Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 109: Âu Lạc Thần Châu ca ngợi

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:43:13 | Lượt xem: 7

Trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, mây mù vốn quanh năm xám xịt nay bỗng chốc bị gột rửa sạch sẽ bởi một luồng khí thế không thể diễn tả bằng lời. Điện thờ Kính Thiên – trung tâm quyền lực và tín ngưỡng tối cao của Phong Châu Thần Đô – lúc này đang đắm chìm trong một đại dương ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Từ sâu trong lòng đất thiêng, vạn cổ long mạch của Âu Lạc Thần Châu sau mười vạn năm rạn nứt, khô cằn vì chiến tranh và ma độc, nay bỗng nhiên cuộn trào mạnh mẽ như một con cự long vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành những cơn mưa phùn màu vàng nhạt, khẽ khàng rơi xuống đất đai, khiến cho những gốc đại thụ khô héo ngàn năm trên sườn núi đâm chồi nảy lộc chỉ trong một nhịp thở. Trăm hoa đua nở, hương thơm thanh nhã lan tỏa khắp vạn dặm, xua tan đi chút chướng khí cuối cùng còn sót lại từ cuộc viễn chinh của Thiên Ma phương Bắc.

Hùng Vương ngự trên tế đàn đồng thau, mái tóc đen dài bay múa trong gió lộng, toàn thân được bao phủ bởi một tầng Nhân Hoàng khí dày đặc đến mức gần như hóa thành thực thể. Đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí rộng hàng ngàn trượng sau lưng ông khẽ vỗ, tạo ra những gợn sóng không gian vàng óng. Ông có thể cảm nhận rõ ràng đan điền của mình đang mở rộng ra vô hạn, huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong tim đập liên hồi, đẩy tu vi của ông vượt qua ranh giới của Bá Vương Cảnh, vững vàng bước vào Nửa bước Hùng Đế Cảnh.

Thế nhưng, biểu cảm trên gương mặt của vị Vạn Cổ Nhân Đế này lại không có lấy một nét vui mừng của kẻ vừa đột phá. Ngược lại, đôi lông mày rậm của ông đang nhíu chặt, ánh mắt nhìn về phía dãy núi Tản Viên Thần Sơn xa xăm đầy phức tạp.

Trong lòng vị hoàng đế này đang diễn ra một trận chiến tâm lý vô cùng khốc liệt. Ông là chủ nhân của Âu Lạc, là người gánh vác vận mệnh của ức vạn sinh linh, từ trước đến nay luôn phải duy trì sự đa nghi và kiêu hãnh của một bậc đế vương. Ngàn năm qua, các đại năng tu tiên hay các tông môn lánh đời dù mạnh đến đâu cũng phải kiêng dè Nhân Hoàng khí của hoàng tộc Phong Châu. Thế nhưng, sự xuất hiện của vị Tiên Tôn trên đỉnh Tản Viên đã hoàn toàn đập tan mọi quy luật, mọi sự tự phụ mà ông hằng gìn giữ.

Chỉ bằng một hòn đá xám xịt bám đầy rêu mốc và phân gà khô – thứ mà Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng vừa mang về từ chỗ vị Tiên Tôn kia – khi ném vào tâm trận của tế đàn Nghĩa Lĩnh, nó đã dễ dàng hấp thu và điều hòa toàn bộ luồng linh khí bạo động đang chực chờ nổ tung Phong Châu. Hòn đá tầm thường ấy giống như một cái nút thắt vạn năng, nhẹ nhàng vá lại long mạch rạn nứt mười vạn năm của cả một đại lục mà không tốn một chút sức lực nào.

Sức mạnh này đã vượt qua nhận thức của ông. Nó không còn là tu vi bình thường nữa, mà là ý chí của Thiên Đạo, là trật tự sơ khai của vũ trụ.

“Đại vương! Long mạch đã hoàn toàn ổn định! Khí vận của vương triều ta đang tăng tiến với tốc độ chưa từng có!”

Tiếng hét kích động của Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đã cắt đứt dòng suy nghĩ trầm mặc của Hùng Vương. Bùi Hùng vội vã chạy vào điện thờ Kính Thiên, bộ hộ giáp bằng đồng cổ trên người vẫn còn bám đầy bụi đất, nhưng gương mặt chữ điền cương nghị của hắn lúc này lại đỏ bừng vì phấn khích. Hắn quỳ sụp xuống dập đầu:

“Thần vừa nhận được tin từ biên cảnh phía Bắc! Mười vạn ma binh tinh nhuệ cùng các Ma tướng của Thần Vô Cực đã hoàn toàn bị xóa sổ bởi một đạo Thái Sơ Thiên Lôi hoàng kim phát ra từ hướng Tản Viên Thần Sơn! Biên cương đã hoàn toàn thái bình! Tất cả… tất cả đều nhờ vào uy năng của Tiên Tôn Diệp Phi!”

“Bộp!”

Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu đứng hai bên điện thờ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tiếng giáp trụ va chạm vào nhau loảng xoảng vang dội. Họ cắm chặt những cây trường mâu xuống đất nện, đồng thanh hô vang, giọng nói run rẩy vì sùng bái tột độ:

“Tiên Tôn vĩ đại! Âu Lạc Thần Châu vạn cổ trường tồn!”

Hùng Vương đứng bật dậy khỏi ngai vàng, nhìn trăm vị tướng lĩnh dưới quyền – những kẻ vốn kiêu ngạo, đao thương bất nhập, nay lại quỳ lạy một người thậm chí còn chưa từng bước chân vào hoàng cung Phong Châu. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng ông, nhưng ngay lập tức bị sự giác ngộ thay thế. Ông khẽ thở dài, bàn tay siết chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng:

“Bản vương vốn tưởng rằng, ngưng tụ được Nhân Hoàng khí, đạt đến Nửa bước Hùng Đế Cảnh là đã có thể đứng trên đỉnh cao của đại lục này, bảo vệ giang sơn xã tắc. Nhưng hôm nay bản vương mới hiểu ra, trước mặt Tiên Tôn Diệp Phi, cái gọi là hoàng quyền, cái gọi là đế vương chi khí… chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa sa mạc vô tận mà thôi.”

Ông bước xuống từng bậc thềm đá của tế đàn, ánh mắt trở nên kiên định và thành kính chưa từng có:

“Nhân tộc Âu Lạc ta không thể là lũ vong ân phụ nghĩa. Tiên Tôn hai lần cứu vớt vương triều, vá lại long mạch, tịnh hóa ma tai, công đức này cao hơn trời, sâu hơn bể. Bản vương quyết định, sẽ đích thân lên Tản Viên Thần Sơn dâng sắc phong, tôn phong ngài làm ‘Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn’, đồng thời dâng lên bảo vật trấn quốc duy nhất của hoàng gia: Rổ hạt giống Thần Lúa Năm Dòng!”

Nghe đến bốn chữ “Thần Lúa Năm Dòng”, tất cả các Lạc Tướng đều hít vào một ngụm khí lạnh. Đó là loại ngũ cốc thần thoại từ thời khai thiên lập địa, được lưu truyền qua các đời Hùng Vương, chứa đựng sinh mệnh lực dồi dào đến mức chỉ cần một hạt rơi xuống đất cũng có thể hồi sinh cả một vùng đất chết. Đây là gốc rễ khí vận của vương triều, thế mà Đại vương lại quyết định mang đi dâng hiến!

Nhưng không một ai dám lên tiếng phản đối. Bởi vì họ biết, chỉ có vị Tiên Tôn vĩ đại trên núi Tản Viên kia mới xứng đáng sở hữu thứ thần vật này.

“Chuẩn bị xe đồng! Bản vương và Vũ Ninh Lạc Hầu sẽ đích thân lên núi triều bái!” Hùng Vương vung tay ra lệnh, giọng nói hùng tráng vang vọng khắp điện thờ Kính Thiên.

***

Cùng lúc đó, trên con đường mòn nhỏ hẹp, dốc đứng dẫn lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, sương mù lượn lờ bao phủ như những dải lụa tiên. Bầu không khí nơi đây tĩnh mịch đến lạ thường, nhưng đối với những tu sĩ có tu vi cao thâm, mỗi một ngọn cỏ, cọng rác hai bên đường đều đang tỏa ra những luồng đạo vận Thái Sơ mờ ảo, khiến thần hồn của họ phải run rẩy không thôi.

Hùng Vương cùng Bùi Hùng và một vài Lạc Tướng thân cận quyết định xuống xe đồng từ chân núi, đi bộ từng bước lên đỉnh để tỏ lòng thành kính tối cao.

“Đại vương… ngài nhìn cọc rào tre kia kìa…” Bùi Hùng đột ngột dừng bước, nuốt nước bọt một cái ực, giọng nói run rẩy chỉ tay về phía trước.

Cách cổng rào tre của nông trang khoảng mười trượng, trên một cọc tre già đã ngả màu vàng úa, có một con tắc kè hoa nhỏ xíu màu xanh tím đang bám chặt lấy cọc rào. Nó đang lim dim hai mắt, thỉnh thoảng lại thè cái lưỡi dài ra bắt một con muỗi rừng bay ngang qua, vẻ mặt đầy khúm núm và sợ hãi.

Thế nhưng, dưới nhãn thần của Hùng Vương, con tắc kè hoa nhỏ bé ấy lại đang tỏa ra một luồng khí tức hư không tà ác, mạnh mẽ đến mức có thể dễ dàng xé rách màng chắn quy luật của cả một thế giới! Đó… đó rõ ràng là hơi thở của một vị Chí Tôn Hư Không từ Đa Nguyên Vũ Trụ!

“Một vị… Chí Tôn Hư Không vĩ đại… lại bị biến thành tắc kè hoa bám hàng rào bắt muỗi?!” Một vị Lạc Tướng đi sau Hùng Vương mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân bủn rủn suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất.

“Im lặng! Đừng có làm ồn!”

Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ cảnh cáo đột ngột vang lên từ góc sân. Thẩm Vạn Kim – chủ nhân của Vạn Bảo Lâu lừng lẫy vạn giới – lúc này đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới bám đầy phân gà, tay cầm một cây chổi tre cũ kỹ đang lúi cúi quét lá cọ khô rụng ngoài cổng. Kế bên hắn là Càn Khôn Tử, vị chưởng môn tiên phong đạo cốt của Huyền Thiên Thánh Địa ngày nào, nay cũng đang xắn cao ống quần, râu tóc lấm lem đất cát, cặm cụi dùng tay nhặt nhạnh những mảnh đồng nát xếp vào góc chuồng gà.

Thẩm Vạn Kim liếc nhìn phái đoàn của Hùng Vương với ánh mắt đầy khinh bỉ, khẽ suỵt một tiếng:

“Tiên Tôn đang bận ‘bố trí càn khôn’ ở ruộng rau cải ngọt phía Tây Nam. Các người đến triều bái thì phải biết giữ lễ nghĩa, đi đứng khẽ khàng thôi, nếu làm ồn khiến ngài ấy bực mình thì ngay cả cái mạng nhỏ của các người cũng không giữ nổi đâu!”

Hùng Vương hít sâu một hơi để trấn tĩnh tâm thần đang chao đảo dữ dội. Nhìn hai vị đại năng tu tiên đứng đầu khu vực nay lại tự nguyện làm kẻ quét sân, nhặt rác cho nông trang với vẻ mặt đầy tự hào và sùng bái, nỗi sợ hãi trong lòng ông đã hoàn toàn đè bẹp lòng kiêu hãnh của một vị Nhân Hoàng. Ông cung kính cúi đầu chào Thẩm Vạn Kim và Càn Khôn Tử, rồi rón rén từng bước đi vòng qua hàng rào tre để tiến về phía ruộng rau phía Tây Nam.

Vừa bước qua góc hàng rào, một luồng uy áp vô hình bỗng nhiên quét qua người họ. Dưới gốc cây cọ cổ thụ ngoài sân, con chó đen to lớn Đại Hắc đang nằm lười biếng gặm một khúc xương thừa. Nó khẽ hé một bên mắt dọc, liếc nhìn phái đoàn hoàng gia một cái đầy khinh bỉ. Chỉ một cái liếc mắt tầm thường ấy thôi, nhưng trong đầu Hùng Vương và các Lạc Tướng bỗng vang lên một tiếng sấm nổ kinh thiên động địa, đan điền rạn nứt, nguyên thần chấn động mạnh mẽ như muốn nổ tung.

Kế bên Đại Hắc, chú chó con màu đen Tiểu Hắc (vốn là Hư Không Ma Tế) cũng nhe răng nanh nhỏ xíu ra gầm gừ nịnh bợ đàn anh.

Hùng Vương mồ hôi tuôn rơi như tắm, vội vàng thu liễm toàn bộ Nhân Hoàng khí của mình, cúi đầu thật thấp không dám nhìn thẳng vào con chó đen gác cổng kia nữa. Ông hiểu rằng, chỉ cần con chó kia sủa nhẹ một tiếng, cả phái đoàn của ông sẽ lập tức hóa thành tro bụi vũ trụ ngay tại chỗ.

***

Tại ruộng rau cải ngọt xanh mướt mát mắt bên cạnh nông trang, Diệp Phi lúc này đang đứng lom khom giữa luống đất bùn. Ống quần vải thô màu đen của hắn xắn cao đến tận đầu gối, hai bàn chân bám đầy bùn đất nhão nhoét. Gương mặt phong sương của gã nông phu trung niên lấm tấm những giọt mồ hôi, tay hắn đang loay hoay buộc những cọng rơm khô vào một chiếc đòn gánh tre đực già để làm một con bù nhìn đuổi chim.

Trong lòng Diệp Phi lúc này đang tràn ngập sự bực dọc và lo lắng tột độ.

“Cái lũ chim sẻ phương Bắc chết tiệt này dạo này bị cái gì thế không biết! Cứ rình rình lúc ta không để ý là bay xuống mổ sạch mấy luống rau cải ngọt mới gieo hạt của ta! Ta đã phun nước tỏi ớt trừ sâu rồi mà chúng vẫn không sợ! Đúng là ảo thật đấy, bộ cái ruộng rau này của ta thơm ngon đến mức chúng phải liều mạng thế à?” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, tay siết chặt sợi dây chuối để cố định phần đầu của con bù nhìn rơm.

Hắn thực sự lo lắng cho KPI mùa vụ của mình. Ruộng dưa hấu thì vừa bị lũ lợn rừng dẫm nát (hắn vẫn đinh ninh Thần Vô Cực và quân Thiên Ma là lũ lợn rừng phá hoại), giờ đến ruộng cải ngọt cũng bị chim sẻ rình rập. Cuộc sống của một kẻ phàm nhân muốn tự cấp tự túc sao mà gian nan quá đi mất!

Đúng lúc đó, tai hắn nghe thấy những tiếng bước chân rón rén, khẽ khàng đang tiến lại gần ruộng rau.

Diệp Phi quay đầu lại, nheo nheo đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của mình nhìn về phía lối đi nhỏ. Hắn thấy một người đàn ông trung niên mặc cẩm y thêu hoa văn rồng vàng rực rỡ, đầu đội mũ miện, phong thái cực kỳ uy nghiêm nhưng gương mặt lại trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại đang đi đầu. Theo sau là Bùi Hùng – gã khách hàng quen thuộc dạo trước – cùng một vài người đàn ông cao to lực lưỡng mặc giáp đồng cổ kính.

Tâm lý Diệp Phi lập tức “quay xe” một vòng trăm tám mươi độ, trống ngực đập liên hồi vì sợ hãi.

“Chết dở! Người của triều đình đến tận nơi rồi!” Diệp Phi run bần bật trong lòng, tay chân bỗng chốc cứng đờ. “Cái người mặc áo rồng kia trông giống như quan to trong triều lắm! Có khi nào họ đến đây để thu thuế đất nông nghiệp không? Hay là họ phát hiện ra ba năm trước mình tự ý khai hoang, dựng nhà tranh trái phép trên ngọn núi Tản Viên này mà không xin giấy phép xây dựng? Ét ô ét! Hay là họ biết mình vừa bẻ trộm hai quả dưa hấu dưới sườn núi phía Tây Nam?”

Nỗi sợ hãi của một người phàm trước cường quyền triều đình khiến Diệp Phi muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng nhìn đống bùn đất bám trên chân và con bù nhìn rơm đang làm dở, hắn chỉ biết cố gắng nuốt nước bọt, lấy lại vẻ mặt phong sương, bình thản của một lão nông “trải đời” để che giấu đi sự hoảng loạn tột cùng trong lòng.

“Bịch!”

Trước sự ngơ ngác đến tột độ của Diệp Phi, người đàn ông mặc áo rồng vàng – tức Hùng Vương vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu – vừa bước chân vào ruộng rau liền không một chút do dự mà quỳ sụp một gối xuống bãi bùn nhão nhoét. Ông nâng hai tay lên quá đầu, dâng lên một tấm sắc phong bằng đồng thau mạ vàng ròng, chạm khắc hình Chim Lạc tinh xảo tỏa ra đạo vận hoàng kim rực rỡ, cùng một chiếc rổ tre nhỏ chứa những hạt lúa màu xám xịt, mập mạp.

Hùng Vương dõng dạc tuyên đọc, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự thành kính và biết ơn sâu sắc tự đáy lòng:

“Vãn bối Hùng Vương, đại diện cho ức vạn sinh linh Âu Lạc Thần Châu, kính dâng sắc phong Chí Tôn và Thần Lúa Ngũ Cốc lên Tiên Tôn! Mong Tiên Tôn đại từ đại bi, nhận lời làm ‘Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn’, bảo hộ cho giang sơn xã tắc của vương triều ta vạn cổ trường tồn!”

“Bộp! Bộp! Bộp!”

Bùi Hùng cùng các Lạc Tướng đi sau cũng đồng loạt quỳ sụp xuống bãi bùn, dập đầu sát đất, không một ai dám ngẩng lên nhìn thẳng vào dung mạo của Diệp Phi.

Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, con bù nhìn rơm suýt nữa thì tuột khỏi tay rơi xuống đất. Đầu óc hắn lúc này hoàn toàn trống rỗng, những câu chữ của Hùng Vương vang lên bên tai khiến hắn phải mất vài giây để “tiêu hóa” thông tin.

“Cái gì cơ? Vãn bối… Hùng Vương? Sắc phong Chí Tôn? Thần Lúa Ngũ Cốc?” Diệp Phi chớp chớp mắt, cái bóng đen sợ hãi bị thu thuế đất trong lòng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. “Ảo thật đấy… Cái ông bạn già này bị làm sao thế nhỉ? Tự xưng là Hùng Vương? Chẳng lẽ ông ta chính là vị vua Hùng trong truyền thuyết của Âu Lạc Thần Châu này à? Mà nhìn bộ dạng quỳ lạy thành kính thế kia, chắc không phải đến thu thuế hay bắt bớ gì mình rồi…”

Hắn đưa mắt nhìn vào tấm sắc phong bằng đồng thau mạ vàng ròng đang tỏa sáng lấp lánh trên tay Hùng Vương.

“Ồ! Hóa ra là triều đình dạo này chu đáo thế!” Diệp Phi thầm nghĩ, khóe môi khẽ giật giật để nhịn cười. “Đây chắc chắn là tấm bảng khen thưởng ‘Hộ nông dân sản xuất giỏi’ hoặc ‘Gia đình văn hóa tiêu biểu’ của triều đình phát cho những người chăm chỉ khai hoang như mình rồi! Mà cái mâm đồng mạ vàng này dày dặn, chắc chắn ghê ta. Mang về cho Thanh Dao làm mâm cuốn bánh tráng thịt luộc, hoặc dùng để kê cái niêu đất kho cá bống tương bần thì hết ý, đỡ lo bị cháy xém cái bàn gỗ nghiến!”

Hắn lại nhìn sang chiếc rổ tre chứa những hạt lúa màu xám xịt, mập mạp đang tỏa ra một mùi hương thanh nhã, dễ chịu.

“Lại còn tặng kèm cả hạt giống lúa nữa chứ! Triều đình dạo này tâm lý quá, hỗ trợ nông dân nghèo đúng lúc ghê! Nhìn mấy hạt lúa này mập mạp, chắc mẩm thế này, chắc chắn là giống lúa nếp thơm ngon thượng hạng rồi! Vụ mùa tới mang gieo xuống ruộng lúa nếp hạt cau thì năng suất cứ gọi là đỉnh chóp!”

Nghĩ đến việc có hạt giống lúa miễn phí và một cái mâm đồng dày dặn để kê niêu thịt kho, tâm trạng Diệp Phi lập tức trở nên vui vẻ, phấn khởi vô cùng. Hắn vội vàng cúi người xuống, hai tay đỡ lấy chiếc rổ tre và tấm sắc phong từ tay Hùng Vương, cười xòa đầy thân thiện:

“Ôi dào! Các vị khách khí quá, thật là vẽ chuyện làm gì cho mệt xác! Làm Chí Tôn gì chứ, tôi chỉ là một người trồng rau, nuôi gà bình thường thôi mà. Nhưng thôi, triều đình đã có lòng mang hạt giống và bảng khen thưởng đến tận nơi thế này, tôi xin nhận, tôi nhận!”

Hắn vỗ vỗ vai Hùng Vương một cái đầy thân thiết, khiến cho vị Vạn Cổ Nhân Đế suýt nữa thì rụng rời cả tim gan vì luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp vừa truyền qua vai mình:

“Từ nay về sau, cái ruộng rau cải ngọt này cứ giao cho tôi bảo hộ! Tôi hứa với ông, tôi sẽ làm một con bù nhìn rơm thật to, cắm ngay giữa ruộng, tuyệt đối không để cho bất kỳ con chim sẻ hay con sâu bọ nào dám bén mảng đến phá hoại đâu! Cứ yên tâm, yên tâm nhé!”

Đứng bên cạnh ruộng rau, Mộc Vân Thư đang cầm cuốn sách rách và cây bút lông, nghe thấy những lời nói bình dị của sư phụ Diệp Phi liền chấn động tâm thần dữ dội. Đôi mắt hắn trợn tròn, hơi thở dồn dập, đầu óc lập tức vận hành hết công suất để “não bổ” mật ngữ đại đạo của sư phụ.

“Sư phụ… Sư phụ quả nhiên là vĩ đại vô song!” Mộc Vân Thư run rẩy truyền âm cho Lăng Tiêu đang đứng khoanh tay bên hiên nhà. “Ngươi có nghe thấy lời dạy của Thầy không? Người nói ‘nhận lời bảo hộ ruộng rau cải ngọt, không để chim sẻ hay sâu bọ phá hoại’! Ruộng rau cải ngọt ở đây thực chất chính là ẩn dụ cho ức vạn chúng sinh lương thiện của Âu Lạc Thần Châu ta! Còn lũ chim sẻ, sâu bọ kia… chính là những kẻ ngoại bang, Thiên Ma tà ác luôn dòm ngó, muốn tàn hại nhân tộc! Sư phụ nhận lời làm Chí Tôn bảo hộ ruộng rau, thực chất là dùng ý chí Thái Sơ vĩ đại của mình để che chở, gạt đi mọi kiếp nạn diệt thế cho cả đại lục Âu Lạc Thần Châu!”

Lăng Tiêu đứng tựa vào cột tre, bàn tay siết chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm bám đầy bùn đất và rỉ sét, đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong lúc này lại đỏ hoe vì cảm động. Hắn khẽ gật đầu, truyền âm lại đầy nghẹn ngào:

“Đúng vậy… Sư phụ đại từ đại bi, không muốn thấy chúng sinh lầm than nên mới chịu nhận cái danh hiệu ‘Chí Tôn’ nhỏ bé của phàm nhân này để danh chính ngôn thuận hộ quốc. Người thà tự hạ thấp thân phận tối cao của mình, đóng vai một lão nông phu xắn quần lội bùn, chỉ để đổi lấy sự bình yên vĩnh hằng cho đất nước. Lòng từ bi này… ngay cả thiên đạo cũng phải cúi đầu!”

Hùng Vương quỳ dưới bãi bùn, nghe thấy lời hứa “bảo hộ ruộng rau” của Diệp Phi cùng luồng năng lượng Thái Sơ ấm áp đang gột rửa, củng cố vững chắc tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh của mình, nước mắt lập tức rơi lã chã. Ông dập đầu mạnh xuống đất nện, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động tột cùng:

“Tiên Tôn đại từ đại bi! Có lời hứa bảo hộ của ngài, ức vạn sinh linh Âu Lạc Thần Châu ta từ nay về sau vạn cổ trường tồn, không còn lo sợ bất kỳ kiếp nạn diệt thế nào nữa! Vãn bối… vãn bối xin dập đầu tạ ơn công đức vô lượng của Tiên Tôn!”

Diệp Phi đứng ngơ ngác nhìn Hùng Vương đang khóc lóc thảm thiết dưới đất cát lầy lội, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực và ngao ngán tột độ.

“Cái ông bạn già này… đầu óc chắc chắn là có vấn đề rồi!” Diệp Phi thầm nghĩ, khẽ thở dài một tiếng đầy ngán ngẩm. “Nhận có mấy hạt giống lúa nếp với cái mâm đồng khen thưởng thôi mà cũng khóc lóc như nhà có tang thế kia? Đúng là người của hoàng gia suy nghĩ phức tạp thật đấy, hở ra một tí là quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết. Thôi kệ đi, người giàu thường hay có mấy cái sở thích kỳ lạ, mình là người phàm, không nên tò mò làm gì cho mệt xác.”

Hắn vác con bù nhìn rơm dở dang lên vai, một tay ôm rổ hạt giống lúa thần và tấm sắc phong hoàng kim, thong thả đi bộ quay trở lại hiên nhà tranh.

***

Khi bóng hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Tản Viên Thần Sơn, phái đoàn hoàng gia của Hùng Vương đã xuống núi trong sự hân hoan và thành kính tuyệt đối.

Tại gian bếp đất nện đơn sơ của nông trang, Tô Thanh Dao đang nhanh nhẹn chuẩn bị bữa tối. Nàng bưng niêu cá bống kho tương bần thơm phức ra sân, đặt lên chiếc bàn gỗ nghiến.

“Thanh Dao! Mang cái mâm đồng này vào bếp kê cái niêu đất kho cá bống đi con! Cái mâm này dày dặn lắm, kê niêu đất nóng là chuẩn bài, đỡ lo cháy xém cái bàn gỗ nghiến của ta!” Diệp Phi từ ngoài sân nói vọng vào, tùy tiện ném tấm sắc phong hoàng kim mạ vàng ròng hình Chim Lạc – thứ bảo vật vạn cổ hộ quốc vừa được Hùng Vương dâng tặng – vào một góc tối tăm bên cạnh lò bếp bám đầy tro than.

“Dạ, sư phụ!” Tô Thanh Dao ngoan ngoãn đáp lời.

Nàng bước vào bếp, nhìn tấm sắc phong “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” đang nằm chỏng chơ dưới đất, tỏa ra những luồng đạo vận hoàng kim âm thầm nhưng vô cùng mạnh mẽ, kết nối trực tiếp với long mạch của Phong Châu Thần Đô dưới chân núi. Tấm sắc phong ấy lúc này đang lặng lẽ hấp thu toàn bộ khói bếp Thái Sơ từ lò củi của Diệp Phi, tự động chuyển hóa thành một màng chắn phòng ngự vô hình, bao bọc và trấn áp khí vận của cả đại lục Âu Lạc Thần Châu vạn năm hưng thịnh.

Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt vì cảm động, cẩn thận dùng một chiếc khăn sạch lau đi chút bụi tro bám trên tấm sắc phong, rồi đặt nó dưới chân niêu cá bống kho tương bần ấm áp.

Ngoài sân, Diệp Phi đang vui vẻ vác chiếc bù nhìn rơm cắm xuống ruộng rau cải ngọt, vỗ tay cười xòa đầy mãn nguyện khi thấy lũ chim sẻ phương Bắc sợ hãi bay tán loạn. Hắn không hề hay biết rằng, ngay khi con bù nhìn rơm tầm thường ấy được cắm xuống, một luồng ý chí Thái Sơ vĩ đại đã hoàn toàn phong tỏa thiên cơ của ngọn núi Tản Viên, biến nơi đây thành một cấm địa tối cao mà ngay cả các vị Chí Tôn Đa Nguyên Vũ Trụ cũng không một ai dám dùng thần thức để dòm ngó nữa.

Kẻ đứng ngoài vòng sinh tử, một cái phẩy tay định đoạt vận mệnh của cả một vương triều, nhưng cuộc sống của người vẫn chỉ đơn giản là lo đuổi chim sẻ phá hoại rau, và vui vẻ vì có một cái mâm đồng dày dặn để kê niêu cá kho cho bữa tối ấm áp bên các đồ đệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8