Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 140: Diệp Phi đứng dậy

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:31:53 | Lượt xem: 6

Bầu trời phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột vặn vẹo. Một tiếng rạn nứt chói tai vang lên, kéo dài từ đông sang tây, xé rách màn đêm đang dần buông xuống. Không gian sụp đổ thành một khe nứt vạn dặm đen kịt, giống như một con mắt quỷ khổng lồ đang từ từ mở ra giữa tinh không Âu Lạc Thần Châu.

Từ trong khe nứt vô tận ấy, luồng chướng khí xám xịt của Hủy Diệt Quy Luật cuồn cuộn tràn ra, hóa thành những đám mây đen đặc quánh như mực, đè nặng xuống vạn dặm sông núi. Một cỗ chiến xa hắc ám khổng lồ, được kéo bởi tám con viễn cổ ma long chỉ còn trơ xương trắng, từ từ lăn bánh bước ra từ hư vô.

Ngự trên ngai tòa làm bằng cốt tinh vạn năm, Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng lạnh lùng nhìn xuống mặt đất. Thân thể hắn bao phủ bởi một bộ giáp đen rỉ sét, xung quanh là mười hai vị Hủy Diệt Thần Tướng mặc huyết giáp, tay cầm cự phủ, tỏa ra uy áp kinh hoàng của cảnh giới siêu việt Độ Kiếp Kỳ. Phía sau họ, mười vạn Hủy Diệt Ma Binh tinh nhuệ đứng san sát như những bóng ma, trường mâu trong tay chỉ thẳng xuống mặt đất, sát khí ngập trời làm ngưng đọng cả dòng chảy của gió bão.

“Bản tôn cuối cùng cũng đến đây.” Ám Hoàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói của hắn như tiếng đá tảng nghiền nát hư không, chấn động đến mức làm rạn nứt các pháp tắc xung quanh. “Kẻ vác cuốc phương Nam kia… dám tịnh hóa thần sứ của bản tôn, hủy hoại hạm đội viễn chinh của Đa Nguyên Vũ Trụ. Hôm nay, bản tôn sẽ dùng máu của toàn bộ sinh linh Âu Lạc này để tế cờ!”

Dưới chân núi Tản Viên, không khí đã ngột ngạt đến mức đóng băng.

Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có. Dù tu vi của ngài vừa mới đột phá đến Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong nhờ chén nước chè dại của Tiên Tôn Diệp Phi, nhưng trước áp lực diệt thế từ vạn cổ ma quân phía trên, lồng ngực ngài vẫn thắt lại, nguyên thần run rẩy bần bật. Dòng máu hoàng kim trong huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên của ngài sôi trào lên như muốn tự bạo.

“Đại vương!” Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng vác chiếc cuốc sắt rỉ sét, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. “Áp lực này… vượt quá giới hạn của thế giới này rồi! Trận pháp đồng thau của tế đàn Nghĩa Lĩnh đang xuất hiện vết nứt!”

“Không được lùi bước!” Hùng Vương gầm lên một tiếng, Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng trong tay ngài vung lên, chém ra một luồng hỏa diễm thiên thạch rực rỡ xé rách màn sương đen đang ép xuống. “Sau lưng chúng ta là Phong Châu Thần Đô, là bách tính Âu Lạc! Cho dù có phải nổ tung đan điền, vỡ vụn nguyên thần, cũng phải giữ vững trận địa! Chúng ta có Tiên Tôn tọa trấn trên đỉnh Tản Viên, sợ cái gì?!”

“Sát!”

Mười vạn chiến sĩ Âu Lạc phía sau đồng loạt gầm vang. Họ điên cuồng gõ vào những chiếc trống đồng Đông Sơn cổ xưa, tạo ra những làn sóng âm thanh hoàng kim dồn dập, hóa thành một màng chắn phòng ngự khổng lồ bao bọc lấy sườn núi phía Tây Nam, chống chọi với luồng hắc ám đang đè xuống từ bầu trời.

***

Trong khi cả thế giới ngoài kia đang đứng trước bờ vực diệt vong, thì bên trong nông trang Tản Viên, bầu không khí lại căng thẳng theo một cách hoàn toàn khác.

Màng chắn vô hình phát ra từ con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt đã lọc sạch đến chín mươi chín phần trăm uy áp diệt thế từ ngoại giới, nhưng một phần mười vạn sát khí đỏ ngầu vẫn lọt qua khe hở quy luật, len lỏi vào sân đất nện.

Trong bếp lò, Lăng Tiêu đứng chết trân. Đôi mắt hắn đỏ ngầu lên như hai đốm lửa. Hắn nhìn chằm chằm vào hai nửa thanh Thiết Mã Thần Kiếm đang bị nung đỏ tía trong lò củi cọ. Kiếm ý hoàng kim trong người hắn gầm rú, điên cuồng va đập vào thành đan điền như muốn phá vỡ phong ấn.

“Thanh Dao sư muội, tránh ra!” Lăng Tiêu nghiến răng, giọng nói khàn đặc đầy quyết liệt. “Kẻ thù ngoài kia đã áp sát hàng rào! Ta cảm nhận được sát ý của chúng nhắm thẳng vào nhà tranh của sư phụ! Ta không thể đứng nhìn sư phụ phải bận lòng vì lũ kiến cỏ này!”

Nói rồi, Lăng Tiêu không chút do dự, thò thẳng bàn tay trần vào trong lò lửa Thái Sơ Chân Hỏa hừng hực. Da thịt hắn lập tức bị nung đến đỏ rực, tiếng xèo xèo vang lên ghê rợn, nhưng hắn như không hề biết đau đớn, năm ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm gãy, định dùng lực lượng bản nguyên để rút thần binh ra tử chiến.

“Lăng Tiêu sư huynh! Huynh điên rồi sao?!” Tô Thanh Dao kinh hoàng hét lên. Nàng lập tức bộc phát yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng xòe rộng ra như một tấm màn chắn thanh khiết, bao bọc lấy toàn bộ gian bếp lò để ngăn cản tàn dư hỏa diễm thoát ra ngoài làm phiền đến nhà tranh. “Sư phụ đang ngủ trưa! Huynh động thủ lúc này, bộc phát kiếm ý hoàng kim làm kinh động đến giấc ngủ của ngài, huynh có gánh nổi hậu quả không?!”

Lăng Tiêu khựng lại. Bàn tay đang nắm lấy thanh kiếm gãy run lên bần bật. Đúng vậy, sư phụ ghét nhất là tiếng ồn ào khi ngài đang ngủ. Nếu hắn làm ồn, chẳng phải là phá hỏng trò chơi hồng trần của ngài sao?

“Nhưng… chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn?!” Lăng Tiêu gầm nhẹ, trán nổi đầy gân xanh.

“Để đệ!” Mộc Vân Thư từ ngoài sân bước vào, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn nắm chặt chiếc gáo dừa nứt nẻ trong tay, dòng nước giếng bên trong đang cuộn xoáy thành một vòng tròn thời không thu nhỏ. “Ta đã bố trí xong trận pháp ở ruộng dưa hấu. Nếu kẻ nào dám bước qua hàng rào tre, ta sẽ dùng gáo nước này dìm chết toàn bộ nguyên thần của chúng vào dòng sông thời gian!”

Góc sân, Càn Khôn Tử cầm cây chổi tre rách, run rẩy đứng tựa vào cọc rào, miệng lẩm bẩm: “Đúng thế… không được làm ồn Tiên Tôn… Ta sẽ quét sạch chúng… Ta sẽ quét sạch chúng thành bụi mịn…”

Thẩm Vạn Kim mồ hôi hột chảy ròng ròng, đôi tay múp míp ôm chặt lấy chiếc bàn tính vàng chứa đầy tài khí, mắt liếc xéo về phía nhà tranh đóng kín cửa, tim đập nhanh như đánh trống trận.

Dưới hiên nhà, Đại Hắc bỗng nhiên mở to đôi mắt đen lánh, dựng đứng hai tai lên. Nó quay sang nhìn Tiểu Hắc đang co rúm bên cạnh, phát ra một tiếng gầm gừ bằng thần niệm cực kỳ nghiêm khắc:

“Nằm im! Đứa nào dám phát ra một tiếng động, ta sẽ nhai đầu đứa đó trước! Chủ nhân đang ngủ trưa, hiểu chưa?!”

Tiểu Hắc vội vàng gật đầu như bổ củi, bốn chân quỳ rạp xuống đất nện, không dám thở mạnh. Con gà mái Tiểu Hồng trong chuồng cũng ngoan ngoãn rúc đầu vào ổ rơm, thu liễm toàn bộ hỏa diễm Phượng Hoàng đến mức tối đa, giả vờ làm một con gà phàm trần ngoan ngoãn.

Cả nông trang rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt, giống như một quả bom hẹn giờ chỉ chờ một tia lửa nhỏ là sẽ nổ tung.

***

Trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi đang nằm trên chiếc chõng tre cũ kỹ.

Hắn đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Trong mơ, hắn đang ở kiếp trước, ngồi trong phòng điều hòa mát rượi, tay cầm điện thoại lướt mạng, bên cạnh là đĩa dưa hấu ướp lạnh ngọt lịm. Nhưng đột nhiên, một tiếng sấm rền vang dội từ đâu vang lên, đánh vỡ tan tành chiếc điện thoại trong tay hắn.

“Ầm rầm rầm!”

Tiếng sấm dập dồn, liên tục va đập vào màng nhĩ phàm nhân của hắn. Căn nhà tranh khẽ rung lên, bụi đất trên mái lá cọ rơi xuống lấm tấm trên mặt.

Diệp Phi nhíu chặt lông mày. Hắn trở mình, đắp chiếc chăn mỏng lên đầu để che tai, nhưng tiếng sấm sét quái quỷ ngoài kia vẫn cứ liên tục gầm rú như muốn xé rách màng nhĩ. Không chỉ thế, một luồng gió lạnh buốt từ khe cửa gỗ lùa vào, khiến khớp gối bên trái của hắn lại bắt đầu nhói lên một cái đau điếng.

“Trời đánh tránh bữa ăn… ngủ trưa cũng không yên với cái thời tiết quái quỷ này nữa!”

Diệp Phi lầm bầm bực bội trong cổ họng. Nỗi bực dọc tích tụ sau nhiều ngày đối phó với lũ đồ đệ chập mạch bỗng chốc bùng phát. Hắn phắt ngồi dậy, vẻ mặt đầy sự khó chịu của một người bị đánh thức giữa giấc ngủ trưa ngon lành.

Hắn xỏ chân vào đôi dép rơm cũ kỹ, rồi từ từ đứng thẳng người lên.

“Rắc!”

Một tiếng động nhỏ vang lên từ khớp xương của hắn. Diệp Phi khẽ vươn vai một cái để xua tan cơn mỏi lưng.

Nhưng ngay khoảnh khắc hai bàn chân phàm nhân của Diệp Phi chạm hẳn xuống mặt đất nện của gian nhà tranh, một sự biến đổi kinh thiên động địa đã xảy ra mà chính hắn cũng không hề hay biết.

“Oanh!”

Một luồng sóng gợn hoàng kim vô hình, mang theo ý chí tối sơ của Thái Sơ Bản Nguyên, từ tâm bàn chân hắn đột ngột lan tỏa ra. Luồng sóng gợn này đi đến đâu, không gian vặn vẹo đến đó. Nó quét qua sân đất nện, lướt qua hàng rào tre, rồi như một cơn sóng thần hoàng kim khổng lồ, quét sạch toàn bộ đỉnh núi Tản Viên, lan rộng ra khắp vạn dặm Âu Lạc Thần Châu trong một tích tắc.

Vẻ lười biếng, buồn ngủ thường ngày trên gương mặt phong sương của Diệp Phi biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự lạnh lùng, tĩnh lặng và uy nghiêm đến đáng sợ. Đôi mắt lờ đờ của hắn bỗng chốc sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, nơi có hàng tỷ tinh hà đang sụp đổ và tái sinh trong một cái chớp mắt.

Thân hình mặc áo vải thô của hắn, dưới nhãn giới của vạn vật hữu linh, bỗng chốc cao lớn vô hạn, sừng sững chống đỡ cả bầu trời, hòa làm một với long mạch của đại địa Âu Lạc.

Bên ngoài sân, đống củi cọ Lăng Tiêu vừa chẻ bỗng nhiên rung lên bần bật, tỏa ra những luồng kiếm ý thuần khiết vạn trượng bắn thẳng lên trời, tịnh hóa sạch sẽ luồng sát khí đỏ ngầu đang len lỏi. Luống cải ngọt ngoài ruộng vươn mình xanh mướt, lá cải lay động phát ra tiếng xào xạc chứa đựng thiên địa âm luật, dập tắt mọi luồng ma khí ngoại lai xâm nhập.

“Sư… Sư phụ đứng dậy rồi…” Lăng Tiêu đứng trong bếp, hai tay run rẩy đánh rơi cả thanh kiếm gãy xuống đất. Hắn cảm nhận được kiếm ý trong người mình đang run rẩy quỳ phục trước luồng sóng gợn hoàng kim vừa quét qua. Đó không phải là sự áp chế, mà là sự triều bái của vạn vật trước nguồn gốc của Đạo!

Tô Thanh Dao cũng rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi của nàng tự động thu liễm lại, quỳ sụp xuống sàn đất bếp lò. Nàng biết, khoảnh khắc Sư phụ đứng dậy, thế giới này đã không còn chỗ cho kẻ thù dung thân nữa.

***

Phía trên tinh không, Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng vẫn đang ngạo nghễ ngự trên ngai tòa hắc ám.

“Hửm? Một luồng sức mạnh thật kỳ quái.” Ám Hoàng nhíu mày khi cảm nhận được luồng sóng gợn hoàng kim vừa quét qua chiến thuyền của mình. Hắn cảm thấy ma lực hủy diệt trong người bỗng nhiên bị trì trệ lại một phân, giống như gặp phải thiên địch.

Hắn hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo: “Giả thần giả quỷ! Để bản tôn xem thử, kẻ vác cuốc phương Nam kia rốt cuộc là thần thánh phương nào!”

Nói rồi, Ám Hoàng vận chuyển mười phần ma nguyên bản mệnh. Con mắt dọc hắc ám ở giữa trán hắn – Hủy Diệt Thần Nhãn – đột ngột mở to ra. Con mắt này tỏa ra luồng ánh sáng màu tím đen tà dị, có thể nhìn thấu vạn dặm hư không, xuyên qua mọi màng chắn quy luật để dòm ngó thẳng vào bên trong nông trang trên đỉnh núi Tản Viên.

Thần Nhãn của hắn xuyên qua mây đen, xuyên qua màng chắn của con bù nhìn rơm, và cuối cùng… chạm vào bóng người mặc áo vải thô vừa bước ra khỏi cửa nhà tranh.

Nhưng…

Cảnh tượng tiếp theo khiến toàn bộ linh hồn của Ám Hoàng như bị đóng băng trong hầm ngục băng giá vạn năm.

Dưới nhãn giới của Hủy Diệt Thần Nhãn, hắn không nhìn thấy bất kỳ một lão nông phàm nhân nào cả.

Hắn chỉ nhìn thấy một thực thể khổng lồ màu hoàng kim, sừng sững ngự trị giữa hư vô Thái Sơ, chân đạp lên dòng sông thời gian, tay nắm giữ trật tự sơ khai của vũ trụ. Thực thể vĩ đại ấy có một đôi mắt sâu thẳm không đáy, trong đồng tử là cảnh tượng vô số vũ trụ sinh ra và chết đi như những bọt nước trong gang tấc.

Và lúc này, thực thể vĩ đại ấy… đang từ từ đứng thẳng dậy, và khẽ liếc nhìn về phía hắn một cái.

Chỉ là một cái liếc nhìn vô tình.

Nhưng đó là cái nhìn của nguồn gốc vạn vật!

“Oanh!”

Một luồng phản phệ quy luật khủng khiếp đến mức không thể dùng ngôn từ để mô tả, dọc theo đường nhìn của Hủy Diệt Thần Nhãn, lập tức dội ngược trở lại nguyên thần của Ám Hoàng.

“A a a a a!”

Một tiếng thét thảm khốc, chói tai vang dội khắp tinh không.

Con mắt dọc giữa trán của Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng lập tức nổ tung thành một vũng máu đen kịt. Luồng hắc ám ma lực chứa đựng quy luật hủy diệt của hắn bị tịnh hóa hoàn toàn thành hư vô trong một tích tắc. Ma huyết phun trào như mưa, nhuộm đỏ cả ngai tòa hắc ám và chiếc chiến xa khổng lồ.

“Thần Chủ!” mười hai vị Hủy Diệt Thần Tướng kinh hoàng hét lên. Họ tận mắt chứng kiến vị chủ nhân siêu việt vĩ đại của mình, người đã sống qua ba kỷ nguyên hủy diệt, bỗng nhiên nổ tung Thần Nhãn, nguyên thần rạn nứt như mảnh sành sắp vỡ, ma khí trên người tiêu tán sạch sẽ chỉ trong một nốt nhạc!

“Lui! Mau lui lại!” Ám Hoàng ôm lấy khuôn mặt đầy máu, gào thét lên điên cuồng, giọng nói tràn ngập sự sợ hãi tột độ và tuyệt vọng đến cùng cực. Hắn run rẩy bần bật, không còn một chút phong thái kiêu ngạo nào của một vị Thần Chủ Đa Nguyên Vũ Trụ nữa. “Thái Sơ… Ngài ấy là Thái Sơ Chi Chủ! Là Hỗn Độn Tiên Tôn! Mau chạy đi! Chạy ngay lập tức!”

Mười vạn Hủy Diệt Ma Binh phía sau chứng kiến cảnh tượng này, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. Họ hoảng loạn vứt bỏ trường mâu, quay đầu tháo chạy trối chết vào khe nứt không gian, giẫm đạp lên nhau tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.

***

Trong khi bầu trời ngoài kia đang hỗn loạn đến mức kinh hoàng, thì dưới đất, Diệp Phi đã bước ra sân.

Hắn cầm chiếc quạt nan mới đan, cau mày nhìn lên bầu trời đầy mây đen dông bão đang cuồn cuộn rút lui. Tiếng sấm rền vừa rồi đã nhỏ dần, nhưng gió bấc lạnh buốt vẫn cứ thổi vù vù qua các khe rào tre.

Diệp Phi lẩm bẩm oán trách đầy bực bội: “Gió bấc thổi mạnh thế này thì bay hết đống củi cọ mới chẻ mất! Cái thời tiết quái quỷ gì không biết, vừa mới nắng ráo xong đã muốn mưa bão rồi!”

Hắn tức giận quay đầu lại phía gian bếp, lớn tiếng mắng xối xả:

“Lũ nhóc ấm đầu kia! Còn không mau ra đậy ruộng rau lại! Đứng đờ người trong đó làm cái gì?! Để nước mưa làm úng hết cải ngọt thì tối nay cả lũ nhịn cơm nghe chưa?!”

“Bùm bùm bùm!”

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đồng loạt chạy vội ra sân. Không một ai do dự, tất cả đồng loạt quỳ sụp xuống sân đất nện lầy lội, dập đầu lia lịa trước chân Diệp Phi, nước mắt lã chã rơi xuống đất cát.

“Chúng đồ nhi biết tội! Sư phụ từ bi vĩ đại vô song!” Lăng Tiêu khóc nức nở, trán đập xuống đất nghe côm cốp. “Sư phụ vừa đứng dậy đã dùng một ánh mắt tịnh hóa sạch sẽ quân đoàn hủy diệt của Đa Nguyên Vũ Trụ, vá lại thiên đạo rạn nứt của Âu Lạc! Thần thông của ngài vĩ đại vô biên, chúng đồ nhi suốt đời suốt kiếp cũng không thể báo đáp nổi một phần vạn!”

“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Công đức của ngài bảo hộ vạn giới!” Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng khóc thảm thiết, quỳ lạy đầy thành kính.

Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ. Tay cầm chiếc quạt nan mà da đầu hắn bỗng chốc tê dại đi hoàn toàn. Hắn nhìn đám người đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới đất bùn, rồi lại nhìn lên bầu trời đã quang đãng sạch bóng mây đen từ lúc nào.

*Cái gì thế này?!*

*Ta chỉ bảo tụi nó ra đậy ruộng rau kẻo mưa làm hỏng cải ngọt… thế mà tụi nó lại quỳ lạy khóc lóc như thể ta vừa cứu vớt cả thế giới vậy?!*

*Cái lũ chập mạch hoang tưởng này… đúng là hết thuốc chữa thật rồi!*

Diệp Phi thở dài thườn thượt, bất lực lắc đầu vác chiếc quạt nan đi thẳng về phía ruộng cải ngọt, thầm nghĩ tối nay nhất định phải bắt cả lũ này uống thật nhiều canh ngải cứu đắng để giải trừ tà khí chập mạch này mới được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8