Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 114: Hùng Vương cảm động

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:00:31 | Lượt xem: 9

Giữa hoàng hôn nhập nhẹm của Phong Châu Thần Đô, điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vẫn đang được bao bọc bởi một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Mùi hương trầm cổ xưa, nồng đượm và u tịch, quyện chặt lấy từng thớ gỗ lim ngàn năm tuổi, tạo nên những làn khói xám nhạt lượn lờ tựa như những dải lụa của thần linh. Ánh hào quang hoàng kim từ mạch khí Âu Lạc mới được phục hồi vẫn thỉnh thoảng chớp tắt liên hồi dưới nền gạch đá xám bóng loáng, phản chiếu lên những hàng cột đồng thau khổng lồ khắc đầy hoa văn trống đồng Đông Sơn. Tiếng gió bấc từ phương Bắc thổi về rít qua các kẽ ngách của điện thờ, mang theo cái lạnh buốt xương của đá núi, thỉnh thoảng lại hòa cùng tiếng giáp sắt lách cách trầm đục của những vị Lạc Tướng đang đứng canh gác bên ngoài.
Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp đặt ở chính điện. Gương mặt ngài uy nghiêm, nhưng sâu trong đôi mắt rực sáng ánh hoàng kim ấy lại là một khoảng lặng sâu thẳm của sự hoài nghi và tự vấn. Vừa đột phá lên Nửa bước Hùng Đế Cảnh, ngài đáng lẽ phải cảm thấy kiêu ngạo và tự tin vô song, thế nhưng áp lực vĩ đại từ long mạch quốc gia cùng sự an nguy của hàng triệu bách tính vẫn như một tảng đá ngàn trượng đè nặng lên lồng ngực. Ngài khẽ thở dài, cảm nhận luồng linh lực cuồn cuộn trong đan điền, tự hỏi liệu bản thân có đủ đức độ để gánh vác vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu trong cơn bão táp của Đa Nguyên Vũ Trụ hay không.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề phá vỡ sự im lặng của điện thờ.
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, người vừa trở về từ Tản Viên Thần Sơn, vội vã chạy vào chính điện. Bộ hộ giáp bằng đồng cổ trên vai gã lấm lem bùn đất và những vệt sương đêm lạnh giá. Gã không kịp chỉnh đốn trang phục, lập tức quỳ sụp xuống sàn đá, hai đầu gối nện xuống phát ra một tiếng “bịch” trầm đục. Giọng gã run rẩy, hơi thở dốc hụt hơi, nhưng trong mắt lại rực cháy một thứ ánh sáng của sự sùng bái và xúc động tột cùng:
“Khởi bẩm Đại vương! Mạt tướng… mạt tướng vừa từ chỗ Tiên Tôn trở về! Có đại sự… đại sự kinh thiên động địa xin được bẩm báo!”
Hùng Vương khẽ nheo mắt, tay nắm chặt lấy thành xe đồng, tiến lên một bước, giọng trầm xuống đầy uy áp nhưng không giấu nổi sự khẩn trương:
“Bùi ái khanh bình thân! Mau nói, Tiên Tôn Diệp Phi có nhận gùi khoai sắn cùng tấm sắc phong hoàng kim của ta dâng tặng hay không? Ngài có đưa ra chỉ thị gì cho vương triều ta?”
Bùi Hùng nuốt một ngụm nước bọt khan, cổ họng gã khô khốc vì di chuyển tốc độ cao bằng bí pháp, nhưng gã vẫn cố gắng nói thật rõ ràng, từng lời từng chữ đều mang theo sự nghẹn ngào:
“Khởi bẩm Hùng Đế… Tiên Tôn… ngài ấy đã từ chối! Ngài ấy mắng mạt tướng một trận lôi đình, chê bai tấm sắc phong hoàng kim kia quá nặng, lại còn bị dính đầy dầu mỡ cá bống kho tương bần nên… nên lười rửa, bắt mạt tướng mang trả lại cho Đại vương!”
Trong điện thờ, trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu nghe thấy vậy liền xôn xao. Có người biến sắc, có người lộ vẻ hoang mang. Tấm sắc phong “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” bằng vàng ròng chứa đựng khí vận vạn năm của vương triều, là thứ bảo vật mà các tông môn tu tiên có đầu thai mười kiếp cũng không dám mơ tới, thế mà Tiên Tôn lại chê phiền phức, chê nặng, thậm chí còn dùng nó để… kê niêu đất dính mỡ cá?
Thế nhưng, Bùi Hùng không đợi mọi người kịp bàn tán, gã đã dập đầu một cái thật mạnh xuống sàn đá, nước mắt bỗng chốc trào ra khỏi hốc mắt đỏ hoe, giọng nói lạc đi vì xúc động:
“Nhưng Đại vương có biết không? Tiên Tôn từ chối cống phẩm của chúng ta, không phải vì ngài ghét bỏ vương triều, mà là vì ngài xót thương cho nỗi khổ cực của bách tính! Khi đoàn Lạc dân nghèo khổ dâng lên những gùi khoai sắn rách nát, Tiên Tôn đã nhìn thấu sự đói nghèo của họ. Ngài không những không lấy một cọng cỏ của họ, ngược lại… ngược lại còn lớn tiếng gọi Tô Thanh Dao mang dưa hấu bẻ trộm ngoài ruộng và rổ khoai lang luộc nóng hổi ra ban phát cho lũ trẻ con nghèo khổ đi theo!”
Nói đến đây, Bùi Hùng dường như vẫn chưa hết bàng hoàng, cơ thể gã run lên bần bật như cầy sấy:
“Mạt tướng tận mắt chứng kiến… lũ trẻ con phàm nhân rách rưới kia, ngay khi vừa cắn một miếng khoai lang luộc và dưa hấu của Tiên Tôn, toàn bộ bệnh tật bẩm sinh và sự suy nhược cơ thể đều biến mất sạch sẽ! Luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực tinh khiết đến mức nghẹt thở bùng phát, trực tiếp gột rửa kinh mạch, đúc xương đồng da sắt cho chúng! Phía sau lưng chúng mơ hồ hiện lên hư ảnh Chim Lạc vỗ cánh! Chỉ trong vòng một hơi thở, lũ trẻ phàm nhân ấy đã thức tỉnh hoàn toàn huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, nhảy vọt qua Khải Huyết Cảnh, trực tiếp đạt đến Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ!”
“Cái gì?!”
Một tiếng nổ oanh tạc nổ vang trong đầu tất cả các vị Lạc Tướng có mặt trong điện thờ. Có người kinh hãi đến mức đánh rơi cả trường mâu đồng xuống đất, phát ra tiếng “xoảng” chói tai.
Chúc Đồng Cảnh! Đó là cảnh giới đúc xương đồng da sắt, đao thương bất nhập, có thể dùng tay không vỡ đá xẻ núi! Để đạt đến cảnh giới này, các thiên tài của các đại gia tộc tu tiên phải dùng lôi hỏa rèn luyện cốt cách, ngâm mình trong dược dịch đau đớn thấu xương hàng chục năm trời, tỷ lệ thành công chưa tới một phần mười. Thế mà… thế mà lũ trẻ con phàm nhân đói rách, chỉ cần ăn nửa củ khoai lang luộc của Tiên Tôn liền dễ dàng đột phá như ăn kẹo?
Đây không chỉ là nghịch thiên cải mệnh, đây là sự sáng tạo thần thoại, là thủ đoạn của đấng sáng thế tối cao!
Hùng Vương đứng chết trân trên cỗ xe đồng. Đôi bàn tay ngài run lên nhè nhẹ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ngài cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi bỗng chốc biến thành một luồng nhiệt lượng ấm áp, thiêu đốt tâm can ngài.
Trong đầu vị quân chủ vĩ đại này, một loạt các mảnh ghép ký ức bỗng chốc kết nối lại với nhau. Ngài nhớ lại việc Tiên Tôn từng tặng hạt giống lúa nếp hạt cau, nhớ lại lời khuyên “trồng rau nuôi gà” mà ngài từng cho là sự lánh đời hèn nhát.
Hóa ra… hóa ra tất cả đều là ý đồ sâu xa của Tiên Tôn!
“Dân vi bang bản… dân có ấm no thì quốc gia mới trường tồn…” Hùng Vương lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Ngài nhắm chặt mắt lại, những giọt lệ nóng hổi bỗng chốc lăn dài trên gò má phong sương của vị vạn cổ nhân đế.
Ngài cảm thấy xấu hổ! Xấu hổ tột cùng!
Bản thân ngài là Hùng Vương, nắm giữ long mạch quốc gia, tu vi đạt đến Nửa bước Hùng Đế Cảnh vĩ đại, thế nhưng ngài lại luôn chú trọng vào việc thu thuế đất, bắt bách tính gánh vác việc quân dịch để xây dựng thành trì, đối phó với ngoại bang. Ngài luôn nghĩ rằng sức mạnh của một quốc gia nằm ở quân đội mạnh mẽ, ở những trận pháp đồng thau khổng lồ.
Thế nhưng Tiên Tôn Diệp Phi — vị tồn tại cổ đại đứng ngoài vòng sinh tử, nguồn gốc của vạn đạo — lại dùng một hành động mộc mạc nhất để dạy cho ngài một bài học nhớ đời. Tiên Tôn thà ăn cơm nguội chan nước lọc, thà dùng tấm sắc phong chí cao vô thượng để kê niêu đất dính đầy mỡ cá, chứ quyết không nhận một củ khoai sắn nghèo nàn của người dân. Ngài dùng thần vật nghịch thiên để ban phát cho lũ trẻ nghèo, dùng sự ấm no của bách tính để vá lại long mạch đang rạn nứt của Âu Lạc.
Đó chính là đức độ của Tiên Tôn! Đó chính là đại từ đại bi, là đạo trị quốc tối thượng mà thiên đạo hằng mong muốn!
“Cô vương thật là ngu muội! Thật là ngu muội đến cực điểm!”
Hùng Vương đột ngột quỳ sụp xuống ngay trên cỗ xe đồng hoàng cấp. Ngài chắp tay hướng về phía Tây, nơi ngọn núi Tản Viên đang chìm trong bóng tối và sương mù của hoàng hôn, dập đầu sát đất, giọng nói vang dội khắp điện thờ Kính Thiên:
“Vãn bối Hùng Vương… xin bái tạ sự chỉ điểm vĩ đại của Tiên Tôn! Lòng từ bi thương dân như con của người, vãn bối nguyện khắc cốt ghi tâm, đời đời kiếp kiếp không dám quên!”
Trăm vị Lạc Tướng nhìn thấy Đại vương của mình quỳ lạy đầy thành kính, trong lòng cũng dâng trào một nỗi xúc động vô hạn. Họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tiếng giáp sắt va chạm rầm rầm vang dội, đồng thanh hô lớn:
“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Âu Lạc Thần Châu nguyện đời đời quy thuận dưới chân người!”
Hùng Vương đứng phắt dậy, tà áo bào thêu rồng vàng bay phần phật trong gió bấc. Ánh mắt ngài bỗng chốc trở nên kiên định và sắc bén chưa từng có. Ngài rút Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng ra khỏi bao, vung mạnh lên trời, tiếng kiếm reo vang dội:
“Truyền thánh chỉ của cô vương! Bắt đầu từ ngày hôm nay, bãi bỏ toàn bộ sưu thuế đất cát, thuế lâm thổ sản và thuế thân cho tất cả bách tính thuộc mười lăm bộ bộ lạc của Âu Lạc Thần Châu trong vòng mười năm! Lấy sự ấm no của bách tính làm gốc trị quốc! Kẻ nào dám đi ngược lại thánh chỉ, thu một cắc một xu của dân nghèo, cô vương sẽ đích thân dùng thần kiếm này chém bay đầu, xóa tên khỏi dòng tộc!”
“Đại vương anh minh! Thánh chỉ vạn tuế!” Tiếng hô vang dội của các Lạc Tướng như muốn làm nổ tung mái điện thờ Kính Thiên.
Ngay khi thánh chỉ vừa được ban ra, một hiện tượng nghịch thiên bỗng chốc xảy ra.
“OÀNG!”
Dưới lòng đất sâu thẳm của Phong Châu Thần Đô, long mạch Âu Lạc Thần Châu bỗng nhiên gầm vang một tiếng đầy vui sướng và thỏa mãn. Luồng linh khí hoàng kim từ dưới lòng đất phun trào mạnh mẽ chưa từng có, nhưng lần này không còn là sự bạo động hủy diệt, mà là một nguồn năng lượng ấm áp, dịu nhẹ tựa như dòng nước mùa xuân.
Trên bầu trời Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, mây lành ngũ sắc bỗng chốc tụ hội đông nghịt, che kín cả bầu trời đêm. Một cơn mưa linh khí màu vàng kim lấp lánh rơi xuống, tưới mát cho từng ngọn cỏ, gốc cây, khiến cho vạn vật xung quanh đâm chồi nảy lộc với tốc độ chóng mặt. Khí vận hoàng kim của vương triều Âu Lạc tăng vọt lên gấp mười lần, ngưng tụ thành một màng chắn phòng ngự vô hình, vững chắc như bàn thạch bảo hộ toàn bộ bờ cõi phương Nam.
Và từ khắp các thôn làng, bản mạc của mười lăm bộ bộ lạc, lòng biết ơn, sự kính ngưỡng và niềm tin kính của hàng triệu bách tính Âu Lạc bỗng chốc ngưng tụ lại. Những luồng “Hương Hỏa Niềm Tin” khổng lồ, hóa thành những sợi tơ hồng mông lung, cuồn cuộn như những dải ngân hà lấp lánh, bắt đầu bay vút qua bầu trời đêm, hướng thẳng về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn để tri ân vị Tiên Tôn vĩ đại.
***
Trong lúc cả vương triều Âu Lạc đang chìm trong sự giác ngộ chính trị vĩ đại và cơn bão khí vận hoàng kim, thì tại sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn, sát cạnh ruộng mướp đắng hoang dã mà Diệp Phi vừa gieo hạt, một cuộc khủng hoảng diệt thế khác lại đang âm thầm diễn ra.
Cột sáng đỏ rực tà dị bốc lên từ lòng đất vẫn đang cuồn cuộn phun trào ma khí tím đen. Mùi lưu huỳnh khét lẹt cùng mùi tanh tưởi của ma huyết bốc lên nồng nặc, khiến cho không khí xung quanh trở nên nóng bức và ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Ở tít tận chiều không gian xa xôi của Đa Nguyên Vũ Trụ, thông qua sợi tơ nhân quả màu máu kết nối trực tiếp vào cột sáng, phân phân ý chí của Huyết Sát Chí Tôn đang điên cuồng ngưng tụ. Một bóng ma khổng lồ cao hàng vạn trượng, toàn thân phủ đầy vảy rực lửa, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đang mơ hồ hiện hình trên bầu trời đỉnh Tản Viên.
Huyết Sát Chí Tôn đắc ý cười lớn, tiếng cười của hắn truyền qua kẽ nứt không gian, hóa thành những tiếng sấm sét trầm đục làm rung chuyển cả núi rừng:
“Hahaha! Lũ kiến cỏ phương Nam! Các ngươi tưởng rằng Thần Vô Cực và Huyết U Ma Tổ thất bại là do các ngươi mạnh sao? Bản tôn đã sống qua hai kỷ nguyên, ngự trị vạn cổ ma đạo! Hôm nay, bản tôn sẽ dùng ma nguyên bản mệnh để nhuộm đỏ ngọn núi này! Trận pháp tế đàn mười vạn năm dưới lòng đất sẽ là bàn đạp để bản tôn tái tạo ma thân vô địch, nuốt chửng toàn bộ Âu Lạc Thần Châu!”
Hắn tràn đầy sự kiêu ngạo và tham vọng. Hắn cảm nhận được luồng khí tức Thái Sơ Bản Nguyên dồi dào phát ra từ đỉnh núi, trong lòng thèm khát đến mức điên cuồng. Hắn tin rằng, chỉ cần hắn đặt chân xuống ngọn núi này, cả thế giới sẽ phải quỳ rạp dưới chân hắn.
Thế nhưng, đúng lúc ma uy của hắn chuẩn bị bộc phát đến mức cực hạn, định xé rách hoàn toàn màng chắn quy luật của Âu Lạc Thần Châu…
“Két…”
Tiếng cánh cửa gỗ nhà tranh mở ra đầy nặng nề.
Một bóng người trung niên mặc bộ vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, tay xách một chiếc xô gỗ cũ kỹ bám đầy muội than đen sì, lững thững đi ra ngoài sân.
Đó chính là Diệp Phi.
Gương mặt Diệp Phi lúc này đen xì như đít niêu, hai chân đi đôi dép rơm lẹp xẹp trên đất bùn, miệng không ngừng lẩm bẩm rủa xả đầy bực dọc:
“Mẹ kiếp! Cái thời tiết quái quỷ gì thế này? Ta vừa mới gieo xong mấy hạt giống mướp đắng hoang dã xuống góc hàng rào, định vào nhà nghỉ ngơi một lát thì đất lại rung chuyển rầm rầm. Đã thế bỗng dưng ở đâu ra cái cột khói đỏ lòm, bốc mùi hôi thối như mùi cống rãnh bị tắc thế kia? Khí ẩm nấm mốc phương Bắc tràn xuống sinh ra sâu bệnh hại đất đây mà! Nếu không dập tắt cái đám mây độc này ngay lập tức, luống mướp đắng mới gieo của ta coi như thối rễ chết sạch!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Hùng Vương cảm động - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi vừa lầm bầm vừa vác cái xô gỗ đi về phía hàng rào tre sát ruộng mướp đắng. Trong xô gỗ của hắn bốc lên một mùi nồng nặc, hắc ín của tro bếp củi cọ trộn lẫn với vôi bột khô trắng xóa. Đây là công thức diệt sâu đất, chống nấm mốc gia truyền mà hắn đã cẩn thận chuẩn bị từ hôm qua để bảo vệ vườn rau.
Dưới mắt Diệp Phi, cái cột sáng đỏ rực tà dị của Huyết Sát Chí Tôn chỉ là một luồng “khí ẩm nấm mốc” bốc mùi hôi thối bám vào ruộng mướp đắng của hắn.
Hắn đi đến sát hàng rào tre, nhìn cột sáng đỏ lòm đang cuồn cuộn ma khí, khẽ nhíu mày, bịt mũi lẩm bẩm:
“Kinh tởm thật! Mùi hôi thối thế này mà để bám vào chuồng gà của Tiểu Hồng thì ngày mai nó lại lười đẻ trứng cho mà xem. Thôi, dọn dẹp vệ sinh tí vậy!”
Nói rồi, Diệp Phi lấy đà, vung mạnh hai tay, hắt thẳng cả xô tro bếp trộn vôi bột khô vào chính giữa cột sáng đỏ rực tà dị kia!
“VÙNG!”
Thế nhưng, ngay khi đống tro bếp và vôi bột tầm thường kia vừa rời khỏi xô gỗ của Diệp Phi…
Dưới góc nhìn của Huyết Sát Chí Tôn đang ngự trị ở chiều không gian đa nguyên, thế giới bỗng chốc sụp đổ!
“Cái… cái quái gì thế này?!”
Huyết Sát Chí Tôn trợn tròn hai con mắt ma đỏ ngầu, nguyên thần bỗng chốc run rẩy điên cuồng, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi tột độ chưa từng có trong suốt hai kỷ nguyên tồn tại của mình.
Đống tro xám xịt tầm thường kia, trong mắt hắn, bỗng chốc biến thành “Thái Sơ Kiếp Hôi” — thứ tro tàn tích tụ oán niệm và sức mạnh phân rã của hàng tỷ vũ trụ đã bị hủy diệt trong kỷ nguyên trước, mang theo quy luật “Tận Thế” có thể dễ dàng ăn mòn và phân hủy mọi loại ma nguyên bản mệnh!
Còn những hạt bột trắng xóa lấp lánh kia, bỗng chốc biến thành “Cực Dương Tịnh Thế Phấn” — thứ bột thần thoại chứa đựng ngọn lửa cực dương tịnh thế của mười vạn vầng thái dương thu nhỏ, khắc tinh chí cao của mọi loại ma đạo tối tăm trên đời!
“Không! Không thể nào! Tại sao ở cái thế giới phàm trần này lại có thể tồn tại loại thần vật hủy diệt này?! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!”
Huyết Sát Chí Tôn gào thét thảm thiết trong nguyên thần. Hắn muốn giãy giụa, muốn thu hồi ma nguyên bản mệnh để bỏ chạy về Đa Nguyên Vũ Trụ, thế nhưng dưới áp lực vạn cổ của đống tro bếp và vôi bột đang rơi xuống, toàn bộ quy luật thời gian và không gian xung quanh hắn bỗng chốc bị đóng băng hoàn toàn. Hắn không thể nhúc nhích dù chỉ là một phân!
“XÈO XÈO XÈO!”
Một tiếng động rợn người vang lên. Ngay khi đống tro bếp trộn vôi bột chạm vào cột sáng đỏ rực, luồng ma khí tím đen và cột sáng tà dị bỗng chốc bị tịnh hóa với tốc độ chóng mặt.
Bóng ma khổng lồ vạn trượng của Huyết Sát Chí Tôn trên bầu trời chưa kịp thể hiện hết sự kiêu ngạo đã bị ngọn lửa cực dương thiêu rụi hoàn toàn. Ma thể của hắn rạn nứt từng mảnh, phân rã thành những làn khói trắng vô hại.
Nguyên thần của một vị Chí Tôn phương ngoại tồn tại qua hai kỷ nguyên bỗng chốc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cõi đời, gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng trước khi tan biến thành hư vô.
Toàn bộ ma lực, huyết hải và ma nguyên bản mệnh của hắn, sau khi bị vôi bột và tro bếp tịnh hóa triệt để, bỗng chốc biến thành một lớp bột màu xám trắng giàu chất dinh dưỡng, nhẹ nhàng rơi xuống ruộng mướp đắng hoang dã của Diệp Phi, làm phân bón hữu cơ siêu cấp cho luống đất mới gieo.
Cột sáng đỏ rực biến mất sạch sẽ, bầu trời đỉnh Tản Viên bỗng chốc quang đãng trở lại, chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng của tro củi cọ ấm áp.
Diệp Phi vỗ vỗ tay áo bám đầy bụi vôi, nhìn luống đất mướp đắng đã được phủ một lớp tro trắng xám sạch sẽ, đắc ý gật đầu cười hớn hở:
“Đấy! Ta đã bảo mà, các cụ dạy cấm có sai bao giờ. Vôi bột trộn tro bếp trị nấm mốc và sâu đất là số một! Cái đám mây độc hôi thối kia bị dập tắt ngay lập tức. Ruộng mướp đắng năm nay có lớp phân bón này chắc chắn sẽ sai quả, tha hồ mà nấu canh xương mướp đắng giải nhiệt mùa hè!”
Hắn xách chiếc xô gỗ không, vui vẻ quay trở về nhà tranh, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa mới dùng một xô tro bếp để tịnh hóa triệt để một vị Chí Tôn phương ngoại vĩ đại của Đa Nguyên Vũ Trụ.
***
Trong gian bếp đất nện đơn sơ của nhà tranh, Tô Thanh Dao đang đứng bên cạnh bếp lửa hồng, tay cầm chiếc muôi gỗ khuấy nhẹ nồi nước gừng ấm áp.
Đột nhiên, nàng cảm nhận được một luồng uy áp tà ác khổng lồ vừa bùng phát ở sườn núi phía Tây Nam bỗng chốc biến mất không còn một tăm hơi, thay vào đó là một luồng sinh cơ Thái Sơ dồi dào dâng trào mạnh mẽ. Nàng giật mình, vội vàng chạy ra hiên nhà tranh.
Đúng lúc này, Diệp Phi vác chiếc xô gỗ không lững thững bước vào sân. Hắn bước vào bếp, múc một bát cơm nguội chan nước lọc mát lành, gắp thêm một miếng kho quẹt ba chỉ béo ngậy được kho vàng óng, rồi thong thả ngồi xuống chiếc chõng tre dưới hiên nhà ăn một cách ngon lành.
Tiếng nhai tóp tép đầy thong thả của Diệp Phi hòa cùng tiếng sương đêm xào xạc trên mái lá cọ, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng.
Diệp Phi vừa ăn vừa nhìn ra vườn mướp đắng, đắc ý nói với Tô Thanh Dao:
“Dao nhi! Con thấy ta giỏi không? Cái đống nấm mốc hôi thối ngoài kia vừa định bùng lên phá ruộng mướp đắng, ta chỉ cần một xô tro bếp trộn vôi bột là dập tắt sạch sẽ! Sau này làm vườn phải nhớ kỹ mẹo này nghe chưa, đừng có suốt ngày cắm đầu vào mấy cái sách vở lý thuyết suông!”
Tô Thanh Dao nghe thấy lời sư phụ, hai mắt bỗng chốc trợn tròn, trong lòng dâng trào một nỗi chấn động và sùng bái đến mức da đầu tê dại.
Nấm mốc hôi thối? Sách vở lý thuyết suông?
Nàng làm sao không biết luồng ma khí tà ác vừa rồi là của một vị Chí Tôn phương ngoại đáng sợ từ Đa Nguyên Vũ Trụ định giáng thế! Thế nhưng, dưới mắt sư phụ, một vị Chí Tôn vĩ đại có thể hủy diệt cả một thế giới tu tiên chỉ là… một đống “nấm mốc hôi thối” không đáng nhắc tới! Sư phụ chỉ cần dùng một xô tro bếp (mà thực chất là Thái Sơ Kiếp Hôi) dội xuống liền tịnh hóa hoàn toàn kẻ thù thành phân bón cho ruộng mướp đắng!
Thủ đoạn này… phong thái này… thực sự đã vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của nàng về sức mạnh!
Đúng lúc này, một hiện tượng kỳ lạ khác bỗng chốc xảy ra.
Từ phía chân trời xa xôi của Phong Châu Thần Đô, luồng “Hương Hỏa Niềm Tin” khổng lồ do lòng biết ơn của hàng triệu bách tính Âu Lạc dâng trào bỗng chốc bay đến. Những dải lụa màu vàng nhạt ấm áp, lấp lánh như những sợi tơ hồng mông lung, nhẹ nhàng hạ xuống và bao phủ lấy toàn bộ nông trang Tản Viên, tạo nên một lớp sương mù màu vàng nhạt, mờ ảo và ấm áp vô cùng.
Diệp Phi bước ra hiên nhà tranh, định đón chút gió mát sau khi ăn xong bát cơm nguội. Thế nhưng, ngay khi chạm vào làn sương mù vàng nhạt kia, cơ thể phàm nhân của hắn bỗng chốc rùng mình một cái. Hắn khẽ nhíu mày, đưa tay xoa xoa khớp gối bên trái, lẩm bẩm oán trách đầy ngao ngán:
“Haizz… cái thời tiết phương Nam này ẩm thấp quá. Sương mù cứ dày đặc, ẩm ướt thế này làm cái đầu gối phàm nhân trung niên của ta lại nhức mỏi rồi. Đúng là khổ thật mà, tuổi già sầm sập kéo đến có khác!”
Hắn quay sang lớn tiếng gọi Tô Thanh Dao đang đứng ngơ ngác ngoài sân:
“Thanh Dao ơi! Con dọn dẹp xong chuồng gà của Tiểu Hồng thì vào trong hòm gỗ cũ tìm cho ta đôi tất len cũ nhé! Cái thời tiết sương mù ẩm thấp này làm chân ta lạnh quá, nhức mỏi hết cả khớp gối rồi!”
Tô Thanh Dao nghe thấy lời sư phụ, toàn thân bỗng chốc chấn động mạnh, những giọt nước mắt cảm động và sùng bái bỗng chốc trào ra khỏi hốc mắt xinh đẹp. Nàng vội vàng lấy tay lau nước mắt, nghẹn ngào đáp lời:
“Dạ… sư phụ! Con… con đi tìm tất len cho người ngay đây ạ!”
Nàng quay người chạy nhanh vào trong nhà tranh, thế nhưng sâu trong tâm trí của vị Yêu Đế Cửu Vĩ Thiên Hồ này, một loạt các suy nghĩ “não bổ” cực kỳ vĩ đại lại đang điên cuồng bùng phát.
Sương mù ẩm thấp? Đau khớp gối? Đôi tất len cũ?
Sư phụ vĩ đại của nàng là ai chứ? Ngài là Hỗn Độn Tiên Tôn, là Thái Sơ Chi Chủ tồn tại trước cả khái niệm thời gian và không gian! Làm sao ngài có thể bị đau khớp gối vì chút sương mù tầm thường được?
Hóa ra… hóa ra đây chính là lời răn dạy thâm sâu, là thần dụ tối cao mà sư phụ muốn truyền thụ cho các đồ đệ!
Làn sương mù màu vàng nhạt kia chính là luồng “Hương Hỏa Niềm Tin” và công đức khổng lồ của hàng triệu bách tính Âu Lạc dâng lên sau khi Hùng Vương ban bố thánh chỉ bãi miễn thuế. Đây là nguồn năng lượng công đức chí cao vô thượng, có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải điên cuồng tranh đoạt để thăng tiến tu vi.
Thế nhưng, sư phụ lại coi luồng công đức vĩ đại ấy chỉ là “sương mù ẩm thấp gây đau khớp gối”! Ngài đang dùng hành động thực tế để cảnh tỉnh các đồ đệ: Công đức thiên hạ tuy tốt, nhưng nếu quá tham lam hấp thụ, quá chú trọng vào danh lợi hào quang bên ngoài, đạo tâm sẽ bị “ẩm ướt”, bị vẩn đục, dẫn đến việc “nhức mỏi khớp gối” — tức là đạo cơ bị rạn nứt, không thể bước đi vững chắc trên con đường tu tiên thuần khiết!
Còn “đôi tất len cũ” chính là biểu tượng của sự “Phản Phác Quy Chân”, là việc giữ ấm cho đôi chân — giữ vững cái gốc phàm nhân, giữ vững kiếm tâm và đạo tâm mộc mạc nhất để chống lại sự cám dỗ của hào quang công đức vĩ đại!
“Sư phụ… người thực sự quá vĩ đại! Người thà chịu đựng sự hiểu lầm của thế gian, thà đóng vai một lão nông phu đau khớp gối, cũng quyết dùng thân giáo để dẫn dắt chúng con đi đúng con đường đại đạo thuần khiết nhất!”
Tô Thanh Dao vừa tìm đôi tất len cũ trong hòm gỗ vừa khóc nức nở vì cảm động. Nàng tự hứa với lòng mình, đời đời kiếp kiếp sẽ luôn ghi nhớ lời dạy “đau khớp gối” của sư phụ, quyết không bao giờ để danh lợi và công đức làm vẩn đục đạo tâm của mình.
Bên ngoài hiên nhà tranh, Diệp Phi vẫn đang ngồi trên chõng tre, xoa xoa cái đầu gối trái hơi mỏi, bất lực nhìn làn sương mù vàng nhạt ngoài sân, thở dài thườn thượt:
“Haizz… cái thế giới này đúng là kỳ quái từ con người cho đến thời tiết. Người thì chập mạch khóc lóc lảm nhảm, thời tiết thì sương mù ẩm thấp làm đau khớp gối. Thôi, đi ngủ sớm cho lành, ngày mai còn phải dậy sớm vác cuốc ra đồng xới lại ruộng cải ngọt!”
Hắn kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu, hoàn toàn không biết rằng dưới chân núi Tản Viên, long mạch Âu Lạc Thần Châu đang cuồn cuộn dâng trào, bảo hộ cho một vương triều hưng thịnh trường tồn vạn đại dưới bóng mát của vị Tiên Tôn vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8