Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 27: Mộc Vân Thư bày trận

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:33:46 | Lượt xem: 2

Diệp Phi nhặt cái thúng tre méo mó dưới đất lên, vừa phủi phủi mấy cọng cám gà còn dính lại, vừa không ngừng lẩm bẩm đầy oán khí. Hắn nhìn cái chuồng gà vốn dĩ xinh xắn, nay lại bị một mảng khói đen thui bao phủ, lòng đau như cắt. Con gà mái Tiểu Hồng thì đang đậu trên cành mận, rụt cổ lại, dùng ánh mắt đầy vẻ “vô tội” nhìn hắn, cứ như thể vụ cháy chuồng này hoàn toàn không liên quan gì đến nó.

“Thanh Dao à là Thanh Dao,” Diệp Phi chỉ tay vào đống tro tàn, giọng điệu tràn đầy sự bất lực của một ông bố đơn thân nuôi ba đứa con tuổi dậy thì nghịch ngợm. “Con xem con đi, con gái con lứa gì mà tay chân vụng về thế không biết. Bảo đi cho gà ăn, thế nào mà lại đốt luôn cả chuồng gà của ta? Có phải con lén lút nhóm lửa nướng khoai đúng không? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, muốn ăn khoai nướng thì bảo sư phụ một tiếng, sư phụ nhóm bếp lò cho mà nướng. Tự ý nghịch lửa thế này, lỡ may cháy luôn cả cái nông trang này thì thầy trò ta ra đường mà húp cháo loãng à?”

Tô Thanh Dao quỳ rạp dưới đất, chín cái đuôi hư ảnh màu hỏa hồng vừa mới thức tỉnh của nàng đã hoàn toàn thu liễm vào trong cơ thể, nhưng luồng nhiệt lượng kinh khủng kia vẫn còn phảng phất xung quanh da thịt. Nghe thấy lời trách mắng của Diệp Phi, nàng không những không dám hé răng nửa lời biện bạch, mà trong lòng lại dâng lên một luồng sóng thần cảm động dạt dào.

“Sư phụ… ngài ấy quả nhiên đã nhìn thấu tất cả!” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, hai mắt rưng rưng. “Ngài ấy nói ‘đốt chuồng gà nướng khoai’, thực chất là đang cảnh tỉnh ta về việc không được tùy tiện sử dụng ngọn lửa bản nguyên của Thái Sơ Thần Phượng để rèn luyện huyết mạch! Ngọn lửa ấy có thể thiêu rụi cả một phương thế giới, nếu ta không biết khống chế mà tùy ý phóng thích, chính là đang gieo rắc tai họa cho chúng sinh. Sư phụ dùng lời lẽ phàm trần này để gột rửa tâm tính kiêu ngạo vừa mới đột phá của ta, dạy ta bài học về sự ‘Phản Phác Quy Chân’!”

Nàng vội vàng dập đầu, giọng nói run rẩy vì nghẹn ngào: “Sư phụ, đệ tử biết sai rồi! Đệ tử sau này tuyệt đối không dám tự phụ nữa, nhất định sẽ quản lý tốt… ngọn lửa của mình, không để nó làm hỏng việc chung!”

Diệp Phi trợn tròn mắt. Hắn gãi gãi đầu, nhìn sang Lăng Tiêu đang đứng bên cạnh với khuôn mặt xám xịt như vừa chui từ lò than ra, da thịt lại còn ánh lên sắc đồng cổ quái dị. Hắn lại nhìn sang Mộc Vân Thư, tên thư sinh này thì đang ôm cái gáo dừa nứt, mặt nghệt ra như người mất hồn.

“Còn hai đứa bay nữa!” Diệp Phi thở dài thườn thượt, cầm cái quạt nan phẩy phẩy vài cái cho bớt nóng. “Đứa thì đi chẻ củi mà người ngợm đen thui như cục than, đứa thì đi tưới rau mà cái gáo dừa cũng làm cho méo mó đi được. Ta thấy mấy đứa dạo này ăn uống có vấn đề rồi, chắc chắn là bị đầy bụng, khó tiêu nên đầu óc mới không được tỉnh táo thế này. Đúng là mệt mỏi mà!”

Hắn quay sang Mộc Vân Thư, chỉ tay về phía vườn rau cải ngọt đang xanh mướt phía sau nhà: “Vân Thư, con nhìn cái vườn rau kia xem. Nắng nôi thế này mà con cứ đứng đực ra đó. Mau cầm gáo ra giếng múc nước tưới cho luống cải ngọt đi! Nhớ tưới cho đều, đừng có chỗ thì ngập nước, chỗ thì khô nứt nẻ ra như hôm qua. Làm không xong thì tối nay nhịn cơm nghe chưa!”

“Đệ tử tuân mệnh!” Mộc Vân Thư giật mình tỉnh giấc, vội vàng khom người hành lễ.

Trong mắt Mộc Vân Thư lúc này, chiếc gáo dừa nứt mà hắn đang cầm trên tay không còn là một vật dụng phàm trần nữa. Sau khi chứng kiến đại sư huynh Lăng Tiêu đột phá Chúc Đồng Cảnh, nhị sư tỷ Tô Thanh Dao thức tỉnh Cửu Vĩ Thần Thể, hắn đã hoàn toàn hiểu ra một chân lý: Ở cái nông trang này, ngay cả một cọng cỏ rác cũng chứa đựng chí cao quy luật của thiên địa.

Chiếc gáo dừa nứt này, thực chất chính là “Thời Không Chi Gáo” – một món thần khí có thể múc cạn cả dòng sông thời gian! Còn cái lu nước mưa rêu phong góc sân kia, há chẳng phải là “Thời Gian Chi Hà” thu nhỏ đó sao?

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, ôm gáo dừa đi về phía lu nước. Hắn biết, sư phụ giao cho hắn nhiệm vụ tưới rau vào lúc này, tuyệt đối không phải là một công việc lao động chân tay đơn thuần. Đây là một bài khảo nghiệm, một cơ duyên vĩ đại mà sư phụ dành riêng cho hắn – kẻ vốn dĩ không có linh căn thông thường nhưng lại có ngộ tính trận pháp nghịch thiên.

“Sư phụ nói ‘tưới cho đều, đừng để chỗ khô chỗ ướt’…” Mộc Vân Thư vừa múc nước vừa lẩm nhẩm phân tích, trong đầu hắn lập tức hiện lên một bức tranh toàn cảnh về vườn rau cải ngọt. “Ý của ngài là gì? Đúng rồi! Vườn rau cải kia chính là một tòa Thái Sơ Đại Trận khổng lồ đang trấn giữ linh mạch của Âu Lạc Thần Châu. Nếu ta tưới nước không đều, tức là làm mất đi sự cân bằng của trận nhãn, khiến cho linh khí rò rỉ, đại trận sẽ xuất hiện sơ hở! Sư phụ đang mượn việc tưới rau để dạy ta cách phân bổ trận cơ, điều hòa âm dương thiên địa!”

Nghĩ đến đây, Mộc Vân Thư cảm thấy da đầu mình tê dại vì phấn khích. Hắn bưng gáo nước đi ra vườn rau với một thái độ vô cùng trang nghiêm, bước chân nhẹ nhàng như đang đi trên những nốt nhạc của vận mệnh.

Lúc này, ở ngoài cổng nông trang, một cái bóng già nua đang quỳ rạp dưới đất, trán rớm máu nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự cuồng nhiệt và sùng bái. Đó chính là Càn Khôn Tử – Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa lừng lẫy phương Bắc. Sau khi bị con chó đen Đại Hắc dọa cho vỡ mật ở chương trước, lão đã hoàn toàn từ bỏ tôn nghiêm của một vị đại năng Độ Kiếp Kỳ, tự nguyện quỳ ở đây để cầu xin được làm kẻ giữ cổng cho nông trang.

Càn Khôn Tử nhìn thấy Mộc Vân Thư bước ra vườn rau, lập tức nín thở, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào. Lão dùng thần thức nhạy bén của mình quan sát kỹ lưỡng từng cử động của vị Tam đệ tử này.

“Trời đất ơi…” Càn Khôn Tử thầm kêu lên trong lòng, hai mắt trợn ngược vì kinh hãi. “Vị Tam tiên sinh kia… ngài ấy đang đi bộ sao? Không, đó là ‘Thốn Bộ Thiên Lý’, mỗi một bước chân của ngài ấy đều đạp đúng vào nhịp điệu của đại đạo! Và cái gáo dừa trong tay ngài ấy… luồng khí tức thời không nồng đậm đến mức hóa thành sương mù bao quanh kia là thế nào?! Thật là ảo ma ca na đép!”

Mộc Vân Thư đứng trước luống rau cải ngọt. Dưới góc nhìn của hắn, những cây cải ngọt xanh mướt kia không còn là rau nữa. Mỗi một cây cải đều là một trận kỳ của Thái Sơ Đại Trận, những chiếc lá cải đung đưa trong gió chính là những đường vân trận pháp đang tự động vận hành để hấp thụ hồng hoang linh khí từ Tản Viên Thần Sơn. Những hạt sương mai đọng trên lá cải lấp lánh ánh sáng, thực chất là những giọt linh dịch hóa lỏng tinh thuần nhất, chỉ cần một giọt cũng đủ để giúp một tu sĩ Khải Huyết Cảnh trực tiếp đột phá.

“Sư phụ gieo trồng vườn rau này, chính là để lập nên một cấm địa vạn cổ, bảo vệ cho sự bình yên của nông trang.” Mộc Vân Thư thì thầm, ánh mắt rực sáng. “Hôm nay, ta sẽ dùng nước từ Thời Gian Chi Hà này để hoàn thiện đại trận, biến vườn rau này thành một cấm địa mà ngay cả Tiên Đế cũng không dám bước nửa bước!”

Hắn nâng gáo dừa lên, khẽ nghiêng tay.

“Rào…”

Một dòng nước trong vắt chảy ra từ gáo dừa. Nhưng trong mắt của Càn Khôn Tử đang quỳ ngoài cổng, dòng nước kia khi vừa chạm vào không trung liền biến đổi. Nó hóa thành một dải ngân hà lấp lánh, mang theo những mảnh vỡ thời gian trôi nổi, nhẹ nhàng tưới xuống những cây cải ngọt.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Không gian xung quanh vườn rau đột ngột vặn vẹo. Một luồng uy áp vô hình nhưng nặng nề như cả vạn ngọn núi Tản Viên đè xuống bỗng chốc lan tỏa ra khắp xung quanh. Càn Khôn Tử cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, tu vi Độ Kiếp Kỳ của lão trước luồng uy áp này giống như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn, có thể bị xé rách bất cứ lúc nào.

“Đây… đây là ‘Thời Không Nghịch Chuyển Trận’!” Càn Khôn Tử run rẩy lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. “Tam tiên sinh chỉ bằng một gáo nước đã có thể lay động thời không, bố trí ra một tòa đại trận kinh hoàng thế này! Cái vườn rau kia… giờ đây đã trở thành một cấm địa tuyệt đối. Kẻ nào dám tự ý xông vào, chỉ sợ chưa kịp chạm vào lá rau đã bị dòng chảy thời gian gọt sạch thọ nguyên, hóa thành tro bụi!”

Mộc Vân Thư vô cùng tập trung. Hắn di chuyển dọc theo các luống rau, tưới nước một cách cực kỳ cẩn thận. Mỗi một gáo nước tưới xuống, hắn lại khéo léo điều chỉnh lượng nước sao cho thật đồng đều, đúng như lời dặn của Diệp Phi. Hắn nhận ra, khi nước thời gian thấm vào lòng đất, các đường vân trận pháp dưới rễ rau cải bắt đầu liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một mạng lưới phòng ngự hoàn mỹ, không một kẽ hở.

“Hoàn hảo!” Mộc Vân Thư mỉm cười thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. “Trận pháp đã thành. Từ nay về sau, vườn rau này chính là cấm địa bất khả xâm phạm.”

Hắn quay người định đi về phía lu nước để cất gáo dừa, thì nhìn thấy Càn Khôn Tử đang quỳ ngoài cổng, ánh mắt nhìn mình đầy vẻ khát khao và sùng kính.

Mộc Vân Thư bước lại gần cổng, nhìn lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào rách rưới nhưng khí chất vẫn phảng phất vẻ tiên phong đạo cốt kia, khẽ mỉm cười hỏi: “Càn Khôn Chưởng môn, ngươi quỳ ở đây từ hôm qua đến giờ, không thấy mệt sao?”

Càn Khôn Tử thấy Tam tiên sinh chủ động bắt chuyện với mình, mừng rỡ đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên. Lão vội vàng dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy đầy nịnh bợ: “Vãn bối bái kiến Tam tiên sinh! Được quỳ trước cổng nông trang của Tiên Tôn chính là vinh hạnh vạn kiếp của vãn bối, làm sao dám nói lời mệt mỏi! Vừa rồi được chứng kiến Tam tiên sinh thi triển thần thông bày trận tưới rau, vãn bối thực sự đã được mở mang tầm mắt, đạo tâm chấn động! Tam tiên sinh thực sự là thiên tài trận pháp vạn cổ có một không hai!”

Mộc Vân Thư nghe vậy thì khẽ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: “Lão già này đúng là biết nịnh hót. Nhưng ta làm sao dám nhận danh hiệu thiên tài trước mặt sư phụ chứ?”

Hắn ôn hòa nói: “Càn Khôn Chưởng môn quá khen rồi. Ta chỉ là làm theo lời chỉ dạy của sư phụ mà thôi. So với đại đạo vô biên của sư phụ, chút bản lĩnh tưới rau này của ta chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi. Ngươi có lòng thành quỳ ở đây, sư phụ tuy miệng nói không quan tâm, nhưng thực chất đã ngầm đồng ý cho ngươi ở lại gác cổng rồi. Chỉ cần ngươi không có lòng dạ xấu xa, nông trang này tự khắc sẽ có chỗ cho ngươi.”

Càn Khôn Tử nghe xong, hai mắt sáng rực lên như hai chiếc đèn pha. Lão cảm động đến mức nước mắt chảy ròng ròng, liên tục dập đầu xuống đất: “Đa tạ Tiên Tôn từ bi! Đa tạ Tam tiên sinh chỉ điểm! Vãn bối thề sẽ dùng cả tính mạng này để canh giữ cổng nông trang, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào làm phiền đến sự thanh tịnh của Tiên Tôn và các vị tiên sinh!”

Mộc Vân Thư gật đầu hài lòng. Hắn xoay người đi vào trong nhà, để lại Càn Khôn Tử ngồi đó với một tinh thần phấn chấn chưa từng có. Lão cảm thấy việc mình quỳ gác cổng ở đây là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời tu tiên mấy ngàn năm qua của mình.

Thế nhưng, sự bình yên của nông trang không duy trì được bao lâu.

Chỉ nửa canh giờ sau khi Mộc Vân Thư bày trận xong, từ phía chân trời xa xôi của Tản Viên Thần Sơn, một luồng luồng mây đen kịt, mang theo sát khí ngút trời bỗng nhiên cuồn cuộn kéo đến.

“Ầm ầm…”

Tiếng sấm vang rền từ trong đám mây đen phát ra, làm rung chuyển cả một vùng không gian. Một nhóm tu sĩ cưỡi trên những con dị thú khổng lồ, mặc chiến giáp màu đen có thêu hình đầu sói hung tợn, đang nhanh chóng ép sát về phía nông trang.

Dẫn đầu nhóm người này là một lão già mặt mũi dữ tợn, một con mắt bị hỏng được che lại bằng một tấm da thú đen, trên tay cầm một cây gậy xương thú tỏa ra luồng tà khí màu xanh lục. Lão chính là Hắc Sát Trưởng Lão của Vạn Thú Môn – một thế lực tà tu hùng mạnh thuộc Chu Diên bộ lạc phương Bắc.

Hắc Sát Trưởng Lão nhận được tin báo từ đám tàn quân yêu binh chạy thoát ở chương trước rằng Tô Thanh Dao – kẻ mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ đang lẩn trốn tại một nông trang kỳ lạ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Lão lập tức dẫn theo mười mấy tên tinh anh của Vạn Thú Môn, cưỡi dị thú phi hành đến đây với mục đích bắt sống Tô Thanh Dao để hiến tế cho môn chủ, đồng thời cướp đoạt “bảo vật” của nông trang mà đám yêu binh đồn đại.

“Hừ, một cái nông trang phàm trần rách nát mà cũng dám chứa chấp kẻ đào tẩu của Yêu tộc ta?” Hắc Sát Trưởng Lão đứng trên lưng một con đại bàng đen khổng lồ, nhìn xuống nông trang nhỏ bé phía dưới, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Lại còn đồn đại cái gì mà có cao nhân ẩn thế, có thần thú canh cổng. Đúng là một lũ nhát gan tự mình dọa mình! Hôm nay lão phu sẽ san phẳng cái nông trang này, bắt con hồ ly kia về!”

Khi nhóm tà tu của Vạn Thú Môn bay đến gần ranh giới nông trang, chúng đột nhiên nhìn thấy Càn Khôn Tử đang quỳ gối gác cổng ngoài rặng tre.

Hắc Sát Trưởng Lão nhíu mày, con mắt còn lại trợn to đầy vẻ kinh ngạc: “Ủa? Kia chẳng phải là Càn Khôn Tử – Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa sao? Tại sao lão già này lại quỳ ở cổng một cái nông trang rách nát thế kia? Đầu óc lão ta bị chập mạch rồi à?”

Một tên đệ tử bên cạnh vội vàng nói: “Trưởng lão, nghe đồn Huyền Thiên Thánh Địa đã quy phục vị ‘Tiên Tôn’ trong nông trang này rồi. Càn Khôn Tử tự nguyện làm kẻ gác cổng ở đây đấy ạ!”

“Ha ha ha! Nực cười! Đúng là một lũ phế vật!” Hắc Sát Trưởng Lão cười lớn đầy ngạo mạn. “Một vị Độ Kiếp Kỳ Chưởng môn mà lại đi quỳ gối trước một lão nông phu trồng rau. Huyền Thiên Thánh Địa đúng là càng ngày càng thụt lùi, mặt mũi của tu sĩ phương Bắc đều bị lão già này bôi tro trát trấu hết cả rồi! Đi xuống, để lão phu xem cái nông trang này có cái thá gì mà khiến Càn Khôn Tử phải sợ hãi đến thế!”

“Vút! Vút! Vút!”

Mười mấy con dị thú khổng lồ đáp xuống bãi đất trống ngay trước cổng nông trang, tạo ra một trận gió lốc cuốn theo bụi đất mù mịt.

Càn Khôn Tử đang quỳ gối, cảm nhận được luồng sát khí và tà khí nồng nặc kia, khẽ nhíu mày mở mắt ra. Nhìn thấy nhóm người của Vạn Thú Môn, sắc mặt lão lập tức lạnh xuống, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi thương hại sâu sắc dành cho lũ ngu ngốc này.

“Hắc Sát, ngươi dẫn theo người đến đây làm gì?” Càn Khôn Tử đứng dậy, phủi phủi bụi trên đầu gối, lạnh lùng hỏi.

“Hừ, Càn Khôn Tử, lão phu thực sự không ngờ ngươi lại đọa lạc đến mức này!” Hắc Sát Trưởng Lão chống gậy xương thú bước tới, cười khẩy đầy mỉa mai. “Quỳ gối gác cổng cho một nông phu? Ngươi có còn là Chưởng môn của một Thánh địa không thế? Nếu ta là ngươi, ta thà tự bóp cổ chết cho rảnh nợ, chứ sống thế này nhục nhã lắm!”

Càn Khôn Tử không hề tức giận, ngược lại còn khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu đầy ngao ngán: “Hắc Sát à Hắc Sát, ếch ngồi đáy giếng thì làm sao biết được bầu trời bao la. Ngươi nghĩ ngươi đang đứng trước một cái nông trang bình thường sao? Ta khuyên ngươi một câu chân thành, mau chóng quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với Tiên Tôn, sau đó lập tức cút xéo khỏi đây. Nếu không, hôm nay Vạn Thú Môn các ngươi sẽ hoàn toàn bay màu khỏi Âu Lạc Thần Châu này đấy.”

“Ha ha ha! Bay màu? Chỉ bằng cái nông trang rách này sao?” Hắc Sát Trưởng Lão cười sằng sặc, chỉ tay vào vườn rau cải ngọt xanh mướt phía sau nhà tranh. “Ngươi xem, cái vườn rau kia có cái gì ngoài mấy cây cải ngọt rẻ tiền? Lão phu hôm nay không những không cút, mà còn muốn nhổ sạch cái vườn rau này, nướng con chó đen kia làm mồi nhậu, bắt con hồ ly kia về làm nô tỳ! Ngươi cản được ta sao?”

“Ngu xuẩn! Đúng là hết thuốc chữa!” Càn Khôn Tử thầm nghĩ, lão lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn với vẻ mặt đầy hóng hớt. Lão biết, mình không cần phải ra tay, và cũng không có tư cách ra tay trước mặt đại trận của nông trang.

Hắc Sát Trưởng Lão thấy Càn Khôn Tử lùi lại, tưởng lão sợ hãi, liền càng thêm đắc ý. Lão vung gậy xương thú, ra lệnh cho ba tên đệ tử tinh anh: “Ba đứa bay, đi vào nhổ sạch cái vườn cải kia cho ta! Xem cái vị ‘Tiên Tôn’ trong nhà có dám thò đầu ra không!”

“Tuân lệnh trưởng lão!”

Ba tên đệ tử Vạn Thú Môn, đều có tu vi Chúc Đồng Cảnh, thân thể cứng cáp, cười khanh khách đầy hung tợn, sải bước lao về phía vườn rau cải ngọt. Chúng hoàn toàn không thèm để ý đến những cây cải ngọt trông có vẻ vô hại kia.

Thế nhưng, ngay khi bước chân của tên đệ tử đi đầu vừa chạm vào ranh giới của vườn rau…

“Ong…”

Một tiếng ngân thanh tao, nhỏ nhẹ bỗng nhiên vang lên từ hư không, tựa như có ai đó khẽ gõ vào một chiếc khánh ngọc.

Trong tích tắc, toàn bộ vườn rau cải ngọt bỗng nhiên bừng sáng. Những cây cải ngọt vốn dĩ xanh tươi, mềm mại bỗng chốc tỏa ra một luồng kiếm ý ngút trời, sắc bén đến mức khiến không gian xung quanh bị chém ra thành hàng ngàn vết nứt li ti.

“Cái… cái gì thế này?!” Tên đệ tử đi đầu kinh hoàng hét lên. Hắn cảm thấy da thịt Chúc Đồng Cảnh vốn dĩ đao thương bất nhập của mình đang bị vô số luồng kiếm khí vô hình cắt xẻ, máu tươi phun ra như mưa.

Chưa kịp để hắn lùi lại, một cọng hành lá trồng ở rìa luống rau khẽ đung đưa trong gió.

“Vút!”

Cọng hành lá kia bỗng chốc biến lớn, hóa thành một thanh thần kiếm khổng lồ màu xanh lục dài hàng chục trượng, mang theo uy áp khai thiên lập địa chém thẳng xuống!

“Phập!”

Tên đệ tử Chúc Đồng Cảnh kia chưa kịp kêu lên một tiếng cứu mạng đã bị thanh “thần kiếm hành lá” chém thành hai nửa, thân thể hóa thành tro bụi mịn màng, ngay cả nguyên thần cũng bị kiếm ý nghiền nát, triệt để biến mất khỏi thế gian này.

Hai tên đệ tử đi sau chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, sợ đến mức hồn phi phách tán, hai chân mềm nhũn ra, định quay đầu chạy trốn.

Nhưng đại trận đã kích hoạt, làm sao có thể dễ dàng rời đi?

Mộc Vân Thư bày ra “Thời Không Nghịch Chuyển Trận” không chỉ có kiếm khí bảo hộ, mà còn ẩn chứa quy luật thời gian kinh hoàng.

“Ầm!”

Một luồng sương mù màu xám tro đột ngột bốc lên từ lòng đất vườn rau, bao phủ lấy hai tên đệ tử còn lại. Khi sương mù lướt qua người chúng, một cảnh tượng kỳ dị và đáng sợ xảy ra.

Tóc của hai tên đệ tử trẻ tuổi bỗng chốc bạc phơ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Da mặt chúng nhăn nheo lại, răng rụng lả tả, lưng còng xuống, cơ bắp săn chắc nhanh chóng teo tóp đi. Chỉ trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, hai vị tu sĩ Chúc Đồng Cảnh tràn đầy sức sống đã bị dòng chảy thời gian gọt sạch thọ nguyên, hóa thành hai bộ xương khô mục nát, rồi tan thành cát bụi hòa vào đất bón cho rau.

Yên tĩnh.

Toàn bộ khoảng sân trước nông trang bỗng chốc chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió khẽ thổi qua rặng tre rì rào.

Hắc Sát Trưởng Lão đứng chôn chân tại chỗ, cây gậy xương thú trong tay run rẩy bần bật, mặt cắt không còn một giọt máu. Con mắt còn lại của lão trợn ngược lên, đầy vẻ hoài nghi nhân sinh.

“Cái… cái gì… cái gì thế kia?!” Giọng nói của Hắc Sát Trưởng Lão run rẩy như người đang lên cơn sốt rét giữa rừng già U Minh. “Một cọng hành lá… chém chết tu sĩ Chúc Đồng Cảnh?! Một luồng sương mù… cướp đi ngàn năm thọ nguyên?! Đây… đây không phải là vườn rau! Đây là một tòa tuyệt sát đại trận cấp Tiên! Thậm chí còn kinh khủng hơn cả hộ tông đại trận của các siêu cấp thánh địa!”

Mười mấy tên đệ tử Vạn Thú Môn còn lại thì đã hoàn toàn suy sụp tinh thần. Chúng quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, không ngừng dập đầu xin tha mạng. Những con dị thú khổng lồ vốn dĩ hung dữ nay cũng nằm rạp xuống đất, run rẩy như những con cún con gặp phải hổ dữ, không dám gầm rú một tiếng nào.

Càn Khôn Tử đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng này mà trong lòng không khỏi dâng lên một sự tự hào kỳ lạ. Lão vuốt râu, cười khẩy nói: “Hắc Sát, ta đã bảo ngươi rồi mà ngươi không nghe. Vườn rau của Tiên Tôn chính là cấm địa thiên hạ. Ngay cả ta đây, ngày ngày quỳ ở đây cũng chỉ dám nhìn đống phân bón mà thèm thuồng, chứ có cho mười cái mạng cũng không dám bước chân vào vườn rau nửa bước. Ngươi lại dám cho người vào nhổ rau, đúng là chán sống mà!”

Hắc Sát Trưởng Lão lúc này đã hoàn toàn hiểu ra sự ngu xuẩn của mình. Lão nhìn Càn Khôn Tử, rồi nhìn về phía gian nhà tranh yên tĩnh kia, trong lòng ngập tràn sự hối hận và sợ hãi tột độ.

“Càn Khôn huynh… cứu ta! Cứu ta với!” Hắc Sát Trưởng Lão không còn vẻ kiêu ngạo vừa rồi, lão quỳ sụp xuống trước mặt Càn Khôn Tử, khóc lóc cầu xin. “Ta có mắt như mù, không biết đây là thánh địa của Tiên Tôn! Xin Càn Khôn huynh nói giúp một lời, ta nguyện dâng hiến toàn bộ tài sản của Vạn Thú Môn, chỉ cầu Tiên Tôn tha cho một con đường sống!”

“Ta nói giúp?” Càn Khôn Tử cười lạnh. “Ngươi nghĩ ta là ai mà có tư cách nói chuyện trước mặt Tiên Tôn? Ta chỉ là một kẻ gác cổng mà thôi! Hơn nữa, Tiên Tôn đang ngủ trưa, ngươi làm ồn ào thế này, lỡ may làm ngài ấy tỉnh giấc, cả cái Vạn Thú Môn của ngươi cũng chuẩn bị biến mất khỏi dòng lịch sử đi!”

Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của gian nhà tranh khẽ “két” một tiếng rồi mở ra.

Hắc Sát Trưởng Lão và đám tà tu Vạn Thú Môn giật nảy mình, vội vàng dập đầu sát đất, nín thở chờ đợi sự phán xét của vị “Thái Sơ Chi Chủ” vĩ đại kia.

Từ trong nhà, Diệp Phi chậm rãi bước ra. Hắn mặc bộ vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, tay cầm một cái chổi tre quét sân cũ kỹ. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ ngái ngủ, hai mắt lờ đờ, ngáp dài một tiếng:

“Oáp… Cái lũ này, ồn ào cái gì ngoài cổng thế không biết? Làm ta đang ngủ trưa ngon lành mà cứ nghe tiếng khóc lóc om sòm. Có để cho ai ngủ nghỉ không hả?”

Diệp Phi vừa đi ra sân vừa lẩm bẩm đầy bực bội. Hắn nhìn thấy ngoài cổng có mười mấy người mặc đồ đen đang quỳ rạp dưới đất, bên cạnh là mấy con quái thú to đùng đang nằm im thin thít. Hắn lại nhìn thấy Càn Khôn Tử đứng đó với vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

“Ủa? Càn Khôn Tử, mấy người này là ai thế?” Diệp Phi nhíu mày hỏi. “Lại đến đòi nợ hay thu thuế đất à? Ta đã bảo rồi, ta chỉ là người phàm trồng rau, không có tiền đâu nhé!”

Càn Khôn Tử nghe thấy câu hỏi của Diệp Phi, lập tức tiến lên một bước, khom người chín mươi độ, cung kính trả lời: “Báo cáo Tiên Tôn, những kẻ này là tà tu của Vạn Thú Môn. Chúng có mắt không tròng, dám đến đây quấy nhiễu sự thanh tịnh của ngài, lại còn định tơ hào đến vườn rau thánh địa. Vừa rồi đại trận của Tam tiên sinh đã tự động kích hoạt, trừng trị ba tên nghịch tặc. Hiện tại Hắc Sát Trưởng Lão đang quỳ đây cầu xin Tiên Tôn rộng lòng tha thứ.”

Diệp Phi nghe Càn Khôn Tử nói một tràng “đại trận”, “tiên tôn”, “thánh địa” thì đầu óc lại bắt đầu đau nhức. Hắn thầm nghĩ: “Cái lão già này lại bắt đầu lên cơn sảng rồi. Cái gì mà đại trận với thánh địa chứ? Chắc là ba đứa đồ đệ của mình lại bày trò nghịch ngợm gì ngoài vườn rau rồi.”

Hắn đi lướt qua Càn Khôn Tử, bước về phía vườn rau cải ngọt để kiểm tra.

Hắc Sát Trưởng Lão quỳ dưới đất, nhìn thấy Diệp Phi bước lại gần, lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn mình. Dù Diệp Phi trông hoàn toàn giống một người phàm trần không có một chút dao động linh lực nào, nhưng Hắc Sát Trưởng Lão biết, đây chính là cảnh giới “Phản Phác Quy Chân” cao nhất của Đạo! Người phàm làm sao có thể khiến cho một vị Độ Kiếp Kỳ Chưởng môn như Càn Khôn Tử phải khúm núm thế kia? Người phàm làm sao có thể nuôi được con chó đen sủa một tiếng bay màu vạn dặm yêu binh?

“Thái Sơ Chi Chủ… Ngài ấy chính là nguồn gốc của vạn vật!” Hắc Sát Trưởng Lão run rẩy nghĩ, đầu không dám ngẩng lên, mồ hôi lạnh nhỏ tong tong xuống đất.

Diệp Phi đứng trước vườn rau, nhìn thấy ba luống cải ngọt bị dẫm đạp tơi tả, đất cát vương vãi khắp nơi, lòng hắn lại dâng lên một luồng lửa giận.

“Trời đất ơi!” Diệp Phi kêu lên đầy xót xa, chỉ tay vào luống rau bị hỏng. “Mấy cái người này! Các người có biết ta phải tốn bao nhiêu công sức mới trồng được mấy luống cải này không hả? Đất thì đóng băng, nước thì phải xách từ giếng lên tưới từng gáo một. Thế mà các người đến đây dẫm nát bét hết cả thế này! Đúng là phá hoại của công mà!”

Nghe thấy lời trách mắng của Diệp Phi, Hắc Sát Trưởng Lão sợ đến mức suýt nữa thì ngất xỉu. Lão vội vàng dập đầu lia lịa, trán đập xuống đất chan chát: “Tiên Tôn bớt giận! Vãn bối biết tội rồi! Vãn bối đáng chết! Vãn bối không nên dẫm đạp lên… thần thảo của ngài! Xin Tiên Tôn rộng lòng tha thứ, tha cho vãn bối một mạng!”

Diệp Phi nhìn lão già râu tóc bù xù, khóc lóc thảm thiết trước mặt mình, lại nhìn cái chổi tre rách trong tay, khẽ thở dài một tiếng: “Haizz, đúng là mệt mỏi mà. Ta đã bảo rồi, làm người phải biết nhẫn nhịn, ta cũng chẳng muốn gây sự với ai làm gì. Nhưng các người phá hoại vườn rau của ta thế này, ta không phạt thì không được.”

Hắn quay sang Càn Khôn Tử, vung cái chổi tre chỉ chỉ: “Càn Khôn Tử, ngươi làm bảo vệ ở đây đúng không? Thế thì phạt mấy người này đi nhổ cỏ, dọn dẹp lại cái chuồng gà bị cháy cho ta. Còn mấy con quái thú to đùng kia nữa, bảo chúng nó dọn dẹp sạch sẽ đống phân bón ngoài cổng đi, nhìn bẩn thỉu quá!”

Càn Khôn Tử nghe xong, hai mắt sáng rực lên. Lão lập tức hiểu ra thâm ý của Diệp Phi: “Tiên Tôn quả nhiên từ bi vĩ đại! Ngài ấy không muốn tự mình ra tay sát sinh để tránh nhuốm bụi trần nhân quả, nên mới mượn tay ta để trừng phạt chúng! Hơn nữa, bắt tà tu Độ Kiếp Kỳ và Chúc Đồng Cảnh đi… nhổ cỏ, dọn chuồng gà, dọn phân thú? Đây chính là đang dùng lao động phàm trần để gột rửa tà khí trong lòng chúng, cho chúng một cơ hội cải tà quy chính!”

Càn Khôn Tử vội vàng khom người: “Vãn bối tuân mệnh! Vãn bối nhất định sẽ giám sát chúng thật chặt chẽ, bắt chúng dọn dẹp nông trang thật sạch sẽ, tuyệt đối không để Tiên Tôn phải bận lòng!”

Lúc này, Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng từ trong nhà bước ra. Chứng kiến cảnh tượng Vạn Thú Môn bị thu phục một cách dễ dàng như vậy, ba người không khỏi nhìn nhau cười trừ, trong lòng tràn đầy sự sùng bái đối với sư phụ.

“Sư phụ chỉ cần vài lời nói phàm trần, đã có thể hóa giải một trận chiến, thu phục được một đám tà tu hùng mạnh làm lao công.” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, ánh mắt đầy vẻ thán phục. “Cảnh giới mượn thế đẩy thuyền này, ta còn phải học hỏi nhiều lắm.”

Diệp Phi thấy mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, liền ngáp thêm một cái rõ dài, vẫy vẫy tay: “Thôi, ta đi vào ngủ tiếp đây. Mấy đứa nhớ giám sát chúng nó làm việc cho cẩn thận nhé. Đứa nào lười biếng thì tối nay không cho ăn cơm đâu đấy!”

Hắn quay người đi vào nhà, đóng sầm cửa lại, tiếp tục giấc ngủ trưa thanh tịnh của mình.

Ngoài sân, Hắc Sát Trưởng Lão và đám đệ tử Vạn Thú Môn nhìn nhau, mặc dù phải đi dọn chuồng gà và dọn phân thú, nhưng trong lòng chúng lại dâng lên một nỗi vui mừng khôn xiết vì giữ được mạng sống.

“Đa tạ Tiên Tôn từ bi rộng lượng!” Hắc Sát Trưởng Lão hướng về phía gian nhà tranh xá lạy tôn kính, sau đó vội vàng đứng dậy, xắn tay áo lên, hăng hái nói với đám đệ tử: “Bay đâu! Mau đi dọn chuồng gà cho Tiên Tôn! Đứa nào dọn không sạch, lão phu lột da đứa đó!”

Thế là, một cảnh tượng vô cùng hài hước diễn ra tại nông trang. Một đám tà tu khét tiếng phương Bắc, cùng với mấy con dị thú khổng lồ, đang hì hục nhổ cỏ, quét dọn chuồng gà và hốt phân một cách cực kỳ nghiêm túc và chăm chỉ, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Càn Khôn Tử và ba vị đệ tử của Diệp Phi.

Tuy nhiên, sự bình yên này dường như chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn.

Ở một nơi rất xa phía Bắc của Âu Lạc Thần Châu, sâu trong một thung lũng hắc ám bao phủ bởi sương mù tím độc hại, một đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ bỗng nhiên mở ra từ trong bóng tối.

Một luồng ý chí khủng bố, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và hỗn độn cực hạn, khẽ dao động trong không gian:

“Huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ… đã thức tỉnh rồi sao? Lại còn có một tòa Thái Sơ Đại Trận xuất hiện ở Tản Viên Thần Sơn… Thú vị đấy. Xem ra, cái thế giới nhỏ bé này ẩn chứa nhiều bí mật hơn ta tưởng…”

“Đại quân của ta… đã đến lúc xuất chinh rồi…”

Luồng hắc ám kinh hoàng kia bắt đầu cuồn cuộn dâng trào, báo hiệu cho một đại kiếp nạn kinh thiên động địa sắp sửa ập xuống Âu Lạc Thần Châu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8