Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 139: Kẻ hủy diệt hoảng sợ
Trong không gian hỗn loạn của Đa Nguyên Vũ Trụ, nơi những dòng sông thời gian bị bẻ cong và những tinh hệ sụp đổ tạo thành các hố đen sâu hoắm, Hủy Diệt Thần Điện sừng sững ngự trị như một vết sẹo khổng lồ giữa hư không. Ngôi đền được xây dựng từ xương sọ của hàng vạn vị thần và những mảnh vỡ của các thế giới bị tàn sát, tỏa ra thứ ma khí màu tím đen đặc quánh đến mức có thể ăn mòn cả thần thức của một vị Tiên Đế.
Trên vương tọa chế tác từ hài cốt của một đầu Thái Cổ Cự Long, Hủy Diệt Thần Chủ – Ám Hoàng đang ngồi xếp bằng. Hắn là một thực thể đã sống qua vô số kỷ nguyên, là kẻ đứng đầu Đa Nguyên Hủy Diệt Thần Điện, kẻ chưa từng biết đến khái niệm thất bại hay sợ hãi. Đối với Ám Hoàng, vạn vật trong đa vũ trụ này chỉ là chất dinh dưỡng, là những quân cờ trên bàn cờ vô tận để hắn bước lên cảnh giới tối cao, vượt qua mọi trật tự sơ khai. Tham vọng của hắn lớn đến mức muốn nuốt chửng cả dòng sông thời gian để trở thành thực thể độc tôn duy nhất.
Thế nhưng, vào lúc này, gương mặt được bao phủ bởi sương mù hắc ám của Ám Hoàng lại đang vặn vẹo một cách tà dị. Hắn nhìn chằm chằm vào hai sợi tơ sinh mệnh màu xám tro đang l lửng trước mặt – hai sợi tơ vốn thuộc về Hủy Diệt Thần Quân và Hủy Diệt Sứ Giả, hai thuộc hạ đắc lực nhất của hắn, những kẻ sở hữu tu vi có thể dễ dàng san bằng cả một tinh vực.
Giờ đây, hai sợi tơ ấy đã đứt đoạn hoàn toàn. Không phải là bị phong ấn, không phải là bị đánh trọng thương, mà là biến mất một cách sạch sẽ, như thể chưa từng tồn tại trong dòng chảy nhân quả của vũ trụ.
Sự hoài nghi bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí cổ xưa của Ám Hoàng. Làm sao có thể như vậy được? Một thế giới nhỏ bé, lạc hậu nằm ở rìa vương triều Âu Lạc Thần Châu, một nơi chỉ có nền văn minh lúa nước Đông Sơn, suốt ngày chỉ biết gõ trống đồng và thờ cúng tổ tiên, lại có thể liên tục bóp chết hai đại năng tối cao của hắn? Hắn đã rà soát vạn giới, nhưng không hề tìm thấy bất kỳ dấu vết chiến đấu nào. Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng đến mức khiến người ta phải dựng tóc gáy.
“Báo cáo Thần Chủ vĩ đại!”
Mười hai vị Hủy Diệt Thần Tướng, những kẻ thống trị các tinh vực xung quanh, đồng loạt quỳ sụp dưới thềm đá, giáp trụ màu đen rít lên những tiếng ghê rợn. Kẻ dẫn đầu run rẩy lên tiếng:
“Hạm đội tiên phong gồm mười vạn Hủy Diệt Ma Binh do Hủy Diệt Thần Quân dẫn dắt đã hoàn toàn mất liên lạc sau khi tiến vào ranh giới khí quyển của Âu Lạc Thần Châu. Theo những gì ma kính ghi lại được trước khi vỡ vụn… bọn họ dường như đã bị tịnh hóa thành một thứ ánh sáng hoàng kim, rồi biến thành tro bụi rơi xuống đất liền.”
“Lũ phế vật!” Ám Hoàng gầm lên, tiếng nổ vang dội làm rạn nứt cả những bức tường xương sọ của Thần Điện. Sát ý của hắn hóa thành những luồng lôi điện màu tím đen càn quét khắp không gian. “Một thế giới man di, một kẻ vác cuốc phương Nam trong lời đồn, lại dám khiêu khích uy nghiêm của Hủy Diệt Thần Điện ta sao? Bản tọa đã hủy diệt hàng vạn thế giới, gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp đa vũ trụ, làm sao có thể bị chặn đứng bởi một góc sườn núi nhỏ bé kia?!”
Tham vọng thống trị và sự kiêu ngạo ngập tràn trong lồng ngực Ám Hoàng đã lấn át đi chút hoài nghi ban đầu. Hắn đứng bật dậy khỏi vương tọa, tà bào màu đen tung bay phần phật, tỏa ra uy áp diệt thế khiến mười hai vị Thần Tướng dưới đài phải run rẩy dập đầu.
“Truyền lệnh của bản tọa! Tập hợp mười vạn Hủy Diệt Ma Binh tinh nhuệ nhất, cùng mười hai vị Thần Tướng các ngươi lập tức xuất trận! Bản tọa sẽ đích thân giáng lâm, dùng máu của toàn bộ sinh linh Âu Lạc để tế cờ cho hạm đội viễn chinh! Ta muốn xem kẻ vác cuốc kia có bản lĩnh gì mà dám cản đường ta!”
Nhưng trước khi hạ lệnh xuất quân, với bản tính cẩn trọng của một kẻ đã sống qua nhiều kỷ nguyên, Ám Hoàng quyết định sẽ thỏa mãn sự tò mò của mình. Hắn muốn nhìn thấy diện mạo của kẻ đã dám cả gan vuốt râu cọp.
Hắn nhắm chặt hai mắt, rồi đột ngột mở ra con “Hủy Diệt Thần Nhãn” dọc giữa trán. Con mắt này đỏ ngầu như một vầng trăng máu, chứa đựng quy luật hủy diệt tối tăm nhất của vũ trụ. Hắn phóng một sợi thần niệm mỏng manh nhưng cực kỳ sắc bén, xuyên qua hàng vạn dặm tinh không, dòm ngó thẳng về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn của Âu Lạc Thần Châu. Hắn muốn nhìn thấy kẻ vác cuốc kia đang run rẩy, đang sợ hãi chuẩn bị nghênh đón cơn thịnh nộ của hắn.
***
Cùng lúc đó, tại gian bếp đất nện dột nát trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ những luống cải ngọt ngoài vườn.
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng ngoài tinh không, bên trong gian bếp lúc này lại đang diễn ra một trận “chiến tranh khói lửa” vô cùng khốc liệt theo đúng nghĩa đen.
“Thằng nhóc Lăng Tiêu kia! Ngươi thổi lửa cái kiểu gì thế hả?! Có cái ống tre thổi bếp cũng không xong, định hun chết ta ở trong này đấy à?!”
Diệp Phi ho sặc sụa, mặt mũi xám xịt vì khói bếp đen kịt đang bốc lên mù mịt từ lò đất nện. Khói cay xè xộc thẳng vào mắt vào mũi hắn, khiến nước mắt nước mũi hắn dàn dụa, trông không khác gì một lão nông đang bị tra tấn bằng khói độc.
Lăng Tiêu lúc này đang ngồi xổm dưới đất nện, hai tay cầm chiếc ống tre rỗng, mặt mũi dính đầy nhọ nồi đen sì. Hắn nghe thấy tiếng mắng của sư phụ thì vô cùng hoảng hốt, vội vàng ra sức thổi thêm vài hơi vào bếp lò:
“Sư… Sư phụ, đồ nhi đang cố gắng hết sức! Nhưng đống củi cọ này hôm qua bị dính sương sớm, vẫn còn ẩm quá…”
“Ẩm cái đầu ngươi ấy! Đống củi cọ già ta đã phơi khô ba nắng rồi, ẩm thế nào được mà ẩm! Đúng là đồ đoảng, chẻ củi thì chẻ nhỏ như que tăm, thổi lửa thì khói bay như cháy nhà!”
Diệp Phi bực dọc mắng mỏ, tay cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy phẩy liên tục để xua bớt làn khói bếp đang cuồn cuộn bốc lên. Khói bếp củi cọ mang theo mùi hương nồng nồng của lá cọ khô, rơm rạ và đất ẩm Âu Lạc cứ thế theo ô cửa sổ nhỏ của gian bếp thoát ra ngoài, bay thẳng lên bầu trời cao.
Hun khói một hồi, Diệp Phi cảm thấy da đầu mình tê dại vì bực bội. Hắn cúi đầu nhìn xuống bếp lò, phát hiện một chiếc giẻ lau rách dính đầy nhọ nồi đen sì, mỡ cá bống kho tương bần dính bết lại, bốc mùi hôi hám nằm chỏng chơ bên cạnh.
“Cái giẻ lau này dơ bẩn thế này mà cũng để ở đây! Thật là bực mình!”
Trong cơn nóng nảy và khó chịu, Diệp Phi vớ lấy chiếc giẻ lau nhọ nồi rách nát ấy, ném mạnh một phát ra ngoài cửa sổ bếp lò để phủi bụi và tống khứ thứ dơ bẩn đi cho rảnh mắt. Hắn vừa ném vừa cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy thêm vài cái xua khói, miệng lẩm bẩm oán trách cuộc sống khổ cực ở thế giới này:
“Trời đất ơi, không có bếp ga, không có máy hút mùi, suốt ngày phải chịu cảnh khói lửa thế này thì làm sao sống nổi đây? Đúng là một lũ ấm đầu làm việc gì cũng hỏng!”
***
Ngoài tinh không sâu thẳm, sợi thần niệm của Hủy Diệt Thần Chủ – Ám Hoàng vừa chạm đến ranh giới khí quyển của Tản Viên Thần Sơn thì đột ngột khựng lại.
Ám Hoàng thông qua Hủy Diệt Thần Nhãn đang đắc ý quan sát. Hắn nghĩ mình sẽ nhìn thấy một đại trận phòng ngự kinh thiên động địa, hoặc một vị cao nhân đang khoanh chân ngồi vận chuyển chân nguyên đỉnh phong để đối phó với hắn. Hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn một nụ cười khinh bỉ để ban phát cho kẻ phàm trần kia.
Nhưng không.
Từ bên trong ô cửa sổ của một gian bếp đất nện nhỏ bé, một luồng khói xám nhạt mang theo mùi hương của củi cọ khô và rơm rạ Âu Lạc bình dị bay ra.
Trong khoảnh khắc luồng khói ấy chạm vào tinh không, đồng tử của Ám Hoàng co rụt lại đến mức nhỏ nhất. Toàn thân hắn bỗng chốc đông cứng như tượng đá.
Đó… đó không phải là khói bếp!
Dưới thần nhãn của một vị Thần Chủ đã sống qua ba kỷ nguyên, luồng khói xám nhạt kia đang biến đổi với tốc độ kinh hoàng. Nó hóa thành một dải lụa hoàng kim khổng lồ, che kín cả một góc tinh không, tỏa ra thứ hào quang của **Thái Sơ Bản Nguyên Yên Vân**!
Mỗi một sợi khói nhỏ bé đều chứa đựng quy luật tịnh hóa tối thượng của vũ trụ, mang theo hào khí Đông Sơn và ý chí của đất mẹ Âu Lạc. Làn khói ấy đi đến đâu, ma khí tím đen tích tụ vạn năm của Hủy Diệt Thần Điện lập tức như tuyết gặp mặt trời ngày hè, tan rã và bốc hơi không để lại một chút dấu vết.
“Cái… cái gì thế này?!” Ám Hoàng thét lên trong lòng, một nỗi hoài nghi cực độ dâng lên như sóng cuộn. “Quy luật tịnh hóa này… tại sao lại mang theo hơi thở của bản nguyên vũ trụ? Không thể nào! Ngay cả các thực thể cổ đại từ thời Hồng Hoang cũng không thể ngưng tụ ra thứ bản nguyên tinh khiết đến mức này chỉ bằng một luồng khí tức!”
Nhưng cơn ác mộng của hắn mới chỉ thực sự bắt đầu.
Ngay sau luồng khói bếp, một vật thể màu đen rách nát, méo mó dính đầy những vệt đen xì bị ném ra khỏi cửa sổ.
Trong mắt người phàm, và trong mắt của Diệp Phi, đó chỉ là một chiếc giẻ lau nhọ nồi dơ bẩn dính đầy mỡ cá lười rửa.
Nhưng dưới góc nhìn của Hủy Diệt Thần Nhãn, vật thể ấy khi bay vào tinh không lập tức phình to ra hàng vạn dặm, hóa thành một tấm **Hỗn Độn Diệt Thế Thần Ma Bản** khổng lồ đen kịt!
Những vết nhọ nồi đen sì bám trên chiếc giẻ lau thực chất là những hạt bụi hắc ám của thuở hỗn mang sơ khai, chứa đựng sức mạnh phân rã vạn vật đến tận cấp độ nguyên tử. Vệt mỡ cá bống kho tương bần dính trên đó tỏa ra thứ đạo vận Thái Sơ tinh khiết đến mức làm rạn nứt cả màng chắn không gian của Đa Nguyên Vũ Trụ.
“Không!!! Thần Chủ cứu mạng!!!”
Mười vạn Hủy Diệt Ma Binh tinh nhuệ đang dàn trận ngoài tinh không, những kẻ vừa rồi còn gầm thét đòi san phẳng Âu Lạc, lúc này thậm chí còn chưa kịp bộc phát ma lực đã bị chiếc “giẻ lau” khổng lồ kia quét qua.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có máu chảy thành sông. Chỉ có một sự im lặng đáng sợ đến tột cùng. Chiếc giẻ lau đi qua, mười vạn ma binh cùng hàng ngàn chiến thuyền xương sọ lập tức phân rã thành những hạt bụi mịn màu đen, rồi bị tịnh hóa hoàn toàn thành hư vô trong tích tắc, như thể bọn họ chưa từng tồn tại trên đời này.
“Thần Chủ… cứu…”
Mười hai vị Hủy Diệt Thần Tướng vĩ đại, những kẻ có thể dời non lấp bể, lúc này mặt cắt không còn một giọt máu. Họ muốn bỏ chạy, muốn thi triển độn thuật để thoát thân, nhưng luồng khói bếp củi cọ (Thái Sơ Bản Nguyên Yên Vân) đã quấn chặt lấy họ.
Sức mạnh tịnh hóa vô biên từ làn khói nhẹ nhàng len lỏi vào đan điền, phong tỏa ma nguyên và tước đoạt hoàn toàn tu vi vạn năm của họ. Chỉ trong một nhịp thở, mười hai vị Thần Tướng bị tịnh hóa triệt để, biến thành những hạt cát bụi rơi rụng xuống sườn núi Tản Viên để làm phân bón cho ruộng cải ngọt của Diệp Phi.
Ám Hoàng đứng chết trân trên vương tọa xương sọ tại Hủy Diệt Thần Điện cách đó hàng tỷ dặm. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, một sự sợ hãi nguyên thủy và tột cùng chưa từng có trong suốt ba kỷ nguyên qua bóp nghẹt lấy linh hồn hắn.
*Tại sao… tại sao lại run rẩy?*
Ám Hoàng tự hỏi bản thân trong cơn hoảng loạn. Hắn là Hủy Diệt Thần Chủ vĩ đại cơ mà! Hắn là kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng vạn thế giới cơ mà! Tại sao lúc này, khi nhìn thấy bóng dáng một nam tử trung niên mặc áo vải thô đang cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy trong gian bếp dột nát kia, hắn lại run rẩy đến mức không thể đứng vững?
Bởi vì hắn vừa nhận ra một sự thật tàn khốc và sụp đổ đạo tâm hoàn toàn: **Kẻ vác cuốc kia không hề xem hắn là đối thủ.**
Từ đầu đến cuối, vị “Thái Sơ Chi Chủ” vĩ đại kia thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn lên tinh không một cái. Ngài không hề vận chuyển thần thông, không hề kết ấn bày trận, cũng không hề bộc lộ một chút sát ý nào đối với đại quân của Hủy Diệt Thần Điện.
Đối với ngài, mười vạn ma binh tinh nhuệ và mười hai vị Thần Tướng vĩ đại của hắn chỉ là một đám ruồi muỗi phiền phức làm bẩn không khí. Chiếc giẻ lau nhọ nồi dơ bẩn dính đầy mỡ cá kia được ném ra chỉ để “phủi bụi” và “tống khứ thứ rác rưởi” ra khỏi gian bếp nhỏ của ngài. Luồng khói bếp củi cọ kia bay lên chỉ để xua đuổi bớt muỗi rừng quấy rầy cuộc sống bình yên của ngài.
Bản thân hắn, một Hủy Diệt Thần Chủ ngạo nghễ vạn giới, trong mắt vị cao nhân ẩn thế kia, có lẽ chỉ là một hạt bụi bẩn bám trên bếp lò cần được lau sạch bằng một chiếc giẻ rách dơ bẩn mà thôi!
Sự chênh lệch cảnh giới này đã vượt qua cả khái niệm của ngôn từ. Đó là sự áp đảo tuyệt đối từ nguồn gốc của vạn Đạo, là trật tự sơ khai đứng ngoài vòng sinh tử.
“Hộc!”
Sợi thần niệm của Ám Hoàng bị luồng khói bếp xộc thẳng vào thần nhãn. Bản thể của hắn tại Hủy Diệt Thần Điện đột ngột phun ra một ngụm ma huyết đen kịt nhuộm đỏ cả vương tọa xương sọ.
Con Hủy Diệt Thần Nhãn giữa trán hắn đột ngột nổ tung thành một vũng máu, ma lực bản nguyên bị phản phệ dữ dội, rạn nứt đến tận gốc rễ đan điền. Hắn thét lên đau đớn, ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm lấy gương mặt đầy máu, run rẩy như một con cầy sấy trong đêm đông buốt giá.
“Thần… Thần Chủ!” Một vài tên ma tu thuộc hạ còn sót lại trong điện hoảng sợ bò lết lại gần.
“Cút!!! Tất cả cút đi cho ta!!!”
Ám Hoàng gào lên trong cơn hoảng loạn tột độ, giọng nói của hắn không còn chút uy nghiêm nào của một vị Thần Chủ, mà chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng vô biên:
“Phong tỏa vĩnh viễn tọa độ của Âu Lạc Thần Châu! Xóa sạch mọi ghi chép về thế giới đó khỏi vạn cổ ma thư! Từ nay về sau… bất kỳ kẻ nào dưới trướng Hủy Diệt Thần Điện dám nhắc đến danh hiệu của Người vác cuốc phương Nam, hoặc dám bén mảng đến gần sườn núi kia… bản tọa sẽ tự tay lột da rút xương kẻ đó! Mau phong tỏa!!! Mau lên!!!”
Hắn run rẩy co rúm người lại trên vương tọa rạn nứt, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn. Hắn thề đời đời kiếp kiếp sẽ không bao giờ dám dòm ngó phương Nam nữa, bởi vì hắn biết, chỉ cần kẻ vác cuốc kia khẽ thở dài một cái, cả Hủy Diệt Thần Điện của hắn cũng sẽ biến thành phân bón cho ruộng cải ngọt trong nháy mắt.
***
Trong khi đó, tại gian bếp đất nện trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, khói đã tan bớt nhờ chiếc quạt nan mới đan của Diệp Phi phẩy liên tục.
Diệp Phi bưng niêu canh ngải cứu đắng vừa nấu xong đặt lên chiếc bàn gỗ nghiến, gương mặt phong sương vẫn đầy vẻ bực dọc. Hắn quay sang nhìn Lăng Tiêu đang lấm lem nhọ nồi dưới đất, vung chiếc quạt nan gõ nhẹ một phát lên đầu đệ tử, mắng xối xả:
“Thằng nhóc Lăng Tiêu kia! Thổi cái lửa cũng không xong, làm nhọ nồi bám đầy tường bếp của ta rồi đây này! Có biết dọn dẹp mệt lắm không hả?! Để phạt tội lười biếng và làm việc đoảng, tối nay ngươi chỉ được ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt cho ta! Đừng hòng rớ tới một cọng rau cải ngọt nào nghe chưa?!”
Lăng Tiêu bị gõ đầu, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn hay oán hận. Ngược lại, trong khoảnh khắc chiếc quạt nan của sư phụ chạm vào đầu hắn, một luồng Thái Sơ Bản Nguyên lực ấm áp xộc thẳng vào thần trí hắn, tịnh hóa hoàn toàn chút tạp niệm kiếp trước còn vướng bận trong kiếm tâm của hắn.
Hắn quỳ sụp dưới đất nện dính đầy muội than, hai tay dập đầu lia lịa xuống nền đất, nước mắt tuôn rơi lã chã vì xúc động và sùng bái tột cùng:
“Sư… Sư phụ… Đồ nhi biết tội! Đồ nhi đã thấu hiểu dụng ý thâm sâu của ngài!”
Lăng Tiêu ngước nhìn lên những vệt nhọ nồi đen sì bám trên tường đất bếp lò mà sư phụ vừa mắng. Dưới nhãn giới của một vị Kiếm Thần vừa đột phá cảnh giới Kiếm tâm đại thành, những vệt nhọ nồi kia không phải là vết bẩn tầm thường, mà chính là những đường nét nét vẽ của một trận pháp tối cao – **Nhân Quả Trận Đồ**!
Sư phụ vừa rồi cố tình mắng hắn thổi lửa kém, thực chất là đang dùng khói bếp để tịnh hóa toàn bộ tà khí ngoài tinh không, bảo vệ cho nhân gian Âu Lạc Thần Châu. Còn chiếc giẻ lau nhọ nồi kia được ném ra ngoài cửa sổ, chính là để nghiền nát quân đoàn hủy diệt đang rình rập nông trang!
*Thổi Lửa Chi Đạo…*
Lăng Tiêu lẩm bẩm trong lòng, một sự hoài nghi về bản thân trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ngộ đạo sâu sắc đến tận cùng. Hắn hiểu rằng, để đạt đến kiếm đạo tối cao “vô kiếm, vô chiêu”, hắn không được phép kiêu ngạo vì thanh Thiết Mã Thần Kiếm của mình. Hắn phải biết cách “thổi bùng” ngọn lửa chiến ý khi cần thiết, nhưng cũng phải biết “thu liễm” nó vào sâu trong bóng tối, giống như cách sư phụ thu liễm thần thông vô thượng vào trong chiếc giẻ lau nhọ nồi dơ bẩn kia.
Hình phạt ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt chính là bài học răn đe sâu sắc nhất của sư phụ, dạy hắn phải biết giữ vững cái gốc của phàm nhân, giữ vững kiếm tâm thuần khiết không bị danh lợi vẩn đục!
“Sư phụ từ bi vĩ đại!” Lăng Tiêu nghẹn ngào khóc nức nở, giọng nói run rẩy đầy thành kính: “Đồ nhi nguyện suốt đời suốt kiếp ăn cơm nguội, nguyện đời đời kiếp kiếp nhóm lửa thổi bếp cho ngài! Kiếm tâm của đồ nhi từ nay về sau sẽ chỉ dùng để bảo vệ sự yên bình cho ruộng vườn của ngài!”
Tô Thanh Dao từ ngoài bếp bước vào, trên tay bưng theo rổ ngải cứu hoang dã vừa rửa sạch bằng nước giếng ấm. Nàng chứng kiến cảnh tượng Lăng Tiêu quỳ sụp dập đầu, nhìn thấy những vệt nhọ nồi tỏa ra đạo vận Thái Sơ trên tường bếp, liền khẽ mỉm cười đầy thấu hiểu.
Lòng sùng bái dành cho Diệp Phi trong lồng ngực nàng lại tăng thêm một tầng cao mới. Nàng bước lại gần, cung kính cúi đầu chào Diệp Phi:
“Sư phụ… Canh ngải cứu đắng đã chuẩn bị xong. Đồ nhi cũng nguyện cùng Lăng Tiêu sư huynh ăn cơm nguội chan nước lọc để gột rửa đạo tâm, giữ vững kiếm tâm thuần khiết!”
Diệp Phi đứng bên cạnh chõng tre, cầm chiếc quạt nan mới đan mà tay run run. Hắn nhìn thằng đồ đệ mặt mũi đen sì nhọ nồi đang khóc lóc thảm thiết thề nguyện suốt đời thổi lửa, rồi lại nhìn sang đứa con gái xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành cũng đang mỉm cười đòi ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt.
Da đầu hắn bỗng chốc tê dại đi hoàn toàn. Một nỗi bất lực tột cùng dâng lên khiến hắn chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà hét lớn.
*Trời đất ơi! Cái lũ này đúng là hết thuốc chữa thật rồi!*
*Ta phạt nó ăn cơm nguội chan nước lọc vì nó làm khói mù mịt, thế mà nó cũng khóc lóc sùng bái như thể ta vừa ban cho nó thần dược cải tử hoàn sinh vậy! Còn Thanh Dao nữa, xinh đẹp thế kia mà đầu óc cũng bị chập mạch theo thằng báo thủ Lăng Tiêu là thế nào?! Đòi ăn cơm nguội chan nước lọc để gột rửa đạo tâm cái nỗi gì chứ?!*
Diệp Phi thở dài thườn thượt, mặt đầy vẻ ngao ngán, bất lực xua tay mắng xối xả để xua tan bầu không khí điên khùng này:
“Điên rồi! Cả lũ các ngươi điên hết thật rồi! Thằng nhóc Lăng Tiêu kia, lau ngay cái mặt nhọ nồi của ngươi đi rồi vào bếp bưng niêu canh ngải cứu ra bàn! Còn Dao nhi, dọn dẹp bát đũa nhanh lên! Đứng đó lảm nhảm nữa là ta phạt cả lũ nhịn cơm thật đấy!”
Nói xong, Diệp Phi vác chiếc quạt nan đi thẳng ra phía hiên nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại để đi ngủ trưa, thầm nghĩ ngày mai nhất định phải bắt cả lũ này uống thật nhiều canh ngải cứu đắng để giải trừ cái chứng bệnh hoang tưởng chập mạch này mới được.
Dưới ánh hoàng hôn vàng ấm áp đang dần tắt trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao nhìn nhau với nụ cười trừ đầy vẻ thấu hiểu và sùng bái vĩ đại dành cho vị Sư phụ của mình. Họ biết, Sư phụ vẫn luôn là vị cao nhân ẩn thế vĩ đại nhất, người dùng những hành động phàm trần nhất để che chở cho toàn bộ Âu Lạc Thần Châu…