Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 174: Sự yên tĩnh trở lại

Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:03:20 | Lượt xem: 6

Ánh nắng trưa vàng vọt như mật ong loãng xuyên qua những kẽ lá cọ cổ thụ, rọi xuống khoảng sân đất nện trước gian nhà tranh của Diệp Phi một cách lười biếng. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức kỳ lạ, chỉ có tiếng gió núi Tản Viên thổi qua rặng tre già xào xạc ngoài bờ rào, hòa cùng tiếng ngáy đều đều, lờ đờ của Diệp Phi vọng ra từ gian phòng ngủ đóng kín cửa. Tiếng ngáy ấy trầm đục, mang theo nhịp điệu vô tri của một kẻ phàm nhân đang chìm sâu vào giấc ngủ trưa sau một buổi sáng làm việc mệt mỏi, nhưng lọt vào tai đám đồ đệ ngoài sân, nó chẳng khác nào những nhịp phách của một bản nhạc giao hưởng hỗn độn sơ khai, ẩn chứa quy luật vận hành của cả trời đất.
Dưới hiên nhà tranh, năm bóng người đang ngồi xếp bằng quanh chiếc bàn gỗ nghiến khập khiễng – chiếc bàn mà chỉ vài giờ trước vừa được kê lại chân bằng một hòn đá cuội vốn là mảnh tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma. Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim ngồi đối diện nhau, gương mặt ai nấy đều nghiêm trang, thành kính đến mức cực đoan. Trước mặt họ là năm chiếc bát sành sứt mẻ dính đầy vết muội than, bên trong đựng cơm nguội ngắt chan nước giếng đá ong lạnh buốt, bên trên rắc vài hạt muối mỏ màu xám tro thô kệch, méo mó.
Tuyệt đối không một ai dám phát ra bất kỳ tiếng động vật lý nào. Thậm chí, ngay cả tiếng hít thở cũng được họ chủ động đè nén xuống mức tối thiểu. Tiếng va chạm giữa chiếc thìa gỗ và bát sành hoàn toàn bị triệt tiêu nhờ vào chân nguyên khống chế lực đạo ở mức vi mô của mỗi người. Họ giao tiếp với nhau hoàn toàn bằng thần niệm truyền âm, tạo nên một cuộc đối thoại nội tâm đầy sóng gió cuộn trào dưới vẻ ngoài im lặng như tờ.
Lăng Tiêu khẽ liếc mắt nhìn Càn Khôn Tử đang cầm chiếc thìa gỗ với bàn tay run bần bật, lập tức dùng thần niệm truyền âm cảnh cáo với giọng điệu vô cùng nghiêm khắc:
*”Lão Càn, ông cầm thìa gỗ mà run lẩy bẩy thế kia là ý gì? Nếu để chiếc thìa chạm vào thành bát sành phát ra tiếng động, làm xao nhãng giấc ngủ hồng trần của Tiên Tôn, ta sẽ dùng rìu rỉ sét chẻ đôi đan điền của ông ngay lập tức! Sư phụ đã phạt chúng ta ăn cơm nguội để tĩnh tâm, ông còn dám xao động?”*
Càn Khôn Tử mồ hôi hột tuôn rơi như tắm trên vầng trán nhăn nheo, vội vàng vận chuyển chân nguyên Bá Vương Cảnh sơ kỳ để ổn định lực đạo của năm ngón tay, run rẩy truyền âm lại:
*”Lăng Tiêu sư huynh bớt giận, tiểu lão đầu chỉ là quá mức chấn động trước ân điển vĩ đại này của Tiên Tôn mà thôi. Các ngươi nhìn xem, hạt cơm nguội này… dẫu cho có vẻ ngoài khô khốc, ngắt lạnh của phàm trần, nhưng khi vừa chạm vào khoang miệng, nó liền tan chảy thành luồng linh khí thuần khiết nhất, trực tiếp dung nhập vào đan điền của ta! Đây rõ ràng là Thái Sơ Đạo Mễ được nuôi dưỡng bằng linh mạch hỗn độn vạn năm! Còn nước giếng đá ong lạnh buốt này, chính là Thái Sơ Thần Dịch có khả năng tịnh hóa vạn vật, gột rửa lục phủ ngũ tạng!”*
Thẩm Vạn Kim húp một ngụm nước giếng lạnh buốt, vị mặn chát của những hạt muối mỏ xám xịt chạm vào đầu lưỡi khiến toàn thân gã mập mạp này run lên một cái đầy sung sướng. Gã rơm rớm nước mắt, hai mắt híp lại vì cảm động, truyền âm phụ họa:
*”Lão Càn nói không sai một chữ nào! Những hạt muối mỏ xám xịt này, nhìn thì thô kệch dơ bẩn, nhưng bên trong lại ẩn chứa tinh hoa quy luật của đại dương Âu Lạc cổ xưa được Tiên Tôn dùng thần thông ngưng tụ! Một hạt muối này nếu mang ra đấu giá ở Vạn Bảo Lâu của ta, e rằng các lão quái vật Độ Kiếp Kỳ phương Bắc sẵn sàng dâng hiến cả tông môn, quỳ lạy ba ngày ba đêm để đổi lấy một hạt nhằm vá lại đạo cơ rạn nứt! Tiên Tôn dùng danh nghĩa \’hình phạt\’ để ban phát cho chúng ta cơ duyên nghịch thiên thế này, tấm lòng của người quả thực sâu rộng hơn cả biển khơi!”*
Tô Thanh Dao khẽ lay động chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể dưới lớp y phục vải thô màu xám tro giản dị. Nàng múc một thìa cơm nguội chan nước lạnh, cảm nhận vị mặn chát và thanh mát lan tỏa khắp cơ thể, khiến đạo tâm Yêu Đế hoàn mỹ của mình trở nên thanh tịnh vô ngần, không còn một chút kiêu ngạo hay tạp niệm nào của hoàng tộc Yêu giới nữa. Nàng rơm rớm nước mắt, truyền âm đầy thành kính:
*”Sư phụ dùng hình phạt này để cảnh cáo chúng ta phải biết nhẫn nhịn, tránh xa danh lợi phù hoa bên ngoài. Ăn cái đắng, cái mặn của phàm trần mới có thể thấu hiểu được chân lý tối cao của Đạo. Người không muốn chúng ta kiêu ngạo sau những trận chiến tịnh hóa tà ma, nên mới dùng bát cơm nguội này để gột rửa đạo tâm cho chúng ta. Ta nguyện suốt đời suốt kiếp ăn cơm nguội rắc muối để hầu hạ bên cạnh người…”*
Mộc Vân Thư ôm cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy nhọ nồi trong lòng, ăn một cách chậm rãi, thành kính như đang thực hiện một nghi lễ hiến tế cổ xưa. Mỗi hạt cơm nguội đi vào bụng, luồng đạo vận xung quanh hắn lại trầm lắng xuống một phân. Những vết rạn nứt nhỏ trong nguyên thần của hắn sau trận chiến tịnh hóa phương Bắc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một tầng ánh sáng hoàng kim trầm lặng, nội liễm sâu sắc. Hắn nhìn về phía cánh cửa gỗ nhà tranh đang đóng kín, trong lòng ngập tràn sự sùng bái vĩnh hằng.
Bên trong nhà tranh, Diệp Phi khẽ trở mình trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Tiếng chõng tre kêu “két” một tiếng nhỏ vang lên giữa trưa hè tĩnh mịch. Hắn từ từ mở mắt, vươn vai một cái đầy sảng khoái. Khớp gối trái của hắn – nỗi ám ảnh kinh hoàng của tuổi trung niên mỗi khi thời tiết Phong Châu chuyển mùa ẩm ướt – giờ đây nhẹ nhõm, ấm áp lạ thường, không còn một chút đau nhức phong thấp nào nữa.
Diệp Phi ngồi dậy, xoa xoa đầu gối, thầm nghĩ trong lòng: *Ủa, cái nồi canh ngải cứu đắng ngắt hôm trước công hiệu dữ thần vậy sao ta? Đúng là thuốc đắng dã tật, thảo nào các cụ ngày xưa cứ bảo ăn ngải cứu là tốt nhất cho xương khớp. Đỡ hẳn cái chứng nhức mỏi này rồi, cơ thể khỏe khoắn hẳn ra.*
Hắn bước xuống chõng tre, xỏ đôi dép rơm cũ kỹ, chuẩn bị tinh thần để bước ra ngoài mắng mỏ đám đồ đệ lười biếng một trận. Trong đầu hắn đang vẽ ra cảnh tượng Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và đám tạp dịch mặt mày ủ rũ, nằm ườn ra sân than thở vì bị phạt ăn cơm nguội chan nước lọc. Hắn nghĩ bụng: *Hôm qua ta phạt tụi bay ăn uống kham khổ như thế, chắc giờ này đứa nào đứa nấy đang hối hận lắm rồi. Để ta ra xem đứa nào dám đình công, lười biếng không chịu dọn dẹp nông trang.*
Nhưng khi Diệp Phi vừa đẩy cánh cửa gỗ bước ra sân, cảnh tượng trước mắt khiến hắn hoàn toàn hóa đá tại chỗ.
Khoảng sân đất nện phẳng lỳ, sạch bong không còn một cọng rác, thậm chí một hạt bụi nhỏ cũng không hề xuất hiện. Càn Khôn Tử đang khom cái lưng già nua, hai tay cầm cây chổi tre rách nát, thực hiện những động tác quét dọn một cách chậm rãi, khẽ khàng tuyệt đối. Cụ rùa già này di chuyển như một bóng ma, cây chổi tre lướt trên nền đất nện êm ru, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhặt nào, thậm chí một hạt cát cũng không bị hất tung lên. Đây chính là “Vô Trần Chi Đạo” mà lão vừa ngộ ra sau khi bị Diệp Phi mắng mỏ vì làm bốc bụi vào buổi sáng. Khi thấy Diệp Phi bước ra, Càn Khôn Tử lập tức dừng chổi, cúi đầu khom lưng, trên mặt nở một nụ cười nịnh bợ vô cùng tiêu chuẩn của một gã tạp dịch chuyên nghiệp.
Ở góc sân, Lăng Tiêu đang chẻ củi cọ già. Những khúc củi cọ già cứng như thép nguội, bình thường người phàm chẻ phải phát ra tiếng “bốp bốp” đinh tai nhức óc. Nhưng Lăng Tiêu vung chiếc rìu rỉ sét bổ xuống nhẹ nhàng như cắt đậu hũ. Lưỡi rìu đi đến đâu, khúc củi cọ tự động tách làm đôi đến đó, xếp gọn gàng thành một đống đều tăm tắp, không hề gây ra một tiếng động cơ học nào.
Diệp Phi nhìn mà da đầu tê dại, thầm nghĩ: *Thằng nhóc này hôm nay bị nhập hay sao mà chẻ củi khéo thế? Không thèm phát ra tiếng động nào luôn, đúng là đỡ ồn ào hẳn. Chắc sợ ta phạt nhịn cơm thật rồi. Mà công nhận, cái rìu rỉ sét đó vào tay nó cứ như đồ chơi ấy nhỉ.*
Phía sau chuồng gà, Thẩm Vạn Kim đang cẩn thận dùng xẻng sắt rỉ sét hốt từng mẩu phân gà khô của Tiểu Hồng. Động tác của gã mập mạp này khẽ khàng, nâng niu như thể đang dọn dẹp những khối ngọc thạch hoàng kim vô giá. Thẩm Vạn Kim thầm nghĩ: *Xúc phân gà cũng là một loại tu luyện! Tiên Tôn đang thử thách sự kiên nhẫn của ta. Ta phải dọn thật sạch, thật êm, không được để Tiểu Hồng tỷ tỷ khó chịu.*
Diệp Phi đứng giữa sân, khoanh hai tay trước ngực, cảm thấy vô cùng đắc ý và hài lòng. Hắn tự nhủ thầm: *Hóa ra cái lũ ấm đầu này chỉ ngoan khi bị phạt ăn cơm nguội. Đúng là không có áp lực thì không có kim cương. Phạt tụi bay ăn uống kham khổ một trận là đứa nào đứa nấy ngoan như cún con ngay, làm việc chăm chỉ hẳn ra, không còn lải nhải lảm nhảm mấy câu thần thông ma pháp nữa.*
Hắn thong thả vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, đi bộ ra ruộng cải ngọt và ruộng dưa hấu ở sườn núi phía Tây Nam để kiểm tra tình hình đất đai sau trận dông bão đêm qua.
Không khí núi Tản Viên hôm nay mát mẻ, trong lành lạ thường. Gió núi thổi qua rặng tre già xào xạc, mang theo mùi hương thanh khiết của đất đỏ và mầm cải ngọt mới vươn mình. Không còn một chút mùi hôi thối hay chướng khí độc hại nào của những trận dông bão hôm trước.
Diệp Phi đi tới sát hàng rào tre, nhìn thấy chú thạch sùng nhỏ màu xanh tím – vốn dĩ là Vạn Cổ Ma Tôn Dạ Ma bị tịnh hóa hoàn toàn ma tính – đang chăm chỉ bò dọc theo các cọc tre. Mỗi khi có một con muỗi rừng to bằng hạt đỗ bay đến gần ruộng cải, chú thạch sùng lại thè chiếc lưỡi nhỏ đớp một phát nhanh như chớp, đớp sạch sẽ không chừa một con nào.
Diệp Phi bật cười khẽ, ngồi xổm xuống nhìn chú thạch sùng: *”Mày được việc đấy con ạ. Bắt muỗi chăm thế này thì từ nay ta ra ruộng đỡ lo bị muỗi đốt sưng chân. Cố gắng phát huy nhé.”*

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Sự yên tĩnh trở lại - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Dạ Ma trong lốt thạch sùng nghe thấy lời khen của Diệp Phi thì toàn thân run rẩy vì sung sướng tột độ. Nó khẽ tặc lưỡi “chậc chậc” mấy tiếng đầy cung kính, cúi đầu sát vào cọc tre để triều bái. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Tiên Tôn vĩ đại khen ngợi tiểu ma! Ngài không những không xóa sổ linh trí của tiểu ma, mà còn ban cho tiểu ma chức vị “hộ vệ bắt muỗi” của thần trang! Đây là vinh hạnh vạn kiếp của Dạ Ma ta! Ta phải bắt sạch lũ muỗi rừng này, dẫu có phải dùng đến ma nguyên bản mệnh cũng quyết không để một con muỗi nào bén mảng đến gần long thể của Tiên Tôn!*
Dưới thớ đất đỏ tơi xốp của luống dưa hấu, con giun đất màu vàng nhạt – vốn là Cửu Đầu Địa Long bị phế sạch ma lực diệt thế – đang cần mẫn luồn lách qua lại. Đất ruộng dưa hấu được nó xới lên mịn màng, tơi xốp một cách hoàn hảo, giúp rễ dưa hấp thụ chất dinh dưỡng tốt nhất.
Diệp Phi nhìn con giun đất uốn éo nịnh bợ dưới chân mình, liền dùng cán cuốc rỉ sét gõ nhẹ lên đầu nó một cái: *”Chăm chỉ xới đất nhé mày. Đến cuối mùa dưa hấu chín, tao ăn xong sẽ thưởng cho mày một miếng vỏ dưa thật to để ăn lót dạ.”*
Cửu Đầu Địa Long ngóc cái đầu nhỏ xíu lên, kêu “chít chít” đầy hân hoan. Nó cảm nhận được một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp từ cán cuốc của Diệp Phi truyền vào cơ thể, giúp linh căn thần mạch của nó vốn bị rạn nứt nay lại được củng cố thêm một phần hoàn mỹ. Nó thầm nghĩ trong lòng: *Tiên Tôn ban thưởng vỏ dưa hấu! Đó chính là Thái Sơ Bản Nguyên Quả trong truyền thuyết! Dẫu cho tiểu long có phải mất thêm tám cái đầu nữa, dẫu có phải xới nát cả đại địa Âu Lạc này cũng quyết làm cho ruộng dưa hấu của Tiên Tôn trở nên màu mỡ nhất vũ trụ!*
Buổi chiều tà buông xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây bằng những dải mây màu hoàng hôn rực rỡ. Dưới chân núi, dòng sông Hồng uốn lượn như một con thủy long khổng lồ màu đỏ gạch đang lững lờ trôi về phía biển Đông.
Diệp Phi bước vào gian bếp đất nện để chuẩn bị nấu bữa tối. Hũ muối hạt bằng sành đặt trên kệ bếp đã vơi hẳn, chỉ còn lại một lớp mỏng dưới đáy. Nhìn ra ngoài trời, những đám mây ẩm ướt đặc trưng của mùa mưa vùng Phong Châu đang lững lờ kéo đến từ phía biển. Hắn tặc lưỡi lẩm bẩm:
*”Chết dở, sắp đến mùa mưa dầm rồi. Muối hạt phàm trần này gặp thời tiết ẩm ướt của Phong Châu là chảy nước ròng ròng, rồi lại bám đầy bụi bặm dơ bẩn. Phải làm một mẻ \’muối hầm ống tre\’ để trữ ăn dần mới được. Muối hầm trong ống tre vừa khô ráo, để được cả năm không lo ẩm mốc, lại còn thơm mùi tre già tự nhiên nữa.”*
Nghĩ là làm, Diệp Phi bước ra hiên nhà, lớn tiếng gọi:
*”Lăng Tiêu! Vân Thư! Hai đứa tụi bay xách dao rựa ra rừng chặt cho ta vài ống tre đực bánh tẻ, chọn cái dóng tre già, dày dặn một chút nhé! Còn Lão Thẩm mập, ông vào kho mang ra đây cho ta một rổ muối hạt xám to!”*
Mộc Vân Thư đang tựa lưng vào cột tre đọc sách, nghe thấy mệnh lệnh của Diệp Phi thì toàn thân chấn động kịch liệt. Cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy nhọ nồi trong lòng hắn bỗng nhiên phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, như thể đang cộng hưởng với một ý chí vĩ đại nào đó.
Mộc Vân Thư lập tức truyền âm bằng thần niệm cho Lăng Tiêu và Thẩm Vạn Kim với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng và chấn động:
*”Lăng Tiêu sư huynh, Thẩm huynh! Các ngươi có nghe thấy mệnh lệnh của Tiên Tôn không?! Người muốn làm \’muối hầm ống tre\’!”*
Lăng Tiêu dừng chiếc rìu rỉ sét, kiếm ý hoàng kim trong đan điền khẽ dao động, truyền âm lại: *”Vân Thư sư đệ, ý của đệ là gì? Sư phụ chỉ là muốn hầm muối để ăn thôi mà?”*
Mộc Vân Thư thở dài một tiếng đầy thâm sâu trong thần niệm, giọng nói run rẩy vì sùng bái: *”Sư huynh quả thực vẫn chưa nhìn thấu được đại cục! Tiên Tôn làm sao có thể làm những việc phàm trần vô nghĩa? Các ngươi nên biết, phương Bắc vương triều Âu Lạc dạo gần đây ma khí tàn dư đang rục rịch, tuy đã bị Tiên Tôn tịnh hóa nhiều lần nhưng vết nứt không gian vẫn chưa hoàn toàn được phong tỏa vĩnh viễn. Muối hạt… chính là vật phẩm mang tính tịnh hóa cực mạnh của đại dương Âu Lạc! Còn ống tre đực… chính là Mộc Hệ chí bảo dùng để phong ấn! Tiên Tôn muốn dùng \’Thái Sơ Chân Hỏa\’ trong bếp lò để luyện hóa muối hạt dính đạo vận bên trong ống tre, chế tạo ra \’Thái Sơ Tịnh Thế Thần Muối\’ dùng để phong ấn và tịnh hóa vạn dặm tà ma phương Bắc một lần và mãi mãi!”*
Thẩm Vạn Kim nghe xong thì da đầu tê dại, hai tay run bần bật suýt chút nữa thì làm rơi chiếc xẻng sắt rỉ sét: *”Ôi trời đất ơi! Hóa ra là như vậy! Tiên Tôn muốn dùng muối hầm để phong tỏa thiên cơ Âu Lạc, bảo hộ bình yên cho vạn dân! Thảo nào người bắt ta chuẩn bị muối hạt xám thượng hạng! Ta phải dâng lên loại muối hạt chứa đựng đạo vận tinh khiết nhất mà ta tích lũy được ở Vạn Bảo Lâu!”*
Không dám chậm trễ một giây nào, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư lập tức vác dao rựa lao vút vào rừng già Tản Viên với tốc độ kinh hoàng để tìm kiếm những ống tre đực bánh tẻ tốt nhất. Trong khi đó, Thẩm Vạn Kim hớt hải chạy vào kho, dâng lên một rổ muối hạt màu xám tro to đùng, mỗi hạt muối đều tỏa ra một lớp sương mờ đạo vận mằn mặn, thanh khiết lạ thường.
Diệp Phi nhận lấy rổ muối từ tay Thẩm Vạn Kim, gật đầu hài lòng: *”Ừm, muối hạt to thế này hầm mới ngon. Lão Thẩm mập chuẩn bị tốt đấy.”*
Thẩm Vạn Kim quỳ sụp xuống đất nhưng cố gắng không phát ra tiếng động nào để không làm hỏng trò chơi phàm nhân của Diệp Phi, cúi đầu cung kính: *”Được hầu hạ Ông chủ là vinh hạnh lớn nhất của lão mập này!”*
Lúc này, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư cũng đã mang về ba ống tre đực bánh tẻ xanh mướt, dóng tre dày dặn, được vạt đầu một cách cực kỳ tinh xảo.
Diệp Phi thong thản nhồi muối hạt vào đầy các ống tre, sau đó dùng đất sét đỏ nhào nhuyễn ngoài sân để bịt kín miệng ống lại. Hắn vừa làm vừa mỉm cười nói với đám đồ đệ đang đứng vây quanh nín thở quan sát:
*”Tụi bay nhìn kỹ nhé. Bịt kín miệng ống bằng đất sét thế này thì dẫu cho có ẩm mốc, gió bão hay sương muối bên ngoài cũng quyết không thể lọt vào trong được. Cứ ném vào lò bếp củi cọ nung cho thật chín, muối bên trong sẽ khô ráo, thơm phức mùi tre, yên tâm mà dùng cả năm không lo hư hỏng.”*
Mộc Vân Thư nghe thấy lời nói của Diệp Phi, trong đầu như có một tiếng sét nổ vang. Hắn lập tức đại ngộ ra một tầng cảnh giới mới của Thời Không Chi Thuật và Nhân Quả Đại Đạo. Hắn thầm nghĩ: *Bịt kín miệng ống bằng đất sét… Đây chính là triết lý phong ấn tuyệt đối! Tiên Tôn đang ám chỉ rằng, một khi “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Muối” được hoàn thành, dẫu cho có là thực thể hủy diệt từ Đa Nguyên Vũ Trụ hay ác linh hư không ngoài tinh không cũng quyết không thể xâm nhập vào Âu Lạc Thần Châu được nữa! Người muốn phong tỏa hoàn toàn thiên cơ của đất nước này để bảo hộ chúng sinh!*
Diệp Phi tùy tay ném ba ống tre bịt đất sét vào sâu trong lò bếp củi cọ đang cháy rừng rực. Ngọn lửa củi cọ liếm quanh ống tre, tỏa ra một mùi thơm thanh khiết của tre già hòa quyện với vị mằn mặn của muối hầm.
Đám đồ đệ và tạp dịch đứng im lặng xung quanh bếp lò, nhìn ngọn lửa ấm áp đang phản chiếu trong mắt họ. Trong nhãn thần của bọn họ, đó không phải là một bếp lò nấu ăn tầm thường, mà là một vạn cổ trận pháp tối cao đang được ngưng tụ, tỏa ra những luồng đạo vận hoàng kim vô hình, bao bọc và bảo hộ toàn bộ Âu Lạc Thần Châu khỏi sự dòm ngó của vạn giới.
Họ đồng loạt cúi đầu sùng bái, lòng tràn đầy kính ngưỡng và biết ơn trước sự bảo hộ thầm lặng, vĩ đại nhưng đầy bình dị của Sư phụ. Sự yên tĩnh thực sự đã trở lại trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một sự yên tĩnh vững chắc như bàn thạch vạn cổ dưới chân vị Tiên Tôn vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8