Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 21: Đồ đệ não bổ

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:16:18 | Lượt xem: 5

“Ngươi có chắc là chúng ta không nên chạy trốn lúc này?”

“Trốn? Ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi tầm mắt của một vị tồn tại đứng ngoài vòng sinh tử sao? Tốt nhất là đứng im và nín thở đi, nếu làm phiền đến giấc ngủ trưa của Sư phụ, cả hai chúng ta đều sẽ bị xóa sổ khỏi nhân quả đấy!”

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hôm nay dày đặc một cách dị thường, đặc quánh như chì lỏng, quấn quýt quanh những gốc mận cổ thụ tựa như những con bạch long khổng lồ đang phủ phục. Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua tầng mây xám xịt, rọi xuống sân vườn những vệt sáng lốm đốm, mờ ảo. Bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lấy nông trang nhỏ, nhưng trong lòng những kẻ đang đứng ở đây, một ngọn lửa kinh hoàng và sùng bái đang bùng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi nhận thức thông thường của họ về thế giới tu chân.

Trong gian bếp lợp lá cọ đơn sơ, khói bếp bắt đầu bay lên bảng lảng, quyện vào làn sương mờ.

Tô Thanh Dao đang lúng túng nhóm lửa bên bếp lò đất nện. Chân nguyên của nàng vừa tiêu hao quá nửa để giúp Tiểu Hồng sinh hạ quả trứng đột biến kia, khiến đôi má nàng vẫn còn hơi tái, vầng trán thanh tú lấm tấm những giọt mồ hôi mịn. Nhưng nàng không dám nghỉ ngơi, đôi tay ngọc ngà vẫn nhanh nhẹn xếp từng thanh củi khô vào lò, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía bóng lưng của Diệp Phi với vẻ cung kính tột cùng.

Diệp Phi bước vào bếp, tay cầm quả trứng to tướng, đỏ lốm đốm những hoa văn kỳ lạ. Hắn đặt quả trứng lên chiếc thớt gỗ nứt nẻ, tay kia cầm thanh dao thái rau rỉ sét xỉn màu, vẻ mặt tràn đầy sự tò mò của một lão nông lần đầu thấy sản vật lạ.

“Để ta xem nào, quả trứng này vỏ dày thật đấy. Gà nhà mình dạo này chắc ăn nhiều vỏ sò dưới suối quá nên thừa canxi rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, gõ nhẹ sống dao vào vỏ trứng.

Lăng Tiêu vừa ôm một bó củi khô bước vào cửa bếp, liền khựng lại tại chỗ.

Mộc Vân Thư cũng đang xách gáo nước đứng ngoài hiên, nín thở quan sát qua khe cửa tre.

*Bốp!*

Một tiếng động thanh thúy vang lên. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là tiếng vỏ trứng vỡ bình thường khi chuẩn bị nấu ăn. Nhưng trong thần thức của Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư, đó lại là tiếng gầm thét của một đầu Thái Sơ Thần Phượng bị xé rách lớp vỏ phong ấn của kỷ nguyên!

Một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm, mang theo nhiệt độ kinh hoàng có thể nung chảy cả một tinh cầu, từ vết nứt của quả trứng phun trào ra ngoài, muốn thiêu rụi cả gian bếp nhỏ.

“Ôi chu cha, cái vỏ này cứng thế, suýt thì mẻ dao của ta.” Diệp Phi nhíu mày, lẩm bẩm một câu rồi dùng lực đè mạnh sống dao xuống một chút.

*Uỳnh!*

Trong mắt ba vị đồ đệ, bàn tay thô ráp đầy bùn đất của sư phụ khẽ nhấn một cái. Một luồng đại thế vô hình, mênh mông như cả bầu trời sụp đổ, trực tiếp ép xuống từ hư không. Luồng hỏa diễm thần phượng hung bạo kia chưa kịp định hình, chưa kịp gào thét một tiếng nào đã bị lòng bàn tay của Diệp Phi bóp nát ngay tại chỗ, hóa thành một dòng chất lỏng màu vàng cam rực rỡ, ngoan ngoãn chảy vào chiếc bát sành sứt mẻ.

“Ảo thật đấy…” Lăng Tiêu thầm nuốt nước bọt, hai tay run rẩy suýt làm rơi cả bó củi xuống đất.

Sư phụ chỉ dùng một lực phàm trần, thậm chí không thèm điều động một chút linh lực nào, thế mà đã dễ dàng trấn áp được một luồng nguyên thủy hỏa đạo có thể thiêu rụi cả một Lạc Hầu Thần Thông Cảnh! Sức mạnh này, rốt cuộc đã vượt qua giới hạn của thế giới này đến mức nào rồi?

Diệp Phi không để ý đến biểu cảm hóa đá của các đồ đệ. Hắn cầm đôi đũa tre, bắt đầu khuấy đều lòng đỏ và lòng trắng trứng trong bát sành.

Nhìn bát trứng xoay tròn dưới đôi đũa tre, Diệp Phi khẽ thở dài, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm của một lão nông đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời phàm trần:

“Các con nhìn xem, cái lòng đỏ này cứ xoay vần, xoay vần mãi trong bát. Gà đẻ ra trứng, trứng lại nở ra gà, gà lớn lên lại đẻ trứng… Cứ xoay vòng vòng thế này, đúng là một vòng lặp mệt mỏi. Nhưng nếu không xoay, không khuấy lên cho đều, thì làm sao thành món trứng chưng ngon được? Đời người cũng thế, cứ quanh đi quẩn lại, có muốn thoát ra cũng chẳng được.”

Hắn chỉ đang cảm thán về cuộc sống tẻ nhạt ở thế giới tu tiên đầy nguy hiểm này. Ngày nào cũng phải lo cơm áo gạo tiền, trồng rau nuôi gà, lặp đi lặp lại cái vòng tuần hoàn nông nghiệp chán ngắt. Hắn thèm một cuộc sống hiện đại có wifi, có điều hòa cơ!

Nhưng những lời này lọt vào tai ba vị đồ đệ, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng vào linh hồn họ!

*Vòng lặp mệt mỏi? Xoay vần mãi?*

Tô Thanh Dao trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy như điện giật. Nàng nhìn chằm chằm vào bát trứng đang bị đôi đũa của Diệp Phi khuấy động. Trong mắt nàng, đó không phải là bát trứng chưng phàm trần, mà là một vùng Hỗn Độn sơ khai đang bị một bàn tay vĩ đại xoay chuyển, thiết lập lại trật tự sinh tử!

“Sư phụ… ngài đang nói về… Luân Hồi sao?” Tô Thanh Dao lắp bắp hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi xen lẫn sùng bái tột độ.

Diệp Phi liếc nhìn nàng, cười xòa, tay vẫn không ngừng khuấy trứng:

“Thì chẳng phải luân hồi là gì? Con gà đẻ quả trứng, quả trứng lại thành con gà. Cứ thế mà tiếp diễn, không có điểm dừng. Nếu ta không dùng đũa khuấy tung nó lên, phá vỡ cái cấu trúc ban đầu của nó, thì nó mãi mãi chỉ là một quả trứng, không bao giờ hóa thành món ăn bổ dưỡng được. Muốn tiến hóa, muốn thay đổi, thì phải chấp nhận bị khuấy nát.”

*ẦM!!!*

Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm hải của Lăng Tiêu.

Hắn đứng chết trân tại chỗ, bó củi trên tay rốt cuộc không giữ nổi nữa, rơi rụng lả tả xuống đất.

*Muốn tiến hóa, muốn thay đổi, thì phải chấp nhận bị khuấy nát!*

*Phá vỡ cấu trúc ban đầu!*

Lăng Tiêu nhớ đến đan điền từng bị vỡ nát của mình, nhớ đến kiếm đạo mà hắn hằng theo đuổi bấy lâu nay. Hắn luôn sợ hãi việc kiếm ý của mình bị phá vỡ, luôn cố gắng bảo vệ nó trong một cái kén an toàn. Nhưng sư phụ lại dùng hình ảnh quả trứng bị khuấy nát để chỉ điểm cho hắn! Nếu không chấp nhận đập tan kiếm tâm cũ, chấp nhận sự đau đớn của việc “khuấy nát” bản thân, thì làm sao có thể bước vào cảnh giới cao hơn, làm sao có thể ngộ ra kiếm ý tối thượng?

“Nhân quả… Luân hồi… Phá nát để tái sinh…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, đôi mắt lờ đờ thường ngày bỗng chốc bùng lên hai luồng kiếm quang sắc lạnh vô biên, dường như có thể chém rách cả màn sương mù ngoài sân.

Kiếm ý của hắn, vốn đang kẹt ở Chúc Đồng Cảnh viên mãn, bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt rạn. Một thứ kiếm ý hoàn toàn mới, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và luân hồi, bắt đầu nảy mầm từ trong đống đổ nát của kiếm tâm cũ.

Mộc Vân Thư đứng ngoài hiên cũng không khá hơn là bao. Hắn nhìn dòng nước trong gáo dừa nứt, rồi lại nhìn bát trứng đang xoay tròn.

“Sư phụ dùng đũa khuấy động bát trứng, thực chất là đang dùng Thiên Địa Đạo Chỉ để thiết lập lại trật tự của vạn vật. Trận pháp mạnh nhất không phải là phòng ngự hay tấn công, mà là Luân Hồi Trận! Một trận pháp có thể khiến kẻ thù tự sinh tự diệt trong vòng lặp của chính chúng, không thể siêu sinh!” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, đầu óc hoạt động hết công suất, điên cuồng ghi nhớ từng quỹ đạo di chuyển của đôi đũa tre trong tay Diệp Phi, cảm thấy bản thân như vừa chạm tay vào cánh cửa của một thế giới trận pháp hoàn toàn mới.

Diệp Phi nhìn đống củi rơi vãi dưới chân Lăng Tiêu, không nhịn được mà nhíu mày mắng:

“Cái thằng này, hậu đậu thế không biết! Cầm bó củi cũng không xong. Thôi, dọn dẹp đi rồi ra vườn hái cho ta mấy cọng hành lá. Nhớ nhổ cả rễ nhé, hành này phải giữ lại rễ, đem trồng xuống đất thì nó mới mọc lại vụ sau được. Cái gì cũng phải có đầu có đuôi, có nhân có quả, chứ ăn xổi ở thì, cắt ngọn bỏ rễ thì lấy đâu ra mà ăn mãi?”

Hắn chỉ đơn giản là muốn tiết kiệm, dạy đồ đệ cách làm nông bền vững, tránh lãng phí hạt giống hành lá quý giá mà hắn khó khăn lắm mới trồng được.

Nhưng Lăng Tiêu nghe xong, lồng ngực phập phồng liên tục, hai mắt đỏ hoe.

*Nhổ cả rễ! Giữ lại rễ mới mọc lại vụ sau!*

*Cái gì cũng phải có đầu có đuôi, có nhân có quả!*

“Sư phụ… ngài đang nhắc nhở con về mối thù diệt môn của Thần Triều sao?” Lăng Tiêu thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một luồng sát ý ngập trời nhưng nhanh chóng bị hắn áp chế xuống. “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc! Kẻ thù của con, nếu không tiêu diệt tận gốc rễ nhân quả của chúng, thì chúng sẽ như hành lá, mùa sau lại mọc lên gây họa cho thế gian! Sư phụ đang gián tiếp cho phép con hạ sơn, triệt để kết thúc đoạn nhân quả đẫm máu này!”

Hắn hít một hơi thật sâu, quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh trước sự ngơ ngác của Diệp Phi:

“Đệ tử đã hiểu rõ dụng ý của Sư phụ! Đệ tử nhất định sẽ nhổ tận gốc, giữ lại ‘rễ’ của chính mình, tuyệt đối không để nhân quả dây dưa làm bẩn nông trang!”

Diệp Phi ngơ ngác nhìn Lăng Tiêu đang quỳ dưới đất.

“Ơ cái thằng này… Ta bảo con đi hái mấy cọng hành lá, tự nhiên quỳ lạy cái gì? Lại còn nhổ cỏ tận gốc cái gì nữa? Tu tiên nhiều quá hóa rồ rồi à?” Diệp Phi gãi gãi đầu, cảm thấy bất lực vô cùng.

Đồ đệ của hắn, đứa thì suốt ngày ngồi thiền mặt mày ủ rũ như mất sổ gạo, đứa thì hở ra một tí là quỳ lạy xưng tội, nói những lời cao siêu huyền bí mà hắn nghe chẳng hiểu mô tê gì. Đúng là không có ai bình thường cả!

“Thôi đi đi, hái nhanh lên không trứng chín quá thì mất ngon.” Diệp Phi xua tay, tỏ ý xua đuổi.

“Tuân lệnh sư phụ!” Lăng Tiêu đứng bật dậy, khí thế hiên ngang bước ra vườn rau. Nhưng trong mắt hắn lúc này, vườn rau không còn là vườn rau nữa, mà là một chiến trường nhân quả vĩ đại, nơi hắn sẽ dùng thanh rìu rỉ sét để chém đứt mọi xiềng xích của quá khứ.

***

Bên ngoài hàng rào tre của nông trang, Càn Khôn Tử đang cầm chiếc chổi tre quét dọn sân vườn.

Vị Chưởng môn cao cao tại thượng của Huyền Thiên Thánh Địa, người từng một tay che trời ở phương Bắc, giờ đây đang mặc một bộ đạo bào thô sơ bám đầy bụi đất. Lão không dám sử dụng một chút chân nguyên nào, chỉ dùng sức lực cơ thể thuần túy để quét từng chiếc lá rụng trên nền đất ẩm. Mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt già nua, râu tóc bạc phơ của lão giờ bám đầy bụi đất, trông chẳng khác nào một lão gia bộc tội nghiệp.

Đại Hắc nằm dưới gốc cây mận cổ thụ gần đó, một mắt nhắm một mắt mở canh chừng lão. Mỗi lần Càn Khôn Tử quét hơi mạnh tay làm bụi bay lên, Đại Hắc lại khẽ “hừ” một tiếng qua mũi.

Chỉ một tiếng “hừ” nhẹ không chút lực lượng đó thôi cũng khiến linh hồn của Càn Khôn Tử run rẩy dữ dội, đan điền Độ Kiếp Kỳ của lão như muốn rạn nứt ra làm đôi. Lão vội vàng giảm nhẹ lực tay, động tác quét dọn trở nên nhẹ nhàng, uyển chuyển như đang vuốt ve bảo vật dễ vỡ nhất thế gian.

Đúng lúc này, những lời nói của Diệp Phi từ trong bếp truyền ra ngoài sân.

Dù nông trang có trận pháp che giấu thiên cơ, nhưng đối với một đại năng Độ Kiếp Kỳ như Càn Khôn Tử, khi Tiên Tôn cố tình không che giấu lời nói của mình, lão làm sao có thể không nghe thấy?

*”Cái gì cũng phải có đầu có đuôi, có nhân có quả…”*

Giọng nói trầm thấp, lười biếng nhưng mang theo sự uy nghiêm tối cổ của Diệp Phi lọt vào tai Càn Khôn Tử, vang vọng như tiếng sấm truyền từ thời hỗn độn khai thiên lập địa.

Càn Khôn Tử run bắn người, chiếc chổi tre suýt chút nữa rơi khỏi bàn tay già nua.

“Nhân quả… Đầu đuôi…”

Lão trợn tròn mắt, nhìn đống phân bón bốc mùi đằng xa, rồi nhìn cái chổi tre trong tay mình, trong lòng dâng lên một nỗi thông suốt kinh hoàng.

“Tiên Tôn đang dùng lời răn đe ta! Huyền Thiên Thánh Địa ta trước đây vì tham lam tài nguyên của nông trang mà mạo phạm ngài ấy, đó là ‘Nhân’ xấu. Nay ta phải ở đây quét sân chuộc tội, làm việc cực nhọc, đó là ‘Quả’ lành để hóa giải! Nếu ta không thành tâm gánh vác cái quả này, ngài ấy sẽ ‘nhổ tận gốc’ cả Huyền Thiên Thánh Địa như nhổ hành lá!”

Nghĩ đến cảnh tượng cả tông môn hàng vạn năm cơ nghiệp bị vị Thái Sơ Chi Chủ này nhẹ nhàng “nhổ tận gốc” như nhổ một cọng hành lá vô hại, Càn Khôn Tử sợ đến mức mật muốn vỡ vụn. Lão vội vàng hướng về phía gian bếp quỳ sụp xuống đất bùn ẩm ướt, dập đầu lia lịa:

“Tiền bối bớt giận! Vãn bối đã biết sai! Vãn bối nguyện ý dùng cả đời này để quét dọn nông trang, làm trâu làm ngựa cho tiền bối để hoàn trả đoạn nhân quả này! Xin tiền bối đại từ đại bi, đừng nhổ tận gốc Huyền Thiên Thánh Địa của vãn bối!”

Xích Dương Tử đứng đằng xa gác cổng, thấy Chưởng môn sư huynh của mình đột nhiên quỳ lạy đống đất rên rỉ, cũng sợ hãi quỳ theo, mồm miệng lắp bắp không ra hơi, mặt cắt không còn giọt máu.

Nghe thấy tiếng la hét thảm thiết ngoài sân làm mất đi sự yên tĩnh của buổi sáng, Diệp Phi thò đầu ra cửa bếp, nhìn thấy hai lão già bận đồ rách rưới đang quỳ lạy dưới đất bùn, mặt mũi lấm lem như hai kẻ ăn mày.

Diệp Phi đen mặt, tức giận quát lớn:

“Này! Hai cái lão già kia! Có thôi đi không hả? Ta đã bảo là không thu tiền đất, cũng không cần các người làm bảo vệ rồi! Sáng ngày ra cứ la hét om sòm, quỳ lạy lung tung ngoài sân làm cái gì? Có để cho ai yên ổn ăn bữa sáng không hả? Còn la hét nữa là ta thả chó ra đuổi cổ cả lũ đi đấy!”

Hắn bực mình thật sự. Mấy lão già này chắc chắn là bị tâm thần phân liệt do tu luyện sai phương pháp rồi. Tự nhiên kéo đến đây đòi đất, xong bị con chó nhà hắn dọa cho một trận thì hóa điên, giờ cứ bám lấy nông trang của hắn đòi làm nô bộc, quét sân gác cổng. Hắn chỉ muốn yên tĩnh trồng rau thôi mà, sao cứ có mấy kẻ dở hơi đến làm phiền thế này?

Càn Khôn Tử nghe thấy tiếng quát mắng của Diệp Phi, không những không giận dữ hay nhục nhã, ngược lại trong lòng mừng rỡ như điên, cảm giác như vừa được đại xá từ cõi chết trở về.

“Tiên Tôn quát mắng ta! Ngài ấy quát ta tức là ngài ấy vẫn còn muốn dùng ta, vẫn cho ta cơ hội chuộc tội! Nếu ngài ấy im lặng thở dài… thì Huyền Thiên Thánh Địa đã biến mất khỏi lịch sử từ lâu rồi!”

Lão vội vàng dập đầu thêm cái nữa, giọng run rẩy: “Vãn bối câm mồm ngay! Vãn bối tuyệt đối không dám làm phiền Tiên Tôn ăn sáng!”

Nói rồi, Càn Khôn Tử vội vàng ra hiệu cho Xích Dương Tử ngậm miệng. Hai người rón rén đứng dậy cầm chổi quét tiếp, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ nào, cứ như hai bóng ma đang trôi nổi ngoài sân vườn.

***

Trong bếp, Tô Thanh Dao đã nhóm lửa xong, ngọn lửa đỏ hồng liếm nhẹ vào đáy nồi đất. Nước trong nồi sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút.

Diệp Phi đặt bát trứng chưng thịt băm đã được trộn đều vào xửng hấp, rồi đậy vung lại.

Lăng Tiêu lúc này đã mang hành lá về. Hắn cẩn thận rửa sạch từng cọng hành dưới vòi nước, rồi đặt lên thớt thái nhỏ. Hắn làm việc cực kỳ tỉ mỉ, mỗi nhát dao thái hành đều chứa đựng một tia kiếm ý sắc bén vô song, thái hành mà cứ như đang chém đứt các sợi tơ nhân quả của vạn giới.

Một lát sau, món trứng chưng thịt băm đã hoàn thành.

Diệp Phi dùng một chiếc giẻ lau lót tay, cẩn thận nhấc nắp vung ra.

Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là mùi thơm ngào ngạt của trứng chín quyện với vị béo của thịt băm và hương thơm nồng của hành hoa.

Nhưng đối với ba vị đồ đệ đang đứng vây quanh, làn khói trắng kia khi bay lên không trung bỗng chốc ngưng tụ thành hình ảnh một con Thần Phượng chín đuôi đang sải cánh bay lượn, xung quanh là vô số đạo tắc hỏa hệ rực rỡ quấn quýt, phát ra những tiếng kêu vang vọng thiên hạ. Nhưng ngay khi hình ảnh Thần Phượng định cất tiếng gáy chấn động vạn giới, Diệp Phi tùy ý cầm chiếc thìa gỗ gõ nhẹ vào thành bát sành:

“Được rồi, dọn ra bàn ăn thôi. Thơm phức thế này cơ mà.”

*Bốp!*

Cái gõ nhẹ kia trực tiếp đánh tan hình ảnh Thần Phượng khổng lồ, ép toàn bộ dị tượng và đạo tắc hỏa hệ thu mình lại vào trong bát trứng chưng vàng óng, rắc đầy hành hoa xanh mướt.

“Sư phụ quả nhiên là muốn chúng ta ăn một cách khiêm tốn, không được để lộ thiên cơ ra ngoài.” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, nuốt nước bọt ực một cái, trong lòng đầy kính phục trước sự tinh tế của sư phụ.

Bốn thầy trò ngồi quanh chiếc bàn tre nhỏ kê giữa gian nhà tranh.

Diệp Phi múc cho mỗi đồ đệ một thìa lớn trứng chưng thịt băm vào bát cơm của họ.

“Ăn đi, trứng chưng thịt băm nóng hổi là ngon nhất. Dao Dao ăn nhiều vào cho hồng hào mặt mũi, dạo này trông con gầy đi đấy. Tiêu nhi, Vân Thư cũng ăn đi, đừng có khách sáo.” Diệp Phi vui vẻ nói, tự mình xúc một thìa lớn bỏ vào miệng. “Ừm, ngon thật! Trứng gà đột biến này béo ngậy, lại có vị ngọt thanh rất lạ, khác hẳn trứng gà phàm trần.”

Ba vị đồ đệ nhìn bát cơm của mình, tay run rẩy cầm thìa gỗ.

Tô Thanh Dao múc một miếng trứng nhỏ bỏ vào miệng, nhắm mắt lại thưởng thức.

*UỲNH!!!*

Ngay khi miếng trứng chạm vào đầu lưỡi, một luồng hỏa năng ấm áp, thuần khiết vô biên lập tiếp bùng nổ trong cơ thể nàng. Chân nguyên vừa tiêu hao của nàng không những được hồi phục hoàn toàn trong tích tắc, mà huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người nàng còn bắt đầu gầm thét, điên cuồng tiến hóa!

Những phong ấn huyết mạch cổ xưa nhất của Yêu tộc Thái Cổ liên tục bị phá vỡ dưới sức nóng của luồng hỏa đạo chí cao này.

Tô Thanh Dao trợn tròn mắt, hai má đỏ bừng lên như lửa đốt, trên đầu nàng loáng thoáng xuất hiện hư ảnh của chín cái đuôi hồ ly rực lửa đang uốn lượn. Nàng vội vàng gồng mình trấn áp, không dám để lộ ra bất kỳ sơ hở nào trước mặt sư phụ.

“Cơ duyên này… quá mức nghịch thiên rồi!” Tô Thanh Dao gào thét trong lòng. Sư phụ chỉ dùng một quả trứng gà mà đã giúp nàng giải quyết vấn đề nan giải của huyết mạch suốt vạn năm qua!

Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư cũng ăn một miếng trứng.

Lăng Tiêu cảm thấy một luồng kiếm ý sắc bén như muốn xé rách kinh mạch của mình, nhưng ngay sau đó lại được một dòng năng lượng ôn hòa từ bát trứng bao bọc, giúp đan điền của hắn mở rộng thêm gấp đôi. Cảnh giới Chúc Đồng Cảnh của hắn vốn đã vững chắc, nay lại càng thêm kiên cố, xương cốt phát ra tiếng kêu giòn giã như tiếng gõ trống đồng Đông Sơn, lấp lánh ánh kim loại đồng cổ kính dưới da thịt.

Mộc Vân Thư thì cảm thấy đầu óc thanh tỉnh chưa từng có, vô số trận pháp cổ đại phức tạp hiện lên trong tâm trí hắn, tự động sắp xếp thành một hệ thống hoàn chỉnh, giúp hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về quy luật thời không.

Nhưng vì luồng sức mạnh này quá lớn, ba người ăn xong một miếng liền phải nhắm mắt, vận công điên cuồng để tiêu hóa, mặt mũi ai nấy đều đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng, biểu cảm cực kỳ nghiêm trọng như đang đứng trước đại địch.

Diệp Phi nhìn ba đứa đồ đệ, không khỏi cạn lời, đặt bát đũa xuống bàn.

“Này, các con làm sao thế? Ăn trứng chưng thôi mà sao mặt mũi cứ như đang gánh tạ thế kia? Đã bảo là ăn nóng mới ngon, sao cứ ăn một miếng lại dừng lại rặn đỏ cả mặt thế?”

Hắn lắc đầu, thở dài một hơi đầy ngán ngẩm:

“Ăn uống mà cứ như đi đày thế này thì làm sao hấp thụ được chất dinh dưỡng? Để nguội là tanh lòm, mất hết cả chất đấy nhé!”

*Tanh lòm? Mất hết cả chất?*

Ba vị đồ đệ nghe vậy, trong lòng chấn động mạnh, như ngộ ra một đạo lý sâu sắc.

“Quả là như thế! Sư phụ đang cảnh báo chúng ta!” Lăng Tiêu thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dài. “Cơ duyên vĩ đại này chỉ có tác dụng tốt nhất khi còn ‘nóng’ – tức là ngay lúc này, khi đạo vận vẫn còn hoạt động mạnh mẽ! Nếu chúng ta không lập tức luyện hóa triệt để, để nó ‘nguội’ đi, thì luồng năng lượng này sẽ biến chất, trở thành phế thải và hủy hoại cơ thể chúng ta!”

“Sư phụ đang đốc thúc chúng ta phải lập tức đột phá, không được chần chừ, không được lãng phí bất kỳ giây phút nào!” Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng đồng thời nảy ra suy nghĩ này, ánh mắt rực cháy quyết tâm.

Thế là, không ai bảo ai, cả ba người điên cuồng xúc trứng chưng ăn lấy ăn để, vừa ăn vừa vận chuyển công pháp đến mức tối đa. Sức mạnh hỏa đạo và nhân quả luân hồi cuồn cuộn chảy trong người họ, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ dị: ba người ngồi ăn cơm mà xung quanh không gian vặn vẹo, hào quang ngũ sắc lập lòe, nhưng tất cả đều bị áp chế tuyệt đối dưới mái nhà tranh đơn sơ của Diệp Phi.

Diệp Phi nhìn cảnh tượng này, chỉ biết cười trừ, lắc đầu ngán ngẩm:

“Đúng là mấy đứa trẻ háu ăn. Vừa nãy còn mặt nhăn mày nhó, giờ lại tranh nhau ăn như chết đói năm mươi năm không bằng. Thôi, ăn nhiều vào cho mau lớn, dạo này làm việc vất vả rồi.”

Hắn vui vẻ ăn nốt phần cơm của mình, lòng thầm nghĩ: “Nuôi mấy đứa này tuy hơi tốn cơm tốn gạo, lại còn hay dở hơi, nhưng được cái ngoan ngoãn, biết nghe lời. Cuộc sống phàm nhân bình yên thế này cũng không đến nỗi tệ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8