Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 122: Diệp Phi dạy làm vườn

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:29:31 | Lượt xem: 9

Nghĩ lại ba năm trước, khi mới chân ướt chân ráo bước chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này, Diệp Phi chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà chửi đổng một trận cho hả dạ.

Cái gì mà xuyên không làm vương làm tướng? Cái gì mà hệ thống bàn tay vàng gánh còng lưng, vừa xuất thế đã có vạn người quỳ lạy, mỹ nhân ôm ấp? Tất cả đều là những lời lừa phỉnh dối trá của mấy cuốn tiểu thuyết mạng! Thực tế phũ phàng vả thẳng vào mặt hắn bằng một sườn núi rậm rạp cỏ tranh cao quá đầu người, không một bóng bóng người, chỉ có tiếng gió hú rợn tóc gáy và lũ thú hoang thỉnh thoảng lại mò vào dòm ngó. Những ngày đầu tiên ấy, Diệp Phi phải tự tay dùng móng tay nhổ từng cọng cỏ tranh đến mức rách da chảy máu, lòng bàn tay phồng rộp những mụn nước to bằng hạt ngô. Có những buổi chiều đói đến mức hoa mắt chóng mặt, hắn phải mò mẫm bò xuống vách đá cheo leo để đào mấy củ mài xơ xác, suýt chút nữa thì bị một con rắn hổ mang đất to bằng bắp chân mổ trúng mũi. Lúc đó, hắn chỉ biết ngồi bệt dưới gốc cây cọ cổ thụ mà khóc tiếng Mán, tự giễu bản thân đúng là kẻ xuyên không thảm hại nhất lịch sử, không có bản lĩnh hô mưa gọi gió thì chớ, lại còn phải làm cu li nông nghiệp không công cho đất mẹ thiên nhiên.

Nhưng ai mà ngờ được, ba năm sau, cái nông trang hoang vu ngày nào giờ đây lại đầy rẫy một lũ người làm dở hơi cá cám hấp, suốt ngày bày ra những vẻ mặt thâm sâu khó lường rồi tự “bổ não” ra đủ loại đại đạo chí lý từ những hành động vô tri nhất của hắn.

Dưới ánh trăng non thanh bình của sườn núi Tản Viên, sương đêm bắt đầu lãng đãng buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi rừng phương Nam. Trên chiếc sân đất nện phẳng lỳ, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ, tay cầm đôi đũa cả gõ cộc cộc vào mâm gỗ, miệng không ngừng cằn nhằn:

“Ta nói cho các ngươi biết, cái nông trang này sớm muộn gì cũng bị các ngươi ăn cho sạt nghiệp! Nhìn xem, một niêu cơm nếp hạt cau to đùng thế này mà loáng một cái đã sạch bách, đến cả hạt cơm dính kẽ niêu cũng không tha. Ăn thì khỏe như voi, mà bảo làm việc thì đứa nào đứa nấy lóng ngóng như gà mắc tóc!”

Hắn vừa nói vừa liếc mắt nhìn sang Càn Khôn Tử đang khom lưng đứng khép nép bên cạnh, hứ một tiếng:

“Trong cái đám này, chỉ có mỗi Lão Càn là còn được việc một chút. Quét cái sân mà tạo ra được cả tàn ảnh, tốc độ nhanh nhẹn, đáng khen! Chứ còn cái thằng báo thủ Lăng Tiêu kia…” Diệp Phi chỉ thẳng đôi đũa cả vào mặt đại đồ đệ đang cúi đầu im lặng, “Bảo đi chẻ mấy khúc củi cọ để nhóm bếp mà chẻ rùa bò còn nhanh hơn con. Ngươi dùng cái rìu rỉ sét đó gõ gõ đập đập cái gì? Định làm màu cho ai xem hả?”

Lăng Tiêu nghe sư phụ mắng, hai tai đỏ bừng lên, nhưng trong lòng lại dâng trào một niềm xúc động và sùng bái tột cùng. Hắn thầm nghĩ:

“Sư phụ quả nhiên là đang dùng lời nghịch lý để gột rửa kiếm tâm của ta! Ngài mắng ta chẻ củi chậm, thực chất là đang cảnh cáo ta rằng kiếm ý của ta vẫn còn vướng bận tạp niệm, chưa đạt đến cảnh giới thuần khiết vô hà. Mỗi nhát rìu của ngài chém ra đều phân tách hỗn độn, cắt đứt nhân quả, còn ta thì mỗi lần vung rìu vẫn còn nghĩ đến kiếm chiêu bên ngoài. Đây là ngài đang dạy ta cách nhẫn nhịn, cách quy ẩn để giữ vững đạo tâm!”

Nghĩ đến đây, Lăng Tiêu lập tức quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu một cái thật mạnh, giọng nói run rẩy vì cảm động:

“Sư phụ dạy bảo rất đúng! Đồ nhi ngu muội, kiếm tâm chưa vững, từ nay về sau nguyện dùng cả sinh mệnh để chẻ củi, quyết không để tạp niệm làm vẩn đục đạo tâm!”

Diệp Phi nhìn thấy cảnh này, da đầu lập tức tê rại, khóe mắt giật giật liên hồi. Hắn ôm lấy trán, cảm thấy cơn đau đầu kinh niên lại có dấu hiệu tái phát. Đúng là ảo ma Canada! Hắn chỉ mắng nó lười biếng trốn việc chẻ củi để đi chơi, vậy mà nó lại có thể quỳ xuống dập đầu thề thốt dùng cả sinh mệnh để chẻ củi? Cái lũ này đầu óc chắc chắn là bị chập mạch hết rồi, không cứu vãn nổi nữa!

“Thôi thôi, dẹp ngay cái trò quỳ lạy lảm nhảm đó đi!” Diệp Phi bực dọc phẩy tay, “Ăn no rồi thì lo mà tiêu hóa đi. Ta thông báo trước, sáng mai đúng năm giờ sáng, không đứa nào được phép ngủ nướng. Tất cả vác cuốc ra ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam cho ta. Ta sẽ đích thân dạy cho các ngươi một khóa học làm vườn tử tế. Đứa nào làm hỏng luống rau cải ngọt của ta, hoặc nhổ cỏ không sạch, thì tối mai tự giác nhịn cơm, chan nước lọc mà ăn!”

Nói xong, Diệp Phi đứng dậy, vác chiếc cuốc rỉ sét dựng vào góc tường rồi hậm hực đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại.

Ở ngoài sân, bầu không khí bỗng chốc trở nên trang nghiêm và ngột ngạt đến mức đáng sợ.

Mộc Vân Thư, Tô Thanh Dao, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và cả cậu nhóc mới gia nhập là A Lạc đều đứng trơ ra như phỗng đá, ánh mắt rực lên những tia sáng kinh hoàng xen lẫn phấn khích cuồng nhiệt.

“Các… các vị sư huynh, sư tỷ…” Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm, giọng nói lạc đi vì chấn động, “Ông chủ… Ông chủ vừa nói gì? Ngài ấy nói sáng mai sẽ đích thân truyền thụ ‘khóa học làm vườn’ cho chúng ta? Đây… đây chẳng lẽ chính là Thái Sơ Khai Thiên Diệu Pháp trong truyền thuyết sao?!”

Thẩm Vạn Kim hít vào một hơi khí lạnh, đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích run bần bật:

“Chắc chắn là như vậy! Tiên Tôn ẩn thế tại đây ba năm, chưa từng đích thân dạy chúng ta một chiêu nửa thức nào, tất cả đều là do chúng ta tự ngộ ra từ những vật dụng phàm trần của ngài. Vậy mà sáng mai, ngài lại muốn ‘đích thân dạy’! Đây là cơ duyên vạn cổ, là đại phúc phận tích lũy từ mười kiếp của chúng ta!”

Mộc Vân Thư đẩy nhẹ gọng kính vô hình trên sống mũi, ánh mắt thâm sâu như chứa đựng cả tinh hà:

“Ruộng cải ngọt phía Tây Nam… đó chính là nơi Huyết U Ma Tổ vừa bị biến thành phân bón, cũng là nơi long mạch Âu Lạc Thần Châu đang cộng hưởng mạnh mẽ nhất. Sư phụ chọn địa điểm đó, chắc chắn là muốn dùng hành động thực tế để diễn giải quy luật vận hành của thiên địa. Sáng mai, tất cả chúng ta phải tập trung tinh thần đến mức cao nhất, quyết không được bỏ sót bất kỳ một động tác nhỏ nào của ngài!”

Tô Thanh Dao khẽ gật đầu, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng vô thức xòe nhẹ ra dưới ánh trăng, tỏa ra luồng yêu lực hoàng kim ấm áp:

“Sư phụ luôn dùng vẻ ngoài phàm nhân để thử thách đạo tâm của chúng ta. Sáng mai, chúng ta tuyệt đối không được dùng linh lực một cách bừa bãi, phải hoàn toàn phong ấn tu vi, dùng tâm trí thuần khiết nhất để cảm nhận đạo vận của ngài. Nếu ai làm sai, không chỉ bị phạt nhịn cơm, mà có lẽ… sẽ bị ngài trục xuất khỏi nông trang này mãi mãi!”

Lời nói của Tô Thanh Dao như một gáo nước lạnh giội thẳng vào đầu đám người, khiến ai nấy đều rùng mình một cái, thầm hạ quyết tâm sáng mai dù có phải nổ tung đan điền cũng phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nhổ cỏ cuốc đất của Tiên Tôn.

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù dày đặc còn lãng đãng bao phủ khắp sườn núi Tản Viên như một dải lụa trắng xóa của tiên cảnh, Diệp Phi đã vác chiếc cuốc rỉ sét bước ra khỏi nhà tranh. Hắn ngáp dài một tiếng, dụi dụi đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, định bụng ra sân gọi đám người làm dậy. Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra ngoài, hắn đã suýt chút nữa thì giật mình ngã ngửa.

Trước sân đất nện, sáu con người cùng hai con chó đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh, thẳng tắp như một đội quân viễn chinh chuẩn bị ra trận. Lăng Tiêu mặc bộ trường bào xám tro giản dị, tay cầm chiếc cuốc gỗ; Tô Thanh Dao mặc áo vải thô màu nâu đất nhưng vẫn không giấu nổi dung mạo khuynh quốc khuynh thành; Mộc Vân Thư ôm chiếc gáo dừa nứt nẻ; Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và A Lạc thì mỗi người vác một chiếc xẻng sắt rỉ, mặt mũi ai nấy đều nghiêm túc, căng thẳng đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Dưới chân họ, con chó đen Đại Hắc đang lim dim mắt gối đầu lên chân con chó con Tiểu Hắc, cả hai đều vểnh tai lên nghe ngóng.

“Ủa? Hôm nay đứa nào đứa nấy uống nhầm thuốc kích thích hay sao mà dậy sớm thế?” Diệp Phi lẩm bẩm, hoài nghi nhìn đám đồ đệ, “Được rồi, dậy sớm là tốt. Vác cuốc theo ta ra ruộng cải ngọt sườn núi phía Tây Nam!”

Nói rồi, Diệp Phi thong thả vác cuốc đi trước. Đám người phía sau cung kính nối đuôi nhau bước đi, không một ai dám ho hen hay phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào, bầu không khí trang nghiêm đến mức kỳ quặc.

Khi cả đoàn người đặt chân đến ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam, Diệp Phi không khỏi nhíu mày nhìn luống rau. Sau trận “giông bão thời tiết” và vụ phun thuốc trừ sâu tự chế hôm trước, ruộng cải ngọt của hắn tuy đã xanh tươi trở lại, nhưng do đất đai quá màu mỡ, cộng thêm khí hậu ẩm ướt, nên xung quanh các gốc rau đã mọc đầy những cọng cỏ dại kỳ lạ. Những cọng cỏ này có màu đen kịt, thân cây uốn lượn như những con rắn nhỏ, trên lá ẩn hiện những đường vằn màu đỏ tà dị, bốc ra một luồng khí tức tanh tưởi, nóng rực.

Diệp Phi l lẩm bẩm oán trách:

“Đúng là cái thời tiết quỷ quái này, sương muối phương Bắc vừa xuống là cỏ dại lại mọc đầy ra thế này. Nhìn cái lũ cỏ đen thùi lùi này xem, trông gớm ghiếc thật sự, chắc chắn là do mấy con lợn rừng bới đất bậy bạ mang hạt giống từ đâu về rồi!”

Hắn đâu có biết, những cọng cỏ đen kia thực chất là “Hồng Hoang Ma Thảo” cực kỳ tà ác, được sinh ra từ tàn dư oán niệm và ma khí vạn cổ của Huyết U Ma Tổ sau khi bị tịnh hóa làm phân bón dưới lòng đất. Loại ma thảo này chứa đựng kịch độc ăn mòn nguyên thần, ngay cả tu sĩ Thần Thông Cảnh chạm vào cũng sẽ bị ma khí xâm nhập, đan điền thối rữa trong tích tắc.

Diệp Phi không thèm quan tâm nhiều, hắn xắn ống quần thô lên cao, cúi người xuống, dùng hai ngón tay phàm trần kẹp chặt lấy gốc của một cọng cỏ đen kịt kia. Hắn khẽ nhấc tay một cái, cọng cỏ dại vốn bám rễ sâu hoắm dưới lòng đất, chứa đựng ma lực ngàn năm bỗng chốc bật rễ lên một cách nhẹ nhàng như không, không hề mang theo một chút bùn đất nào.

Diệp Phi giơ cọng cỏ lên, quay lại giảng giải cho đám đồ đệ đang đứng chết trân phía sau:

“Các ngươi nhìn cho kỹ đây! Nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc. Người không biết làm vườn thường chỉ dùng sức trâu, nắm lấy phần ngọn mà giật mạnh. Làm như thế thì chỉ đứt phần ngọn bên trên, còn phần rễ sâu dưới đất vẫn còn nguyên. Chỉ cần ba ngày sau, sương đêm xuống một cái là nó lại mọc lên đầy ruộng, tranh hết chất dinh dưỡng của cải ngọt. Làm người cũng vậy, giải quyết việc gì cũng phải dứt khoát từ gốc rễ, đừng có dây dưa rễ má hỏng việc!”

Hắn vừa dứt lời, cả đám đồ đệ bỗng chốc rúng động tâm thần, đầu óc như có sấm sét nổ vang vạn dặm.

Đặc biệt là Lăng Tiêu!

Dưới góc nhìn kiếm đạo của hắn, khi ngón tay phàm trần của Diệp Phi chạm vào cọng Hồng Hoang Ma Thảo, không hề có một tia linh lực hay kiếm khí nào bộc phát ra ngoài. Thế nhưng, trong khoảnh khắc cọng cỏ bị nhấc lên, một luồng “Thái Sơ Bản Nguyên Kiếm Ý” vô hình, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả dòng sông thời gian đã âm thầm quét qua lòng đất. Luồng kiếm ý ấy không chém vào thực thể, mà là chém đứt hoàn toàn “sợi tơ nhân quả” kết nối cọng ma thảo với lòng đất nện Tản Viên!

“Trảm… Trảm Nhân Quả!” Lăng Tiêu trong lòng gào thét điên cuồng, hai mắt trợn tròn, hô hấp trở nên dồn dập, “Sư phụ nhổ cỏ, thực chất là đang diễn giải cảnh giới cao nhất của Kiếm Đạo! Một kiếm chém đứt nhân quả, không lưu lại một tia dấu vết, không gượng ép, thuận theo tự nhiên! Đây… đây chính là Trảm Nhân Quả Kiếm Ý mà ta hằng mơ ước!”

Lăng Tiêu lập tức tiến lên một bước, cung kính cúi đầu:

“Sư phụ, đồ nhi đã hiểu! Xin cho phép đồ nhi được thực hành nhổ cỏ!”

Diệp Phi gật đầu, đưa tay chỉ vào một góc ruộng đầy cỏ đen:

“Được rồi, góc kia đầy cỏ dại đấy, ngươi ra nhổ sạch đi. Nhớ là phải nhổ tận gốc, không được làm đứt rễ!”

Lăng Tiêu hít vào một hơi thật sâu, hắn hoàn toàn phong ấn tu vi của mình, chỉ dùng kiếm ý thuần khiết vừa ngộ được để dẫn dắt cơ thể. Hắn bước lại gần một cọng Hồng Hoang Ma Thảo nhỏ nhất, run rẩy đưa hai ngón tay ra kẹp lấy gốc cỏ.

“Oanh!”

Ngay khi ngón tay Lăng Tiêu vừa chạm vào cọng cỏ, một luồng ma khí oán niệm vĩ đại từ sâu dưới lòng đất đột ngột bộc phát, hóa thành hư ảnh một cái đầu lâu quỷ khổng lồ gào thét lao thẳng vào thần thức của hắn. Lăng Tiêu mặt mũi tái mét, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa rào mùa hạ, kiếm tâm trong đan điền run rẩy bần bật dưới sự phản phệ kinh hoàng của ma khí vạn cổ. Hắn phải cắn chặt răng đến mức chảy cả máu môi, vận chuyển toàn bộ ý chí kiếm đạo thuần khiết nhất để chống chọi, rốt cuộc mới “phựt” một tiếng, nhổ được cọng cỏ dại lên khỏi mặt đất.

Lăng Tiêu lùi lại ba bước, thở hồng hộc như trâu kéo cày, hai tay run rẩy không ngừng, nhưng ánh mắt lại rực sáng lên một niềm vui sướng điên cuồng. Kiếm tâm của hắn trong khoảnh khắc đối kháng với ma khí vừa rồi đã được tôi luyện đến mức cực hạn, triệt để củng cố cảnh giới *Kiếm Tâm Thuần Khiết* và bước nửa bước vào *Trảm Nhân Quả Kiếm Ý*!

Diệp Phi đứng bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình, khóe miệng lại giật giật. Hắn l lẩm bẩm trong lòng:

“Cái thằng báo thủ này… đúng là yếu sinh lý thật sự mà! Có nhổ một cọng cỏ dại bé tí bằng ngón tay út thôi mà mặt mũi tái mét như sắp lâm chung, người ngợm run bần bật như cầy sấy thế kia? Đúng là cái lũ tu sĩ suốt ngày chỉ biết bay lượn làm màu, thể chất phế vật không chịu nổi một chút lao động chân tay!”

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, không thèm chấp nhặt với thằng đồ đệ yếu ớt nữa, vác cuốc bước sang luống đất bên cạnh để dạy bài học tiếp theo:

“Được rồi, nhổ cỏ xong thì phải biết vun gốc và tưới nước. Các ngươi nhìn cho kỹ cách ta vun đất đây!”

Diệp Phi vung chiếc cuốc rỉ sét lên, nhát cuốc bổ xuống đất nhẹ nhàng, êm ái như gió thổi qua rặng tre. Hắn dùng lưỡi cuốc gạt nhẹ những thớ đất tơi xốp xung quanh, vun thành một gò đất nhỏ, tròn trịa bọc lấy gốc cây cải ngọt non nớt, rồi dùng bàn chân dẫm nhẹ lên đất xung quanh để cố định.

“Đất quanh gốc cây non phải xốp để rễ thở, nhưng cũng phải chặt vừa đủ để giữ cho cây không bị gió bấc thổi đổ. Tưới nước cũng vậy…” Diệp Phi cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ, múc một gáo nước giếng mát lạnh từ chiếc xô gỗ, khẽ nghiêng tay tưới nhẹ một vòng xung quanh gốc cải ngọt, “Tưới nước thì phải biết chừng mực, tưới vừa đủ thôi. Nhiều nước quá thì úng rễ mà chết, ít nước quá thì khô héo mà tàn. Đất mẹ Âu Lạc này nuôi dưỡng vạn vật, các ngươi phải biết thuận theo tự nhiên, đừng có dùng sức mạnh gượng ép mà làm hỏng cả luống rau!”

Hắn vừa dứt lời, Mộc Vân Thư đứng bên cạnh bỗng chốc lùi lại một bước, hai mắt trợn ngược, cuốn sách rách trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

Dưới góc nhìn trận pháp và thời không của hắn, dòng nước chảy ra từ chiếc gáo dừa nứt nẻ của Diệp Phi không phải là nước giếng tầm thường, mà là một dòng sông thời gian thu nhỏ (*Thời Gian Chi Hà*) được chia tách cực kỳ chuẩn xác đến từng hạt nguyên tử!

Mỗi giọt nước rơi xuống đất đều mang theo quy luật sinh tử cân bằng tuyệt đối, vừa đủ để kích hoạt sinh cơ của cây cải non mà không làm tổn thương đến một sợi rễ nhỏ nhất. Cách Diệp Phi vun đất chính là đang dùng tay không để điều hòa âm dương ngũ hành của đại địa, ngưng tụ linh mạch của Tản Viên Thần Sơn thành một cái *Thái Sơ Trấn Sơn Trận* thu nhỏ bảo hộ cho từng cây rau!

“Cân bằng… Đây chính là sự cân bằng tuyệt đối giữa sinh và tử, giữa thời gian và không gian!” Mộc Vân Thư lẩm bẩm, hai đầu gối run rẩy, quỳ sụp xuống ruộng bùn, “Sư phụ dùng nước giếng để diễn giải dòng chảy của thời gian, dùng gáo dừa nứt để răn dạy chúng con về sự hữu hạn của vạn vật. Đồ nhi… đồ nhi rốt cuộc đã ngộ ra tầng thứ hai của *Thời Không Định Vị Trận Pháp* rồi!”

Cùng lúc đó, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng không khá khẩm hơn là bao.

Hai lão già một người là cựu Chưởng môn Thánh địa Độ Kiếp Kỳ, một người là thương nhân giàu nhất vạn giới, lúc này đang trợn mắt há mồm nhìn nhát cuốc của Diệp Phi. Họ nhìn thấy mỗi lần lưỡi cuốc rỉ sét của Ông chủ bổ xuống, thiên địa quy luật xung quanh lại khẽ rung chuyển nhẹ, một luồng Huyền Hoàng Chi Khí tinh khiết từ lòng đất sườn núi Tây Nam phun trào ra, âm thầm vá lại những rạn nứt nhỏ nhất trong long mạch của Âu Lạc Thần Châu.

Càn Khôn Tử mồ hôi tuôn ra như tắm, chân nguyên Độ Kiếp Kỳ trong cơ thể vận chuyển đến mức cực hạn để cố gắng bắt chước tư thế cuốc đất “bình thường” của Diệp Phi. Lão cầm chiếc xẻng rỉ, run rẩy xới một nhát đất bên cạnh luống rau, cảm thấy như mình đang phải vác cả một ngọn núi khổng lồ trên vai. Dưới áp lực vô hình từ đạo vận của Diệp Phi, đạo cơ của Càn Khôn Tử một lần nữa được tôi luyện, trở nên kiên cố và dẻo dai như thanh đồng cổ Đông Sơn được rèn qua vạn lần lôi hỏa!

“Ảo… ảo ma quá! Tiên Tôn vĩ đại vô song!” Càn Khôn Tử thầm gào khóc trong lòng vì sung sướng và kính sợ, “Chỉ là một tư thế cuốc đất thôi mà lại ẩn chứa lực lượng rèn luyện đạo cơ nghịch thiên thế này! Lão phu nguyện suốt đời quét sân, cuốc đất cho ngài!”

Trong khi cả đám đồ đệ và tạp dịch đang đắm chìm trong những đại ngộ kinh thiên động địa, thì ở một góc ruộng cải ngọt, sát cạnh hàng rào tre ngoài chuồng gà, có một sự hiện diện nhỏ bé đang run rẩy tột độ.

Đó là một con thằn lằn nhỏ màu xanh tím, đuôi bị cụt mất một khúc, đang co rúm người trốn sâu dưới một khe đất nện nứt nẻ.

Vốn dĩ, nó chính là bóng đen khổng lồ — một thực thể tà ác từ Đa Nguyên Vũ Trụ rình mò định vượt không gian song song xuống nuốt chửng Diệp Phi vào chiều hôm trước. Thế nhưng, chỉ bằng một nhát phẩy quạt xua muỗi rừng vô tình của Diệp Phi, nguyên thần vĩ đại của nó đã bị đánh cho vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, ma thể vạn trượng bị phế sạch, phải hóa thành con thằn lằn cụt đuôi bò lết trốn sâu vào lòng đất để cầu sinh.

Lúc này, con thằn lằn nhỏ đang dùng đôi mắt ti hí chứa đầy sự sợ hãi tột cùng để quan sát buổi học làm vườn của Diệp Phi.

Nó nhìn thấy những cọng “Hồng Hoang Ma Thảo” — thứ ma thảo cực kỳ tà ác mà ngay cả ở Đa Nguyên Vũ Trụ cũng khiến các Chí Tôn phải đau đầu — lại bị người đàn ông trung niên mặc áo vải thô kia nhổ lên một cách hời hợt như nhổ cọng cỏ tranh dại, rồi tùy tay ném sang một bên hóa thành tro bụi tịnh hóa làm phân bón cho rau cải ngọt.

Nó nhìn thấy nhát cuốc rỉ sét của hắn bổ xuống đất, mỗi nhát cuốc đều có thể dễ dàng nghiền nát nguyên thần của một vị Chí Tôn Đa Nguyên Vũ Trụ thành cát bụi nếu hắn muốn.

“Thái… Thái Sơ Chi Chủ! Hỗn Độn Tiên Tôn siêu việt vĩ đại!” Con thằn lằn nhỏ run rẩy bần bật, đầu óc hoàn toàn sụp đổ, “Ngài ấy đang dọn dẹp quy luật vũ trụ như dọn rác thải sinh hoạt! May mà hôm qua ta nhanh trí thu nhỏ thể xác trốn đi, nếu không thì giờ này đã biến thành tro bụi bón cho luống cải ngọt kia rồi!”

Đột nhiên, một luồng hương thơm thanh nhã của bùn đất Thái Sơ hòa quyện cùng hơi nước tịnh hóa từ gáo dừa nứt nẻ của Diệp Phi tràn qua khe đất, giội thẳng vào cơ thể nhỏ bé của con thằn lằn.

Luồng sức mạnh ấm áp ấy đi đến đâu, tàn dư sát ý ma đạo và độc tố tà ác trong cơ thể nó lập tức bị gột rửa hoàn toàn sạch sẽ, thay vào đó là một luồng linh lực thanh khiết, ôn hòa của đất mẹ Tản Viên. Khúc đuôi cụt của nó bỗng chốc mọc ra một đoạn mới, lấp lánh ánh sáng hoàng kim nhạt.

Con thằn lằn nhỏ rúng động vạn phần. Nó nhận ra, Tiên Tôn vĩ đại không những không giết nó, mà còn dùng nước giếng và bùn đất để tịnh hóa ma tính cho nó, ban cho nó một cuộc đời mới!

“Tạ ơn Tiên Tôn cứu vớt! Tạ ơn Tối Cao Thần Minh ban ơn!” Con thằn lằn nhỏ dập đầu liên tục (bằng cái đầu nhỏ xíu màu xanh tím của mình) hướng về phía bóng lưng của Diệp Phi. Nó thề với lòng mình, đời đời kiếp kiếp sẽ ngoan ngoãn nấp dưới hàng rào tre này bắt muỗi canh vườn, làm một con linh thú giữ đất trung thành nhất của nông trang Tản Viên!

Đến giữa trưa, khi cái nắng mùa hè bắt đầu trở nên oi bức, Diệp Phi chống chiếc cuốc rỉ sét đứng nhìn lại thành quả làm việc của cả buổi sáng.

Ruộng cải ngọt đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn một cọng cỏ dại nào, đất đai xung quanh các gốc rau được vun vén gọn gàng, tơi xốp, những cây cải non nớt mơn mởn xanh tươi dưới ánh nắng ấm áp. Hắn vô cùng mãn nguyện, khẽ gật đầu tự đắc:

“Hừm, công thức nước tỏi ớt vôi của ta quả nhiên là thần kỳ, cộng thêm việc nhổ cỏ tận gốc thế này thì đố con sâu hay cọng cỏ dại nào dám bén mảng đến ruộng cải ngọt của ta nữa!”

Hắn quay sang nhìn đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng xung quanh sườn núi.

Cảnh tượng trước mắt một lần nữa khiến da đầu Diệp Phi tê dại, khóe mắt giật giật không ngừng.

Lăng Tiêu đang đứng chết trân như một bức tượng đá giữa ruộng bùn, quanh thân hắn thỉnh thoảng lại có những luồng kiếm ý hoàng kim sắc bén lóe lên rồi biến mất vào hư không, gương mặt hắn tràn đầy vẻ ngộ đạo sâu sắc đến mức đờ đẫn cả người.

Mộc Vân Thư thì mắt sáng rực như hai ngọn đuốc, tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ run rẩy bần bật, miệng lẩm bẩm những lời lảm nhảm khó hiểu về thời gian và không gian.

Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và A Lạc thì thở hồng hộc như trâu kéo cày, mồ hôi chảy ròng ròng ướt sũng cả bộ quần áo vải thô lấm lem đất cát, nhưng mặt mũi ai nấy đều hân hoan cuồng nhiệt, cười trừ đầy sùng bái nhìn hắn.

Diệp Phi thở dài thườn thượt, lắc đầu l lẩm bẩm oán trách:

“Đúng là một lũ yếu sên! Ta đã bảo rồi, tu sĩ suốt ngày chỉ biết bay lượn làm màu, thể chất phế vật vô cùng. Mới chỉ bắt cuốc đất, nhổ cỏ dại có nửa buổi sáng dưới cái nắng nhẹ thế này mà đứa nào đứa nấy đã mệt rã rời, mặt mũi trợn trừng như bị trúng gió độc sương muối phương Bắc thế kia! Lại còn cười cười cái gì, đúng là thần kinh chập mạch hết chỗ nói!”

Hắn khoát tay, bực dọc nói lớn:

“Thôi thôi, nghỉ đi! Yếu thế này thì làm ăn được cái tích sự gì nữa. Dao nhi, vào bếp pha cho ta một ấm nước chè xanh dại ướp hoa nhài mang ra đây, nóng chết đi được! Những người khác lo dọn dẹp cuốc xẻng rồi chuẩn bị ăn cơm trưa đi!”

Nói rồi, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, thong thả đi bộ về phía nhà tranh.

Ngay khi bước chân phàm trần của Diệp Phi vừa bước qua cánh cổng hàng rào tre của nông trang, một thần tích vĩ đại bỗng chốc xảy ra mà hắn hoàn toàn không hề hay biết.

“Oanh…!!!”

Toàn bộ đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn bỗng nhiên khẽ rung chuyển nhẹ một cái. Ý chí “làm vườn” thuận theo tự nhiên, điều hòa âm dương của Thái Sơ Chi Chủ trong suốt buổi sáng vừa rồi bỗng chốc hóa thành một luồng sóng linh khí hoàng kim khổng lồ, cuồn cuộn như sóng thần, từ đỉnh núi càn quét ra khắp bốn phương tám hướng!

Luồng sóng linh khí hoàng kim ấy đi đến đâu, những đám mây đen ma khí tàn dư, độc chướng tích tụ ngàn năm ở biên cảnh phương Bắc và phương Nam của Âu Lạc Thần Châu lập tức bị quét sạch sành sanh không còn một mảnh nhỏ.

Bầu trời âm u bỗng chốc trở nên quang đãng, trong xanh như ngọc bích. Từ trên trời cao, một cơn mưa vàng (mưa linh khí hoàng kim) ấm áp, dạt dào bắt đầu rơi xuống khắp vạn dặm Âu Lạc Thần Châu. Cỏ cây hoa lá trên khắp các nẻo đường, ruộng đồng đang khô héo vì bão cát bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, sinh cơ bừng sáng rực rỡ, long mạch quốc gia được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết dưới sự bảo hộ của ý chí Tiên Tôn!

Dưới ruộng cải ngọt, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và A Lạc đồng loạt quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, hướng về phía bóng lưng đang thong thả bước đi của Diệp Phi mà dập đầu bái lạy, nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã:

“Chúng con xin ghi nhớ lời dạy Chí Từ Chí Bi của Sư phụ! Sư phụ vĩ đại vô song, nguyện suốt đời suốt kiếp quy thuận dưới chân ngài!”

Diệp Phi đi đến hiên nhà tranh, nghe thấy tiếng rống dập đầu của đám đồ đệ phía sau, chỉ biết lắc đầu ngao ngán bước vào nhà, thầm nghĩ: “Cái nông trang này… đúng là nuôi toàn một lũ người làm dở hơi cá cám hấp!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8