Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 20: Sư phụ thở dài

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:10:58 | Lượt xem: 3

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn chưa kịp tan, những sợi nắng đầu tiên đã lách qua kẽ lá, rọi xuống mái tranh nghèo của nông trang.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi giường. Hắn mặc bộ quần áo vải thô bạc màu, ống quần vẫn xắn cao quá bắp chân như thói quen của một nông dân thực thụ. Việc đầu tiên hắn làm sau khi thức dậy không phải là vận chuyển chân khí, cũng không phải là cảm ứng thiên địa, mà là cầm chiếc rổ tre nhỏ, lạch bạch đi về phía góc sân.

Mục tiêu của hắn: Chuồng gà.

Mấy ngày nay, dạ dày của Diệp Phi đang biểu tình dữ dội. Hắn thèm một bát cháo nóng có đập thêm quả trứng gà tươi, hoặc đơn giản là một đĩa trứng ốp la rìa cháy cạnh, rưới thêm chút nước tương tỏi ớt. Thế nhưng, cuộc đời gieo neo luôn biết cách trêu ngươi lòng người.

Hắn đứng trước chuồng gà, nhìn vào bên trong.

Trống rỗng.

Không có một quả trứng nào. Chỉ có con gà mái lông đỏ rực tên Tiểu Hồng đang rụt cổ vào cánh, hai mắt lim dim, bộ dạng lười biếng đến mức ngứa mắt.

Diệp Phi chống nạnh, nhìn chằm chằm vào con gà, lồng ngực phập phồng. Hắn khẽ thở dài một tiếng, giọng điệu tràn đầy sự bất lực và sầu não:

“Haizzz…”

Tiếng thở dài này không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh của buổi sớm, nó lại vang lên vô cùng rõ rệt. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là sự thất vọng của một kẻ thèm ăn nhưng bị hụt hẫng. Nhưng đối với những tồn tại khác trong nông trang, tiếng thở dài này chẳng khác nào một tiếng sấm sét nổ vang giữa trời quang, trực tiếp đánh thẳng vào thần hồn của họ.

Phía sau cánh cửa bếp, Tô Thanh Dao đang bưng một rổ rau cải vừa rửa sạch. Nghe thấy tiếng thở dài của sư phụ, toàn thân nàng bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt phượng vốn dĩ trong veo như nước hồ thu lập tức co rụt lại, trái tim đập thình thịch liên hồi như nổi trống.

Sư phụ thở dài!

Một tồn tại vĩ đại, vượt ngoài vòng sinh tử, chưởng quản trật tự sơ khai của vạn giới như sư phụ, lại có thể thở dài sao?

Trong ký ức của Tô Thanh Dao, mỗi lần Diệp Phi thở dài, thế gian chắc chắn sẽ có biến động kinh hoàng. Lần trước ngài ấy thở dài vì ruộng dưa, một phần ba quân đội Vực Ngoại Thiên Ma lập tức bốc hơi khỏi dòng thời gian. Lần này, tiếng thở dài lại hướng về phía chuồng gà.

“Không xong rồi!” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. “Sư phụ đang bất mãn! Ngài ấy đang trách phạt mình!”

Nàng là người được giao nhiệm vụ chăm sóc chuồng gà, cho gà ăn mỗi ngày. Việc Tiểu Hồng không chịu đẻ trứng suốt ba ngày qua, đối với Diệp Phi mà nói, chính là sự tắc trách của nàng. Nếu để cơn giận của vị Thái Sơ Chi Chủ này bùng phát, đừng nói là nàng, ngay cả toàn bộ Yêu tộc Thái Cổ phía sau lưng nàng cũng gánh không nổi hậu quả này!

Diệp Phi lầm bầm một mình, giọng nói đầy oán trách:

“Nuôi tốn cơm tốn thóc. Ngày nào cũng ăn một đống cám ngon, vậy mà một quả trứng cũng không chịu nặn ra. Hay là thịt luôn cho rồi? Làm món gà luộc chấm muối tiêu chanh chắc cũng được một bữa ra trò.”

Nghe đến từ “thịt luôn”, con gà mái Tiểu Hồng vốn đang giả vờ ngủ bỗng nhiên run bắn lên. Sợi lông vũ màu đỏ rực trên đỉnh đầu nó dựng đứng như gặp phải thiên địch. Nó là ai chứ? Nó là Thái Sơ Thần Phượng, thủy tổ của vạn điểu! Thế nhưng dưới áp lực vô hình từ lời nói của Diệp Phi, nó cảm thấy nếu mình không đẻ nổi trứng, ngày mai chắc chắn sẽ nằm gọn trong nồi nước sôi của vị “người phàm” này.

Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm, ném chiếc rổ tre sang một bên rồi lững thững đi về phía bể nước để rửa mặt, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm về sự vô dụng của gia cầm thời nay.

Ngay khi bóng dáng Diệp Phi vừa khuất sau góc nhà, Tô Thanh Dao lập tức ném rổ rau xuống đất, dùng tốc độ nhanh nhất đời mình lao thẳng vào chuồng gà.

“Tiểu Hồng! Ngươi điên rồi sao?!”

Tô Thanh Dao nắm lấy hai cánh của con gà mái, lắc mạnh. Gương mặt khuynh quốc khuynh thành của nàng lúc này đầy vẻ hoảng hốt, không còn chút phong thái nào của một công chúa Yêu tộc.

“Ngươi có biết sư phụ vừa nói gì không? Ngài ấy muốn thịt ngươi! Thịt ngươi đó! Ngươi muốn kéo cả ta và cái nông trang này xuống địa ngục cùng ngươi sao?!”

Tiểu Hồng bị lắc đến mức hoa mắt chóng mặt, vội vàng vỗ cánh, truyền âm bằng thần thức vào đầu Tô Thanh Dao với giọng điệu vô cùng uất ức:

“Thánh nữ! Cô tưởng bản tôn muốn thế chắc? Bản tôn là Thần Phượng, mỗi lần đẻ trứng là một lần ngưng tụ bản nguyên Hỏa đạo tinh thuần nhất thế gian! Đâu phải như lũ gà phàm trần ngoài kia, cứ ăn cám là đẻ được!”

“Vậy tại sao ba ngày nay ngươi không đẻ?!” Tô Thanh Dao nghiến răng hỏi dồn, ánh mắt sắc lẹm.

“Còn chẳng phải tại đám kiến hôi dưới chân núi kia sao?!” Tiểu Hồng tức tối đập cánh, chỉ mỏ về phía dưới sườn núi Tản Viên. “Mấy ngày nay, đám tu sĩ của cái gì mà Huyền Thiên Thánh Địa cứ lởn vởn dưới kia. Chúng dựng lều, quỳ lạy, rồi lại còn không ngừng phóng thích thần thức dò la. Tuy chúng không dám bước vào phạm vi nông trang, nhưng khí tức hỗn loạn của chúng đã làm nhiễu loạn thiên địa linh mạch xung quanh đây! Bản tôn đang ở giai đoạn ngưng tụ hỏa thai, bị chúng làm phiền đến mức suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, làm sao mà đẻ được?!”

Tô Thanh Dao nghe vậy, đôi mắt híp lại, sát khí lạnh lẽo bỗng chốc bùng lên.

Hóa ra là do đám người của Huyền Thiên Thánh Địa!

Sư phụ đã từ bi tha mạng cho bọn họ, thậm chí còn ngầm đồng ý cho tên chưởng môn Càn Khôn Tử ở lại làm chân quét dọn dưới chân núi để chuộc lỗi. Vậy mà đám rác rưởi này lại dám làm phiền đến giấc ngủ của Thần Phượng, gián tiếp làm hỏng bữa sáng của sư phụ!

“Được lắm… dám làm sư phụ phải thở dài, các ngươi chán sống rồi!”

Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu, xoay người bước ra ngoài. Nàng liếc nhìn về phía Đại Hắc đang nằm bò dưới gốc cây mận, khẽ nói:

“Đại Hắc tiền bối, trông chừng sư phụ giúp ta. Ta xuống núi giải quyết một chút rác rưởi.”

Đại Hắc lười biếng hé mở một con mắt, khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng như một lời đồng ý, rồi lại tiếp tục gục đầu xuống ngủ. Đối với nó, chỉ cần không có kẻ nào xông vào làm phiền giấc ngủ trưa của Diệp Phi, những chuyện khác nó hoàn toàn không quan tâm.

Tô Thanh Dao không chần chừ thêm một giây nào. Thân hình nàng hóa thành một vệt hồng quang cực nhanh, xé rách màn sương sớm, lao thẳng xuống chân núi Tản Viên Thần Sơn.

***

Dưới chân núi, trong một doanh trại tạm thời được dựng lên bằng những tấm lụa gấm quý giá, bầu không khí đang vô cùng căng thẳng.

Càn Khôn Tử mặc một bộ đạo bào xộc xệch, gương mặt tái nhợt, liên tục đi qua đi lại trong trướng. Sư đệ của lão, Xích Dương Tử, cùng một đám trưởng lão nòng cốt của Huyền Thiên Thánh Địa đang quỳ rạp dưới đất, không một ai dám thở mạnh.

“Tìm thấy chưa?! Đã tìm thấy thứ ta yêu cầu chưa?!” Càn Khôn Tử gầm lên, giọng nói khàn đặc vì lo lắng.

“Báo… báo cáo chưởng môn…” Một vị trưởng lão run rẩy dâng lên một chiếc hộp bằng ngọc thạch màu đỏ rực. “Chúng ta đã lật tung toàn bộ kho bảo vật của thánh địa, thậm chí còn phái người đến các đấu giá hội lớn nhất phương Bắc trong đêm qua. Cuối cùng… cuối cùng cũng tìm được một gốc ‘Cửu Dương Thần Thảo’ mười vạn năm này. Đây là thánh dược hệ hỏa tối cao, có thể giúp tu sĩ ngưng tụ hỏa linh thể…”

Càn Khôn Tử giật lấy chiếc hộp ngọc, mở ra xem. Một luồng nhiệt lượng nồng nặc kèm theo ánh sáng đỏ rực lập tức tràn ngập gian trướng. Lão thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại nghiến răng mắng:

“Chỉ có một gốc?! Các ngươi làm ăn kiểu gì thế hả?! Có biết vị tồn tại trên đỉnh núi kia vĩ đại thế nào không? Một gốc thần thảo này, e rằng ngay cả làm gia vị cho món ăn của ngài ấy cũng không xứng! Chúng ta muốn biểu thị lòng trung thành, muốn mạng sống của cả tông môn được bảo toàn, thì phải dâng lên thứ tốt nhất!”

Xích Dương Tử ở bên cạnh rụt cổ, khẽ khuyên nhủ:

“Sư huynh, bớt giận. Vị Tiên Tôn kia vốn thích cuộc sống phàm trần, phản phác quy chân. Chúng ta mang những thứ quá rực rỡ đến, ngộ nhỡ làm ngài ấy phật ý thì sao? Chi bằng cứ từ từ…”

“Từ từ cái đầu ngươi!” Càn Khôn Tử tát thẳng vào đầu Xích Dương Tử một cái đau điếng. “Ngươi có biết sáng nay ta cảm ứng được cái gì không? Một tiếng thở dài! Từ đỉnh núi truyền xuống một tiếng thở dài kinh thiên động địa! Toàn bộ thiên cơ của phương Bắc trong một tích tắc đó đã hoàn toàn bị đảo lộn! Ta bấm ngón tay tính toán, phát hiện ra vận mệnh của Huyền Thiên Thánh Địa chúng ta đang treo trên sợi tóc! Chắc chắn là Tiên Tôn đang không hài lòng với thái độ của chúng ta!”

Đám trưởng lão nghe vậy thì mặt cắt không còn một giọt máu. Tiếng thở dài của Thái Sơ Chi Chủ? Đó chẳng phải là điềm báo của sự diệt vong sao?

Đúng lúc bọn họ đang hoảng loạn tột độ, một luồng uy áp lạnh lẽo, mang theo mị lực yêu dị tột cùng bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, trực tiếp ép sập toàn bộ doanh trướng bằng gấm vóc.

*Uỳnh!*

Doanh trướng nổ tung thành trăm mảnh. Một bóng người thon thả, mặc trường y màu đỏ rực như lửa, đạp trên hư không bước xuống. Mái tóc dài bay múa trong gió, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí lạnh thấu xương.

Tô Thanh Dao xuất hiện.

“Thánh… Thánh nữ!” Càn Khôn Tử kinh hãi, lập tức quỳ sụp xuống đất, trán chạm sát đất. “Vãn bối Càn Khôn Tử, bái kiến Thánh nữ! Không biết Thánh nữ giá lâm, có điều chi chỉ giáo?”

Xích Dương Tử và đám trưởng lão cũng vội vàng dập đầu lia lịa, không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào dung nhan của nàng. Họ biết rõ, vị mỹ nhân trước mặt này tuy chỉ là nhị đồ đệ của Tiên Tôn, nhưng nàng mang trong mình huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ đã thức tỉnh, tu vi sâu không thấy đáy, lại là người thân cận bên cạnh Thái Sơ Chi Chủ. Một lời nói của nàng có thể quyết định sự sinh tử của cả tông môn bọn họ.

Tô Thanh Dao đáp xuống đất, đôi giày thêu hoa dẫm lên đống đổ nát của doanh trướng. Nàng khoanh tay trước ngực, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết vạn năm:

“Càn Khôn Tử, ngươi có biết tội của mình không?”

Càn Khôn Tử run bắn người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lắp bắp:

“Vãn bối… vãn bối vô tri! Xin Thánh nữ minh thị! Vãn bối rốt cuộc đã làm sai điều gì khiến Tiên Tôn và Thánh nữ phiền lòng?”

“Các ngươi dựng lều ở đây, rầm rộ kéo người đến, khí tức hỗn loạn làm nhiễu loạn thiên địa linh mạch của Tản Viên Thần Sơn!” Tô Thanh Dao bước tới một bước, uy áp bùng nổ khiến mặt đất xung quanh nứt toác. “Tiểu Hồng của sư phụ vì các ngươi làm ồn mà không thể ngưng tụ hỏa thai, ba ngày nay không đẻ được quả trứng nào! Sư phụ sáng nay đã phải thở dài! Ngài ấy thậm chí còn muốn thịt luôn cả Tiểu Hồng để ăn sáng! Ngươi nói xem, cái tội làm phiền đến bữa sáng của sư phụ, các ngươi gánh nổi không?!”

Nghe đến đây, Càn Khôn Tử suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Hóa ra… hóa ra tiếng thở dài chấn động thiên cơ sáng nay của vị Tiên Tôn kia, là vì… không có trứng gà ăn sáng?!

Và nguyên nhân là do sự hiện diện của bọn họ làm ảnh hưởng đến con gà mái kia?!

*Trời đất ơi!* Càn Khôn Tử gào thét trong lòng. Đó đâu phải là con gà mái bình thường! Đó là Thái Sơ Thần Phượng! Một tồn tại cấp thủy tổ mà bọn họ chỉ được nghe trong truyền thuyết cổ xưa nhất! Vậy mà vị Tiên Tôn kia lại nuôi nó để… lấy trứng ăn sáng? Và bây giờ, vì bọn họ làm phiền, Thần Phượng không đẻ được trứng, Tiên Tôn nổi giận!

Đây quả thực là tội danh diệt môn diệt thế!

“Thánh nữ tha mạng! Tiên Tôn tha mạng!” Càn Khôn Tử dập đầu đến mức trán chảy máu, giọng nói run rẩy kịch liệt. “Chúng ta thực sự không cố ý! Chúng ta chỉ muốn canh giữ chân núi, bày tỏ lòng trung thành với Tiên Tôn mà thôi! Chúng ta không biết việc này lại ảnh hưởng đến Thần Phượng tiền bối!”

Lão vội vàng dâng chiếc hộp ngọc chứa Cửu Dương Thần Thảo lên bằng hai tay, đầu vẫn cúi sát đất:

“Đây… đây là Cửu Dương Thần Thảo mười vạn năm mà chúng ta vừa tìm được! Xin Thánh nữ mang về dâng cho Thần Phượng tiền bối bồi bổ! Chỉ xin Tiên Tôn bớt giận, xin Thánh nữ khai ân!”

Tô Thanh Dao nhìn chiếc hộp ngọc trong tay Càn Khôn Tử. Nàng khẽ vẫy tay, chiếc hộp lập tức bay vào tay nàng. Mở nắp hộp ra, cảm nhận được luồng hỏa nguyên lực tinh thuần bên trong, ánh mắt nàng mới khẽ dịu lại một chút.

“Cửu Dương Thần Thảo mười vạn năm…” Nàng lẩm bẩm. “Thứ này tuy đối với sư phụ chỉ là cỏ rác, nhưng đối với Tiểu Hồng lúc này quả thực là một chất xúc tác tốt để ngưng tụ hỏa thai.”

Nàng đóng nắp hộp lại, liếc nhìn Càn Khôn Tử đang run rẩy dưới đất, lạnh lùng ra lệnh:

“Thu dọn toàn bộ cái đống rác rưởi này của các ngươi ngay lập tức! Từ nay về sau, cấm tất cả các ngươi phóng thích bất kỳ luồng thần thức nào trong phạm vi mười vạn dặm quanh Tản Viên Thần Sơn! Kẻ nào dám làm ồn, dám để một tia tạp niệm lọt lên đỉnh núi… ta sẽ tự tay lột da, rút xương kẻ đó!”

“Vâng! Vâng! Chúng vãn bối tuân mệnh! Sẽ thu dọn ngay lập tức!” Càn Khôn Tử như nhặt lại được mạng sống từ quỷ môn quan, vội vàng gật đầu như giã tỏi.

Tô Thanh Dao không thèm nhìn bọn họ thêm một lần nào nữa. Nàng xoay người, hóa thành một vệt hồng quang, mang theo chiếc hộp ngọc biến mất vào màn sương mù trên đỉnh núi.

Dưới chân núi, Càn Khôn Tử ngã ngồi xuống đất, thở hồng hộc như người vừa chết đuối được vớt lên. Lão nhìn Xích Dương Tử, giọng nói vẫn còn run rẩy:

“Mau… mau thu dọn đồ đạc! Rút lui ra xa mười vạn dặm! Không… trăm vạn dặm! Lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực này, không cho bất kỳ kẻ nào, ngay cả một con ruồi tu chân, lọt vào phạm vi Tản Viên Thần Sơn!”

“Rõ! Rõ! Chưởng môn!” Xích Dương Tử và đám trưởng lão vội vàng cuống cuồng hành động, không dám chậm trễ dù chỉ một giây.

***

Trên đỉnh núi Tản Viên, Tô Thanh Dao đáp xuống trước chuồng gà.

Tiểu Hồng thấy nàng quay lại, lập tức thò đầu ra, hai mắt sáng lên khi ngửi thấy mùi hương của Cửu Dương Thần Thảo.

“Thế nào? Mang đồ bổ về cho bản tôn rồi chứ?”

Tô Thanh Dao mở hộp ngọc, lấy ra gốc thần thảo màu đỏ rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng kinh người. Nàng không nói hai lời, dùng chân nguyên nghiền nát gốc thần thảo thành một thứ bột mịn màu đỏ, sau đó trộn đều vào khay cám phàm trần của Tiểu Hồng.

“Ăn đi! Sư phụ sắp rửa mặt xong rồi đấy. Nếu trong vòng nửa canh giờ nữa ngươi không đẻ ra trứng, ta sẽ là người đầu tiên nhóm lửa dưới nồi nước sôi của sư phụ!” Tô Thanh Dao nghiến răng đe dọa.

Tiểu Hồng rùng mình một cái, không dám chậm trễ, lập tức mổ lia lịa vào khay thức ăn.

*Cửu Dương Thần Thảo* mười vạn năm kết hợp với những hạt ngô, cọng rau phàm trần (thực chất chứa đựng hỗn độn khí do Diệp Phi trồng) đi vào bụng Thần Phượng. Trong tích tắc, một luồng hỏa diễm cực kỳ khủng khiếp bùng lên từ bên trong cơ thể Tiểu Hồng.

“Nóng… nóng quá! Bản nguyên của bản tôn đang bùng nổ!” Tiểu Hồng kêu lên một tiếng thất thanh, toàn thân nó bỗng chốc được bao phủ bởi một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, nhiệt độ cao đến mức không gian xung quanh chuồng gà bắt đầu vặn vẹo, có dấu hiệu tan chảy.

Tô Thanh Dao biến sắc. Nếu để ngọn lửa này lan ra ngoài, chuồng gà rách nát của sư phụ sẽ bị thiêu rụi, và điều đó chắc chắn sẽ làm Diệp Phi nổi giận vì mất tài sản.

“Đại Hắc tiền bối! Giúp một tay!” Nàng hét lên.

Từ gốc cây mận, Đại Hắc khẽ thở dài một tiếng dường như vô cùng ngán ngẩm trước sự ồn ào của đám hậu bối. Nó khẽ vẫy cái đuôi đen của mình một cái.

*Vút!*

Một luồng gợn sóng vô hình, mang theo quy luật không gian tối cao lập tức bao phủ lấy toàn bộ chuồng gà, cô lập hoàn toàn nhiệt lượng và ánh sáng bên trong, không để một tia lửa nào lọt ra ngoài phạm vi một mét.

Tô Thanh Dao thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng biết thế vẫn chưa đủ. Tiểu Hồng đang ở thời khắc mấu chốt để khai mở hỏa thai, nếu thiếu đi sự dẫn dắt của một ý chí mạnh mẽ, hỏa lực có thể bị phân tán.

Nàng không do dự, lập tức cắn đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết chứa đựng huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ cổ xưa. Nàng bắt đầu di chuyển thân hình, thi triển một điệu múa cổ xưa của Yêu tộc Thái Cổ ngay trước chuồng gà.

Điệu múa này có tên là *Thái Cổ Hoán Thần Vũ*, vốn là bí pháp dùng để câu thông và thức tỉnh các thần thú cổ đại. Từng động tác của Tô Thanh Dao uyển chuyển, mị hoặc nhưng lại mang theo một sự trang nghiêm, thần thánh tột cùng. Từng bước chân của nàng dẫm lên hư không, vẽ ra những đường vân trận pháp vô hình, dẫn dắt luồng hỏa lực cuồng bạo bên trong cơ thể Tiểu Hồng đi vào đúng quỹ đạo.

“Thần Phượng khai thai, vạn hỏa quy tông!”

Tô Thanh Dao khẽ quát một tiếng, giọt tinh huyết của nàng hóa thành một luồng sáng đỏ rực, bay thẳng vào trán của Tiểu Hồng.

*Oanh!*

Bên trong chuồng gà bị cô lập, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Toàn bộ hỏa diễm màu vàng kim trên người Tiểu Hồng đột ngột thu hồi vào bên trong cơ thể nó. Một luồng ánh sáng đỏ rực, tinh khiết và ấm áp như ánh mặt trời buổi bình minh bỗng chốc ngưng tụ dưới bụng nó.

Một tiếng rên nhẹ đầy thỏa mãn của Thần Phượng vang lên.

*Cạch.*

Một quả trứng gà to hơn bình thường một chút, vỏ trứng có màu đỏ nhạt, lốm đốm những đường vân màu vàng kim tinh xảo như những hoa văn trên trống đồng Đông Sơn, nhẹ nhàng rơi xuống ổ rơm ấm áp.

Quả trứng vừa xuất hiện, toàn bộ thiên địa linh khí trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn bỗng chốc rung động, dường như đang chúc mừng sự ra đời của một sinh mệnh vô thượng. Nhưng dưới sự trấn áp của trận pháp nông trang và cái vẫy đuôi của Đại Hắc, tất cả các dị tượng đó đều bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước, biến thành một quả trứng gà có vẻ ngoài hơi lạ mắt một chút mà thôi.

Tô Thanh Dao dừng điệu múa, toàn thân đẫm mồ hôi, sắc mặt có chút nhợt nhạt vì tiêu hao chân nguyên, nhưng đôi mắt nàng lại rực sáng sự vui mừng và nhẹ nhõm.

Nàng nhìn quả trứng trong ổ rơm, rồi nhìn Tiểu Hồng lúc này đang mệt mỏi nằm bệt xuống, khẽ cười:

“Làm tốt lắm. Ngươi vừa tự cứu mạng mình, và cứu cả cái thế giới này đấy.”

Tiểu Hồng yếu ớt truyền âm: “Bản tôn… mệt chết đi được… Lần sau không có đồ bổ mười vạn năm, đừng hòng bảo bản tôn đẻ nữa…”

Đúng lúc này, tiếng bước chân lẹp bẹp quen thuộc của Diệp Phi vang lên từ phía sau nhà tranh.

Tô Thanh Dao giật mình, vội vàng thu hồi toàn bộ khí tức yêu lực, dùng tay áo lau nhanh mồ hôi trên trán, rồi lùi lại đứng khép nép bên cạnh hiên nhà với dáng vẻ ngoan ngoãn, cung kính như một người hầu gái nhỏ.

Diệp Phi cầm một chiếc gáo dừa rách, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Thời tiết dạo này hanh khô quá, nước trong bể cũng vơi đi nhanh chóng. Haizz, chuồng gà kia, nếu hôm nay vẫn không có trứng thì trưa nay ta ăn thịt gà luộc thật đấy…”

Hắn đi đến trước chuồng gà, liếc mắt nhìn vào bên trong với vẻ mặt không mấy hy vọng.

Nhưng ngay sau đó, đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ của hắn bỗng nhiên trợn tròn.

“Ơ kìa?!”

Diệp Phi reo lên một tiếng đầy kinh hỷ, vội vàng vứt chiếc gáo dừa sang một bên, thò tay vào ổ rơm nhặt quả trứng lên.

Quả trứng nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của hắn. Diệp Phi lật qua lật lại, ngắm nghía quả trứng với vẻ mặt vô cùng tò mò và thích thú:

“Chà, hôm nay chịu đẻ rồi cơ đấy! Mà quả trứng này sao to thế nhỉ? Lại còn có màu đỏ đỏ, lốm đốm hoa văn lạ mắt thế này nữa? Đúng là gà đột biến có khác, chắc là do dạo này ta cho ăn nhiều rau cải ngọt quá đây mà.”

Hắn gõ nhẹ ngón tay vào vỏ trứng, cảm nhận được một luồng hơi ấm nhè nhẹ tỏa ra, khiến hắn vô cùng thoải mái:

“Lại còn ấm áp thế này, chắc chắn là trứng mới đẻ rồi! Tốt lắm, Tiểu Hồng, hôm nay tha mạng cho ngươi đấy!”

Nghe thấy lời hứa “tha mạng” của Diệp Phi, con gà mái Tiểu Hồng trong chuồng khẽ thở phào một hơi, rụt đầu sâu hơn vào cánh, thầm nghĩ cuối cùng cũng qua được một kiếp nạn.

Diệp Phi vui mừng hớn hở cầm quả trứng, xoay người nhìn thấy Tô Thanh Dao đang đứng bên cạnh với gương mặt hơi nhợt nhạt và mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn khẽ nhíu mày, giọng điệu có chút quan tâm pha lẫn trách móc:

“Dao Dao, sao sắc mặt con trông kém thế? Lại còn ra nhiều mồ hôi thế kia? Ta đã bảo rồi, người phàm các con đừng có suốt ngày ngồi thiền ủ rũ trong phòng, phải vận động nhiều vào! Hay là dạo này con lười biếng, không chịu quét dọn chuồng gà tử tế hả?”

Tô Thanh Dao nghe vậy, vội vàng cúi đầu, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái và cảm động vô bờ bến.

Sư phụ quả nhiên là nhìn thấu tất cả! Ngài ấy biết nàng vừa tiêu hao chân nguyên để giúp Thần Phượng khai thai, nên mới dùng lời lẽ phàm trần để nhắc nhở nàng phải “vận động” (thực chất là rèn luyện thân thể) và “quét dọn chuồng gà” (thực chất là giữ vững trận pháp bảo hộ nông trang).

“Sư phụ dạy bảo rất đúng, đồ nhi biết lỗi rồi ạ.” Tô Thanh Dao khẽ giọng đáp, giọng nói đầy sự kính ngưỡng. “Đồ nhi từ nay về sau sẽ chăm chỉ hơn, không dám lười biếng nữa.”

Diệp Phi lắc đầu, cười khổ:

“Cái con bé này, lúc nào cũng nghiêm túc quá mức. Thôi được rồi, hôm nay có trứng ngon thế này, ta quyết định sẽ làm món trứng chưng thịt băm cho cả nhà! Con vào bếp nhóm lửa giúp ta đi.”

“Vâng, sư phụ!” Tô Thanh Dao mỉm cười rạng rỡ, nhanh nhẹn chạy vào bếp.

Diệp Phi cầm quả trứng vô thượng mà giới tu chân thèm khát đến đỏ mắt, vui vẻ bước vào gian bếp nhỏ, hoàn toàn không biết rằng luồng hỏa đạo chí cao chứa đựng bên trong quả trứng kia, đối với hắn chỉ là một bữa sáng ngon miệng, nhưng đối với thế giới ngoài kia, nó lại là một sự cứu rỗi vĩ đại khỏi cơn thịnh nộ của một tồn tại đứng ngoài vòng sinh tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8