Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 29: Nhát chém nhân quả

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:41:57 | Lượt xem: 4

Hơi nóng từ củ khoai lang luộc phả vào mặt Lăng Tiêu, mang theo mùi thơm ngọt lịm, mộc mạc của đất bùn sau mưa và chút hương khói bếp nồng đượm. Lớp vỏ khoai màu tím xám bám đầy những vệt mật dẻo quánh, nứt ra để lộ phần ruột vàng ươm như mật ong rừng, tỏa ra làn khói trắng mỏng manh giữa không khí se lạnh của đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Lăng Tiêu đứng lặng người, hai tay nâng niu củ khoai lang to bằng bắp tay đứa trẻ, cảm nhận hơi ấm bỏng rát truyền qua những vết chai sạn trong lòng bàn tay. Đan điền của hắn, nơi từng bị vỡ vụn thành trăm mảnh và giờ đây đã được đúc lại bằng một thứ vật chất bền bỉ hơn cả thần kim, bỗng nhiên rung lên một nhịp cộng hưởng đầy ấm áp.

Hắn hít một hơi thật sâu. Cái mùi hương bình dị này, đối với một phế thái tử từng nếm trải cảnh gia đình tan nát, tông môn bị tàn sát, và phải trốn chui trốn lủi như chó hoang suốt ba năm qua, chính là hương vị của sự cứu rỗi.

“Ăn đi chứ, đứng đực ra đó làm gì? Khoai nguội là sượng lắm đấy, ăn vào lại đầy bụng như mấy đứa kia thì khổ.” Diệp Phi càu nhàu, tay phủi phủi vạt áo thô màu đen bạc màu bám đầy tàn tro bếp. Hắn vừa mới nhóm củi nướng khoai, khói bay nghi ngút làm mắt hắn đỏ hoe, trông chẳng khác nào một lão nông trung niên đang bực bội vì đứa con trai không chịu ăn cơm đúng bữa.

“Sư phụ…” Giọng Lăng Tiêu nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn cúi đầu, không dám để Diệp Phi nhìn thấy những giọt nước mắt đang chực trào ra.

Trong tâm thức của Lăng Tiêu, củ khoai lang này làm sao có thể là phàm vật?

Khi hắn vừa chạm tay vào, một luồng hỏa hệ tinh thuần và thổ hệ nồng đậm lập tức tràn vào kinh mạch. Thổ sinh Kim, Hỏa luyện Đồng! Đây rõ ràng là Sư phụ đang dùng đại thần thông để củng cố cảnh giới *Chúc Đồng* cho hắn! Hơn nữa, cách Sư phụ nướng khoai dưới tro tàn chính là triết lý “ẩn mình chờ thời”, nhắc nhở hắn dù có đạt được thần thông chí cao cũng phải biết thu liễm khí tức, không được kiêu ngạo tự mãn.

“Đệ tử… xin tạ ơn Sư phụ ban thưởng!” Lăng Tiêu cung kính khom người chín mươi độ, hai tay dâng củ khoai lên ngang trán trước khi cẩn thận bóc lớp vỏ cháy sém.

Hắn cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt đậm đà lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi, hóa thành một dòng ấm áp chảy thẳng xuống lục phủ ngũ tạng. Ngay lập tức, lớp da thịt màu đồng cổ trên cánh tay hắn khẽ lóe lên một luồng sáng xám xịt nhưng đầy uy nghiêm, tiếng xương cốt va chạm bên trong phát ra những âm thanh trầm đục như tiếng gõ vào chuông đồng cổ đại. Bình cảnh Chúc Đồng Cảnh viên mãn vốn đang lung lay, nay dưới tác động của củ khoai lang luộc, rốt cuộc cũng hoàn toàn vững chắc, vững như bàn thạch ngàn năm dưới chân núi Tản Viên.

Diệp Phi nhìn đồ đệ ăn khoai lang mà cứ như đang nuốt linh đan diệu dược, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Đúng là khổ quen rồi, ăn củ khoai luộc thôi mà cũng làm như được ăn nhân sâm ngàn năm. Cái nông trang này, ngoài ta ra thì đứa nào đứa nấy đầu óc cũng có vấn đề.”

Hắn quay người đi vào bếp, miệng vẫn không quên với lại một câu: “Ăn xong nhớ quét dọn cái đống dăm gỗ ngoài ngõ đấy nhé. Ta thấy rác rưởi đầy ra rồi.”

“Dạ, đệ tử tuân mệnh.” Lăng Tiêu nghiêm nghị đáp. Hắn biết, “dăm gỗ” mà Sư phụ nói chính là những tàn dư nhân quả của Tạ Vô Phong và thế lực đứng sau hắn. Sư phụ bảo hắn quét dọn, tức là cho phép hắn nhổ cỏ tận gốc, không để lại bất kỳ hậu họa nào làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của nông trang.

Ngoài sân nện, Càn Khôn Tử đang cầm cây chổi tre quét lá rụng, nhưng hai tai lão thì dựng đứng lên như tai thỏ để nghe ngóng tình hình. Khi nhìn thấy Lăng Tiêu chỉ ăn một củ khoai lang mà tu vi Chúc Đồng Cảnh trực tiếp đạt đến mức độ viên mãn không thể lay chuyển, lão Chưởng môn Huyền Thiên Thánh địa suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình.

“Trời đất ơi… Một củ khoai lang nướng tro, vậy mà chứa đựng Thổ Hỏa song hệ quy luật tinh thuần đến mức này? Nếu để lũ lão quái vật Độ Kiếp Kỳ ở trung nguyên nhìn thấy, chắc chắn tụi nó sẽ đánh nhau đến mức vỡ nát cả Thần Châu để cướp một miếng!” Càn Khôn Tử nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt nhìn chằm chằm vào rổ khoai lang trên tay Diệp Phi đầy thèm khát, nhưng lão lập tức rụt cổ lại khi cảm nhận được một ánh mắt lạnh thấu xương đang khóa chặt lấy mình.

Dưới gốc cây mận cổ thụ, Đại Hắc đang nằm gục đầu lên hai chân trước, đôi mắt đen láy lờ đờ nhìn Càn Khôn Tử. Một luồng uy áp vô hình, nặng nề như cả dãy núi Nghĩa Lĩnh đè xuống, khiến Càn Khôn Tử lập tức cúi gằm mặt, điên cuồng vung chổi quét sân như một cái máy.

“Ta quét! Ta quét sạch sẽ! Tiên Tôn bớt giận, Đại Hắc tiền bối bớt giận!” Càn Khôn Tử thầm khóc không ra nước mắt. Lão đường đường là một Chưởng môn Độ Kiếp Kỳ, hô mưa gọi gió một phương, thế mà bây giờ lại cảm thấy vinh hạnh tột cùng khi được làm tạp dịch quét sân ở đây. Ít nhất, ở đây lão còn giữ được mạng mạng nhỏ!

Trong khi đó, ở một nơi cách núi Tản Viên mười vạn dặm về phía Bắc, thuộc địa giới của Chu Diên bộ lạc.

Nơi đây là sào huyệt của Tạ gia — một gia tộc tu tiên cổ xưa và hùng mạnh bậc nhất vùng biên thùy phương Bắc. Tạ gia sở hữu hàng ngàn tu sĩ, ngự trị trên một vùng linh mạch trù phú, với những tòa lầu các nguy nga tráng lệ được xây dựng bằng gỗ mun đen và đá cẩm thạch.

Tại trung tâm của Tạ gia, tòa Tổ Đường uy nghiêm khói hương nghi ngút. Trên các bục gỗ lim là hàng trăm bài vị của các thế hệ tổ tiên Tạ gia, tỏa ra ánh sáng linh lực yếu ớt. Gia chủ Tạ gia — Tạ Thiên Đao, một lão giả mặc trường bào màu đỏ thẫm, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế bọc da cọp khổng lồ.

Xung quanh lão là mười hai vị trưởng lão của Tạ gia, tất cả đều sở hữu tu vi từ Chúc Đồng Cảnh đến Lạc Vũ Cảnh. Không khí trong Tổ Đường vô cùng ngột ngạt và căng thẳng.

“Gia chủ, Vô Phong đã dẫn theo ba ngàn thiết kỵ và bốn con Yêu Lang Thần Thông Cảnh đi bắt giữ nghiệt chủng Lăng Tiêu cùng con hồ ly tinh kia rồi. Tính toán thời gian, đáng lẽ giờ này phải có tin báo về chứ?” Một vị trưởng lão râu dài khẽ nhíu mày, lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Tạ Thiên Đao nhấp một ngụm trà sâm, hờ hững đáp: “Vô Phong đã đạt đến Thần Thông Cảnh trung kỳ, lại mang theo bảo vật hộ thân của gia tộc. Một tên phế vật đan điền vỡ nát như Lăng Tiêu thì làm được gì? Chắc chắn lúc này hắn đã bị Vô Phong bẻ gãy tay chân, đang lôi về đây rồi. Các ngươi không cần phải lo lắng thái quá.”

“Nhưng… hướng đi của Vô Phong là về phía Tản Viên Thần Sơn.” Một trưởng lão khác lo ngại nói: “Gần đây có tin đồn, trên ngọn núi kia có một vị ‘Thái Sơ Chi Chủ’ ẩn thế, thực lực sâu không lường được. Ngay cả Huyền Thiên Thánh Địa cũng đã quy phục…”

“Hừ, tin đồn nhảm nhí!” Tạ Thiên Đao đập mạnh chén trà xuống bàn gỗ, khiến nước trà bắn tung tóe: “Huyền Thiên Thánh Địa chẳng qua là một lũ nhát gan. Cái gì mà Thái Sơ Chi Chủ? Một kẻ giả thần giả quỷ mà thôi! Âu Lạc Thần Châu này, ngoài Hùng Vương ở Phong Châu Thần Đô ra, ai dám xưng là Chí Tôn? Tạ gia chúng ta đứng sau lưng Lạc Hầu, có gì phải sợ một kẻ ẩn dật trồng rau?”

Lời nói của Tạ Thiên Đao tràn đầy sự kiêu ngạo của một kẻ đứng đầu đại gia tộc. Lão tin rằng, dưới sự bảo hộ của Lạc Hầu và thế lực phương Bắc, không ai dám động đến một sợi lông của Tạ gia.

Thế nhưng, ngay khi tiếng vang từ cái đập bàn của Tạ Thiên Đao vừa dứt, một sự thay đổi kinh hoàng đột ngột diễn ra.

*Rắc…*

Một tiếng động cực kỳ nhỏ, tựa như tiếng một sợi tơ mảnh bị kéo căng quá mức rồi đứt lìa, vang lên ngay trong tâm thức của tất cả những người có mặt trong Tổ Đường.

Tạ Thiên Đao bỗng nhiên cảm thấy tim mình thắt lại một cái đau đớn. Huyết mạch trong người lão — dòng máu Tạ gia vốn đang cuồn cuộn chảy — đột ngột trở nên lạnh ngắt, giống như bị một bàn tay vô hình đóng băng hoàn toàn.

“Cái gì thế này…” Tạ Thiên Đao ôm lấy ngực, gương mặt già nua lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Lão ngẩng đầu lên, nhìn về phía bức tường đặt bài vị tổ tiên.

*Xoẹt!*

Bức tranh chân dung của vị Thủy tổ sáng lập ra Tạ gia treo ở chính giữa Tổ Đường, bỗng nhiên xuất hiện một đường nứt dọc từ trên xuống dưới. Vết nứt không hề có dấu hiệu của lực lượng bên ngoài tác động, nó tựa như bị chính thời gian bôi xóa. Trong tích tắc, bức tranh cổ kính vẽ bằng mực thần sa quý hiếm bỗng chốc phai màu, hóa thành một mảnh giấy trắng bệch, rồi lặng lẽ mủn ra thành những hạt bụi xám xịt, rơi lả tả xuống đất.

“Gia chủ! Bài vị… bài vị của tổ tiên đang biến mất!” Một vị trưởng lão hét lên đầy kinh hoàng, ngón tay run rẩy chỉ về phía bục gỗ.

Hàng trăm bài vị bằng gỗ mun quý giá, vốn được khắc chữ mạ vàng rực rỡ, lúc này đang tự động mờ đi. Những nét chữ khắc sâu vào thớ gỗ như bị một cục tẩy vô hình xóa sạch. Không chỉ chữ viết biến mất, mà ngay cả bản thân những tấm bài vị cũng bắt đầu hóa thành cát bụi, lặng lẽ tan rã mà không hề phát ra một tiếng động nào.

“Không! Đây là… đây là lực lượng xóa sổ nhân quả!” Tạ Thiên Đao kinh hoàng nhận ra điều gì đó. Lão đứng bật dậy, nhưng đôi chân lão bỗng nhiên mất hết sức lực, khiến lão ngã nhào xuống đất.

Lão cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi bàn tay nhăn nheo, đầy quyền lực của gia chủ Tạ gia, lúc này đang từ từ trở nên trong suốt. Lớp da thịt, xương cốt, kinh mạch… tất cả đang phân rã thành những hạt ánh sáng màu xám xịt li ti. Những hạt ánh sáng này không hề bay lên, mà chỉ đơn giản là tan biến vào hư vô, như thể chúng chưa từng tồn tại trên thế giới này.

“Vô Phong… Ngươi đã chọc phải tồn tại nào thế này…” Tạ Thiên Đao gào lên một tiếng tuyệt vọng, nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng lão lập tức bị gió cuốn đi, trở nên câm lặng.

Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí lão. Đây không phải là cái chết thông thường. Nếu bị giết, linh hồn vẫn có thể đi vào luân hồi, hoặc ít nhất danh tiếng vẫn còn lưu lại trong sử sách. Nhưng đây là *xóa sổ nhân quả*!

Khi sợi dây nhân quả nối liền Tạ gia và thế giới này bị chém đứt, tất cả những gì liên quan đến Tạ gia — từ con người, tài sản, kiến trúc, cho đến ký ức của người đời về họ — sẽ bị xóa sạch hoàn toàn khỏi dòng thời gian! Họ sẽ bị bôi xóa khỏi lịch sử Âu Lạc Thần Châu như thể chưa từng sinh ra trên đời!

“Aaaa!”

Những tiếng hét câm lặng vang lên khắp Tổ Đường. Mười hai vị trưởng lão của Tạ gia, những tu sĩ Lạc Vũ Cảnh từng xưng bá một phương, lúc này chỉ biết trố mắt nhìn cơ thể mình từng chút một hóa thành bụi xám.

Từ ngón tay, bàn tay, cánh tay, rồi đến bờ vai, lồng ngực… Quá trình phân rã diễn ra vô cùng nhanh chóng nhưng lại mang đến một cảm giác rùng rợn đến cực điểm. Họ không hề cảm thấy đau đớn về thể xác, nhưng linh hồn họ đang phải chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp nhất khi chứng kiến bản thân mình đang bị thế giới này từ chối và bôi xóa.

Không chỉ bên trong Tổ Đường, mà trên khắp phạm vi vạn dặm của Tạ gia trang, thảm cảnh tương tự đang diễn ra đồng thời.

Ba ngàn đệ tử Tạ gia đang luyện tập trên sân, những người hầu đang quét dọn lầu các, những đứa trẻ mang dòng máu Tạ gia đang vui đùa… tất cả đều dừng lại. Cơ thể họ đồng loạt hóa thành những hạt bụi xám xịt, lặng lẽ tan biến vào không trung.

Những tòa lầu các nguy nga, những trận pháp bảo hộ kiên cố, những dãy núi nhân tạo được xây dựng bằng vô số linh thạch… tất cả đều bắt đầu rạn nứt rồi sụp đổ một cách im lặng. Đá hóa thành cát, gỗ hóa thành tro, linh khí tích tụ ngàn năm bỗng chốc tiêu tán sạch sẽ, trả lại cho vùng đất này vẻ hoang vu sơ khai của nó.

Chỉ trong vòng mười nhịp thở ngắn ngủi.

Một đại gia tộc tu tiên đứng đầu Chu Diên bộ lạc, sở hữu hàng ngàn tu sĩ và di sản ngàn năm, đã hoàn toàn biến mất khỏi mặt đất.

Nơi từng là Tạ gia trang sầm uất, giờ đây chỉ còn là một thung lũng hoang vu phủ đầy cỏ dại và những tảng đá rêu phong cổ kính, như thể nơi này đã bị bỏ hoang từ hàng vạn năm trước. Không có một dấu vết nào của nền văn minh, không có một mảnh vụn gạch ngói nào của Tạ gia còn sót lại.

Cách đó không xa, trên con đường mòn dẫn vào thung lũng, một đoàn thương nhân đang thong thả dẫn theo những con trâu đất thồ hàng đi qua.

Gã trưởng đoàn thương nhân bỗng nhiên dừng bước, gãi gãi đầu, nhìn về phía thung lũng hoang vu với vẻ mặt đầy hoang mang.

“Ủa… Kỳ lạ thật nha.” Gã lẩm bẩm một mình.

“Có chuyện gì thế đại ca?” Một tên phu xe đi bên cạnh hỏi.

“Không… Ta tự dưng cảm thấy là lạ. Hình như trước đây ở cái thung lũng này có cái gì đó rất lớn… Một cái thành trì hay một cái tông môn gì đó thì phải?” Gã trưởng đoàn nhíu mày suy nghĩ, cố gắng lục tìm trong ký ức của mình, nhưng đầu óc gã hoàn toàn trống rỗng.

“Đại ca nói giỡn hoài!” Tên phu xe cười rộ lên: “Nơi này hoang vu hẻo lánh, chướng khí đầy trời, làm gì có ai ở mà đòi có thành trì với tông môn? Chắc đại ca đi đường mệt quá nên nhìn quáng gà rồi.”

Gã trưởng đoàn thương nhân thở dài, gật đầu: “Chắc là vậy thật. Thôi, đi nhanh lên, kẻo trời tối chướng khí nổi lên thì phiền phức.”

Đoàn người lại tiếp tục lên đường, hoàn toàn không biết rằng, chỉ mới mười nhịp thở trước, nơi đó từng là địa bàn của một thế lực khổng lồ có thể dễ dàng bóp chết bọn họ bằng một ngón tay. Ký ức của toàn bộ chúng sinh ở Âu Lạc Thần Châu về “Tạ gia” đã bị nhát rìu của Lăng Tiêu xóa sạch sẽ.

Tạ gia, đã thực sự trở thành một khoảng trống vô nghĩa trong dòng lịch sử.

***

Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí vẫn bình yên và tĩnh lặng như thường lệ.

Tô Thanh Dao từ trong bếp bước ra, tay bưng một đĩa rau cải ngọt luộc xanh mướt, tỏa khói nghi ngút. Sau lưng nàng, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa đã hoàn toàn thu liễm, chỉ còn lại khí chất thanh khiết, thoát tục của một thiếu nữ phàm trần. Nàng nhìn thấy Lăng Tiêu đang đứng bên giếng nước, da thịt ánh lên sắc đồng cổ xám xịt nhưng đầy uy nghiêm, liền mỉm cười nói:

“Chúc mừng đại sư huynh đã củng cố cảnh giới Chúc Đồng, kiếm đạo lại tiến thêm một bước.”

Lăng Tiêu quay đầu lại, khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cảm kích: “Tất cả là nhờ Sư phụ ban thưởng củ khoai lang luộc kia. Nếu không có hỏa hỏa giao hòa của Sư phụ, ta làm sao có thể đột phá nhanh như vậy.”

Mộc Vân Thư lúc này cũng từ vườn rau đi tới, tay cầm chiếc gáo múc nước bằng gỗ nứt. Hắn nhìn ra phía cổng nông trang, nơi Càn Khôn Tử đang hì hục quét lá rụng, rồi khẽ thở dài:

“Đại sư huynh, nhát rìu vừa rồi của huynh… dường như đã chém đứt toàn bộ nhân quả của Tạ gia ở phương Bắc rồi.”

Lăng Tiêu nhíu mày: “Ý của Tam sư đệ là sao?”

Mộc Vân Thư nâng chiếc gáo nước lên, chỉ vào dòng nước đang xoáy nhẹ bên trong: “Ta vừa mới dùng quy luật thời không để cảm ứng. Khoảng trống nhân quả phía Bắc… đã hoàn toàn trống rỗng. Tạ gia đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Ngay cả ký ức của người đời về bọn họ cũng đã bị xóa sạch.”

Tô Thanh Dao nghe vậy, khẽ che miệng kinh呼: “Xóa sổ cả một gia tộc chỉ bằng một nhát rìu sao? Đại sư huynh, huynh đã đạt đến cảnh giới này từ khi nào?”

Lăng Tiêu lắc đầu, ánh mắt hướng về phía gian nhà tranh nơi Diệp Phi đang nghỉ ngơi, đầy vẻ sùng bái: “Không phải do ta mạnh. Mà là do cây rìu rỉ sét này… Nó chứa đựng ý chí của Sư phụ. Sư phụ bảo ta ‘chẻ khúc gỗ mục’, tức là ngài đã định sẵn kết cục cho bọn họ rồi. Nhát rìu của ta chỉ là công cụ để thực thi ý chí của Sư phụ mà thôi.”

Cả ba đồ đệ đồng loạt im lặng, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ vô hạn đối với Diệp Phi.

Chỉ bằng một câu nói bâng quơ, một củ khoai lang luộc, và một cây rìu rỉ sét, Sư phụ đã đứng sau màn điều khiển toàn bộ cục diện, diệt môn một đại gia tộc phương Bắc trong tích tắc mà không cần tự mình ra tay. Đây mới chính là phong thái của một vị Thái Sơ Chi Chủ — kẻ đứng ngoài vòng sinh tử, xem vạn vật như quân cờ trên bàn cờ thế gian!

Đúng lúc này, Diệp Phi từ trong nhà bước ra, tay cầm một cái quạt nan rách, vừa quạt phành phạch vừa ngáp ngắn ngáp dài. Hắn nhìn thấy ba đứa đồ đệ đang đứng tụ tập bên giếng nước, mặt mày nghiêm trọng như đang bàn việc đại sự, liền lên tiếng hỏi:

“Này, ba đứa tụi con đứng đó làm gì thế? Cơm nước xong xuôi chưa mà cứ tụ năm tụ ba thế kia?”

“Dạ, Sư phụ, cơm nước đã chuẩn bị xong rồi ạ.” Tô Thanh Dao vội vàng bước tới, dâng đĩa rau cải ngọt lên trước mặt Diệp Phi, giọng nói ngọt ngào: “Đây là cải ngọt luộc do chính tay đệ tử làm, xin Sư phụ thưởng thức.”

Diệp Phi nhìn đĩa rau cải xanh mướt, gật đầu hài lòng: “Ừ, trông cũng được đấy. Lần này không bị cháy đen thui như cái chuồng gà là tốt rồi.”

Hắn gắp một cọng rau bỏ vào miệng nhai nhai, rồi bỗng nhiên nhíu mày, nhìn ra ngoài cổng nông trang.

Càn Khôn Tử lúc này đang quét sân cực kỳ nghiêm túc. Lão đã quét sạch đến mức không còn một hạt bụi, nền đất nện bóng loáng như gương, thậm chí ngay cả một cọng cỏ dại nhỏ nhất cũng bị lão dùng tay nhổ sạch sẽ. Lão đứng thẳng lưng, tự hào nhìn thành quả của mình, thầm nghĩ lần này chắc chắn sẽ được Tiên Tôn khen ngợi vì sự chăm chỉ.

Thế nhưng, Diệp Phi vừa nhìn thấy cảnh đó, mặt lập tức đen lại. Hắn bước nhanh ra cổng, gõ mạnh cái quạt nan vào đầu Càn Khôn Tử một cái *bốp*.

“Cái lão già này! Đầu óc ông có vấn đề gì không thế hả?” Diệp Phi bực bội mắng.

Càn Khôn Tử bị gõ đau, nhưng không dám dùng linh lực hộ thể, vội vàng quỳ sụp xuống đất, run rẩy hỏi: “Tiên… Tiên Tôn bớt giận! Vãn bối đã làm sai điều gì ạ?”

“Sai cái gì? Ông nhìn cái sân xem! Ông quét sạch đến mức trọc lóc thế kia à?” Diệp Phi chỉ tay xuống nền đất nện: “Đất đai là phải có lá rụng, có cỏ dại để giữ ẩm, giữ chất dinh dưỡng cho đất! Ông quét sạch bong kin kít thế này, nắng lên một cái là đất nứt nẻ ra, rồi bụi bay mù mịt vào vườn rau của ta thì sao? Đúng là cái đồ vô tri!”

Càn Khôn Tử nghe xong, cả người như bị sét đánh ngang tai.

*Giữ ẩm? Giữ chất dinh dưỡng? Đất đai phải có lá rụng?*

Trong đầu lão Chưởng môn lập tức bùng nổ một trận bão suy diễn kinh hoàng.

“Trời đất ơi! Ý của Tiên Tôn… không phải là nói về cái sân!” Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, mồ hôi hột tuôn ra như tắm: “Đất đai là đại diện cho Âu Lạc Thần Châu! Lá rụng và cỏ dại… chính là các tông môn, thế lực nhỏ bé! Tiên Tôn đang cảnh cáo ta, không được dùng bạo lực để tiêu diệt sạch sẽ các thế lực khác, phải biết giữ lại ‘chất dinh dưỡng’ để duy trì sự cân bằng của thiên địa! Sự xóa sổ của Tạ gia vừa rồi… chính là một bài học nhãn tiền về việc phá vỡ sự cân bằng!”

Lão hiểu rồi! Tiên Tôn đang dạy lão về triết lý “Vạn Vật Hữu Linh, Âm Dương Hòa Hợp”! Một thế giới quá sạch sẽ, quá cực đoan sẽ dẫn đến sự suy vong!

“Vãn bối đã hiểu! Đa tạ Tiên Tôn đã chỉ điểm! Vãn bối thực sự quá ngu muội, suýt chút nữa đã phạm phải sai lầm lớn!” Càn Khôn Tử dập đầu lia lịa, trán đập xuống đất kêu *bôm bốp*.

Sau đó, trước sự ngơ ngác đến tột độ của Diệp Phi, Càn Khôn Tử vội vàng đứng dậy, chạy đi gom đống lá khô vừa mới quét sạch, rồi cẩn thận… rải ngược lại lên sân một cách vô cùng nghệ thuật, cứ cách ba bước lại đặt một chiếc lá, tạo thành một trận pháp phong thủy vô cùng kỳ dị.

Diệp Phi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn lão già râu tóc bạc phơ đang lúi húi rải lá khô lên sân với vẻ mặt vô cùng thành kính và nghiêm túc.

Hắn chậm rãi đưa tay lên xoa xoa thái dương, cảm thấy đầu mình đau như búa bổ.

“Ta… ta chỉ muốn cái sân nó tự nhiên một chút thôi mà…” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự bất lực của một người bình thường đang phải sống chung với một lũ điên: “Tại sao… tại sao đứa nào ở đây cũng bị thần kinh hết vậy trời?”

Hắn thở dài một tiếng dài thườn thượt, quay người đi thẳng vào nhà ăn cơm, quyết định từ nay về sau sẽ không thèm nói chuyện với cái lão già quét sân này nữa, kẻo chính hắn cũng bị lây bệnh tâm thần mất.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng ở hiên nhà, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, chỉ biết nhìn nhau cười khổ.

“Sư phụ… quả nhiên vẫn là vĩ đại nhất.” Mộc Vân Thư khẽ thầm thì, ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi đầy vẻ sùng bái tôn kính: “Chỉ một lời dạy bảo bình dị, đã hóa giải được sát niệm trong lòng Càn Khôn Tử, giữ lại một tia sinh cơ cho tu chân giới Âu Lạc. Tầm vóc này, chúng ta cả đời này cũng không thể đuổi kịp.”

“Đúng vậy.” Tô Thanh Dao gật đầu, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh sáng: “Chúng ta phải cố gắng tu luyện hơn nữa, để không phụ sự kỳ vọng và dạy bảo của Sư phụ.”

Gió núi Tản Viên khẽ thổi qua, mang theo tiếng xào xạc của những chiếc lá khô trên sân nện, và tiếng sủa lười biếng của Đại Hắc dưới gốc mận cổ thụ. Trong gian nhà tranh, khói bếp vẫn lượn lờ bay lên, hòa vào màn sương mù của đại ngàn, che giấu đi một nông trang “phàm trần” nhưng lại là nơi quyết định vận mệnh của cả vạn giới…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8