Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 111: Đồ đệ cười trừ

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:49:33 | Lượt xem: 9

– Sư phụ, người thực sự không muốn nhận tấm sắc phong hoàng kim này sao? Đây là đại biểu cho khí vận vạn năm của cả vương triều Âu Lạc Thần Châu, là vinh quang tột đỉnh mà vạn giới tu sĩ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới đấy!

– Nhận cái đầu ngươi ấy! Ta đã bảo cái tấm sắc phong bằng đồng mạ vàng kia vừa nặng vừa dính đầy mỡ tương bần hôi rình, ta lười rửa nên mới bảo mang trả lại, các ngươi có điếc không?

Gió bấc phương Bắc đột ngột rít lên từng hồi liên tiếp, cuốn theo những đám mây đen kịt, nặng trĩu sương muối từ phía biên cảnh tràn về, che khuất hoàn toàn ánh trăng thanh lãnh trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Bầu trời tối sầm lại, sấm chớp thỉnh thoảng lại vạch ra những vệt sáng xanh lét xé rách màn đêm, phản chiếu một cách hoàn hảo tâm trạng rối bời, nghẹn ứ và đầy bất lực của Diệp Phi lúc này.

Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét, ống quần xắn cao bên lở bên bồi bám đầy bùn đất lầy lội, mặt mũi méo xệch đi từ phía ruộng cải ngọt trở về. Hắn vừa đi vừa càu nhàu, hàm răng nghiến chặt đến mức suýt thì cắn phải lưỡi. Cái lão tướng quân Bùi Hùng kia đúng là bị phong thủy núi Tản Viên làm cho chập mạch đầu óc rồi! Người ta chỉ bảo lười rửa cái niêu đất dính mỡ cá bống kho tương, thế quái nào lão lại tự suy diễn ra một bộ “tâm pháp tu luyện” rớt cả nước mắt như thế? Lại còn đòi mang về truyền thụ cho toàn bộ binh sĩ Vũ Ninh bộ tộc?

Thế giới này điên thật rồi! Điên không còn một lối thoát!

Khi Diệp Phi bước vào sân đất nện trước nhà tranh, hắn lập tức khựng lại.

Dưới ánh trăng mờ ảo bị mây đen che khuất, một hàng người đang đứng xếp hàng ngay ngắn, nghiêm chỉnh đến mức như thể đang chuẩn bị duyệt binh. Lăng Tiêu vác Thiết Mã Thần Kiếm đã tự phong ấn hào quang rỉ sét gác bên hông; Tô Thanh Dao hai tay đan vào nhau trước bụng, tà áo vải thô khẽ bay trong gió lạnh; Mộc Vân Thư tay cầm cuốn sách rách nát; phía sau là Càn Khôn Tử cầm chổi tre, Hắc Bạo khom lưng rụt cổ, Thẩm Vạn Kim mập mạp đang xoa xoa đôi bàn tay múp míp, và cả thằng nhóc mới gia nhập A Lạc cũng đang đứng khép nép ở góc sân.

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Phi tức khí dâng trào. Hắn ném mạnh chiếc cuốc rỉ sét xuống góc tường, phát ra tiếng “cạch” khô khốc, rồi chống hai tay vào hông, lớn tiếng giải thích với vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn:

– Ta nói cho các ngươi nghe! Hôm nay ta phải làm sáng tỏ một chuyện! Ta, Diệp Phi, thực sự chỉ là một phàm nhân bình thường! Không có ý cảnh cao siêu, không có đại đạo chí lý, càng không có cái gọi là thần thông nghịch thiên gì ở đây hết! Cái tấm sắc phong hoàng kim của lão già Hùng Vương kia nặng bỏ xừ, lại còn dính đầy dầu mỡ cá bống kho tương bần khó rửa nên ta mới bảo Bùi Hùng mang trả lại! Các ngươi đừng có mà học theo lão già Bùi Hùng kia rồi điên điên khùng khùng, suốt ngày lôi “Cá bống kho tương” ra để làm triết lý tu luyện! Nghe có ngửi nổi không hả?

Diệp Phi nói xong, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ quét qua một lượt, chờ đợi sự tỉnh ngộ của đám đồ đệ.

Thế nhưng, đáp lại lời giải thích tâm huyết của hắn, cả sân đất nện rơi vào một sự im lặng tịch mịch.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư không hề có vẻ gì là ngạc nhiên hay giác ngộ. Họ đồng loạt quay sang nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn Diệp Phi. Trên khóe môi của ba vị đại đồ đệ đồng thời nở ra một nụ cười nhẹ nhàng, nhàn nhạt, đầy vẻ dung túng và thấu hiểu sâu sắc.

Đó là một nụ cười trừ kinh điển.

Nụ cười trừ của những kẻ đã nhìn thấu hồng trần, thấu hiểu chân lý vĩ đại nhưng quyết định không bóc trần sự “diễn sâu” của sư phụ. Ánh mắt của họ lấp lánh dưới bóng tối, hệt như đang nói: *”Sư phụ à, người lại bắt đầu rồi. Người lại dùng cái chiêu bài phàm nhân này để thử thách lòng thành của bọn con đúng không? Bọn con hiểu mà, người cứ tự nhiên diễn tiếp đi, bọn con phối hợp cười trừ là được chứ gì.”*

Mộc Vân Thư khẽ vuốt ve cuốn sách rách trên tay, nụ cười trừ trên môi hắn mang theo một sự sùng bái tột độ. Hắn thầm nghĩ: *”Thầy quả nhiên là Thái Sơ Chi Chủ, ngự trị trên đỉnh cao của vạn đạo. Người rõ ràng đã dùng một nhát cuốc vá lại long mạch, đổ nước rửa chân tiêu diệt Thủy Tổ Thiên Ma, vậy mà lúc này lại gắt gao khẳng định mình chỉ là phàm nhân. Đây chính là ‘Thân Giáo’! Người muốn dùng chính hành động của mình để răn dạy chúng ta đạo lý ‘Phản Phác Quy Chân’. Dù tu vi có thông thiên triệt địa, trấn áp vạn giới, thì khi trở về nông trang vẫn phải giữ vững tâm cảnh của một lão nông chân lấm tay bùn. Nụ cười trừ của ta chính là lời khẳng định với thầy: Đệ tử đã thấu hiểu tâm ý của thầy, tuyệt đối không bị danh lợi hồng trần làm lung lay đạo tâm!”*

Tiếp theo là Lăng Tiêu. Kiếm nô dưới chân Tiên Tôn khẽ siết chặt chuôi kiếm rỉ sét, ánh mắt hắn nhìn vệt mỡ cá bống tưởng tượng trên tấm sắc phong đã khuất mà dâng trào kiếm ý. Hắn thầm nghĩ: *”Sư phụ chê tấm sắc phong hoàng kim dính mỡ cá bống khó rửa, thực chất là đang dùng hình ảnh ẩn dụ để cảnh tỉnh ta. Danh hiệu ‘Hộ Quốc Chí Tôn’ hay quyền lực tối cao của Âu Lạc Thần Châu vĩ đại thật đấy, nhưng dưới mắt người, nó cũng chỉ dơ bẩn và tầm thường như vệt mỡ tương bần kia mà thôi. Một khi kiếm giả bị danh lợi trói buộc, kiếm ý sẽ không còn thuần khiết. Kiếm đạo của ta so với sự khoáng đạt, coi vạn cổ sắc phong như rác rưởi của sư phụ quả thực vẫn còn quá nhỏ bé. Sư phụ bảo ta đừng điên khùng, thực ra là đang gõ đầu cảnh cáo ta không được kiêu ngạo sau khi đột phá Kiếm Tâm Thuần Khiết. Ta hiểu rồi, ta sẽ cười trừ để sư phụ biết ta không hề kiêu ngạo!”*

Tô Thanh Dao thì rơm rớm nước mắt, nụ cười trừ của nàng ngập tràn sự cảm động: *”Sư phụ thật là từ bi vô lượng. Người sợ bọn con biết người là Hộ Quốc Chí Tôn vĩ đại thì sẽ nảy sinh khoảng cách, không dám tự nhiên ăn cơm kho quẹt cùng người nữa. Thế nên người mới cố tình tự bôi nhọ mình, bảo mình lười rửa niêu đất để kéo gần khoảng cách sư đồ. Sư phụ vĩ đại như vậy, bảo vệ bọn con âm thầm như vậy, bọn con làm sao có thể phụ lòng người được đây? Cứ cười trừ hùa theo người là cách tốt nhất để người vui lòng!”*

Còn A Lạc – gã lính mới tò mò nhìn các đàn anh đàn chị. Cậu nhóc vừa mới bị tịnh hóa ma tính, thần mạch hoàn mỹ vẫn đang vận chuyển linh lực thanh khiết cuồn cuộn trong cơ thể. Nhìn thấy ba vị sư huynh sư tỷ cười trừ, lại nhìn thấy Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng đang nặn ra nụ cười méo mó đầy vẻ “chúng tôi hiểu mà”, A Lạc tuy chưa hoàn toàn hiểu hết nhưng cũng vội vàng nặn ra một nụ cười trừ vô cùng gượng gạo. Cậu nhóc thầm nghĩ trong lòng: *”Mẹ ơi, nông trang này đáng sợ quá! Ông chủ rõ ràng vừa mới dùng nước rửa chân dập tắt sát niệm diệt thế của Thủy Tổ Thiên Ma, vậy mà bây giờ lại đứng đây thề thốt mình là phàm nhân. Các sư huynh sư tỷ thì cười trừ như thể đây là chuyện thường ngày ở huyện. Mình là lính mới, tốt nhất là cứ cười trừ theo phong trào để không bị đuổi ra chuồng gà ngủ với Đại Hắc tiền bối!”*

Diệp Phi đứng giữa sân, nhìn một vòng từ trái qua phải, thấy ai nấy đều trưng ra cái bản mặt cười trừ đầy ẩn ý, khóe môi giật giật, ánh mắt lấp lánh như đang xem một diễn viên hài biểu diễn kịch độc thoại.

Hắn cảm thấy như mình vừa tung một cú đấm toàn lực vào một đống bông gòn mềm xèo, tức đến mức nghẹn họng, lồng ngực muốn nổ tung. Hắn chỉ tay vào mặt Mộc Vân Thư, gào lên:

– Thằng ấm đầu Vân Thư! Ngươi cười cái gì? Ta nói thật! Ta không có giấu nghề! Ta thực sự chỉ biết trồng rau cải ngọt và kho cá bống thôi!

Mộc Vân Thư vẫn giữ nguyên nụ cười trừ đầy dung túng, cung kính khom lưng:

– Dạ, đệ tử hiểu mà. Sư phụ thực sự chỉ là một phàm nhân, chỉ biết trồng rau kho cá. Chúng con hoàn toàn tin tưởng lời người nói ạ.

Nói xong, hắn còn không quên liếc mắt ra hiệu cho Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao gật đầu phụ họa.

Diệp Phi: “…”

*Tin cái đầu ngươi ấy! Cái bản mặt cười trừ của ngươi rõ ràng là đang viết bốn chữ “Ta tin mới lạ” lên trán kìa!*

Để chứng minh mình thực sự chỉ là một người phàm làm việc chân tay, không có bất kỳ thần thông biến hóa nào, Diệp Phi bực bội quay người vớ lấy chiếc chổi tre rách ở góc sân. Hắn quyết định dọn dẹp đống rác thải sinh hoạt để xua tan bầu không khí ngột ngạt và chứng minh mình không rảnh rỗi đi làm “Chí Tôn”.

Hắn lầm bầm quét sân rào rào, bụi đất bay mù mịt. Khi quét đến góc chuồng gà của Tiểu Hồng, hắn phát hiện con bù nhìn rơm rách nát mà hắn cắm ngoài ruộng cải hôm trước bị gió bấc thổi bay mất một vài cọng rơm khô, rơi vãi lếch thếch trên sân đất nện.

Diệp Phi cúi người, nhặt một cọng rơm khô héo, xám xịt và có chút mục nát lên. Hắn nhìn đám đồ đệ vẫn đang đứng trân trối nhìn mình với ánh mắt sùng bái, liền hừ lạnh một tiếng, lấy hết sức bình sinh của một nông phu trung niên, ném mạnh cọng rơm khô ra ngoài hàng rào tre phía Tây Nam.

Hắn vừa ném vừa mắng mỏ để xả giận:

– Nhìn cái gì mà nhìn? Nông trang này rác rưởi nhiều quá, dọn mãi không hết! Biến đi cho khuất mắt ta!

“VÚT!”

Cọng rơm khô héo rời khỏi đầu ngón tay thô ráp của Diệp Phi, bay vút qua hàng rào tre bảo vệ nông trang.

Tuy nhiên, dưới góc nhìn của đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng trong sân, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi thành một thần tích kinh thiên động địa, ảo ma đến mức không thể tin nổi!

Ngay khi cọng rơm khô héo kia vừa vượt qua ranh giới hàng rào tre, nó đột ngột hấp thụ toàn bộ linh khí hoàng kim đang cuồn cuộn phun trào từ long mạch núi Tản Viên. Cọng rơm xám xịt bỗng chốc hóa thành một vệt sáng vàng rực rỡ, kéo dài vạn trượng, xé toạc màn đêm tăm tối!

“OÀNG!”

Vệt sáng hoàng kim ấy lao đi với tốc độ vượt qua cả thời gian và không gian, phóng thẳng về phía biên cảnh phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu. Khi chạm đất, nó tương tác trực tiếp với linh mạch vừa được vá lại của quốc gia, tạo ra một tiếng nổ trầm hùng sâu trong lòng đất.

Từ mặt đất biên thùy, một bức tường ánh sáng vô hình, vững chãi như bàn thạch đột ngột dựng đứng lên, đâm thẳng vào mây xanh. Đó chính là Thái Sơ Thần Lũy! Bức tường ánh sáng này liên kết trực tiếp với Loa Thành Trận Địa ở phía xa, tạo thành một vòng phòng ngự tuyệt đối, phong tỏa hoàn toàn thiên cơ và bảo hộ khí vận của Âu Lạc Thần Châu khỏi mọi sự dòm ngó của thế lực ngoại giới.

Cùng lúc đó, ở ranh giới biên cảnh phía Bắc, một luồng ma khí âm u, tím đen như mực đang lén lút rình mò, tìm cách vượt qua biên giới để xâm nhập vào nội địa. Luồng ma khí này chính là tàn dư oán niệm cực kỳ hung tàn từ Đa Nguyên Vũ Trụ đang muốn nhân cơ hội long mạch bạo động để trục lợi.

Thế nhưng, luồng ma khí ấy còn chưa kịp chạm vào một ngọn cỏ của Âu Lạc Thần Châu, thì bức tường ánh sáng hoàng kim từ cọng rơm của Diệp Phi đã quét qua.

“XÈO XÈO!”

Không có một tiếng nổ hoành tráng, không có một trận chiến ác liệt nào diễn ra. Luồng ma khí tà ác từ Đa Nguyên Vũ Trụ vừa chạm vào vệt sáng hoàng kim liền lập tức bị tịnh hóa triệt để, biến thành những làn khói trắng vô hại rồi tan biến vào gió bấc phương Bắc, không để lại bất kỳ một dấu vết nào.

Chứng kiến cảnh tượng cọng rơm khô tùy tay ném đi của Diệp Phi hóa thành thần lũy vạn dặm trấn áp biên cương, tịnh hóa ma đạo trong tích tắc, các đồ đệ và tạp dịch trong sân một lần nữa… nhìn nhau cười trừ.

Nụ cười trừ lần này của họ càng thêm sâu sắc, càng thêm bất lực trước sự “khiêm tốn đến mức biến thái” của sư phụ.

Càn Khôn Tử khẽ nuốt nước bọt, râu tóc bạc phơ run rẩy. Lão lén lút vận hành truyền âm phù, gửi tin nhắn cho Thẩm Vạn Kim đang đứng bên cạnh:

– Lão Thẩm… ngươi thấy chưa? Tiên Tôn vừa mới gắt gao khẳng định mình chỉ là phàm nhân, không biết thần thông pháp thuật gì. Ngay giây sau, ngài ấy liền tùy tay nhặt một cọng rơm khô ném đi, phong tỏa cả thiên địa phương Bắc, tịnh hóa tàn dư ma đạo từ Đa Nguyên Vũ Trụ… Ngài ấy… thực sự là quá khiêm tốn rồi!

Thẩm Vạn Kim gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, mồ hôi hột rịn ra ướt đẫm cả vạt áo tơ lụa nạm ngọc:

– Đúng vậy! Tiên Tôn vĩ đại như thế, nhưng ngài lại thích đóng vai một người phàm lười biếng, lo chuyện củi gạo dầu muối. Chúng ta là thuộc hạ, tuyệt đối không được bóc trần trò chơi hồng trần của ngài! Ngài bảo ngài là phàm nhân, thì chúng ta cứ cười trừ phụ họa là được! Cười trừ là an toàn nhất, kẻo ngài nổi giận lại dùng nước rửa chân tịnh hóa luôn cả chúng ta thì khốn!

Hắc Bạo đứng bên cạnh cũng truyền âm chen vào, giọng run bần bật:

– Đúng thế, đúng thế! Ta vừa thấy cọng rơm kia hóa thành Thái Sơ Thần Lũy, yêu lực Giao Long của ta suýt chút nữa thì quỳ lạy tại chỗ. Ông chủ diễn xuất quả thực đạt giải vạn cổ rồi, chúng ta cứ cười trừ thôi!

Diệp Phi hoàn toàn không biết gì về bức tường ánh sáng vạn trượng hay luồng ma khí bị tịnh hóa ngoài biên cảnh (bởi vì thiên đạo tự động che mắt người phàm, khiến hắn chỉ nhìn thấy cọng rơm bay vèo một cái rồi rơi vào đống bóng tối ngoài rào).

Hắn quay đầu lại, hy vọng cái hành động dọn rác tầm thường vừa rồi sẽ khiến đám đồ đệ nhận ra hắn thực sự chỉ là một lão nông bình thường.

Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là một hàng người đang trưng ra những nụ cười trừ sâu sắc hơn cả lúc nãy. Ánh mắt của Lăng Tiêu đầy vẻ kính ngưỡng cuồng nhiệt; Tô Thanh Dao thì mắt lấp lánh như sao sa; Mộc Vân Thư thì gật gù đắc ý như thể vừa ngộ ra chân lý tối cao của vũ trụ; ngay cả thằng nhóc lính mới A Lạc cũng đang nỗ lực cười trừ đến mức cơ mặt co giật méo mó.

Diệp Phi cảm thấy da đầu mình tê dại, một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đến đỉnh đầu.

Hắn bất lực thở dài một tiếng thật dài, vác chiếc chổi tre rách đi về phía nhà tranh, bước đi loạng choạng như người mất hồn. Hắn đóng sầm cửa gỗ lại, cài then chặt chẽ, rồi gào lên từ bên trong:

– Mệt mỏi quá! Ta đi ngủ đây! Ngày mai các ngươi tự đi mà cuốc đất trồng rau cải ngọt! Đứa nào lười biếng ta phạt nhịn cơm nghe chưa!

Cánh cửa gỗ khép chặt, dập tắt ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu bên trong nhà tranh. Đỉnh Tản Viên Thần Sơn trở lại với vẻ yên bình, thanh tịnh dưới ánh trăng mờ ảo.

Ngoài sân, đám đồ đệ và tạp dịch vẫn đứng im lìm dưới gió lạnh. Họ nhìn cánh cửa đóng kín, rồi lại nhìn ra hướng biên cảnh phương Bắc nơi bức tường ánh sáng hoàng kim đang âm thầm bảo hộ cả vương triều Âu Lạc.

Lăng Tiêu khẽ cười trừ một tiếng, lẩm bẩm:

– Sư phụ… người thực sự quá khiêm tốn rồi. Nhưng bọn con… mãi mãi sùng bái người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8