Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 158: Diệp Phi muốn trồng hoa mới

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:59:09 | Lượt xem: 7

Mộc Vân Thư đang đứng bên hiên nhà tranh, hai bàn tay vẫn còn dính chút muội than bếp củi cọ chưa kịp rửa sạch. Hắn vừa nhận được củ khoai lang luộc ấm áp chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên từ tay sư phụ, nguyên thần còn đang đắm chìm trong cảm giác ấm áp, thư thái tột cùng thì bỗng nhiên, một luồng hàn ý thấu xương từ đâu xộc thẳng vào đại não. Luồng hàn ý này không phải là cơn gió bấc lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc, mà là một loại quy luật hủy diệt tột cùng, mang theo sát ý ngập tràn muốn đóng băng cả linh hồn của vạn vật chúng sinh.
Hắn nheo mắt nhìn về phía chân chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ.
Ở đó, một phong thư bằng đồng cổ rạn nứt đang nằm im lìm trên nền đất ẩm. Mặt trên của phong thư dính đầy bùn đất đỏ, nhưng điều đáng sợ là bốn chữ cổ tự khắc bằng thứ chất lỏng màu đỏ sậm như máu tươi đang không ngừng vặn vẹo, tỏa ra những tia chớp màu đỏ tía tà dị. Mỗi một tia chớp nhỏ xíu bắn ra đều khiến hư không xung quanh rạn nứt như những mảng gương vỡ, phát ra tiếng kêu *xèo xèo* ghê rợn.
Càn Khôn Tử vừa quét sân xong, đang định khom lưng nhặt cây chổi tre rách lên thì cả người bỗng cứng đờ như tượng đá. Cây chổi trên tay lão suýt chút nữa rơi rụng xuống đất. Đôi mắt lão trợn tròn, râu tóc bạc phơ dựng ngược lên vì kinh hãi. Lão là chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa, sống qua hàng trăm năm, kiến thức rộng lớn vô biên, làm sao có thể không nhận ra thứ ký hiệu đáng sợ đang hiển lộ trên phong thư kia?
“Đây… đây là…” Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm cho Thẩm Vạn Kim, giọng điệu tràn đầy sự kinh hoàng không thể che giấu: “Thẩm huynh! Ngươi nhìn hoa văn hình ba tòa tháp sụp đổ ở góc phong thư kia đi! Đó chính là Bắc Cực Tru Thần Ấn của Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc! Đây không phải là thư từ bình thường, đây là Huyết Thư Tru Diệt! Một khi phong thư này xuất hiện, có nghĩa là một vị Vạn Cổ Tiên Đế tối cao ở Thượng Giới đã hạ lệnh diệt quốc, xóa sổ toàn bộ sinh linh của một phương thế giới!”
Thẩm Vạn Kim lúc này cũng đang ôm chiếc xẻng sắt rỉ sét, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt mập mạp. Trán lão rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, đôi bàn tay múp míp run bần bật đến mức chiếc xẻng sắt va vào đá nện phát ra tiếng *keng keng* liên hồi. Lão run rẩy đáp lại bằng thần niệm:
“Lão Càn… ngươi nói cái gì? Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc? Chẳng lẽ đám lão quái vật ở Thượng Giới đã phát hiện ra việc chúng ta lén lút thu gom rác thải dính đạo vận của Tiên Tôn mang đi đấu giá? Hay là… bọn họ muốn tới cướp đoạt Thái Sơ Bản Nguyên Khí của nông trang?”
“Ta làm sao biết được!” Càn Khôn Tử nuốt nước bọt cái *ực*, da đầu tê dại nhìn luồng sát ý màu đỏ sậm đang không ngừng bành trướng, muốn vượt qua rào tre để nhuộm đỏ cả bầu trời Tản Viên Thần Sơn. “Nhưng luồng sát ý này quá khủng khiếp! Chỉ một sợi tơ huyết khí rỉ ra từ phong thư cũng đủ để nghiền nát một vị tu sĩ Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong như ta thành tro bụi trong một nốt nhạc! Trận pháp Loa Thành tuy vô song, nhưng phong thư này mang theo ý chí của thiên đạo Thượng Giới, nó đang cố tình khiêu khích uy nghiêm của nông trang!”
Trong khi ba vị đại năng tu tiên và tạp dịch đang đứng chết trân, nín thở trước phong thư diệt thế thì từ trong bếp lò, một bóng người trung niên vác theo chiếc giẻ lau dính đầy nhọ nồi đen kịt thong thả bước ra.
Diệp Phi mặt mũi đầy vết nhọ, ống quần vải thô xắn cao đến đầu gối, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ bực dọc. Hắn vừa mới đặt niêu canh cua đồng lên bếp, định ra ngoài hiên lấy cái gáo dừa để múc nước thêm vào thì đập vào mắt là một đống rác rưởi nằm ngay dưới chân chiếc chõng tre yêu quý của mình.
“Cái quái gì thế này?”
Diệp Phi nhíu mày, bước tới gần phong thư đồng cổ. Dưới mắt của gã nông phu phàm trần này, luồng sát ý diệt thế màu đỏ sậm vặn vẹo kia chỉ là một vệt phẩm màu đỏ lòm, rẻ tiền dính trên một miếng đồng nát dẹt dẹt bẩn thỉu. Hơn nữa, bốn chữ cổ tự màu máu rực rỡ kia trông chẳng khác nào nét vẽ bậy bạ của mấy đứa trẻ trâu dưới núi thường xuyên leo lên đây phá phách.
“Đứa nào nghịch ngợm ném rác vào sân thế này? Lại còn bôi phẩm màu đỏ lòm lên nữa, đúng là mất vệ sinh!” Diệp Phi lầm bầm oán trách, vẻ mặt đầy sự ngán ngẩm: “Thời buổi này đúng là lộn xộn. Hết đám người quỳ lạy thần kinh chập mạch, giờ lại đến lũ trẻ trâu quảng cáo khoan cắt bê tông với bán đất nền dưới núi ném thư rác vào tận sân nhà người ta. Thật là vô ý thức!”
Nói rồi, Diệp Phi thản nhiên cúi người xuống, vươn bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn ra, túm lấy phong thư bằng đồng cổ dính bùn đất nhấc lên.
“Trời đất ơi!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đồng loạt hét lên trong lòng, hai mắt suýt chút nữa lồi ra ngoài vách mắt. Họ nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị tinh thần chứng kiến cảnh tượng bàn tay của Diệp Phi bị luồng sát ý diệt thế của Vạn Cổ Tiên Đế chém đứt hoặc nổ tung thành sương máu.
Nhưng một giây trôi qua, rồi hai giây trôi qua…
Không có tiếng nổ nào vang lên. Cũng không có luồng huyết quang diệt thế nào bùng phát.
Ngay khi những ngón tay thô kệch của Diệp Phi vừa chạm vào phong thư bằng đồng cổ, luồng sát ý màu đỏ sậm vốn đang gầm rú điên cuồng, muốn xé rách cả bầu trời Âu Lạc bỗng nhiên im bặt. Giống như một con chó dữ đang sủa vang trời đột ngột bị một con mãnh thú thời tiền sử dẫm lên đầu, luồng sát ý kia run rẩy co rúm lại, toàn bộ ánh sáng màu máu tắt ngấm trong tích tắc. Những tia chớp đỏ tía tà dị lập tức tịnh hóa hoàn toàn, biến thành những hạt bụi hoàng kim vô hại, ngoan ngoãn bám vào lớp nhọ nồi trên chiếc giẻ lau của Diệp Phi.
Diệp Phi cầm phong thư lên, phủi phủi lớp bụi đất bám trên đó, lẩm bẩm: “Miếng đồng này cũng nặng đấy chứ, chắc bán đồng nát cũng được mấy đồng lẻ mua muối. Nhưng mà bôi phẩm màu đỏ thế này thì lão mập Vạn Bảo Lâu có thèm thu mua không biết?”
Càn Khôn Tử hé mắt ra nhìn, chứng kiến cảnh tượng phong thư đồng cổ chứa đựng ý chí hủy diệt của Thượng Giới đang nằm ngoan ngoãn như một món đồ chơi trẻ con trong tay Diệp Phi, lão chỉ biết câm nín, hai đầu gối run rẩy đến mức suýt quỳ sụp xuống nền đất nện.
***
Cùng lúc đó, tại một không gian vô tận cách Âu Lạc Thần Châu hàng vạn dặm về phía Bắc, thuộc Cửu Thiên Thượng Giới vĩ đại.
Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc ngự trị trên chín tầng mây, nơi linh khí hóa thành những dòng sông rực rỡ chảy quanh các cung điện bằng ngọc bích lộng lẫy. Ở chính điện của Bắc Cực Thiên Cung, một nam tử mặc đế bào màu xanh lam thêu hình chín con rồng băng đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng làm bằng ngọc tủy vạn năm.
Hắn chính là Bắc Minh Tiên Đế, một tồn tại đã sống qua hai kỷ nguyên, tu vi đạt đến cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, chỉ cần khẽ phẩy tay cũng có thể làm sụp đổ hàng trăm tinh hà.
Lúc này, Bắc Minh Tiên Đế đang nâng một chiếc ly lưu ly chứa đầy tiên tửu, gương mặt tuấn mỹ lộ ra một nụ cười nhạt đầy vẻ đắc ý. Hắn vừa mới phát ra “Huyết Thư Tru Diệt”, mượn quy luật thiên đạo của Thượng Giới để gửi xuống vùng đất Âu Lạc phương Nam nhằm thăm dò thực hư về danh tính của “kẻ vác cuốc” đang làm mưa làm gió dưới hạ giới.
“Hừ, một lũ man di phương Nam, chỉ biết trồng lúa nước mà cũng dám xưng là Tiên Tôn ẩn thế?” Bắc Minh Tiên Đế cười khẩy, lắc nhẹ ly rượu: “Phong thư đồng cổ kia chứa đựng ba phần mười đạo vận hủy diệt bản nguyên của bổn đế. Để xem kẻ vác cuốc kia làm thế nào chống đỡ được. Nếu hắn không chịu nổi một phong thư này, bổn đế sẽ dẫn đại quân san bằng ngọn núi Tản Viên kia, cướp lấy long mạch Âu Lạc…”
Lời còn chưa dứt, nụ cười trên môi Bắc Minh Tiên Đế bỗng nhiên cứng đờ.
Hắn cảm thấy lồng ngực mình đột ngột nhói lên một cái đau đớn kịch liệt. Luồng thần thức mạnh mẽ mà hắn dùng để kết nối với phong thư đồng cổ ở hạ giới bỗng nhiên bị một lực lượng khổng lồ, thô bạo và vô cùng tàn nhẫn bóp nghẹt. Sự kết nối ấy đứt đoạn một cách triệt để, không để lại bất kỳ một dấu vết nào, như thể luồng đạo vận hủy diệt của hắn vừa bị ném vào một cái hố đen không đáy.
“Cái gì?!”
Bắc Minh Tiên Đế trợn tròn mắt, chiếc ly lưu ly trên tay rơi xuống sàn ngọc vỡ tan tành, tiên tửu văng tung tóe. Hắn cảm thấy lồng ngực ngột ngạt, một ngụm ma huyết màu xanh tím tanh tưởi dâng lên tận cổ họng, suýt chút nữa phun ra ngoài.
***
Quay trở lại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Diệp Phi đứng bên hiên nhà tranh, nhìn phong thư đồng cổ dẹt dẹt trên tay với vẻ tò mò. Hắn phát hiện ra phong thư này không được dán bằng hồ dán thông thường, mà dường như được đúc liền một khối bằng đồng thau cứng ngắc.
“Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, làm cái phong thư mà cũng phải đúc bằng đồng, định lòe thiên hạ chắc?” Diệp Phi hừ một tiếng, tiện tay rút chiếc dao rựa cùn giắt ở thắt lưng ra.
Hắn dùng mũi dao rựa cùn, cắm vào khe hở nhỏ ở cạnh phong thư đồng cổ, rồi dùng lực cạy mạnh một phát.
*Két… rắc!*
Một tiếng động chói tai vang lên. Sát ý diệt thế vạn năm bị phong ấn bên trong phong thư bỗng nhiên thức tỉnh, điên cuồng gào rú, muốn hóa thành một con huyết long khổng lồ để cắn xé kẻ dám mạo phạm. Nhưng con huyết long kia còn chưa kịp thò cái đầu ra khỏi phong thư, thì bàn tay đầy vết chai của Diệp Phi đã vô tình đập mạnh một phát vào mặt phong thư để giữ cho nó không bị trượt.
*Bộp!*
Một cú đập bình thường của gã nông phu phàm trần, nhưng dưới mắt của Mộc Vân Thư, cú đập ấy lại mang theo ý chí Thái Sơ tối cao, trực tiếp nghiền nát con huyết long diệt thế thành một luồng khói xám nhạt yếu ớt. Luồng khói xám này lóp ngóp bò ra ngoài, chưa kịp làm gì đã bị Diệp Phi dùng chiếc quạt nan phẩy nhẹ một cái bay thẳng vào đống lửa xông muỗi sát hàng rào tre.
“Ơ, thư rác quảng cáo mà lại có quà tặng kèm thật này?”
Diệp Phi mắt sáng lên khi nhìn thấy từ trong phong thư đồng cổ vừa bị cạy mở, rơi ra ba hạt giống màu đen sì, to bằng ngón tay cái, cứng ngắc như những viên sỏi dính đầy bùn đất. Hắn nhặt ba hạt giống lên, gõ gõ vào nhau nghe phát ra những tiếng *cộc cộc* khô khốc.
“Hạt giống hoa dại này trông lạ thế, vỏ cứng ngắc thế này chắc là hoa mười giờ dại hoặc hoa mào gà dưới xuôi rồi. May quá, ta đang muốn tìm mấy khóm hoa dại về trồng quanh hàng rào tre cho nông trang thêm phần thơ mộng, chứ ngày nào cũng nhìn cái chuồng gà của Tiểu Hồng với đống phân của Đại Hắc thì chán chết.”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Diệp Phi muốn trồng hoa mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi lẩm bẩm đầy hớn hở. Hắn quyết định sẽ gieo ngay ba hạt giống này xuống đất. Nhưng khi ngó quanh sân, hắn phát hiện chiếc xẻng sắt nhỏ dùng để trồng hoa của mình đã bị Thẩm Vạn Kim vác đi dọn chuồng gà mất rồi.
“Cái lão mập này, bảo đi dọn chuồng gà mà lại vác cả xẻng trồng hoa của ta đi, đúng là làm việc lóng ngóng.” Diệp Phi càu nhàu.
Hắn nhìn xuống phong thư bằng đồng cổ dẹt dẹt đang cầm trên tay. Phong thư này sau khi bị cạy mở thì đã lộ ra hai miếng đồng dẹt, mỏng và khá cứng cáp. Diệp Phi nảy ra một sáng kiến vĩ đại. Hắn dùng hai bàn tay thô ráp của mình, nắm chặt lấy hai đầu của phong thư đồng cổ, rồi dùng lực bẻ gập nó lại làm đôi.
*Rắc!*
Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên trong không gian. Miếng đồng cổ vốn được đúc từ Thái Sơ Thần Đồng cực kỳ cứng rắn, có thể chống đỡ được cả đòn tấn công của một vị Tiên Đế, lúc này qua tay Diệp Phi lại mềm yếu như một chiếc bánh đa vừng bị bẻ đôi. Hắn bẻ gập miếng đồng lại, tạo thành một cái xẻng mini hình chữ U, dùng để xúc đất nện thì vừa khéo.
“Đấy, thế này có phải tiện không! Vừa có xẻng xúc đất, vừa đỡ phải đi tìm cái thằng mập kia.” Diệp Phi cười đắc ý, ngắm nghía “tác phẩm” mới của mình.
***
Tại Cửu Thiên Thượng Giới, chính điện của Bắc Cực Thiên Cung.
“Hự… á!”
Một tiếng rú thảm thiết vang lên, phá vỡ sự yên bình vĩnh hằng của điện ngọc.
Bắc Minh Tiên Đế đang ngồi trên ngai vàng bỗng nhiên ôm chặt lấy lồng ngực, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì đau đớn tột cùng. Từ sâu trong đan điền của hắn, một tiếng nổ giòn giã vang lên. Bản mệnh thần binh “Tru Thần Đồng Ấn” đang đặt trên bệ thờ bằng ngọc bích bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt khổng lồ ở chính giữa, rồi gãy lìa làm đôi trước sự chứng kiến của hàng chục vị tiên quan dưới điện.
*Phụt!*
Bắc Minh Tiên Đế há miệng phun ra một ngụm ma huyết màu xanh tím đen kịt, nhuộm đỏ cả thảm ngọc lộng lẫy dưới chân. Hai xương sườn bên trái của hắn gãy lìa, phát ra tiếng kêu *rắc rắc* ghê rợn do bị lực lượng phản phệ từ bản mệnh thần binh dội ngược lại. Hắn ngã nhào xuống ngai vàng, thở hồng hộc, ánh mắt tràn đầy sự hoảng loạn và sợ hãi tột độ:
“Kẻ vác cuốc… hắn… hắn bẻ gãy bản mệnh thần binh của ta bằng tay không từ khoảng cách vạn dặm?! Không thể nào! Đó là Thái Sơ Thần Đồng! Ngay cả quy luật thiên đạo cũng không thể dễ dàng làm rạn nứt nó… Hắn chỉ khẽ bẻ một phát, bản đế liền bị phế đi một nửa đạo cơ vạn năm?!”
Cả đại điện ngọc bích rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hàng chục vị tiên quan mặt cắt không còn một giọt máu, quỳ sụp xuống đất run rẩy như cầy sấy. Họ nhận ra, kẻ ẩn dật ở phương Nam kia không phải là một nông phu bình thường, mà là một thực thể siêu việt vĩ đại, một tồn tại đứng ngoài vòng sinh tử mà Vô Thượng Tiên Đình tuyệt đối không được phép chạm vào!
***
Tại sân đất nện của nông trang Tản Viên Thần Sơn.
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim chứng kiến toàn bộ quá trình Diệp Phi dùng tay trần bẻ gập “Huyết Thư Tru Diệt” của Tiên Đế phương Bắc để làm cái xẻng xúc đất thì da đầu tê dại đến mức không còn cảm giác.
Họ đứng chết trân tại chỗ, hai đầu gối run bần bật, trong lòng dâng trào một nỗi sợ hãi và sùng bái tột độ. Một mảnh Thần Đồng Chí Bảo chứa đựng thiên đạo quy luật của Thượng Giới, mang theo sát ý diệt thế của một vị Vạn Cổ Tiên Đế, qua tay Tiên Tôn Diệp Phi liền bị bẻ gập như tờ giấy lộn để làm xẻng xúc đất phân gà!
Mộc Vân Thư rưng rưng nước mắt, hai bàn tay dính muội than cọ siết chặt vào nhau. Hắn dùng thần niệm truyền âm cho Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim, giọng điệu run rẩy vì xúc động:
“Lão Càn, Thẩm huynh! Các ngươi có thấy không? Tiên Tôn đang dùng hành động thực tế để dạy bảo chúng ta về triết lý ‘Vạn vật hữu dụng’! Ngay cả chiến thư tà ác nhất, mang theo sát ý hủy diệt của Thượng Giới, dưới tay ngài cũng chỉ xứng làm một cái xẻng xúc đất trồng hoa! Đây chính là cảnh giới Phản Phác Quy Chân tối cao! Trong mắt ngài, mọi quy luật hủy diệt của Tiên Đế cũng chỉ là trò trẻ con vô hại!”
“Đúng vậy… Tiên Tôn quả thực vĩ đại vô song!” Càn Khôn Tử khóc nức nở, trán dính đầy bùn đất đỏ vì vừa dập đầu bái lạy. “Lão già ta tu luyện năm trăm năm, luôn nghĩ rằng thần binh chí bảo là thứ tối cao phải cung phụng trên bệ thờ. Hôm nay nhìn thấy Tiên Tôn bẻ gập Tru Thần Đồng Ấn để làm xẻng, ta mới ngộ ra bản thân nông cạn đến mức nào! Đạo tại phàm trần, thần binh hay rác rưởi cũng chỉ do tâm ta định đoạt mà thôi!”
Thẩm Vạn Kim cũng khóc lã chã, chiếc xẻng sắt rỉ sét cắm chặt xuống đất bùn. Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng đạo vận mộc mạc tỏa ra từ chiếc xẻng đồng gập của Diệp Phi, tự hứa với lòng mình ngày mai sẽ xin gánh nước tưới rau để ngộ ra Tưới Nước Chi Đạo nhằm vượt qua Càn Khôn Tử.
Trong lúc đám tạp dịch còn đang bận rộn khóc lóc và tự bổ não, Diệp Phi đã vác chiếc “xẻng đồng cổ” tự chế của mình, thong thả đi về phía góc hàng rào tre sát chuồng gà của Tiểu Hồng.
“Mấy cái hạt giống này vỏ cứng thế này, phải đào hố sâu một chút rồi lấp đất tơi xốp lên thì mới dễ nảy mầm.” Diệp Phi lẩm bẩm.
Hắn khom lưng, dùng cái xẻng đồng gập xúc nhẹ vài nhát xuống nền đất đỏ phù sa sát cọc rào tre. Mỗi một nhát xúc của hắn tuy nhẹ nhàng mộc mạc, nhưng dưới mắt của Mộc Vân Thư, chiếc xẻng đồng kia lại đang xới tung địa mạch của Âu Lạc Thần Châu, tịnh hóa hoàn toàn mọi ma khí tàn dư sâu dưới lòng đất thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh bồi bổ cho đất trồng.
Diệp Phi đào xong ba cái hố nhỏ đều tăm tắp, rồi cẩn thận đặt ba hạt giống màu đen sì xuống dưới. Hạt giống này thực chất chính là Hỗn Độn Thần Hoa bị phong ấn vạn kỷ trong kho tàng của Tiên Đình phương Bắc, mang theo sức mạnh kiến tạo không gian sơ khai. Hắn dùng tay gạt đất lấp lại, rồi vỗ vỗ vài phát cho phẳng phiu.
“Xong rồi. Giờ phải tưới chút nước giếng Tản Viên cho ấm đất.”
Diệp Phi thong thả bước tới bể chứa nước bằng tre đực, dùng chiếc gáo dừa nứt múc một gáo nước giếng mát lạnh, rồi quay lại dội nhẹ lên ba luống đất mới đắp.
Nước giếng chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên Khí tinh khiết nhất vừa chạm vào thớ đất đỏ, một cảnh tượng thần tích vĩ đại lập tức diễn ra trước mắt mọi người.
Từ dưới thớ đất đỏ tơi xốp, ba mầm cây nhỏ màu tím nhạt bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc. Chúng vươn mình lên cao với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, thân cây múp míp, tỏa ra những chiếc lá hình răng cưa nhỏ xíu màu bạc lấp lánh. Từ những kẽ lá, một luồng sương mù màu tím nhạt cuồn cuộn tuôn ra, mang theo mùi hương thanh nhã dạt dào nhưng lại chứa đựng uy áp Thái Sơ Bản Nguyên khổng lồ, che phủ toàn bộ góc hàng rào tre.
Con chó Đại Hắc vốn đang nằm ngủ trưa dưới hiên nhà bỗng nhiên hé mở hai mắt đỏ ngầu. Nó dựng đứng hai tai, khịt mũi một tiếng đầy kiêng kị, rồi ngoan ngoãn cụp đuôi nằm im, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào làm phiền đến sự sinh trưởng của loài hoa mới.
Ở phía sau chuồng gà, con gà mái thần Tiểu Hồng cũng vội vàng thu liễm toàn bộ hỏa diễm Phượng Hoàng trên lông cánh. Nó rúc đầu sâu hơn vào ổ rơm ấm áp dính đầy muội than, hai mắt hạt đậu đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ba mầm cây màu tím nhạt kia với sự sợ hãi tột độ trước khí tức hồng hoang tối cổ của loài hoa mới nở.
Diệp Phi nhìn thấy ba mầm cây mọc nhanh như thổi thì cười hớn hở, vỗ tay phủi sạch bụi đất bám trên tay:
“Ha ha! Nước giếng Tản Viên tốt thật đấy, vừa tưới nước một phát đã lên mầm xanh tốt thế này rồi! Đúng là đất lành chim đậu mà.”
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim vẫn đang quỳ sụp dưới ruộng dưa hấu dính đầy bùn đất, liền lớn tiếng dặn dò:
“Lão Càn! Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi nhớ lấy nhé, dọn dẹp chuồng gà hay quét sân thì phải nhìn cho kỹ vào. Đừng có dẫm chân vào mấy khóm hoa mười giờ dại này của ta đấy! Ta phải chật vật lắm mới trồng được mấy khóm hoa quanh rào cho nó thơ mộng đấy nhé!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy lời răn dạy của Diệp Phi thì rùng mình một cái, vội vàng dập đầu lia lịa xuống vũng bùn lầy lội, dâng trào lòng sùng bái vĩnh cửu:
“Chúng vãn bối tuân mệnh Tiên Tôn vĩ đại! Quyết không để một hạt bụi làm vẩn đục Hỗn Độn Thần Hoa của ngài!”
“Đúng vậy! Chúng con nguyện dùng cả sinh mệnh để canh giữ ba khóm thần hoa này dưới chân ngài!” Thẩm Vạn Kim khóc nức nở hứa hẹn.
Diệp Phi nhìn thấy phản ứng quỳ lạy khóc lóc quá đà của hai lão già tạp dịch thì da đầu lại tê dại, bất lực lắc đầu ngao ngán. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, lẩm bẩm oán trách rồi thong thả bước đi về phía nhà tranh:
“Đúng là một lũ thần kinh chập mạch… Trồng có mấy khóm hoa mười giờ dại quanh hàng rào bắt muỗi mà cũng quỳ lạy khóc lóc cho được. Ngày mai ta nhất định phải bắt Tô Thanh Dao hái lá ngải cứu nấu một nồi canh thật đắng cho cả lũ uống để giải trừ tà khí chập mạch mới được!”
Nói xong, gã nông phu đóng sầm cửa gỗ nhà tranh lại để đi chuẩn bị bữa cơm trưa thanh đạm, để lại ba mầm cây màu tím nhạt đang không ngừng vươn mình lớn thêm một phân dưới ánh mặt trời rực rỡ của Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8