Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 156: Tiểu Hồng bay lượn
“Thẩm mập! Ngươi có thôi ngay cái trò bẩn thỉu đó đi không? Tiên Tôn vừa mới vào nhà, ngươi đã lén lén lút lút như tên trộm chó thế kia, rụng mất một sợi tóc gáy của ngài thì cả cái Vạn Bảo Lâu của ngươi cũng không đền nổi đâu!”
“Lão Càn, ngươi thì biết cái gì! Đây là Thái Sơ Thần Sa dính Hỗn Độn Bản Nguyên của Đại Hắc tiền bối đấy! Một mảnh vụn này thôi mang ra ngoài cũng đủ khiến đám lão quái vật Độ Kiếp Kỳ ở Thượng Giới đánh nhau vỡ đầu chảy máu, ngươi bảo ta làm sao có thể để lãng phí bồi bổ đất cát được?”
Cơn bão dông kinh hoàng vừa bị một câu mắng của Diệp Phi dập tắt, nhưng trên bầu trời đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mây mù vẫn chưa hoàn toàn tan hết. Những đám mây xám xịt, nặng nề như chì bỗng chốc bị nhuộm thành một màu tím vàng kỳ dị, lững lờ trôi qua những rặng cọ cổ thụ đang xào xạc trong gió sớm. Không khí trên đỉnh núi vừa mang cái lạnh buốt của gió bấc phương Bắc, lại vừa ẩn chứa một luồng áp lực vô hình khiến vạn vật xung quanh đều phải nín thở, tĩnh mịch đến mức đáng sợ rợn người. Sự rung động nhè nhẹ từ sâu trong lòng đất nện phản ánh rõ nét tâm trạng vừa kinh hoàng, vừa hưng phấn tột độ của hai vị tạp dịch tối cao đang lom khom ngoài sân.
Dưới hiên nhà tranh, Thẩm Vạn Kim đang trợn tròn hai mắt, cái mông mập mạp chổng ngược lên trời, hai tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích không ngừng bới móc trên mặt đất. Gã vừa nhặt, vừa hít hà mùi hương hỗn hợp giữa nước bọt chó và khí tức ma thần đã bị tịnh hóa, vẻ mặt say mê như thể vừa nhặt được nhân sâm vạn năm.
Càn Khôn Tử đứng bên cạnh chống cây chổi tre rách, khinh bỉ nhìn bộ dạng không có chút tiền đồ nào của gã lâu chủ giàu nhất Tu Chân Giới. Lão khẽ lắc đầu, vuốt chòm râu bạc phơ dính đầy bụi đất, nhưng trong mắt cũng không giấu nổi một tia ghen tị đỏ rực. Ai bảo gã mập này nhanh tay hơn lão cơ chứ? Toàn bộ đống xương ngọc thạch của Hủy Diệt Ma Thần Cực Cốt vừa bị Đại Hắc gặm nát đã bị gã mập này thu gom sạch sẽ, không chừa lại một mẩu vụn nào để bón cho cây cọ cổ thụ.
“Hắc hắc, Lão Càn à, ngươi đừng có đứng đó mà nói mát.” Thẩm Vạn Kim lầm bầm, tay vẫn thoăn thoắt nhét một mảnh xương nhỏ bằng móng tay vào nhẫn trữ vật. “Tiên Tôn đại nhân thích sống đời phàm nhân, coi những thứ này là rác rưởi dơ bẩn. Nhưng chúng ta là tạp dịch, phải biết chia sẻ gánh nặng với ngài. Việc dọn dẹp rác thải Thái Sơ này, cứ để Thẩm mập ta gánh vác là được rồi!”
“Ngươi gánh vác hay là ngươi muốn mang đi đấu giá kiếm lời?” Càn Khôn Tử hừ lạnh một tiếng, vung chổi tre quét một đường mộc mạc trên mặt đất nện để xóa đi những vết chân nhếch nhác. “Nên nhớ, Tiên Tôn ghét nhất là kẻ tham lam. Ngươi mà làm hỏng trò chơi hồng trần của ngài, Đại Hắc tiền bối sẽ là người đầu tiên lột da béo của ngươi ra gặm đấy.”
Nghe đến ba chữ “Đại Hắc tiền bối”, Thẩm Vạn Kim rùng mình một cái, vội vàng nhìn sang góc chõng tre. Ở đó, con chó đen to lớn Đại Hắc đang nằm sấp, hai tai cụp xuống, cái đuôi khẽ ngoáy nhẹ nịnh bợ hướng về phía cửa nhà tranh đóng kín, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến hai gã tạp dịch phàm nhân đang làm trò mèo. Tiểu Hắc bên cạnh thì ngửa bụng chổng bốn chân lên trời, bộ dạng vô tri như một con chó mực nhỏ tầm thường, nhưng thỉnh thoảng khóe mắt vẫn liếc xéo qua đống xương vụn với vẻ tiếc nuối.
Thẩm Vạn Kim thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi hột trên trán, chuẩn bị đứng dậy. Thế nhưng, do thân hình quá mập mạp và việc cúi người quá lâu khiến máu huyết không thông, đầu gối gã bỗng nhiên khuỵu xuống.
*Cạch!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Từ trong kẽ tay múp míp của Thẩm Vạn Kim, một giọt dịch thể màu đen tím bốc khói nhạt – chính là tinh hoa tủy xương ma năng cực hạn của Hủy Diệt Ma Thần Cực Cốt còn sót lại – đột ngột trượt ra ngoài. Giọt tủy ma thần này tựa như có linh tính, vừa chạm đất liền lăn lông lốc về phía góc sân, ngay sát cọc rào tre của chuồng gà phía sau nhà tranh.
“Úi chao! Bảo vật của ta!” Thẩm Vạn Kim kinh hãi kêu lên một tiếng thất thanh, định lao theo nhặt lại.
Nhưng đã quá muộn.
Tại chuồng gà dột nát dính đầy muội than bếp củi, con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng đang nằm lim dim ngủ trong ổ rơm ấm áp bỗng nhiên mở bừng đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu. Đôi đồng tử của nó như hai vầng thái dương thu nhỏ, lóe lên một tia sáng cực kỳ khó chịu và khinh bỉ.
Mùi gì mà hôi thối, dơ bẩn thế này?
Là một Thái Sơ Thần Phượng cao quý, thủy tổ của vạn điểu, Tiểu Hồng vốn sở hữu tính khiết tịnh cực hạn. Nó cực kỳ ghét những thứ ma khí tà ác, dơ bẩn của ngoại giới lọt vào nông trang. Hơn nữa, nó nhớ rất rõ lời đe dọa đầy sát khí của “Chủ nhân chí cao” Diệp Phi lúc sáng: *”Ngày mai không có trứng, ta cho ngươi vào nồi hầm gừng ngay lập tức!”*
Để giữ cho sân vườn của chủ nhân luôn sạch sẽ vô trần, tránh việc gã nông phu vác cuốc nổi giận lôi đình rồi đem nó đi làm thịt, Tiểu Hồng quyết định phải tự mình giải quyết đống rác rưởi này. Nó lạch bạch bước ra khỏi ổ rơm, vươn cái cổ thô kệch phàm trần ra ngoài khe rào tre, nhắm thẳng vào giọt tủy ma thần màu đen tím đang bốc khói kia, mổ một phát cực kỳ dứt khoát.
*Chóc!*
Giọt tủy ma năng hủy diệt bộc phát lực lượng có thể ăn mòn cả một tinh vực, chưa kịp thể hiện chút uy phong nào đã bị cái mỏ gà sắc bén của Tiểu Hồng mổ trúng, nuốt chửng vào trong dạ dày không một chút do dự. Nó hếch mỏ lên, khịt khịt mũi một cái đầy kiêu ngạo, định quay đầu trở lại ổ rơm tiếp tục ngủ trưa.
Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ, hai tay vẫn giơ ra giữa không trung, khóe miệng giật giật điên cuồng: “Lão… Lão Càn… Tiểu Hồng tỷ tỷ… vừa mới nuốt chửng giọt tủy ma thần của ta rồi phải không?”
Càn Khôn Tử cũng trợn mắt hốc mồm, cây chổi tre rách suýt chút nữa thì rơi khỏi tay: “Ngươi… Ngươi cái đồ mập hại người! Đó là tinh hoa ma năng hủy diệt cực hạn của Ma Thần cấp Đa Nguyên đấy! Dù là Thần Phượng vĩ đại, ăn vào cũng…”
Lão chưa kịp nói hết câu, biến cố kinh thiên động địa đã xảy ra.
*Cluck… Cluck… Cluck!!!*
Tiểu Hồng vừa mới bước được hai bước bỗng nhiên khựng lại. Cái bụng gà mập mạp của nó đột ngột phình to lên gấp đôi, tỏa ra một luồng ánh sáng màu tím đen tà dị. Luồng ma năng hủy diệt cực hạn kia sau khi bị nuốt vào bụng, tuy bị ngọn lửa Niết Bàn của Thần Phượng áp chế, nhưng sức nóng và tính chất bạo liệt của nó vẫn bùng nổ dữ dội trong dạ dày Tiểu Hồng.
Nói một cách dễ hiểu và bình dân nhất: Thái Sơ Thần Phượng bị… đầy bụng, nóng trong người đến mức không thể chịu nổi!
Sức nóng kinh hoàng từ tủy xương ma thần kích hoạt hoàn toàn ngọn lửa Niết Bàn vốn đang bị phong ấn sâu trong huyết mạch của Tiểu Hồng. Nó cảm thấy toàn thân như đang bị nung nấu trong một cái lò luyện đan khổng lồ, lục phủ ngũ tạng nóng ran, ma năng và thần lực va chạm nhau chan chát trong bụng.
“Cluck… OÓ… OÓ… OÓ!!!”
Tiểu Hồng không nhịn nổi nữa, cất tiếng gáy vang dội thiên địa. Tiếng gáy này không còn là tiếng kêu của một con gà mái phàm trần lười biếng, mà là tiếng hót thanh tao, lảnh lót nhưng đầy uy nghiêm của một vị Thần Phượng thức tỉnh sau hàng vạn kỷ nguyên. Tiếng hót xé toạc tầng mây, chấn động cả không gian song song xung quanh Tản Viên Thần Sơn.
*Ầm!*
Một luồng hỏa diễm Niết Bàn hoàng kim đỏ rực từ trên người Tiểu Hồng bùng phát dữ dội. Lớp lông gà phàm trần màu đỏ xơ xác bỗng chốc rụng sạch, thay vào đó là những sợi lông vũ phượng hoàng rực rỡ như được dệt từ ánh sáng mặt trời, mỗi một sợi đều chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo hoàn mỹ nhất. Đôi cánh thô kệch phàm trần dang rộng ra, hóa thành đôi cánh thần khổng lồ dài hàng trăm trượng, che kín cả bầu trời phía sau nhà tranh.
*Vút!*
Tiểu Hồng không thể khống chế nổi luồng sức mạnh bạo động trong người, lập tức đập cánh bay vút thẳng lên trời cao để tiêu hóa luồng ma năng hủy diệt. Nó lướt qua ngọn cây cọ cổ thụ, mang theo một vệt lửa đuôi dài hàng dặm, lao thẳng vào chín tầng mây chín.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim bị luồng khí nóng hừng hực thổi bay ngược ra sau, ngã ngồi xuống đất nện. Hai người run rẩy nhìn lên bầu trời, nơi một con phượng hoàng lửa khổng lồ đang uốn lượn, phun ra những luồng hỏa diễm tịnh hóa rực rỡ để tiêu thực.
“Thái… Thái Sơ Thần Phượng hiển thánh!” Càn Khôn Tử lắp bắp, trán chạm sát đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. “Luồng hỏa diễm kia… chính là Thái Sơ Chân Hỏa! Chỉ cần một tia rơi xuống cũng đủ thiêu rụi cả một đại lục!”
“Mẹ ơi, Tiểu Hồng tỷ tỷ nổi giận rồi!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc không ra nước mắt, vừa dập đầu vừa lầm bầm cầu nguyện. “Tất cả là tại cái giọt tủy ma thần chết tiệt kia! Cầu xin Tiên Tôn đại nhân cứu mạng, cầu xin Thần Phượng tỷ tỷ bớt giận!”
Trong khi đó, trên chín tầng mây, Tiểu Hồng đang điên cuồng vỗ cánh. Mỗi một nhịp đập cánh của nó tạo ra những cơn bão lửa hoàng kim quét qua hư không. Nó há miệng phun ra một luồng hỏa diễm đỏ rực chứa đựng sức mạnh tịnh hóa tối thượng, nhắm thẳng về phía bình nguyên phương Bắc hoang vu.
*Oành! Oành! Oành!*
Sự xuất hiện của Thái Sơ Thần Phượng đã tạo nên một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử Âu Lạc Thần Châu.
Luồng hỏa diễm tịnh hóa từ trên trời cao dội xuống, biến bầu trời đêm xám xịt, u ám của phương Bắc bỗng chốc trở nên rực rỡ, rạng ngời. Màu đỏ vàng của ngọn lửa Niết Bàn hòa quyện cùng linh khí hoàng kim của long mạch Âu Lạc, tạo thành một biển mây ngũ sắc rực rỡ bao phủ vạn dặm giang sơn. Cảnh tượng hoành tráng ấy tựa như một vầng rạng đông vĩnh cửu, xua tan hoàn toàn bóng tối và chướng khí độc hại tích tụ ngàn năm ở Dạ Lâm cùng biên cảnh phương Bắc.
Toàn bộ những luồng tà khí, ma sương tím đen còn sót lại từ các cuộc xâm lăng của Vực Ngoại Ma Tộc bỗng chốc bốc hơi sạch sẽ, biến thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh rơi xuống đất, làm phân bón cho ruộng đồng Âu Lạc. Đất đai khô cằn bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, vạn vật hồi sinh, sông ngòi chảy xiết mang theo sinh cơ dạt dào.

Tại Phong Châu Thần Đô, trung tâm của Âu Lạc, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Hàng loạt chiếc Trống Đồng cổ xưa đặt tại các đền miếu và phủ đệ bỗng nhiên tự động rung lên dồn dập mà không cần người gõ.
*Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!*
Âm thanh trầm hùng, vang dội của Trống Đồng Đông Sơn hòa nhịp hoàn hảo với tiếng hót thanh tao của Thần Phượng trên bầu trời. Luồng hào khí Đông Sơn bừng sáng, kích hoạt huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên của hàng triệu bách tính Âu Lạc. Ai nấy đều cảm thấy kinh mạch ấm áp, tu vi vận chuyển trơn tru, đạo tâm kiên định hơn bao giờ hết.
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, Hùng Vương đang ngồi xếp bằng củng cố tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong bỗng nhiên bừng tỉnh. Ngài bước ra ngoài điện, nhìn bầu trời rực rỡ sắc đỏ vàng và lắng nghe tiếng trống đồng vang dội, hai hàng nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã.
“Thần… Thần Phượng hộ quốc!” Hùng Vương quỳ sụp xuống tế đàn đồng thau, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Đây là thần tích của Tiên Tôn Diệp Phi! Ngài đã dùng Thần thú hộ quốc để tịnh hóa hoàn toàn càn khôn, ban phước lành vĩnh cửu cho vương triều Âu Lạc chúng ta!”
Phía sau ngài, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng trăm vị Lạc Tướng cũng đồng loạt quỳ rạp dưới đất, hướng về phía Tản Viên Thần Sơn phương Tây mà dập đầu lia lịa.
“Cung chúc Tiên Tôn vĩ đại vô song! Công đức của ngài thọ ngang trời đất, vạn cổ trường tồn!” Tiếng hô vang dội của mười vạn chiến sĩ Phong Châu chấn động cả mây trời, hòa cùng tiếng trống đồng tạo nên một bản hùng ca tráng lệ.
Thế nhưng, ngay giữa lúc cả vương triều Âu Lạc đang chìm trong sự sùng bái và cảm động tột cùng, tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang diễn ra.
Trong gian bếp đất nện ấm áp, Diệp Phi đang lụi cụi nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm trưa. Gã vừa mới xếp xong mấy khúc củi cọ già vào bếp lò thì bỗng nhiên cảm thấy không khí xung quanh nóng lên một cách bất thường. Hơi nóng hầm hập hắt qua khe cửa gỗ, kèm theo đó là những tiếng “cluck cluck” vang dội, chói tai đến mức làm gã nhức cả đầu.
“Cái quái gì thế này?” Diệp Phi lầm bầm, nhíu mày khó chịu. “Hôm nay thời tiết kiểu gì mà nóng như cái lò thiêu thế? Lại còn cái con gà mái lười kia nữa, gáy cái gì mà điếc tai nhức óc từ sáng đến giờ không chịu ngừng?”
Gã bực dọc đứng dậy, bước lại gần cửa sổ nhìn ra ngoài sân. Qua khe cửa sổ rách nát dính đầy muội than, Diệp Phi trợn tròn mắt kinh ngạc.
Dưới góc nhìn bị khúc xạ bởi thiên cơ phong tỏa của con Bù Nhìn Rơm, Diệp Phi hoàn toàn không nhìn thấy con Thái Sơ Thần Phượng khổng lồ che kín bầu trời, cũng không thấy biển lửa Niết Bàn tịnh hóa vạn giới. Trong mắt gã lúc này, con gà mái đỏ Tiểu Hồng nhà mình đang… động đực một cách điên cuồng!
Nó đang nhảy tót lên ngọn cây cọ cổ thụ ngoài sân, hai cánh đập phành phạch làm lá cọ rơi rụng lả tả. Toàn thân nó đỏ rực lên như bị sốt xuất huyết nặng, cái mỏ há hốc ra kêu “cluck cluck” liên tục, bộ dạng giống hệt như một con gà đang muốn bay đi trốn việc để tìm gà trống rừng.
Diệp Phi nổi trận lôi đình, da đầu tê dại vì tức giận và lo lắng.
“Trời đất ơi! Con gà mái lười này! Nuôi tốn bao nhiêu ngô lúa nếp hạt cau của ta, mới đẻ được vài quả trứng đã muốn bay đi trốn việc tìm trai rồi sao? Bay mất thì ngày mai ta lấy cái gì ăn sáng hả?!”
Nỗi xót của cải và sự tức giận vì con vật nuôi không biết nghe lời bùng phát. Diệp Phi lập tức vớ lấy chiếc gáo múc nước bằng gỗ dính đầy bã tương bần đang cầm dở trên thớt, đẩy mạnh cánh cửa gỗ gian bếp, hùng hổ lao ra sân đất nện.
Gã đứng giữa sân, một tay chống nạnh, một tay cầm chiếc gáo gỗ dính tương bần chỉ thẳng lên trời, nhắm hướng con gà mái đang “bay nhảy” trên ngọn cây cọ mà mắng xối xả, giọng nói vang dội cả sườn núi:
“Tiểu Hồng! Cái con gà mái lười dơ bẩn này! Ngon tóc định bay đi trốn việc hả? Mau cút xuống đây cho ta ngay lập tức! Đã lười đẻ trứng lại còn suốt ngày bay nhảy lung tung làm hỏng hết lá cọ của ta! Ngày mai mà không có trứng ăn sáng, ta cho ngươi vào nồi hầm gừng, rắc thêm một vốc lá chanh ngay lập tức! Có nghe thấy không hả!”
Lời mắng mỏ đầy giận dữ của Diệp Phi vừa dứt, một cảnh tượng khiến Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim suốt đời không thể quên một lần nữa hiển lộ.
Chiếc gáo gỗ dính đầy bã tương bần trên tay Diệp Phi, dưới mắt của hai gã tạp dịch và toàn thể sinh linh vạn giới, bỗng chốc bộc phát ra một luồng khí tức Thái Sơ Bản Nguyên xám xịt, cổ xưa. Luồng khí tức ấy tựa như một bàn tay khổng lồ vô hình của Đấng Sáng Thế, nhẹ nhàng vuốt qua bầu trời, đóng băng hoàn toàn mọi quy luật hỏa đạo và ma năng đang bạo động.
Lời đe dọa “hầm gừng” của gã nông phu lọt vào tai Tiểu Hồng trên chín tầng mây, không khác gì một đạo Thần Dụ tối cao mang theo ý chí diệt thế tuyệt đối.
*Rùng mình!*
Thái Sơ Thần Phượng đang oai phong lẫm liệt phun lửa bỗng nhiên cứng đờ người lại. Đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu lập tức co rụt vào đầy vẻ kinh hoàng, sợ hãi tột độ. Nó cảm nhận được luồng khí tức từ chiếc gáo gỗ kia chỉ cần khẽ gạt một phát là có thể xóa sổ hoàn toàn huyết mạch thần phượng của nó khỏi dòng lịch sử vũ trụ.
“Cluck… cluck…”
Tiểu Hồng sợ đến mức rụng rời cả tay chân. Nó lập tức thu liễm toàn bộ ngọn lửa Niết Bàn hoàng kim vào sâu trong đan điền, đôi cánh thần khổng lồ biến mất, lớp lông vũ rực rỡ bỗng chốc hóa lại thành bộ lông gà mái phàm trần mập mạp, xơ xác.
Không thèm tiêu hóa tiếp luồng ma năng nữa, Tiểu Hồng thu nhỏ cơ thể thành con gà mái múp míp, từ trên chín tầng mây rơi tự do không phanh.
*Bịch!*
Một tiếng động trầm đục vang lên ngay cạnh chuồng gà. Tiểu Hồng rơi trúng một đống rơm khô dọn dẹp dở dang, lông xơ xác dính đầy bùn đất. Nó lập tức lết cái thân hình béo múp vào sâu trong góc tối của chuồng gà, hai cánh ôm chặt lấy đầu, liên tục run rẩy “cluck cluck” nhỏ nhẹ như một con gà con ngoan ngoãn biết lỗi, không dám phát ra một tiếng động lớn nào nữa.
Bầu trời Âu Lạc Thần Châu đang rực rỡ sắc đỏ vàng bỗng chốc tắt lịm ngọn lửa, nhưng luồng sinh cơ và sự tịnh hóa vạn dặm đã hoàn thành mỹ mãn. Mây ngũ sắc dần tan, nhường chỗ cho bầu trời trong xanh, mát mẻ của một buổi trưa hè bình yên trên đỉnh Tản Viên.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim quỳ rạp dưới đất, trán chạm sâu vào vũng bùn lầy lội, toàn thân run rẩy vì chấn kinh và sùng bái đến mức tột cùng.
Đầu óc họ lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự suy diễn (não bổ) cuồng nhiệt đến mức điên cuồng.
“Một… một chiếc gáo gỗ dính tương bần…” Thẩm Vạn Kim truyền âm phù cho Càn Khôn Tử, giọng nói run rẩy không ra hơi. “Lão Càn… ngươi có thấy không? Tiên Tôn chỉ dùng một chiếc gáo gỗ dính tương bần bình thường, khẽ chỉ một phát liền trấn áp hoàn toàn ngọn lửa Niết Bàn bạo động của Thần Phượng! Đó… đó chắc chắn là Hỗn Độn Trấn Thiên Khí trong truyền thuyết!”
“Ngươi quả thực là ngu xuẩn!” Càn Khôn Tử truyền âm lại, giọng điệu đầy vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Bảo vật quý giá nhất không phải là chiếc gáo gỗ, mà là bã tương bần dính trên đó! Đó chính là Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch đã hóa hình! Tiên Tôn dùng nó để cảnh cáo Thần Phượng, cũng là để răn dạy chúng ta về đạo lý ‘Phản Phác Quy Chân’. Ngài muốn nói rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, một khi đã ở trong nông trang của ngài, thì phải tuân theo quy luật phàm nhân, ngoan ngoãn làm gà đẻ trứng!”
“Đúng thế! Đúng thế!” Thẩm Vạn Kim gật đầu lia lịa như giã tỏi, lòng kính sợ dành cho Diệp Phi đã đạt đến cảnh giới vạn cổ vô song. “Tiên Tôn đại nhân quả thực là nguồn cội của mọi trật tự. Ngài chỉ cần mắng vài câu phàm trần, cả Thần Phượng cũng phải rơi rụng giả chết. Chúng ta… chúng ta quả thực quá may mắn khi được làm tạp dịch dưới chân ngài!”
Diệp Phi càu nhàu, ném chiếc gáo gỗ dính tương bần trở lại bếp lò, phủi phủi tay rồi lườm hai con chó Đại Hắc và Tiểu Hắc đang nằm ngoan ngoãn dưới hiên nhà. Gã quay sang nhìn hai gã tạp dịch đang quỳ lạy lảm nhảm ngoài sân với vẻ mặt đầy ngao ngán, bất lực.
“Lão Càn, Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi bớt thần kinh lại đi, suốt ngày quỳ lạy cái đống đất cát đó làm gì? Mau dọn chuồng gà cho nó ấm áp, lót thêm rơm khô vào. Gió mùa hè sắp đến rồi, để con gà mái kia bị cảm lạnh không đẻ được trứng thì hai người các ngươi nhịn cơm tối nghe chưa!”
Nói xong, gã nông phu vác chiếc cuốc rỉ sét quay trở lại gian bếp, đóng sầm cửa gỗ lại để tiếp tục nấu cơm trưa, hoàn toàn không thèm quan tâm đến những biến động kinh thiên động địa mà gã vừa dập tắt chỉ bằng vài lời mắng mỏ.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nhìn nhau, trong mắt bừng lên một luồng ánh sáng hưng phấn và cuồng nhiệt tột độ.
“Dọn chuồng gà… Tiên Tôn bảo chúng ta dọn chuồng gà!” Thẩm Vạn Kim truyền âm điên cuồng. “Lão Càn, đây là cơ duyên vĩ đại! Chuồng gà của Thần Phượng dính đầy đạo vận Thái Sơ, dọn dẹp nó chính là đang ngộ ra ‘Dọn Chuồng Gà Chi Đạo’!”
“Đúng vậy! Mau lên, đừng để gã mập nhà ngươi giành hết phần việc!” Càn Khôn Tử vội vàng đứng bật dậy, cầm cây chổi tre rách lao vút về phía chuồng gà với tốc độ kinh hoàng, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian.
Thẩm Vạn Kim cũng không chịu kém cạnh, vác chiếc xẻng sắt rỉ sét chạy thục mạng theo sau, miệng lẩm nhẩm quyết tâm ngộ đạo để đột phá tu vi. Ở sườn núi Tản Viên Thần Sơn vĩ đại, hai vị đại năng tu tiên đứng đầu thế gian đang điên cuồng tranh giành nhau xúc phân gà, dọn rơm khô với lòng sùng bái và trung thành vĩnh cửu dành cho gã nông phu đang nấu cơm trong nhà tranh.