Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 19: Đại Hắc ra tay

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:07:52 | Lượt xem: 7

Màn đêm phủ xuống Tản Viên Thần Sơn nhanh chóng và đặc quánh như một hũ mực đổ nhào. Gió từ những thung lũng sâu thẳm thổi thốc lên, mang theo hơi ẩm của rừng già và tiếng xào xạc của những tán lá cổ thụ sinh trưởng từ thời khai thiên lập địa.

Bên ngoài nông trang, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng sương đêm ngưng tụ rồi rơi khẽ trên những phiến lá cải ngọt. Nhưng đối với hai vị đại năng của Huyền Thiên Thánh Địa, sự yên tĩnh này lại mang một áp lực nặng nề hơn cả vạn thạch sơn nhạc đè nặng lên vai.

Càn Khôn Tử đứng lặng yên giữa khoảng sân đất nện, vạt áo bào thêu rồng vàng lấp lánh giờ đây đã lấm lem bùn đất. Sau cái gật đầu hờ hững của Mộc Vân Thư cùng cái đóng cửa dằn mặt đầy dứt khoát của Diệp Phi từ phía gian nhà tranh, lão chưởng môn tựa như vừa trải qua một kiếp nạn sinh tử. Mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng già nua, dán chặt chiếc nội giáp hộ thân cấp Tiên vào da thịt.

“Chưởng môn sư huynh… chúng ta thực sự phải làm kẻ gác cổng sao?”

Xích Dương Tử đứng bên cạnh, giọng nói run rẩy truyền âm qua thần thức. Gương mặt lão trưởng lão này trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía bóng tối âm u dưới gốc cây mận cổ thụ — nơi con chó đen khổng lồ đang nằm phủ phục như một ngọn núi nhỏ bằng hắc thạch.

Càn Khôn Tử không trả lời ngay. Lão khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt già nua dao động dữ dội dưới ánh trăng mờ.

Là một kẻ đã sống hơn hai ngàn năm, trải qua biết bao sóng gió, từ một đệ tử ngoại môn tầm thường từng bước bò lên vị trí tối cao của Huyền Thiên Thánh Địa, thống trị cả một phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu, Càn Khôn Tử không phải là một kẻ ngu ngốc chỉ biết sợ hãi. Sự sùng bái và quy phục ban nãy của lão trước Diệp Phi là thật, bởi vì uy áp từ nông trang này quá mức kinh hoàng. Nhưng khi cơn chấn động ban đầu qua đi, bản tính của một kẻ tu tiên lão luyện — sự hoài nghi và lòng tham vô đáy — lại bắt đầu như những mầm cỏ độc, lặng lẽ bén rễ trong bóng tối của tâm trí lão.

*Thái Sơ Chi Chủ… thực sự vô địch đến mức không có kẽ hở sao?*

Càn Khôn Tử tự hỏi. Lão nhìn chằm chằm vào đống đất bón rau cách đó không xa, nơi được bao phủ bởi một tầng ánh sáng hộ trận màu vàng nhạt mà chính lão vừa tự tay bày ra để “lấy lòng” cao nhân.

Dưới nhãn quang của một tu sĩ Độ Kiếp Kỳ, đống đất kia không phải là đất bùn bình thường. Đó là Hỗn Độn Tinh Thần Sa! Mỗi một hạt cát nhỏ bé trong đó đều lấp lánh như một thực thể tinh cầu bị thu nhỏ, tỏa ra thứ khí tức nguyên thủy có thể dễ dàng nghiền nát thần hồn của bất kỳ kẻ nào dám có ý đồ xấu.

Nhưng đồng thời, đó cũng là cơ duyên lớn nhất vạn cổ!

Nếu như có thể có được dù chỉ một hạt cát nhỏ bé ấy đem về nghiên cứu, hoặc luyện hóa vào bản mệnh pháp bảo, Huyền Thiên Thánh Địa chẳng phải sẽ lập tức vượt qua giới hạn của thế giới này, thậm chí có thể trực tiếp phá vỡ gông cùm để phi thăng thượng giới sao?

Một luồng tham vọng điên cuồng đột ngột trỗi dậy trong lồng ngực Càn Khôn Tử, nóng bỏng và nghẹt thở như dòng nham thạch phun trào. Lão nhìn về phía gian nhà tranh đóng chặt cửa. Mộc Vân Thư đã đi vào trong. Vị “Thái Sơ Chi Chủ” kia thì đang thong thả ăn cơm, hoàn toàn không thèm để ý đến thế giới bên ngoài.

*Ngài ấy nói… thứ này chỉ là “rác thải sinh hoạt”.*

Càn Khôn Tử liếm đôi môi khô khốc, nhịp tim đập dồn dập như nổi trống trận.

*Đúng vậy, đối với một tồn tại vĩ đại vượt ngoài vòng sinh tử như ngài ấy, Hỗn Độn Tinh Thần Sa quả thực chỉ là rác rưởi không đáng một xu. Ngài ấy ném nó ở góc sân, mặc cho mưa sa gió thổi, chứng tỏ ngài ấy hoàn toàn không thèm quan tâm đến sự tồn tại của nó. Nếu ta vô tình… thật sự chỉ là vô tình “nhặt” lấy một hạt rơi vãi ngoài rìa trận pháp khi lùi xuống núi, liệu ngài ấy có thèm để mắt tới không?*

*Một vị thần linh tối cao sẽ tức giận vì một con kiến nhặt đi một hạt bụi dưới chân mình sao? Chắc chắn là không!*

Càn Khôn Tử tự thuyết phục bản thân. Lòng tham một khi đã che mờ lý trí thì ngay cả nỗi sợ hãi thần thánh cũng bị đẩy lùi vào góc tối. Lão tự cho rằng mình đã nhìn thấu tâm lý của cao nhân. Cao nhân thích đóng vai phàm nhân, thích sự bình dị, vậy thì cao nhân sẽ không bao giờ vì một chuyện vặt vãnh như mất một hạt cát bón rau mà tự tay phá vỡ “vở kịch phàm nhân” của mình.

“Xích Dương sư đệ, đệ lui ra trước đi, xuống chân núi sắp xếp trận địa phòng ngự cho đệ tử ngoại môn.” Càn Khôn Tử khẽ truyền âm, giọng điệu tỏ ra vô cùng bình thản và uy nghiêm của một vị chưởng môn mẫu mực. “Ta ở lại đây kiểm tra lại hộ trận một lần cuối, tránh để chướng khí của Tản Viên Thần Sơn làm vấy bẩn thần vật của Tiên Tôn.”

Xích Dương Tử không hề nghi ngờ, chỉ cảm thấy chưởng môn sư huynh quả thực là chu đáo đến mức đáng sợ, nịnh bợ cũng nịnh bợ đến mức chuyên nghiệp như vậy. Lão vội vàng chắp tay, khom lưng lùi về phía sau, thân hình nhanh chóng hòa vào màn sương mù dày đặc hướng xuống chân núi.

Trên khoảng sân rộng lớn, giờ đây chỉ còn lại Càn Khôn Tử, đống đất bón rau, và con chó đen đang nằm im lìm dưới gốc mận.

Càn Khôn Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho hơi thở của mình không có bất kỳ sự dao động linh lực nào. Lão biết, ở một nơi như thế này, chỉ cần một tia chân nguyên nhỏ nhất cũng có thể kích hoạt thiên địa đại thế của Tản Viên Thần Sơn. Lão phải dùng phương pháp “phàm trần” nhất.

Lão chậm rãi bước lại gần đống đất bón rau, vờ như đang điều chỉnh lại một viên đá phong thủy của trận pháp phòng ngự. Tay áo rộng của lão khẽ rủ xuống, che khuất tầm nhìn từ phía gian nhà tranh.

Dưới lớp đất ẩm ướt, một hạt cát màu đen sẫm, lấp lánh ánh sáng xanh lam dịu nhẹ như bầu trời đêm đầy sao, đang nằm trơ trọi ngoài rìa luống rau cải ngọt. Đó là một hạt Hỗn Độn Tinh Thần Sa bị văng ra ngoài trong lúc Diệp Phi trộn phân bón.

Tim Càn Khôn Tử nảy lên một cái. Khoảng cách chỉ còn ba tấc.

Lão khẽ cong ngón tay trỏ, một luồng thần thức mỏng manh như tơ nhện, hoàn toàn không mang theo sát ý hay linh áp, lặng lẽ quấn lấy hạt cát kia. Lão không dám dùng túi trữ vật, vì dao động không gian của túi trữ vật quá mức rõ ràng. Lão định dùng thần thức cuốn hạt cát vào trong kẽ móng tay của mình.

*Chỉ một hạt thôi… chỉ một hạt thôi là đủ rồi!*

Tham vọng của lão gào thét trong đầu. Thần thức của lão rốt cuộc cũng chạm vào bề mặt của hạt cát lấp lánh kia.

Ngay trong khoảnh khắc đó, một cảm giác mát rượi, tinh khiết nhưng vô cùng nặng nề truyền thẳng vào thức hải của Càn Khôn Tử. Lão cảm thấy đan điền của mình, nơi vốn dĩ đã ngưng trệ ở cảnh giới Độ Kiếp Kỳ gần ba trăm năm qua, bỗng nhiên như có một dòng suối ấm áp chảy qua, những vết rạn nứt do tuổi thọ sắp cạn kiệt bắt đầu được chữa lành với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

*Trời đất ơi! Đây thực sự là thần vật nghịch thiên!*

Càn Khôn Tử suýt chút nữa thì cười thành tiếng vì điên cuồng. Sự hoài nghi cuối cùng trong lòng lão hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự tự mãn cực độ. Lão nghĩ mình đã đúng. Thái Sơ Chi Chủ không hề phát hiện, hoặc giả có phát hiện cũng lười quan tâm đến hành vi nhỏ nhặt này của lão.

Nhưng, niềm vui sướng của lão chỉ kéo dài đúng một phần mười hơi thở.

Dưới gốc mận cổ thụ, bóng đen khổng lồ vốn dĩ đang nằm im lìm bỗng nhiên khẽ động đậy.

Đại Hắc lười biếng mở một con mắt.

Đó không phải là đôi mắt của một con chó cỏ bình thường. Trong đồng tử đen kịt của nó, không có tròng trắng, chỉ có một vùng hư vô sâu thẳm giống như một hố đen vũ trụ đang từ từ xoay tròn. Vô số mảnh vỡ của các tinh cầu, những quy luật thời không bị bóp méo, và cả những linh hồn của các vị thần ma thời cổ đại đều đang bị giam cầm, gào thét trong vùng hư vô đó.

Đại Hắc không sủa. Nó ghi nhớ rất rõ lời dặn của Diệp Phi ban nãy: *”Làm ồn ngoài sân làm ngài mất ngon.”* Nó là một con chó ngoan, nó tuyệt đối không muốn vì một con kiến hôi hám mà làm hỏng bữa tối của chủ nhân, để rồi bị phạt nhịn ăn xương sườn vào ngày mai.

Nhưng, điều đó không có nghĩa là nó sẽ để yên cho kẻ nào dám tơ hào đồ đạc trong vườn của chủ nhân. Dù đó chỉ là một hạt đất bón rau mà chủ nhân vứt đi, thì đó vẫn là đồ của chủ nhân. Kẻ nào chạm vào, kẻ đó phải trả giá.

Đại Hắc không hề đứng dậy, nó chỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi qua lỗ mũi.

“Hừm.”

Một tiếng hừ nhẹ nhàng, cực kỳ nhỏ bé, nhỏ đến mức không làm lay động nổi một ngọn cỏ dại trên mặt đất. Nhưng đối với Càn Khôn Tử, tiếng hừ ấy lại giống như một tiếng sấm rền vang lên trực tiếp từ sâu thẳm nhất trong linh hồn lão, nổ tung ngay giữa thức hải!

*ẦM!!!*

Toàn bộ thế giới xung quanh Càn Khôn Tử bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.

Lão không còn nhìn thấy nông trang, không còn nhìn thấy đống đất bón rau, cũng không còn nhìn thấy ánh trăng mờ của Tản Viên Thần Sơn nữa. Trước mắt lão là một vùng không gian hỗn độn vô biên vô tận, nơi mà quy luật thời gian và không gian đều không tồn tại.

Và ngự trị giữa vùng hỗn độn đó, là một thực thể khổng lồ đến mức không thể dùng ngôn từ để miêu tả. Đó là một con hắc khuyển vĩ đại, thân hình của nó bao phủ qua hàng vạn tinh hệ, mỗi một sợi lông của nó đều là một dòng sông thời gian chảy xiết, đôi mắt của nó to hơn cả những thái dương rực rỡ nhất, đang từ trên cao nhìn xuống lão với sự thờ ơ lạnh lùng tột độ.

Trước mặt thực thể vĩ đại này, tu vi Độ Kiếp Kỳ mà Càn Khôn Tử luôn tự hào, cái gọi là đệ nhất nhân phương Bắc, chỉ là một trò đùa ấu trĩ không đáng một cái liếc mắt. Lão cảm thấy bản thân mình nhỏ bé như một hạt bụi vô tri đang lơ lửng trước một cơn bão vũ trụ sắp sửa quét sạch vạn vật.

*Hỗn… Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển!*

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu Càn Khôn Tử thì thần hồn của lão đã bắt đầu rạn nứt.

Cái nhìn của Đại Hắc giống như một bàn tay vô hình, khẽ bóp chặt lấy linh hồn lão, từ từ siết lại. Càn Khôn Tử cảm thấy toàn bộ tu vi của mình đang bị đóng băng, chân nguyên trong kinh mạch nghịch chuyển điên cuồng, đan điền vốn dĩ vừa được xoa dịu nay lại như bị hàng vạn thanh kiếm sắc nhọn đâm xuyên qua.

*Ngu xuẩn! Ta thật là ngu xuẩn!*

Nỗi hối hận muộn màng dâng lên như nước thủy triều nhấn chìm mọi suy nghĩ của Càn Khôn Tử. Lão nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Vị Thái Sơ Chi Chủ kia quả thực không thèm quan tâm đến hạt cát này, nhưng con thần thú canh cổng của ngài thì có!

Và đáng sợ hơn cả, là việc con thần thú này ra tay trừng phạt lão lại được thực hiện một cách im lặng tuyệt đối, không hề gây ra một tiếng động nào để tránh làm phiền đến chủ nhân đang ăn cơm trong nhà. Điều này chứng tỏ, sự kiểm soát lực lượng của con thần thú này đã đạt đến một cảnh giới thần thánh hóa cảnh, vượt xa mọi quy luật vật lý của thế gian này.

“Tiền bối tha mạng! Vãn bối biết lỗi rồi! Vãn bối không dám nữa!”

Càn Khôn Tử muốn gào lên, muốn dập đầu xin tha, nhưng trong thế giới tinh thần bị phong tỏa này, lão ngay cả việc phát ra một âm thanh cũng không thể làm được. Thần hồn của lão bắt đầu rã ra từng mảnh dưới uy áp khủng khiếp của Đại Hắc. Lão cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề, một cái chết không chỉ tiêu diệt thân xác, mà còn xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của lão khỏi dòng lịch sử.

Đúng lúc thần hồn của Càn Khôn Tử sắp sửa hoàn toàn vỡ vụn thành những đốm sáng hư vô, thì từ phía gian nhà tranh bỗng vang lên một tiếng động nhỏ.

Tiếng lách cách của đôi đũa tre đặt xuống cạnh bát sứ.

Chỉ một tiếng động phàm trần tầm thường như thế, nhưng khi truyền ra ngoài sân, nó lại giống như một đạo sắc lệnh tối cao của thiên đạo, nhẹ nhàng lướt qua vùng không gian hỗn độn đang khóa chặt Càn Khôn Tử.

Áp lực kinh hoàng từ đôi mắt của Đại Hắc lập tức biến mất không một dấu vết. Thực thể khổng lồ che lấp cả tinh không kia thu nhỏ lại trong tích tắc, trở về thành một con chó đen đang nằm lười biếng dưới gốc cây mận cổ thụ. Nó khẽ ngáp một cái, hàm răng sắc nhọn hơi lộ ra dưới ánh trăng, rồi lại nhắm mắt tiếp tục ngủ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

*Hộc!*

Càn Khôn Tử bỗng nhiên tỉnh lại, rớt phịch xuống nền đất lạnh giá. Lão há miệng thở dốc, hai tay chống xuống đất để giữ cho cơ thể không bị ngã quỵ.

Một ngụm máu tươi đen kịt, tanh nồng không thể kìm nén được nữa, phun mạnh ra khỏi miệng lão, nhuộm đỏ cả một khoảng đất trước mặt. Nhưng lão không dám để tiếng ho khạc của mình phát ra quá lớn, vội vàng dùng cả hai tay bịt chặt lấy miệng, cố gắng nuốt ngược những ngụm máu tiếp theo vào trong lồng ngực đang đau đớn như bị lửa thiêu.

Đan điền của lão đã rạn nứt nghiêm trọng, tu vi Độ Kiếp Kỳ tu luyện ngàn năm qua giờ đây chỉ còn lại chưa đầy ba phần mười, thần hồn bị tổn thương nặng nề đến mức lung lay sắp đổ. Nhưng trong lòng Càn Khôn Tử lúc này không hề có một chút oán hận nào, chỉ có một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự kinh hoàng tột độ đã triệt để bóp nát mọi dã tâm và lòng tham của lão.

Lão biết, con thần thú kia vừa rồi hoàn toàn có thể dễ dàng giết chết lão chỉ bằng một cái liếc mắt. Nhưng nó đã dừng lại vào khoảnh khắc chủ nhân đặt đũa xuống. Đó không phải là sự từ bi, mà là sự tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của Thái Sơ Chi Chủ — không được làm ồn, không được gây ra sự xáo trộn trước mặt ngài.

Càn Khôn Tử run rẩy nhìn hạt cát lấp lánh vẫn đang nằm trơ trọi dưới đất. Giờ đây, trong mắt lão, hạt cát kia không còn là cơ duyên phi thăng nữa, mà là một tấm bùa gọi hồn của Diêm Vương, là thứ gông xiềng kinh tởm nhất có thể kéo cả Huyền Thiên Thánh Địa vào vực sâu diệt môn trong nháy mắt.

*Không được ở lại đây nữa… Ta phải đi! Phải đi ngay lập tức!*

Một ý nghĩ duy nhất gào thét trong đầu lão chưởng môn. Nỗi sợ hãi đã biến thành một bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất. Lão không còn màng đến phong thái tiên phong đạo cốt, không còn màng đến danh tiếng của một chưởng môn thánh địa hàng đầu.

Càn Khôn Tử dùng hết chút sức lực tàn tạ còn sót lại, lảo đảo đứng dậy. Lão không dám ngự khí phi hành, vì sợ tiếng xé gió của linh lực sẽ làm kinh động đến vị cao nhân trong nhà. Lão dùng hai chân, lảo đảo, vấp ngã rồi lại bò dậy, chạy trối chết về phía con đường mòn dẫn xuống núi.

Bóng dáng lão chưởng môn dưới ánh trăng mờ nhạt trông thảm hại và nhếch nhác vô cùng, vạt áo rồng vàng rách rưới bay phần phật trong gió đêm, giống như một con ma đói đang trốn chạy khỏi địa ngục.

Ở góc hiên sau của gian nhà tranh, ba bóng người lặng lẽ đứng quan sát toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối.

Lăng Tiêu đứng chắp tay, thanh rìu rỉ sét dắt bên hông khẽ run nhẹ như thể đang cảm ứng được sự sợ hãi tột độ của kẻ vừa bỏ chạy. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không có một chút thương hại nào dành cho Càn Khôn Tử.

“Đúng là một kẻ ngu xuẩn tự tìm đường chết.” Lăng Tiêu khẽ giọng nói, tông giọng trầm thấp nhưng chứa đựng kiếm ý sắc bén. “Dám ở trước mặt Đại Hắc tiền bối mà nảy sinh lòng tham với thần vật của sư phụ. Nếu không phải sư phụ từ bi, muốn giữ lại một kẻ gác cổng cho ngọn núi này, thì vừa rồi hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này rồi.”

Tô Thanh Dao khẽ đưa tay lên che miệng cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh như ngọc bích dưới ánh trăng, đuôi tóc dài nhẹ nhàng lay động theo làn gió đêm.

“Lăng Tiêu sư huynh nói phải. Cái gã Càn Khôn Tử này tự phụ mình là thông minh, nghĩ rằng sư phụ không thèm để ý đến đống Hỗn Độn Tinh Thần Sa thì hắn có thể tùy tiện lấy đi. Hắn đâu biết rằng, vạn vật trong nông trang này, từ một cọng cỏ dại cho đến một hạt cát, đều đã được khắc sâu dấu ấn nhân quả của sư phụ. Chạm vào đồ của sư phụ mà không được ngài cho phép, chính là tự tay cắt đứt sợi dây sinh mệnh của chính mình.”

Mộc Vân Thư đứng bên cạnh hai người, chiếc gáo dừa nứt cầm trên tay khẽ đung đưa nhịp nhàng. Gương mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ ôn hòa, nho nhã, nhưng trong đôi mắt lại hiện lên sự thâm sâu khó lường của một vị chiến lược gia đã nhìn thấu mọi quy luật của ván cờ thế gian.

“Sư phụ làm vậy, thực chất là một mũi tên trúng hai đích.” Mộc Vân Thư khẽ mỉm cười, giọng điệu tràn đầy sự sùng bái tối cao đối với Diệp Phi. “Ngài ấy không trực tiếp ra tay, mà để Đại Hắc tiền bối cảnh cáo Càn Khôn Tử. Một mặt, ngài ấy giữ vững được thân phận ‘phàm nhân ẩn thế’ của mình, không để cho những kẻ phàm trần ngoài kia biết được thực lực kinh thiên động địa của ngài mà kéo đến làm phiền. Mặt khác, ngài ấy lại triệt để thu phục được Huyền Thiên Thánh Địa.”

Lăng Tiêu nghe vậy thì khẽ nhướng mày, lộ vẻ tò mò:

“Mộc sư đệ, ý đệ là sao?”

Mộc Vân Thư chậm rãi giải thích, ngón tay khẽ vạch một đường vô hình trong không khí:

“Càn Khôn Tử sau chuyến này, thần hồn bị thương nặng, tu vi giảm sút. Nhưng hắn cũng đã tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Đại Hắc tiền bối và tầm vóc vĩ đại của sư phụ. Hắn sẽ hiểu rằng, Huyền Thiên Thánh Địa muốn tồn tại, muốn không bị xóa sổ, thì con đường duy nhất là phải trung thành tuyệt đối với nông trang. Hắn chạy trốn hôm nay là vì sợ hãi, nhưng ngày mai hắn quay lại, chắc chắn sẽ mang theo lòng trung thành tuyệt đối, không dám có một tia tạp niệm nào nữa. Sư phụ chỉ bằng một cái đặt đũa, đã biến một kẻ địch tiềm ẩn thành một con chó săn trung thành nhất dưới chân núi. Triết lý ‘vô chiêu thắng hữu chiêu’ này, chúng ta quả thực còn phải học hỏi nhiều.”

Cả Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đều gật đầu thán phục. Sự suy diễn của ba vị đồ đệ một lần nữa lại đẩy hình tượng của Diệp Phi lên một tầm cao mới, một tầm cao mà ngay cả những vị thần đế cổ đại cũng phải ngước nhìn.

Bên trong gian nhà tranh, Diệp Phi hoàn toàn không biết gì về những suy nghĩ “vĩ đại” của các đồ đệ, cũng như thảm cảnh suýt chút nữa thần hình câu diệt của Càn Khôn Tử ngoài sân.

Hắn vừa đặt bát cơm xuống, khẽ ợ một cái rõ to, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn của một người nông dân sau một ngày làm việc mệt mỏi và được ăn một bữa cơm ngon miệng. Hắn cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái, đứng dậy bước ra bậu cửa để hóng gió đêm cho mát.

Vừa bước ra sân, Diệp Phi đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng thoang thoảng trong không khí.

Hắn khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn quanh khoảng sân đất nện dưới ánh trăng. Cách đống đất bón rau không xa, trên nền đất có một vũng chất lỏng màu đen sẫm, trông vô cùng bẩn mắt.

“Cái gì thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm, bước lại gần vũng máu đen. Hắn cúi người nhìn kỹ, rồi lập tức lộ vẻ chán ghét cực độ. “Trời đất ơi, là máu của con thú hoang nào sao? Hay là cái gã ăn mặc rách rưới ban nãy bị thổ huyết ở đây? Đúng là mất vệ sinh quá đi mất! Cái bọn tu tiên này thật là, đến xin làm bảo vệ mà lại đi phóng uế bừa bãi thế này, thật chẳng ra làm sao cả.”

Hắn quay sang nhìn Đại Hắc đang nằm bất động dưới gốc mận cổ thụ.

“Đồ chó lười kia!” Diệp Phi bực dọc mắng lớn, tay cầm quạt nan chỉ thẳng vào đầu Đại Hắc. “Ta nuôi ngươi để gác cổng, để đuổi trộm, vậy mà ngươi suốt ngày chỉ biết nằm ườn ra đó ngủ! Có kẻ chạy vào sân bôi bẩn thế này mà ngươi cũng không biết đường mà sủa một tiếng đuổi đi sao? Đúng là phí cơm phí gạo! Ngày mai ta sẽ cắt bớt khẩu phần xương sườn của ngươi, cho ngươi biết thế nào là lễ độ!”

Đại Hắc đang nằm nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi thì lập tức run bắn người lên.

Con “Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển” vốn dĩ có thể dễ dàng nuốt chửng cả một góc tinh không, giờ đây lại ngoan ngoãn như một con cún con bị chủ mắng. Nó vội vàng đứng dậy, cụp đuôi xuống, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm đất, phát ra những tiếng “ư ử” đầy vẻ tội nghiệp và cầu xin tha thứ. Nó khẽ liếc nhìn vũng máu của Càn Khôn Tử dưới đất với ánh mắt đầy oán hận, thầm nghĩ: *Cái tên nhân loại ngu xuẩn kia, tự dưng phun máu ra sân làm ta bị chủ nhân mắng. Lần sau gặp lại, ta nhất định phải nhai nát cả linh hồn của ngươi mới hả giận!*

Diệp Phi thấy vẻ mặt “hối lỗi” của Đại Hắc thì cũng khẽ thở dài, cơn giận trong lòng nguôi ngoai đi phần nào. Hắn vẫy vẫy quạt nan, nói:

“Thôi được rồi, nhìn cái bộ dạng tội nghiệp của ngươi kìa. Lần sau nhớ chú ý một chút, thấy kẻ nào khả nghi hay mấy con thú hoang chạy vào sân thì phải sủa lên báo cho ta biết, nghe chưa?”

Đại Hắc vội vàng gật đầu lia lịa, hai tai rủ xuống đầy vẻ phục tùng.

Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đứng ở góc hiên, chứng kiến cảnh tượng sư phụ “dạy dỗ” con thần thú tối cổ kia thì đều không khỏi rùng mình, trong lòng dâng lên một sự kính ngưỡng vô hạn.

*Sư phụ quả thực là đáng sợ…* Lăng Tiêu thầm nghĩ, bàn tay siết chặt viên đá cuội. *Đại Hắc tiền bối mạnh mẽ đến mức có thể dễ dàng hủy diệt một vị Tiên Vương, vậy mà trước mặt sư phụ lại ngoan ngoãn như một con chó cỏ thông thường. Sự áp đảo về huyết mạch và đẳng cấp này, rốt cuộc là đã đạt đến mức độ nào rồi?*

Tô Thanh Dao thì lại nhìn vũng máu đen của Càn Khôn Tử dưới đất, đôi mắt đẹp khẽ híp lại đầy vẻ suy tư.

“Sư phụ mắng Đại Hắc tiền bối vì tội không chịu sủa…” Nàng khẽ truyền âm cho hai vị sư huynh. “Nhưng thực chất, ngài ấy là đang nhắc nhở chúng ta. Ngài ấy muốn nói rằng, việc bảo vệ nông trang này không chỉ là nhiệm vụ của Đại Hắc tiền bối, mà còn là trách nhiệm của ba người chúng ta. Chúng ta là đệ tử, vậy mà lại để cho kẻ ngoại bang xông vào tận sân nhà, làm bẩn đất đai của sư phụ. Đây chính là sự tắc trách của chúng ta!”

Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư nghe vậy thì đều chấn động tâm can.

“Thanh Dao sư muội nói đúng!” Lăng Tiêu nghiêm nghị gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tự trách. “Chúng ta quả thực là quá vô dụng. Sư phụ truyền thụ cho chúng ta chí cao thần thông, vậy mà chúng ta lại để cho ngài phải bận lòng vì những chuyện vặt vãnh này. Từ nay về sau, ta sẽ tăng cường cảnh giác. Kẻ nào dám bước chân vào phạm vi mười dặm quanh Tản Viên Thần Sơn mà không được sự cho phép, ta sẽ dùng một kiếm chém đứt nhân quả của kẻ đó!”

Mộc Vân Thư cũng khẽ đẩy nhẹ chiếc gáo dừa, ánh mắt nhìn về phía chân núi xa xăm, nơi màn sương mù đang cuồn cuộn chuyển động.

“Ta cũng sẽ điều chỉnh lại trận pháp bao quanh ngọn núi này. Trận đồ xoắn ốc chín vòng của Loa Thành Trận Địa sẽ được ta lồng ghép vào thiên địa đại thế của Tản Viên Thần Sơn. Bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu bước vào, sẽ lập tức bị lạc vào dòng sông thời gian vô tận, vĩnh viễn không thể tìm thấy lối ra.”

Ba vị đồ đệ tự mình đa tình, tự mình bổ não, rồi tự mình hạ quyết tâm rèn luyện và bảo vệ nông trang một cách nghiêm ngặt hơn nữa. Họ hoàn toàn không biết rằng, những hành động “bảo vệ” sắp tới của họ sẽ biến Tản Viên Thần Sơn trở thành một vùng cấm địa kinh hoàng nhất trong lịch sử tu chân của Âu Lạc Thần Châu, nơi mà ngay cả các vị Hùng Vương hay các vị Tiên Đế phương Bắc cũng không dám tùy tiện đặt chân đến.

Trong khi đó, ở dưới chân núi Tản Viên.

Càn Khôn Tử sau khi chạy trối chết suốt một canh giờ, rốt cuộc cũng lết được đến doanh trại tạm thời của Huyền Thiên Thánh Địa.

“Chưởng môn sư huynh! Huynh làm sao thế này?!”

Xích Dương Tử đang ngồi trong trướng soái canh gác, bỗng nhiên thấy một bóng người rách rưới, toàn thân đầy máu đen, lảo đảo xông vào thì giật nảy mình nhảy dựng lên. Khi nhìn kỹ lại, nhận ra đó chính là vị chưởng môn uy nghiêm của mình, lão trưởng lão suýt chút nữa thì rụng cả cằm.

Càn Khôn Tử không nói không rằng, vừa bước vào trướng đã ngã quỵ xuống đất. Lão há miệng thở dốc, máu tươi lẫn lộn với chân nguyên rách nát không ngừng trào ra ngoài, nhuộm đỏ cả tấm thảm trải sàn bằng da thú quý hiếm.

“Sư… sư huynh! Huynh bị kẻ nào đánh trọng thương đến mức này sao?!” Xích Dương Tử hoảng loạn, vội vàng lao lại đỡ Càn Khôn Tử dậy, liên tục truyền chân nguyên vào lưng lão để giúp ổn định thương thế. “Chẳng lẽ… chẳng lẽ là vị cao nhân trên đỉnh núi ra tay? Ngài ấy… ngài ấy muốn diệt môn chúng ta sao?!”

Càn Khôn Tử run rẩy lắc đầu, hai tay bấu chặt lấy vai Xích Dương Tử, giọng nói khàn đặc và đứt quãng vì sợ hãi:

“Không… không phải Tiên Tôn ra tay… Là… là con chó…”

“Con chó?!” Xích Dương Tử ngơ ngác. “Con chó đen gác cổng kia sao?”

“Đúng… đúng vậy…” Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, trong đồng tử vẫn còn hiện rõ sự kinh hoàng tột độ của cảnh tượng hỗn độn vừa rồi. “Đó… đó không phải là chó… Đó là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển! Nó… nó chỉ cần thở nhẹ một cái… đã suýt chút nữa bóp nát thần hồn của ta! Tu vi Độ Kiếp Kỳ của ta… trước mặt nó… chỉ là một hạt bụi… một hạt bụi mà thôi!”

Lão chưởng môn vừa nói vừa khóc, nước mắt lẫn lộn với máu tươi chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, già nua. Sự kiêu ngạo của một vị chưởng môn đứng đầu thánh địa phương Bắc hoàn toàn bị đập tan, không còn lại một mảnh vỡ nào.

Xích Dương Tử nghe vậy thì toàn thân tê dại, da đầu như muốn nổ tung.

*Một cái thở nhẹ… suýt chút nữa bóp nát thần hồn của một tu sĩ Độ Kiếp Kỳ?!*

*Con chó đen kia… rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?!*

“Sư… sư huynh… Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?” Xích Dương Tử run giọng hỏi, trong lòng đã nảy sinh ý định thu dọn đồ đạc chạy trốn khỏi khu vực Tản Viên Thần Sơn này ngay lập tức. “Hay là… chúng ta rút lui? Trở về phương Bắc, vĩnh viễn không bao giờ đặt chân đến Âu Lạc nữa?”

“Rút lui?!” Càn Khôn Tử bỗng nhiên trợn mắt nhìn Xích Dương Tử, giọng nói đột ngột trở nên sắc nhọn và điên cuồng. “Ngươi muốn Huyền Thiên Thánh Địa chúng ta bị diệt môn sao?! Ngươi nghĩ chúng ta có thể trốn đi đâu được trước mặt một tồn tại vĩ đại như Thái Sơ Chi Chủ?! Ngay cả con chó của ngài ấy cũng có thể dễ dàng đuổi theo và nuốt chửng cả thánh địa của chúng ta trong một nốt nhạc!”

Lão thở dốc một hơi, cố gắng nén cơn đau đớn trong lồng ngực, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định đến mức cuồng tín:

“Không được trốn! Chúng ta phải ở lại! Phải ở lại làm bảo vệ cho ngọn núi này! Từ nay về sau, toàn bộ Huyền Thiên Thánh Địa… từ trưởng lão cho đến đệ tử ngoại môn, đều phải trở thành thuộc hạ trung thành nhất của nông trang Tản Viên! Kẻ nào dám có một tia tạp niệm, dám nói xấu một câu về Tiên Tôn hay nông trang… ta sẽ tự tay bóp nát thần hồn của kẻ đó!”

Xích Dương Tử nhìn biểu cảm cuồng tín và sợ hãi tột độ của chưởng môn sư huynh thì chỉ biết câm nín, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến. Lão biết, Huyền Thiên Thánh Địa từ nay về sau, đã hoàn toàn đánh mất đi sự tự do và kiêu ngạo của mình. Họ đã triệt để trở thành những con chó canh cổng dưới chân núi cho một “lão nông phu” trồng rau trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Nhưng, đồng thời, một tia hy vọng nhỏ nhoi cũng lặng lẽ nhen nhóm trong lòng Xích Dương Tử.

*Nếu như… nếu như chúng ta thực sự có thể làm hài lòng vị Thái Sơ Chi Chủ kia… thì cái đùi vàng này… chẳng phải là thứ vĩ đại nhất thế gian sao?*

Màn đêm trôi qua, mang theo những bí mật kinh hoàng và những sự thay đổi ngầm dưới chân núi Tản Viên.

Trên đỉnh núi, trong gian nhà tranh nhỏ, Diệp Phi đã chìm vào giấc ngủ sâu, thỉnh thoảng lại ngáy khò khò, trong mơ vẫn còn đang lo lắng về việc thời tiết ngày mai liệu có làm hỏng luống cải ngọt mới trồng hay không. Hắn hoàn toàn không biết rằng, thế giới tu chân ngoài kia, dưới sự “tự bổ não” của các đồ đệ và sự sợ hãi tột độ của Càn Khôn Tử, đã bắt đầu chuyển mình theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, một quỹ đạo mà hắn — kẻ đứng ngoài vòng sinh tử — chính là tâm điểm duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8