Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 157: Mộc Vân Thư thiết kế lại vườn
Ba năm trước, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu không một bóng người, mây mù dày đặc quanh năm bao phủ những vách đá dựng đứng, chỉ có tiếng gió rít gào qua những tán cây cổ thụ già nua. Khi đó, có một gã thư sinh nghèo kiết xác, áo quần rách rưới như xơ mướp, đôi giày vải rách nát lộ cả ngón chân cái dính đầy bùn đất, đang lảo đảo bước đi trong vô vọng. Hắn chính là Mộc Vân Thư. Với tư chất linh căn nát bấy, bị mười học đường lớn nhỏ ở phương Bắc đuổi thẳng cổ, hắn đã chọn ngọn núi thiêng này làm nơi gửi gắm nắm xương tàn. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn định nhảy xuống vực sâu để kết liễu cuộc đời thất bại, một bàn tay thô ráp, bám đầy đất đỏ đã thô bạo xách cổ áo hắn giật ngược trở lại. Một gáo nước giếng lạnh buốt dội thẳng vào mặt hắn, kèm theo tiếng mắng chửi sảng khoái của một gã nông phu trung niên mặc áo vải thô: “Thằng nhóc ấm đầu này, thi trượt thì về nhà trồng rau, chết cái gì mà chết! Mau cầm lấy gáo dừa này đi tưới nước cho luống cải ngọt, không tưới xong thì đừng hòng ăn cơm!”
Gáo nước lạnh chứa đầy Thái Sơ Bản Nguyên Khí ấy không chỉ dập tắt ý định tự tử của Mộc Vân Thư, mà còn vô tình nối liền toàn bộ kinh mạch bị đứt đoạn, khai mở ra một loại linh căn nghịch thiên cải mệnh chưa từng xuất hiện trong lịch sử tu chân. Kể từ ngày đó, hắn hiểu rằng, vị nông phu trung niên thích vác cuốc đi dạo hồng trần kia chính là một vị đại năng ẩn thế tối cao, người đứng ngoài vòng sinh tử của vạn giới.
Hiện tại, Mộc Vân Thư đang lảo đảo bước đi trên con đường mòn dốc đá dẫn lên đỉnh Tản Viên. Vai hắn đeo một chiếc túi vải thô bạc màu, bên trong đựng vài hạt giống rau muống dại và hạt cà pháo cổ xưa mà hắn đã tỉ mẩn nhặt nhạnh được trong chuyến bôn ba tịnh hóa chướng khí phương Bắc vừa qua. Mặc dù hắn vừa lập KPI tịnh hóa vạn dặm biên cảnh, khiến vương triều Âu Lạc Thần Châu được một phen chấn động, nhưng tâm trí của vị Tam đồ đệ này lúc nào cũng chỉ canh cánh một việc: không biết luống rau cải ngọt ở nông trang có ai tưới nước cho hay không.
Sương sớm trên đỉnh Tản Viên vẫn chưa tan hẳn, lững lờ trôi qua những cọc rào tre già ngoài cổng. Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre dưới bóng cây cọ cổ thụ, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ mệt mỏi của một kẻ thiếu ngủ kinh niên. Trên tay gã là một cành cọ khô héo, gã đang cúi khom lưng, lẩm bẩm tính toán chi phí sinh hoạt đang ngày càng cạn kiệt của nông trang, rồi dùng cành cọ vẽ nguệch ngoạc những đường nét lộn xộn lên nền đất ẩm ướt đầy bùn sau trận bão dông đêm qua.
“Vân Thư bái kiến sư phụ!”
Mộc Vân Thư tiến vào sân, không một tiếng động quỳ sụp xuống nền đất nện, hai tay dâng lên chiếc túi vải thô chứa hạt giống với thái độ cung kính đến tột cùng.
Diệp Phi giật mình, lờ đờ ngước mắt nhìn lên. Khi nhận ra gã đồ đệ gầy gò của mình, gã nông phu trung niên lập tức nhíu mày, lớn tiếng mắng mỏ:
“Thằng nhóc ấm đầu này! Ta đuổi ngươi xuống núi bôn ba kiếm sống, tự lực cánh sinh, sao mới đi được mấy ngày đã vác cái mặt rách trở về rồi? Lại còn mang theo mấy cái hạt cỏ dại này làm gì? Định về ăn bám ta tiếp hả? Có biết dạo này tiền gạo trong nhà đang tăng vọt như phi thuyền không?”
Mặc dù ngoài miệng mắng mỏ xối xả, nhưng nhìn thấy gương mặt hốc hác và bộ dạng bụi bặm của đồ đệ, Diệp Phi vẫn không kìm được lòng thương cảm của một người thầy. Gã thò tay vào túi áo vải thô màu đen bạc màu, lôi ra một củ khoai lang luộc vẫn còn giữ được hơi ấm hôi hổi, ném thẳng vào ngực Mộc Vân Thư.
“Cầm lấy mà ăn cho đỡ đói! Ăn xong thì xéo ra góc sân ngồi im, đừng có lảng vảng quanh đây làm phiền ta thiết kế lại vườn rau. Trận bão đêm qua làm xói mòn hết cả đất đỏ phù sa của ta rồi, phiền phức chết đi được!”
Mộc Vân Thư vội vàng đón lấy củ khoai lang luộc. Ngay khi năm ngón tay hắn chạm vào lớp vỏ khoai, hắn liền run rẩy nhận ra đây không phải là một củ khoai lang bình thường. Luồng sức mạnh Thái Sơ Bản Nguyên ấm áp tột cùng từ củ khoai lập tức len lỏi qua từng thớ thịt, chạy dọc theo kinh mạch, tịnh hóa hoàn toàn chút mệt mỏi và tạp niệm tích tụ trong nguyên thần của hắn sau những trận chiến ác liệt ở phương Bắc. Hắn cắn một miếng nhỏ, cảm giác như cả một bầu trời đại đạo đang bùng nổ trong khoang miệng.
Nhưng điều khiến Mộc Vân Thư chấn động tâm thần hơn cả chính là những đường nét vẽ nguệch ngoạc bằng cành cọ khô của Diệp Phi trên mặt đất nện trước mắt hắn.
Diệp Phi lúc này đang dùng cành cọ vạch ra một hệ thống rãnh nước xoắn ốc chín vòng tròn đồng tâm, nối từ máng nước bằng tre đực dẫn ra toàn bộ khu vườn. Gã nông phu vừa vẽ vừa thầm đắc ý với phát minh nông nghiệp vĩ đại của mình: “Đất sườn núi dốc thế này, nếu cứ dẫn nước chảy thẳng tuột xuống thì trôi sạch phân bón và đất đỏ phù sa quý giá. Phải vẽ một cái rãnh nước xoắn ốc chín vòng để nước giếng chảy chậm rãi, lượn quanh co từ luống dưa hấu qua luống cải ngọt rồi mới thoát ra ngoài. Đúng là một phương pháp giữ nước giữ đất đỉnh cao của mình!”
Nhưng dưới mắt Mộc Vân Thư, những đường nét mộc mạc dính bùn đất kia bỗng chốc rực sáng lên một luồng ánh sáng hoàng kim chói mắt, đâm thẳng vào đồng tử của hắn. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng liên hồi, da đầu tê dại như bị sét đánh.
“Đây… đây không phải là rãnh nước phàm trần! Những đường nét xoắn ốc chín vòng này… chính là bản đồ cấu trúc của Vạn Cổ Loa Thành Trận Pháp cực hạn! Mỗi một luống dưa, mỗi một gốc cải ngọt chính là một mắt trận, phong tỏa hoàn toàn thiên cơ, nối liền với cửu thiên thập địa!”
Mộc Vân Thư run rẩy lật giở cuốn sách rách không chữ sau lưng ra, dùng cây bút lông cũ kỹ ghi chép điên cuồng. Đạo vận Không Gian và Thời Không dâng trào trong đầu hắn như bão táp tinh không, cuốn sách rách phát ra tiếng xào xạc rợn người, tự động hấp thu những đường nét trận pháp vĩ đại từ cành cọ của Diệp Phi. Hắn đã hiểu, Sư phụ đang dùng cách thức bình dị nhất để truyền thụ cho hắn tầng cảnh giới tối cao của Trận Pháp Đạo.
Trong lúc Mộc Vân Thư đang chìm đắm trong sự ngộ đạo cuồng nhiệt, từ phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng, hai bóng người nhếch nhác hớt hải chạy ra ruộng dưa hấu phía Tây Nam. Đó chính là Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim. Mặt mũi hai gã đại năng tu tiên giờ đây dính đầy phân gà khô, trấu và muội than bếp củi sau khi hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp chuồng gà ở chương trước.
Nhìn thấy Mộc Vân Thư đang đứng chết trân bên cạnh những nét vẽ của Diệp Phi, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lập tức áp sát, dùng thần niệm truyền âm dồn dập:
“Mộc tiên sinh! Ngài vừa trở về sao? Có phát hiện ra điều gì bất thường không?” Thẩm Vạn Kim híp đôi mắt ti hí đầy vẻ cảnh giác, hỏi nhỏ.
Mộc Vân Thư không quay đầu lại, giọng nói truyền âm của hắn run lên vì phấn khích: “Lão Càn, Thẩm huynh! Hai người nhìn xuống đất đi! Tiên Tôn vừa ban xuống mật dụ vĩ đại! Ngài dùng cành cọ vẽ ra Vạn Cổ Loa Thành Trận Pháp chín vòng xoắn ốc cực hạn để thiết kế lại khu vườn này. Chúng ta phải lập tức thi công lại toàn bộ ruộng dưa hấu và luống cải ngọt theo đúng trận đồ này để hoàn thiện Thái Sơ Trấn Sơn Đại Trận!”
Càn Khôn Tử nghe xong, râu tóc bạc phơ lập tức dựng đứng lên, hai mắt trợn trừng nhìn vào những đường vẽ xoắn ốc. Gã chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa ngày nào giờ đây đã hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ, lòng sùng bái dâng trào đến mức rụng rời chân tay.
“Ảo thật đấy! Thì ra Tiên Tôn bắt chúng ta dọn chuồng gà, gom rơm khô từ sáng đến giờ là để chuẩn bị cho đại trận này! Thẩm mập, chúng ta không được chậm trễ, phải lập tức hành động theo ý chỉ của Tiên Tôn!”
“Đúng thế! Đúng thế!” Thẩm Vạn Kim gật đầu liên tục, bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích nắm chặt chiếc xẻng sắt rỉ sét. “Cơ duyên vĩ đại thế này mà để tuột mất thì quả thực là có tội với trời đất!”
Ba người lập tức phân chia công việc một cách vô cùng chuyên nghiệp và ăn ý:
Càn Khôn Tử khom lưng, cầm cây chổi tre rách nát, vận hành “Vô Trần Chi Đạo” mới ngộ ra để quét dọn, gạt phẳng những phần đất thừa trên ruộng dưa hấu. Gã không hề sử dụng một tia chân nguyên Bá Vương Cảnh nào, hoàn toàn dùng sức lực cơ thể phàm nhân nhưng mỗi nhát chổi quét qua đều chuẩn xác đến từng milimet, giữ cho mặt đất phẳng lặng như gương, không để lại một gợn bụi trần.
Thẩm Vạn Kim béo múp míp thì vác chiếc xẻng sắt rỉ sét, cặm cụi đào các rãnh thoát nước theo đúng chín vòng xoắn ốc đồng tâm. Mỗi một nhát xẻng bổ xuống đất đều chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo dính đầy phân gà thần sa từ chuồng gà của Tiểu Hồng, tạo ra những rãnh nước sâu đúng một gang tay, tỏa ra mùi bùn đất ấm áp và sinh cơ dồi dào.

Mộc Vân Thư lững thững đi theo sau, tay cầm chiếc gáo dừa nứt múc nước giếng hoàng kim rải nhẹ từng giọt nước xuống các rãnh đất mới đào để định vị mạch đất, kết nối long mạch của Âu Lạc Thần Châu với trận pháp mới của nông trang.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đứng trên bờ ruộng, há hốc mồm nhìn ba kẻ “thần kinh chập mạch” đang hì hục làm việc một cách nghiêm túc và tỉ mỉ đến mức điên rồ. Gã nông phu trung niên đưa tay lên gãi gãi đầu, cảm thấy da đầu mình tê dại trước sự chăm chỉ đột xuất của đám đồ đệ và tạp dịch.
“Bọn này… chắc chắn là bị trúng độc ngải cứu hoặc do dọn chuồng gà mệt quá nên đầu óc chập mạch tập thể rồi!” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, thở dài ngao ngán. “Cái lão Càn kia, quét đất mà khom lưng uốn lượn như đang múa ba lê vậy? Còn cái lão Thẩm mập kia nữa, đào cái rãnh nước thôi mà có cần phải đo đạc kỹ lưỡng như đang xây cung điện thế không? Thôi kệ, chúng làm việc chăm chỉ, cuốc đất thẳng tắp theo đúng sơ đồ xoắn ốc của mình là tốt rồi. Đỡ phải tốn công vác cuốc ra làm ruộng giữa trời trưa nắng.”
Nghĩ bụng thế, gã nông phu quyết định quay trở lại chiếc chõng tre ngồi nghỉ ngơi, thong thả dùng chiếc quạt nan mới đan phẩy mát, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi của nông trang.
Dưới ruộng dưa, công cuộc thiết kế lại vườn của ba kẻ ngộ đạo đã đi đến những bước cuối cùng. Khi Thẩm Vạn Kim đắp xong luống dưa cuối cùng kết nối với máng nước bằng tre đực, chín vòng xoắn ốc của khu vườn chính thức hoàn thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ.
*Oong!*
Một tiếng chuông đại đạo vô hình, trầm đục bỗng nhiên vang lên trong tâm thức của tất cả những người tu tiên trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Ngay lập tức, con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt vốn đang đứng im lìm bỗng mở bừng đôi mắt rơm hư ảo, tỏa ra một luồng uy áp Thái Sơ phong tỏa vạn dặm không gian. Tấm sắc phong hoàng kim “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” dính đầy mỡ cá bống kho tương bần dưới chân niêu đất trong bếp lò bỗng phát ra hào quang hoàng kim vạn trượng, xuyên qua mái nhà tranh rồi nhanh chóng thu liễm lại.
Thái Sơ Trấn Sơn Đại Trận đã chính thức được nâng cấp thành một “Trận pháp hoàn hảo”. Một màng chắn phòng ngự vô hình, kiên cố và dẻo dai gấp vạn lần trước đây từ từ bao bọc lấy toàn bộ đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Luồng màng chắn này hoàn toàn cô lập thiên cơ của nông trang khỏi sự dòm ngó của bất kỳ vị Tiên Đế hay Ma Chủ nào từ Đa Nguyên Vũ Trụ, biến nơi đây thành một cấm địa tối cao vô song, không một thế lực tà ác nào có thể xâm nhập.
Các luồng linh khí hoàng kim từ long mạch của vương triều Âu Lạc Thần Châu cuồn cuộn chảy vào các rãnh nước xoắn ốc chín vòng, được tịnh hóa hoàn toàn thành Thái Sơ Bản Nguyên Khí tinh khiết nhất. Luồng sinh cơ khổng lồ này tưới tắm cho các mầm cải ngọt dưới ruộng, khiến chúng vươn mình lớn thêm một phân ngay trước mắt mọi người, tỏa ra mùi hương thanh nhã dạt dào.
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim chứng kiến cảnh tượng thần tích vĩ đại này thì cảm động đến mức rơm rớm nước mắt. Họ đồng loạt quỳ sụp xuống ruộng bùn lầy lội, dập đầu khóc lóc thảm thiết hướng về phía nhà tranh của Diệp Phi.
“Tiên Tôn vĩ đại… Ngài quả thực là Đấng Sáng Thế!” Càn Khôn Tử khóc nức nở, trán dính đầy bùn đất đỏ. “Chỉ bằng một cành cọ khô, ngài đã kiến tạo nên một trận pháp hoàn hảo bảo vệ vạn giới!”
“Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp làm tạp dịch xới đất trồng dưa dưới chân ngài!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc lã chã, chiếc xẻng sắt rỉ sét cắm chặt xuống đất bùn.
Diệp Phi đang ngồi trên chõng tre hưởng gió mát, nhìn thấy trời bỗng nhiên quang đãng, gió thổi rười rượi, ruộng vườn lại được ba kẻ kia dọn dẹp sạch sẽ đẹp mắt thì vô cùng hài lòng. Nhưng khi gã ngó xuống ruộng và nhìn thấy ba kẻ dính đầy bùn đất vẫn đang quỳ lạy dập đầu khóc lóc thảm thiết, gã nông phu lại nổi trận lôi đình.
Gã vác chiếc cuốc rỉ sét, hầm hầm bước ra ruộng dưa, gõ mạnh cán cuốc xuống đất nện vang lên những tiếng *bộp bộp*:
“Ba cái thằng ấm đầu này! Có đứng dậy ngay không? Đất ruộng dưa hấu ta vừa mới bảo đắp xong, các ngươi quỳ lạy dập đầu làm lún hết cả luống dưa của ta rồi! Có phải đầu óc các ngươi bị úng nước hết rồi không hả?”
Diệp Phi chỉ thẳng mặt Mộc Vân Thư, mắng xối xả:
“Vân Thư! Ngươi là thư sinh học chữ, sao cũng hùa theo hai cái lão già chập mạch này thế hả? Mau dẫn bọn họ đi rửa sạch bùn đất trên người, rồi vào bếp bưng bát đũa ra ăn cơm trưa! Trưa nay ta sẽ thưởng cho mọi người món canh cua đồng nấu rau đay mồng tơi ăn với cà pháo muối chua để giải nhiệt, trị dứt điểm chứng bệnh hoang tưởng của cả lũ các ngươi!”
Nói xong, gã nông phu vác cuốc đi thẳng vào bếp để chuẩn bị nhóm lửa nấu canh, để lại ba kẻ đang đứng đờ người dưới ruộng dưa.
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nhìn nhau, trong mắt bừng lên một luồng ánh sáng sùng bái và kính ngưỡng tột độ. Họ lập tức dùng thần niệm truyền âm dồn dập:
“Canh cua đồng nấu rau đay mồng tơi… ăn với cà pháo muối chua!” Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm. “Mộc tiên sinh, Thẩm huynh! Đây… đây chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch dùng để củng cố đạo cơ sau khi trận pháp hoàn hảo được thiết lập! Tiên Tôn đang muốn dùng vị đắng của rau đay và vị chua của cà pháo để gột rửa hoàn toàn ma tính tàn dư trong đan điền của chúng ta!”
“Đúng vậy! Tiên Tôn quả thực vô cùng từ bi, luôn âm thầm bảo vệ và ban thưởng cho chúng ta bằng những món ăn phàm trần vĩ đại nhất!” Mộc Vân Thư gật đầu đầy vẻ thấu hiểu sâu sắc, lòng trung thành dành cho Diệp Phi đã đạt đến cảnh giới bất diệt.
Cả ba vội vàng chạy đi rửa sạch bùn đất, chuẩn bị vào bếp phụ giúp Sư phụ với lòng trung thành vĩnh cửu.
Nhưng ngay khi Diệp Phi vừa đặt niêu đất nấu canh cua đồng lên bếp lò, từ ngoài cổng rào tre của nông trang bỗng nhiên vang lên một tiếng động lạ.
Một phong thư bằng đồng cổ, tỏa ra luồng khí tức viễn cổ rạn nứt của vương triều Âu Lạc bỗng nhiên bay xuyên qua màng chắn vô hình của trận pháp Loa Thành mới lập, rơi thẳng xuống chân chõng tre của Diệp Phi. Trên phong thư khắc bốn chữ lớn màu máu rực rỡ, tỏa ra một luồng sát ý tà ác cực điểm khiến Mộc Vân Thư và các tạp dịch lập tức nín thở, còn Diệp Phi thì nhíu mày bước ra, lẩm bẩm:
“Đứa nào lại gửi thư rác đến đây thế này?”