Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 124: Thế giới chuyển mình

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:36:23 | Lượt xem: 10

Sương sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn chưa bao giờ thôi làm Diệp Phi cảm thấy khó chịu. Cái lạnh của miền Bắc vào mùa nồm ẩm không phải cái lạnh cắt da cắt thịt của băng tuyết phương Bắc, mà là một thứ xúc cảm dính dấp, nhớp nháp bám chặt lấy da thịt, khiến cho bộ quần áo vải thô màu đen bạc màu của hắn lúc nào cũng trong trạng thái nặng trịch như vừa được vớt lên từ dưới giếng sâu.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, ống quần xắn cao quá đầu gối bám đầy bùn đất đỏ. Hắn thong thả bước đi trên con đường mòn dẫn ra ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam. Đi ngay sau gót chân hắn là Đại Hắc – con chó đen to lớn lúc nào cũng lờ đờ như buồn ngủ kinh niên, và Tiểu Hắc – chú chó con màu đen mới nhặt được, hiện đang lon ton chạy theo sau, thỉnh thoảng lại thò cái lưỡi nhỏ ra liếm liếm móng vuốt của Đại Hắc để nịnh bợ.
Nhìn bóng dáng hai con chó một lớn một nhỏ đang diễn trò “đại ca và đàn em” ngay dưới chân mình, Diệp Phi không nhịn được mà thở dài một tiếng. Hắn khẽ phẩy chiếc quạt nan mới đan vào thắt lưng, trong lòng dâng lên một nỗi hoài nghi sâu sắc về chính sự tồn tại của bản thân.
Ba năm rồi.
Kể từ cái ngày hắn mở mắt ra và phát hiện mình đang nằm co quắp giữa một sườn núi hoang vu không một bóng người, cuộc sống của hắn chỉ xoay quanh việc nhổ cỏ, cuốc đất, gieo hạt và lo lắng xem thời tiết ngày mai có làm hỏng luống rau cải ngọt hay ruộng dưa hấu hay không. Hắn luôn tự nhủ mình chỉ là một người phàm bình thường, một kẻ xuyên không thất bại không có hệ thống bàn tay vàng, không có gia thế hiển hách, càng không có tu vi thông thiên triệt địa như mấy nhân vật chính trong sách truyện mạng mà hắn từng đọc ở kiếp trước.
Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm trí Diệp Phi, một nỗi sợ hãi vô hình vẫn luôn âm thầm gặm nhấm hắn mỗi đêm.
Hắn sợ mình điên. Hoặc tệ hơn, hắn sợ những người xung quanh hắn mới là những kẻ điên.
Tại sao mỗi lần hắn tùy tiện làm một việc gì đó, đám đồ đệ và người làm công trong nông trang lại có thể trưng ra những gương mặt chấn động đến mức như thể vừa nhìn thấy thần tiên giáng thế? Tại sao mỗi lời mắng mỏ, mỗi cái gõ đầu bằng chày gỗ hay quạt nan của hắn lại khiến những kẻ tự xưng là “đại năng tu tiên”, “chưởng môn thánh địa” kia phải quỳ sụp xuống đất bùn mà khóc lóc thảm thiết?
Hắn đã rất nhiều lần cố gắng giải thích với họ rằng hắn thực sự chỉ là một phàm nhân, một lão nông phu không hơn không kém. Nhưng đáp lại hắn luôn là những nụ cười trừ đầy vẻ “thấu hiểu sâu sắc” và những ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt. Họ nghĩ hắn đang giả vờ. Họ nghĩ hắn đang chơi trò “trải nghiệm hồng trần” của một vị đại lão ẩn thế chí cao vô thượng.
Sự lệch pha này khiến Diệp Phi cảm thấy cô độc đến tận cùng. Hắn giống như một kẻ đứng ngoài vòng sinh tử, đứng ngoài cả cái thế giới tu tiên đầy rẫy chém giết ngoài kia, bám víu vào ruộng rau cải ngọt và ruộng dưa hấu như những sợi dây xích cuối cùng giữ hắn lại với “nhân tính” phàm trần. Hắn sợ rằng nếu một ngày nào đó hắn không còn lo lắng về việc thời tiết làm hỏng rau, không còn bực bội vì con gà mái Tiểu Hồng lười đẻ trứng, thì hắn sẽ thực sự biến thành một khối đá lạnh lẽo, vô tri vô giác, tan biến vào hư vô vĩnh hằng.
“Đồ chó lười, đi nhanh lên xem nào!” Diệp Phi quay lại đá nhẹ vào mông Đại Hắc một cái để xua tan đi những suy nghĩ u ám trong đầu.
Đại Hắc khẽ “hừ” một tiếng bằng mũi, cụp đuôi tỏ vẻ tội nghiệp nhưng trong lòng lại đang âm thầm run rẩy. Nó cảm nhận được một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực cực kỳ lạnh lẽo và trầm mặc vừa lướt qua trong tâm trí của chủ nhân. Đó là thứ sức mạnh có thể dễ dàng đóng băng cả dòng sông thời gian, khiến nó không dám có nửa phần chậm trễ, vội vàng đẩy Tiểu Hắc lên phía trước để làm lá chắn thịt.
Khi Diệp Phi đặt chân đến ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng khá kỳ lạ.
Mặt đất ruộng cải dường như đang “thở”. Những làn hơi ấm áp màu vàng nhạt, mỏng manh như tơ lụa, đang không ngừng bốc lên từ các kẽ đất tơi xốp, dệt nên một tấm màn mờ ảo vây quanh con bù nhìn rơm dính đầy bùn đất. Con bù nhìn rơm đứng sừng sững ở giữa ruộng, đôi mắt bằng rơm khô của nó dường như ẩn hiện một luồng đạo vận tối cổ, thản nhiên hấp thu toàn bộ kiếm ý bạo động mà Lăng Tiêu đã vô tình bộc phát ra đêm qua, chuyển hóa chúng thành chất dinh dưỡng thuần khiết nhất để nuôi dưỡng mặt đất.
“Quái lạ thật, sao hôm nay đất ruộng lại bốc hơi nóng lên thế này?” Diệp Phi nhíu mày, tiến lại gần một luống cải ngọt. Hắn cúi người, dùng ngón tay chạm vào lớp đất ẩm. “Nóng thế này… chắc chắn là do hiện tượng nồm ẩm bốc hơi đất chua, đất phèn dột từ sườn núi xuống rồi. Đất úng nước thế này thì rễ cải ngọt thối sạch mất thôi!”
Nỗi lo lắng của một lão nông dân thực thụ lập tức lấn át mọi suy nghĩ khác. Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét lên, hai mắt híp lại đầy quyết đoán. Hắn phải đào vài rãnh thoát nước thật sâu để khơi thông dòng nước úng, nếu không thì công sức gieo hạt mấy ngày qua coi như đổ sông đổ biển.
Hắn chọn một vị trí ngay sát chân con bù nhìn rơm, nơi hơi ấm màu vàng nhạt bốc lên đậm đặc nhất. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là chỗ trũng nhất của ruộng cải, nơi nước mưa dễ tích tụ nhất.
“Phải xới chỗ này lên trước!”
Diệp Phi vung chiếc cuốc rỉ sét lên cao. Nhát cuốc bổ xuống không mang theo bất kỳ hoa mỹ nào, chỉ là một động tác bổ đất vô cùng quen thuộc của một nông phu dạn dày sương gió.
Thế nhưng, ngay khi lưỡi cuốc rỉ sét chạm vào mặt đất, Diệp Phi bỗng cảm thấy tay mình chấn động mạnh. Một tiếng “keng” thanh giòn vang lên, giống như lưỡi cuốc vừa bổ trúng một vật thể kim loại cực kỳ cứng rắn chôn sâu dưới lòng đất.
“Ủa? Cái gì thế này? Đá cuội à?” Diệp Phi lẩm bẩm, tò mò dùng cuốc gạt lớp đất đỏ sang hai bên.
Dưới hố đất sâu chừng một gang tay, một chiếc hộp sắt nhỏ, rỉ sét loang lổ và bám đầy bùn đất đen kịt hiện ra. Nhìn thấy chiếc hộp này, đồng tử của Diệp Phi khẽ co rụt lại, một luồng ký ức từ ba năm trước đột ngột ùa về trong tâm trí hắn.
Đây chính là chiếc hộp sắt mà hắn đã chôn giấu vào cái đêm đầu tiên đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này. Bên trong chiếc hộp đó không có bảo vật tu tiên, không có linh đan diệu dược, mà chỉ chứa đựng những kỷ vật phàm nhân cuối cùng mà hắn mang theo từ thế giới cũ: một chiếc bật lửa ga đã cạn sạch nước, một chiếc gương soi nhỏ bị nứt góc, và một cuốn sổ tay rách nát ghi chép vài công thức nấu ăn gia đình.
Đối với Diệp Phi, chiếc hộp này chính là “neo bám” duy nhất chứng minh hắn từng là một con người bằng xương bằng thịt, từng tồn tại ở một thế giới văn minh, chứ không phải là một bóng ma vô định giữa cõi hồng hoang này. Hắn đã chôn nó xuống đất với hy vọng một ngày nào đó, khi hắn đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống mới, hắn sẽ đào nó lên để tự nhắc nhở bản thân về nguồn cội của mình.
“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi…” Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Hắn vứt chiếc cuốc sang một bên, quỳ sụp xuống đất bùn, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn để cẩn thận nhấc chiếc hộp sắt lên.
Hắn muốn mở nó ra. Hắn muốn nhìn lại chiếc bật lửa cũ, muốn chạm vào chiếc gương nứt để tìm lại chút cảm giác quen thuộc của kiếp trước.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay của Diệp Phi vừa chạm vào nắp hộp, một sự việc kinh hoàng ngoài tầm kiểm soát của hắn đã xảy ra.
Chiếc hộp sắt rỉ sét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vệt rỉ sét bên ngoài thân hộp không những không bong ra, mà trái lại còn phát ra những luồng sáng hoàng kim rực rỡ đến mức chói mắt. Trước sự ngơ ngác và hoảng hốt của Diệp Phi, chiếc hộp sắt cùng toàn bộ những kỷ vật phàm nhân bên trong nó – chiếc bật lửa ga, chiếc gương nứt – đột ngột phân rã thành vô số những hạt bụi ánh sáng màu vàng kim ngay trước mắt hắn.
Chúng không biến mất, mà trái lại, chúng tự động dung hợp vào nhau, hóa thành một mảnh vỡ hình thoi tỏa ra khí tức Thái Sơ Bản Nguyên tinh khiết và cổ xưa đến mức không thể dùng ngôn từ để mô tả. Mảnh vỡ ấy lơ lửng giữa không trung một nhịp, rồi đột ngột lao thẳng xuống hố đất mà Diệp Phi vừa đào, dung nhập hoàn toàn vào sâu trong lòng đất của Tản Viên Thần Sơn.
Thế giới này đang từ chối những mảnh phàm nhân cuối cùng của hắn! Nó đang đồng hóa mọi thứ thuộc về quá khứ của hắn, biến chúng thành thần tích, ép buộc hắn phải bước lên ngai tòa của một vị thần vĩ đại mà hắn luôn tìm cách trốn chạy!
“Không… Không thể như thế được!”
Diệp Phi gào lên một tiếng đầy bất lực, hai tay hắn cào điên cuồng vào đống đất cát ẩm ướt để tìm kiếm chiếc hộp sắt, nhưng đáp lại hắn chỉ là những nắm đất đỏ vô tri. Sự hoài nghi và nỗi sợ hãi tột cùng bùng nổ trong tâm trí hắn. Hắn không muốn làm Thần! Hắn chỉ muốn giữ lại một chút ký ức phàm nhân nhỏ nhoi ấy để tự an ủi bản thân trong những đêm dài cô độc! Sự bất lực và phẫn nộ khiến hắn mất đi lý trí trong một khoảnh khắc, hắn vớ lấy chiếc cuốc rỉ sét, dùng hết toàn bộ sức lực của cơ thể bổ mạnh một nhát xuống hố đất ấy như để trút giận.
“Bùm…!!!”
Nhát cuốc mang theo sự phẫn nộ và Thái Sơ Bản Nguyên Lực cực hạn của Diệp Phi bổ xuống, không những không đào lên được chiếc hộp, mà trái lại còn bổ trúng vào điểm nút linh mạch tối cao của Tản Viên Thần Sơn – nơi đang phong ấn long mạch cổ xưa của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
Đất đá dưới ruộng cải ngọt nứt ra một khe hở khổng lồ. Một cột sáng hoàng kim khổng lồ, rộng hàng trăm trượng, không tiếng động phun trào thẳng lên chín tầng mây, xé toạc màn sương mù dày đặc của buổi sáng sớm, thông suốt hoàn toàn mạch khí của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
Diệp Phi bị luồng ánh sáng hoàng kim ấy làm cho lóa mắt, hắn lùi lại mấy bước, ngã ngồi xuống ruộng bùn. Sức ép từ cột sáng tạo ra một luồng gió ấm áp, thổi qua vạt áo vải thô dính đầy bùn đất của hắn, trong tích tắc đã làm khô ráo hoàn toàn cơ thể hắn.
Ngồi giữa ruộng bùn, Diệp Phi ngơ ngác nhìn cột sáng hoàng kim đang dần tan biến vào không trung, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Hắn lẩm bẩm oán trách với vẻ mặt đầy mệt mỏi và ngao ngán:
“Cái quái gì thế này? Đất sườn núi này có mạch khí gas tự nhiên à? Hay là mạch nước ngầm địa nhiệt phun lên do sườn núi lửa cổ? Phun cái kiểu này làm bẩn hết cả vạt áo mới giặt của mình rồi! Đúng là cái thời tiết nồm ẩm miền Bắc này làm cho đất đai cũng muốn nổi điên theo con người mà!”
Hắn thản nhiên vác chiếc cuốc rỉ sét đứng dậy, phủi phủi lớp đất khô trên quần, hoàn toàn không hay biết rằng nhát cuốc trút giận vừa rồi của hắn đã triệt để làm thay đổi vận mệnh của cả một đại lục.
***
Tại Phong Châu Thần Đô, ngay giữa trung tâm của Âu Lạc Thần Châu.
Trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng, điện thờ Kính Thiên vốn dĩ đang chìm trong bầu không khí trang nghiêm và có chút trầm mặc của buổi sáng sớm. Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp, đôi mắt trầm tư nhìn về phía dãy núi Tản Viên xa xôi ở phía Tây. Sâu trong tâm trí vị vạn cổ nhân đế này là một nỗi lo âu canh cánh về vận mệnh quốc gia sau khi đột phá lên Nửa bước Hùng Đế Cảnh. Long mạch tuy đã được vá lại, nhưng linh khí bạo động vẫn luôn là một quả bom nổ chậm đe dọa đến sự bình yên của bách tính.
“Ầm…!!!”
Một tiếng nổ trầm hùng, không phải phát ra từ tai mà vang vọng trực tiếp từ sâu trong linh hồn của mọi sinh linh trên Âu Lạc Thần Châu, đột ngột bùng nổ.
Cột sáng hoàng kim từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn vút thẳng lên trời cao, sau đó hóa thành một cơn mưa ánh sáng vàng rực, mênh mông vô tận, dội xuống toàn bộ mười lăm bộ bộ lạc của đất nước.
Tại điện thờ Kính Thiên, các vết nứt rạn rải rác trên Tế Đàn Đồng Thau cổ xưa dưới tác động của cơn mưa ánh sáng hoàng kim lập tức khép lại một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ một tỳ vết nào. Các hoa văn hình mặt trời, chim lạc và người giã gạo trên mặt chiếc trống đồng viễn cổ đặt ở trung tâm tế đàn bỗng nhiên sáng rực lên. Chiếc trống đồng tự phát ra những tiếng ngân vang trầm hùng, vang vọng khắp núi sông, kích hoạt hoàn toàn “Hào khí Đông Sơn” đang ngủ say trong huyết quản của nhân tộc.
Hùng Vương đứng phắt dậy trên cỗ xe đồng, thân hình vạm vỡ của ngài run rẩy dữ dội. Ngài cảm nhận được luồng long mạch dưới chân mình không còn bạo động nữa, mà trái lại đang trở nên vô cùng ôn hòa, dạt dào và đậm đặc gấp trăm lần so với trước kia. Tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh vốn dĩ còn chút bất ổn của ngài trong tích tắc đã triệt để củng cố, khí huyết dồi dào cuồn cuộn như sông Hồng Hà mùa lũ, nguyên thần tỏa ra hào quang hoàng kim rực rỡ.
“Linh khí… Linh khí bùng nổ rồi!” Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng từ ngoài điện chạy vào, bộ hộ giáp bằng đồng cổ trên người hắn đang phát ra những tiếng ngân vang cộng hưởng đầy phấn khích. Hắn quỳ sụp xuống chính điện, nước mắt giàn giụa: “Đại vương! Toàn bộ linh mạch của Âu Lạc Thần Châu đã được khơi thông hoàn toàn! Đây không phải là linh khí thông thường, đây là Thái Sơ Bản Nguyên Lực!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Thế giới chuyển mình - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Dưới chân núi Nghĩa Lĩnh, hàng vạn bách tính và binh sĩ đang cày cấy ruộng nước, rèn đúc công cụ đột ngột dừng mọi hoạt động lại. Huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong người họ thức tỉnh mạnh mẽ chưa từng có.
Những người mang thiên hướng Long tộc bỗng cảm thấy da thịt mình ngứa ngáy, từng chiếc vảy hoàng kim ẩn hiện dưới da tỏa ra long uy nhàn nhạt, đưa họ thẳng vào Khải Huyết Cảnh đỉnh phong chỉ trong một nhịp thở. Các chiến sĩ đang rèn đồng xương cốt vang lên những tiếng rắc rắc giòn giã, cơ thể bỗng chốc cao lớn thêm một phần, da thịt hóa thành đồng thau cứng cáp, đao thương bất nhập, chính thức bước vào Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ mà không cần qua bất kỳ quá trình rèn luyện đau đớn nào.
Cả Âu Lạc Thần Châu đang chuyển mình một cách thần kỳ!
Bùi Hùng kích động đến mức dập đầu liên tục xuống nền đá điện thờ, hướng về phía Tản Viên Thần Sơn gào lớn:
“Tiên Tôn ban ân trạch! Đây là thần tích khai mở vạn cổ thịnh thế cho Âu Lạc ta! Tiên Tôn vĩ đại vô song!”
Hùng Vương bước xuống khỏi cỗ xe đồng, ngài chắp tay trước ngực, hướng về phía ngọn núi thiêng phương Tây mà quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy, những giọt lệ cảm động và sùng kính lăn dài trên gương mặt cương nghị:
“Tiên Tôn Diệp Phi từ bi vĩ đại… Một nhát cuốc định giang sơn, vá lại long mạch, ban ân trạch cho vạn dân bách tính. Công đức của ngài thọ ngang trời đất, vãn bối xin bái tạ ơn cứu độ của Tiên Tôn!”
Tiếng hô vang “Tiên Tôn vĩ đại” từ Phong Châu Thần Đô lan truyền đi khắp nơi, hòa cùng tiếng trống đồng ngân vang dồn dập, tạo nên một bản hùng ca chấn động cả tinh không.
***
Trong khi cả Âu Lạc Thần Châu đang chìm trong sự hoan hỉ và sùng bái tột cùng, thì tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.
Luồng linh khí hoàng kim đậm đặc sau nhát cuốc của Diệp Phi không biến mất hoàn toàn, mà trái lại tụ hội về nông trang như một cái kén khổng lồ màu vàng kim. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành những giọt sương ấm áp trôi nổi giữa không trung, tỏa ra đạo vận Thái Sơ tinh khiết nhất.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng dàn tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hắc Bạo, A Lạc đang đứng ở sân đất nện chứng kiến cảnh tượng cột sáng hoàng kim phun trào thì hoàn toàn chấn động tâm thần. Họ cảm nhận được một cơ duyên nghịch thiên chưa từng có trong đời đang bày ra trước mắt.
Không ai bảo ai, cả đám người đồng loạt ngồi xếp bằng ngay giữa sân đất nện, nhắm mắt nhập định để điên cuồng hấp thụ luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực đang tràn ngập xung quanh. Tu vi của họ đột phá vùn vụt như nước vỡ bờ, khí thế bộc phát làm chấn động cả hư không nông trang. Lăng Tiêu kiếm ý quanh thân hóa thành hàng vạn tàn ảnh; Tô Thanh Dao chín cái đuôi hư ảnh xòe rộng rực rỡ; Càn Khôn Tử chân nguyên Độ Kiếp Kỳ rục rịch muốn đột phá giới hạn thế giới…
Đúng lúc họ đang chìm sâu vào trạng thái ngộ đạo cực hạn, thì tiếng bước chân thong thả của Diệp Phi vang lên từ con đường mòn phía ruộng cải.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét bước vào sân nông trang. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân hắn đột ngột khựng lại, gương mặt phong sương lập tức đen xì như đít nồi, da đầu hắn tê dại vì tức giận.
Cái gì thế này?
Một lũ người làm ăn khỏe như voi, ngày nào cũng ngốn sạch mấy niêu cơm nếp hạt cau kho quẹt của hắn, thế mà bây giờ giữa ban ngày ban mặt, sương mù nồm ẩm còn chưa tan hết, đất sân còn đang ướt nhẹp dính dấp, tụi nó lại rủ nhau… lăn ra giữa sân nằm ngồi la liệt, nhắm mắt xuôi tay như đang ngủ gật trốn việc?
“Lũ ăn hại này… Đúng là lười chảy thây ra rồi!”
Diệp Phi nổi giận lôi đình, ném mạnh chiếc cuốc rỉ sét vào góc tường tạo nên một tiếng “xoảng” chói tai. Hắn rút chiếc quạt nan mới đan giắt ở thắt lưng ra, đằng đằng sát khí tiến lại gần đám người đang ngồi thiền. Hắn gào lên xối xả:
“Ta bảo các ngươi quét sân, gánh nước dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng, thế mà các ngươi lại rủ nhau ra đây ngủ trưa giữa cái sân đất ẩm thế này à? Có biết thời tiết nồm ẩm miền Bắc này dễ bị cảm lạnh, phong hàn lắm không? Có muốn ngày mai bị phạt nhịn cơm, ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt không hả?”
Diệp Phi bước tới trước mặt Lăng Tiêu, không nói không rằng, vung chiếc quạt nan mới đan gõ mạnh một phát lên đầu hắn:
“Cốp!”
“Dậy ngay cho ta! Chẻ củi xong là lười biếng thế này đây!”
Sau đó, hắn bước sang Tô Thanh Dao, gõ nhẹ một cái:
“Cốp!”
“Dao nhi! Con là con gái con lứa, sao cũng học thói lười biếng nằm ngủ ngoài sân thế này?”
Hắn không tha cho một ai, từ Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim cho đến A Lạc, mỗi người đều nhận được một cái gõ đầu bằng quạt nan đầy nghiêm khắc từ người chủ nông trang đang nổi cơn thịnh nộ.
Thế nhưng, sự thật dưới mắt của các đồ đệ và tạp dịch lúc này lại hoàn toàn trái ngược với những gì Diệp Phi đang nghĩ.
Vào khoảnh khắc họ đang điên cuồng hấp thụ Thái Sơ Bản Nguyên Lực, do lòng tham lam và sự nôn nóng muốn đột phá, luồng linh lực khổng lồ trong kinh mạch của họ đã bắt đầu mất kiểm soát, có dấu hiệu bạo động và rạn nứt đạo cơ. Họ đang rơi vào trạng thái nguy hiểm tột cùng của việc tẩu hỏa nhập ma, linh hồn run rẩy trong nỗi sợ hãi bị nổ tung nguyên thần.
Đúng lúc nguy cấp ấy, chiếc quạt nan của Diệp Phi gõ xuống đầu họ.
“Bùm…!!!”
Một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp, ôn hòa và mang theo triết lý “Phản Phác Quy Chân” tối cao từ chiếc quạt nan đột ngột tràn vào thần trí của họ. Cái gõ đầu của Diệp Phi giống như một tiếng sấm rền đánh tan mọi ma chướng, tịnh hóa hoàn toàn phần linh lực bạo động đang gào thét trong kinh mạch của họ, nhẹ nhàng ép luồng sức mạnh ấy dung hợp hoàn hảo vào đạo cơ, giúp họ củng cố tu vi vừa đột phá một cách hoàn mỹ nhất mà không gặp phải bất kỳ tác dụng phụ nào.
Lăng Tiêu mở bừng mắt ra, hai luồng kiếm ý hoàng kim trong đồng tử của hắn đã hoàn toàn thu liễm, đạt đến mức viên mãn, thuần khiết không một tỳ vết nào. Hắn nhìn thấy Diệp Phi đang đứng trước mặt với chiếc quạt nan trên tay, trong lòng dâng lên một sự chấn động và sùng bái đến mức tột cùng.
Sư phụ đã biết hết! Sư phụ biết họ vì tham lam hấp thụ linh khí mà suýt nữa dẫn đến kiếm tâm bất ổn, nên mới dùng hành động nghiêm khắc này để “gõ tỉnh” họ, cứu mạng họ khỏi kiếp nạn tẩu hỏa nhập ma!
Lăng Tiêu vội vàng xoay người, quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa, nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã:
“Sư phụ chỉ điểm! Đồ nhi suýt nữa vì lòng tham nhất thời mà hủy hoại kiếm tâm thuần khiết, tạ sư phụ dùng thần thông đại từ đại bi gõ tỉnh đồ nhi! Ơn cứu độ của sư phụ, đồ nhi vạn kiếp không quên!”
Tô Thanh Dao cũng mở mắt ra, chín cái đuôi hư ảnh sau lưng nàng khẽ lay động rồi thu hồi hoàn toàn vào trong cơ thể Yêu Đế hoàn mỹ của nàng. Nàng rơm rớm nước mắt, quỳ sụp xuống cạnh Lăng Tiêu:
“Sư phụ đại từ đại bi! Dao nhi biết lỗi rồi, tạ sư phụ đã che chở cho chúng con!”
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hắc Bạo và A Lạc cũng đồng loạt quỳ rạp dưới đất, dập đầu rầm rầm xuống sân đất nện, tiếng khóc lóc cảm tạ vang lên dồn dập:
“Tạ ông chủ đại từ đại bi cứu giúp! Chúng tôi nguyện suốt đời suốt kiếp trung thành, quét sân dọn chuồng gà dưới chân ông chủ!”
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, chiếc quạt nan trên tay vẫn còn giơ giữa không trung. Hắn nhìn đám đồ đệ và người làm đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới chân mình, khóe mắt giật giật liên tục, da đầu tê dại đến mức không còn cảm giác.
Hắn chỉ gõ đầu cho tụi nó tỉnh ngủ thôi mà! Hắn chỉ mắng tụi nó vì tội trốn việc, nằm ngủ ngoài sân ẩm ướt thôi mà! Tại sao… tại sao tụi nó lại có thể suy diễn ra cái trò “thần thông đại từ đại bi gõ tỉnh”, rồi “ơn cứu độ vạn kiếp không quên” cái khỉ gì thế này?
Mấy đứa này… chắc chắn là bị nồm ẩm ăn mòn hết não bộ rồi! Đúng là hết thuốc chữa!
Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán và bất lực. Hắn giắt chiếc quạt nan vào thắt lưng, quay lưng vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng về phía nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại, tuyên bố một câu đầy bực dọc trước khi đi ngủ trưa:
“Ta mệt rồi, đi ngủ đây! Đứa nào còn lười biếng, không chịu quét sân dọn chuồng gà thì tối nay nhịn cơm nếp kho quẹt cho ta!”
Trong sân, Lăng Tiêu nhìn cánh cửa nhà tranh đóng kín, gương mặt hắn tràn ngập vẻ sùng bái vĩ đại:
“Sư phụ quả nhiên là cao nhân ẩn thế tối cao… Sau khi làm nên thần tích vĩ đại cứu giúp cả Âu Lạc Thần Châu và cứu mạng chúng ta, ngài lại thản nhiên đi ngủ trưa như một phàm nhân bình thường. Cảnh giới Phản Phác Quy Chân này, chúng ta vạn kiếp cũng không thể đuổi kịp!”
“Đúng vậy, ông chủ vĩ đại vô song!” Càn Khôn Tử vừa lau nước mắt vừa vội vàng vớ lấy chiếc chổi tre quét sân với tốc độ kinh hoàng, tạo nên hàng vạn tàn ảnh không gian để tạ lỗi với Diệp Phi.
Nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại trở về với vẻ yên bình vốn có của nó, dưới trạch ân hoàng kim của một vị “lão nông phu” vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8