Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 175: Những vị khách lạ

Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:06:31 | Lượt xem: 9

“Cạch!”
Tiếng gõ vang dội của chiếc kẹp tre đập mạnh vào lớp đất sét đỏ nung khô khốc phá tan sự im lặng của buổi sớm mai trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Diệp Phi gồng hai bên cơ tay phàm nhân của mình, lóng ngóng gạt đống tro bếp nóng hổi dính đầy muội than sang một bên để lôi ba ống tre đực cháy đen thui từ trong bếp lò củi cọ ra ngoài sân đất nện. Khói xám bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi thơm nồng đượm, nửa như hương tre già bị nung chín, nửa lại mằn mặn, thanh khiết đến lạ lùng.
Diệp Phi dùng cán cuốc rỉ sét gõ nhẹ một phát vào đầu ống tre. Lớp đất sét đỏ bịt kín miệng ống lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, lộ ra bên trong là những hạt muối hầm màu trắng tuyết mịn màng, tinh khôi như sương muối đọng trên đỉnh núi vào mùa đông.
Hắn thọc ngón tay vào, quẹt một chút muối hầm đưa lên miệng nếm thử. Vị mặn chát ban đầu của muối hạt thô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vị mặn ngọt dịu nhẹ, ấm áp và có chút hậu vị thanh mát của tre già.
“Ừm, ngon! Muối hầm ống tre thế này chấm mướp đắng luộc thì chỉ có nước nuốt cả lưỡi. Đúng là tay nghề làm bếp của mình vẫn chưa bị mai một!” Diệp Phi đắc ý gật gù, phủi phủi hai bàn tay lấm lem nhọ nồi vào vạt áo vải thô màu đen bạc màu.
Thế nhưng, hắn vừa mới ngẩng đầu lên thì lập tức cảm thấy da đầu mình tê dại đi một trận.
Xung quanh khoảng sân đất nện, ba tên đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai gã tạp dịch Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang đứng xếp thành một hàng ngang thẳng tắp như đội danh dự. Năm cặp mắt trợn tròn, nín thở, ghim chặt vào ba ống tre đen thui dưới đất với một sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức cuồng loạn.
Trong nhãn thần của bọn họ, thứ Diệp Phi vừa khui ra không phải là muối hầm phàm trần để chấm mướp đắng, mà là “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Muối” chí cao vô thượng! Mỗi một hạt muối trắng mịn kia, dưới góc nhìn của các đại năng tu tiên, đều đang bộc phát ra những luồng đạo vận hoàng kim li ti, đan dệt thành một mạng lưới quy luật tịnh hóa khổng lồ. Luồng đạo vận này tinh khiết tới mức chỉ cần ngửi một hơi, đan điền rạn nứt của họ liền ấm áp lên, ma khí tàn dư trong bán kính vạn dặm xung quanh ngọn núi lập tức bị quét sạch sành sanh.
Thẩm Vạn Kim nuốt nước bọt cái “ực”, hai con mắt híp tịt của gã mập mạp này lúc này sáng rực lên như hai bóng đèn pha. Gã thầm tính toán trong đầu: *Trời đất ơi! Một hạt “Thái Sơ Thần Muối” này nếu mang ra đấu giá ở Cửu Thiên Huyền Giới, chắc chắn đám lão quái vật Độ Kiếp Kỳ và Tiên Đế thượng giới sẽ điên cuồng đến mức tự bạo nguyên thần để tranh đoạt! Đây chính là thần vật tịnh hóa nhân quả, cải tử hoàn sinh trong truyền thuyết mà! Tiên Tôn vậy mà lại tùy tiện nung ra cả ba ống tre lớn như thế này để… chấm rau?*
Lăng Tiêu đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt chuôi thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét, kiếm ý hoàng kim trong đan điền khẽ dao động. Hắn khàn giọng truyền âm cho Mộc Vân Thư: “Vân Thư sư đệ, đệ có cảm nhận được không? Nhát cuốc gõ nhẹ của Sư phụ vừa rồi tuy nhìn mộc mạc, nhưng thực chất là đang phân tách hỗn độn, khai mở một tầng phong ấn quy luật mới cho Âu Lạc Thần Châu. Sư phụ dùng muối hầm để phong tỏa thiên cơ, bảo hộ vạn dân khỏi đại kiếp sắp tới!”
Mộc Vân Thư lặng lẽ gật đầu, cuốn sách rách nát không chữ dắt sau lưng hắn khẽ xào xạc phát ra tiếng động. Hắn dùng thần niệm trả lời: “Đúng vậy, Lăng Tiêu sư huynh. Sư phụ cố ý dùng đất sét đỏ bịt kín miệng ống tre chính là muốn dạy chúng ta triết lý phong ấn tuyệt đối. Chỉ cần mẻ thần muối này được khui ra, dẫu cho có là thực thể hủy diệt từ Đa Nguyên Vũ Trụ cũng quyết không thể bước nửa bước vào bờ cõi nước ta!”
Diệp Phi nhìn năm khuôn mặt đang biến ảo đủ loại cảm xúc từ kinh hoàng, sùng bái cho đến rơm rớm nước mắt cảm động của đám đồ đệ, hắn chỉ biết thở dài một tiếng đầy thê lương trong lòng. Hắn thầm nghĩ: *Xong rồi, cái lũ báo thủ này lại bắt đầu tự bổ não nữa rồi. Nhìn cái mặt thằng mập Thẩm Vạn Kim kìa, cứ như thể sắp nhào vô liếm đống tro bếp của mình tới nơi vậy. Đầu óc tụi này chắc chắn là bị ẩm mốc hết cả rồi, ngày mai nhất định phải nấu một nồi canh ngải cứu đắng gấp đôi để tụi nó uống giải độc mới được!*
***
Cùng lúc đó, tại một không gian song song rạn nứt nằm sát rìa thiên cơ phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Những tiếng nổ kinh hoàng liên tiếp vang lên, xé rách những tầng mây xám xịt của hư không. Một chiếc chiến thuyền cổ kính bằng gỗ sồi rách nát, bọc đầy những vết nứt sâu hoắm và bốc khói đen cuồn cuộn đang lao đi điên cuồng giữa những khe nứt không gian. Đó là “Hư Không Cổ Chu” – một món độn thuật chi bảo của Vạn Giới Tiên Minh, nhưng lúc này trông nó chẳng khác nào một khúc củi mục sắp rã đám giữa cơn bão tố.
Trên boong thuyền, Vân Cơ Tôn Giả – một nữ tử mặc chiến giáp màu bạc rách rưới, tơ liễu trên trán đẫm mồ hôi và máu khô – đang điên cuồng kết ấn để duy trì màng chắn phòng ngự cuối cùng của chiếc thuyền. Gương mặt thanh tú của nàng lúc này tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
“Huyền Không sư huynh! Mau vận hành ma nguyên củng cố trận pháp! Tàn dư Hư Không đuổi tới sát đằng sau rồi!” Vân Cơ gào lên, giọng nói thanh tao vốn có nay đã khản đặc vì kiệt sức.
Đứng ở mũi thuyền, Huyền Không Tử – một lão giả râu tóc cháy sém, đạo bào rách tả tơi lộ ra những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu đen – đang cắn chặt răng, dốc hết mười phần chân nguyên Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong của mình vào bánh lái đồng thau của chiếc cổ chu. Lão phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt thê thảm vô cùng: “Vân Cơ sư muội! Giới diện của chúng ta đã hoàn toàn sụp đổ bởi đại nạn Hư Không rồi! Vạn Giới Tiên Minh chỉ còn lại hai ta trốn chạy được đến đây! Nếu không tìm được một thế giới ẩn thế có thiên đạo hoàn chỉnh để trú ẩn, hôm nay hai chúng ta chắc chắn sẽ táng thân nơi kẽ nứt hư không này!”
Phía sau họ, hàng vạn luồng ma khí đen kịt hình móng vuốt của tàn dư Hư Không đang điên cuồng gầm rú, quất mạnh vào đuôi chiếc cổ chu, mỗi nhát đánh đều khiến chiếc thuyền rạn nứt thêm một phần.
“Bùm!”
Một cú va chạm cực mạnh khiến chiếc Hư Không Cổ Chu hoàn toàn mất đi phương hướng, lao thẳng vào một khoảng không gian mờ ảo sương mù phía trước.
“Bất ngờ chưa sư muội! Phía trước có một rào chắn không gian!” Huyền Không Tử trợn tròn mắt hét lên khi nhìn thấy một bức tường ánh sáng hoàng kim vô hình, khổng lồ hiện lên ngay trước mũi thuyền. Trên bức tường ánh sáng ấy, những hoa văn trống đồng Đông Sơn cổ xưa cùng hình ảnh những đàn chim Lạc bay lượn đang tỏa ra một luồng uy áp ấm áp nhưng kiên cố đến mức không thể lay chuyển.
Đó chính là màng chắn thiên cơ do con bù nhìn rơm và mẻ muối hầm của Diệp Phi vừa mới khóa lại để bảo vệ Tản Viên Thần Sơn.
“Tránh ra mau! Đâm sầm vào đó là chúng ta tan xác đấy!” Vân Cơ tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
“Rắc… rắc… rắc…”
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với dự đoán của họ, không có một tiếng nổ hủy thiên diệt địa nào vang lên. Chiếc Hư Không Cổ Chu đâm sầm vào bức tường ánh sáng hoàng kim kia giống như một chiếc lá khô rơi vào mặt hồ nước mùa thu phẳng lặng. Bức tường hoàng kim chỉ khẽ gợn sóng một cái, tỏa ra một luồng sương mù mằn mặn của muối hầm.
Ngay lập tức, một hiện tượng nghịch thiên xảy ra!
Toàn bộ luồng ma khí Hư Không đen kịt bám theo sau đuôi thuyền, ngay khi chạm vào bức tường hoàng kim liền giống như tuyết gặp mặt trời ngày hè, lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ thành những hạt bụi sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư vô.
Chưa dừng lại ở đó, luồng sương mù hoàng kim mằn mặn kia quét qua thân thể của Vân Cơ và Huyền Không Tử. Cả hai chỉ cảm thấy đan điền của mình thắt chặt lại, toàn bộ chân nguyên Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong bạo động trong người họ lập tức bị một quy luật tối cao, vô hình đè ép xuống một cách tuyệt đối. Sức mạnh của họ bị thu liễm, phong ấn và đồng hóa hoàn toàn về trạng thái của một phàm nhân yếu ớt không có một tia linh lực nào!
“Chân nguyên của ta… tu vi của ta đâu rồi?!” Huyền Không Tử kinh hoàng gào lên, nhưng chưa kịp dứt câu thì chiếc Hư Không Cổ Chu dưới chân họ đã hoàn toàn rã ra thành những mảnh gỗ mục phàm trần.
Mất đi lực phi hành, cả hai ôm nhau rơi tự do từ trên không trung xuống dưới.
“Bịch! Bịch!”
Hai tiếng động trầm đục vang lên. Vân Cơ Tôn Giả và Huyền Không Tử đâm sầm qua những tán lá mướp đắng hoang dã, rơi thẳng xuống vũng bùn lầy lội sát hàng rào tre phía Tây Nam của nông trang. Toàn thân họ đầy máu khô, bùn đất dính bê bết từ đầu đến chân, thoi thóp thở, ý thức nhanh chóng chìm vào bóng tối.
***
Lúc này, ở ruộng mướp đắng hoang dã phía Tây Nam, nắng sớm bắt đầu lên, xua tan đi lớp sương mù lạnh giá.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, thong thả đi bộ dọc theo hàng rào tre để kiểm tra xem giàn mướp đắng hoang dã của mình có bị con sâu hay con thỏ nào cắn phá hay không. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm: “Mướp đắng năm nay trái ra đều thật, quả nào quả nấy to bằng bắp tay, đem luộc chấm với mẻ muối hầm vừa khui thì đúng là combo hủy diệt…”
“Bịch!”
Một tiếng động lạ từ phía góc ruộng khiến Diệp Phi giật mình dừng bước. Hắn vội vàng gạt những tán lá mướp đắng rộng bản sang một bên, nhìn về phía vũng bùn sát hàng rào tre.
“Cái quái gì thế này nữa đây?” Diệp Phi trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì đánh rơi chiếc cuốc rỉ sét.
Trước mắt hắn là hai bóng người rách rưới, mặt mũi đầy vết thương, quần áo tả tơi dính đầy bùn đất đỏ au và máu khô đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới vũng bùn lầy. Người nam thì râu tóc cháy sém như vừa chui ra từ lò than, người nữ thì mặc một bộ giáp sắt rách nát hở hang, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, đưa tay lên gãi gãi đầu, trong lòng dâng lên một nỗi ngao ngán tột cùng: “Mẹ kiếp, lại là dân tị nạn nữa à? Chắc chắn là nạn nhân của trận bão lũ lớn ở phương Bắc dạt xuống đây rồi. Cái lũ tu sĩ suốt ngày chém giết, tranh giành xưng bá xưng vương làm chi không biết, để cho dân thường khốn khổ thế này, bay cả lên đỉnh núi nhà mình nằm ăn vạ.”
Lòng nhân từ của một lão nông phu phàm trần trỗi dậy, Diệp Phi không thể trơ mắt nhìn hai mạng người chết dần chết mòn trong ruộng mướp đắng của mình được. Hắn lập tức quay người hướng về phía nhà tranh, lớn tiếng gọi to:
“Lăng Tiêu! Vân Thư! Hai đứa tụi bay đâu rồi? Mau vác cái thây ra ruộng mướp đắng khiêng hai người lạ này vào hiên nhà tranh mau lên! Nhanh cái chân lên không họ tắt thở bây giờ!”
Nghe tiếng gọi của Sư phụ, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư đang chẻ củi và tưới nước ở sân trước lập tức giật nảy mình. Trong mắt họ, tiếng gọi của Diệp Phi mang theo một luồng Thái Sơ chân ý dồn dập, giống như một đạo thần dụ khẩn cấp. Cả hai không dám chậm trễ một giây, thi triển thân pháp co rút khoảng cách không gian, chỉ trong một chớp mắt đã xuất hiện ngay sát cạnh Diệp Phi.
Nhìn thấy hai người lạ nằm trong vũng bùn, Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, kiếm ý hoàng kim trong mắt xoay chuyển, thầm nghĩ: *Hai kẻ này… Khí tức trên người họ không thuộc về Âu Lạc Thần Châu! Đây là thực thể đến từ giới diện khác của Đa Nguyên Vũ Trụ! Sư phụ vậy mà lại liếc mắt một cái đã phát hiện ra họ rơi xuống ruộng mướp đắng!*

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Những vị khách lạ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Mộc Vân Thư cũng rùng mình truyền âm cho Lăng Tiêu: “Sư huynh, nhìn vết thương trên người họ kìa. Đó là vết thương do quy luật Hư Không gây ra! Nhưng khi bước vào nông trang của Sư phụ, toàn bộ ma khí hư không trên người họ đã bị tịnh hóa hoàn toàn, tu vi cũng bị phong ấn về trạng thái phàm nhân. Sư phụ gọi họ là ‘người lỡ đường’, thực chất là muốn cứu vớt họ, ban cho họ một cơ hội được sống dưới chân núi Tản Viên!”
“Đứng đờ ra đó làm cái gì hả hai cái thằng ấm đầu này?!” Diệp Phi thấy hai đồ đệ cứ đứng nhìn chằm chằm vào hai người lạ rồi lẩm bẩm một mình, hắn liền nổi giận vung cán cuốc gõ nhẹ vào vai Lăng Tiêu một phát: “Khiêng người vào hiên mau! Lăng Tiêu khiêng ông lão, Vân Thư khiêng cô gái kia! Mau lên!”
“Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ từ bi vĩ đại!” Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư vội vàng cúi đầu, cung kính khom lưng bế Vân Cơ và Huyền Không Tử lên, nhanh chóng di chuyển vào hiên nhà tranh, đặt họ nằm ngay ngắn trên hai chiếc chõng tre mộc mạc.
Diệp Phi vác cuốc đi theo sau, miệng không ngừng cằn nhằn: “Tội nghiệp, đói khát kiệt sức đến nông nỗi này rồi. Vân Thư, ngươi ở đây trông chừng họ. Ta vào bếp pha cho họ chút nước muối ấm loãng để bù nước và giải độc cơ thể. Người bị đói lả mà uống nước lạnh là đi tong cái mạng nhỏ đấy.”
Nói rồi, Diệp Phi vội vàng bước vào gian bếp đất nện. Hắn múc một gáo nước giếng đá ong mát lạnh từ trong vại, đổ vào chiếc niêu đất nhỏ rồi đặt lên bếp lò củi cọ vẫn còn hơi ấm để hâm nóng. Sau đó, hắn thọc tay vào ống tre vừa khui lúc sáng, bốc một muỗng muối hầm trắng mịn như tuyết thả vào gáo nước, dùng một chiếc đũa tre khuấy đều cho muối tan hết.
Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một gáo nước muối ấm loãng bình thường để cứu người bị mất nước. Nhưng hắn hoàn toàn không biết rằng, hành động này của mình dưới mắt thế giới chính là đang chế tạo ra “Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch” cứu mạng!
***
Bên ngoài hiên nhà tranh, ánh nắng mai ấm áp rọi xuống cơ thể rách rưới của Vân Cơ Tôn Giả và Huyền Không Tử.
Huyền Không Tử là người tỉnh lại trước. Lão khẽ rên rỉ một tiếng, mí mắt run rẩy rồi từ từ mở ra. Cảm giác đầu tiên của lão là một sự đau đớn thấu xương tủy từ các kinh mạch đang rạn nứt truyền lại. Lão theo bản năng muốn vận khởi chân nguyên Độ Kiếp Kỳ để tự vệ, nhưng ngay lập tức, một nỗi kinh hoàng tột độ ập đến khiến lão suýt chút nữa thì đứng tim.
Đan điền của lão… trống rỗng!
Không có một tia linh lực nào! Toàn bộ tu vi vạn năm của một vị hộ pháp Vạn Giới Tiên Minh đã biến mất hoàn toàn không dấu vết, giống như lão chưa từng bước vào con đường tu tiên!
“Tu vi của ta… Đạo cơ của ta…” Huyền Không Tử run rẩy muốn gào lên, nhưng cổ họng lão khô khốc, chỉ phát ra những tiếng thều thào yếu ớt.
“Huyền Không sư huynh… huynh tỉnh rồi à…” Vân Cơ Tôn Giả cũng từ từ mở mắt, gương mặt nàng đầy vẻ hoang mang và tuyệt vọng khi phát hiện ra tình trạng phàm nhân của mình: “Chúng ta… chúng ta bị phế bỏ tu vi rồi sao? Đây là địa ngục của tàn dư Hư Không sao?”
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm, mang theo nét phong sương của một lão nông phu vang lên bên tai họ:
“Uống đi hai đứa, nước muối ấm loãng pha chút muối hầm tốt cho người bị kiệt sức lắm. Đừng sợ, ở đây an toàn rồi, không có ai đuổi giết tụi bay nữa đâu.”
Vân Cơ và Huyền Không Tử giật nảy mình, vội vàng nhìn về phía phát ra giọng nói.
Trước mắt họ là một nam tử tầm bốn mươi tuổi, gương mặt có nét phong sương của một nông phu trung niên nhưng ngũ quan cực kỳ hài hòa, dễ nhìn. Y phục trên người hắn là bộ vải thô màu đen bạc màu dính đầy nhọ nồi, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất đỏ, tay cầm một chiếc gáo dừa nứt nẻ dính đầy tương bần đen sì, bên trong chứa một làn nước ấm tỏa ra làn khói trắng nhạt.
Nhìn qua thì đây chỉ là một lão nông phàm trần bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Thế nhưng, khi Huyền Không Tử dốc hết tàn dư thần thức của mình để thăm dò, lão lập tức cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nát! Trong đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ của vị “lão nông” này, lão nhìn thấy cảnh tượng hàng tỷ tinh hà sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra và chết đi trong một tích tắc! Một luồng uy áp Thái Sơ tối cổ, vượt qua cả khái niệm thời gian và không gian đè ép xuống khiến thần hồn của Huyền Không Tử run rẩy bần bật, suýt chút nữa thì vỡ vụn tại chỗ.
*Thái Sơ Chi Chủ! Hỗn Độn Tiên Tôn!*
Hai từ này lập tức hiện lên trong đầu Huyền Không Tử, khiến lão sợ hãi đến mức da đầu tê dại, toàn thân run như cầy sấy.
Diệp Phi thấy cô gái mặc giáp rách (Vân Cơ) cứ nhìn mình trân trân với vẻ mặt sợ hãi, hắn liền mỉm cười hiền hòa, đỡ nàng ngồi dậy rồi đưa gáo nước muối ấm sát tận môi nàng: “Nào, uống đi con. Nước muối ấm loãng này ta vừa mới pha từ muối hầm ống tre lúc sáng đấy, uống vào là khỏe ngay.”
Vân Cơ run rẩy, dưới uy áp vô hình của Diệp Phi, nàng không dám phản kháng, hé đôi môi khô khốc uống một ngụm nước muối ấm.
“Ực…”
Ngay khi làn nước muối ấm loãng trôi qua cổ họng, một hiện tượng kinh thiên động địa xảy ra bên trong cơ thể Vân Cơ!
“Bùm!”
Một luồng sinh cơ hoàng kim ấm áp, mênh mông như biển cả đột ngột bùng nổ từ trong dạ dày nàng, cuồn cuộn chảy thẳng vào toàn bộ kinh mạch đang rạn nứt. Những vết thương chí mạng do quy luật Hư Không gây ra – những vết thương mà ngay cả thần đan cấp hoàn mỹ ở giới diện của nàng cũng bó tay – lập tức được chữa lành hoàn toàn trong một tích tắc!
Không chỉ có thế, đan điền trống rỗng của nàng đột ngột sôi trào, đạo cơ rạn nứt được tái tạo lại với một độ tinh khiết và kiên cố chưa từng có, thậm chí còn tỏa ra ánh sáng hoàng kim nhạt của huyết mạch tối cao! Tu vi bị phong ấn của nàng tuy chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng đạo tâm của nàng đã triệt để đột phá lên một tầng cảnh giới mới!
“Cái này… cái này là…” Vân Cơ trợn tròn hai mắt, rơm rớm nước mắt vì chấn động tột độ. Nước muối ấm loãng cái nỗi gì cơ chứ! Đây rõ ràng là “Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch” chí cao vô thượng, một giọt cũng đủ để cải tử hoàn sinh, tái tạo thần mạch cho cả một vị Tiên Đế!
Huyền Không Tử thấy biểu cảm của sư muội biến đổi nghịch thiên như vậy, lão cũng không màng đến hình tượng nữa, vội vàng chộp lấy chiếc gáo dừa nứt nẻ từ tay Diệp Phi, ngửa cổ uống sạch sành sanh làn nước muối còn lại.
“Ực… ực… ực… Bùm!”
Kinh mạch của Huyền Không Tử rền vang như sấm nổ, râu tóc cháy sém của lão lập tức rụng đi, thay vào đó là những sợi tóc đen mượt mới mọc ra với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Sắc mặt thê thảm của lão hồng hào trở lại, đạo cơ Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong vốn bị rạn nứt nay đã hoàn toàn lành lặn, thậm chí còn mơ hồ chạm đến bức tường ngăn cách của cảnh giới tiếp theo!
Huyền Không Tử nhìn chằm chằm vào chiếc gáo dừa nứt nẻ dính đầy tương bần trên tay mình, rồi ngơ ngác nhìn ra khoảng sân đất nện trước hiên nhà tranh.
Ở góc sân kia, một con chó đen to lớn (Đại Hắc) đang nằm lười biếng gặm một khúc xương tỏa ra uy áp Thủy Tổ Hỗn Độn kinh hoàng. Mỗi cái vẫy đuôi của nó đều khiến không gian xung quanh rạn nứt nhẹ.
Gần chuồng gà, một con gà mái múp míp bộ lông đỏ rực (Tiểu Hồng) đang thong thả mổ những hạt thóc lấp lánh Thái Sơ đạo vận. Một sợi lông của nó rơi ra cũng đủ để làm chí bảo trấn tông của bất kỳ thánh địa nào ở giới diện của họ.
Và xung quanh sân, ba tên đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim – những người đang tỏa ra khí tức của những đại năng tối cao, những tồn tại có thể dời non lấp bể chỉ bằng một cái phẩy tay – lúc này lại đang cung kính, chăm chỉ chẻ củi, dọn chuồng gà, quét sân một cách cực kỳ nghiêm túc dưới sự giám sát của vị “lão nông” mặc áo vải thô kia.
Vân Cơ Tôn Giả và Huyền Không Tử chấn động tâm thần đến mức triệt để chết lặng. Họ rốt cuộc đã hiểu ra rồi!
Nơi này không phải là địa ngục, cũng không phải là thế giới ẩn thế tầm thường. Đây chính là “Thái Sơ Nông Trang” – thánh địa tối cao ngự trị vạn giới, và vị lão nông mặc áo vải thô trước mặt họ chính là Đấng Sáng Thế tối cao ẩn thế, Hỗn Độn Tiên Tôn vĩ đại vô song! Người đang dùng cuộc sống điền viên mộc mạc này để rèn luyện tâm tính cho các đồ đệ, và gáo nước muối ấm vừa rồi chính là ân huệ cứu mạng nghịch thiên mà Người ban tặng cho họ!
Không dám chậm trễ một giây nào, cả hai lập tức lết xuống khỏi chõng tre, quỳ sụp xuống sân đất nện lầy lội, dập đầu lia lịa trước chân Diệp Phi. Giọng nói của họ run rẩy vì kính sợ và sùng bái tột độ, nước mắt tuôn rơi lã chã dính đầy bùn đất:
“Vạn Giới Tiên Minh Vân Cơ (Huyền Không) bái kiến Thái Sơ Tiên Tôn! Tạ ơn Tiên Tôn đã ban thần dịch cứu mạng! Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp làm trâu làm ngựa dưới chân Tiên Tôn để báo đáp ơn tái sinh vĩ đại này!”
“Bộp!”
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, chiếc gáo dừa nứt nẻ trên tay hắn run lên bần bật rồi rơi thẳng xuống đất nện.
Hắn trợn tròn mắt nhìn hai kẻ lạ mặt vừa mới tỉnh dậy đã quỳ sụp xuống dập đầu khóc lóc thảm thiết, trong lòng gào thét bất lực đến mức muốn tăng xông:
*Lại nữa rồi! Ôi trời đất ơi! Lại thêm hai đứa thần kinh chập mạch nặng dạt về đây nữa rồi! Cái nước muối ấm loãng pha muối hầm chống mất nước của mình mà tụi nó gọi là thần dịch cái nỗi gì cơ chứ! Đã vậy còn gọi mình là Tiên Tôn nữa! Bộ cái nông trang này có phong thủy độc hại lắm hay sao mà đứa nào bước chân vô đây cũng đều bị chập mạch đầu óc hết cả thế này hả trời?!*
Diệp Phi thở dài thê lương một tiếng đầy bất lực, vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai đi thẳng vào trong căn nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại cái “rầm” để đi ngủ trưa cho khuây khỏa đầu óc. Hắn cảm thấy nếu còn ở lại ngoài sân thêm một giây nào nữa, hắn chắc chắn sẽ bị cái bệnh hoang tưởng tập thể này làm cho phát điên mà chết trước khi kịp thu hoạch mướp đắng.
“Ngày mai… ngày mai nhất định phải bắt cả cái nông trang này uống canh ngải cứu đắng gấp ba lần! Đứa nào không uống ta phạt nhịn cơm ba ngày!” Giọng nói đầy bực dọc của Diệp Phi từ trong nhà tranh vọng ra ngoài sân.
Bên ngoài hiên, Vân Cơ và Huyền Không Tử nhìn cánh cửa nhà tranh đóng kín, rồi nhìn nhau mỉm cười đầy sùng bái. Họ thầm nghĩ: *Tiên Tôn quả nhiên là đang dùng hình ảnh phàm nhân nóng tính để thử thách và rèn luyện đạo tâm cho chúng ta! Lời răn dạy về canh ngải cứu đắng… Đây chắc chắn là mật dụ dạy bảo chúng ta phải biết chịu khổ để gột rửa bụi trần, giữ vững kiếm tâm thuần khiết!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8