Tiêu thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng vì xúc động. *Gáo dừa cũ bị nứt chính là điềm báo cho việc trật tự cũ của Âu Lạc Thần Châu đã bị rạn nứt, cần phải được thay thế. Còn gáo tre mới… tre chính là biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất, là mộc hệ bản nguyên của đất nước chúng ta! Sư phụ đang muốn ngầm chỉ dẫn cho chúng ta biết rằng, một trật tự mới, một kỷ nguyên mới của Âu Lạc sắp được thiết lập! Và chúng ta chính là những người phải đi tiên phong để thực hiện ý chí của Ngài!*

Tô Thanh Dao thì khẽ cắn môi, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng khẽ đung đưa nhè nhẹ dưới bàn ăn.

*Sư phụ thật là thâm sâu!* Nàng thầm nghĩ, ánh mắt nhìn Diệp Phi đầy vẻ sùng bái tột độ. *Ngài nói cái gáo dừa cũ bị nứt và mất tích, thực chất là đang cảnh báo chúng ta về việc tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma đang rục rịch thức tỉnh dưới chân bàn ăn này! Vết nứt trên gáo dừa chính là vết nứt phong ấn của ma giới! Ngài muốn chế tạo gáo tre mới để gia cố phong ấn, tịnh hóa hoàn toàn ma khí! Ngài đang gánh vác vận mệnh của cả vạn giới trên vai, vậy mà ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản như không có chuyện gì xảy ra! Sư phụ… người thật là vĩ đại quá!*

Mộc Vân Thư ôm cuốn sách rách trong lòng, tay kia cầm chiếc gáo múc nước bằng gỗ (vật dụng riêng của hắn để tưới rau), run rẩy nói: “Sư phụ… ý của người là, chiếc gáo mới bằng tre sẽ có thể chứa đựng được nhiều nước hơn, và dòng nước chảy ra sẽ không bị rò rỉ nữa đúng không ạ?”

Diệp Phi gật đầu, cười nói: “Đúng thế! Cái gáo dừa cũ bị nứt nên múc nước toàn bị chảy mất một nửa, rất là lãng phí. Làm gáo tre mới thì thân gáo sẽ dày hơn, chắc chắn hơn, múc nước tưới rau sẽ hiệu quả hơn nhiều. Đỡ phải múc đi múc lại nhiều lần cho mệt người.”

*Trời đất ơi! Quả đúng như vậy!* Mộc Vân Thư thầm gào thét trong lòng, tay run đến mức suýt làm rơi chiếc gáo gỗ. *Tiên Tôn đang ám chỉ đến việc vận chuyển thời không trận pháp! Chiếc gáo tre mới dày hơn, chắc chắn hơn nghĩa là không gian trận pháp sẽ được gia cố vững chắc gấp bội, không còn bị rò rỉ linh khí ra ngoài nữa! Ngài đang muốn dạy mình cách nâng cấp ‘Thái Sơ Đại Trận’ bao phủ nông trang này lên một tầm cao mới! Mình phải nhanh chóng ghi chép lại điều này vào kinh điển!*

Mộc Vân Thư vội vàng rút chiếc bút lông ra, lật cuốn sách rách của mình, bắt đầu viết nguệch ngoạc với tốc độ kinh hoàng: *”Tiên Tôn nói: Gáo tre dày chắc, múc nước không rò rỉ. Ấy là đại đạo của không gian, là sự hoàn mỹ của trận pháp, không cho phép một tia linh khí hay nhân quả nào thoát ra ngoài…”*

Diệp Phi nhìn thấy Mộc Vân Thư tự nhiên lại lôi sách bút ra viết viết vẽ vẽ ngay trên bàn ăn, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn bất lực lắc đầu, thầm nghĩ: *Cái thằng tam đồ đệ này đúng là mọt sách chính hiệu. Ăn cơm mà cũng phải ghi chép bài học nữa. Chắc là nó đang ghi chép lại công thức nấu ăn hay kinh nghiệm làm vườn của mình đây mà. Đúng là một đứa trẻ hiếu học, mỗi tội đầu óc hơi có vấn đề một tí.*

“Ăn cơm đi, Vân Thư.” Diệp Phi gõ nhẹ cán muôi gỗ vào đầu Mộc Vân Thư, càm ràm. “Ăn cơm không lo ăn, suốt ngày viết viết vẽ vẽ. Để cơm nguội hết bây giờ.”

Cú gõ nhẹ nhàng của Diệp Phi vừa chạm vào đầu Mộc Vân Thư, một luồng sức mạnh ấm áp nhàn nhạt lập tức truyền vào thần hồn của hắn. Mộc Vân Thư cảm thấy đầu óc mình đột nhiên trở nên thanh tỉnh, sáng suốt chưa từng có. Những nút thắt khó hiểu trong trận pháp đạo mà hắn đang nghiên cứu bấy lâu nay bỗng chốc được khai thông hoàn toàn. Tu vi vặn vẹo thời không của hắn vốn đang ở giai đoạn sơ khai, nay dưới cú gõ này bỗng chốc vững vàng thêm một bước lớn, mơ hồ có thể cảm nhận được quy luật vận hành của các ngôi sao trên bầu trời.

“Đa tạ sư phụ chỉ điểm! Đồ nhi đã hiểu!” Mộc Vân Thư cung kính dập đầu, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui sướng.

Diệp Phi thở dài, xua tay: “Hiểu cái gì mà hiểu, ăn cơm mau đi.”

Hắn gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm, trong lòng thầm nghĩ: *Mấy đứa đồ đệ này dạo này ngoan thì có ngoan, nhưng đứa nào đứa nấy cứ như người cõi trên. Chắc là do ở trên núi cao hẻo lánh quá, ít tiếp xúc với người ngoài nên bị ảnh hưởng tâm lý đây mà. Để hôm nào rảnh, mình phải dẫn tụi nó xuống núi đi chợ phiên nhiều hơn cho tụi nó mở mang tầm mắt, bớt hoang tưởng lại.*

***

Đêm khuya, khi vạn vật trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đã chìm vào giấc ngủ tĩnh mịch.

Dưới chân bàn ăn trong bếp, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma đang run rẩy bần bật dưới sức nặng của chiếc chân bàn gỗ mun.

Hôm nay, khi nghe Diệp Phi nói về việc “chế tạo gáo tre mới để tránh rò rỉ nước”, tàn hồn Thiên Ma suýt chút nữa đã sợ đến mức hồn bay phách tán. Nó cảm nhận được một luồng sát khí vô hình, mang theo trật tự sơ khai của vũ trụ đang bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh.

*Tiên Tôn… Ngài đang muốn triệt để tiêu diệt ta sao?* Tàn hồn Thiên Ma khóc lóc thảm thiết trong lòng, không dám tỏa ra một chút ma khí nào. *Cái gọi là ‘gáo tre mới không rò rỉ nước’ thực chất là Ngài đang muốn phong tỏa hoàn toàn mọi ngả đường rút lui của Thiên Ma tộc chúng ta, không cho một tên nào có thể trốn thoát! Ngài thật là tàn nhẫn quá! Ta chỉ là một mảnh vỡ tàn hồn làm đá kê chân bàn thôi mà, sao Ngài lại phải dùng đến đại thần thông nghịch thiên như vậy để đối phó với ta chứ?*

Đúng lúc này, từ ngoài cửa bếp, đôi mắt đen láy của Đại Hắc khẽ thò vào, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ Thiên Ma dưới chân bàn. Một luồng thần niệm lạnh lùng, mang theo uy áp của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển truyền thẳng vào tâm trí của tàn hồn Thiên Ma:

“Cái thứ dơ bẩn kia, ngoan ngoãn làm đá kê chân bàn cho tốt vào. Nếu ngươi dám làm rò rỉ một chút ma khí nào làm bẩn sàn bếp của chủ nhân, bổn tôn lập tức sẽ nuốt chửng ngươi không còn một mảnh vụn!”

Tàn hồn Thiên Ma run rẩy dữ dội, vội vàng truyền thần niệm cầu xin: “Đại Hắc tiền bối tha mạng! Vãn bối tuyệt đối không dám! Vãn bối sẽ cố gắng hết sức thu liễm ma khí, làm một cục đá kê chân bàn thật tốt, tuyệt đối không làm phiền đến giấc ngủ của Tiên Tôn!”

Đại Hắc hừ lạnh một tiếng, rồi quay đầu đi ra cổng rào nằm canh gác.

Ngoài cổng nông trang, dưới ánh trăng sáng tỏ, Càn Khôn Tử vẫn đang chăm chỉ vác chiếc chổi tre cũ kỹ đi qua đi lại, quét dọn những chiếc lá khô vừa rơi xuống đất. Mỗi một nhát chổi của lão quét qua, không gian xung quanh khẽ gợn sóng, tạo ra một trận pháp phong ấn vô hình, bảo vệ nông trang khỏi mọi sự dòm ngó từ thế giới bên ngoài.

Lão nhìn lên bầu trời đầy sao, lẩm bẩm: “Tiên Tôn sắp chế tạo gáo tre mới rồi. Âu Lạc Thần Châu… sắp sửa nghênh đón một vị Chí Tôn thực sự!”

Gió núi Tản Viên vẫn thổi lộng lộng, mang theo hơi ẩm của đất trời và mùi hương thanh khiết của vườn rau cải ngọt. Một chương mới của Âu Lạc Thần Châu đang âm thầm được mở ra, bắt đầu từ một chiếc gáo dừa nứt giá trên trời, và một chiếc gáo tre mới sắp được ra đời từ bàn tay của người nông phu vĩ đại nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8