Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 18: Nhìn nhầm phân bón

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:05:48 | Lượt xem: 8

Lăng Tiêu khẽ tung viên đá cuội trong tay, lẩm bẩm:

“Sư phụ quả nhiên là tính toán không sai một ly. Không cần tốn một chút sức lực nào, chỉ bằng một cái đóng cửa dằn mặt đã thu phục được cả một cái thánh địa đứng đầu phương Bắc. Cảnh giới này… chúng ta quả thực còn phải tu luyện thêm vạn năm nữa mới mong chạm tới được một góc.”

Bên trong gian nhà tranh, ánh lửa từ bếp lò bập bùng hắt lên những bức tường tre thô mộc, tạo nên những vệt sáng tối nhảy múa. Diệp Phi ngồi bên chiếc bàn gỗ sứt sẹo, tay cầm đôi đũa tre, nhìn chằm chằm vào bát cơm gạo tẻ và đĩa rau cải ngọt luộc vừa được dọn lên. Khói nghi ngút bốc lên mang theo hương vị thanh đạm của đồng quê, nhưng lòng hắn thì lại chẳng thể nào thanh thản nổi.

Hắn thở dài, đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.

Tô Thanh Dao đang đứng bên cạnh khẽ giật mình, vội vàng tiến lên một bước, cúi đầu sửa lại nếp áo thô màu xám, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua rặng tre:

“Sư phụ, có phải món rau luộc hôm nay không hợp khẩu vị của ngài? Đồ nhi… đồ nhi sẽ đi làm lại ngay.”

“Không phải chuyện món ăn.” Diệp Phi xua xua tay, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ sầu não, hắn chống cằm nhìn ra phía cửa sổ đang khép hờ. “Ta chỉ là đang nghĩ, cái thế giới này rốt cuộc là bị làm sao thế không biết? Đêm hôm khuya khoắt, hết đứa này đến đứa khác cứ kéo đến nông trang của ta làm loạn. Ngươi nói xem, cái lão già râu tóc bạc phơ ngoài kia, ăn mặc thì rõ là sang trọng, thêu rồng vẽ phượng rực rỡ thế kia mà đầu óc lại có vấn đề nặng.”

Tô Thanh Dao khẽ chớp mắt, hàng mi cong vút rũ xuống che giấu một tia kinh ngạc. Nàng biết “lão già râu tóc bạc phơ” mà sư phụ nhắc tới chính là Càn Khôn Tử, vị Chưởng môn danh chấn phương Bắc của Huyền Thiên Thánh Địa, một tồn tại mà trước đây chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ khiến vạn tu sĩ phải quỳ lạy. Vậy mà trong mắt sư phụ, vị đại năng Độ Kiếp Kỳ ấy lại chỉ là một kẻ “đầu óc có vấn đề”.

Nàng khẽ cắn môi, âm thầm suy diễn: *Sư phụ nói không sai. Tu vi của Càn Khôn Tử dù cao, nhưng tâm cảnh lại quá mức thô thiển. Lão vừa đến đã lộ ra lòng tham đối với thần vật trong nông trang, hoàn toàn không nhìn thấu được triết lý ẩn dật của sư phụ. Loại người như vậy, quả thực là đầu óc có vấn đề, tu luyện đến mức mụ mị cả tâm trí rồi.*

“Sư phụ bớt giận.” Tô Thanh Dao dịu dàng rót một chén nước ấm đặt vào tay Diệp Phi. “Những kẻ phàm tục ngoài kia làm sao hiểu được chí hướng của ngài. Bọn họ bị danh lợi che mắt, nhìn thấy bảo vật liền đánh mất bản tâm, hành xử điên rồ cũng là lẽ thường.”

Diệp Phi cầm chén nước, uống một ngụm rồi lắc đầu ngao ngán:

“Bảo vật cái gì chứ? Cái lão già đó chạy tới tận đây, dập đầu đến mức trán chảy cả máu, chỉ để xin tha mạng vì… một đống phân bón rau! Ta thề là ta chưa từng thấy ai rảnh rỗi sinh nông nổi như thế. Đống đất bón đó ta vất vả lắm mới ủ được một ít để chuẩn bị cho vụ mùa tới, lão ta lại cứ làm như đó là vàng bạc châu báu không bằng.”

Nghe đến đây, Tô Thanh Dao suýt chút nữa thì không đứng vững. Nàng nhìn lướt qua phía góc sân ngoài cửa sổ, nơi đống đất đen xì mà Càn Khôn Tử gọi là “Hỗn Độn Tinh Thần Sa” đang nằm im lìm.

*Đống phân bón rau sao?*

Nàng hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim đang đập liên hồi. *Sư phụ quả nhiên là Thái Sơ Chi Chủ, ngài ấy xem thường mọi thần vật trên đời. Thứ Hỗn Độn Tinh Thần Sa có thể khiến cả giới tu chân đại chiến sinh tử, rơi vào tay ngài lại chỉ là thứ để… bón rau cải ngọt! Đúng vậy, đối với một tồn tại vượt ngoài sinh tử như sư phụ, quy luật sáng thế ẩn chứa trong đống đất đó cũng chỉ là công cụ để nuôi dưỡng những luống rau phàm trần mà thôi.*

Cùng lúc đó, ở bên ngoài sân, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự ấm cúng, có phần tẻ nhạt trong gian nhà tranh.

Gió đêm thổi qua những tán mận cổ thụ, mang theo hơi lạnh thấu xương của núi Tản Viên. Càn Khôn Tử và Xích Dương Tử vẫn đang quỳ rạp dưới đất, không dám cử động dù chỉ là một ngón tay. Mặt đất ẩm ướt sau cơn mưa thấm vào đầu gối lão già râu bạc, nhưng lão chẳng hề bận tâm. Ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào đống đất đen xì cách đó không xa với một sự thành kính và sợ hãi tột độ.

“Chưởng… Chưởng môn sư huynh…” Xích Dương Tử nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy truyền âm vào tai Càn Khôn Tử. “Chúng ta… chúng ta thực sự phải canh giữ đống Hỗn Độn Tinh Thần Sa này sao? Vạn nhất… vạn nhất có kẻ nào đó thừa cơ đêm tối đến cướp thì thế nào?”

Càn Khôn Tử trừng mắt nhìn sư đệ của mình, giọng truyền âm đầy vẻ nghiêm khắc:

“Ngươi thì biết cái gì! Tiên Tôn đóng cửa đi ăn cơm, thực chất là đang cho chúng ta một cơ hội lập công chuộc tội! Ngươi có biết đống thần vật kia quý giá đến mức nào không? Chỉ cần một hạt cát trong đó thoát ra ngoài, cũng đủ để tạo nên một tòa linh mạch cực phẩm cho một tông môn! Nếu chúng ta bảo vệ tốt đống thần vật này, chứng minh được lòng trung thành, Tiên Tôn chỉ cần ban cho chúng ta một nhúm mang về, Huyền Thiên Thánh Địa ta liền có thể xưng bá cả Âu Lạc Thần Châu!”

Xích Dương Tử nghe vậy thì toàn thân chấn động, ánh mắt nhìn đống đất bỗng chốc trở nên rực rỡ như nhìn thấy núi vàng.

“Nhưng… nhưng thần vật này uy áp quá mạnh.” Xích Dương Tử rụt rè nhìn đống đất đang bốc lên một luồng hơi ấm nhàn nhạt. “Vừa rồi vãn bối chỉ mới khẽ liếc nhìn một cái, đã cảm thấy linh hồn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Làm sao chúng ta có thể đến gần mà bảo vệ?”

Càn Khôn Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy trong lòng. Lão chậm rãi đứng dậy, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc phất trần màu bạc lấp lánh. Đây là “Huyền Thiên Phất Trần”, một kiện pháp bảo hộ mệnh cấp Thiên của Huyền Thiên Thánh Địa, được rèn từ râu của một con Thủy Long ngàn năm dưới Đông Hải.

“Để ta dùng pháp bảo này thử dò xét một chút.” Càn Khôn Tử thì thầm. “Chúng ta phải gom những hạt thần sa bị văng ra ngoài vào lại một chỗ, không thể để thần vật của Tiên Tôn bị hoen ố bởi bụi bặm phàm trần.”

Lão già râu bạc rón rén từng bước, điệu bộ giống như một tên trộm đang lẻn vào mật thất tông môn, nhưng thực chất lão lại là một Chưởng môn tối cao đang đi dọn dẹp… đống đất bón rau.

Khi chiếc phất trần màu bạc vừa chạm vào rìa ngoài của đống đất ẩm, một mùi hương cực kỳ nồng nặc và hôi thối bỗng chốc xộc thẳng vào mũi Càn Khôn Tử. Đó là mùi của lá cây mục rữa trộn lẫn với phân gà của con Tiểu Hồng sau khi bị mưa dầm thấm ướt, trải qua quá trình lên men tự nhiên tạo nên một thứ mùi đặc trưng vô cùng “gợi cảm”.

“Ưm…”

Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng, gương mặt già nua bỗng chốc biến thành màu xanh mét. Lão cảm thấy một luồng khí thế vô hình, mang theo sự hủy diệt và thối rữa tột cùng, trực tiếp xuyên qua phòng ngự linh lực của lão, xộc thẳng vào thần thức!

*Trời đất ơi!* Càn Khôn Tử gào thét trong lòng. *Đây… đây không phải là Hỗn Độn Tinh Thần Sa bình thường! Đây chắc chắn là ‘Vạn Độc Hỗn Độn Sa’ chứa đựng quy luật suy vong của vạn vật! Chỉ một làn khói nhẹ bốc lên đã có thể ăn mòn thần hồn của một tu sĩ Độ Kiếp Kỳ như ta! Tiên Tôn quả thực là thần thông quảng đại, lại có thể thuần hóa được thứ hung vật diệt thế này để đặt ngay ngoài sân!*

Lão vội vàng vận chuyển toàn bộ linh lực trong người để chống đỡ, nhưng mùi thối cực hạn kia vẫn cứ bám lấy không buông, khiến lão đầu óc quay cuồng, suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất.

Xích Dương Tử ở phía sau thấy sắc mặt chưởng môn sư huynh biến đổi liên tục, lúc xanh lúc đỏ, thì càng thêm phần hoảng sợ. Lão cũng ngửi thấy một chút mùi thoảng qua trong gió, lập tức hai tay ôm cổ, ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:

“Khụ khụ… Sư huynh… Độc khí thật mạnh! Linh đài của vãn bối… linh đài của vãn bối sắp nứt ra rồi!” (Thực chất chỉ là do mùi phân gà nồng nặc làm lão ngạt thở đến mức choáng váng).

“Mau… mau thối lui!” Càn Khôn Tử cắn răng, kéo Xích Dương Tử lùi lại mấy trượng, ánh mắt nhìn đống đất càng thêm phần tôn kính xen lẫn sợ hãi tột độ. “Thần vật này tự có linh tính và sát khí hộ thể, phàm nhân chúng ta không thể chạm vào trực tiếp. Mau, chúng ta lập tức bày ra ‘Huyền Thiên Hộ Giới Đại Trận’ xung quanh đây, dùng linh lực của chúng ta để che chở cho thần vật, không để gió mưa làm xói mòn một hạt nào!”

Thế là, dưới màn đêm tịch mịch của núi Tản Viên, hai vị cao thủ đứng đầu phương Bắc bắt đầu bận rộn. Bọn họ bấm quyết liên tục, mồ hôi nhễ nhại, âm thầm thi triển ra trận pháp phòng ngự mạnh nhất của tông môn để bao bọc… một đống phân bón hữu cơ.

Trong khi đó, bên trong nhà ăn, Diệp Phi vừa nhai cơm vừa nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ. Hắn thấy hai lão già ngoài kia cứ múa may quay cuồng, thỉnh thoảng lại quỳ xuống dập đầu trước đống đất bón rau, rồi lại chạy tới chạy lui vẽ bùa chú lên không trung.

Hắn nuốt miếng cơm xuống, vẻ mặt đầy sự câm nín:

“Vân Thư, ngươi ra ngoài bảo hai cái lão già kia đi về đi. Nhìn bọn họ diễn trò ngoài kia làm ta ăn cơm mất cả ngon. Đêm hôm rồi còn bày đặt múa lửa múa kiếm cái gì không biết.”

Mộc Vân Thư đang đứng cung kính bên cạnh, nghe vậy thì vội vàng cúi đầu xá một xá:

“Sư phụ bớt giận, đồ nhi hiểu rồi. Bọn họ chỉ là quá mức kinh hãi trước thần uy của ngài, muốn lập công chuộc tội mà thôi. Để đồ nhi ra ngoài bảo ban bọn họ vài câu.”

Nói rồi, Mộc Vân Thư nhẹ nhàng bước ra ngoài sân. Hắn cầm chiếc gáo múc nước bằng gỗ quen thuộc, dáng vẻ thư sinh yếu ớt nhưng mỗi bước đi lại như hòa vào hư không, không phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Nhìn thấy Mộc Vân Thư bước ra, Càn Khôn Tử và Xích Dương Tử lập tức dừng ngay việc bày trận, vội vàng quỳ sụp xuống đất, đầu rạp sát đất không dám ngẩng lên. Bọn họ biết, vị thư sinh trẻ tuổi này chính là Tam đồ đệ của Tiên Tôn, người sở hữu khả năng điều khiển Thời Không Chi Thuật đáng sợ.

“Vãn bối bái kiến Mộc tiên sinh!” Càn Khôn Tử run rẩy lên tiếng.

Mộc Vân Thư đứng chắp tay sau lưng, nhìn đống đất bón rau đang được bao bọc bởi một tầng ánh sáng hộ trận màu vàng nhạt của Huyền Thiên Thánh Địa, khóe môi khẽ giật giật. Hắn đương nhiên biết đống đất này được làm từ cái gì.

Ban nãy ở trong bếp, hắn đã nghe sư phụ nói rõ ràng. Đó là sự kết hợp giữa lá mận rụng của cây Ngộ Đạo Trà Thần, phân của Thái Sơ Thần Phượng Tiểu Hồng, và tro tàn của Hỗn Độn Thần Hỏa. Ba thứ chí bảo nghịch thiên ấy được sư phụ tùy ý trộn lẫn, tạo nên một đống “phân bón” mà thế gian gọi là Hỗn Độn Tinh Thần Sa.

Mộc Vân Thư thầm nghĩ: *Sư phụ quả thực là nhìn thấu hồng trần. Thứ thần vật có thể khiến vạn giới điên cuồng này, ngài lại chỉ coi là rác thải sinh hoạt, tùy tiện vứt ở góc sân. Mà hai cái kẻ ngu ngốc này lại còn dùng trận pháp của thánh địa để bảo vệ nó. Thật đúng là trò hề trước mặt đại năng.*

Hắn khẽ hắng giọng, dùng giọng điệu ôn hòa nhưng lạnh lùng nói:

“Sư phụ ta nói, các ngươi làm ồn ngoài sân làm ngài mất ngon. Đống đất bón rau đó… à không, đống Hỗn Độn Tinh Thần Sa đó, sư phụ ta vốn dĩ xem như rác thải sinh hoạt mà thôi, các ngươi không cần phải làm quá lên như vậy.”

Càn Khôn Tử nghe đến ba chữ “rác thải sinh hoạt” thì toàn thân run lên bần bật, da đầu tê dại.

*Rác thải sinh hoạt sao?!*

*Một đống thần sa chứa đựng quy luật sáng thế và hủy diệt, có thể dễ dàng nghiền nát một vị Tiên Vương, vậy mà trong mắt Thái Sơ Chi Chủ… lại chỉ là rác thải sinh hoạt?!*

*Trời ơi, cảnh giới của Tiên Tôn rốt cuộc đã đạt đến mức độ kinh khủng nào rồi? Ngay cả những thứ rác rưởi ngài vứt đi cũng là chí bảo mà chúng ta cả đời không thể với tới!*

Càn Khôn Tử dập đầu lia lịa, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động và sợ hãi:

“Tiên Tôn đại tài! Cảnh giới của ngài vượt ngoài tầm hiểu biết của vãn bối! Vãn bối biết lỗi rồi, vãn bối không dám làm phiền sự thanh tịnh của Tiên Tôn nữa! Nhưng xin Mộc tiên sinh từ bi, cho phép Huyền Thiên Thánh Địa chúng ta được canh giữ bên ngoài Tản Viên Thần Sơn, làm một kẻ gác cổng trung thành cho nông trang!”

Mộc Vân Thư nhìn biểu cảm “tự bổ não” của Càn Khôn Tử thì khẽ thở dài một tiếng. Hắn biết, một khi đã rơi vào cái bẫy suy diễn về sư phụ, thì không một ai có thể thoát ra được. Ngay cả bản thân hắn, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng vậy thôi.

“Tùy các ngươi.” Mộc Vân Thư nhàn nhạt nói. “Sư phụ ta không thích ồn ào. Nếu các ngươi muốn ở lại làm hộ vệ, thì tốt nhất là nên biết điều một chút. Đừng để con Đại Hắc ngứa mắt, bằng không đến lúc đó ngay cả tro cốt của các ngươi cũng không còn đâu.”

Nói rồi, Mộc Vân Thư quay người bước trở vào trong nhà, để lại hai vị cao thủ Huyền Thiên Thánh Địa đang quỳ dưới màn đêm lạnh giá, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng nhiệt huyết nóng bỏng.

Càn Khôn Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía gian nhà tranh đóng kín cửa, trong lòng tự nhủ: *Huyền Thiên Thánh Địa ta… cuối cùng cũng đã tìm được chỗ dựa vĩ đại nhất lịch sử rồi! Từ nay về sau, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, ta cũng phải ôm chặt lấy cái đùi vàng của Thái Sơ Chi Chủ này!*

Bên trong nhà, Diệp Phi thấy Mộc Vân Thư đi vào thì hỏi:

“Sao rồi? Bọn họ chịu đi chưa?”

Mộc Vân Thư cung kính trả lời:

“Báo cáo sư phụ, bọn họ đã hiểu được ý của ngài. Bọn họ hứa sẽ không dám làm phiền ngài nữa, và tự nguyện xin được canh gác dưới chân núi để bảo vệ sự yên tĩnh cho nông trang.”

Diệp Phi nghe vậy thì ngớ người ra một lúc, rồi khẽ lẩm bẩm:

“Canh gác dưới chân núi sao? Cái thế giới này đúng là kỳ lạ thật. Người phàm thì muốn lên núi cầu tiên, còn mấy cái kẻ tu tiên ăn mặc sang trọng kia lại cứ thích chạy đến đây xin làm bảo vệ không lương cho một nông phu trồng rau. Thôi kệ đi, đỡ mất công ta phải nuôi thêm chó dữ.”

Hắn lắc đầu, tiếp tục gắp một miếng rau cải ngọt bỏ vào miệng, tận hưởng hương vị thanh mát, hoàn toàn không biết rằng luồng sinh mệnh lực khổng lồ từ cọng rau đang cuồn cuộn chảy vào tứ chi bách hài của mình, rèn luyện thân thể hắn đến một cảnh giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8