Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 108: Thế giới bình yên

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:40:18 | Lượt xem: 7

Những hạt sương sớm của ngày mới lười biếng đọng lại trên những chiếc lá cọ khô lợp trên mái nhà tranh, rồi khẽ khàng trượt xuống, rơip “tí tách” vào chậu nước mưa đặt dưới hiên.
Trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, buổi bình minh bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đến thuần khiết. Không còn những tiếng sấm sét xé rách bầu trời, không còn những luồng ma khí đen kịch cuồn cuộn che lấp thái dương, cũng chẳng còn những hạm đội xương sọ quỷ rít gào ngoài rìa tinh không. Bầu trời Âu Lạc Thần Châu lúc này trong vắt như một viên ngọc bích khổng lồ được gột rửa sau cơn mưa đại kiếp. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt nhuộm một màu hoàng kim dịu nhẹ lên nông trang nhỏ, khiến vạn vật nơi đây trông như một bức tranh thủy mặc tràn đầy sinh cơ.
Diệp Phi khoác chiếc áo vải thô màu đen bạc màu, ống quần vẫn xắn cao quá đầu gối, chân xỏ đôi dép rơm quen thuộc bước ra khỏi cửa nhà tranh. Hắn vươn vai ngáp dài một tiếng, gãi gãi cái đầu bù xù, đôi mắt lờ đờ buồn ngủ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
– Ôi dào, ngủ một giấc thật là sướng cả người. Đúng là không có tiếng trống dập dồn của mấy gã dở hơi dưới chân núi thì ngủ ngon hẳn. – Diệp Phi lẩm bẩm một mình, tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái cho đỡ ngột ngạt.
Hắn lững thững đi thẳng ra ruộng cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam. Điều đầu tiên Diệp Phi lo lắng sau khi thức dậy không phải là vận mệnh của vạn giới tu sĩ, cũng chẳng phải là việc long mạch Âu Lạc vừa được vá lại, mà là ruộng rau cải ngọt mới gieo của mình. Hôm trước, nhìn luống rau bị lũ sâu bọ tím đen bốc mùi hôi thối gặm nham nhở, hắn đã suýt chút nữa nổi điên mà vác cuốc đi đồ sát cả ngọn núi.
Thế nhưng, khi bước đến rìa ruộng, Diệp Phi bỗng ngẩn người.
Những luống rau cải ngọt vốn bị tàn phá xơ xác nay lại vươn mình xanh mướt, những chiếc lá non mỡ màng, mọng nước đọng đầy những giọt sương mai lấp lánh như linh thạch thượng phẩm. Đất đai xung quanh tơi xốp, màu mỡ một cách kỳ lạ, tỏa ra một mùi thơm thanh nhẹ của bùn đất mới xới chứ không còn một chút mùi hôi thối nào của lũ sâu bọ hôm trước. Hàng tỷ con “tử ma cổ” vốn là oán niệm vạn năm của Thiên Cổ Ma Đế giờ đây đã bốc hơi hoàn toàn, không để lại lấy một dấu vết.
Diệp Phi trợn mắt nhìn ruộng rau, rồi lại nhìn chiếc bình tre đực chứa nước thuốc trừ sâu tự chế từ tỏi, ớt và vôi đang đặt ở góc ruộng. Hắn không nhịn được mà bật cười đắc ý, tự vỗ đùi đánh “bốp” một cái:
– Ha ha! Ta biết ngay mà! Công thức gia truyền tỏi ớt vôi của mình quả nhiên là vô địch thiên hạ! Lũ sâu bọ đáng ghét kia gặp phải nước thuốc của ta thì chỉ có nước hóa thành tro bụi làm phân bón cho đất! Đúng là danh bất hư truyền, mình quả thực là một thiên tài làm nông ẩn dật!
Nói xong, hắn còn tự mãn vuốt vuốt vài cọng râu lún phún trên cằm, gương mặt phong sương hiện lên vẻ tự đắc tột cùng. Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết rằng, luồng “nước thuốc trừ sâu” tầm thường mà hắn phun ra hôm trước thực chất đã kích hoạt Thái Sơ Bản Nguyên Kiếp Hải, một hơi thổi bay cả Thiên Cổ Ma Đế vĩ đại cùng hàng tỷ tử ma cổ ra khỏi dòng lịch sử, tịnh hóa hoàn toàn sườn núi phía Tây Nam thành một thánh địa tu tiên đầy hoa dại.
Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng tỏi và ớt nhà mình trồng có độ cay quá bá đạo mà thôi.
***
Cùng lúc đó, cách Tản Viên Thần Sơn mười vạn dặm về phía Bắc, tại một thung lũng nhỏ ấm áp nằm nép mình bên những dãy núi đá vôi trùng điệp của biên giới Âu Lạc.
Ánh nắng sớm ấm áp rọi xuống con đường làng rải đầy rơm khô. Tiếng chim hót líu lo trên những cành tre ngà, hòa cùng tiếng chày giã gạo nhịp nhàng của các cô gái trong thôn tạo nên một bản nhạc điền viên êm ả.
Ở đầu làng, dưới bóng một cây đa cổ thụ râm mát, có một nông phu trung niên đang ngồi trên một chiếc ghế tre nhỏ. Người này mặc bộ quần áo vải thô giản dị, gương mặt hiền từ, trên môi luôn nở nụ cười ấm áp. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy hai bên thái dương của hắn có những vết sẹo mờ nhạt, răng nanh hơi nhọn hơn người bình thường một chút.
Hắn chính là Huyết Nha – kẻ từng là Huyết Nha Ma Tướng hung tàn, nỗi khiếp sợ của hàng vạn tu sĩ phương Bắc dưới trướng Thủy Tổ Thần Vô Cực.
Nhưng lúc này, trong đầu Huyết Nha không còn một chút ký ức nào về ma công, về Vực Ngoại Ma Điện, hay về vị Thủy Tổ vĩ đại mà hắn từng thề chết trung thành. Nhờ nhát cuốc tịnh hóa nhân quả vô tình của Diệp Phi trên đỉnh Tản Viên, toàn bộ ma tính và ký ức tà ác của Huyết Nha đã bị xóa sạch khỏi dòng thời gian, biến hắn thành một người phàm lương thiện tên là “Huyết Nha thúc thúc”.
– Huyết Nha thúc thúc ơi! Bánh chưng gấc chín chưa ạ? Chúng cháu đói bụng rồi! – Một đứa trẻ tầm năm tuổi, má hồng hào, mặc chiếc áo yếm đỏ chạy lon ton đến, níu lấy vạt áo thô của hắn, nói ngọng nghịu.
Huyết Nha cúi xuống, bế thốc đứa nhỏ lên, cười khà khà:
– Cu Tèo ngoan nào! Bánh chưng gấc của thúc vừa mới vớt ra xong, còn nóng hôi hổi đây này. Để thúc bóc cho con một cái thật to nhé!
Huyết Nha thoăn thoắt dùng đôi bàn tay thô ráp – đôi bàn tay từng xé rách nguyên thần của vô số cường giả – nhẹ nhàng bóc lớp lá dong xanh mướt, để lộ ra khối bánh chưng gấc đỏ tươi, thơm lừng mùi gạo nếp hạt cau và mật mía. Hắn bẻ một miếng nhỏ đút cho cu Tèo, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng và thỏa mãn.
Xung quanh hắn, lũ trẻ con trong làng đang cười đùa hớn hở, chúng chạy nhảy và trèo leo lên một khối rùa đá tự nhiên ngộ nghĩnh nằm ngay bên cạnh gốc đa. Khối rùa đá ấy nhẵn thín, rêu phong phủ đầy, trông vô cùng hiền hòa. Không một ai biết rằng, khối rùa đá vô hại kia chính là bức tượng Thần Vô Cực khổng lồ từng ngự trị trên đỉnh ngai xương sọ của Vực Ngoại Ma Điện, nay đã bị thiên đạo tự động biến đổi để làm đồ chơi cho trẻ con.
Huyết Nha nhìn bầu trời xanh thẳm, lòng dâng lên một cảm giác bình yên thanh thản đến lạ kỳ. Hắn khẽ thở dài, tự nhủ:
– Cuộc sống thế này thật tốt biết bao. Trồng lúa, nuôi gà, nấu cháo từ thiện và làm bánh cho lũ trẻ… Chẳng hiểu sao trong mơ mình cứ thấy mình cầm đao chém giết người ta, tỉnh dậy thấy sợ muốn chết. Đúng là mơ mộng nhảm nhí. Làm người lương thiện, tích đức cho con cháu vẫn là sướng nhất!
Sự bình yên của phương Bắc không cần đến những cuộc thảm sát đẫm máu, không cần những tiếng gầm rú trả thù, mà được tịnh hóa một cách dịu dàng và triệt để như thế, ngay trong từng hơi thở của những kẻ từng là ma đầu.
***
Quay trở lại khoảng sân đất nện trước nhà tranh trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Lúc này, không khí lao động buổi sáng đang diễn ra vô cùng nhịp nhàng và… đầy sự “não bổ” kinh điển.
Càn Khôn Tử – cựu Chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa vĩ đại, tu vi Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong – lúc này đang khom lưng, cầm chiếc chổi tre rách quét dọn những chiếc lá cọ khô rụng ngoài sân. Mỗi một nhát chổi của lão quét qua mặt đất đều cực kỳ chậm rãi, nhưng dưới con mắt của các đồ đệ, mỗi nhát chổi ấy lại vô tình vẽ nên những đường vân đạo vận thanh khiết của Thái Sơ Phong Nhân, quét sạch đi mọi bụi bặm hồng trần và tạp niệm trong không gian. Lão Càn quét sân mà mặt mày nghiêm trang như đang thực hiện một nghi lễ hiến tế vĩ đại nhất vũ trụ.
Ở góc sân bên kia, Hắc Bạo – gã Lạc Tướng Giao Long hung hãn ngày nào – đang cầm một chiếc búa sắt rỉ sét, khom lưng gõ “cộc cộc” để sửa lại hàng rào tre cho chuồng gà của Tiểu Hồng. Mỗi lần vung búa, yêu lực hoàng kim thanh khiết trong người hắn lại vận chuyển một vòng hoàn mỹ, giúp hắn tôi luyện gân cốt cứng như đồng đúc mà không cần dùng đến bất kỳ loại đan dược nào.
Còn A Lạc – thiếu niên mới gia nhập nông trang, vốn là Hỗn Độn Ma Tử hung danh hách dịch – lúc này đang lóng ngóng cầm chiếc xẻng gỗ dọn dẹp chuồng gà. Mặt hắn lấm lem bùn đất, nhưng động tác lại cực kỳ cẩn thận, không dám gây ra một tiếng động lớn nào.
Bên cạnh hắn, chú chó con Tiểu Hắc (Hư Không Ma Tế cũ) đang ngoan ngoãn ngậm một chiếc rổ tre nhỏ, lon ton chạy theo sau Đại Hắc. Đại Hắc đi phía trước, cái đầu chó ngẩng cao đầy kiêu hãnh, thỉnh thoảng lại quay đầu lại “hừ” một tiếng bằng mũi như thể đang dạy bảo đàn em. Tiểu Hắc lập tức cụp tai, vẫy đuôi lia lịa, tỏ vẻ vô cùng nịnh bợ.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét từ ruộng cải ngọt đi về sân. Nhìn thấy cảnh tượng bận rộn này, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn bước đến giữa sân, tiện tay gõ nhẹ cán cuốc xuống đất nện một cái “cộc”.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Thế giới bình yên - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Một tiếng gõ tầm thường, nhưng đối với các tu sĩ đang có mặt ở đó, nó giống như một tiếng chuông đại đạo vang vọng từ thời khai thiên lập địa. Mặt đất dưới chân họ khẽ rùng mình một cái, luồng linh khí hoàng kim từ long mạch Âu Lạc Thần Châu sâu dưới lòng đất lập tức được gia cố thêm một tầng kiên cố, phong ấn hoàn toàn mọi khe hở hư không xung quanh ngọn núi.
Diệp Phi trừng mắt nhìn thằng nhóc A Lạc đang lóng ngóng dọn chuồng gà, lớn tiếng mắng:
– Thằng nhóc A Lạc kia! Ta bảo ngươi quét dọn chuồng gà phải sạch vào, sao vẫn còn để phân gà rơi vãi thế kia hả? Tiểu Hồng nhà ta là giống gà quý, chân nó mà bị bẩn, bị lạnh là dứt khoát không chịu đẻ trứng đâu! Dạo này nó đã lười đẻ lắm rồi. Ta nói cho ngươi biết, ngày mai mà ta không có trứng ăn sáng, ta phạt ngươi nhịn cơm cả ngày, rồi ra ngoài cổng rào nằm đất với con Đại Hắc nghe chưa!
Nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi, A Lạc sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn lập tức buông xẻng gỗ, quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa:
– Ông chủ bớt giận! Tiểu nhân biết lỗi rồi! Tiểu nhân xin thề sẽ dốc toàn lực dọn dẹp chuồng gà sạch bong như lau như ly! Quyết không để Tiểu Hồng tỷ tỷ bị lạnh chân, quyết không làm lỡ việc đẻ trứng của tỷ ấy! Xin Ông chủ từ bi, đừng đuổi tiểu nhân ra cổng rào ạ!
Diệp Phi trợn tròn mắt nhìn thằng nhóc đang quỳ lạy dưới đất, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng. Hắn gõ cán cuốc xuống đất, cằn nhằn:
– Đứng lên! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ở cái nông trang này không có thói quen quỳ lạy hở ra là dập đầu như thế! Ngươi làm việc cho ta chứ có phải đi đày đâu mà sợ thế hả? Đúng là cái đồ ấm đầu, đầu óc các ngươi rốt cuộc là chứa cái gì không biết!
A Lạc vội vàng đứng bật dậy, khúm núm vâng dạ, tay chân run rẩy tiếp tục cầm xẻng dọn dẹp chuồng gà với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc trước.
Mộc Vân Thư đứng bên hiên nhà tranh, tay cầm cuốn sách rách đã sờn gáy, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này thì hốc mắt đỏ hoe, rơm rớm nước mắt vì cảm động. Hắn lặng lẽ mở cuốn sách ra, dùng bút lông nhanh chóng ghi chép lại:
*“Ngày… tháng… năm… Sư phụ lại một lần nữa hiển lộ đại từ bi vô lượng. Người bắt Hỗn Độn Ma Tử đi dọn chuồng gà, thực chất là đang dùng ‘Vạn Vật Hữu Linh Chi Đạo’ để tịnh hóa hoàn toàn ma tính sâu trong tâm hồn hắn. Người mắng hắn, dọa phạt hắn nhịn cơm, chính là dùng nghịch cảnh để rèn luyện đạo tâm, bắt hắn phải hiểu thế nào là trân trọng sinh mệnh sơ khai thông qua việc chăm sóc Tiểu Hồng tỷ tỷ. Thậm chí, việc dọn phân gà cũng là một cơ duyên nghịch thiên, giúp hắn hấp thụ Thái Sơ Hỏa Đạo tỏa ra từ ổ rơm của Thần Phượng. Sư phụ… người dụng tâm lương khổ đến thế, thế nhân sao có thể hiểu hết được tấm lòng của người!”*
Nghĩ đến đây, Mộc Vân Thư sùng bái nhìn bóng lưng Diệp Phi, trong lòng dâng lên một niềm kính ngưỡng vô hạn. Hắn tự nhủ mình phải học tập thật tốt “Đại đạo trồng rau” của sư phụ, quyết không để người phải thất vọng.
***
– Sư phụ, cơm sáng chín rồi ạ! Con mời thầy và mọi người vào dùng bữa. – Tiếng gọi thanh thót, ngọt ngào của Tô Thanh Dao vang lên từ gian bếp đất nện.
Tô Thanh Dao bưng một chiếc rổ tre lớn bước ra sân. Nàng mặc bộ quần áo vải thô màu xám giản dị, mái tóc mây được bới gọn gàng bằng một chiếc trâm tre, nhưng khí chất thanh khiết, dung mạo khuynh quốc khuynh thành của một vị Yêu Đế vừa đột phá lên cảnh giới hoàn mỹ vẫn không cách nào che giấu được.
Đặt chiếc rổ tre lên chiếc bàn gỗ nghiến dưới bóng cây cọ cổ thụ, nàng nhanh nhẹn bày ra một đống khoai lang luộc nóng hổi, khói nghi ngút bốc lên tỏa ra hương thơm ngọt bùi, ấm áp. Tiếp đó, nàng bưng ra một ấm trà nhài dại thơm ngát dịu nhẹ.
Hương thơm của hoa nhài dại do chính tay Diệp Phi gieo trồng lan tỏa khắp khoảng sân đất nện, tịnh hóa hoàn toàn chút ma khí cuối cùng còn sót lại trong không gian. Càn Khôn Tử, Hắc Bạo, Thẩm Vạn Kim và A Lạc vừa ngửi thấy mùi trà liền cảm thấy thần hồn mát rượi, mọi mệt mỏi, rạn nứt trong đan điền và kinh mạch sau những ngày dài căng thẳng lập tức được chữa lành hoàn toàn, tâm cảnh trở nên vô cùng thư thái, thanh tịnh.
Diệp Phi vứt chiếc cuốc rỉ sét vào góc tường, lững thững đi đến bên chõng tre ngồi xuống. Hắn cầm lấy một củ khoai lang luộc to nhất, bẻ đôi ra làm hai nửa. Luồng khói nóng bốc lên mang theo Thái Sơ Bản Nguyên Lực đậm đặc nhất vũ trụ, nhưng dưới mắt Diệp Phi, đó chỉ là hơi nóng của khoai mới luộc chín.
Hắn nhìn thằng nhóc A Lạc vẫn đang đứng khúm núm ở rìa sân, vẫy vẫy tay:
– Nè, thằng nhóc kia, lại đây! Làm việc cả buổi sáng rồi, qua đây ăn củ khoai cho nóng lấy sức mà lát nữa ra đồng cuốc đất với ta. Làm việc ở nông trang của ta thì không lo bị chết đói, nhưng tuyệt đối không được lười biếng đâu đấy!
A Lạc ngơ ngác nhìn nửa củ khoai lang luộc vàng ươm, thơm phức đang được đưa về phía mình. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng tinh khiết, vĩ đại nhất thiên địa đang cuộn trào bên trong nửa củ khoai tầm thường kia. Đây… đây chính là Thái Sơ Đạo Quả trong truyền thuyết, thứ bảo vật mà ngay cả các vị Chí Tôn Đa Nguyên Vũ Trụ cũng phải chém giết đến đầu rơi máu chảy để tranh giành! Thế mà Ông chủ lại tùy tiện bẻ đôi đưa cho hắn như đưa một mẩu bánh mì vụn.
Nước mắt A Lạc lập tức rơi lã chã, hắn run rẩy quỳ sụp xuống, hai tay cung kính đỡ lấy nửa củ khoai lang:
– Cảm… cảm tạ Ông chủ ban thưởng! Tiểu nhân… tiểu nhân thề suốt đời suốt kiếp làm trâu làm ngựa cho Ông chủ, tuyệt đối không dám lười biếng một giây một phút nào ạ!
– Đã bảo là không được quỳ rồi mà! Cái thằng nhóc này thật là phiền phức quá đi mất! Ăn thì ăn đi, cứ khóc lóc cái gì không biết! – Diệp Phi bực mình gõ nhẹ chiếc quạt nan rách lên đầu A Lạc một cái.
“Cốp!”
Cú gõ nhẹ bằng quạt nan rách của Diệp Phi vừa chạm vào đầu A Lạc, một luồng sức mạnh tịnh hóa tối thượng lập tức tràn vào thần trí hắn. Toàn bộ tàn dư ma tính, oán niệm hung tàn tích tụ từ kiếp trước của Hỗn Độn Ma Tử hoàn toàn tan biến như băng gặp mặt trời tịnh hóa. Linh căn và thần mạch trong cơ thể hắn được tái tạo lại một cách hoàn mỹ nhất, phát ra hào quang hoàng kim nhàn nhạt sâu trong đan điền. Tu vi của hắn vùn vụt thăng tiến, vững chắc như bàn thạch mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào.
A Lạc cắn một miếng khoai lang luộc ngọt lịm, cảm thấy toàn thân ấm áp, kinh mạch vận chuyển trơn tru chưa từng có. Hắn nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ biết cắm cúi ăn củ khoai với lòng sùng bái và biết ơn tột cùng dành cho vị Tiên Tôn vĩ đại trước mặt.
Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và Hắc Bạo nhìn nửa củ khoai lang trong tay A Lạc mà nuốt nước bọt ừng ực, đôi mắt rực sáng đầy thèm thuồng. Họ thầm sùng bái lòng từ bi vô lượng của Tiên Tôn. Người tùy tiện gõ đầu một cái, ban cho nửa củ khoai lang, liền có thể biến một gã Ma Tử tà ác thành một phàm nhân có thần mạch hoàn mỹ, khai sáng thần trí một cách dễ dàng như bỡn. Thủ đoạn nghịch thiên cải mệnh này, ngoại trừ Thái Sơ Chi Chủ ra thì còn ai có thể làm được?
Diệp Phi không thèm để ý đến biểu cảm “như mất hồn” của đám người làm. Hắn thong thả rót một chén trà nhài ấm áp, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đưa mắt nhìn ra ruộng cải ngọt xanh mướt trải dài dưới sườn núi phía Tây Nam. Ánh nắng mai rực rỡ chiếu rọi lên ngọn núi Tản Viên Thần Sơn, xua tan đi mọi bóng tối của kỷ nguyên cũ, mang lại một màu xanh mướt mát mắt cho cả vùng đất Âu Lạc.
Hắn khẽ mỉm cười, vẻ mặt vô cùng thư thái và thỏa mãn:
– Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy. Cứ yên bình, thong thả thế này có phải tốt không. Ngày ngày trồng rau, nuôi gà, quét sân, mệt thì ăn củ khoai lang luộc, uống chén trà nhài… Mấy cái gã tu tiên ngoài kia cứ suốt ngày chém chém giết giết, tranh giành mấy cái danh lợi hão huyền làm cái gì cho mệt xác không biết. Đúng là lũ rỗi hơi.
Nghe thấy lời cảm thán tự đáy lòng của Diệp Phi, các đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng các tạp dịch đồng loạt cúi đầu, im lặng không dám thở mạnh.
Trong lòng họ lúc này dâng lên một niềm kính ngưỡng và sùng bái vô hạn, vượt lên trên tất cả mọi ngôn từ. Họ hiểu rất rõ rằng, cái gọi là “thế giới bình yên” mà họ đang được tận hưởng lúc này, cái khoảng trời xanh mướt không một chút phong ba bão táp này, hoàn toàn là do người nông phu giản dị trước mặt đang dùng một tay che chở, gạt đi mọi kiếp nạn của vạn giới để giữ lại sự an yên tuyệt đối cho nông trang nhỏ này.
Kẻ đứng ngoài vòng sinh tử, một cái phẩy quạt xóa sổ vạn cổ ma đầu, nhưng tâm nguyện duy nhất của người vẫn chỉ là giữ cho ruộng rau cải ngọt không bị sâu gặm, và chuồng gà của Tiểu Hồng luôn được sạch sẽ ấm áp.
Đó mới chính là cảnh giới tối cao của Đạo – Phản Phác Quy Chân, vĩnh hằng bình yên dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8