Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 110: Diệp Phi ngơ ngác

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:46:42 | Lượt xem: 5

Niêu cá bống kho tương bần vừa đặt xuống bàn, khói bếp đã cuộn lên nghi ngút, mang theo mùi thơm nồng đượm của riềng, sả và chút vị ngọt lịm của tương Bần hảo hạng.

Diệp Phi ngồi trên chiếc chõng tre, không chút khách khí cầm đũa gắp một con cá bống kho béo ngậy bỏ vào miệng, ăn kèm với một miếng cơm nếp hạt cau nóng hổi. Vị béo bùi của cá hòa quyện với mùi nếp thơm dẻo tạo nên một cảm giác sảng khoái chạy thẳng từ đầu lưỡi xuống dạ dày. Hắn lim dim mắt hưởng thụ, nhưng khi cúi đầu nhìn xuống chiếc “mâm” đang kê dưới đáy niêu đất, mặt hắn lập tức đen lại như đít nồi.

Đó chính là tấm sắc phong “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” đúc bằng vàng ròng rực rỡ mà Hùng Vương vừa dâng tặng. Lúc này, trên bề mặt chạm khắc hình Chim Lạc tinh xảo đã dính vài vệt mỡ cá loang lổ cùng muội than đen kịt bám từ đáy niêu.

Diệp Phi nhai nhồm nhoàm, vừa ăn vừa lẩm bẩm oán trách:

– Cái lão già Hùng Vương này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Tặng cái tấm sắc phong to đùng bằng đồng mạ vàng này làm cái quái gì không biết? Nặng thì nặng trịch, chữ nghĩa thì rồng bay phượng múa đọc mỏi cả mắt. Còn phong ta làm Hộ Quốc Chí Tôn? Ta chỉ là một nông phu trồng rau cải ngọt, phong cái danh hờ này để bắt ta đi lính, gánh vác việc quốc gia bảo vệ biên cương cho lão chắc? Đúng là một cú lừa! Một cái bẫy thuế đất tinh vi của hoàng gia!

“Bùm!”

Trong đầu Tô Thanh Dao như có một tiếng sét nổ vang. Nàng vừa cung kính xới cơm cho sư phụ, bàn tay ngọc ngà vừa run rẩy kịch liệt. Nước mắt nàng rơm rớm, lòng sùng bái dâng trào đến mức không thể kiềm chế.

*Sư phụ… người đang dùng hành động thực tế để dạy chúng ta thế nào là ‘Pháp Vô Định Pháp’!*

Tô Thanh Dao khóc thầm trong lòng. Tấm sắc phong hoàng kim kia chứa đựng khí vận vạn năm của cả vương triều Âu Lạc, là thứ mà mười vạn tu sĩ ngoài kia thèm khát đến đỏ mắt, thậm chí sẵn sàng diệt môn để tranh đoạt. Vậy mà dưới mắt sư phụ, nó chỉ là một miếng sắt vụn dùng để kê niêu đất cho đỡ cháy bàn gỗ! Đây chính là cảnh giới coi vạn vật như kiến cỏ, đạp đổ vinh hoa phú quý, xem thường nhân quả hồng trần!

Lăng Tiêu đứng bên cạnh, hai tay siết chặt chuôi kiếm phát cỏ dại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn nhìn vệt mỡ cá bống đang chảy tràn trên chữ “Chí Tôn” rực rỡ, cảm giác như kiếm ý trong người mình vừa đột phá thêm một tầng mới.

*Sư phụ đang cảnh tỉnh mình!* Lăng Tiêu trợn mắt, hô hấp dồn dập. *Danh vọng tối cao của thế gian cũng chỉ như vệt mỡ cá bống này, cuối cùng rồi cũng bị khói bếp nhân gian tịnh hóa. Kiếm đạo thuần khiết nhất định phải tránh xa danh lợi! Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!*

Mộc Vân Thư thì lén lút lấy cuốn sách rách ra, tay run bần bật viết vội vài dòng chữ vô hình lên không trung: *”Tiên Tôn dùng khói bếp Thái Sơ để nướng chín nhân quả, lấy mỡ cá bống kho tương để gột rửa bụi trần trên long mạch vương triều…”*

Thẩm Vạn Kim đứng ở góc sân, nhìn tấm sắc phong dính đầy dầu mỡ mà tim gan đau nhói như bị dao cắt. Với đầu óc của thương nhân giàu nhất Tu Chân Giới, hắn lập tức ngửi thấy mùi… cơ hội làm giàu cực đại.

*Trời đất ơi! Tấm sắc phong Chí Tôn dính mỡ cá kho của Tiên Tôn!* Thẩm Vạn Kim nuốt nước bọt ực một cái, mắt sáng lên như hai bóng đèn pha. *Nếu ta mang thứ này đi đấu giá cho đám lão quái vật Độ Kiếp Kỳ ngoài kia, bọn họ chắc chắn sẽ điên cuồng bán sạch tông môn, cầm cố cả linh mạch để tranh cướp một giọt mỡ cá chứa đạo vận Thái Sơ này! Tiên Tôn đúng là bậc thầy kinh doanh vĩ đại, tùy tiện một hành động cũng tạo ra vô thượng chí bảo!*

Ngay cả A Lạc – cựu Hỗn Độn Ma Tử đang quỳ một bên quét dọn xương cá – cũng đột ngột rùng mình. Khi hơi ấm mang theo mùi tương Bần và khí tức hoàng kim từ tấm sắc phong lan tỏa ra, luồng ma niệm tàn dư ẩn giấu sâu trong linh hồn hắn bỗng chốc bị tịnh hóa sạch sẽ, biến thành những luồng linh lực thanh khiết chạy dọc kinh mạch.

A Lạc trợn tròn mắt, dập đầu lia lịa xuống đất nện:

– Cảm ơn ông chủ ban ơn! Vãn bối đã hoàn toàn thoát khỏi ma đạo!

Diệp Phi đang ăn dở thì suýt nghẹn, trừng mắt nhìn A Lạc:

– Thằng nhóc này lại lên cơn chập mạch rồi hả? Ăn cơm thì lo ăn đi, dập đầu cái gì? Muốn xin thêm cá kho thì cứ nói một tiếng, làm màu làm mè phát mệt!

A Lạc nghe vậy thì cảm động phát khóc, vội vàng rụt cổ lại, không dám ho he nửa lời.

***

Cùng lúc đó, tại sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn.

Bóng hoàng hôn đã tắt hẳn, sương mù dày đặc tràn xuống như một tấm lụa xám bao phủ khắp các lối mòn. Gió bấc thổi qua các khe đá phát ra những tiếng rít u u lạnh lẽo.

Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang dẫn đầu một phái đoàn hoàng gia hùng hậu tiến lên núi. Phía sau ông là hàng trăm binh sĩ Chúc Đồng Cảnh lực lưỡng, mình trần đóng khố, cơ bắp cuồn cuộn như đồng đúc, cùng các Lạc Tướng mang giáp trụ nặng nề. Họ khom lưng gánh theo hàng chục chiếc rương gỗ lim xích sắt, bên trong chứa đầy linh thạch thượng phẩm tỏa ra ánh sáng rực rỡ và những cây linh thảo ngàn năm bốc mùi thơm ngào ngạt.

Đây là lễ vật của Hùng Vương và Vũ Ninh bộ tộc mang đến để bái tạ vị “Hộ Quốc Chí Tôn” vĩ đại.

– Lạc Hầu, sắp đến nông trang của Tiên Tôn chưa? – Một vị Lạc Tướng trẻ tuổi run rẩy hỏi, mồ hôi hột tuôn ra như tắm dù thời tiết đang rất lạnh.

Bùi Hùng vuốt chòm râu quai nón cương nghị, sắc mặt vô cùng trang nghiêm:

– Sắp rồi. Đi qua ruộng cải ngọt phía trước là đến. Nhớ kỹ lời ta dặn, đến nơi phải đi nhẹ nói khẽ, không được phép vận hành bất kỳ luồng linh lực nào, tránh làm phiền đến sự thanh tịnh của Tiên Tôn!

Nhưng khi bước chân của quân tiên phong vừa chạm vào ranh giới ruộng cải ngọt, một biến cố khủng khiếp đột ngột xảy ra.

“UỲNH!”

Không gian xung quanh bỗng nhiên đông cứng lại. Một áp lực vô hình, nặng nề và vĩ đại như thể cả dãy núi Tản Viên sụp đổ xuống, đột ngột đè chặt lên vai toàn bộ phái đoàn.

– Ét ô ét! – Một vị Lạc Tướng hét lên một tiếng thất thanh rồi “bộp” một cái, cả người dẹp lép, mặt úp thẳng xuống vũng bùn lầy lội.

– Trọng lực… trọng lực vạn cổ! – Các binh sĩ Chúc Đồng Cảnh dù xương cốt cứng như đồng đúc cũng không chịu nổi áp lực này. Đầu gối họ phát ra những tiếng “rắc rắc” ghê người, rồi đồng loạt quỳ sụp xuống đất, các hòm bảo vật rơi loảng xoảng, linh thạch văng tung tóe ra bùn đất.

Bùi Hùng cũng không ngoại lệ. Ông gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ yêu lực hoàng kim vừa được tịnh hóa để chống đỡ, nhưng chỉ trong một tích tắc, hộ thể linh lực của ông vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Ông “bịch” một cái quỳ rạp xuống, hai tay cắm chặt xuống đất bùn để giữ cho cơ thể không bị ép phẳng.

– Cái… cái gì thế này? – Bùi Hùng kinh hoàng ngước đầu nhìn lên.

Ngay tại rìa ruộng cải ngọt xanh mướt, dưới ánh trăng mờ ảo, một con bù nhìn rơm mặc chiếc áo vải thô rách rưới, đội nón lá rách đang đứng sừng sững canh giữ.

Dưới nhãn quang tu sĩ của Bùi Hùng và các Lạc Tướng, con bù nhìn rơm tầm thường ấy lúc này đã biến đổi hoàn toàn. Đó không phải là một đống cỏ khô, mà là một **Thái Sơ Thần Tướng** cao vạn trượng, toàn thân được dệt từ những sợi xích quy luật hoàng kim của Đa Nguyên Vũ Trụ!

Xung quanh con bù nhìn, thiên địa quy luật bị vặn vẹo đến mức điên cuồng. Mỗi một cọng rơm khô khẽ đung đưa trong gió bấc đều chém ra một đường kiếm ý tối cổ, trực tiếp xé rách hư không, phong tỏa hoàn toàn mọi thiên cơ của ngọn núi!

– Lạc Hầu… đó… đó là cái gì? – Một vị Lạc Tướng run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu, răng đánh vào nhau lập cập.

Bùi Hùng nuốt nước bọt cái ực, trán bết đầy mồ hôi lạnh, giọng nói run bắn lên vì sợ hãi:

– Đừng… đừng nhìn thẳng vào nó! Đó là Thần canh cổng do Tiên Tôn đích thân bố trí! Trời đất ơi, chỉ một sợi rơm của người cũng đủ chém bay mười vạn đại quân Thiên Ma phương Bắc rồi! Chúng ta mang theo đầy ma khí và tạp chất trần tục, đã mạo phạm đến thần uy của Thần Tướng! Mau dập đầu! Dập đầu tạ tội nhanh lên!

“Bộp! Bộp! Bộp!”

Thế là, dưới ánh trăng rằm, một cảnh tượng cực kỳ ảo ma Canada diễn ra: Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng hàng trăm dũng sĩ, tướng lĩnh mạnh mẽ nhất của vương triều Âu Lạc đang quỳ rạp dưới đất bùn, điên cuồng dập đầu lia lịa trước một con bù nhìn rơm đuổi chim sẻ.

– Tiên Tôn bớt giận! Thần Tướng bớt giận! Vãn bối không cố ý mạo phạm! – Bùi Hùng khóc thét lên, dập đầu mạnh đến mức bùn đất bắn tung tóe lên mặt mũi.

***

Trong khi đó, ở nhà tranh, Diệp Phi vừa ăn xong niêu cá bống kho tương bần thì cảm thấy bụng hơi ấm ách. Hắn đứng dậy, vác chiếc cuốc rỉ sét ra vườn để đi dạo tiêu thực, tiện thể kiểm tra xem con bù nhìn rơm mình mới cắm chiều nay có bị gió bấc thổi đổ hay không.

Hắn vừa bước ra khỏi hàng rào tre, nhìn về phía ruộng cải ngọt thì lập tức đứng chết trân tại chỗ.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, một đám người mặc giáp trụ sáng loáng, cơ bắp cuồn cuộn đang quỳ rạp dưới đất bùn lầy lội, hướng về phía con bù nhìn rơm của hắn mà dập đầu bái lạy như tế sao. Tiếng dập đầu “bộp bộp” vang lên đều đặn hòa cùng tiếng khóc lóc thảm thiết.

Diệp Phi gãi gãi đầu, cơ mặt giật giật liên tục. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi hoang mang và bất lực tột độ.

*Cái quái gì thế này? Mấy người này bị chập mạch tập thể rồi sao? Đi lạy một đống rơm khô mặc áo rách? Hay là phong thủy ngọn núi Tản Viên này thực sự có vấn đề, khiến cho ai lên đây đầu óc cũng bị úng nước hết cả rồi?*

Hắn hắng giọng một tiếng, vác cuốc bước tới gần, lớn tiếng gọi:

– Này! Bùi tướng quân! Các ngươi đang làm cái trò mèo gì thế hả? Đêm hôm không lo về nhà ngủ với vợ con, kéo nhau ra đây lạy đống rơm của ta làm cái gì? Mau đứng lên đi, đất cát lầy lội bẩn hết cả quần áo đẹp rồi kìa!

Tiếng gọi của Diệp Phi vang lên bình dị, nhưng lọt vào tai Bùi Hùng thì lại như một đạo thần dụ tối cao xua tan mọi áp lực trọng lực. Áp lực vạn cổ từ con bù nhìn rơm lập tức biến mất không tăm tích.

Bùi Hùng run rẩy ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng, Tiên Tôn Diệp Phi đang vác chiếc cuốc rỉ sét, xắn quần ống cao ống thấp bám đầy bùn đất, phong thái bình dị đến mức cực điểm nhưng lại tỏa ra một loại khí chất phản phác quy chân, hòa làm một với trời đất.

Bùi Hùng vội vàng bò lết tới trước chân Diệp Phi, dập đầu lia lịa:

– Tiên Tôn! Vãn bối phụng mệnh Đại vương, mang theo lễ vật và vạn vạn linh thạch đến để chúc mừng ngài được sắc phong làm “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn”! Ngài đã có công cứu vớt long mạch, tiêu diệt ma đầu, công đức của ngài cao hơn trời, sâu hơn bể!

Diệp Phi nghe xong thì trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Hắn ngơ ngác hỏi:

– Cái gì? Hộ Quốc Chí Tôn cái gì? Ta làm cái gì đâu mà phong ta? Ta chỉ là một lão nông dân nghèo kiết xác, ngày ngày lo trồng rau cải ngọt kiếm miếng ăn qua ngày! Lão Hùng Vương kia chắc chắn là nhận nhầm người rồi!

Hắn thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy ngán ngẩm vẫy vẫy tay:

– Các ngươi mau mang cái tấm sắc phong bằng đồng mạ vàng kia về đi! Nó nặng bỏ xừ, ta cầm mỏi cả tay. Đã thế Thanh Dao vừa mới dùng nó để kê niêu đất kho cá bống, giờ dính đầy dầu mỡ bốc mùi tương bần, ta lười rửa lắm! Mang về trả cho lão Hùng Vương đi!

“OÀNG!”

Một tiếng nổ lớn như nổ tung ngay trong thức hải của Bùi Hùng và các Lạc Tướng.

*Dính đầy dầu mỡ… lười rửa… mang về đi…*

Bùi Hùng đứng hình mất năm giây, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Đầu óc ông bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng, điên cuồng “não bổ” ý nghĩa sâu xa trong từng câu chữ của Tiên Tôn.

*Trời đất ơi! Tấm sắc phong Chí Tôn tối cao của cả vương triều Âu Lạc, đại biểu cho quyền lực và vinh hoa tột đỉnh của thế gian, vậy mà dưới mắt Tiên Tôn chỉ là một thứ ‘nặng nề’, ‘dính đầy dầu mỡ dơ bẩn’ và ‘lười rửa’!*

*Người đang dùng hình ảnh ẩn dụ! Người đang răn dạy chúng ta rằng: Danh lợi, quyền lực và dục vọng của thế gian này thực chất cũng dơ bẩn, hôi hám như vệt mỡ cá bống kho tương kia vậy! Càng cố bám lấy nó thì tâm cảnh càng bị vẩn đục, kinh mạch càng bị tắc nghẽn! Chỉ có vứt bỏ mọi danh lợi hồng trần, quay về với sự giản dị, mộc mạc nhất thì mới có thể ngộ ra kiếm tâm thuần khiết, đạt đến cảnh giới đại đạo vĩnh hằng!*

*Triết lý ‘Cá bống kho tương’! Đây chính là một môn tối thượng tâm pháp vượt qua cả thiên đạo!*

Nghĩ đến đây, Bùi Hùng xúc động đến mức nước mắt trào ra như mưa lũ. Ông dập đầu mạnh xuống đất bùn đến mức trán đỏ ửng, giọng nói nghẹn ngào, khóc lóc thảm thiết:

– Tiên Tôn đại từ đại bi! Lời răn dạy của ngài như sấm truyền bên tai, đánh thẳng vào linh hồn u tối của vãn bối! Vãn bối ngu muội, suýt chút nữa đã bị danh lợi che mờ mắt, bị dục vọng hồng trần làm vẩn đục đạo tâm!

Ông vừa khóc vừa đấm ngực thụp thụp:

– Vãn bối xin thề! Từ ngày hôm nay, vãn bối sẽ mang triết lý ‘Cá bống kho tương’ vĩ đại của Tiên Tôn về truyền thụ cho toàn bộ binh sĩ Vũ Ninh bộ tộc! Chúng vãn bối sẽ học cách vứt bỏ danh lợi dơ bẩn, chuyên tâm tu luyện đạo lý Phản Phác Quy Chân của ngài! Tiên Tôn vĩ đại vô song!

Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, chiếc cuốc rỉ sét trên tay suýt chút nữa thì rơi thẳng xuống chân.

Hắn nhìn Bùi Hùng đang khóc lóc thảm thiết như nhà có tang dưới đất lầy, rồi nhìn con bù nhìn rơm vô tội đang đứng hóng gió dưới ruộng cải, trong đầu chỉ có một câu hỏi duy nhất chạy qua chạy lại với tốc độ chóng mặt:

*Ta chỉ bảo cái tấm sắc phong dính mỡ cá khó rửa nên lười dọn, sao cái lão tướng quân này lại lôi cả ‘Cá bống kho tương’ vào làm triết lý tu luyện tâm pháp vậy? Thế giới này… rốt cuộc là điên thật rồi, hay là mình chưa tỉnh ngủ đây?!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8