Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 125: Tu sĩ Âu Lạc thăng tiến

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:41:35 | Lượt xem: 5

Cánh cửa gỗ nhà tranh đóng sầm lại. Diệp Phi ném mình lên chiếc chõng tre, ngáy o o.
Bên ngoài sân, bụi đất vẫn còn chưa kịp lắng xuống sau màn dập đầu tập thể của đám đồ đệ và người làm công. Không khí trong nông trang bỗng chốc rơi vào một trạng thái im lặng đến tịch mịch. Chỉ có tiếng ngáy đều đặn, trầm hùng của Diệp Phi vang lên từ bên trong gian nhà tranh, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng nói mớ đầy bực dọc:
“Mấy thằng báo thủ… phá ruộng dưa của ông… tối nay phạt nhịn cơm nếp… bắt đi dọn chuồng gà hết…”
Nhưng những lời nói mớ tầm thường của một “lão nông” đang thèm ngủ ấy, khi lọt ra ngoài, lại biến thành một chuyện hoàn toàn khác.
Mỗi nhịp thở ra của Diệp Phi vô tình cộng hưởng với luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực khổng lồ ẩn sâu trong cơ thể hắn. Luồng khí tức lạnh lẽo, trầm mặc len lỏi qua khe cửa gỗ, vừa chạm vào không khí bên ngoài liền hóa thành một làn sương mù màu vàng nhạt, mỏng manh như sợi tơ nhưng lại tỏa ra đạo vận chí cao vô thượng.
“Rào…”
Con bù nhìn rơm rách nát đứng ngoài ruộng cải ngọt phía Tây Nam bỗng nhiên rung rinh. Tấm áo tơi bằng rơm khô của nó khẽ lay động, lập tức kích hoạt ý chí Thái Sơ đang phong tỏa thiên cơ của Tản Viên Thần Sơn. Một màng chắn vô hình, mềm mại như nước gợn sóng xuất hiện, nhẹ nhàng bao bọc lấy toàn bộ nông trang. Màng chắn này đóng vai trò như một bộ lọc khổng lồ, lọc sạch toàn bộ uy áp diệt thế lạnh lẽo từ hơi thở của Diệp Phi, chỉ giữ lại phần sinh cơ ấm áp, thuần khiết nhất. Nó biến luồng sức mạnh khủng khiếp kia thành một cơn gió xuân mang theo “hơi thở nông trang” dịu nhẹ, chậm rãi tràn ra khắp đỉnh núi.
Dưới gốc cây cọ cổ thụ, Đại Hắc khẽ mở một bên mắt chó. Nó khịt khịt mũi, hai tai dựng đứng lên, bộ lông đen mượt dựng ngược đầy cảnh giác. Nhìn thấy luồng sương mù hoàng kim nhạt đang lững lờ trôi ra, Đại Hắc lập tức dùng thần niệm truyền âm cho Tiểu Hắc đang nằm co rúm bên cạnh:
“Nhóc con, nằm im! Ông chủ đang ngủ trưa. Ai dám làm ồn, ta nhai đầu!”
Tiểu Hắc ngoan ngoãn ngậm chặt miệng, hai chân trước ôm lấy đầu, liên tục gật gật như giã tỏi.
Trong chuồng gà dột nát, con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng cũng vội vàng thu liễm toàn bộ hỏa diễm Phượng Hoàng xung quanh người. Nó rúc đầu vào dưới cánh, cố gắng thở nhẹ nhất có thể, trong lòng thầm nhủ: *”Bổn cung phải im lặng! Ông chủ mà thức giấc vì tiếng động, ngài ấy sẽ cho bổn cung vào nồi nấu canh gừng thật mất!”*
Lúc này, ngoài sân đất nện, đám người Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư vẫn đang quỳ rạp dưới đất. Khi luồng “hơi thở nông trang” màu hoàng kim nhạt kia lướt qua người, toàn thân họ đồng loạt chấn động mạnh mẽ.
Càn Khôn Tử trợn tròn mắt, râu tóc bạc phơ run lên bần bật. Lão lén lút dùng truyền âm phù gửi tin nhắn cho Thẩm Vạn Kim đang quỳ bên cạnh, giọng điệu dồn dập đầy kinh hãi:
“Lão Thẩm! Nhìn kìa! Hơi thở của Tiên Tôn! Ngài ấy đang ngủ, nhưng nhịp thở lại đang diễn hóa ra quy luật sinh thành của vạn vật! Đây là Thái Sơ Bản Nguyên Khí tinh khiết nhất vũ trụ! Mau, hít thở! Đừng để phí một hạt bụi nào!”
Thẩm Vạn Kim rớt cả chiếc bàn tính vàng xuống đất, hai mắt híp tịt lại vì hưng phấn, miệng há to như muốn nuốt chửng cả luồng sương mù:
“Ối dồi ôi! Liêm sỉ gì tầm này nữa! Hít! Hít mạnh vào! Một hơi này bằng mười vạn năm tu luyện của chúng ta đấy!”
Hắc Bạo đứng bên cạnh chuồng gà cũng không chịu thua kém. Gã há to cái miệng rộng huếch của tộc Giao Long, ra sức đớp lấy đớp để luồng khí hoàng kim trôi nổi trong không khí. Mỗi một ngụm khí nuốt vào, yêu lực hoàng kim thanh khiết trong đan điền của gã lại sôi trào, bồi bổ cho đạo cơ Chúc Đồng Cảnh vừa được tịnh hóa. Gã lẩm bẩm truyền âm:
“Ngon quá! Ngọt lịm như mật ong rừng! Tiên Tôn vĩ đại vô song!”
Lăng Tiêu im lặng nhắm mắt. Kiếm tâm thuần khiết trong lồng ngực hắn vang lên những tiếng “Boong! Boong!” trầm hùng như tiếng chuông khánh cổ xưa. Hắn không nói một lời, lập tức khoanh chân ngồi xuống ngay tại chỗ, vận hành kiếm ý hoàng kim để luyện hóa luồng đạo vận đang tràn ngập xung quanh.
Tô Thanh Dao đang đứng bên giếng nước cũng vội vàng buông chiếc bát gỗ xuống. Chín cái đuôi hư ảnh phía sau nàng tự động xòe rộng ra, điên cuồng hấp thu linh khí hoàng kim rồi nhanh chóng thu hồi vào trong cơ thể. Yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ của nàng càng thêm cô đọng, khí chất thanh khiết, thoát tục như một vị tiên tử không nhuốm bụi trần.
Mộc Vân Thư cầm cuốn sách rách, run rẩy ghi chép bằng thần niệm: *”Sư phụ ngủ trưa, hơi thở hóa thành đại đạo, tịnh hóa vạn vật, ban phát trạch ân cho chúng sinh. Đây chính là cảnh giới tối cao của lòng từ bi.”*
Cả đám người ngoài sân không ai bảo ai, đồng loạt tiến vào trạng thái bế quan tỏa cảng ngay tại chỗ. Họ im lặng, tuyệt đối không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào, vừa để tranh thủ hấp thụ cơ duyên nghịch thiên, vừa để hộ pháp cho giấc ngủ trưa vĩ đại của Diệp Phi.
Trong khi đỉnh núi Tản Viên đang chìm vào một trạng thái tu luyện yên tĩnh đến kỳ lạ, thì dưới chân núi, tại thung lũng đá xám hoang vu, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra vô cùng dồn dập và hoành tráng.
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn. Trên tay ông ta ôm khư khư chiếc hộp ngọc bích cổ vạn năm chứa niêu đất dính mỡ cá bống kho tương bần của Diệp Phi. Gương mặt chữ điền cương nghị của vị tướng quân này đỏ gay vì phấn khích, hai mắt rực sáng nhìn chằm chằm vào ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh phía dưới.
Ba ngàn binh sĩ mặc áo vải thô giản dị, tay cầm cuốc sắt, cuốc tre, đang ra sức khai hoang những luống đất đá lởm chởm. Mồ hôi họ rơi như mưa, nhưng hành động của họ lại cực kỳ dứt khoát, nhanh nhẹn. Cứ mỗi một nhát cuốc bổ xuống, miệng họ lại đồng thanh gầm vang:
“Cá bống kho tương! Tương bần đậm đà! Mỡ cá béo ngậy! Đạo tâm vững bền! Lực từ thắt lưng! Cuốc đất trồng rau!”
Đây chính là “Cá bống kho tương tâm pháp” do Bùi Hùng tự mình sáng tạo ra sau khi ngộ đạo từ những lời răn dạy của Diệp Phi. Ông ta tin rằng, việc cuốc đất trồng rau chính là cách tốt nhất để rèn luyện cốt cách Chúc Đồng Cảnh, và việc lẩm nhẩm triết lý ẩm thực của Tiên Tôn sẽ giúp giữ vững kiếm tâm thuần khiết.
Bùi Hùng đứng bật dậy trên tảng đá, vung mạnh cánh tay, hét lớn chỉ huy dồn dập:
“Mấy đứa! Đọc to lên! Đọc đúng nhịp! Nhát cuốc bổ xuống phải dứt khoát! Không được dùng lực bừa bãi! Phải cảm nhận được ý chí trồng rau của Tiên Tôn! Ai cuốc sai tư thế, tối nay phạt ăn cơm nguội chan nước lọc!”
Ba ngàn binh sĩ nghe thấy hình phạt “ăn cơm nguội” liền rùng mình một cái. Họ biết rõ, cơm nguội của Tiên Tôn là thần vật tẩy tủy phạt cốt, nhưng hình phạt ăn cơm nguội chan nước lọc đồng nghĩa với việc họ đã làm Tiên Tôn phật lòng. Đối với họ, làm Tiên Tôn phật lòng còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt với mười vạn đại quân Thiên Ma.
Họ đồng loạt gầm lên, nhịp độ cuốc đất tăng nhanh gấp đôi:
“Cá bống kho tương! Vạn cổ trường tồn! Sống chết vì Tiên Tôn!”
“Bùm…!!!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Tu sĩ Âu Lạc thăng tiến - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Đúng lúc này, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía sườn núi Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn.
Một phó tướng hớt hải chạy lại gần tảng đá của Bùi Hùng, vừa chạy vừa vấp ngã nhào, miệng lắp bắp chỉ tay lên đỉnh núi:
“Báo… Báo cáo Lạc Hầu! Sương mù… sương mù màu vàng nhạt từ trên đỉnh núi đang tràn xuống thung lũng với tốc độ kinh hoàng!”
Bùi Hùng giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc hộp ngọc bích trên tay. Ông ta trợn ngược mắt, nhìn theo hướng chỉ tay của phó tướng.
Từ trên đỉnh núi Tản Viên, một luồng sương mù màu vàng nhạt, lấp lánh ánh sáng hoàng kim đang cuồn cuộn tràn xuống như một cơn sóng thần khổng lồ nhưng lại không hề mang theo chút sát khí nào. Ngược lại, luồng sương mù ấy đi đến đâu, cỏ cây hoa lá hai bên đường mòn đang héo rũ vì cái nóng mùa hè bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, nở hoa rực rỡ trong tích tắc. Một mùi hương thanh nhã, ấm áp của bù nhãn rơm, của khói bếp trà dại và hơi thở nông trang mộc mạc thoang thoảng bay đến, khiến tinh thần của bất kỳ ai ngửi thấy cũng trở nên sảng khoái tột độ.
Bùi Hùng chấn động tâm thần, lập tức nhận ra khí tức này. Ông ta hét lên một tiếng dứt khoát, vang dội khắp thung lũng:
“Đại cơ duyên! Đây là hơi thở nông trang của Tiên Tôn Diệp Phi! Ngài ấy đang ban phát trạch ân cho chúng ta! Tất cả binh sĩ nghe lệnh! Dừng cuốc! Khoanh chân ngồi xuống đất! Vận hành ‘Cá bống kho tương tâm pháp’ đến cực hạn cho ta! Nhanh! Nhanh lên!”
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh không một chút do dự. Họ đồng loạt cắm cuốc xuống đất, ngồi sụp xuống bãi bùn lầy lội, nhắm nghiền hai mắt. Miệng họ liên tục lẩm nhẩm tâm pháp, toàn thân thả lỏng để đón nhận luồng sương mù hoàng kim đang ập đến.
“Vù…!!!”
Cơn gió xuân hoàng kim mang theo hơi thở nông trang tràn ngập khắp thung lũng đá xám, ôm trọn lấy ba ngàn binh sĩ và Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng.
Ngay khi luồng khí ấm áp ấy len lỏi vào lỗ chân lông, đan điền của Bùi Hùng đột ngột sôi trào như núi lửa phun trào. Vết thương cũ do trận chiến với ma quân phương Bắc, những vết rạn nứt trên đạo cơ Chúc Đồng Cảnh của ông ta hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ trong một nốt nhạc. Huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên ẩn sâu trong tim ông ta bỗng chốc thức tỉnh mạnh mẽ, dòng máu hoàng kim cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, phát ra những tiếng gầm rú như tiếng sóng biển Đông Hải.
“Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng xương cốt kêu vang liên tục, dồn dập như tiếng pháo nổ vang lên từ cơ thể của ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh.
Da thịt của họ bỗng chốc ánh lên một sắc đồng cổ rực rỡ, cứng cáp và kiên cố đến mức đao thương bất nhập. Sức mạnh thể chất của họ tăng vọt lên một tầm cao mới, mỗi một thớ cơ đều chứa đựng lực lượng có thể dời non lấp bể.
“Chúc Đồng Cảnh! Chúng ta đều đúc xương đồng da sắt rồi! Đạo cơ hoàn mỹ!” Một vị phó tướng hưng phấn gầm lên, hai nắm đấm nện mạnh xuống đất làm mặt đất nứt toác ra một khe hở khổng lồ.
Nhưng sự thăng tiến này vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại. Luồng hơi thở nông trang của Tiên Tôn quá mức dồi dào, quá mức nghịch thiên.
Bùi Hùng cảm thấy phần lưng của mình nóng rực lên, một cảm giác ngứa ngáy dữ dội xuất hiện dưới bả vai.
“Xoẹt…!!!”
Một tiếng xé rách không khí vang dội. Từ sau lưng Bùi Hùng, một đôi cánh khổng lồ bằng ánh sáng hoàng kim, mang hình dáng lông chim Lạc (Lạc Vũ) đột ngột xòe rộng vạn trượng. Đôi cánh hoàng kim rực rỡ ấy khẽ vỗ một nhịp, tạo ra một luồng cuồng phong tịnh hóa quét sạch toàn bộ chướng khí và mây đen tàn dư xung quanh thung lũng đá xám.
“Lạc Vũ Cảnh! Ta đột phá Lạc Vũ Cảnh rồi! Thần thông phi thiên!” Bùi Hùng cười lớn một tiếng đầy hào sảng, thân hình hóa thành một đạo ánh sáng hoàng kim, phi thăng thẳng lên không trung.
Cùng lúc đó, dưới thung lũng, ba ngàn binh sĩ cũng đồng loạt gầm lên một tiếng đầy hào hùng.
“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt…!!!”
Hàng ngàn tiếng xé gió vang lên liên tục không dứt. Sau lưng của ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh, từng người, từng người một đồng loạt mọc ra những đôi cánh Lạc Vũ hoàng kim rực rỡ. Ánh sáng từ ba ngàn đôi cánh lông chim Lạc kết hợp lại với nhau, biến cả vùng trời thung lũng đá xám dưới chân núi Tản Viên thành một biển vàng rực sáng, xua tan hoàn toàn bóng tối và sự oi bức của mùa hè.
Ba ngàn tu sĩ Lạc Vũ Cảnh đồng loạt bay vút lên không trung, hóa thành một đàn chim Lạc hoàng kim khổng lồ, bay lượn lờ quanh sườn núi Tản Viên Thần Sơn.
Tiếng gió rít qua đôi cánh hoàng kim của họ vang lên dồn dập, trầm hùng và mang theo một nhịp điệu cổ xưa. Nhịp điệu ấy vang vọng khắp không gian, nghe như tiếng gõ liên hồi của hàng vạn chiếc trống đồng Đông Sơn thời viễn cổ, chấn động cả thiên địa Âu Lạc Thần Châu.
Bùi Hùng quỳ rạp trên một đám mây hoàng kim giữa hư không, hướng về phía đỉnh núi Tản Viên đóng kín cửa, nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã dính đầy râu quai nón. Ông ta ôm chặt chiếc hộp ngọc bích trước ngực, khóc nức nở thành tiếng:
“Tiên Tôn từ bi! Tiên Tôn vĩ đại vô song! Chỉ một hơi thở ngủ trưa của ngài cũng đủ để ban cho chúng vãn bối cơ duyên vạn năm, giúp ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh đồng loạt thức tỉnh huyết mạch, đột phá Lạc Vũ Cảnh! Ơn tái sinh này, Vũ Ninh bộ tộc thề sống chết trung thành với Tiên Tôn Diệp Phi! Ai dám bất kính với Tiên Tôn, Vũ Ninh bộ tộc sẽ chém tận gốc rễ!”
Ba ngàn binh sĩ hoàng kim phía sau ông ta cũng đồng loạt quỳ phục trên mây, tiếng hô vang dội của họ kết hợp lại thành một luồng sóng âm chấn động cả chín tầng trời:
“Quy thuận Tiên Tôn! Bảo vệ Âu Lạc Thần Châu! Sống chết vì Tiên Tôn!”
Sự cộng hưởng khí vận khổng lồ từ ba ngàn tu sĩ Lạc Vũ Cảnh mới thăng tiến bỗng chốc hóa thành một cột sáng hoàng kim khổng lồ, bay thẳng về phía Phong Châu Thần Đô.
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, long mạch quốc gia của vương triều Âu Lạc Thần Châu cảm nhận được luồng khí vận này, lập tức thức tỉnh hoàn toàn. Một tiếng rồng ngâm đầy phấn khích và uy nghiêm vang vọng khắp đất trời, báo hiệu một thời kỳ đại thịnh thế chưa từng có trong lịch sử của vương triều Âu Lạc Thần Châu đã chính thức bắt đầu.
Và tất cả những thần tích rúng động vạn giới ấy, suy cho cùng, cũng chỉ bắt nguồn từ một giấc ngủ trưa vô tư, bình dị của vị “lão nông” Diệp Phi trong căn nhà tranh đơn sơ mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8